Kỉ niệm tuổi thơ

- Anh Đom Đóm, sau này lớn lên, em sẽ làm nhà trồng cây !

- Làm gì có "nhà trồng cây" chứ ?! Chỉ có nhà báo, nhà văn... thôi !

- Có mà ! Em sẽ lai giống cây hoa phong lan với con đom đóm này nè. Rồi nó sẽ nở ra một bông hoa có ánh sáng màu tím và thơm ơi là thơm...

Cô bé từ từ mở hai bàn tay đang giữ con đom đóm ra, nó bay lên, ánh sáng xanh nhẹ nhàng mờ ảo - thật lạ - lại soi sáng cả khuôn mặt hai đứa nhóc. Thằng nhóc ngẩn ra, tiếc nuối. Cô bé đứng nhìn con đon đóm bay xe, chợt quay sang thằng nhóc và nhe răng cười "Anh bắt lại được con khác mà, đúng không ?" Thằng nhóc gãi đầu gãi tai, không nói, mắt chòng chọc hướng vào khoảng không trước mặt. Hình như có một con đom đóm đang bay...

Tôi là thằng nhóc ấy. Tuổi thơ trôi qua, như mọi câu chuyện khác, vì một lý do nào đó nhân vật chính không còn gặp lại người bạn thuở xưa nữa, tôi cũng vậy. Cô bé hàng xóm với mái tóc thường buộc bằng dây thun, thích đom đóm ngày ấy nhẹ nhàng bước ra khỏi cuộc sống của tôi. Tôi cứ bị ám ảnh bởi cái cảm giác chập chờn buồn tủi khi mỗi chiều muộn bắt được một con đom đóm, chạy sang ngôi nhà bên cạnh và nhận ra nó trống trơn. Rồi tôi lủi thủi quay về, cố gắng nhốt con đom đóm vào một bông hoa phong lan màu tím toả mùi thơm nhẹ nhàng. Nhưng vô vọng. Con đom đóm bay mất, cũng như em.

Tôi lớn lên, không như mọi thằng con trai khác : vô tâm và ít nuối tiếc. Hình ảnh cô bé ngày nào không chỉ một kỉ niệm đẹp gắn liền với tuổi thơ của tôi. Nó cứ thôi thúc tôi mãi, bảo tôi cần phải hi vọng vào một điều gì đó thật bất ngờ. Và tôi cứ lẳng lặng đợi chờ. Cái tình cảm ấy nhẹ nhàng lắm, nó trong veo như mắt của cô bé vậy. Đôi khi tôi còn cảm thấy sợ hãi và giận bản thân khi tôi nhận ra mình không nhớ nhiều. Nhưng tôi lại cố an ủi mình rằng mọi thứ đều không có tên và không rõ nét, kể cả nỗi buồn. Có khi tôi nhớ cô bé ấy lắm nhưng không nhận ra đấy thôi ! Tôi không biết nữa. Ngôi nhà của cô bé ấy bị đập bỏ, thay bằng một toà nhà khang trang lộng lẫy, nghe đâu của một ông giám đốc mua để bố mẹ dưỡng già cho yên tĩnh. Mỗi mùa hè cũng có một cô bé trạc tuổi cô bé hàng xóm cũ về chơi với ông bà. Cô bé ấy rất xinh, nhưng tôi chưa bao giờ nói chuyện. Mỗi khi nhìn thấy mái tóc dài mượt buộc bằng một thứ nơ kẹp lộng lẫy, bao nhiêu thiện cảm và ý định bắt chuyện của tôi bay biến. Đó không phải là một sợi dây thun. Có lẽ vì thế mà tôi cũng thiết tha tin rằng chẳng bao giờ cô tiểu thư này lại mê đom đóm...

Tôi gặp lại cô bạn ngày bé rất tình cờ. Đó là một buổi giao lưu, và tôi chợt nhận ra cô gái speaker có nụ cười rất quen. Không phải lục tìm nhiều trong trí nhớ, tôi biết đó là ai. Tôi mừng đến nghẹn thở, tim tôi run lên. Em vẫn nhỏ bé và xinh xắn...

Kim Hạnh lại khác. Em rất khó khăn để nhớ ra tôi là ai. Tôi chợt cảm thấy buồn rười rượi. Tuổi thơ của tôi ! Có những lúc chúng tôi đã từng nghĩ rằng mình sẽ nhận ra nhau, dù chỉ thoáng qua trên phố thôi, "sau này khi ta lớn". Rồi vô cớ, tôi trách mình đã quá khe khắt với bản thân. Vậy mà tôi tưởng chỉ có tôi - thằng nhóc, là kẻ hững hờ, thờ ơ lạnh nhạt.

- Cho anh Đom Đóm nè ! - Cô bé đưa bàn tay thu thu giấu giấu từ nãy sau lưng ra cho thằng nhóc.

- Eo ui, gương vỡ ! Coi chừng đứt tay ! Mày cho tao làm gì vậy ?

Cô bé đặt ngón tay trên môi, làm ra vẻ nghiêm trọng, nói thì thầm :

- Suỵt, không phải gương vỡ đâu !

- Chứ cái gì ? - Thằng nhóc ngơ ngác.

- Đó là mảnh vỡ của mặt trời, em vừa nhặt được sáng nay đấy. Không tin anh xem này ! - Cô bé vừa nói vừa rọi mảnh gương về phía mặt trời. Nó sáng lên, lấp lánh.

Thằng nhóc mỉm cười nhìn theo, nheo nheo mắt, toan cãi lại nhưng nghĩ sao lại thôi. Cô bé vẫn say sưa :

- Lúc mặt trời vừa lên, có một chiếc máy bay đi qua. Nó tông mặt trời văng tung toé. Chắc chắn là còn nhiều mảnh vỡ lắm, em phải đi nhặt về...

Chiều hôm ấy, thằng nhóc không nói không rằng đập tan cái gương của mẹ. Ăn một trận đòn đau quắn đít nhưng nó không quan tâm. Vừa ngồi dậy xoa xoa mông, nó đã tót ra đi gom mấy mảnh gương vỡ, giấu kĩ trong cái hộp sắt dưới giường. "Ngày mai mình sẽ bỏ sẵn vào vườn cho nó tìm. Nhưng mà, làm sao cho nó khỏi đứt tay đây ta ?!!!".

- Anh gì ơi, cho tui đom đóm với ! - Con bé tiểu thư nhà bên cạnh nhìn thằng nhóc, rụt rè.

Thằng nhóc hừ mũi. À, thì ra con gái đứa nào cũng thích đom đóm. Cứ luôn tưởng chừng tại cái con bé tiểu thư này mà cô bé nhà bên không còn ở đây để chơi với nó nữa, thằng nhóc càng muốn làm khó dễ.

- Mày có gì đổi cho tao ?

- Tui... tui... Cột tóc được hông ? - Con nhóc ấy lúng túng.

Thằng nhóc phì cười :

- Tao lấy cột tóc làm gì hả mày ?

- Ơ... ơ... tui... - Nó càng lắp bắp. Bỗng nhiên thằng nhóc thấy tội nghiệp cho nó.

- Thôi nói tên mày đi rồi tao cho. Mày tên gì ?

- Tui tên Hà ! - Nó mừng rỡ vội vàng đáp. Rồi sợ thằng nhóc chưa nghe rõ, nó liếm môi khẳng định thêm lần nữa - Tui tên Hà đó !

Thằng nhóc hếch mặt :

- Cái gì Hà ?

- Kim Hà - con bé tiểu thư ấy trả lời, vai co rúm lại. Hình như nó cảm thấy mình như tội phạm đang bị tra hỏi.

Thằng nhóc lẩm bẩm một mình "Sao mày không phải là Kim Hạnh nhỉ ?" Con bé kia nhìn nó lấm lét, ra chiều cố đoán xem thằng nhóc lảm nhảm một mình điều gì đó.

- Đưa tay đây ! - Thằng nhóc ra lệnh.

Con bé chụm tay lại, háo hức đón đợi. Thằng nhóc cẩn thận ụp con đom đóm vào cái "lồng" những ngón tay của nó. Con đom đóm nằm ngoan hiền. Nó phát sáng. Con bé ấy kêu lên khe khẽ. Tự nhên thấy nó cười giống hệt cô bé hàng xóm cũ ! Thằng nhóc quay lưng chạy thẳng về nhà. Nó không thích con tiểu thư thấy mình đang cười.

- Anh tên gì vậy ? - Nó hỏi với theo.

- Gọi tao là Đom Đóm !

Nó nhìn theo thằng nhóc ngơ ngác, hình như vậy.
***
"À, có phải anh là anh Khoa ở gần nhà em hồi trước không ?" Kim Hạnh nói như thể vừa khám phá ra một cái gì đó cùng nụ cười đắc ý. "Đúng rồi, em vẫn còn nhớ là anh mà ! Anh dạo này thế nào ? Ổn cả chứ ?" Tôi ngẩn người, quên cả trả lời. Trí nhớ của em tốt thật ! Em nhớ được cả tên tôi ngay cả khi ngày bé em chỉ gọi tôi bằng cái tên em tự đặt : anh Đom Đóm. Rồi lại còn "dạo này anh thế nào, ổn cả chứ ?". Tôi cảm nhận được sự lạt lẽo. Có thể nó bình thường thôi, nhưng là không thể chấp nhận với tôi. Tôi đã chờ mong nhiều quá...
***
- Tao có con bạn thân, dọn nhà đi rồi, nó giống mày lắm ! - Tôi quệt mũi, không nhìn con bé tiểu thư.

- Thiệt hả ? Cái gì cũng giống em hả ?

- Không, có khác. Nó chỉ cột tóc bằng dây thun thôi !

Con bé tiểu thư nhíu mày ngẫm nghĩ một chút rồi tháo phăng cái nơ lộng lẫy trên tóc mình. Nó móc trong túi ra một sợi dây thun và túm đuôi gà lên.

- Giống chưa ?

Tôi thẩn cả người :

- Giống ơi là giống !

Con bé tiểu thư nghe thế, nhe răng cười. Đúng vậy mà, giống ơi là giống !

- Anh Đom Đóm, ba em nói ở nhà mới không có đom đóm ! Làm sao bây giờ ?

- Hay là tao bắt thật nhiều đom đóm bỏ vào cái hũ cho mày nha !

- Thôi, nó chết ! Để cho đom đóm bay đi !

Tôi dằn dỗi đấm mạnh tay vào tường.

- Mày sắp chuyển đi đâu, cái chỗ nào mà lạ vậy ? Đom Đóm cũng không có !

Cô bé thấp giọng :

- Ba nói đó là thành phố !

- Rồi... khi nào mày về lại đây ? - Tôi hoang mang.

- Em không biết ! - Cô bé thẫn thờ.

- Mày sắp về thành phố hả Hà ?

- Dạ, em về đi học !

- Ở đó không có đom đóm, phải không ?

- Ừ, làm gì có ?!!!

- Mày buồn không ? Mày thích đom đóm lắm mà ! - Tôi hỏi nó đều đều.

- Có ! - Giọng cô bé đang rầu rầu bỗng trở nên vui vẻ - Nhưng hè em lại về mà ! Tha hồ bắt đom đóm !

- Thật hả ? Mày về lại đây thật hả ? - Tôi khấp khởi mừng.

- Chứ sao !
***
Một gã con trai cao cao lại gần chúng tôi và mỉm cười lịch thiệp khi tôi đang lúng túng và chìm trong mớ kí ức hỗn động. Gã choàng nhẹ tay lên vai Lan Hạnh, nói gì đó tôi nghe không rõ, chỉ đại ý là Kim Hạnh phải đi một lát.

Tôi mỉm cười :

- Em đi đi ! Còn nhiều dịp mà !

- Ừ, em đi đây ! Hôm khác nói chuyện nhé ! Em mong gặp lại anh lắm đấy ! - Rồi vội vàng, em quay sang nói với gã con trai - Đây là anh Khoa, hàng xóm cũ của em, lâu lắm mới gặp.

Họ gật đầu chào tôi. Tôi cười :

- Ừ, đi nhé !

Bỗng nhiên tôi thấy thiết tha muốn hỏi thêm nhiều câu hỏi nữa "Em còn muốn trở thành nhà làm vườn không nhóc ? Để lai giống con đom đóm và hoa phong lan ấy mà !" hay "Em còn thích đi nhặt những mảnh vỡ của mặt trời không ?" "Em vẫn cột tóc bằng dây thun chứ ?" Nhưng lại thôi. Tôi sợ Kim Hạnh sẽ nhìn tôi lạ lẫm, ngạc nhiên, cố đoán xem tôi đang muốn nói gì. Mà như thế thì tôi sẽ hụt hẫng lắm. Cứ tựa như làm vỡ một cái gì đó rất quý, rất quý mà tôi đã cẩn thận gìn giữ, nâng niu từ rất lâu. Hay như cảm giác ngẩn ngơ khi cố nhét một con đom đóm vào một bông hoa phong lan nhưng nó bay mất; khi cố gắng hắt ánh mặt trời vào một mảnh gương vỡ lúc hoàng hôn, nhưng mặt trời đã lặn, và mảnh gương chỉ còn lại trong veo soi bóng ta đơn độc...

- Này anh Đom Đóm ! - Hà tinh nghịch vỗ nhẹ vai tôi - Làm gì đứng ngẩn ngơ vậy ?

Tôi giật mình quay lại, lúng túng :

- Ơ, không !

Hà tò mò nhìn theo ánh mắt tôi, bóng Kim Hạnh và người bạn trai dần hoà vào trong đám đông những sinh viên đang đứng trò chuyện vui vẻ.

- Anh lại thấy ai giống cô bé hàng xóm ngày xưa à ? Lần này có thất vọng nữa không đấy ? - Hà nheo mắt trêu tôi.

Tôi gãi đầu, chẳng biết nói sao với Hà, đành cười trừ. Hà vẫn nhìn theo dáng vẻ rực rỡ, kiêu sa với chiếc váy kiểu cách và những lọn tóc nâu nâu xoã trên bờ vai của Kim Hạnh, lẩm bẩm :

- Ừ, mà không đâu ? Cô speaker kia đâu có buộc tóc bằng dây thun, phải không anh Đom Đóm ?

Tôi gật đầu, cười, dịu dàng nắm lấy tay Hà. Hà nhìn tôi ngạc nhiên, định hỏi gì đó nhưng lại thôi, vờ quay mặt ra nhìn khoảng trời trong veo, bản tay run rẩy. Muốn nói một câu gì đó để cô tiểu thư ngốc ơi là ngốc của tôi hiểu rằng thời gian luôn làm thay đổi mọi thứ, không phải ai cũng là kẻ thích nâng niu những kỉ niệm, như em và như tôi. Nhưng tất nhiên tôi không nói được, bởi tôi cũng chỉ vừa nhận ra điều ấy thôi mà...

 
Top