Ký ức bị thời gian vùi lấp

ly quoc

I'm fine!
Thành viên thân thiết
Tham gia
18/4/2013
Bài viết
12.620
Chúng tôi đã có một quãng thời gian kẻ chạy trước, người đuổi theo. Đến lúc tôi cảm thấy dường như mọi sự cố gắng bắt đầu trở nên vô dụng, thì anh lại chìa tay ra...


Tôi đưa tay ra như muốn chạm vào quả bóng bay màu xanh đang lơ lửng di chuyển, sắp hòa lẫn và tan vào nền trời xanh biếc.

Những người đau khổ nhất, chính là những người cô đơn nhất, những người cô đơn nhất, thường là những người không dám nuôi hy vọng nhất.

Chúng ta thường đánh mất những thứ vô cùng quan trọng vào thời điểm còn quá trẻ để nhận ra nó có ý nghĩa nhường nào đối với mình. Chúng ta cũng thường mất quá nhiều thời gian vào việc chần chừ rồi đánh mất, ghét bỏ rồi bị lãng quên. Chúng ta sai mà không biết mình đã sai, và cho đến mãi sau này mới nhận ra để mà ân hận.

Đã từng làm tổn thương ai, đã từng buông tay từ bỏ ai, trong đoạn ký ức về thời thanh xuân của mình, bạn còn nhớ chứ?



“Hả? Em không biết là Thành đã làm thủ tục bảo lưu và xin thôi học từ tuần trước sao? Hai người đang hẹn hò mà?!”

“Cậu ấy còn làm tiệc chia tay với cả lớp bọn anh, nghe nói là đi Úc.”

“Thấy bảo là học chuyên ngành thiết kế ở một trường đại học bên đấy, cậu ấy đã lên kế hoạch từ lâu lắm rồi mà. Lẽ nào chưa từng nói một lần với em sao?”

Trong chớp mắt, toàn bộ mọi thứ trước mặt tôi bất giác biến thành một khoảng trống rỗng, tiếng nói, cười của đám học sinh nam năm cuối khi bày ra trò nghịch dại nào đấy, tiếng hò hét của đám học sinh nữ vì một màn tỏ tình bằng guitar lãng mạn dưới vòi phun nước, tiếng người đi lại như va đập vào không gian những âm thanh lạo xạo, giờ phút này bỗng trở nên thật khó chịu.

ky-uc-bi-thoi-gian-vui-lap.jpg


Ai có thể hiểu được cảm giác một ngày nào đó tỉnh dậy, người mà mình yêu thương rốt cuộc đã biến mất như chưa từng xuất hiện, như một giấc mơ mà khi tỉnh dậy mọi thứ trở lại vạch xuất phát. Một khoảng thời gian đã từng trải qua trở thành một mối nghi hoặc.

Không ai có thể hiểu được, sự trống rỗng và tuyệt vọng khi đó, trừ phi họ đã từng trải qua.

Tôi đã khóc rất nhiều vào ngày hôm đó, nhưng người ấy vẫn không xuất hiện. Anh ấy đã vứt bỏ tôi mất rồi!



Tỉnh dậy với mồ hôi đầm đìa trên trán và mảng gối ướt sũng nước. Đã hai năm kể từ khi Thành rời khỏi cuộc sống của tôi mà không một lời báo trước, dù tôi có tìm mọi cách để liên lạc, vẫn vô vọng. Một sự thật phũ phàng tôi nhận ra, đó là mình đã bị bỏ rơi triệt để. Thế nhưng thi thoảng tôi vẫn mơ đi mơ lại những giấc mơ về ngày hôm ấy. Như một đoạn băng video bị tua đi tua lại nhiều lần, nhắc tôi về một lần sảy chân ngã trước mối tình đầu đã vĩnh viễn phải đi lùi vào quá khứ, để lại cho tôi những thương tổn còn đau cho đến bây giờ.

Những ngày mùa đông có nắng, người đã chịu tổn thương rồi, không thể bắt đầu một lần nữa hay sao?

Là do tôi không chịu buông tay, hay vốn dĩ là quá khứ chưa chịu tha cho tôi bước tiếp?

Tiếng chuông điện thoại kéo tôi trở về với hiện thực. Rời gi.ường, dù sao tôi cũng phải sống, cho đến ngày có thể bình thản đứng trước câu chuyện ngày xưa và mỉm cười, có thể điềm nhiên nhắc tới Thành mà không một gợn nhói trong tim.

Chúng ta còn quá trẻ để bị hành hạ bởi những vết thương đeo bám, chúng ta buộc phải đứng dậy sau hiện thực tàn khốc, càng không thể vì ai đó quay lưng ra đi mà từ bỏ chính mình.



- Này, hôm nay xinh đấy!

Cô bạn Bảo Thanh mỉm cười, nháy mắt với tôi kèm theo lời khen ngợi.

- Đừng nói những chuyện đương nhiên!

Tôi nhận lấy đôi giày múa từ tay cô ấy, đáp trả gọn ghẽ, rồi cả hai cùng phá lên cười. Đôi khi chúng tôi vẫn phải cố gắng thể hiện ra bộ dạng vui vẻ, hoặc cố gắng để vui vẻ. Bởi vì chúng tôi biết rằng, buồn đau sầu thảm chỉ là một liều thuốc ngủ có quá nhiều tác dụng phụ.

Thế nên những người luôn tỏ ra vui vẻ, chưa chắc đã là những người thật sự hạnh phúc.

Bảo Thanh cũng đã từng bị người yêu phản bội. Đầu đuôi câu chuyện thế nào tôi cũng không rõ, chỉ biết bỗng dưng một ngày, Bảo Thanh xuất hiện với mái tóc ngắn đến chạm vai thay vì mái tóc xoăn dài mà cô ấy vẫn yêu như báu vật, khuôn mặt vốn kiêu ngạo thay bằng nụ cười tươi thường trực trên môi.

Vì không thể khóc, nên luôn phải cười!

Chẳng ai nhận ra sự bất thường của cô ấy. Nhưng cũng từ khi đó, chúng tôi bắt đầu trở nên thân thiết với nhau hơn. Đơn giản là đã từng trải qua, nên dễ dàng đồng cảm. Cuộc sống luôn đẩy hai con người vốn có tính cách và lối sống khác hẳn nhau, lại gần với nhau.

ky-uc-bi-thoi-gian-vui-lap.jpg


Tôi và Bảo Thanh không nhắc chuyện cũ, càng không hỏi cặn kẽ về câu chuyện đã qua. Chúng tôi hiểu, phàm là những lần tổn thương như thế, nhắc lại chỉ thêm đau lòng.

- Hôm nay chọn bài nào? – Bảo Thanh huých vai tôi, thì thầm

- Hồ thiên nga

- Hả? Đùa nhau à?

- Không, tao muốn thử một lần, đó là mục đích của tao từ khi bắt đầu học ballet.

- Nhưng mày có thể thực hiện sau mà! Làm ơn đi hôm nay là thi đấy! Mày còn vừa bị thương ở chân…

- Tao biết, nhưng mày cứ an tâm, tao chỉ mạo hiểm lần này.

Sân khấu rực sáng, ánh đèn led chiếu bất chợt khiến mắt tôi nhòe nước. Dưới hàng ghế đầu, các giám khảo chăm chú nhìn thẳng vào những chuyển động của tôi. Còn Bảo Thanh vẫn đang mím chặt môi, dường như còn căng thẳng hơn cả chính cô ấy bước lên sân khấu.

Tôi nhớ về lần đầu tiên tôi với Thành gặp nhau, cũng ở hàng ghế khán giả, cũng theo dõi vở nhạc kịch Hồ thiên nga. Khi ấy tôi là một cô nữ sinh trường múa quá đỗi mờ nhạt, còn anh ấy là một sinh viên kiến trúc rất tỏa sáng.

- Này anh, nhường chỗ đi, sinh viên kiến trúc thì hiểu gì về ballet cơ chứ?

- …

- Này, tôi đang nói với anh đấy, đàn ông con trai gì mà phép lịch sự tối thiểu cũng không có?

Cậu con trai khi ấy mới quay ra, khuôn mặt anh tuấn chỉ trạc tuổi tôi, đôi mắt lạnh băng khẽ nhíu lại.

- Người không biết phép lịch sự tối thiểu là cậu mới đúng!

Nói rồi, cậu ta lại chăm chú nhìn về phía sân khấu, như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Bỏ mặc tôi khi đó trơ ra vì ngạc nhiên, nhưng cũng không thể làm gì.

Sau đó tôi mới biết, anh ấy không phải là không hiểu gì về ballet, mà còn đặc biệt quan tâm đến nó.

ky-uc-bi-thoi-gian-vui-lap.jpg


Tôi bắt đầu hít thở để chuẩn bị kỹ cho điệu xoay cuối cùng. Bất giác tôi nhìn thấy phía dưới hàng ghế khán giả một khuôn mặt quen thuộc, hoang đường như đang lạc vào một bối cảnh nào đó trên phim.

Mắt tôi càng nhòe nước, khiến tôi phải căng mắt lên để mới có thể xác nhận người ngồi tít dưới hàng ghế cuối chắc chắn là anh ấy. Đã trở về, hơn nữa còn ngồi ở ngay trước mắt tôi.

Khi đó, tôi tự nhủ mình không được thất bại, chỉ được thành công. Khi đó, tôi tự nhủ rằng nếu thất bại, nghĩa là mãi mãi sẻ chỉ chạy theo phía sau cậu ấy. Mãi mãi chỉ nhìn thấy bóng lưng cậu ấy, mãi mãi chỉ là người bị anh ấy khước từ, rồi vứt bỏ, mãi mãi chỉ như thế…



“Này, tôi thích anh đấy, thích anh thì đã sao?”

“Không sao cả, nhưng tôi không quan tâm”

“Ai cần anh quan tâm cơ chứ, tôi thích là được!”



“Tôi theo đuôi anh thế này, có phải anh thấy tôi vừa kém cỏi, lại vừa buồn cười đúng không? Được rồi, tôi sai rồi, tôi không nên thích anh, lại còn thích lâu như thế, cũng không nên theo đuôi anh!”

“Đừng khóc, xin lỗi em, tôi sai rồi!”

“Anh làm gì mà sai, rõ ràng anh ghét tôi như thế cơ mà, chỉ có tôi là không biết xấu hổ, không có tự trọng nên theo anh!”

“Không phải như thế, thực ra… tôi… cũng thích em … rất thích, rất thích…”



“Cô đi đi, tôi không muốn nhìn thấy cô, càng hy vọng chưa bao giờ quen biết cô…”


ky-uc-bi-thoi-gian-vui-lap.jpg


Đoạn ký ức tưởng như đã bị thời gian vùi lấp bất chợt trở lại rõ mồn một. Người ngồi tít dãy ghế cuối cùng của hàng ghế khán giả, người mà vì ánh đèn led rọi lên sân khấu làm mắt tôi không thể nhìn rõ được khuôn mặt của anh ấy. Bất giác, sự hiện diện ấy, đã khiến tôi bị tổn thương sâu sắc.

Ngày hôm đó, tôi ngã. Điệu Hồ thiên nga không thể hoàn thành, và tôi lại tiếp tục thua cuộc. Thua cuộc với Thành, và quan trọng nhất là với chính mình. Tôi lại để người đã từng làm tôi tổn thương, có cơ hội khiến tôi vấp ngã một lần nữa.

Ngày hôm đó, tôi không thể khóc, chỉ trơ khốc nhìn cảm xúc dồn thành những khối lớn trong tim, đè nén khiến hô hấp trở nên khó nhọc.

Thành đứng trước cổng ra vào đợi tôi. Khi tôi bước ra chỉ nhìn thấy khuôn mặt anh có vô vàn cảm xúc. Tôi đã từng khao khát nhìn thấy gương mặt này giữa một biển người lạ lẫm va chạm nhau trên những con phố, tôi đã từng muốn gặp anh ấy để nhận lỗi, để níu kéo, để nói rằng chúng tôi không thể buông tay nhau, nhưng kết cục vẫn là biến mất không dấu vết.

Cho đến bây giờ, mọi chuyện tưởng như đã được thời gian chôn vùi một cách hoàn hảo, thì anh ấy lại xuất hiện, đào xới thêm một khoảng ký ức, để vết thương của tôi lộ hết ra ngoài.

- Linh… em…

- Chào anh, có việc gì không vậy?

- Em… vừa nãy ngã… có đau lắm không?

- Chỉ một chút thôi, tôi quen rồi, cảm ơn anh!

- Đừng coi anh như người xa lạ như thế? Nhìn em thế này, anh đau lòng lắm…

- Đau lòng? Tôi còn quên mất là anh còn biết đau lòng, nhưng lòng trắc ẩn của anh mang ra không cần thiết rồi.

- Thực ra anh vừa về được một tuần, anh muốn gặp em để giải thích, ngày trước, tất cả chỉ là chuyện hiểu lầm…

- Rồi sao?

- Xin lỗi em, chỉ vì hiểu lầm mà anh đã để em lại một mình…

Không phải là để lại một mình, mà thực chất là bỏ rơi. Chúng tôi đã có một quãng thời gian kẻ chạy trước, người đuổi theo. Đến lúc tôi cảm thấy dường như mọi sự cố gắng bắt đầu trở nên vô dụng, thì anh lại chìa tay ra. Có lẽ cho đến giờ tôi đã hiểu được câu nói, càng yêu nhiều thì càng khổ đau. Ai yêu nhiều hơn, có nghĩa là phải chấp nhận chịu tổn thương nhiều hơn.

- Chuyện đó, tôi quên lâu rồi, anh đừng nhắc lại nữa!

- Không phải, thực ra anh chỉ muốn… Linh, em cần biết mọi chuyện!

- Anh yên tâm, tôi không oán trách gì anh, cũng không ân hận về khoảng thời gian khi đó. Những gì đã xảy ra, không thể vì vài câu nói bây giờ mà coi nó như chưa từng.



ky-uc-bi-thoi-gian-vui-lap.jpg


Bảo Thanh tìm đến tôi với khuôn mặt lã chã nước mắt. Cô ấy ôm tôi chặt đến nỗi chỉ sợ buông tay ra là sẽ ngã.

Cô ấy đến, và nói cho tôi biết toàn bộ sự thật.

Hóa ra, chúng tôi đã cùng yêu một người, và cùng bị người ấy làm tổn thương. Chỉ có điều, khi sự lựa chọn cuối cùng của người ấy là tôi, Bảo Thanh đã làm tất cả để ngăn ch.uyện ấy lại. Kể cả việc gây ra hiểu lầm giữa chúng tôi, kể cả việc kết bạn cùng tôi. Cô ấy đã làm tất cả những việc đó, và coi như không hề biết chuyện gì, không tò mò về cuộc sống của tôi, câu chuyện của tôi. Hóa ra là bởi vì, cô ấy đã biết tất cả.

Vốn dĩ là những chuyện đau lòng, nhưng lại hóa thành hoàn cảnh trớ trêu. Chúng tôi, ở tuổi 20, đã gây tổn thương cho nhau như thế nào?

- Xin lỗi mày, vốn dĩ là do ích kỷ, bởi vì biết anh ấy không hề yêu tao, nhưng vẫn cố giữ anh ấy ở lại!

- Mày không cần nói nữa!

- Bởi vì không thể để anh ấy đến với mày, bởi vì căm ghét và đố kị, bởi vì sai lầm không thể dừng lại, tất cả, đều là do tao. Bây giờ anh ấy về rồi, anh ấy đã biết hết mọi chuyện, nếu không nói ra trước, có lẽ tao sẽ vĩnh viễn mất mày…

- …

- Tao đã mất người tao yêu nhất, không thể lại mất người bạn duy nhất trong đời… Linh, ban đầu là vì muốn tiếp cận mày, nhưng thật sự bây giờ tao không còn suy nghĩ nào khác. Linh, hãy tin tao!



Tôi đến phòng tập, mắt cá chân bị thương lần ngã trước vẫn đau nhói mỗi bước di chuyển. Đau đến nỗi nước mắt cứ chảy liên tục, đau đến nỗi bàn chân kia dường như sắp không còn là của tôi nữa.

Nhưng trái tim tôi bắt đầu đập chậm lại. Việc biết được toàn bộ sự việc, hóa ra không đau đớn như tôi vẫn tưởng. Trái lại, với tôi mọi chuyện đã bắt đầu trở thành quá vãng, một thứ hồi ức trong quá khứ.

Có người đã từng nói với tôi, đừng vì những người đã ra đi mà nuôi đau khổ, cũng đừng vì một lần sơ sẩy mà khư khư giữ chặt vết thương, không cho nó liền sẹo.

***

Hội đồng giám khảo vẫn cho tôi cơ hội cuối cùng để thay đổi kết quả. Ngày hôm đó, cả Bảo Thanh và Thành cũng đến xem. Tất nhiên, tôi không cố chấp chọn Hồ thiên nga nữa, bởi vì tôi biết, mình vẫn còn phải đi tiếp một chặng đường dài mới có thể thực hiện được ước mơ.

Và tôi càng không cố chấp với tình bạn của tôi, và với mối tình đầu đã đi qua. Tôi với Bảo Thanh vẫn là bạn, bởi vì chúng tôi đã trải qua thử thách lớn đến nỗi, chính tôi còn không dám tưởng tượng mình có thể vượt qua.

Còn Thành đã vĩnh viễn trở thành quá khứ, là trải nghiệm của tôi về tình yêu đầu đời. Cũng là người khiến cho tôi khóc hết nhiều nước mắt nhất, đau lòng cũng nhiều nhất, và tổn thương cũng sâu sắc nhất.

Dẫu cho chúng tôi không thể quay lại, nhưng tôi vẫn trân trọng anh ấy của quá khứ. Bởi vì trong quá khứ đó, tôi đã từng yêu, đã từng biết đuổi theo ước mơ, đã từng nuôi thật nhiều hy vọng.

Những sai lầm của tuổi trẻ, đến một ngày nào đó trở thành ký ức, sẽ dần dần bị thời gian vùi lấp đi. Đến cuối cùng, những ai đang ở lại bên cạnh chúng ta, là những người chúng ta thật sự cần phải trân trọng họ.

Bóng đen quá khứ biến mất, còn tôi vẫn tiếp tục bước lên phía trước...

CaDe - Theo Pháp Luật Xã Hội
 
Hiệu chỉnh bởi quản lý:

tho ngoc

Thỏ là để yêu thương :3 Hãy yêu Thỏ :*
Thành viên thân thiết
Tham gia
24/1/2011
Bài viết
2.999
Mới đọc có nửa nghe nhạc buồn quá, khủng hoảng tinh thần nên em không đọc nữa...
 

vy aerith

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
1/1/2014
Bài viết
87
đáng lí có thể cho nhau cơ hội nhưng tại sao lại phải làm tổn thương nhau ? cứ phải khiến cả hai đau khổ
nhưng quá khứ vẫn là quá khứ
cuộc sống vốn là phải lăn về phía trước và không có quyền lựa chọn
................. truyện hay mà buồn quá hờ hờ hờ :KSV@17:............:((
 
Top