Khoảng Nắng

Trong chuyên mục 'Tiểu thuyết' đăng bởi pham.giang, 16/8/2013. — 1.132 Lượt xem

  1. pham.giang

    pham.giang Thành viên mới

    Khoảng Nắng

    Tôi yêu ba tôi. thứ tình cảm gần như tôn thờ

    Ba tôi xuất thân trong một gia đình giàu có.

    Và mẹ tôi cũng vậy.

    1 năm sau ngày cưới, họ sinh ra Đỗ Mạnh Thiên -một bé trai khoẻ mạnh - là tôi.

    3 năm sau đó, công ty ba tôi gặp trục trặc. Gia đình tôi từ tầng lớp thượng lưu chuyển sang thường dân.

    Ba tôi chán nản. Xỉn say. Và. . .

    Qua đời trong một vụ tai nạn.

    Lúc đó, tôi 5 tuổi.

    Nửa năm sau ngày bố mất. Mẹ tôi kết hôn với người đàn ông khác. Giàu có. Thành đạt.

    5 tuổi- Tôi chưa đủ lớn để hiểu được tất cả mọi thứ đang diễn ra.

    Tôi ngoan ngoãn nghe theo lời mẹ tôi...trở lại thành con trai gia đình giàu có.

    Nhưng với ba tôi. Tôi vẫn dành cho ông thứ tình cảm ấy. Tôn thờ. Và mãi mãi kính yêu...

    Lớn lên chút nữa, khi tôi 12 tuổi...

    tôi biết được rằng...

    Sự thật không đơn giản chỉ là như thế...

    Qua đoạn hội thoại ồn ào giữa mẹ tôi và cha dượng, tôi mơ hồ đoán ra điều bất ổn.

    Nghe thêm chút nữa, lồng ghép vào chuỗi sự kiện ít ỏi được tôi lưu trong trí nhớ 7 năm về trước.

    Tôi gần như hiểu ra tất cả.............................

    Cha dượng tôi. Một người đàn ông sở hữu ngoại hình thường thấy của những con người lắm tiền , tham lam.

    Tuy không yêu thương tôi nhưng cũng chẳng thể nói là ghét bỏ. Còn tôi, với ông, chỉ là sự biết ơn thuần túy. Chưa bao giờ tôi gọi ông là cha. Từ "cha" , tôi không muốn trao nó đi cho người khác dễ dàng như thế. Và tôi, chưa bao giờ nghĩ về một người cha nào khác... Ngoài cha ruột tôi



    Tiền. Đồng tiền...

    Dưới sức ép của nó. Con người ta bỗng trở nên độc ác đến khó tin.

    Mẹ tôi- cả bà cũng không ngoại lệ.

    " Hãy giữ im lặng, tôi sẽ cho cô cuộc sống cô muốn. No đủ. Sung sướng. Thêm cả tương lai tốt đẹp cho đứa con trai cô. Quá ổn, phải không?"

    Đó là lời đề nghị của cha dượng tôi...........

    Tôi đã từng nói rằng , tôi yêu cha tôi. thứ tình cảm gần như tôn thờ.

    Phải. là tôn thờ. Tất nhiên , ông là con người đáng để tôi tôn thờ

    Dù rơi vào hoàn cảnh khó khăn, chưa bao giờ ông để mẹ con tôi thiếu thốn. Và không bao giờ xỉn say quá mức

    Đêm ông gặp tai nạn. Ông không hề say. Mà người say ..........là cha dượng tôi

    Mẹ tôi biết điều đó. Biết luôn cả việc cha dượng tôi sẽ thuê người sát hại ba tôi

    Cha dượng tôi là một cảnh sát. Tai nạn này lại xảy ra lúc ông ta đang trong đợt bình bầu thăng cấp

    Biến cố này ảnh hưởng đến danh vọng ông ta

    Cách tốt nhất ông ta nghĩ được. Là giết cha tôi. Và mua lại sự im lặng của mẹ tôi

    Từ bé, tôi đã có thói quen kiếm tìm những thứ được gọi là mãi mãi. Nhưng , trong giới hạn hiểu biết và khả năng của tôi, có lẽ cả đời tôi cũng sẽ chẳng thể nào tìm được thứ gì như thế. Bởi vậy, tôi không đòi hỏi chúng phải mãi mãi một cách hoàn hảo. Chỉ cần chúng mãi mãi trọn vẹn trong cuộc đời tôi. Chỉ cần như thế...

    Tôi yêu sóng. Yêu luôn cả thứ tình cảm tôi dành cho mẹ và dượng tôi.

    Vì với tôi, chúng từng là mãi mãi. Đã từng. Chỉ đã từng thôi .

    Khoảnh khắc tôi hiểu được sự thật , nếm trải nỗi đau kèm theo khi biết được sự thật đó. Tôi đã chẳng còn yêu. Chẳng còn tin một điều gì nữa

    Cảnh tượng bố tôi nằm trên giường bệnh, khốn khổ vật lộn với tử thần

    Cảnh tượng mẹ tôi đứng đó, nhẫn tâm bỏ mặc bố tôi.

    Cảnh tượng dượng tôi vô cảm trước cái chết của một con người.

    Những hình ảnh đó cứ xoáy sâu và in hằn trong tâm thức tôi

    Khó nhọc thở từng hơi dài, tôi uất ức trong cơn nấc nghẹn

    Con người tôi gọi là mẹ, luôn yêu thương và chăm sóc tôi.

    Cha dượng, người suốt ngày gào thét về dân quyền và nhân quyền, người đã nuôi tôi hơn 7 năm qua.

    Họ...thật sự đáng sợ vậy sao?

    Thế giới của tôi sụp đổ.

    Tâm hồn của tôi sụp đổ.

    Như vữa tường. Chúng bong ra từng mảng lớn. Rơi xuống. Vỡ tan

    Tôi chìm dần trong mớ cảm xúc hỗn độn, dày đặc...........

    Khóc!

    Nó là chứng minh cho sự yếu đuối của một con người . Và rõ ràng, nó chẳng giải quyết được điều gì cả

    Nhưng ngày hôm ấy, tôi đã khóc một trận lớn nhất trong đời.

    Không phải kiểu hét lên ầm ĩ như hồi 3 tuổi đòi kẹo

    Lần đầu tiên tôi hiểu được vị mặn nước mắt

    12 tuổi-tôi vẫn còn là một đứa trẻ, nỗi đau đó quá lớn đối với một đứa trẻ như tôi

    Tôi đánh mất niềm vui của mình tại đó. Mất luôn cả niềm háo hức mong chờ cuộc sống.

    Thời gian trôi đi. Ngày mai của tôi là sự lặp lại đều đặn của ngày hôm qua

    Tôi bất lực nhìn đời mình khô héo dần theo năm tháng

    Năm nay tôi 17 tuổi. Nhưng có lẽ tôi đã mất đi vẻ hồn nhiên và yêu đời ở cái tuổi này từ lâu.

    Tôi tự hỏi mình đang sống, hay, chỉ là tồn tại?

    Mẹ và dượng tôi, mỗi lần thấy họ là tôi tràn lên vô vàn cảm xúc: khinh ghét, yêu thương, biết ơn, phẫn nộ

    Họ đã cứu tôi hay phá nát đời tôi.

    Tôi nên biết ơn hay căm hận họ.

    Mọi thứ cứ lơ lửng, mơ hồ......

    Tôi cảm giác rằng không một điều gì trong đời tôi là hoàn toàn, là viên mãn.

    Cảm giác ấy, thật sự khó chịu

    ..........................................................

    Tôi ngước nhìn ngôi trường trước mặt . Một địa điểm quen thuộc chiếm phần đông trong kí ức chả lấy gì làm phong phú của tôi.

    Cuối tháng 8, khoảng thời gian cho một học kỳ mới bắt đầu.

    Tôi toét miệng nặn ra vài nụ cười đáp trả tụi bạn cũ. Đánh phịch ngồi xuống cái ghế gần đó dù biết rằng trước sau cũng phải lếch thếch xuống bàn cuối. Với chức vụ lớp trưởng từ năm cấp 2, bàn cuối là chỗ ngồi thân thuộc của tôi. Thành thật mà nói thì tôi không phiền hà về chuyện này lắm. Hơn nữa, chức vụ này khiến tôi bận bịu hơn tụi bạn cùng lớp. Tôi muốn mình có kha khá công việc. Vì nó sẽ tránh tôi khỏi những ý nghĩ vẩn vơ về thân phận, về gia đình. Tôi tự hỏi làm sao tụi nó có thể thoải mái cười vui như thế. Nhưng rồi tôi nghĩ lại, có lẽ vấn đề thật sự nằm ở tôi.

    Cô giáo đột ngột bước vào, tiếng ồn dần lắng xuống. Tôi ngán ngẩm ngồi nghe cô giáo đọc bảng nội quy- một tờ sớ dài mà năm nào, học sinh cũng bắt buộc phải nghe.

    Ngồi cùng tôi là Hy và Ngân .Tôi ngạc nhiên tự hỏi tại sao cả lớp lại ngoái đầu nhìn vào cái bàn của ba đứa tôi như thế. Điều gì là không ổn sao?

    Aha! Cũng phải... Tôi chợt nhận ra ba người chúng tôi đều có vài ...mà không...chắc là nhiều nhiều điều kì dị.

    Đặng Khôi Hy- hắn là một tên con trai suốt ngày nằm dài trên bàn để ngủ và sở hữu thành tích học tập khá ... tệ . Nhưng không hiểu tại sao, giáo viên rất ít khi than phiền về hắn, dù là hắn có thường xuyên không thuộc bài hay ngoáp mồm tự nhiên mà ngủ.

    Linh Ngân, tôi không có điều gì để nói về con người này cả, hay đúng hơn là không biết gì để nói, trầm trầm và cực kỳ khó hiểu.

    Cuối cùng là tôi, tôi nghĩ mình chẳng có vấn đề gì cả, có lẽ ... tôi nhầm chăng?

    Sau vài phút nhìn tụi tôi bằng ánh mắt lạ lùng , cuối cùng họ cũng quay lên . Liếc sang bên cạnh, tôi lại thấy Hy nằm dài ra bàn

    _Cậu không nên ngủ như thế này! - tôi khều hắn, nhắc nhở

    _Cậu khó chịu? Hy nheo mắt hỏi lại tôi

    _Tôi thì không vấn đề, chỉ là... mà thôi tùy cậu- tôi quay đi, chả quan tâm nữa.

    Tôi không phải là thằng lớp trưởng suốt ngày xét nét, cũng không có thói quen bắt người khác phục tùng. Tôi có thể lờ đi những phần tử nhuộm đầu xanh đỏ , nói chuyện, đi học trễ hoặc một lô một lốc các vụ việc vi phạm nội quy khác. Miễn sao đừng để giám thị bắt hay bị báo cáo lên cô giáo chủ nhiệm. Không phải tôi sợ, chỉ là tôi nghĩ rằng mỗi người có một cách sống khác nhau, tôi không nên, không có quyền và cũng không thích áp đặt lên cuộc sống của họ. Và tên Hy này, nếu hắn không để giáo viên chú ý thì... tôi chẳng ý kiến

    Hắn cười tử tế đáp lại tôi, rồi tiếp tục "công việc". Sau mấy phút nằm dài trên bàn, hắn bỗng ngóc đầu dậy ngáp ngáp ,rồi dường như cái cặp của hắn chưa đủ cao để làm một cái gối hoàn hảo, hắn vươn tay vơ luôn cái cặp của tôi, chồng thêm lên cho cao rồi gục mặt ngủ tiếp. Tôi định lên tiếng, nhưng lại thôi, dù rằng có chút khó chịu.

    Một tiếng sau, chúng tôi ra về. Tôi quay sang phía Hy định lấy lại tài sản của mình thì......

    Tôi thật sự muốn rút đại cái cặp ra cho đầu hắn đập côm cốp xuống bàn. Tôi để cho cậu ta mượn cặp ngủ là đã nhân từ lắm rồi, đằng này cậu ta còn dám "salivate" * lên nó cơ đấy. Thật hết nói.

    *(chảy nước miếng)

    Lấy tay lay lay vai cậu ta, tôi cố nói bằng thái độ lịch sự nhất có thể

    _NÀY!

    _Hả? Cậu ta uể oải trả lời. chẳng thiết động đậy

    _Nhấc đầu cậu khỏi cái cặp của tôi. Để thêm chút nữa là nó bốc mùi luôn mất

    _Gì chứ? Ướt có chút xíu mà -Hy càm ràm. như thể hắn có đặc ân tự nhiên xài đồ của tôi vậy

    _Tôi không rãnh cãi nhau với cậu. đưa cặp đây để tôi còn về

    Nói rồi tôi giựt lấy cái cặp, đi thẳng. Tên này thật sự phiền đây



    Tôi quyết định ngồi chờ 5 phút khi nhìn thấy loạt người ở bãi giữ xe. Tôi không thích chen chúc qua lại trong điều kiện nắng gắt thế này. đưa mắt nhìn bâng quơ, tôi thấy Linh Ngân ,cô bạn ngồi cùng bàn với tôi , và có lẽ, Ngân chẳng hề trông thấy xác một con chuột chết chắn ngay giữa lối đi

    Bẹp!

    Như tôi dự tính. Ngân dính nguyên con chuột dưới đế giày. Tôi thoáng nghe một tiếng "á" lên khe khẽ. Cũng phải, nhờ vào cái lực tác động của Ngân, con chuột giờ đã trở thành một mớ bùi nhùi chẳng còn nổi hình dạng

    _HAHAHAHAHAHA!

    Tôi quay người nhìn về nơi phát ra tiếng cười còn hơn cả lớn đó. Ngân không ngoái đầu nhìn như tôi, cô chỉ khẽ nhăn mặt và bước đi tiếp.

    _Nhìn mặt ngu dễ sợ mày ! hahahahaha

    Ngân dừng bước, lần này thì cô chĩa thẳng ánh mắt viên đạn về phía đối diện, một đám 4 người 2 trai 2 gái

    _Bị vô duyên à?- Ngân hỏi lớn, kèm theo chất giọng bình tĩnh đáng ngạc nhiên

    Tôi đứng dậy, tiến về bãi giữ xe lúc này chỉ còn vài người lẻ tẻ . Tôi không định xem tiếp cái vụ tranh chấp kia, mà theo tôi nghĩ là chỉ ít phút nữa thôi, hai bên sẽ lao vào cắn xé nhau tơi tả.

    *****************

    Tôi uể oải ngồi dậy tắt đông hồ báo thức. Hôm nay là ngày đi học chính thức đầu tiên

    Hy bước vào lớp, trôg hắn có vẻ khỏe khoắn hơn lần trước, và mang theo một cái cặp căng phồng khiến tôi nghi ngờ. Hắn tính làm gì đây? nhồi một đống sách vở vào đó để gối tí nữa ngủ à?

    _Này!- Hy gọi tôi

    _Gì?

    _Ăn sáng chưa?

    _Hỏi làm gì? - tôi đáp ậm ờ

    _Tôi tính mời cậu một bữa xem như lời xin lỗi cũng như cảm ơn chuyện cái cặp lần trước! - Hy vẫn giữ thái độ nhẹ nhàng trước vẻ phớt lờ của tôi

    _khỏi!- tôi cộc lốc, thật ra thì tôi thích sạch sẽ, và cái hành động lúc trước của hắn chẳng khác nào tát nước vào mặt tôi. nhưng tôi không nhỏ nhen đến nỗi hoạnh hoẹ hắn chỉ vì cái sự vô tinh đó

    Hy nhún vai, tôi đứng dậy né chỗ cho hắn vào trong. Và tôi phát hiện rằng, tôi đã nghĩ sai về hắn

    Cái cặp căng phồng của hắn. cái cặp mà tôi nghĩ đựng toàn sách vở thì hoá ra, phần lớn cái cặp ấy chứa toàn thức ăn. Tròn mắt nhìn hắn. tôi buộc miệng

    _Gì đây! - câu này nếu nói hoàn chỉnh là "cậu mang cái "núi" thức ăn này tới đây làm gì" nhưng tôi nghĩ hắn đủ thông minh để suy ra câu nói của tôi

    _Ăn!

    _Một mình sao?- tôi nhíu mày

    _Thế muốn ăn cùng à? tưởng cậu không ăn?- Hy cười nhàn nhạt khi nhìn thấy cái mặt nhăn nhó của tôi, chắc hắn nghĩ tôi khó chịu vì không được hắn san sẻ, nhưng cái tôi không ngờ được ở đây là cậu ta có thể tọng nhiêu đó thức ăn vô cái bao tử bề ngoài tầm thường kia. và, chắc chắn, hắn không thể nào xử xong trước khi vào lớp, kể cả khi có cộng thêm 15 phút ra chơi. Hay hắn nghĩ ngồi nhai rôm rốp trong tiết học?

    " Kệ hắn! " tôi thở ra, chấm dứt dòng suy nghĩ vẩn vơ tức khắc

    _ Thích gì thì tự lấy!- Hy đẩy vài bịch bánh về phía tôi, rồi nhiệt tình quay trái mời thêm Linh Ngân

    _ Không, hỏi vậy thôi chứ tôi no lắm!- tôi khách sáo đáp lại

    _Gói này bao nhiêu? - Ngân giơ bịch bánh trước mặt Hy

    _Không biết ! Nhưng ăn đi, ngon mà, cũng không có chất bảo quản đâu! - Hy trả lời cặn kẽ

    _Tôi muốn mua, không thích ăn ké - Ngân cười nhẹ, từ chối ý tốt của Hy

    _Ờ, ờ cứ tự nhiên

    _Nhưng tôi không biết trả cậu bao nhiêu cả? - Ngân nghiêng đầu

    _Mai cậu bao tôi bữa sáng cũng được, tiền bạc gì!

    Nói rồi Hy bóc vỏ hộp sữa, uống ngon lành. Tôi chợt nhớ đến vụ cãi nhau của Ngân với đám người hôm trước, nếu Ngân biết tôi thấy mà vẫn phớt lờ không biết Ngân nghĩ tôi thế nào. lòng tôi gợn lên một chút tò mò, và, chỉ có vậy, không thêm một xúc cảm nào khác

    Vì là bữa học đầu tiên, 3 tiết đầu trôi qua có vẻ thoải mái, 37 nhân mạng khi nghe tiếng trống ra chơi bỗng biến mất hơn 1/3 số lượng, trong đó có Hy. Tôi , Ngân , và vài người ít ỏi khác vấn ngồi yên tại chỗ. Nhìn ra phía cửa, bốn khuôn mặt từng tạo ra cái tiếng cười man rợ còn hơn cả lớn từng gây sự với Ngân đang tiến vào hùng hổ, tay lăm lăm cái thước gỗ

    _Ê con Ngân kia, tới đây nói chuyện với tụi tao mày?

    "Bọn điên này lại tính đánh nhau nữa à- tôi khó chịu nghĩ thầm- gì chứ , một lần chưa đủ sao? , đằng gì tôi cũng là đoàn viên tiêu biểu, vuốt mặt thì phải nể mũi, đánh nhau ở đây trong lúc tôi có mặt thế này đằng nào tôi cũng bị " dính mảnh", bị kiểm điểm nếu không can ngăn. Đã thế, cái thái độ hùng hổ của chúng kéo ánh mắt tò mò của nguyên khoảng sân sau trường, chưa kể chục đứa đứng ngoài xúm xít bon chen

    Tôi quay nhìn Ngân, thấy cô vẫn nhai nhóp nhép cái hambơger của Hy bình thản, như chẳng nghe thấy chúng nói gì

    _Nghe gì không mày! điếc hả? - chúng gào lên

    _Không thích, nói gì đứng đó nói đi! - Ngân lên tiếng khi ăn xong cái bánh

    " Nói thế có khác nào chọc tiết chúng, tôi thở dài", và cái sự ồn ào tại đây đã gây chú ý tới ông bảo vệ, vì yên bình của bản thân, tôi miếng cưỡng đứng dậy,tiến tới chắn đường khi chúng định tiến xuống chỗ Ngân ," thông báo" :

    _Để lần sau đi, bác bảo vệ đang lên

    _Mày là thằng nào? Ăn no rững mỡ hả, né ra không tao đấm phát rớt răng.- thằng mặc áo khoác đỏ loè trừng tôi. gằn lên âm vực như sói hú

    Giờ thi tôi hiểu cái lý do chính khiến tôi đứng dậy không phải vì sợ rắc rối với ban nề nếp, mà vì cái bản tính ngông cuồng của chúng. Và dù biết nói chuyện với bọn này phải tra tấn thính giác mình với những từ ngữ tục tĩu, nhưng chúng lại chẳng đáng nghe nhưng lời nói lịch sự của tôi.

    _Nhìn vào hoàn cảnh và tiếp thu đi, bọn đần - tôi gọn lỏn

    _Mày nói ngứa tai quá nha thằng kia- đứa con gái tóc vàng sửng cồ- mày thì ngon hả, bọn tao đếch rãnh cãi nhau với mày mà mày cứ thích gây hả?

    _Đi ra- tôi nhắc lại , chả phiền tức giận

    _Chắc nó thèm đòn, thôi để tao tặng nó vài phát- nói rồi thằng to con nhất đám, nói thì nhất đám chứ bọn nó chỉ có 2 trai 2 gái, nhất đám tức là cao to hơn thằng mặt áo đỏ lè kia, nó quơ tay lấy lực thật mạnh tính đáp xuống mặt tôi thì bọn kia ngăn lại trước khi ông bảo vệ nhìn vào. Rồi nhanh chóng lùi vào đám đông, biến mất.

    _Cậu sẽ gặp rắc rối đấy- Ngân nói khẽ khi lướt qua tôi để vứt mẩu giấy kẹp bánh mì

    _Tôi biết - đáp lạnh te, tôi về chỗ ngồi

    _Làm gì bu đông nghẹt thế- ông bảo vệ dùng chất giọng to, hỏi sang sảng, đưa mắt thăm dò, sau khi không tìm ra điều gì bất ổn. ông quay ra, xua tay giải tán đám người đen kịt- Về lớp đi !

    _Lần trước.......tụi đó..........? - tôi ngập ngừng - chưa xong sao?

    _Hả?- Ngân nhìn tôi, nhăn trán nghĩ ngợi, và có vẻ Ngân thông minh hơn tôi tưởng

    _ Tự nhiên thằng nào tới kéo chúng đi, chắc chúng bận việc gì, tôi đâu biết.

    _Vậy là chưa đánh? - Tôi lại hỏi

    _Ừ, nhưng sao cậu giúp tôi

    _Không như cậu nghĩ đâu - lôi cuốn vở môn tiếp theo ,tôi kết thúc cuộc trò chuyện ngắn ngủi.

    Sau tiếng trống vào lớp, dân số lớp tôi được hoàn lại đầy đủ. Hy thò mặt vào trễ mất 5 phút, tôi đến nản với cái kiểu bê bối của cậu ta , năm ngoái tôi không để ý, nhưng bây giờ thì tôi ngán hắn như giáo viên ngán học sinh cá biêt vậy

    Nhìn vào đống lương thực của mình, Hy lấy ra một bich bim bim "loại khủng", lâu lâu lại nhón lấy một miếng thả vào mồm , công khai như đang hưởng thụ chuyến du lịch vậy. Và tôi, đang vô cùng khó chịu, phần vì tôi muốn tập trung nghe giảng , cái tạp âm mà hắn pha vào làm tôi không sao tập trung nỗi, phần khác, khó chịu hơn nữa là cái mùi, dù là thực phẩm ngon hay dở, nhưng cái hương vị mà nó toả ra trong không gian và thời gian rất không thích hợp.

    _Cậu cất được không?- tôi quắc mắt nhìn hắn, chân thành

    _Sao vậy ? . Nếu không ăn thì tôi buồn ngủ lắm

    Hắn ta tới trường có phải để học không đây? Nếu không học thì ở nhà quách cho lành .Ăn, ngủ, lúc nào chẳng được, tôi chẳng thiết . Tiết 4 rồi, mà tôi chưa thấy hắn chép bài môn nào cho đàng hoàng cả Ngồi gần cái tên này không biết Ngân thấy thế nào, chứ tôi thì.....

    "Kệ hắn, Kệ hắn" - tôi nghiến răng nghĩ thầm trong bụng. Lúc này gần như mọi mạch máu trong cơ thể tôi đang lăn tăn với tốc độ tăng dần đều. Quả thật là không im lặng được nữa

    _ Cậu học nghiêm túc giùm tôi

    _Có hiểu gì đâu mà học - Hy đáp thẳng thừng

    _Thế thì để tôi học !

    _Tôi làm gì đâu ? - Hy bất mãn

    _Đừng ăn nữa. còn nếu cậu muốn ăn thì kiếm cái loại nào ăn không phát ra tiếng và không toả ra mùi ấy.Tôi không tập trung được

    _Dễ thôi- Hy lôi hẳn gói bánh đặt lên bàn, bốc một nắm bánh to

    _Làm gì vậy? - tôi ré lên -giáo viên mà phát hiện ra thì tôi ăn nói thế nào?

    _Không sao đâu, cậu có thấy giáo viên la tôi bao giờ chưa?

    Nói rồi Hy nhồi nguyên mớ bánh vào mồm......... tôi. Rôi vơ hết số bánh còn lại thả vào mồ hắn. Tôi tròn mắt, máu nóng bốc lên đỉnh đầu, nhả số bánh ra không được, nuốt vào cũng chẳng xong, cổ họng tôi nghẹn lại , lấy tay vuốt vuốt cổ, tôi cố gắng tống tất cả vào dạ dày. hít thở đều đặn, tôi ngồi im, không nên làm gì lúc đang tức giận cả, hỏng, hỏng hết

    Hy ngồi loay hoay cuốn cái vỏ bánh lại, gấp thành viên như chơi xếp giấy, nhân lúc giáo viên quay lên bảng giảng bài, hắn đưa tay ném "véo" nó vào sọt rác nằm phía bên kia dãy. Tất nhiên, trật lất.

    Kể từ giây phút đó, hắn ngồi yên nhìn lên bảng đến hết giờ, Tôi an ủi mình rằng, ít ra cơn nhẫn nhịn của tôi cũng đã tác động chun chút tới hắn

    ...................................................................................................................

    Đưa mắt ngó nghiêng, tôi định lấy xe về nhà nhưng kì lạ, rõ ràng để xe ở chỗ này mà bây giờ nhìn đỏ mắt vẫn không tìm thấy.

    10 phút trôi qua, trong góc cuối cùng của bãi giữ xe, tôi phát hiện ra tài sản của mình đang ở đó. rõ ràng có ai đang cố chơi tôi. Mặc kệ, tôi chẳng để tâm, tra chìa khoá, đề nổ máy, tôi chẳng thể không để tâm được nữa : lốp xe tôi xẹp

    Xe Ngân ngay cạnh xe tôi, và cô cũng rơi vào một tình trạng y chang tôi vậy. mất 3 giây nhìn nhau, Và chúng tôi đều hiểu

    _Cậu đánh được không? - Ngân hỏi tôi

    _Đủ để phòng vệ, còn giúp cậu thì tôi không chắc có thể làm được.

    _Thế đủ rồi- Ngân ngồi xuống chiếc xe của mình, miệng cong lên nụ cười khó đoán.

    Không để chúng tôi đợi lâu, bốn đứa " hổ báo" ban sáng xuất hiện. khác chút, là giờ số lượng chúng tăng lên gấp đôi rồi, nhìn vào những khuôn mặt mới, tôi dám chắc chúng chẳng phải trường tôi

    _Tính về à? tiếc thật, bon mày về không được rồi - một đứa nhóc non choẹt, vóc dáng nhỏ xíu như học sinh lớp 7 câng mặt lườm tôi. Nhìn nó , tôi muốn búng cho một cái bay phắt về nhà uống sữa cho rồi

    _Né ra, thằng mất dạy - Ngân lườm nó sắc lạnh, thốt ra những lời tôi chẳng thể ngờ- Anh chị mày câm hết hay sao mà đưa cái thằng mới bi bô tập nói như mày ra nói chuyện hả?

    Thằng nhóc lập tức đổi hướng,nó hùng hổ tiến tới chỗ Ngân, tay giơ lên tạo thành hình nắm đấm.

    _BỐP!

    Ngân giơ tay tát một phát vào má thằng nhóc trước khi nó kịp hành động

    _MÀY DÁM HẢ CON KIA?

    Ngân né sang phải khi năm đứa đồng bọn đồng loạt vừa thét lên vừa bay vào " viện trợ". Tôi cũng chỉ nhìn được tới đó, bởi một trong ba thằng còn lại đã quất một phát vào mặt tôi khiến tôi suýt nữa ngã nhào . lấy lại thăng bằng , tôi giữ tay thằng áo đỏ, luồn qua sau nhanh chóng né thêm 1 nắm đấm và cả 1 cái đạp nhằm thẳng mặt của mấy tên cô hồn bạo lực.

    Thật tình thì tôi đâu giỏi mấy cái trò động tay động chân này. nếu là hai thằng thì tôi có thể né, tặng thêm chúng mấy phát nữa không chừng. Nhưng bây giờ thì tới ba tên, và nhìn vào cái cách di chuyển của con kia, dám nó đang qua đây " chăm sóc " tôi lắm

    Đúng thật, tôi đoán chẳng nhầm.

    Xoay trái, xoay phải, nhảy lên, nằm xuống. tôi tất bật quay cuồng với cái thế võ cào cào nghiệp dư. Nãy giờ tôi cố gắng không đánh trả, chỉ né thôi, rồi chạy lên phòng giám hiệu kết thúc mọi chuyện nhưng tình hình này thì không được rồi. Nếu tôi không giữ chúng để né đòn thì cũng là chúng cũng giữ lấy tôi nhằm mục đích ngược lại

    "Đành vậy" - tôi gạch bỏ kế hoạch A , giờ thì lúc nào đánh được thì tôi đánh luôn, nãy giờ tôi ăn chắc gần chục quả, cứ để chúng tự nhiên "trang điểm" chắc hồi " ba má nhận không ra"

    Thụp người xuống giáng vài phát vào bụng thằng to con trước mặt, tôi tiện tay vơ luôn thanh gỗ dưới nền, quơ lung tung vào không khí, tách mình đứng cách chúng ba bước chân nhưng vẫn cảnh giác cao độ. giờ thì tôi không chạy nổi nữa rồi.

    Tôi cần thở, oxi với tôi lúc này như cá cần nước vậy

    _Này! tôi nghĩ chúng ta hợp tác với nhau có lẽ tốt hơn - Ngân cũng đã tách mình khỏi "kẻ địch", đi lùi về chỗ tôi

    _Thôi quỳ xuống xin lỗi rồi tụi tao tha- chúng đề nghị, bật cười khả ố

    _ Đuối chưa? - tôi hỏi Ngân

    _Sắp! cậu cũng vậy à - Ngân mệt mỏi trả lời

    _Ờ

    "Rắc"

    "Xoạt"

    Ngân chặn cho tôi một cú đá trong lúc tôi cũng kịp kéo cô nàng an toàn tránh xa khỏi tầm với bọn người kia. Trông chúng chẳng có vẻ gì mệt cả

    _Cần giúp không? -Hy từ từ bước xuống từ cầu thang tầng hai

    _Cần ! - tôi hét to. Bỏ qua về sự xuất hiện đầy khó hiểu của hắn , đây không phải lúc tôi tò mò

    _Lại thằng lắm chuyện nào nữa. Quất nó luôn cho tao ! - con nhỏ tóc vàng chỉ tay về phía Hy, như ra lệnh

    _Nói trước tôi đai đen karate đó- Hy nhìn thoáng qua chỗ tụi tôi, mỉm cười

    Chưa kịp nhìn ra Hy làm thế nào , hắn đã xuất hiện , chen vô khoảng trống chỗ tôi và Ngân

    _Báo giáo viên chưa - tôi bận bịu quơ cây, hỏi không nhìn mặt hắn

    _ Chưa ! Phải báo à ?

    _Tốt

    Tôi thở ra nhẹ nhõm trước câu trả lời của Hy, vụ đánh nhau này mà bại lộ thì phe tôi cũng đã mất tư cách người bị hại rồi. Nhiệm vụ hàng đầu bây giờ là thoát khỏi cái đám râu ria này đã, còn để sau tính tiếp.

    _Cái đám kia !!! làm trò gì thế hả?

    _"Trời ạ" - tôi than thầm, hôm nay không một kế hoạch nào của tôi thực hiện được cả. Cái âm thanh tôi vừa nghe chính là của ông bảo vệ. Nhiệm vụ thay đổi, tôi quờ quạng cái gậy, "vũ khí" tối tân hiện giờ, quay điên cuồng như Tôn Ngộ Không

    _HY! NGÂN ! , chạy...........yyyyyyyyyy.....

    Tôi gào lên. Mong là cái đám "não phẳng" kia cũng sợ mà hợp tác chun chút. Tôi biết bây giờ có chạy thì ngày mai cũng sẽ bị lôi lên văn phòng , vì hai chiếc xe của tụi tôi còn nằm chình ình đó. Nhưng bây giờ tôi chẳng muốn bị bắt để ở lại làm bản tường trình hay ngồi nghe giáo viên tra khảo mấy câu vớ vẩn. Tôi khát, mệt , và cần nghỉ ngơi. Mai hẵng tính

    _Bữa nay tới đây đã ! - tụi kia cũng ra hiệu cho nhau khi nhác thấy ông bảo vệ, chúng tôi tạm thời không còn là mối quan tâm của chúng nữa

    _Chạy đi đâu bây giờ?- Hy chạy vượt mặt tôi, quay ngược đầu lại hỏi

    _Quán nước, quán nào cũng được

    _Thế theo tôi này! -Hy nhiệt tình, tôi thấy vui khi hắn ta không hỏi tới hỏi lui

    Ngân chạy ngay gần tôi, quay sang nhìn cô nàng , giờ tôi mới để ý Ngân mặc áo dài..........

    ÁO DÀI !!!!!!!

    Cũng may là Ngân may dây kéo với móc cài nên nó có vẻ ít bung,phía trước có thể coi là "tạm ổn". Bù lại, không biết đánh đấm thế nào mà phía sau, đường may giữa tay và thân áo toác ra một đường "..." . Thật không biết nói thế nào.

    _Mặc vào ! - tôi thảy áo khoác của mình cho Ngân , mắt nhìn ra chỗ khác

    _Ờ - Ngân vươn tay chụp lấy rồi nhanh chóng mặc vào, chắc cô cũng tự biết thảm hoạ của mình - Cảm ơn !

    ..................................................................................................................................

    _Giờ xe đâu về đây ? - Ngân nhìn ly nước trước mặt, thở dài

    _Thì cậu về trường lấy đi - tôi đề nghị

    _Cậu không lấy à?

    _Không phải bây giờ, mắc công bị giữ lại lắm! Cứ để ở đấy không mất được đâu

    _Thế thôi , mai tôi lấy - Ngân tặc lưỡi, bỗng vỗ tay cái "bép" như nghĩ ra phát minh gì vĩ đại - Ơ mà Hy, sao cậu ở đó ?

    _Về nhà tôi mới phát hiện mình quên điện thoại nên chạy lại trường lấy

    _Thế sao tụi tôi chỉ thấy cậu chạy xuống mà không thấy cậu chạy lên - tôi chen vào

    _Tôi đi cầu thang từ dãy phòng tin qua lúc lên. Lúc xuống tôi đi cầu thang phía trái mới thấy mấy cậu đó chớ !

    Thì là cái trường tôi nó xây phúc tạp khó tả lắm, các dãy thường được nối thông qua cái hành lang từa tựa cây cầu, còn cầu thang lên xuống thì tùm lum. Vì là học ở đây nên tôi hiểu được cách giải thích của hắn, khá là hợp lý.

    _Thấy thì né đi chứ, ai đời thấy vậy, không hiểu gì mà cũng đòi giúp - Ngân thoáng cười - dù sao cũng cảm ơn

    _Hơ ờ! sao tôi lại làm thế nhỉ- Hy lắc lắc cái đầu vẻ suy tư

    Tôi nheo trán khi nhìn thấy nụ cười của Ngân, nhớ là tôi từng thấy Ngân cười cách đây không lâu, cái nụ cười khó hiểu trước trận đánh nhau

    _Lúc đó..... cười...........vì sao? - tôi hỏi, chữ này cách chữ kia xa lắc. Và giống lúc trước, Ngân vẫn hiểu ý tôi

    _Lâu rồi , ......... chưa có lại cảm giác đó, thấy....vui !

    Câu trả lời chẳng thoả mãn trí tò mò của tôi tí nào mà ngược lại, càng làm tôi rối rắm hơn. "Lâu rồi chưa có lại cảm giác đó? thế là trước kia đã từng có cảm giác này rồi? Vui? cái gì vui? cảm giác? cảm giác gì? . Tôi bị rơi vào một mớ rắc rối phiền phức thế này chỉ để thoả mãn cho cái xúc cảm tầm thưòng của cô nàng này sao?

    _Về trước đây !- tôi kéo ghế đứng dậy, lôi trong túi ra 20.000 đặt lên bàn- Tí về tính tiền hộ tôi !

    _Khoan! - Hy chạy theo níu áo khi tôi vừa ra khỏi cửa - Tôi định lên lấy điện thoại rồi về, đâu ngờ xảy ra chuyện này, Ngân không đủ tiền trả cho tôi, cậu có thể...

    _...

    _...

    " THẬT LÀ PHIỀN QUÁ ĐI !!! "

    ******************

    Thường thì cấp ba, chủ nhiệm rất ít khi lên lớp khoảng 15' đầu giờ, nhưng sự xuất hiện của giáo viên hôm nay khiến tôi không ngạc nhiên mấy.

    _Thiên, Hy, Ngân . Ba em mang giấy bút lên văn phòng làm việc

    Chưa kịp đặt 2 chân vào lớp, cô chỉ trừng mắt nhìn tụi tôi, thông báo rồi quay ngoắt đi, phong thái lộ rõ vẻ tức giận

    Không khí lớp chùn xuống, sự kiện này đủ lực để thu hút ánh nhìn tò mò của 37 thành viên lớp tôi. Bước nhanh ra cửa lớp, tôi không muốn tở thành tâm điểm

    _Viết bản tường trình đi - Thầy giám thị hất mặt nhìn, ra lệnh

    Ngân ngồi giữa tôi và Hy, đối diện chúng tôi là bốn con người đó. Sau vài giây lướt nhìn, tôi ngoan ngoãn hí hoáy viết.
    _ Các anh chị thích gây chuyện lắm phỏng ? - thầy sẵng giọng quát lên - Hay quá hả? Nhất là anh Tùng với anh Sơn đây - rồi xoay hẳn về tay trái - năm ngoái một lần rồi còn chưa tởn hả, kì này đuổi học chứ chẳng chơi đâu, lo chuẩn bị tinh thần gửi đơn vô trung tâm giáo dục thường xuyên là vừa.

    Hai cái thằng đánh tôi bữa nọ mặt mày xanh lét rụt rè nhìn lên. Hoá ra chúng còn có "tiền sử" cơ đấy!

    _ Cậu điên sao mà viết "thấy đánh nhau em chạy tới giúp bạn" - Ngân chỉ cây bút xuống tờ giấy của Hy - Viết là cậu tình cờ đi ngang qua, xoá đi viết lại mau lên - Ngân hạ giọng, cẩn trọng quan sát thầy giám thị

    _Nhưng thế thì đâu có đúng, rồi ngộ nhỡ bọn kia bảo mình nói láo thì mệt nữa - Hy "ngây thơ"

    _Chuyện đó tôi lo được ,cứ ghi thế đi - Ngân nói chắc nịch, thế sao cô ta không giải quyết ngay từ đầu đi nhỉ?

    _Này này, anh chị thầm thì gì đấy, định thông đồng giấu tội cho nhau chắc? - thầy giám thị nghi ngờ nhìn Ngân - Thế còn ai đây? - thầy lại chuyển hướng về tôi - anh Thiên đây mà ! bây giờ mà anh cũng lại dính vào mấy cái vụ này nữa? sao anh nhồi im đấy, viết xong rồi thì nộp cho tôi, cả mấy người kia nữa, tính ngồi luôn đây khỏi học hả?

    5' sau.........

    _Hôm nay sẽ họp hội đồng kỉ luật để quyết định hình phạt cho anh chị, ngày mai các anh chị sẽ được biết hình phạt, giờ thì về hết đi - Cầm trong tay 7 tờ tường trình, thầy nhăn nhó vừa đọc vừa ra lệnh.

    Chậm chạp bước vào lớp, tôi nghiền ngẫm suy tính cách chuồn ra khỏi vong vây của đám bạn lúc ra chơi. Phải trả lời các câu hỏi kiểu như " chuyện gì vậy", 'tại sao lại như vậy", "rồi sao nữa",...cho hết đứa này đến đứa khác tôi thật không muốn chút nào.

    Ra chơi.

    Dáo dác nhòm quanh, tôi cố gắng tự nhiên đi ra khỏi lớp. Ai có tò mò về chuyện ban sáng hãy cứ hỏi hai người kia, còn vui lòng cho tôi yên ổn. Và tôi lựa chọn phá bỏ quy tắc ngồi chờ xe tan lúc ra về của mình, dấn thân lượn lách dắt cái xe xẹp lốp đi vá trong tiết trời chói chang thừa nắng.

    ....................

    _Ba người bị phạt lao động quét sân sau đến hết tuần này - cô chủ nhiệm nâng gọng kính trên mũi, khỏi nói cũng biết ám chỉ tụi tôi - Mấy người bị như thế là nhẹ đấy, ít ra cũng phải đình chỉ học một tuần như hai anh Sơn với Tùng lớp trên mới chừa được. Còn Thiên, tôi sẽ xem xét thái độ và quyết định lại tư cách lớp trưởng của anh...

    Cô còn nói nhiều, nhiều và rất nhiều nữa, tôi không thể nhớ hết tất cả được, nhưng tôi để ý một điều đáng kể, là cô không đá động gì tới Hy cả. Dù rằng hắn cũng bị lao động như tụi tôi. Có phải rằng hắn là " con ông cháu cha" ?



    _Cậu cầm cái chổi lên quét đàng hoàng được chứ ? - tôi bực bội quẹt mồ hôi trên trán

    Đừng nói tôi ức hiếp Hy, chứ coi kìa, trời sắp đổ mưa, trong khi hắn cứ quơ qua lại cái chổi y làm phép, cái đống lá to tổ chảng trước mặt hắn chẳng di chuyển nổi với cái lực yếu ớt hắn đảo qua. Nửa tiếng, tôi Và Ngân công lại ít được hơn nữa sân, còn hắn, quét chỗ nào nguyên si chỗ đó. Chưa kể lâu lâu hắn lại ngồi sụp xuống xăm soi, nhiệm vụ của hắn là quét sân, QUÉT SÂN chứ không phải nhà nghiên cứu sinh học hay mấy cái hành động dở hơi khó hiểu đó.

    _Tôi đang quét rất đàng hoàng đây này - Hy quạu lại tôi, nhăn nhó

    _Cậu quét cho mạnh vào, lá nó không bay thì sạch sao nổi - tôi chỉ cây chổi của mình về phía hắn, cằn nhằn

    _Thôi mệt ,không làm nữa - Hy quăng cái chổi ra xa, te te đi mất

    Chịu nổi không?????? có ai chịu nổi !

    Sao tôi lại bị phạt chung với cái loại như hắn thế ?

    _Để tôi quét cho

    Tôi thở hắt ra, thôi thì con nhỏ Ngân này biết điều cũng đỡ.

    Mà nhỏ này hình như đa nhân cách, nhớ bữa đánh nhau nó dữ hơn chằn mà giờ thuỳ mị kinh khủng.

    .

    .

    .

    Hy quay lại đúng lúc chúng tôi làm xong, toe toét:

    _Xong rồi sao? Nhanh vậy! ,để mai tôi làm bù cho– rồi hắn giơ ra hai chai nước lọc – Uống không?

    _Cảm ơn – Ngân vui vẻ - bao nhiêu vậy?

    _ba nghìn

    _Ờ- Ngân đóng nắp chai nước, loay hoay lục túi – Này!

    _Thôi khỏi, có ba nghìn bắt tôi lấy chi mang tiếng vậy – Hy đẩy tay Ngân ra, sẵn tiện vung tay quăng chai nước còn lại cho tôi – Thiên, của cậu này !

    Tôi đưa tay ra đón,vì bất ngờ phản ứng nên chụp trượt, theo quán tính, tôi hất mạnh nó lên cao cho khỏi chạm đất và đây , rắc rối chính là đây!

    _Véo! – Chai nước bay một đường parabol, hùng dũng tiến thăm cái tổ ong lủng lẳng trên cây !

    _Ối má ơi – Hy la làng

    La làng là phải, tôi hoàn toàn thông cảm cho hắn ở tình hình này. Một bầy ong đen thui lúc nhúc bay ra, thẳng hướng chúng tôi mà lao tới. Lật đật cởi cái áo khoác, tôi trùm kín mặt mày, co cẳng chạy.

    Được một đoạn, tôi ngoảnh lại khi chẳng nghe tiếng chân ai chạy theo.

    _Làm gì đó? Hai người chưa chay đi? – tôi hét lớn

    _Chúng bu vầy làm sao mà chạy - tôi thoáng nghe tiếng trả lời

    _Nhắm mắt mà chạy chớ sao, đừng nói với tôi là mấy người đứng đó xua chúng đi nha – tôi giật mình khi nhận ra trạng thái quờ quạng của họ hiện giờ

    _Ừ!

    _ĐIÊN RỒI HẢ ? ĐỪNG CÓ XUA ! MẤY NGƯỜI LO CHẠY GIÙM TÔI CÁI ! – tôi gào muốn bể họng

    Trời ơi là trời, chẳng lẽ họ không biết càng xua chúng càng bu đông sao?

    Lẩm nhẩm nguyền rủa thứ goi là trách nhiệm ,tôi lấy tay vò đầu , vội vàng chạy lại, tự điên lên vì sự bật cẩn của mình. Nói thế nào thì lỗi vụ này cũng nằm tại tôi, ít ra tôi không thể phè phỡn an toàn trong khi để họ bị chích cho nát bét.

    _Theo tôi ! - tôi kéo lấy tay Hy và Ngân, chạy bạt mạng

    “Tụi ong đó thông minh lên chút thì tốt rồi”- tôi chua xót nghĩ thầm. chúng phải nên biết tính toán , giữa thiệt và hại khi phải mất mạng để chích chỉ được một phát vào tụi tôi . Nhưng đâu được, chúng là côn trùng và sở hữu bọ óc của côn trùng.

    _ĐÃ BẢO ĐỪNG CÓ XUA – tôi phát cáu với Ngân khi cô ta chẳng thèm nghe lời cảnh cáo của tôi – thay vì xua chúng thì cậu lấy tay che cái mặt lại đi!

    Sao tôi có cảm tưởng mình hoá thành cha mẹ đang bảo ban con cái thế nhỉ? Thật tình



    Mưa ! hô! Mưa to là đằng khác. Thế này thì đám ong sẽ chẳng thể dí theo tụi tôi được nữa. May mắn , đúng là may mắn mà.

    Chạy thêm đoạn nữa, khi tôi chắc chắn đã cách chúng một khoảng an toàn, tôi tháo cái áo khoác trùm kín mặt xuống, không muốn duy trì cái tình trạng lập dị thêm giây nào nữa. Ơ mà phải trú mưa đã chứ nhỉ?.

    Đành về đó vậy.

    _nhà cậu à – Hy hỏi khi tôi đang tra cái chìa vào ổ khoá, mở cánh cổng dẫn đến căn nhà bên trong

    _ Không! –tôi đáp cộc cằn ,đây hoàn toàn không- phải- nhà- tôi, đây là nhà -của- cha -dượng -tôi, là tài sản của ông ta, nơi này, với tôi chỉ là nơi - ở.

    _Thế nhà ai đây? – Hy tiếp tục hỏi. Sao hắn cứ tò mò chuyện mấy vớ vẩn này?

    _Thế có vào không? – tôi đánh lảng, mở cổng chừa đường cho hai người họ

    Lấy mấy cái khăn, mấy cái nhíp. Họ cần lau khô người và khêu mấy cái kim chích của tụi ong ra. Nên cần thêm chút giấm với bã trà để chà xát vết thương nữa. Tôi tính toán trong đầu, dù nghĩ là chúng không có độc nhưng an toàn vẫn hơn. Tôi đang quan tâm họ hơi nhiều thì phải?

    Xong xuôi đâu đấy, khi Ngân mượn tôi cây dù tự về và Hy được người nhà tới đón ,tôi nhìn lên đồng hồ. 4h30’. Nó sắp về

    Nó- ý tôi là Thành Đông, em trai tôi. “em trai” , tôi khó chịu khi phải cất lên hai từ ấy. Dù rằng nữa phần huyết thống của nó giống tôi- đứa em cùng mẹ khác cha

    Ngày biết tin sẽ xuất hiện sự tồn tại của nó trên cõi đời. Tôi muốn rơi vào khủng hoảng, lầm lì cả một tuần sau đó. Nó , nó là sản phẩm của tội lỗi. là kết tinh của hai con người tồi tệ. Tôi biết, tôi sai, tôi không đúng khi lãnh đạm với nó, gạt bỏ cái nghĩa vụ tối thiểu của một người anh. Nhưng làm sao? Tôi biết làm sao, con người sống đâu phải chỉ vì cảm xúc bản thân, nó còn bị nhiều ràng buộc khác, những ràng buộc vô hình chẳng ai thừa nhận trừ chính bản thân ta. Dẫu thế, nó chắc chắn , nặng nề , rất khó để phá bỏ. Với tôi, chính là người cha ruột đáng kính. Nữa phần huyết thống của nó là của con người ấy, con người nham hiểm giấu sau lớp quân phục tốt lành. Yêu nó? thương nó? , đồng nghĩa với việc quên đi bóng hình cha tôi, tha thứ cho việc làm tàn nhẫn của dượng ghẻ. Không, tôi không thể, tôi không quên được. Tôi chưa từng bế nó lấy một lần, chưa từng dỗ dành khi nó khóc, chưa từng hôn lên đôi má phúng phính hay nói với nó một từ yêu thương. Tôi biết nó sợ tôi, tôi biết nó vẫn lén nhìn tôi lấm lét , tôi biết nó muốn tôi quan tâm, cho nó kẹo, tôi biết, biết hết. Và cũng hiểu, hiểu hết sự tổn thương mỗi khi tôi phớt lờ với nó. Trẻ con không có tội. phải! Nó không thể chọn lựa cha mẹ mình.phải ! nó không thể thay đổi quá khứ. Phải! bởi thế tôi mới ghét nó rất nhiều, và tôi cũng thương nó rất nhiều. Rốt cuộc là thương hay ghét, tôi không tài nào phân định nổi. Mỗi lần thấy nó, là kí ức năm 12 tuổi của tôi lại hiện về. chân thực, nguyên vẹn.

    _Chào anh hai em đi học về!

    Là giọng Thành Đông, nó vẫn cứ thế, vẫn luôn chào ầm lên mỗi lần thấy tôi ở nhà. Mà tôi, đã bao giờ đáp lại tiếng chào của nó đâu.

    Quay ra sau bếp,tôi mở tủ lạnh lấy chai nước tu ừng ực. Bước trở về phòng mình, vài viên kẹo xanh đỏ đã được đặt trên bàn học ngay ngắn.

    Vì tôi không cho nó kẹo nên nó nó nghĩ tôi thích chúng hay sao? Thỉnh thoảng nó thường làm vậy, tôi quen rồi.

    5 tuổi. Kì lạ, cái tuổi mà trẻ con vẫn đáp trả tình cảm của người khác bằng đúng những gì họ trao tặng. Có phải tôi ân cần gì với nó đâu?

    Tôi thả từng viên kẹo của nó vào một chiếc hộp nhỏ đã đầy nhóc kẹo. Tôi nên tìm cái hộp khác to hơn rồi.

    .

    .

    .

    .

    RÕ RÀNG NÓ THƯƠNG TÔI!

    Nhưng yêu thương tôi dành cho nó cũng giống như những viên kẹo kia, cất trong hộp, đậy kín

    Lặng nhìn nó qua ô cửa sổ phòng tầng hai, tôi thấy mình độc ác.

    Trả giá? Hẳn rồi !



    ****************

    _Kèm? – tôi trợn mắt nhìn Hy

    _Tôi sẽ không ăn vặt, không ngủ trong lớp nữa!, không muốn à – Hắn cười cười. vẻ tính toán

    _Không! tôi không rãnh, không muốn dính gì tới cậu cả. Quên đi! – tôi phủi tay

    Kèm hắn học! hờ, chắc tôi hoá điên . Ngồi cùng hắn đã là cả GÁNH NẶNG, NẶNG TRỊCH ẤY!

    _Kêu Ngân đi – tôi gợi ý

    _ Ngân hả? ờ, cô ấy kèm anh rồi, cậu kèm toán tôi !

    “ Đã bảo không”, tôi muốn hét lên với hắn thế , nhưng sao tôi thấy chịu ơn hắn, điều gì đó! điều gì nhỉ?

    _Thế chỉ cần giải hộ tôi mấy bài kho khó! Được chứ?



    Nhìn hắn, tôi im lặng. Thôi thì tới đâu hay tới đó. Tuỳ cơ ứng biến!

    1+1 =2, đúng chứ? hiển nhiên đúng, tất nhiên đúng. Còn tại sao đúng, tại sao 1+1 lại bằng hai thì làm sao tôi biết, tôi là học sinh phổ thông, PHỔ THÔNG ! Không phải bác học ! mà hắn cứ đè những câu tương tự như thế mà hỏi. Làm sao bình tĩnh nổi !

    _Đó là những điều cơ bản- tôi nạt hắn -nếu cậu còn muốn tôi giảng thì hãy chấp nhận đó là điều cơ bản , đừng có hỏi nhặng xị lên như thế.

    _Nhưng sao đó lại là điều cơ bản nhỉ? – hắn xoa cằm nghĩ ngợi.

    Hắn là người từ đâu đến đây? Hay là loại sinh vật quý hiếm mà tôi không biết?

    Tôi hất mặt , chiếu mắt xuống nhìn hắn như người bề trên nhìn kẻ bề tôi. Hắn thử phun thêm lời ngớ ngẩn nào nữa xem.

    _Rồi ! Ờ! Được rồi, thế cái gì cơ bản cậu đánh dấu vào hộ tôi. Đừng làm vẻ nghiêm trọng thế!

    Phiền phức, sao tự dưng một người học kém như hắn lại nổi hứng muốn học vậy chứ. Ép bản thân cầm lên lại cây bút, tôi hắng giọng :

    _Tôi nói lại lần cuối. Không hiểu thì tự mày mò để hiểu đi !

    .

    .

    .

    Ra về

    _ Cho tôi mượn vở ! – Hy kéo áo tôi lại .

    _Vở gì ?

    _Tất cả , tôi muốn chép bài?

    _Sao cứ phải mượn tôi

    _Hôm nay Ngân nghỉ rồi

    _Sao cứ phải là tôi hoặc Ngân?

    _Vì mọi người về hết rồi!

    _Sao cậu phải chép?

    _Tôi muốn học

    _Trước giờ cậu đâu có học?

    _Bây giờ khác !

    Lôi ra đống vở, tôi chìa cho Hy

    _Mai trùng tiết lý , nhớ mang vở trả tôi , tôi nhắc. Lứng thững bước ra xe.

    _Cậu phiền lắm ! – tôi đột nhiên ngoảnh lại, nhăn nhó nói với cậu ta

    _HAHA! Tôi biết – hắn cười sảng khoái, vừa đi vừa vẫy tay chào tôi.



    TÊN QUÁI GỞ !!!!!!!!!!
     




Đang tải...

Chia sẻ cùng bạn bè

Đang tải...
TOP