Hoàn Kế Hoạch Hoàn Hảo - Sidney Sheldon

Monmunmon

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
1/1/2012
Bài viết
4.527
CHƯƠNG 21 -
Dana bước vào phòng Tom Hawkins. “Tom, tôi mang đến anh chuyện thú vị đây. Trước khi Frank Lonergan bị giết, anh ấy đã đến nhà Carl Gorman, một nhân viên của khách sạn Monroe Arms. Gorman, sau đó bị giết trong một vụ ĐƯỢC CHO là tai nạn tàu thuyền. Anh ta sống với chị gái. Tôi muốn đưa nhóm quay phim đến đó ghi hình cho bản tin 10 giờ tối nay. “
“Cô không cho đấy là vụ tai nạn tàu thuyền?”
“Không. Có quá nhiều sự trùng hợp.”
Tom Hawkins ngẫm nghĩ. “Được, tôi sẽ sắp xếp.”
“Cám ơn anh. Địa chỉ đây. Tôi sẽ gặp nhóm quay phim ở đó. Tôi về nhà thay đồ đã.”
Vừa đẩy cửa vào, Dana chợt có cảm giác bất an. Đó là cảm giác đã hơn một lần xuất hiện trong người nàng, hồi ở Sarajevo; cảm giác báo trước sự nguy hiểm. Ai đó đang ở đây? Nàng đi khắp nhà, chậm rãi, cảnh giác, kiểm tra tất cả các tủ. Không bị mất gì. “Chỉ là mình tưởng tượng thôi,” Dana nhủ thầm. Nhưng nàng không tin đó chỉ là tưởng tượng.
Khi Dana tới ngôi nhà chị gái Gorman thì chiếc xe săn tin điện tử đã có mặt. Đó là chiếc xe tải lớn với cần ăng ten trên nóc và các thiết bị điện tử phức tạp ở trong. Andrew Wright, phụ trách âm thanh và Vernon Mills, quay phim, đang đợi nàng.
“Chúng ta sẽ phỏng vấn ở đâu?” Mills hỏi.
“Tôi muốn làm trong nhà. Tôi sẽ gọi các anh khi sẵn sàng.”
“Được.”
Dana bước tới gõ cửa. Chỉ vài giây, Marianne Gorman đã xuất hiện. “Chị cần gì?”
“Tôi là...”
“À! Tôi biết chị là ai rồi. Tôi đã thấy chị trên TV.”
Vâng, chúng ta có thể trò chuyện vài phút được không?” Dana hỏi.
Marianne Gorman lưỡng lự. “Vâng. Mời chị...” Dana đi theo chị ta vào phòng khách.
Marianne Gorman mời Dana ngồi. “Về em trai tôi phải không? Nó đã bị giết. Tôi biết điều này.”
“Ai giết anh ấy?”
Marianne Gorman nhìn ra chỗ khác. “Tôi không biết.”
“Có phải Frank Lonergan đã đến gặp chị không?”
Người phụ nữ nheo mắt. “Hắn đã lừa tôi, để tôi nói cho hắn nghe chỗ em trai tôi... và...” Mắt chị ta ngấn lệ. “Giờ thì Carl đã chết.”
“Lonergan nói gì với chị?”
“Hắn nói là người của IRS, thuế má gì đó.”
Dana nhìn chị ta. “Nếu không phiền, tôi muốn có một cuộc phỏng vấn ngắn với chị để đưa lên TV. Chị chỉ cần nói về cái chết của người em trai và chị cảm thấy thế nào về tội ác đó tại thành phố này.”
Marianne Gorman gật đầu. “Thế thì được.”
“Cám ơn chị.” Dana ra cửa vẫy Vernon Mills. Anh xách máy quay đi tới, Andrew Wright theo sau.
“Tôi chưa từng làm như thế này bao giờ.” Marianne nói.
“Chị không phải lo lắng gì cả. Chỉ ngồi và nói. Trong vài phút thôi.”
Vernon bước vào phòng khách, hất hàm. “Cô muốn quay ở đâu?”
“Chúng ta quay tại đây, trong phòng khách này.” Nàng chỉ vào góc phòng. “Anh đặt máy quay ở đó.”
Vernon làm theo rồi quay lại chỗ Dana và Marianne. Anh cài micro lên áo 2 người . “Chị hãy bật lên lúc nào chị sẵn sàng nói.”
Marianne chợt kêu lên. “Không! Khoan đã! Tôi xin lỗi. Tôi... tôi không thể.”
“Tại sao vậy?” Dana hỏi.
“Điều này... điều này rất nguy hiểm. Tôi có thể... nói riêng với cô được không?”
“Vâng.” Dana nhìn Vernon và Wright. “Các anh cứ để máy quay đấy. Tôi sẽ gọi sau.”
Vernon gật đầu. “Chúng tôi ở trong xe.”
Dana quay sang Marianne Gorman. “Tại sao lên TV chị lại gặp nguy hiểm?”
Marianne lưỡng lự nói. “Tôi không muốn chúng thấy tôi.”
“Ai? Chúng là ai?”
Marianne nuốt nước bọt. “Carl đã làm điều mà cậu ấy... Cậu ấy không nên làm. Carl đã bị giết vì thế. Mấy gã đã giết cậụ ấy lại sẽ giết tôi mất. “ Chị ta run rẩy.
“Carl đã làm gì?”
“Ôi, lạy chúa, tôi đã van xin nó đừng làm thế.” Marianne than vãn.
“Đừng làm gì?” Dana hỏi dồn.
“Nó... nó đã viết thư tống tiền.”
Dana ngạc nhiên. “Thư tống tiền?”
“Phải. Hãy tin tôi, Carl người tốt. Chỉ là vì nó thích... nó thích những thứ đắt tiền mà với đồng lương của nó, không thể đáp ứng nổi. Tôi không khuyên can nổi nó. Nó bị giết vì bức thư đó. Tôi biết chuyện này. Chúng đã tìm thấy nó. Đã giết nó. Và chúng biết tôi ở đâu. Tôi rồi cũng sẽ bị giết mất thôi.” Chị ta nức nở. “Tôi... Tôi không biết phải làm gì.”
“Hãy kể cho tôi về bức thư...”
Marianne Gorman thở thất sâu. “Em trai tôi chuẩn bị đi nghỉ. Nó để quên áo khóac ở khách sạn Monroe Arms, nơi nó làm việc. Vì muốn mang áo theo nên nó đã quay lại lấy. Và ở gara, nó thấy cửa thang máy riêng dẫn lên dẫy phòng đế vương mở ra. Carl kể rằng đã nhận ra một người đàn ông nổi tiếng, và nó rất ngạc nhiên hơn bởi người đàn ông đó còn quay lại đêû lau chùi cẩn thận những nút bấm cửa thang máy. Chắc để xóa dấu tay. Nó nghĩ vậy. Lúc đó nó đâu biết chuyện gì đã xảy ra. Rồi hôm sau, nó đọc được tin cô gái tội nghiệp bị giết, và nó biết người đàn ông kia chính là thủ phạm”... Marianne ngập ngừng. “Và nó đã gửi thư tới Nhà Trắng...”
Dana bàng hoàng song cố từ tốn hỏi lại. “Nhà Trắng ư?”
“Vâng.”
“Cậu ấy gửi thư cho ai?”
“Cho người đàn ông nó nhìn thấy trong nhà xe. Cô biết không? cái người bịt băng đen ở một bên mắt ấy. Tên ông ta là Peter Tager.”
 

Monmunmon

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
1/1/2012
Bài viết
4.527
CHƯƠNG 22 -
Qua các bức tường của văn phòng, hắn có thể nghe rõ tiếng xe cộ qua lại trên đại lộ Pennsylvania bên ngoài Nhà Trắng, rồi hắn dần dần nhận thức được thực tế chung quanh. Peter điểm lại mọi chuyện xảy ra và thấy hài lòng vì mình đã an toàn. Tổng thống Oliver Russell sắp bị bắt vì tội giết người, dù ông ấy không là hung thủ. Rồi phó tổng thống Melvin Wicks sẽ trở thành tổng thống. Thượng nghị sĩ Davis thì không kiểm soát được tổng thống Wicks. Và mình không có liên quan tới bất cứ cái chết nào cả, Tager nghĩ.
Tối nay có buổi lễ cầu nguyện, Peter Tager đang chờ đến giờ làm lễ. Mọi người đều thích nghe hắn nói về tôn giáo và quyền lực của tôn giáo. Họ bảo hắn có tài hùng biện.
Peter Tager biết đến t.ình d.ục từ năm 14 tuổi. Chúa đã đày dọa hắn bằng cách bắt hắn có 1 ham mê vô độ đối với phụ nữ. Tai nạn cướp đi một mắt Tager, hắn nghĩ là mình mất đi nét quyến rũ với người khác giới. Trớ trêu thay, các cô lại bảo cái băng đen bịt một bên mắt kia nom rất gợi tình. Thêm nữa, Chúa Trời lại ban cho hắn sự quyến rũ đặc biệt qua cách nói năng, xử sự với các cô gái, để các cô có thể dâng hiến cho hắn, ngay từ lần gặp đầu tiên, ở bất kỳ đâu: ghế sau ôtô, kho thóc, góc công viên... nói chi đến phòng ốc gi.ường nệm đàng hoàng. Không may là hắn đã làm một trong số các cô–qua–đường đó mang bầu và buộc phải cưới cô ta để rốt buộc thêm vào mình 2 đứa con gái. Gia đình trở thành gánh nặng với hắn, kìm *** h.am m.uốn nhục dục của hắn lại. Nhưng cũng có cái hay. Gia đình lại trở thành vỏ bọc hữu hiệu che giấu những chuyện sa đọa của hắn. Hắn đã từng nghiêm túc nghĩ đến ý định xin vào ngành cảnh sát, nhưng rồi hắn lại gặp nghị sĩ Todd Davis và trở thành tay chân thân tín của ông ta. Cuộc đời hắn rẽ sang một hướng khác. Sân khấu của hắn nay là chính trường. Rộng hơn, quyền lực nhiều hơn, cũng lắm cơ hội hơn cho thói háo sắc của hắn.
Thoạt đầu, không hề có trục trặc gì trong q.uan hệ vụng trộm của hắn với các cô gái. Rồi một người bạn khoe với hắn lọ thuốc gây ảo giác có tên là Ecstasy. Hắn nghi hoặc. Người bạn bèn tặng luôn hắn. Hắn đã cùng Lisa Burnette, một con chiên ngoan đạo, chia sẻ lọ thuốc đó trong nhà thờ ở Frankfort. Rủi ro xảy ra. Người ta tìm thấy xác Buernette trên sông Kentucky.
Tai nạn tiếp theo đến với Miriam Friedland, nữ thư ký của thống đốc Oliver Russell. Cô ta bị phản ứng và hôn mê. Không phải lỗi của mình, Peter Tager quả quyết. Mình cũng dùng nó nhưng có sao đâu? Rõ ràng Miriam đã cùng lúc sử dụng quá nhiều loại thuốc.
Sau đó tất nhiên là đến Chloe Houston. Hắn gặp cô bé trong Nhà Trắng khi cô đang tìm phòng vệ sinh nữ. Chloe đã nhận ra hắn từ xa và rất ấn tượng.
“Ngài là Peter Tager! Em nhìn thấy ngài trên TV suốt.”
“À, tôi rất vui. Tôi có thể giúp gì được cô?”
“Em đang tìm phòng vệ sinh”. Cô gái trẻ trung và rất xinh đẹp
“Trong Nhà Trắng không có phòng vệ sinh chung đâu, thưa cô.”
“Ôi trời.”
Hắn chợt lóe lên một âm mưu. “Tôi nghĩ có thể giúp cô. Đi theo tôi.” Hắn dẫn cô lên tầng trên chỉ cho cô phòng tắm riêng rồi đợi bên ngoài. Khi Chloe ra, hắn hỏi. “Cô mới đến Washington à?”
“Vâng.”
“Sao cô không để tôi chỉ cho cô thấy Washington thật sự nhỉ? Cô có muốn vậy không?” Hắn nhận thấy cô bé ngẩn cả người ra.
“Em... chắc chắn là em muốn... nếu không phiền lắm...”
“Với một người đẹp như cô ư? Chẳng phiền chút nào cả. Chúng ta sẽ bắt đầu bằng bữa cơm tối nay nhé?”
Chloe mỉm cười “Nghe tuyệt quá.”
“Tôi đảm bảo với em rằng sẽ rất tuyệt. Song em không được nói cho bất cứ ai biết là chúng ta đã gặp nhau nhé! Chỉ là bí mật của 2 ta thôi.”
“Em sẽ không nói. Em hứa.”
“Tôi có cuộc gặp mặt cấp cao với chính phủ Nga tại khách sạn Monroe Arms vào tối nay.” Hắn có thể thấy được cô bé đang mê mẩn. “Chúng ta có thể ăn tối tại dãy phòng đế vương ở đó. Sao em không đến đó gặp tôi lúc 7 giờ tối nhỉ?”
Cô gái nhìn hắn, gật đầu một cách thích thú. “Được, em sẽ có mặt đúng 7 giờ.”
Hắn bày cho Chloe cách đến được dẫy phòng sang trọng đó. “Sẽ chẳng khó khăn gì đâu. Chỉ cần gọi tôi là em đã đến.”
Và Chloe đã làm đúng vậy.
Đầu tiên, Chloe Houston cũng hơi lưỡng lự. Khi thấy Peter ôm ghì lấy cô, đôi mắt tìm kiếm môi cô, Chloe vùng ra và nói. “Đừng. Em vẫn còn là con gái đấy.”
Thật như đổ thêm dầu vào ngọn lửa dục vọng đang bừng bừng trong hắn. “Xin lỗi. Anh không hề muốn em làm những gì mà em không muốn!”
Câu nói khiến Chloe an tâm hẳn. Hắn còn nói thêm. “Chúng ta chỉ ngồi trò chuyện thôi nhé.”
“Anh thất vọng à?”
Tager nắm luôn lấy tay Chloe. “Không hề, cưng của anh.”
Rồi hắn đứng dậy, ra quầy rượu, lấy xuống lọ Ecstasy và rót ra 2 ly. Hắn mang tới, đưa một cho Chloe.
“Gì vậy?” cô bé hỏi.
“Ruợu ngon. Sẽ rất sảng khoái. Cạn l ly!” Hắn cầm ly ruợu nốc cạn rồi nhìn Chloe uống cạn ly của mình. “Được đấy!”Chloe nói.
Hắn trò chuyện nhăng cuội với cô bé, chờ thuốc phát huy hiệu lực. Khoảng nửa tiếng sau, hắn nhẹ nhàng ôm lấy Chloe, hôn vào môi cô. Chloe hôn trả, nghiến ngấu. Hắn đặt tay lên khuy áp Chloe. “c.ởi ra nhé?” Hắn nói.
“Vâng.” Peter dõi theo Chloe đi vào buồng tắm, rồi cũng bắt đầu c.ởi quần áo mình ra. Sau vài phút Chloe bước ra, trần truồng. Hắn thích thú ngắm nhìn cơ th.ể trẻ trung, quyến rũ của cô. Chloe trèo lên gi.ường, nằm xuống bên hắn. Làm tình với Chloe hắn thấy đặc biệt thích thú. Sự vụng về và trinh trắng của cô bé làm khoái cảm của hắn tăng bội phần.
Hắn vừa định tiếp tục lần thứ 2 thì bỗng Chloe ngồi bật dậy.
“Em có sao không, cưng?”
“Em... em ổn thôi. Em chỉ thấy hơi...” Cô bé bám chặt thành gi.ường một lúc, “Em sẽ quay lại ngay.”
Chloe bước xuống sàn. Peter nhìn theo. Bất chợt cô bé trượt ngã, đầu đập vào góc bịt sắt của chiếc bàn.
“Chloe!” Hắn nhảy ra khỏi gi.ường, hốt hoảng đến bên Chloe.
Không thấy tim cô bé đập. Ôi, Chúa ơi, hắn nghĩ. Sao em có thể làm thế với anh cơ chứ? Đó không phải lỗi của mình. Cô ấy bị trượt chân mà... Hắn nhìn quanh. Họ không thể tìm thấy dấu vết của mình ở đây được. Hắn nhanh chóng mặc quần áo, vào buồng tắm, lấy một cái khăn nhúng nước rồi bắt đầu lau chùi tất cả những chỗ hắn có thể đã chạm tới. Hắn lấy ví của Chloe, xem xét xung quanh để chắc chắn rằng không còn một dấu vết nào chứng tỏ hắn đã ở đây. Xong việc, hắn đi thang máy xuống gara. Điều cuối cùng hắn làm là quay lại xoá dấu tay y tên các nút của thang máy. Khi Paul Yerby bị hỏi cung, Peter Tager đã dùng q.uan hệ của mình để khử đi mối hiểm họa. Sẽ chẳng ai có thể nghĩ Tager lại liên quan đến cái chết của Chloe.
Và rồi bức thư tống tiền được gởi tới. Carl Gorman, nhân viên khách sạn, đã nhìn thấy hắn. Peter cho Sime đi thanh toán Gorman, với lý do là để bảo vệ tổng thống.
Vậy là đã chấm dứt được rắc rối?
Nhưng lạt xuất hiện nguy cơ Frank Lonergan sẽ tìm ra sự thật. Vậy cũng cần khử nốt anh ta. Giờ lại xuất hiện một phóng viên tọc mạch khác cần giải quyết. Song cũng chỉ còn 2 mối hiểm họa: Marianne Gorman và Dana Evans.
Và Sime đang trên đường tới đưa cả 2 sang bên kia thế giới.
 

Monmunmon

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
1/1/2012
Bài viết
4.527
CHƯƠNG 23 -
Marianne Gorman lặp lại. “Cô chắc chắn phải biết cái người bịt một bên mắt đó. Đó là Peter Tager.”
Dana sửng sốt. “Chị chắc chứ?”
“Ồ, để nhận ra một người mang cái vẻ đặc biệt như vậy có khó không?”
“Tôi cần dùng điện thoại của chị.” Dana vội gọi cho Matt Baker. Nữ thư ký của ông trả lời.
“Văn phòng Matt Baker xin nghe.”
“Dana đây. Tôi phải nói chuyện với ông ấy. Khẩn cấp đấy.”
“Chị giữ máy nhé.”
Một lát sau, Matt Baker đã ở đầu dây bên kia “Dana, có gì trục trặc sao?”
Nàng hít sâu 1 hơi. “Matt, tôi vừa biết được ai đã ở cùng Chloe Houston lúc cô bé chết.”
“Chúng ta đã biết là ai rồi mà. Đó là...”
“Pater Rager.”
“Gì?” Matt gào lên.
“Tôi đang ở nhà người chị của Carl Gorman, nhân viên khách sạn đã bị giết. Carl Gorman thấy Tager xóa dấu vân tay của mình ở thang máy khách sạn vào đêm Chloe Houston chết. Gorman đã gởi cho Tager lá thư tống tiền, và tôi nghĩ Tager đã giết anh ta. Tôi và nhóm làm phim đang ở đây. Ông có muốn tôi đưa lên truyền hình vụ này không?”
“Đừng làm gì lúc này!” Matt vội vã ngăn. “Tôi sẽ... 10 phút nữa gọi lại cho tôi.”
Ông gác ống nghe và lao thẳng tới Tháp Ngà. Leslie đang ngồi trong đó.
“Leslie, bà không thể in...”
Nàng quay ra, giơ cao ma-két với cái đầu đề “LỆNH BẮT VÌ TỘI GIẾT NGƯỜI DÀNH CHO TỔNG THỐNG RUSSELL.”
“Anh nhìn này, Matt.” Giọng nàng đầy vẻ đắc thắng.
“Leslie... Tôi có tin này cho bà...”
“Đây là tất cả tin tức tôi cần.” Nàng nghênh nghênh cái đầu. “Tôi đã nói là anh sẽ quay lại mà. anh không thể đi xa được, có đúng không? Quá khó khăn mà, phải không Matt? Anh cần tôi. Anh sẽ luôn luôn cần tôi..”
Ông đứng đó, nhìn nàng, tự hỏi: Điều gì đã biến cô ta trở thành người đàn bà như vậy?
“Dừng ngượng vì anh đã có lỗi” Leslie nói 1 cách tự mãn. “Anh muốn gì?”
Matt Baker tran trân nhìn nàng, lúc lâu sau, ông nói. “Tôi muốn nói tạm biệt, Leslie.”
Nàng nhìn ông quay lưng bước ra khỏi cửa.
 

Monmunmon

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
1/1/2012
Bài viết
4.527
CHƯƠNG 24 -
“Điều gì sẽ xảy đến với tôi?” Marianne Gorman hỏi.
“Chị đừng quá lo lắng.” Dana nói như dỗ dành, “chị sẽ được bảo vệ.” Nàng quyết định chớp nhoáng. “Marianne, chúng ta sẽ làm một cuộc phỏng vấn trực tiếp, tôi sẽ chuyển băng tới FBI. Ngay khi xong việc, tôi sẽ đưa chị đi khỏi đây.”
Bên ngoài có tiếng xe hơi phanh két lại. Marianne vội vã lao ra phía cửa sổ. “Ôi Lạy Chúa tôi!”
Dana chạy tới đứng cạnh. “Có gì vậy?”
Sime Lombardo ra khỏi xe. Gã nhìn ngôi nhà và đi thẳng tới cửa.
Marianne lập bập. “Đó là... là... là 1 trong 2 người đàn ông đã đến đây hỏi về Carl vào cái ngày Carl bị giết. Tôi tin rằng hắn đã giết cậu ấy.”
Dana nhấc điện thoại lên, vội vàng quay số.
“Văn phòng Hawkins đây.”
“Nadine, tôi cần nói chuyện với ông Hawkins ngay.”
“Ông ấy không có trong văn phòng, Chắc sẽ quay lại sau khoảng...”
“Để tôi nói chuyện với Nate Erickson.”
Nate Erickson, trợ lý của Hawkins nhấc máy. “Dana à?’
“Nate... Tôi cần giúp đỡ. Tôi có một tin giật gân. Tôi muốn được lên hình trực tiếp ngay bây giờ.”
“Tôi không thể.” Erickson phản đối. “Tom mới được quyền giải quyết việc này.”
“Không còn thời gian nữa đâu.” Dana gào lên.
Nàng liếc ra bên ngoài cửa sổ, thấy Sime Lombardo đang tiến lại phía cửa ra vào.
Trong xe, Vernon Mills nhìn đồng hồ. “Chúng ta có làm phỏng vấn hay không đây? Tôi có hẹn...”
Trong nhà, Dana đang cố thuyết phục. “Đây là vấn đề sống chết đấy, Nate ạ. Anh truyền hình trực tiếp cho tôi đi. Hãy vì Chúa, làm ngay đi!” Nàng đặt điện thoại xuống, bước tới TV, bật kênh 6 lên.
Màn hình đang phát vở kịck. Một ông già đang nói chuyện với phụ nữ trẻ.
“Em không bao giờ thực sự hiểu anh, phải không Kristen?”
“Sư thật là em quá hiểu anh. Vì thế em muốn ly dị, George ạ.”
“Còn có ai khác không?”
Dana chạy vào phòng ngủ, bật cả TV trong đó. Có tiếng gõ cửa. Nghe rất to.
“Đừng mở,” Dana nói với Marianne... Nàng kiểm tra để chắc chắn rằng micro vẫn hoạt động. Tiếng gõ cửa càng ngày càng to.
“Chúng ta chạy thôi.” Marianne thì thầm. “ Có cửa sau...”
Đúng lúc đó, cánh cửa bị đạp tung, Sime nhảy vào phòng. Gã đóng sầm cửa lại và nhìn 2 người đàn bà. “Cháo các quí cô. Tôi thấy rằng mình đã tóm được cả 2 rồi.”
Dana thất vọng liếc nhìn chiếc TV.
”Nếu còn có người nào khác thì đó là lỗi tại anh, George ạ.”
“Có thể là lỗi tại anh, Kristen.”
Sime Lombardo rút ra 1 khẩu súng bán tự động cỡ 22 li, bắt đầu tra bộ phận giảm thanh vào nòng súng.
“Không!” Dana nói “Anh không thể...”
Marianne lẩm nhẩm “Ôi lạy Chúa tôi!”
“Hãy nghe này...”Dana nói. “Chúng ta có thể...”
“Tôi nói các cô hãy im mồm đi.”
Dana nhìn vào chiếc TV.
“Anh luôn tin vào cơ hội thứ 2, Kristen. Anh không muốn để mất những gì chúng ta đã có... Những gì chúng ta có thể lại có nữa.”
Vẫn 2 cái giọng đó vang lên như trêu ghẹo.
Sime nói. “Tôi bảo 2 cô nhé! Ta hãy giải quyết cho xong đi thôi.”
Khi 2 người phụ nữ hoảng sợ, dò dẫm đi vào phòng ngủ thì bóng đèn trên chiếc camera ở góc phòng bỗng bật đỏ. Hình ảnh Kristen và Georgr biến khỏi màn hình và tiếng phát thanh viên vang lên: ”Chúng tôi xim tạm dừng chương trình này để chuyển trực tiếp tới quí vị câu chuyện giật gân ở vùng Wheaton...”
Màn hình hiện lên khung cảng phòng khách nhà Gorman. Dana và Marianne dược quay cận cảnh, Sime đứng sau họ. Gã khựng lại, lúg túng khi nhìn thấy mình trên TV.
“Gì vậy, cái chó chết gì vậy?”
Trong xe, 2 nhân viên kỹ thuật nhìn thấy những hình ảnh vừa mới lóe lên trên màn hình. “Lạy Chúa tôi,” Vrnon Mills nói, “Chúng ta đang truyền hình trực tiếp.”
Daba liếc nhìn màn hình, thầm thở dài, vui sướng. Nàng quay thẳng về phía camera. “Đây là Dana Evans. Quí vị đang chứng kiến trực tiếp cảnh ngôi nhà của Carl Gorman, người đã bị giết mấy ngày trước đây. Chúng tôi đang phỏng vấn người đàn ông nắm giữ 1 số thông tin về cái chết của Gorman.” Nàng quay sang Sime... “Anh có thể kể cho chúng tôi và cho quí vị khác giả biết một cách chính xác những gì đã xảy ra không?”
Lombardo đứng đó, đờ ra, nhìn hình mình trên TV, mấp máy môi. “Xin chào!”
Từ chiếc TV, gã nghe thấy tiếng mình. “Xin chào!” và thấy hình mình cử động khi nghiêng về phía Dana. “Gì thế này... các người đang làm gì thế? Trò quái quỷ gì vậy?”
“Không phải trò đùa đâu. Chúng ta đang được truyền hình trực tiếp. 2 triệu người đang theo dõi chúng ta.”
Lombardo nhìn lại mình trên màn hình 1 lần nữa, vội đút súng vào túi.
Dana liếc nhìn Marianne Gorman, rồi nhìn thẳng vào mắt Sime Lombardo. “Peter Tager đứng sau cái chết của Carl Gormam phải không?”
Nick Reese đang ngồi trong văn phòng thì người trợ lý lao vào “Nhanh lên! Hãy xem cái này! Họ đang ở nhà Gorman.” Anh ta chuyển TV sang kênh 6, hình ảnh hiện lên.
“Peter Tager đã sai anh giết Carl Gorman, đúng không?”
“Tôi không biết cô đang nói gì. Tắt cái TV chết tiệt đó đi trước khi tao...”
“Trước khi anh cái gì? Anh sẽ giết chúng tôi trước 4 triệu con mắt của 2 triệu người à?”
“Lạy chúa!” Nick Reese hét lên. “Gọi mấy xe tuần tra tới đó ngay.”
Trong phòng Xanh ở Nhà Trắng, Oliver và Jan đang xem kênh WTE, sửng sốt. “Peter á?” Oliver từ tốn nói. “Tôi không thể tin được!”
Cô thư ký của Peter lao như bắn vào. “Ông Tager, tôi nghĩ ông nên bật kênh 6 lên.” Cô nhìn hắn lo lắng, rồi vội vã đi ra. Peter Tager nhìn theo, thắc mắc. Hắn cầm điều khiển, ấn nút, màn hình TV bật sáng.
Dana đang nói “... và có phải Peter Tager cũng phải chịu trách nhiệm trong cái chết của Chloe Houston không?”
“Tôi không biết gì về chuyện này hết. Cô phải hỏi Tager chứ?”
Peter Tager không tin vào mắt mình. Không thể có chuyện này! Chúa không thể đối xử vậy với ta được. Hắn nhảy dựng lên, lao về phía cửa. Ta sẽ không để bọn chúng tóm được ta. Ta sẽ trốn ! Rồi hắn dừng lại. Ở đâu? Ta có thể trốn ở đâu? Hắn chậm rãi quay về bàn, ngồi phịch xuống ghế, chờ đợi.
Trong văn phòng của mình, leslie Stewart choáng váng. Peter Tager à? Không! Không! Không! Leslie vồ lấy điện thoại, ấn số. “Lyle, dừng ngay việc phát hành lại. Không được tung ra 1 tờ nào hết. Nửa tờ cũng không. 1 trang cũng không. Cái trang nhất đó. Anh nghe rõ chứ?”
Ở đầu kia, tiếng Lyle đáp. “Bà Stewart, báo đã được tung ra toàn bộ từ nửa giờ trước. Bà đã ra lệnh càng nhanh càng tốt mà?”
Leslie ném điện thoại xuống. Nàng nhìn dòng chữ to và đậm nét chạy suốt chiều ngang trang nhất tờ Washington Tribune: LỆNH BẮT VÌ TỘI GIẾT NGƯỜI DÀNH CHO TỔNG THỐNG RUSSELL.
Rồi nàng lại nhìn lên mảnh báo đóng khung treo trên tường. DEWEY ĐÁNH BẠI TRUMAN.
Bà sắp nổi tiếng, thậm chí hơn cả bây giờ, bà Stewart. Cả thế giới sẽ biết đến bà...
Ngày mai, nàng sẽ thành trò cười cho toàn thế giới.
Ở nhà Gorman, Sime Lombardo điên cuồng nhìn hình ảnh của mình trên TV và nói, “Ta phải chuồn khỏi đây.”
Gã lao ra cửa. Có tới nửa ta xe tuần tra rú còi inh ỏi cũng vừa xịch đến.
 

Monmunmon

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
1/1/2012
Bài viết
4.527
CHƯƠNG 25 -
Jeff Connors đứng cùng Dana đợi chuyến bay của Kemal hạ cánh xuống sân bay quốc tế Dulles.
“Nó vừa thoát chết.” Dana lo lắng. “Nó... nó không giống những c.ậu bé khác. Ý em là đừng ngạc nhiên nếu nó có thái độ không bình thường.” Nàng mong Jeff cũng thích Kemal.
Jeff an ủi. “Đừng lo lắng, em yêu. Anh chắc nó sẽ là một c.ậu bé tuyệt vời.”
“Kia rồi, máy bay tới rồi.”
Họ nhìn lên. 1 chấm nhỏ trên bầu trời, lớn dần, lớn dần, rồi trở thành chiếc 747 bóng loáng. Dana nắm chặt tay Jeff. “Nó đấy.”
Hành khách đi xuống. Dana lo lắng nhìn theo từng người một. “Đâu nhỉ?”
Và c.ậu bé kia. Cậu mặc bộ quần áo mà Dana đã mua cho ở Sarajevo, khuôn mặt rạng rỡ. Cậu từ từ đi xuống, khi nhìn thấy Dana, cậu dừng lại. Cả 2 nhìn trân trân vào nhau. Rồi chạy ào tới nhau, ôm chặt nhau và cùng khóc.
Lúc Dana lấy lại được giọng, nàng nói. “Chào mừng cháu tới nước Mỹ, Kemal.”
c.ậu bé gật gật, không nói được lời nào.
“Kemal. cô muốn cháu gặp bạn cô. Đây là chú Connors.”
Jeff cúi xuống. “Chào Kemal. Chú đã được nghe Dana nói nhiều về cháu.”
Kemal giật giật tay Dana.
“Cháu sẽ tới sống cùng cô.” Nàng nói, “Cháu có thích vậy không?”
Kemal gật đầu. Cậu sẽ không rời Dana.
Nàng nhìn đồng hồ. “Chúng ta đi thôi. Em phải phụ trách ghi hình ở Nhà Trắng.”
Đó là một ngày đẹp trời. Cao, xanh, gió man mát thổi từ sông Potomac tới.
Họ đứng trong khu vườn hồng cùng vài chục phóng viên các đài truyền hình, các báo. Camera của Dana hướng vào tổng thống đang đứng trên bục, bên cạnh ngài là Jan. Tổng thống Russell nói. “Tôi có 1 thông báo quan trọng. Lúc này đang diễn ra cuộc gặp gỡ giữa các nhà lãnh đạo chính phủ liên hiệp các quốc qia A rập, Libya, Iran và Syria, để bàn về hiệp ước hòa bình với Israel. Sáng nay tôi được biết rằng cuộc gặp mặt đang diễn ra tốt đẹp và rằng hiệp ước có thể sẽ được ký kết trong 1 hoặc 2 ngày tới. Một điều vô cùng quan trọng là Quốc Hội Hoa Kỳ sẽ giúp đỡ chúng ta trong vấn đề sống còn này.” Oliver quay sang người đàn ông đang đứng cạnh mình. “Xin mời nghị sĩ Todd Davis.”
Nghị sĩ Davis bước tới micro. Ông ta mặc bộ quần áo màu trắng có gắn gia huy, đội chiếc mũ vành rộng màu trắng, tươi cười với đám đông. “Đây quả là giây phút lịch sử trong lịch sử của đất nước vĩ đại này. Đã nhiều năm nay, như quý vị đều biết, chúng ta đã và đang cố gắng mang lại hòa bình giữa Israel và các nước A Rập. Đó là một nhiệm vụ lâu dài và khó khăn, nhưng giờ đây, cuối cùng, với sự giúp đỡ và lãnh đạo của tổng thống tuyệt vời của chúng ta, tôi vui mừng thông báo rằng những nỗ lực của chúng ta cuối cùng cũng đang ra hoa kết trái.” Ông ta quay sang Oliver. “Chúng ta hãy chúc mừng vị tổng thống vĩ đại của chúng ta vì ngài đã góp phần cực kỳ to lớn để...”
Dana ngầm nghĩ. Một cuộc chiến đang đi đến hồi kết. Có thể đây mới chỉ là bước khởi đầu, cho một ngày kia, chúng ta sẽ có một thế giới, mà những người lớn biết dàn xếp các vấn đề của họ bằng tình yêu thay vì lòng căm ghét, trẻ em có thể lơn lên mà không hề nghe thấy những âm thanh gớm ghiếc của bom đạn, không phải sợ hãi vì những kẻ lạ mặt lấy mất chân mất tay...” Nàng quay sang nhìn kemal đang thì thầm to nhỏ với Jeff. Dana mỉm cười. Jeff đã cầu hôn với nàng. Kemal sẽ có cha. Họ sắp trở thành 1 gia đình. Sao mình lại may mắn thế nhỉ? Dana nghĩ.
Các bài phát biểu cứ trôi đi. Người quay phim chuyển camera khỏi bục, rồi quay cận cảnh Dana. Nàng nhìn vào ống kính.
“Đây là Dana Evans, phóng viên đài WTE, từ thủ đô Washington...”
HẾT
Người dịch Đặng Thùy Dzương
Dịch từ nguyên bản tiếng Anh
THE BEST LAID PLANS
 
Top