Hotgirl chảnh chọe và Hotboy lạnh lùng.

Huyền Pii

Thành viên mới
Tham gia
8/2/2017
Bài viết
4
Tên tác phẩm: Hotgirl chảnh chọe và Hotboy lạnh lùng
Tác giả: Huyền Pii (tớ)
Thể loại: Tuổi teen
Tình trạng: Đang sáng tác
Số chương: Chưa biết
Đánh giá truyện theo độ tuổi: Tất cả lứa tuổi
Chú ý:
- Ko edit, copy
- Ko nhận chuyển ver
Cảm ơn mn đã đọc. Nếu có thể hãy cho mk nx nhé!

Chap 1: Khởi đầu cho một cuộc sống mới

Màn đêm buông xuống, những cơn gió lạnh thổi qua, đèn đường đã được bật, dòng sông lấp lánh chảy. Những đôi trai gái đang hẹn hò, quàng tay nhau nói chuyện vui vẻ trong các quán ăn, dọc các con đường, bên những chiếc ghế đá,... Tại trước công viên kia, có một đôi trai gái: một cô gái lùn, một chàng trai cao. Chàng trai bỏ đi, để lại cô gái đau đớn với hai hàng nước mắt.

- Xin anh đừng bỏ em đi, chẳng phải chúng ta đang rất hạnh phúc sao? – Cô gái chạy lại, kéo tay chàng trai như muốn níu giữ dù chỉ là những tia hi vọng yếu ớt le lói không bao giờ có chuyện sáng được nữa – Nốt hôm nay thôi, hết hôm nay em sẽ rời xa anh. Xin anh đấy, hôm nay là Valentine mà. Em đau lắm!

Chàng trai như bỏ ngoài tai lời van xin kia, vung tay mạnh làm cô ngã xuống đất. Rồi anh bước đi không do dự, đắn đo. Qua màng nước mắt, cô thấy anh khoác tay một cô gái khác, ngang nhiên trao nhau nụ hôn thắm thiết như của cô và anh vào ngày hôm qua. Tim quặn đau, nó như một nhát dao rạch nát trái tim cô. Chẳng phải hôm qua anh với cô còn nói chuyện, nhắn tin với nhau vui vẻ lắm mà, sao tự nhiên hôm nay anh lại nói chia tay để yêu người bạn thân luôn giúp đỡ, chia sẻ, quan tâm cô?

Con người đâu lường trước được bản tính, tại sao những người thân thiết nhất của cô lại lừa dối cô? Tại sao họ lại đáng sợ đến vậy? Đúng thế, ngay từ đầu anh đã lừa dối cô, anh với cô ta đã là một đôi, tại sao anh lại phải đến bên cô, cho cô hi vọng để rồi dập tắt nó không do dự, đáng tiếc. Đơn giản chỉ vì một chữ: Tiền. Con người không đáng tin, dù là ai thì họ cũng có thể trở mặt như trở bàn tay . Từ nay cô sẽ lạnh lùng, cứng rắn, quyết không để bản thân bị tổn thương thêm một lần nào nữa. Bắt đổi từ việc đổi tên, tính cách, chuyển trường, chuyển nhà, trang bị cho mình một trái tim băng giá... Tất cả đã tạo cho cô vỏ bọc của một hotgirl lạnh lùng, chảnh chọe, nhưng bên sau lớp bọc đó là một trái tim mỏng manh, dễ vỡ.

Liệu có ai có thể làm trái tim cô rung động thêm một lần nữa không?

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

1 năm sau

Reng! Reng! Reng!

Tiếng chuông vang lên, tôi đi vào phòng hiệu trưởng. Bố tôi ngồi trên bàn với mấy sấp tài liệu dày cộp, nhìn thôi cũng đã đủ mệt. Thấy tôi đi vào, ông bỏ tập tài liệu sang một bên, đan chéo tay nhìn tôi. Ông lên tiếng:

- Nhớ lời ta dặn đấy, đừng có hòa đồng, lạnh lùng và chảnh chọe phải được đặt lên hàng đầu, không được rung động trước ai dù chỉ một giây. Nếu không làm được thì đừng trách ta.

Hm… Chả cần nói thì tôi cũng biết. Sau vết thương lớn như thế, làm sao tôi yêu ai được nữa chứ. Tôi sẽ học cách lạnh lùng như bố, chảnh chọe như mẹ thật tốt cho mà xem.

- Vâng – Tôi đáp gỏn gọn, đi ra khỏi phòng rồi lên lớp.

Đây là hôm đi học đầu tiên nên tạo khoảng cách cũng không khó mấy. Đã quen ai đâu mà lo, chỉ cần thành công trong việc lạnh lùng là Ok. Tôi mang gương mặt lạnh như băng lên lớp. Lớp tôi học là lớp giỏi nhất trường nhưng cũng tụ họp đủ các thành phần hotgirl, hotbou, hám trai, mê gái,… như các lớp khác. Chẳng cần nói thì các bạn cũng biết tôi vào thể loại gì rồi. Hotgirl lạnh lùng chảnh chọe chứ gì nữa. Tôi chỉ mới bước vào lớp thôi là cả lớp ầm lên như chợ vỡ rồi. Bàn tán xong lại chuyển qua săm soi, nhìn tôi cứ như người ngoài hành tinh không bằng ý. Không cần phải nói, tất nhiên cô giáo sẽ giới thiệu tôi chứ chẳng đến lượt tôi nói. Đây là ý của bố tôi chứ ai vì một khi tôi mà lên tiếng là bọn con trai sẽ chết mê với cái giọng ngọt ngào di truyền từ bà mẹ ca sĩ nổi tiếng của tôi chứ ai. Một mình một bàn, cũng hay đấy chứ. Không bị làm phiền, ngủ thoải mái. Đối với tôi đi học như cho nó có thôi chứ mấy cái kiến thức này như con kiến bò trên tay thôi. Những tiếng bàn luận dưới lớp bắt đầu “trỗi dậy”. Lại một lũ hám gái, hám tiền đây mà.

- Nhỏ Băng này xinh thật. Thằng nào là bồ nó thì phúc 7 đời

- Gia thế của nó chắc khủng bố lắm thì mới được bà cô sư tử miễn phần giới thiệu, yêu được nó chắc được một đống tiền cho mà xem

- Bé này ngon vãi



Tôi nhếch môi lên cười một cách khinh thường. Khinh thường cho sự ảo tưởng của mấy đứa con trai. Bọn này suy nghĩ nông cạn thật. Một lũ ảo tưởng sức mạnh, làm quen được tôi còn chưa đến thì làm người yêu bằng mắt. Nghĩ làm quen được chị đây mà dễ á? Mơ nha mấy bé. Chị sẽ không ngu ngốc như trước đâu. Tôi đeo tai nghe rồi gục xuống bàn ngủ.

_________________________________________

Reng! Reng! Reng

Đeo ba lô vào đi về, tôi cảm thấy ức chế. Tên khốn khiếp đó không ngừng hiện về trong tâm trí tôi. Tôi yêu ngủ, vì sao ư? Chỉ đơn giản là vì tôi có thể quên đi mọi thứ. Nhưng không, nó không cho tôi được thanh thản, luôn làm phiền tôi vì trong mỗi giấc mơ của tôi lại hiện về những kỉ niệm của tôi với cái thêm ngang (dog) kia. Kết thúc rồi, chẳng còn gì để nói, vậy tại sao hắn cứ quấy rầy tôi? Tôi hận không thể chết để quên hắn, hận không thể giết hắn và… hận khi không thể ngừng nhớ hắn. Có lẽ tôi vẫn còn yêu hắn nhiều lắm nên mới như vậy, đến bao giờ những cảm xúc ấy mới biến mất. Hắn là người đã mang đến cho tôi những hạnh phúc vô tận, nhưng bây giờ thì sao? Trong tôi chỉ toàn là đau đớn, đắng cay. Tôi không thể giữ được hắn, không biết cách giữ dây tơ hồng của mình để nó tuột từ lúc nào mà không biết. Cứ nghĩ, nghĩ nữa, nghĩ mãi để rồi nước mắt cứ tuôn ra. May là tôi có tài xế riêng, chứ nếu để bố mẹ nhìn thấy cảnh này, thả nào họ cũng mắng mỏ tôi ngu si, dốt nát khi đi yêu, đi nhớ một người như thế. Có ai hiểu được cảm giác của tôi lúc này? Khi yêu con người ta rất mù quáng mà, sao không cảm thông cho tôi mà toàn mang đi để trêu đùa, rêu ráo thế?

Tôi quệt nước mắt, mở to mắt, lấy điện thoại trong túi ra, gọi cho bố, xin một việc trong công ty. Tôi muốn làm việc để không có thời gian nhớ đến hắn. Tôi sẽ xóa hình ảnh của hắn ra khỏi tâm trí tôi một cách gọn gàng, nhanh chóng. Tôi sẽ làm hắn phải hối hận vì đã bỏ tôi. Bấm số gọi cho giám đốc công ty gym nổi tiếng, tôi đăng kí tập gym vào tất cả các buổi chiều. Thế là một ngày của tôi sẽ không còn thời gian để nghĩ về hắn rồi. Sáng thì đi học, chiều thì đi tập gym, tối thì làm việc. Nói là tập gym thôi chứ dáng của tôi cũng đâu đến nỗi tệ lắm đâu, chỉ tệ nhất là cái chiều cao “ngất ngưởng” của tôi thôi. Không biết bao giờ tôi mới ngoi lên được mét 70 đây. À mà mét 65 còn chưa đến, đòi gì đến mét 70 cơ chứ. Cứ kế hoạch như này, tôi sẽ sớm hoàn thành kế hoạch xóa hắn ta ra khỏi tâm trí tôi, đồng thời làm lành trái tim đã bị tổn thương bởi cái tên khốn khiếp kia.
 

Huyền Pii

Thành viên mới
Tham gia
8/2/2017
Bài viết
4
Chap 2: Đừng ưu tiên cho hắn thế chứ!

Cuộc sống của tôi vẫn diễn ra bình thường và hắn ta vẫn ám ảnh trong tâm trí tôi như bình thường mặc dù tôi luôn làm mọi việc để không có thời gian nhớ về hắn. Cho đến một ngày, người ấy xuất hiện, bước vào cuộc sống của tôi, làm tôi quên hết mọi muộn phiền và ... quên luôn cả hắn.

________________________________

Phịch!

Tôi vứt cái ba lô lên bàn, đeo tai nghe rồi gục vào nó rồi ngủ như mọi ngày. Vì ngồi bàn cuối cùng nên thầy, cô cũng chẳng để ý, mà có để ý thì cũng chỉ nhìn rồi chẳng nói gì. Nói gì được chứ vì tôi là con của hiệu trường mà.

Reng! Reng! Reng!

Bà cô chủ nhiệm lớp tôi bước vào lớp, tôi cũng chẳng để ý, tiếp tục nghe nhạc rồi gục đầu xuống bàn.

- Hôm nay lớp ta có học sinh mới, là 1 bạn chuyển từ trường ĐH Thương Mại về - Nói xong, cô chỉ tay về phía cửa, mời học sinh mới vào - Cả lớp giúp đỡ bạn nhé!

Bước vào lớp là một chàng trai cao ngất ngưỡng, khoảng mét 8. Đôi mắt nâu lạnh lùng từ từ quét sạch cả lớp. Đây chuẩn xác là chủ đề nóng để bàn tán của mấy bà cô hám trai đây mà.

- Em ngồi đâu? - Bà cô tiếp tục nói và chỉ tay chỗ ngồi còn trống của tôi và đứa ngồi bàn bên cạnh - Kia hay kia?

Đứa ngồi cạnh bàn of tôi là hotgirl số 1 của trường đấy, lại còn tươi cười nhìn hắn với ánh mắt t.ình tứ nữa chứ. Chỉ có những thằng ngu mới chọn ngồi cạnh tôi – một con nhỏ xấu tính, ích kỉ, lạnh lùng, chảnh chòe. Tôi lấy cặp đủn hát sang chỗ trống để hắn khỏi phải ngồi mặc mặc dù xác xuất hắn chọn ngồi cạnh tôi chỉ có 3%. Nhưng đề phòng vẫn hơn chứ! Hắn ta bước xuống, lướt qua mọi con mắt hám zai của mấy bà cô rồi định cư bên cạnh tôi.

Ahaha ... Được đấy chứ, quyết định ngồi bên hotgirl số 2 của trường chứ không phải số 1 à? Phải mất 30s để tôi định thần dù bên ngoài vẫn cố tỏ ra bình thường. Từ trước đến nay, tôi luôn ngồi một mình và ngồi cuối lớp, dù có là người quen thì tôi cũng còn lâu mới ngồi. Vậy mà bây giờ lại phải cùng một tên không quen biết. Tôi vội rút iphone 7S ra, nhắn tin cho bố để bố điều lệnh chuyển chỗ tên này.

Nhưng trái ngược với tôi nghĩ là bố sẽ mắng cho bà cô kia một trận te tua và chuyển chỗ tên này thì tôi chỉ nhận được tin nhắn gỏn gọn với bốn chữ: Cố mà học đi. Câu này nghĩa là sao? Ý của ông là đặt cách cho tên này ngồi cạnh tôi á? Sao thế được, ông là hiệu trưởng trường này, sao phải sợ ai. Trong khi tôi đang bức bối thì tên này đã tren cái cặp có duyên để ngay trên chỗ của hắn vào móc bàn từ lúc nào. Điều này làm cho tôi rất ức chế, hắn có biết chỗ này là tâm điểm để bụi định cư không? Lại còn tùy tiện sờ tay vào đồ của tôi nữa chứ. Chào hỏi chưa được một câu mà đã làm thế, phép lịch sự tối thiểu của hắn ta đâu rồi chứ.

Hết tiết học, tôi chạy ngay xuống văn phòng của bố, hỏi rõ xem tên đó có gia thế kinh khủng như thế nào mà papa lại đặt cách cho hắn thế chứ.

Cạch!

Tôi mở cửa, thấy ông đang ngồi trên bàn như biết trước tôi sẽ xuống đây và chờ tôi nói chuyện. Tôi chống tay lên hông, tay còn lại xoa mái tóc xoăn, mặt nhăn nhó như khỉ ăn ớt:

- Ba à! Sao ba lại đặt cách cho tên kia như thế chứ, chả phải ba đã nói không được ngồi gần thằng con trai nào đây thây. Tự dưng ba làm thế có kì không?

Ba tôi cười, mỗi khi tôi nhìn thấy cái điệu cười này của bố là lại có biến xảy ra với tôi cho mà xem.

- Con sẽ sớm tìm lại được chính mình thôi!

Tôi nhau mày nhìn ba một cách khó hiểu. Cái gì mà tìm lại được chính mình cơ chứ. Tôi cũng chẳng hiểu ý của ba tôi là gì, nhưng chẳng lẽ ba định ghép cặp tôi với cái tên trời đánh xa lạ từ trên trời rơi xuống á? Bỏ đi, bỏ đi. Tôi phải phản kháng quyết liệt để dành lại "địa bàn" mới được.

Rầm! - Tôi đập tay vào bàn, đứng dậy nói - Sao lại ưu tiên cho hắn thế chứ?

Ba tôi vẫn tiếp tục làm việc, mặc cho tôi muốn làm gì thì làm, nói gì thì nói. Ai hiểu được cảm giác của tôi lúc này chứ. Bực bội, ức chế, khó hiểu. Tôi vẫn chưa thể thích nghi được với con trai, có lẽ vì vẫn còn bị ám ảnh bởi hắn. Cái tên khốn khiếp ngang nhiên bước vào cuộc sống của tôi, rồi làm tôi gục ngã, đau khổ. Tôi thề từ giờ sẽ không yêu ai nữa. Đôi lúc, tôi lại cảm thấy tình yêu thật nhảm nhí. Đối với tôi, tình yêu là một trò chơi vớ vẩn, chỉ là trai giả quan tâm gái, gái tưởng thật, liền trao trọn trái tim cho trai để rồi bóp nát nó không đáng tiếc.

Tôi mang cái khuôn mặt, lạnh lùng đi về lớp. Bước vào lớp, tôi thấy một cảnh tượng kinh hoàng đang xảy ra. Cái bàn yêu quý của tôi đang bị bao vây bởi bọn con gái. Cái con hotgirl ngồi cạnh bàn tôi tự do ngồi lên bàn của tôi trong khi cô ta đang mặc váy ngắn. Cô ta có bị bệnh gì không? Mặc váy ngắn đến đùi mà còn dám ngồi lên bàn, nó tính khoe hàng cho cái thằng trời đánh mà ba tôi ghép cặp đấy à? Loại con gái lẳng lơ này... Tôi khinh

Với tình hình trước mắt, nếu tôi đi đến thì tôi sẽ kéo váy con hotgirl kia xuống để lau cái bàn thân yêu bị nó ngồi lên rồi hét toáng lên, đuổi bọn kia đi. Nếu như thế, tôi sẽ làm mất hình tượng của mình mất. Cách giải quyết tốt nhất lúc này là sách cặp đi về. Tôi đi đến chỗ của tôi, đeo ba lô một bên, tay kia vuốt lại mái tóc xoăn bồng bềnh xanh rêu có gẩy line vàng, rồi cầm điện thoại chơi FB trước bao nhiêu con mắt ngạc nhiên không bao gồm tên trời đánh kia.

Tôi ung dung bước ra khỏi lớp, xuống cổng trường, vào một quán ăn nhẹ uống cốc trà sữa, ăn mấy xiên tôm, vài cái xúc xích,... Vừa ăn vừa cầm điện thoại lướt FB.

- Ăn ít thôi, béo lắm rồi!

Tôi như phát điên khi nghe câu nói này. Tên nào mà lại vô duyên đến mức làm rơi miếng xúc xích ngon lành sắp rơi vào mồm tôi. Tôi đập tay vào bàn, quay ra chỗ phát ra giọng nói đầy vô duyên kia thì sững sờ khi đó là của cái tên được gọi là bạn cùng bàn trời đánh của tôi, hắn dựa và