1. EmyeuDC

    EmyeuDC Kẻ đam mê cây đàn piano Thành viên thân thiết

    Liệu bạn có giải thích được loạt truyện Cryptic rùng rợn này?

    1. Cơn ác mộng

    Tôi đã gặp một cơn ác mộng.

    Trong giấc mơ, ai đó đã cố gắng để siết cổ tôi.

    Bộ mặt của kẻ tấn công mờ như nó được bao phủ trong sương mù vậy. Do đó tôi không thể nhìn rõ được đó là ai.

    Tôi cố gắng thoát khỏi đôi tay ấy nhưng đành bất lực. Tôi chỉ cảm thấy ý thức của mình từ từ biến mất…

    Tôi tỉnh giấc trong tình trạng mất đi hoàn toàn ý thức của mình – y như trong giấc mơ. Mồ hôi bắt đầu tuôn ra.

    Nếu tôi tìm thấy được một số dấu tay trên cổ của mình thì nó sẽ trở thành một phần của một câu chuyện ma – tôi nghĩ, rồi tôi đi vào phòng tắm để cởi quần áo ra. Rồi khi nhìn vào gương, tôi như đóng băng.

    Chúng đã ở đó.

    Các dấu tay màu tím.

    Nhưng nó không phải trên cổ của tôi, mà là trên cổ tay tôi.

    Tại sao lại như vậy?

    [​IMG]

    Giải thích
    Thực chất anh chàng này vốn bị mộng du. Anh ta thường đi ra ngoài trong tình trạng nửa tỉnh nửa mê và giết người. Những vết bầm tím trên cổ tay của anh ta chính là lúc anh ta đang cố gắng bóp cổ nạn nhân thì người này chống cự, cố kéo tay anh ta ra nên mới để lại vết bầm trên cổ tay.

    2. Hàng xóm cạnh nhà

    Một cô gái thi đỗ vào một trường Đại học ở Tokyo, cô quyết định từ nay sẽ sống độc lập một mình nên đã thuê căn hộ ở một tòa chung cư. Đêm đầu tiên sống tại đó, cô phát hiện ra trên tường có một cái lỗ nhỏ, có thể nhìn xuyên sang căn phòng bên cạnh. Cô gái thử nhìn vào cái lỗ đó thì thấy bên kia toàn một màu đỏ thẫm. Cô thầm nghĩ phòng bên chắc là dán giấy dán tường đỏ che mất cái lỗ đó. Nghĩ vậy, mấy hôm liền cô đều nhìn vào cái lỗ đó trên tường.

    Nhìn kiểu gì cũng chỉ thấy một màu đo đỏ. Tò mò, cô quyết định hỏi người chủ nhà về căn phòng đó.

    "Nhà bên cạnh là ai thuê vậy?", cô gái hỏi.

    Người chủ nhà trả lời: "À, chủ nhân căn hộ đó bị bệnh đau mắt nên ít khi ra ngoài lắm."

    Nghe thấy câu trả lời, cô gái giật mình hoảng hốt rồi phát hiện ra điều gì đó. Đó là gì vậy?

    [​IMG]

    Giải thích
    Câu này quá dễ hiểu phải không, thực chất màu đỏ mà cô nàng này nhìn thấy ở phòng bên cạnh không phải là giấy dán tường mà chính là mắt của người thuê phòng bên (anh ta bị đau mắt đỏ). Anh chàng này đã theo dõi cô gái qua lỗ hổng trên tường hàng ngày mà cô không hề hay biết. Hóa ra, chàng và nàng ngày nào cũng nhìn nhau đắm đuối qua cái lỗ nhỏ trên tường này.

    3. Chuyến tàu đêm

    Một ngày nọ, tôi bắt một chuyến tàu để về nhà. Khi ấy chỉ còn khoảng 10 phút nữa là đúng 12 giờ đêm. Đi được một đoạn thì tàu dừng lại ở trạm kế tiếp và một người đàn ông bước lên tàu. Sau khi cửa đóng lại, người đàn ông nọ như sực nhớ ra điều gì đó, bắt đầu nhìn dáo dác những hành khách xung quanh.

    Anh ta nhìn tôi và hỏi, “Xin lỗi vì mạo muội, nhưng cho tôi hỏi có phải năm nay cậu 28 tuổi không?”

    “Đúng vậy, nhưng sao anh biết?”, tôi ngạc nhiên hỏi lại. Nhưng anh ta không trả lời, mà tiếp tục vội vàng hỏi người bên cạnh.

    "Năm nay anh 45 tuổi phải không?"

    "Có phải bà 62 tuổi không?"

    "Sao cậu biết?"

    Cứ như vậy, người đàn ông nọ hỏi hết những hành khách có mặt trong toa tàu. Dường như anh ta sở hữu một năng lực đặc biệt, chỉ nhìn người vào người khác là có thể biết được tuổi của họ.

    Từ đó đến khi tàu tới bến còn khoảng 15 phút, toàn bộ hành khách bao gồm cả tôi đều rất kinh ngạc trước khả năng khác thường của người đàn ông kia, ai nấy đều nhìn anh ta bằng ánh mắt vừa tò mò vừa có phần sợ hãi. Cho đến khi anh ta hỏi người cuối cùng có mặt trong toa tàu - một người phụ nữ.

    "Năm nay chị 50 tuổi phải không?"

    "Đúng vậy, nhưng chỉ còn 5 phút nữa là tôi bước sang tuổi 51 rồi." Người phụ nữ kia trả lời.

    Nghe xong anh ta mặt mày tái mét, toàn thân cứng đờ không nói được câu nào nữa. Tại sao vậy?

    [​IMG]

    Giải thích
    Thực chất người đàn ông này không có khả năng đoán tuổi của người khác mà là khả năng tiên tri dự đoán tương lai.

    Người đàn ông bước lên tàu đã dự đoán được sẽ có một con tàu nào đó bị tai nạn và hành khách thì chết hết, nhưng ông ta lại chưa biết được đó là con tàu nào.

    Hãy để ý chi tiết lúc người đàn ông lên tàu "ông ta sực nhớ ra điều gì", từ chi tiết này có thể thấy là ông ta đang suy nghĩ vẩn vơ về việc con tàu nào sẽ gặp tai nạn thì lại lỡ bước lên tàu, sau đó mới sực nhớ ra thì đã muộn rồi, ông ta đã lên tàu.

    Vì sợ sẽ lên phải con tàu gặp tai nạn nên ông ta mới dáo dác nhìn xung quanh và để xác minh, ông ta hỏi tuổi của từng người, và theo như lời giải đáp phía trên người đàn ông này có khả năng nhìn thấy tương lai, nói cách khác ông ta có thể nhìn thấy ảnh tưởng niệm (trong đó có tuổi thọ người chết) của các nạn nhân trong chuyến tàu bị tai nạn.

    Ở đoạn cuối truyện ông ta hỏi tuổi của người phụ nữ, người này nói là 5 phút nữa bà sẽ bước sang tuổi 51, ông ta nghe vậy thì sợ đứng người, vì sao? Vì ông ta nhìn thấy được tuổi thọ trên di ảnh tưởng niệm của bà này là 50, chứ không phải 51, tức là bà này chỉ sống không quá 5 phút nữa, và tất cả hành khách trên tàu cũng như vậy, sẽ chết hết.

    Bởi con tàu ông đang đứng, cũng chính là con tàu ông ta đã tiên đoán, sẽ gặp tai nạn.


    4. ''Yumi! Chạy đi! Bố mất trí rồi!''

    Yumi từ trường học trở về nhà, vào trong bếp rót ra một tách trà lúa mạch để uống.

    Ngay khi ấy, bố cô bé từ phòng kế bên bước ra và nói: “Yumi? Mẹ con đã có người đàn ông khác, muốn bỏ rơi hai bố con mình để trốn đi, bố và mẹ đã cãi nhau… Trong lúc giằng co bố đã lỡ tay…”. Nói xong nước mắt bố trào ra.

    Yumi không hề có ý định sẽ báo cảnh sát về việc làm của bố, mà chủ định sẽ cứ thế sống với bố trọn đời.

    Khi đang định về phòng thay quần áo, Yumi phát hiện ra trên chiếc bàn góc phòng có mấy mảnh giấy bị xé lộn xộn, trên đó có bút tích của mẹ cô bé. Yumi thử sắp xếp lại những chữ viết trên mẩu giấy:

    YUMI. MAU CHẠY ĐI. BỐ. MẤT TRÍ RỒI.

    Đột nhiên, Yumi nhớ ra điều gì đó, cô bé không bỏ chạy mà ngồi xuống òa khóc nức nở. Rút cục chuyện gì đã xảy ra?

    [​IMG]

    Giải thích
    Yumi đã không sắp xếp đúng thứ tự các mẫu giấy bị xé nát kia. Thực chất hung thủ sát hại người mẹ chính là Yumi (Yumi bị bệnh tâm thần, giết mẹ mình xong mất trí nhớ, ông bố biết mọi chuyện nhưng vì quá thương con nên mới bịa ra câu chuyện ngoại tình của bà mẹ và nhận toàn bộ lỗi lầm lên đầu mình). Tờ giấy đó là do người mẹ viết nhưng bị Yumi xé để che giấu tội ác của mình.

    Các mảnh giấy nếu sắp xếp thì sẽ là: "BỐ. MAU CHẠY ĐI. YUMI. MẤT TRÍ RỒI".

    (Vợ chồng cũng hay xưng hô là "Bố nó", "Mẹ nó").

    Đó là lý do vì sao khi nhớ ra mọi chuyện Yumi không những không sợ hãi bố mình mà ngồi xuống òa khóc vì hối hận.

    5. Chú chó cưng

    Một cô gái trẻ đẹp một ngày nọ phải ở nhà một mình cùng với con chó nhà thân cận. Lúc này trời đã tối, và trên bản tin thời sự nhà chức trách đang ra thông báo về một tên sát nhân đang lẩn khuất trong khu vực dân cư mà cô đang sống. Tối hôm đó, cô gái cẩn thận khóa chặt mọi cửa nẻo, từ cửa chính đến cửa sổ, duy chỉ có ô cửa nhỏ dưới tầng hầm là chưa đóng. "Thôi chắc không sao đâu, cửa đó nhỏ quá mà", cô bèn để nó như vậy, chỉ khóa cánh cửa dẫn xuống tầng hầm và đi thẳng lên phòng ngủ... Như mọi hôm, con chó trung thành lại rúc vào dưới giường , bảo vệ cô qua đêm.

    Trong đêm đen tĩnh mịch, cô chợt tỉnh giấc bởi tiếng nước nhỏ giọt vọng lại từ phía nhà tắm. Nửa mê nửa tỉnh, cũng chả muốn phải xuống giường để khóa vòi nước mà mất đi giấc ngủ ngon, như thói quen, cô bất giác đưa tay xuống rờ vào đầu con chó cưng, cảm nhận cái liếm ấm áp thường lệ của nó rồi an tâm ngủ tiếp... Nhưng lại một lần nữa cô tỉnh giấc vì tiếng nước rỉ rả khó chịu đó, và lại đưa tay xuống giường, con chó vẫn ở đấy, liếm bàn tay cô chủ. Cô cảm thấy và tiếp tục yên giấc...

    Trằn trọc, khó ngủ vì tiếng nước rỉ rả phiền toái lúc giữa đêm ngon giấc, cô mệt mỏi bước xuống giường, uể oải và thầm bực tức lê bước về phía nhà tắm. Càng tới gần nhà tắm, tiếng nước nhỏ giọt càng trở nên rõ ràng. Cô chậm chạp đẩy cửa nhà tắm, lúc này tối như mực, cô bèn bật đèn lên...

    Chào đón cô gái là một cảnh tượng man rợ, xác con chó cưng bị treo lủng lẳng trên cái vòi nước, máu rỉ ra từ vết cắt trên cổ chú chó nhỏ từng giọt, từng giọt xuống bồn tắm đỏ thẫm.

    Chợt cô gái sực nhớ ra điều gì đó, cô cảm thấy lạnh sống lưng. Điểm bất thường mà cô gái nhận ra là gì vậy?

    [​IMG]

    Giải thích
    Thực chất chính tên sát nhân đã lẻn vào từ lâu và giả vờ làm con chó liếm tay cô gái lúc đêm. Tên này có thể là người quen của cô gái vì con chó đã không sủa khi có người lạ, hơn nữa còn hiểu rõ thói quen liếm tay của con chó. Cho nên khi nhìn thấy máu từ xác con chó nhỏ giọt trong phòng tắm, cô gái mới sợ hãi như vậy bởi cô biết mình đang gặp nguy hiểm.

    6. Món quà cuối cùng

    Một chàng trai lâm bệnh nặng đưa một chiếc hộp cho người yêu của mình và nói:

    - Đây là thứ quý giá nhất của đời anh, nếu anh chết em hãy mở ra, thay anh giữ gìn và trân trọng nó, hứa với anh nhé!

    Một thời gian sau chàng trai mất, cô gái nhớ những gì anh dặn và đã mở hộp ra.

    Trong hộp là một mảnh gương. Tại sao chàng trai lại tặng cô gái món quà này?

    [​IMG]

    Giải thích
    Khi cô gái nhìn vào gương thì sẽ thấy chính mình. Ý nói thứ quý giá nhất của anh chàng kia chính là cô gái này.

    Nguồn: Zenquiz.net​
     




  2. EmyeuDC

    EmyeuDC Kẻ đam mê cây đàn piano Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    21/11/2016
    Bài viết:
    579
    Lượt thích:
    31.781
    Kinh nghiệm:
    93
    7. Trò chơi ma

    Một đêm nọ bị mất điện, 4 cậu sinh viên cùng phòng rủ nhau chơi trò gọi ma học được trên mạng. Trong đêm tối, 4 người đứng ở 4 góc phòng, rồi lần lượt từng người đi theo chiều kim đồng hồ đến chạm vào tay người đứng ở góc phòng bên cạnh.

    [​IMG]

    A đến chạm vào B, B đến chạm vào C, C đến chạm vào D, D đến chạm vào A. Cứ như vậy đến lúc họ chơi mệt thì trời đã sáng. Lúc cả nhóm đang ngồi nghỉ thì một người bỗng sực nhớ ra điều gì đó rồi hét lên kinh sợ.

    8. Sát nhân ở đâu?

    Sát nhân hiện đang ở đâu đó quanh đây.

    Cậu bé đi ngang qua ngôi nhà cuối phố X phát hiện mấy mẩu dây lõi đồng.

    Lão nát rượu mấy hôm nay không bén mảng tới phố X nữa.

    Cuộc gọi đến 911 chỉ đổ duy nhất một lần

    Con dao đẫm máu nhưng không phải là máu người mà là máu con vật nào đó. Có lẽ là máu Mèo.

    Chủ nhân của ngôi nhà cuối phố X là một bà lão.

    9. Alice

    Mẹ tôi đối xử với bạn gái tôi chẳng ra gì cả! Bọn tôi đến chơi nhà thì mẹ chẳng bao giờ dành chỗ cho bạn gái tôi. Hôm nay trong lúc chúng tôi đang dọn dẹp, mẹ tôi còn túm lấy cô ấy và nói cô ấy đúng là đồ bẩn thỉu, còn dọa sẽ quăng cô ấy vào trong tủ nữa chứ.


    [​IMG]

    Không thể chịu đựng hơn được nữa, tôi liền quát: “Mẹ không được làm thế với Alice!”. Mẹ tôi nhìn tôi trừng trừng và bảo: “Alice là đứa nào vậy??”. Sao mẹ tôi lại có thể thô lỗ như thế được nhỉ!

    10. Tình yêu của người mẹ

    Một buổi tối, một cặp vợ chồng đang lái xe thì thấy có một người phụ nữ đứng giữa đường, đang vẫy tay về phía họ. Người vợ bảo chồng cứ tiếp tục lái đi, nhưng anh chồng lại quyết định lại xem có chuyện gì, đề phòng trường hợp có ai đó bị thương.

    Khi đến gần, họ thấy người phụ nữ mang nhiều vết trầy xước và bầm tím trên mặt. Cặp vợ chồng bèn dừng lại để tìm cách giúp đỡ. Người phụ nữ đó nói rằng gia đình cô ta, 3 người bị tai nạn xe hơi và chồng con cô ấy vẫn bị kẹt lại trong xe. Người chồng đã chết nhưng đứa con vẫn còn sống thoi thóp.

    Anh chồng kia xuống xe, bảo người phụ nữ ở lại với vợ mình và đi cứu đứa bé. Trong chiếc xe nát bươm, anh thấy 2 xác người ở ghế trước nhưng không chú ý lắm, anh kéo đứa bé trong xe ra và mang nó về cho mẹ nó. Khi trở lại, chỉ có vợ anh ở đó, anh hỏi thì cô ấy bảo rằng người phụ nữ kia đã theo anh ngay khi anh rời đi.

    11. Cái giếng

    Nó hẹn bọn bạn ở cái giếng đầu làng. Nó hí hửng đội 1 mái tóc giả dài, đánh phấn trắng toát, kẻ mắt đen xì và tô son nhoe nhoét khắp mồm. Và y như những gì nó dự đoán, lũ bạn nhát gan hét toáng lên và bỏ chạy ngay khi nhìn thấy nó.


    [​IMG]

    Nó ôm bụng cười lăn lộn nhìn bọn nó chạy ngày càng xa. Rồi nó soi mình xuống giếng ngắm nghía thành quả của mình. Một con ma tóc dài da trắng bệch mồm đỏ chót ngoác miệng cười với nó từ đáy giếng. Chợt như nhớ ra gì đó, nó rời khỏi thành giếng và chạy đi nhanh nhất có thể.

    12. Hung khí

    Đôi lúc tôi chẳng hiểu cảnh sát ngày nay làm những gì nữa, hình như họ chẳng bao giờ phá nổi một vụ án nào hết. Tôi sống trong một thành phố tệ nạn và gần đây mọi chuyện càng ngày càng trở nên tồi tệ hơn. Tuần trước, gần nhà máy chỗ tôi làm việc đã xảy ra một vụ án mạng.

    Một phụ nữ trẻ đã bị đâm chết bởi một cái dùi đục đá, mà không phải dùi đục thông thường đâu nhé, cán của nó có hình đầu lâu xương chéo hẳn hoi! Mọi người sống trong khu đang cực kì hoảng loạn. Dù là thành phố lớn nhưng ở đâu mọi người cũng bàn tán về vụ án mạng này.

    Thông tin chi tiết bị cảnh sát bưng bít đến mức tối đa. Mẹ tôi đang sống cùng tôi, giờ bà rất sợ ra ngoài buổi tối. Tôi đã bảo mẹ yên tâm nhưng bà khăng khăng nói rằng cảnh sát sẽ chẳng bao giờ phá được vụ này đâu. Họ thậm chí còn chưa tìm được món hung khí nào để lại cơ mà, cảnh sát thời nay thật kém cỏi.

    13. Những bức chân dung

    Có một thợ săn, sau một ngày dài săn bắn, lạc giữa một khu rừng mênh mông. Nhận ra trời bắt đầu tối và đã kiệt sức, ông quyết định đi theo một hướng cho đến khi ông nhận ra những tán lá càng lúc càng khép sâu vào nhau hơn.


    [​IMG]

    Sau vài giờ ông tìm thấy một cabin cũ giữa một bãi đất trống. Thấy trời đã quá tối, ông quyết định ở lại đó cho ban đêm. Ông đi đến và thấy hé mở cánh cửa. Không ai bên trong. Người thợ săn thả mình phịch xuống giường, quyết định sẽ giải thích với chủ nhân vào sáng hôm sau.

    Khi nhìn xung quanh bên trong cabin, ông đã ngạc nhiên khi thấy các bức tường được trang trí bởi các rất nhiều bức chân dung, tất cả đều được vẽ chi tiết đáng kinh ngạc.

    Không có bức nào là không có vẻ nhưng đang nhìn xuống ông, biểu hiện mặt thì đầy thù hận và ác ý. Nhìn lại, ông cảm thấy càng khó chịu. Cố gắng không phải nhìn vào một vài bộ mặt đáng ghét, ông quay lại để đối mặt với bức tường, và kiệt sức, ông rơi vào giấc ngủ không hề ngắt quãng.

    Sáng hôm sau, người thợ săn thức dậy, ông xoay người, chớp mắt trong ánh sáng mặt trời bất ngờ. Nhìn lên xung quanh, ông phát hiện ra rằng các cabin không có bức chân dung nào, chỉ có những ô cửa sổ.

    14. Cửa hiệu gà rán

    Tôi thường theo dõi cryptic và creep, tôi có hứng thú với những phần hình ảnh, những gương mặt kinh hoàng hãi hùng ấy có sức hút đặc biệt đối với tôi…

    [​IMG]

    Cho đến 1 ngày đi học về, lướt qua cửa hiệu gà rán trên đường, tôi thoáng thấy trong gương phản chiếu gương mặt nhợt nhạt của 1 người đàn bà trông như thiếu ăn lâu ngày, 2 hốc mắt sâu hoắm 1 màu đen và thứ nằm dưới mũi không biết là miệng hay 1 lỗ đen với những cái răng lởm chởm, nhưng khi tôi xoay người để nhìn thì chẳng thấy ai…

    Bắt đầu từ ngày ấy hình ảnh mờ ảo đó cứ ám ảnh tôi mãi, đến cả trong giấc ngủ… Tôi khá bứt rứt và khó chịu vì điều ấy… Cho đến 1 ngày tôi cảm thấy khá hơn vì hình như gương mặt ấy đã bắt đầu xuất hiện trong gương nhà tôi chứ không còn ở những tấm gương ngoài phố nữa…

    15. Con hoang

    – Nghe này, tao không có thời gian!

    – Không mất nhiều thời gian đâu ạ!

    – Lắm lời! Mày nên nhớ mày chỉ là thứ con hoang! Thứ 7 tao sẽ đón Jasmine về và mày sẽ bị tống cổ ra khỏi nhà!

    – Nó vốn đã ở đây rồi mà mẹ. Từ lâu rồi!

    Nguồn: Zenquiz.net​
     
Đang tải...

Chia sẻ cùng bạn bè

Đang tải...
TOP