[hoàn]Ba mươi sáu kế cầm tướng quân - Cầu Mộng

Trong chuyên mục 'Tiểu thuyết' đăng bởi rio_sp, 18/8/2013. — 5.105 Lượt xem

  1. rio_sp

    rio_sp Cầu bao nuôi, hứa sẽ ngoan Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    16/11/2011
    Bài viết:
    14.725
    Lượt thích:
    8.965
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Kinh doanh
    Trường:
    đh quy nhơn
    "Cô nương không đi tìm kiếm phu gia của mình sao?" Hắn cúi đầu loay hoay nắp trà, nghĩ đến nàng thực sự đã có hôn ước, trong lòng có điểm không thoải mái.

    "Biển người mẽnh mông biết đâu mà tìm? Huống chi vị hôn phu của ta bị lạc đến nơi nào còn chưa rõ, ta làm cách nào đến a." An Nhược Lan thần sắc ảm đạm xuống, khóe mắt ngập nước. Nghĩ đến chính mình đơn đôc lưu lạc đến đây, tứ cố vô thân, một chút cũng khó thích ứng, lại cùng người nam nhân trước mặt đấu trí đấu lực, cảm thấy ông trời bất công, nhịn không được ủy khuất.

    "Cô nương lại thương tâm, là tại hạ không đúng, lại nhắc đến chuyện này." Hắn tay chân luống cuống, vừa thấy nàng rơi lệ hắn lại sợ, sợ đến nỗi từ bỏ ngay ý định của mình.

    "Vốn chính là ngươi không đúng."

    Nước mắt nàng lăn xuống, rơi vào trên nắp bình, phát ra một tiếng vang thanh thúy, nhưng lại nặng nề nện vào lòng của hắn.

    "Là ta không đúng, ngươi đừng khóc." Hắn vụng về lau nước mắt cho nàng.

    Đột nhiên, từ bụi hoa gần đó có thanh âm của vật nặng rơi xuống đất, khiến hai người ngồi trong lương đình đều nhìn lại.

    "Là ai?" Mục Thiên Ba trầm giọng hỏi, có chút không vui.

    " Ắc, tướng quân, là chúng ta." Một người từ bụi hoa đứng lên, cũng không quên lôi kéo những người bên cạnh cùng bước ra, bởi vì có cái gọi là chết thì cùng nhau chết chứ sao.

    Hắn đau đầu nhìn vài cái thuộc hạ đắc lực bên người. "Các ngươi làm gì ở đây?" Gần nhất là luôn tìm những loại lý do đến hành dinh, đến đây tựu nói chuyện phiếm cái rắm, hiện tại càng quá phận, rõ ràng là rình coi.

    "Tướng quân, ngài làm sao có thể làm cho An cô nương khóc a, là nam nhân không nên làm cho nữ nhân khóc." Người nào đó cả gan nói lên ý nghĩ trong lòng.

    "Đúng rồi, tướng quân, ngài như thế nào lại cam lòng làm cho An cô nương khóc, nữ nhân chính là nước, rơi lệ hết, hoa liền chết đi."

    "Đây cũng không phải là."

    "......"

    Nghe bọn họ mỗi người một câu, An Nhược Lan muốn cười nhưng lại không dám cười. Bọn tướng lãnh này thực sự rất thú vị.

    Mục Thiên Ba sắc mặt biến đổi, ánh mắt cũng trầm xuống. Đám người kia, cư nhiên còn lý sự? Cho dù làm nàng rơi lệ là hắn không đúng, nhưng chuyện này là gì lien quan đến bọn họ.

    "Các ngươi quá rảnh rỗi có phải là? Có muốn hay không ta hạ lệnh tam quân mỗi ngày tiến hành thao diễn?"

    "A, tướng quân, ta đột nhiên nhớ tới còn có việc, xin được cáo lui trước ."

    "Ta cũng là."

    "Ta đây cũng cùng đi tốt lắm."

    Một đám đại nam nhân trước sau chạy thục mạng. làm cho An Nhược Lan nhịn không được khẽ cười.

    Nguyên lại có chút phiền lòng bọn thuộc hạ có cử chỉ quá phận, nhưng đã thấy nàng nín khóc, mỉm cười, Mục Thiên Ba trong lòng bất mãn tan thành mây khói, khóe miệng cũng khẽ giơ lên.

    "Tướng quân còn uống trà sao?" Nàng nhắc tới trong tay bình trà nhỏ

    "Không, tại hạ còn chút chuyện cần xử lý." Hắn phải cùng những thuộc hạ kia nói chuyện qua, Tướng Quân Phủ không phải là nơi xem chuyện vui.

    "Tướng quân đi thong thả."

    "Cô nương dừng bước."

    An Nhược Lan hàm chứa cười yếu ớt nhìn hắn rời đi. Nàng chậm rãi châm chén trà xanh cho mình, đảo mắt nhìn xem vài vòng, ý giảo hoạt hiện lên đáy mắt. thầm nghĩ đêm nay sẽ dọa hắn thực tốt.

    Mục quang trong lúc vô tình quét qua, kinh ngạc nhíu mày, Tứ Cửu lén lút ở đây làm gì???

    "Tứ Cửu ...."

    Hắn càng làm ra một động tác chớ lên tiếng, làm nàng càng thêm nghi hoặc.

    "Ngươi làm gì ở đây?" Nàng hạ giọng hỏi

    "An cô nương, ta tới là muốn nói cho ngươi biết một viêc."

    "Chuyện gì?" Nàng như thế nào lại có cảm giác bọn họ như lại là trộm lén lút a.

    " =Gia của chúng ta, tính cách có điểm kỳ quái, ngươi đừng so đo với hắn, thật ra hắn rất tốt."

    Nàng xem Tứ Cửu, không nói chuyện.

    "Ta đã theo gia rất lâu, hắn chính là cự tuyệt nữ nhân tiếp cận, ngoại trừ lão phu nhân. Cho nên, hắn chưa từng cùng nữ nhân ở chung, nếu có điểm đắc tội, ngươi nhất định phải tha thứ cho hắn."

    Nàng không nói gì, chỉ có ánh mắt là trở nên quỷ dị.

    "An cô nương, ngươi có nghe ta nói gì không?"
     
  2. rio_sp

    rio_sp Cầu bao nuôi, hứa sẽ ngoan Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    16/11/2011
    Bài viết:
    14.725
    Lượt thích:
    8.965
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Kinh doanh
    Trường:
    đh quy nhơn
    "Nghe được." Nhưng rất rõ ràng, hắn có chứng sợ gái. Ha ha ha

    "Ngươi tại sao lại nói cho ta biết?" còn thần bí như vậy, bộ dáng cũng thực giống trộm

    Hắn ngại ngùng gãi đầu. "Bởi vì ta theo gia mười năm, ngươi là nữ nhân duy nhất mà hắn nguyện ý tiếp cận."

    Té xỉu!!!

    An Nhược Lan có chút khiếp sợ, nếu không nắm lấy mép bàn đá, suýt chút nữa là té xuống đất đi. Sự thật này quá đủ kinh người rồi.

    ☆☆☆www. 4yt. net☆☆☆www. 4yt. net☆☆☆

    Đêm trăng tròn, chiếu ánh sáng khắp nơi.

    Trên cây treo một chiếc lồng đèn đỏ, tỏa sang xuống khắp chiếc bàn đá đặt dưới cây, trên bàn bày ra một bộ trà cùng hoa quả.

    "Chi nha" một tiếng, cửa bên ngoài mở ra, An Nhược Lan một thân hồng y chậm rãi ra khỏi phòng, tiến vào ngồi tại bàn đá lẳng lặng chờ đợi.

    Ngẩng đầu nhìn xem trăng tròn, trăng lên cao quá giữa trời, mà người còn chưa đến, nàng khẽ nhíu mày. Hắn không đến, nàng dọa hắn như thế nào a !!!

    Tay vuốt cằm, đảo mắt một vòng, một tia dư quang đùa dai lóe lên từ đáy mắt của nàng, chắp tay trước ngực, yên lặng cầu nguyện, sau đó mặt mày hớn hở, châm trước một ly trà xanh, chậm rãi thưởng thức.

    Lặng lẽ tiến vào viện, Mục Thiên Ba đứng cách đó không xa, lẳng lặng thưởng thức động tác tự nhiên của nàng không giống như lúc ăn cơm cố tạo ra vẻ sung sướng. Đây mới chính là cá tính thật của nàng a! hơn hẳn cử chỉ của nàng lúc ở trước mặt người khác, hắn yêu mến là nàng của lúc này hơn.

    "Trong lúc này dưa và trái cây, cô nương còn có thói quen ăn đêm a?"

    Bởi vì hắn đột nhiên xuất hiện lên tiếng mà thiếu chút nữa nàng mắc nghẹn, nàng liền ho mấy tiếng, cắn đến nỗi hốc mắt đều đỏ lên, nước mắt lưng tròng kèm theo một tia phẫn nộ hướng trừng tên đầu sỏ gây nên, " Ngươi không cần phải đột nhiên lên tiếng được không, thiếu chút nữa bị ngươi hù chết."

    Nhìn xem nàng giận dỗi xen lẫn thần sắc có chút oán trách, đột nhiên hắn có cảm xúc muốn cười. nàng lúc này thật sự rất đáng yêu a !!!

    "Còn nữa, ngươi đi đều không tiếng động sao? Thật giống quỷ a!" vừa nghĩ tới chính mình tám chín phần có thể mắc nghẹn mà chết, khẩu khí như thế nào cũng không tốt mà nổi dậy, cũng không cần duy trì biếu hiện giả dối, cái gì mà nhu nhược động lòng người.

    "Là tại hạ sai, hù đến cô nương rồi, tại hạ xin lỗi."

    "A, thật phiền toái, ngươi không cần gì cũng một mực tại hạ. Đầu của ta bị ngươi làm cho phát điên lên rồi." Hôm nay đơn giản sẽ không giả dạng thục nữ rồi, trước hết phải phát tiết hết bất mãn của mấy ngày vừa qua a.

    Hắn khẽ giật mình, thử tính mở miệng "Ta đây nên tự xưng thế nào đây?"

    "Bây giờ không phải xưng "ta" cũng rất tốt hay sao?" Nàng lườm hắn một cái.

    Hắn biết rõ ràng nàng hiện tại là trừng hắn, nhưng hắn thật sự rất muốn nói cho nàng biết, trừng người động tác này do nàng làm lại rất giống là liếc mắt đưa tình. (Tiêu Nhi: ặc ặc !!! – A Tử: bềnh tĩnh nào coi chừng sặc...)

    " Cô nương mời ta tới làm gì?"

    "Uống trà ngắm trăng, tóm lại không phải gọi ngươi đến làm ta sợ." Nàng rất tức giận nói.

    Hắn đột nhiên có loại cảm giác – chọc tới nàng, chuyện này có thể nàng sẽ nhớ thật lâu.

    "Uống trà ngắm trăng?" ánh mắt hắn đảo qua bàn đá

    Theo ánh mắt của hắn, An Nhược Lan nhìn về phía bàn đá, lúc này mới phát hiện trái cây điểm tâm cùng nước trà bị nàng ăn uống gần như hết, trên mặt không khỏi nóng lên. A, từ khi gặp người nam nhân này, vỏ bọc thục nữ của nàng luôn có nguy cơ bị hắn kéo xuống.

    "Ngươi tới chậm." Cuối cùng nàng đành nói vậy.

    "Ta xác thực đã tới chậm." Ngoài miệng tuy nói vậy, nhưng trong lòng Mục Thiên Ba thầm may mắn chính mình tới thời cơ vừa vặn, không làm nàng thực mất mặt.

    "Cho nên ta muốn đi ngủ." Quá mất mặt, hay là tranh thủ thời gian về phòng tĩnh tâm lại.

    Động tác của nàng quá nhanh, nhanh đến nỗi hắn muốn giữ nàng lại đều không có cơ hội, chỉ có thể ngạc nhiên chăm chú nhìn nàng mở cửa bước vào phòng.

    "Ta đây sẽ không quấy rầy cô nương nghỉ ngơi." Đối với cửa phòng nói, hắn chậm rãi hướng ngoài viện rời bước.

    Theo khe cửa chăm chú nhìn thân ảnh của hắn biến mất chỗ khỏang sân vừa rồi, nàng nhanh chóng mở cửa phòng, nhấc váy vội theo cước bộ của hắn mà đi. Có trò hay xem, nàng tuyệt đối sẽ không bỏ qua.

    Đi ở phía trước, Mục Thiên Ba đi ngang qua vòng hòn non bộ đột nhiên dừng bước, điều này làm cho theo phía sau An Nhược Lan càng hoảng sợ, lập tức trốn đến phía sau một cây đại thụ, thở mạnh cũng không dám.

    Ánh trăng nhu hòa chiếu vào trên khuôn mặt tuấn dật của hắn, bờ môi hiện lên một vòng nghiền ngẫm, cước bộ hắn chậm lại.
     
  3. rio_sp

    rio_sp Cầu bao nuôi, hứa sẽ ngoan Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    16/11/2011
    Bài viết:
    14.725
    Lượt thích:
    8.965
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Kinh doanh
    Trường:
    đh quy nhơn
    Hắn tản bộ rất phong nhã sao? Theo ở phía sau An Nhược Lan nhịn không được nghĩ tốn hơi thừa lời. Chậm như vậy, không chừng nàng ngủ một giấc, hắn chưa đi được ba trăm thước.

    Nghe không được tiếng bước chân sau lưng, Mục Thiên Ba có chút kinh ngạc. Nàng không phải theo dõi mình sao? Chẳng lẽ lại thay đổi chủ ý?

    An Nhược Lan ngồi trên mặt đất, ận thân dưới gốc đại thụ, nhàm chán nắm chặt lấy ngón tay, tính toán khi nào người đó đi ra ngoài, sẽ đến phòng ngủ "đáng yêu" của hắn.

    Mục Thiên Ba đến gần trong sân, dự cảm bất thường lại càng tăng lên mãnh liệt trong lòng, một chân bước vào cửa sân. Trong nháy mắt, lọt vào trong tầm mắt hắn một màn làm cho trái tim hắn thiếu chút nữa đình chỉ hoạt động. Rắn!!! rậm rạp chằng chịt, đông nghịt một đám.

    Cảm giác choáng váng từ đỉnh đầu lan tràn ra, hắn tự tay nâng lên khuông cửa, cố nén cảm giác không khỏe trong lòng, hít một hơi sâu, đang muốn gọi người đến xử lý, đột nhiên sau lưng bị truyền đến tiềng bước chân kinh sợ. Nàng!

    "Tướng quân! Cứu mạng a! Có rắn ...." An Nhược Lan một bên kinh hoàng thất thố hét chói tai, một bên hướng hắn phóng đến.

    "An cô nương ...." Trong thanh âm dừng lại lúc lúc hai người ngã xuống đất ngay lập tức.

    Hai con mắt đồng dạng khiếp sợ, bốn chữ phiến (Tiêu Nhi: hình người nằm xoay nghiêng tay ôm chân gác – ta cũng ko rõ a ><'') kề sát cùng một chỗ, cánh môi đồng dạng áp sát vào.

    "Oa..........." Nàng lập tức như chim sợ cành cong nhảy bắn lên, thuận tiện giẫm hai chân người dưới thân mình. Sắc lang !!!!

    Hắn cười khổ oan ức, đột nhiên lại ý thức được dưới chân, một vật gì đó mềm lành lạnh áp vào. Một cỗ khí lạnh từ bàn chân bay lên, yết hầu nhột ngứa, tất cả chỗ cơm tối đều nhổ ra.. (Tiêu Nhi: oaaaa, mất hình tượng soái ca của ta roài... T.T)

    An Nhược Lan há hốc mồm, ngón tay run run chỉ vào hắn. nàng thân là một thiếu nữ thuần khiết mà lại khiến người ta phát nôn sao? Hắn, hắn nhất định chết chắc rồi.

    "Ta, ta ......." Hắn nghĩ biện bạch, đáng tiếc trước mắt tối sầm, ngất đi.

    Long mi thật dài phe phẩy, mắt hạnh chớp chớp, một cỗ biến hóa kỳ lạ theo thần sắc trên mặt An Nhược Lan lóe lên rồi biến mất. Hắn là bị xà hù cho té xỉu a !!!

    Nhình nhìn xung quanh, rất tốt, vẫn chưa có người nào chạy đến, nàng hướng phía bầy rắn không tiếng động hạ lệnh, chỉ thấy một mảnh toàn rắn dài hẹp lớn nhỏ không đều, nhanh chóng quấn quanh trên người Mục Thiên Ba, từng lớp từng lớp..... (Tiêu Nhi: tỉ ác, ta thề ko đụng đến..... hức hức!!!)

    Mục Thiên Ba tỉnh lại, cảm giác có chút hỗn loạn, trợn mắt, trong nháy mắt có chút cảm giác mờ mịt.

    "Gia, gia, rốt cục ngài đã tỉnh ... có cảm thấy thoải mái hay không a?"

    "Tứ Cửu???"

    "Tiểu nhân ở đây."

    "Ta làm sao vậy?"

    "Ngài bị bầy rắn công kích." (Tiêu Nhi: chính xác là ai đó công kích ^o^)

    Trí nhớ từng giọt từng giọt thu lại, mặt hắn trở nên trắng xanh. Rắn! Bầy rắn!

    "Tướng quân, nguyên lai người sợ rắn a." hắn bừng tỉnh đại ngộ, thanh âm mang theo vài phần thoải mái ngọt ngào tại bên tai vang lên.

    Hắn đột nhiên ngẩng đầu, chỉ thấy An Nhược Lan trên mặt ân cần đứng bên đầu giường nhìn xem hắn. Chính là, hắn vì cái gì lại có loại cảm giác bị người hãm hại??

    "Tướng quân sợ rắn?"

    "Thiệt hay giả"

    "Làm sao có thể?"

    Căn phòng vang lên tiếng thào luận của những cấp dưới quen thuộc của hắn. hắn tiếp tục nhìn chằm chằm vào nàng, như mực đen kịt, giống như một tia vừa lóe sáng trong mắt nàng, lóe lên rồi biến mất, tuyệt đối là nhìn có chút hả hê.

    Ngươi cố ý. Hắn không nói gì lên án.

    Ta là vô tội. Nàng cho hắn vẻ mặt biểu lộ vô tội lại thuần khiết.
     
  4. rio_sp

    rio_sp Cầu bao nuôi, hứa sẽ ngoan Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    16/11/2011
    Bài viết:
    14.725
    Lượt thích:
    8.965
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Kinh doanh
    Trường:
    đh quy nhơn
    "Gia làm sao có thể sợ rắn đâu, An cô nương người lầm rồi." Tứ Cửu vội vàng biện bạch thay chủ tử. Nữ nhân đều hy vọng nam nhân đủ dũng cảm để các nàng có thể ỷ lại, cái này khuyết điểm của gia tuyệt đối phải giấu đi.

    "Chính là vừa nhắc tới rắn, sắc mặt tướng quân trở nên trắng bệch, thật sự là không sợ sao?" Nàng trên nét mặt hoang mang nhìn qua Tứ Cửu.

    Lập tức nhiều thân người vạm vỡ chen đến trước giường.

    "Tướng quân, ngài quả nhiên sắc mặt rất trắng bệch a."

    "Rắn có gì phải sợ a, duỗi tay ta có thể nắm bẹp nó."

    "Tướng quân sao có thể sợ rắn a, nhất định là bệnh cũ tái phát, sắc mặt mới khó coi như vậy."

    "Tướng quân, ngài là bệnh cũ tái phát thật sao?"

    Mục Thiên Ba hư nhược trả lời, "Đúng nha, cái này vốn là vết thương cũ tái phát trở lại."

    "Tướng quân không sợ rắn ta thật yên tâm." An Nhược Lan giọng điệu như thở ra một hơi.

    Mục Thiên Ba tâm lại xoa mình nâng giữa không trung.

    "An cô nương thật quan tâm tướng quân a."

    "Chính là, đúng vậy."

    "............."

    Vài cái tướng lãnh đối với chủ tử đều có ý cười, thần sắc tràn ngập trêu chọc.

    Mục Thiên Ba không để ý đến bọn thuộc hạ trêu ghẹo, ánh mắt của hắn nhìn chằm chằm vào An Nhược Lan đang tỏ vẻ vô hại, nhât định nàng có âm mưu.

    Ánh mắt của nàng chớp chớp, khẽ nân tay phải chỉ vào phía sau hắn, "Vậy thì mời tướng quân đem rắn bên tay kia bóp nghiền a!"

    "Rắn!"

    Vài người trăm miện một lời cùng hô to. Oa! Đây chính là một con đại mãng xà thật lớn a. Chính là vừa rồi tại sao họ lại không phát hiện được.

    Quay đầu chứng kiến cái kia . Rắn! Trong nháy mắt, Mục Thiên Ba trước mắt tối sầm, lần nữa lâm vào bóng tối ngọt ngào.

    "Nguyên lai tướng quân thật sự sợ rắn a!" mọi người đều đột ngột bừng tỉnh đại ngộ.

    Tứ Cửu vô lực rủ đầu xuống. Xong rồi, tướng quân một mực đau khổ cất dấu bí mật, nay lại bị phát hiện cả rồi.

    ☆☆☆www. 4yt. net☆☆☆www. 4yt. net☆☆☆

    Tiếng cười thanh thúy như chuông bạc, vang lên ở hành viên Dự Viên, theo nơi đó mà khuếch tán khắp xung quanh.

    Đi ngang qua Dự Viên, Mục Thiên Ba không tự chủ dừng bước lại, hai chân thoăn thoắt bước đến nơi phát ra tiếng cười.

    Hai cây Hồ Dương cao ngất giắt them một cái đu dây, một vị thiếu nữ xuất trần ngồi trên đó, lúm đồng tiền như hoa, âm như tiếng trời, theo bàn đu dây lung lay, váy áo bồng bềnh, tiên tư yểu điệu.

    "Tứ Cửu, cao nữa nha."

    "A!"

    Hắn cau mày lại nhìn thị đồng của mình. Nhớ lại gần đây như thế nào lại không thấy bóng dáng, nguyên lại là chạy lại đây xum xoe.

    "Gia ......" dư quang trong mắt quét đến một người, thì ra là chủ tử, Tứ Cửu thở nhẹ một hơi, tay vô thức trợt qua một bên, lực thoáng cái lại tập trung một bên sợi dây, bàn đu dây bị mất đi cân đối, làm cho An Nhược Lan ngồi trên đó phát ra tiếng thét.

    "Tứ Cửu, ngươi mưu sát ta a!!!" xong rồi, xong rồi. tuổi trẻ tốt đẹp nàng còn chưa trải hết, không lẽ hiện tại lại kết thúc trong tay tên tiểu tử hư hỏng Tứ Cửu này sao.

    Hồng nhan bạc mệnh a!

    Một thân ảnh theo bên cạnh bay vút tới, ở giữa không trung tiếp được một mảnh thân thể của nàng, an toàn trong lòng người nào đó.

    "A, cảm tạ Thượng Đế, từ nay ta sẽ nhớ rõ thường đi lễ bái." Thoát chết sau tai nạn, An Nhược Lan lập tức cảm thán chắp hai tay cảm tạ nói.

    "Thượng Đế?" Mục Thiên Ba hoang mang nhướng mày.

    "A, Mục Thiên Ba ....." An Nhược Lan bất tri bất giác phát hiện mình được ai cứu, lại lập tức nghĩ đến vừa qua mình có chút ác chỉnh hắn, lại có chút chột dạ.

    Nàng rõ ràng gọi thẳng tên hắn, nhưng lại không nói thêm lời nào. Mục Thiên Ba mục quang lóe lóe, khóe miệng khẽ giơ muốn cười.

    Ý thức được mình thất thố, nàng vội bổ sung. "Cảm tạ tướng quân."

    Nàng đột nhiên xa cách như vậy khiến hắn có chút không thoải mái, hắn nhíu mày, "Không có việc gì là tốt rồi."

    Chần chờ một lúc, nàng không biết có nên hay không nói tra lời trong lòng, "Ta đã không sao, nên hay không tướng quân ngài thả ta xuống a??" nàng như vậy cứ bị hắn ôm vào trong ngực khiến có chút cảm giác không được tự nhiên, càng có gì đó khác thường lướt qua trong lòng.

    Con mắt của hắn chuyển sâu, không nói lời nào đem nàng buông xuống.
     
  5. rio_sp

    rio_sp Cầu bao nuôi, hứa sẽ ngoan Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    16/11/2011
    Bài viết:
    14.725
    Lượt thích:
    8.965
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Kinh doanh
    Trường:
    đh quy nhơn
    "Thực xin lỗi a, tướng quân, trước ta hại ngươi đến như vậy." tự thú tội hẳn là giảm hình phạt a, nàng trong lòng thấm nghĩ. Hắn gần đây đối với nàng tránh mà cũng không thèm nhìn đến, nhất định là đang giận nàng.

    "Cảm tạ ngươi đã ban tặng, tất cả mọi người đều biết rõ ta sợ rắn."

    Nàng nhìn trộm dò xét thần sắc của hắn. Thoạt nhìn không có vẻ là đang tức giận, nhưng giống như cười mà không cười, lại thêm vài phần quỷ dị.

    Ánh mắt hai người chợt chạm nhau, một hứng thú, khẽ giật mình.

    "Ngươi muốn nói cái gì?" Hai tay của hắn vòng trước ngực, bộ dáng rãnh rỗi có thể cùng nàng nói chuyện.

    "Ta cái gì cũng không muốn nói." Thầm nghĩ thoát đi ánh mắt của hắn, ánh mắt kia không khỏi khiến nàng trong lòng nai con chạy loạn.

    "Thật sự không có gì để nói với ta?"

    "Thật sự." Nàng khẳng định gật đầu.

    "Ta có lời muốn nói với ngươi."

    "Di?" Hắn sẽ đối nàng nói cái gì a?

    "Buổi tối ta muốn mời ngươi cùng nhau dùng cơm."

    Torng lòng nàng vang lên tiếng cảnh báo. Nàng phòng bị nhìn gương mặt sung sướng của hắn. "Ngươi muốn mời ta ăn cái gì?" tuyệt đối là buổi yến tiệc này có vấn đề. Nhất là mới vừa rồi nàng còn chỉnh hắn. Lòng hại người đã có qua, ý đề phòng người khác thì càng không thể không có.

    Hắn cười đến rất ôn hòa, "Vì muốn vượt qua tâm lý sợ rắn, ta quyết định bắt đầu luyện tập từ ăn thịt rắn lên, muốn mời cô nương ở bên làm giám sát."

    "Mục Thiên Ba, ngươi dám làm như vậy, ta nhất định giết ngươi." Nàng không khống chế được rống lên.

    Nụ cười của hắn càng thêm vui vẻ, đầu đột nhiên ghé sát vào bên tai nàng thì thầm,"Tính cách chân thật ngươi càng đáng yêu."

    "Oanh" một tiếng, sóng nhiệt nổ bùng, An Nhược Lan trong nháy mắt rang hồng đầy mặt, phi thường ngại ngùng. Hắn, hắn .... Hắn cố ý xem nàng không khống chế được, thật đáng ghét!

    Đã thấy nàng thần sắc xấu hổ, ánh mắt hắn liền giật mình, trống ngực đập nhanh phi thường, đột nhiên rất muốn đem nàng ôm vào trong lòng, hôn lên đôi môi đỏ mọng của nàng. Hai tay trong tay áo lặng lẽ nắm lại, móng tay đâm vào trong thịt, nhắc nhở bản thân chút lí trí còn lại, không thể đường đột.

    "Tứ Cửu, ngươi lừa đảo ta."

    Tứ Cửu mờ mịt chống đỡ, không rõ vì sao An cô nương lại nói hắn như vậy.

    Mục Thiên Ba cũng không rõ vì sao, buồn bực nhìn nàng chỉ trích thị đồng của hắn.

    "Đại lừa gạt!" Nói cái gì hắn sợ nữ nhân, hắn vừa rồi hành vi cùng tên bại hoại, đại sắc lang không kém là bao nhiêu! Nàng nhất định phải chỉnh Tứ Cửu đến cho hả dạ.
     
  6. rio_sp

    rio_sp Cầu bao nuôi, hứa sẽ ngoan Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    16/11/2011
    Bài viết:
    14.725
    Lượt thích:
    8.965
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Kinh doanh
    Trường:
    đh quy nhơn
    Chương 3
    "Tứ Cửu, hắn thật sự sợ nữ nhân sao?" An Nhược Lan biểu lộ rất hoài nghi.

    "Đương nhiên là thật." Tứ Cửu chỉ tay lên trời thề.

    "Hắn còn không sợ ta."

    "Ta đã nói rồi, ta theo gia hơn mười năm nay, chì có ngươi là ngoại lệ."

    "Ngươi nhất định lừa ta." Nàng khẳng định chắc chắn.

    "Nếu như gia không sợ nữ nhân, vì cái gì cả hành dinh rộng lớn, trên dưới đều không có lấy một người tỳ nữ?" Hắn đưa ra bằng chứng.

    "Đây là hành dinh a, không có nữ nhân là chuyện bình thường."

    "Đây là phủ Tướng Quân, không phải doanh trại, không có nữ nhân mới kì quái."

    Rõ, An Nhược Lan giật mình gật đầu.

    "Ngươi muốn làm gì?" Ngửi ra mùi vị âm mưu nguy hiểm, Tứ Cửu có ý thức được sắp có nguy cơ.

    "Ta không làm gì cả." Nụ cười của nàng rất sáng lạn. Vì đã từng có hành động đùa giỡn của người nào đó, nàng quyết định giúp hắn trị dứt "Chứng sợ gái".

    Hắn hoài nghi nhìn nàng.

    "Ta là một cái nữ tử yếu đuối, sao có thể đối với đại tướng quân của các ngươi làm gì được a." nàng nhìn tiểu thị đồng một cách vô tội.

    Nói cũng đúng, gia từng trải qua kinh nghiệm nhiều năm chinh chiến, bày mưu nghĩ kế, sóng to gió lớn gì mà chưa từng gặp qua, mà An cô nương thoạt nhìn tao nhã hiền thục, lường trước cũng không làm ra chuyện gì bất lợi đối với gia. Tưởng tượng như vậy, Tứ Cửu cảm thấy an tâm.

    "Tướng quân của các ngươi bây giờ đang ở đâu?"

    "Ngươi tìm hắn có việc gì?"

    "Một chút chuyện nhỏ."

    Tứ Cửu nhìn sắc trời, "Thường vào giờ này tướng quân đều ở thư phòng đọc sách."

    "Ta đi tìm hắn."

    Tứ Cửu theo được hai bước, liền quay đầu dừng lại. Đây là cho bọn họ có cơ hội bồi dưỡng tình cảm tốt hơn, hắn không nên đi theo.

    "Tứ Cửu, ngươi không đi theo cùng ta sao?"

    "Ừ, ta đi giúp các ngươi pha ly trà."

    "Vậy ta đi trước." Nàng vừa nói, liền bước chân chuyển qua hành lang gấp khúc.

    Nguyên bản Mục Thiên Ba đang đọc sách trong thư phòng, nếu không phải là chuyện hệ trọng thì không được quấy rầy, nhưng là thủ vệ thấy người đến là An Nhược Lan, liền cùng ý nghĩ là để nàng đi, làm cho nàng một đường thẳng đến thư phòng.

    "Tướng quân, ta có thể vào không?"

    Đang xem sách, Mục Thiên Ba khẽ giật mình. Âm thanh này............ là nàng!!!

    "Mời vào."

    "Cảm ơn tướng quân."
     
  7. rio_sp

    rio_sp Cầu bao nuôi, hứa sẽ ngoan Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    16/11/2011
    Bài viết:
    14.725
    Lượt thích:
    8.965
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Kinh doanh
    Trường:
    đh quy nhơn
    Ánh mắt của hắn rơi vào than ảnh xinh đẹp của nàng. Nàng hôm nay như cũ là một bộ y phục Hồng Thường, một màu đỏ tươi đẹp tựa hồ phá lệ thích hợp với nàng, hình thành một loại mâu thuẫn hài hòa.

    Tóc dài đen nhánh không có tết thành búi tóc, như vậy rủ xuống tự nhiên ở sau người. trên mặt không chút son phấn, lại không nén được nét đẹp thanh lệ mà thoát tục của nàng. Mỹ nhân cũng như mỹ ngọc, dù chưa tạo hình cũng sáng rọi bức người.

    "Ngươi có chuyện gì sao?"

    "Muốn cầu tướng quân một việc!" nàng có vẻ có chút không ý tứ.

    "Cứ nói đừng ngại."

    Nàng cố ý giả bộ có chút chần chờ "Ta cũng biết rõ yêu cầu này có chút quá phận, chính là....."

    "Ngươi nói ta mới biết được có thể giúp ngươi hay không."

    "Ta muốn có người làm bạn, nhưng trong này tất cả đều là nam nhân...." Tiểu thư khuê các cổ đại đều có tỳ nữ theo hầu gì đó, nàng lại mỗi ngày theo phía sau lại là một thị đồng, thật ai oán a.

    Nghe nàng nói như vậy, Mục Thiên Ba không khỏi cảm thấy có chút có lỗi. Là hắn sơ sót, khó trách không thấy nàng trang điểm phấn son trên mặt, nàng là khuê môn thiên kim, những chuyện này tất nhiên là nàng không cần động tay.

    "Ta sẽ an bài vài cái tỳ nữ cho ngươi."

    "Không cần nhiều đâu, chỉ một người là tốt rồi."

    Hắn cười cười, đem sách từ trong tay bỏ ra, theo sau cái bàn đi ra, ngón tay hướng đến cái ghế bên cửa sổ nói, "Ngươi ngồi bên này đi."

    Nàng trừng mắt nhìn hắn. Cần nói cũng đã nói hết rồi, nàng muốn đi rồi sao! Chính là chủ nhân đều mời nàng ngồi xuống, nàng cần hay không cự tuyệt hắn.

    Hắn cầm lấy ấm trà, giúp nàng rót một chén, đưa tới nói "Uống chén trà giải khát a."

    "Cám ơn."

    "Là ta sơ sót, ngươi đến đây đã lâu như vậy rồi, ta lại không an bài cho ngươi một vài tỳ nữ để sai vặt."

    "Tướng quân đối với ta rất tốt."

    "Phải không?" Hắn nhướng mày nhìn nàng một cái, nhưng nhìn về phía nàng, đôi mắt sáng mang thần sắc bình thản, nhất thời không thu về tầm mắt.

    Hô hấp đột nhiên có chút không thoải mái, hắn bắt buộc chính mình thu hồi ánh mắt, đem sự chú ý chuyển đến tách trà trên bàn," Nếu quả thật vô cùng tốt, ngươi còn có thể bất mãn mà chơi ta sao?"

    An Nhược Lan nhìn hắn với vẻ mặt vô tội.

    "Làm cho tất cả mọi người đều biết rõ ta sợ rắn." Hắn nhắc nhở nàng.

    "Tướng quân không sợ rắn, ta mới đề nghị cho tướng quân bắt rắn a!"

    Hắn tại trong lòng thở dài. Quả nhiên cùng nữ nhân nói đạo lý vĩnh viễn không có kết quả.

    ***

    Gian phòng rất yên tĩnh, đến độ có thể nghe rõ được tiếng cây rơi xuống , khí tức cũng rất thấp, thấp đến độ Tứ Cửu thở cũng không dám thở mạnh.

    Mục Thiên Ba chăm chú nhìn vào tờ giấy trong tay không nói gì. Bốn câu châm ngôn như đâm thật sâu vào mắt của hắn, lòng của hắn.

    "Phong hỏa đại mạc, cô độc canh gác

    Quanh co, mấy đời nối tiếp nhau chuyện thường."

    Đây là do mẫu thân hắn ở kinh thành tìm thuật sĩ tính toán, chính là, mẫu thân phái người đưa đến này không phải vài câu, mà nàng nhọc lòng sửa lại thành bốn câu.

    "Mối hận cũ tình duyên, thiên mệnh nhập bụi.

    Phong vân tế hội, sa mạc Hồng Thường."
     
  8. rio_sp

    rio_sp Cầu bao nuôi, hứa sẽ ngoan Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    16/11/2011
    Bài viết:
    14.725
    Lượt thích:
    8.965
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Kinh doanh
    Trường:
    đh quy nhơn
    Nàng lần này là muốn lợi dụng lời nói của vị thuật sĩ, tạo một "Cơ duyên", ép hắn về kinh thành thân, kế tục tước vị.

    Phong vân tế hội, đại mạc Hồng Thường, bốn chữ cuối như búa tạ gõ vào tim hắn, ẩn ẩn làm đau, hóa ra nàng chính là người do mẫu thân an bài đến bên cạnh hắn, cái kia nữ nhân buộc hắn phải đưa về kinh. Lại nghe nói đến một vị nữ tử có tư cách, địa vị cao quý không tầm thường, khó trách nàng như vậy điêu ngoa tùy hứng, cũng là trước tiên chủ động đòi về nhà.

    Thư báo bị vò trong tay, mắt hắn híp lại. Mục Thiên Ba hắn trước nay không thích bị người lừa gạt, lại càng chán ghét bị người thao túng nhân sinh.

    "An cô nương?"

    Bị chủ tử đột nhiên lên tiếng lại càng hoảng sợ, Tứ Cửu vội vàng ngẩng đầu trả lời "An cô nương mấy ngày nay đều ở tại trên đường chuyển hạ xuống, còn thời gian khác đều đợi tại Dự Viên."

    "Phải không?" hắn chau mày. Nàng không phải do sốt ruột.

    "Dạ đúng." Tứ Cửu cẩn thận đánh giá thần sắc chủ tử. Trong lòng thầm kêu không ổn.

    "Ngươi đi chọn vài cái thị vệ đắc lực, ngày mai hộ tống nàng về kinh."

    "A?" Tứ Cửu sửng sốt.

    "Muốn ta lặp lại lần nữa sao?" hắn lạnh lùng nhìn thị đồng.

    "Không cần, không cần, tiểu nhân nghe rõ." Còn tưởng rằng gia lần này thật sự động lòng với vị nữ tử này rồi, nguyên lại lại là không hề có thể, không vui tùy hứng, không hiểu được trước mắt cát vàng thời gian muốn tới năm nào tháng nào mới dừng hẳn a.

    "Tứ Cửu, ngươi đang ở bên trong sao?" ngoài phòng đột nhiên truyền đến giọng nữ trong trẻo.

    "Gia, là An cô nương." Tứ Cửu rướn cổ hướng về phía ngoài cửa sổ nhìn lại.

    Mục Thiên Ba đảo mắt khẽ liếc ra ngoài cửa sổ, sau đó dừng ánh mắt lại trên người thị đồng "Ngươi cùng nàng rất thân thuộc sao?"

    Tứ Cửu lập tức cúi đầu xuống "Tiểu nhân không dám, chỉ là An cô nương hiện tại chưa quen cuộc sống nơi đây, mà gia lại chậm chạp không có an bài tỳ nữ cho nàng, nên mới phải tìm tiểu nhân dẫn đường."

    "Nàng đang gọi ngươi."

    "Gia." Tứ Cửu chần chờ.

    "Đi sớm về sớm." hắn chuyển người qua ngồi bên bàn học, cầm một quyển sách cổ ngồi xem.

    "Tiểu nhân đi." Tứ Cửu vội chạy ra ngoài cùng đi theo An Nhược Lan.

    Mục Thiên Ba đi đến bên cửa chỗ, ẩn người trong chỗ tối nhìn xem bọn họ cười cười nói nói theo hướng cửa hông đi đến, trong lòng có chút rầu rĩ, cúi đầu chứng kiến giấy viết thư vừa rồi bị vò nhăn, trong lòng tối tăm khuếch tán ra. Nàng rốt cuộc còn che giấu những thứ gì?

    Mang theo tức giận vừa rồi ngồi tại bàn học, binh pháp mở ra, chính là những chữ kia vô luận như thế nào đều không lọt vào trong mắt của hắn, trong đầu đều là hình ảnh cười nói tự nhiên của nàng, điều này làm cho hắn càng thêm bực.

    Đang cùng sách vở giằng co sau nửa canh giờ, hắn không thể nhịn được nữa, đem sách hướng trên bàn quăng đến, bước ra thư phòng, rời khỏi hành dinh.

    Bước trên đường cái, không rảnh quan sát những gian hang hai bên cùng người đi đường, tâm tư của hắn tất cả đều tìm An Nhược Lan.

    "Tốt, tốt, Tứ Cửu, hắn biểu diễn không phải rất đặc sắc sao?"

    "Đúng nha, thật sự rất giỏi."

    "Đó là đương nhiên, loại này xiếc thật hấp dẫn người."

    Sau lưng truyền đến tiếng nói thanh thúy làm hắn vui vẻ, vội vàng xoay người lại nhưng lại khiến hắn chứng kiến một màn phi thường không thoải mái, ......... An Nhược Lan cùng Tứ Cửu nằm cạnh thật gần, nàng chói lọi như xuân hoa cùng khuôn mặt tươi cười, hướng ánh mắt xinh đẹp đến tiểu tử ngốc Tứ Cửu, nhưng lại thân thủ thỉnh thoảng đi bắt cái tay của hắn, có vẻ vô cùng thân mật, cũng dẫn đến xung quanh không ít nam tử lộ ra tia cực kỳ hâm mộ.

    Nghệ nhân Tây Vực biểu diễn ma thuật đến chỗ cao trào, An Nhược Lan hai tay đi kéo cánh tay của Tứ Cửu, không ngờ lại bị một một tay cứng như sắt cầm lấy tay nàng, ngạc nhiên quay đầu lại.

    "Tướng quân!" hắn làm gì lại biểu lộ vẻ mặt đầy mưa gió nổi lên như vậy? Nàng sợ hắn sao?

    "Nam nữ thụ thụ bất thân, huống chi trước mặt mọi người."

    Nàng trừng mắt nhìn, ánh mắt dừng lại ở nơi cổ tay nàng bị tay hắn nắm chặt, hắn một chút cũng không có dấu hiệu sẽ buông tay, chỉ là sắc mặt càng thêm thâm trầm, "Theo ta trở lại hành dinh."

    "Nha." Nàng cho hắn mặt mũi, thuận theo gật đầu.

    "Gia, biểu diễn vẫn chưa xong!" Tứ Cửu chen vào nói.

    "Từ nay về sau còn nhiều cơ hôi xem."

    "Chính là, ngày mai không phải muốn đưa An cô nương đi rồi sao?"
     
  9. rio_sp

    rio_sp Cầu bao nuôi, hứa sẽ ngoan Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    16/11/2011
    Bài viết:
    14.725
    Lượt thích:
    8.965
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Kinh doanh
    Trường:
    đh quy nhơn
    Nàng phút chốc ngẩng đầu nhìn Mục Thiên Ba, đáy mắt hiện lên một vòng tức giận. Hắn cứ như vậy ước gì có thể tranh thủ thời gian đuổi nàng đi sao?

    "Về trước hành dinh." Hắn chú ý gì đó mà nói hắn, có chút không dám nhìn thẳng ánh mắt của nàng.

    Vừa rảo bước về đến cửa chính, một binh sĩ vội vã chạy đến.

    "Bẩm tướng quân, có thánh chỉ của hoàng thượng."

    Mục Thiên Ba không nói thêm lời nào, liền hướng phòng nghị sự đi nhanh đến.

    "Mục Thiên Ba, ngươi thả ta ra a!" Bị hắn lôi kéo, An Nhược Lan không thể không đi nhanh theo phát ra tiếng âm thanh kháng nghị.

    Hắn không có để ý đến nàng, tiếp tục đi về phía trước, thẳng đến phòng nghị sự mới buông tay nàng thả ra, "Ngươi ở nơi này chờ ta."

    "Ta vì cái gì phải đợi ngươi?" Nàng cũng không phải thủ hạ của hắn, hơn nữa hắn đều muốn đuổi nàng đi, nàng làm gì cho hắn mặt mũi.

    "Ngươi phải chờ ta." Hắn liếc nàng.

    Nàng vốn là còn muốn phản bác, nhưng là vừa bắt gặp ánh mắt của hắn nàng đành phải im miệng. Nam nhân này còn muốn làm cho tình huống càng thêm rối rắm a, rõ ràng là hắn không đúng, còn dung loại ánh mắt làm cho người ta sợ hãi nhìn nàng.

    "Tướng quân, để cho An tiểu thư cùng vào đi."

    "Di?" nàng đem hiếu kỳ giấu vào trong đầu.

    "Có thể chứ?"

    "Đương nhiên có thể, Thánh Thượng vốn cố ý phân phó nhất định phải làm cho An tiểu thư cùng một chỗ nghe." Người truyền thánh chỉ là Vương công công, tuổi chừng trung niên, có diện mạo gầy, hiện đanh cười chân thành nhìn một đôi bích nhân ở đại sảnh.

    "A!" An Nhược Lan miệng nhịn không được mở lớn.

    Nghe hắn nói như vậy, đầu Mục Thiên Ba đột nhiên ẩn ẩn đau. Không cần hỏi, nhất định là mật thám của hoàng thượng làm chuyện tốt, bởi vì hoàng thượng đối với viện nhìn hắn thủy chung là làm không biết mệt a.

    "Tuyên đọc thánh chỉ!" Vừa nghe nói xong, hắn liền quỳ xuống chuẩn bị tiếp chỉ.

    "Tướng quân không cần quỳ xuống." Vương công công vội ngăn hắn lại.

    "Đến tột cùng là hoàng thượng có chuyện gì?"

    "Thánh Thượng lệnh tướng quân lập tức trở về kinh thành."

    "Trở lại kinh?" mày kiếm hắn nhảy lên, ánh mắt không khỏi nhìn về phía An Nhược Lan đang bên cạnh, Đúng là trời cho bậc thang, như vậy hắn có thể có lý do cùng nàng lên đường.

    Kỳ thật vừa mới gặp nàng cùng Tứ Cửu cười cười nói nói, cùng với ánh mắt của những nam nhân xung quanh nhìn xem nàng, là hắn biết chính mình đã bị nàng làm cho quá sức chịu đựng rồi. Tự nhiên thì hắn cũng không muốn nàng rời đi.

    Chỉ là mệnh lệnh đã ra khó có thể thu hồi, thực tế là hắn nói chỉ một không hai lời, càng không thể nói không tính lời nói, như thế càng tốt.

    "Biên qua đại mạc cảnh sắc phi thường mê người, ta quyết định lưu lại ở đây một thời gian, thuận tiện tìm kiếm vị hôn phu đã thất lạc." Hiểu được tâm tư của người nào đó, An Nhược Lan lập tức không lưu tình đập vỡ ý tưởng tốt đẹp của hắn.

    Mục Thiên Ba nhíu mày nhìn nàng.

    "Cũng không biết tướng quân có thể cho ta ở tạm hành dinh một thời gian đươc hay không?"

    "Cùng đi." Hắn không có khả năng để nàng ở lại biên quan một mình, thực tế nàng còn đi tìm vị hôn phu, hắn một chút cũng không hy vọng vợ chồng bọn họ gặp lại.

    "Tướng quân, ngài không thể làm khó dễ người khác được a." Vương công công ở một bên xen vào.

    "Câm miệng." Hắn nhìn cũng không thèm nhìn quát bảo người nọ, sau đó chằm chằm nhìn vào vẻ mặt vô tội của nàng. "Không cần phải khiêu chiến mức độ nhẫn nại của ta." Nàng nói rõ là cùng hắn đối đầu.

    Nàng đôi mắt sáng có chút trợn to, ánh mắt tràn đầy chỉ trích, "Tướng quân cũng định phái người tống ta trở về, chuyện của ta dĩ nhiên là cùng tướng quân không liên quan, tướng quân làm gì mà phải nói những lời này làm cho người khác nghe được sẽ như thế nào.... phu gia ta nếu như biết được chuyên này, đối với ta sẽ không hề có lợi."

    "Không cần phải đem cái tên phu gia kia của ngươi ra nói trước mặt ta, từ lúc ngươi được ta cứu, tại thời khắc đó vận mệnh của ngươi cùng người đó không còn liên quan." ( Tiêu Nhi: ^o^ luật gì thế nhỉ? Hoho )

    Nàng nhìn hắn sắc mặt có chút tái nhợt.
     
  10. rio_sp

    rio_sp Cầu bao nuôi, hứa sẽ ngoan Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    16/11/2011
    Bài viết:
    14.725
    Lượt thích:
    8.965
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Kinh doanh
    Trường:
    đh quy nhơn
    "Ân cứu mạng muốn ngươi lấy thân báo đáp, không quá phận a."

    Không chỉ An Nhược Lan, tất cả mọi người ở đây khi nghe được câu này đều há to miệng, mở to mắt nhìn Mục Thiên Ba, giống như hắn trong lúc đó đột nhiên cao thêm vài thước.

    "Lấy thân báo đáp?" Có hay không quan trọng như vậy a. Vạn nhất người cứu nàng lúc đó là một lão nhân quái dị?

    "Đúng."

    "Chung thân đại sự há phải là chuyện đùa giỡn." Nàng bắt đầu túm văn. Nói đùa gì vậy, nàng tình cảm một chút cũng không có nói qua liền bị đính chung thân, thật sự là buồn cười.

    "Ta sẽ đến cầu hôn."

    Nàng mím môi, có cảm giác cùng người ở ngoài trái đất nói chuyện. "Ta đã có hôn ước." Nguyên lai nói dối đôi khi cũng có thể cứu thân a!!!

    "Ta đã nói, không cần phải lấy hôn ước của ngươi đem ra nói chuyện trước mặt ta."

    Được rồi, xem sắc mặt của hắn khó coi tựa như đã bị táo bón hơn ba năm rồi a, nàng tạm thời ngậm miệng. (Tiêu Nhi=.=" ta dịch nguyên văn của tác giả nhá... ặc ặc!!!)

    Một đạo bóng người mảnh khảnh chạy thẳng đến chỗ ở của Mục Thiên Ba, Ô Kiếm Các, làm thị vệ ở cửa ra vào phải ghé mắt.

    "Mục Thiên Ba, a......" Cửa phòng bị phá vỡ sau một khắc, tiếng thét chói tai vang vọng Minh Kiếm các, trong nháy mắt, bên ngoài mọi người vội vã chạy đến.

    "Xảy ra chuyện gì!"

    "An cô nương."

    "Tướng quân!"

    Thị vệ từ bên ngoài xông tới, ánh mắt đổ dồn về An Nhược Lan đang đứng trước cửa phòng, trong phòng trong thùng tắm, tướng quân lúc đó di động qua lại, mập mờ hào khí càng ngày càng đậm.

    "Ngươi tắm rửa không khóa cửa a." An Nhược Lan dậm chân, khẩu khí không khỏi có chút oán trách.

    "Bởi vì hành dinh tất cả đều là nam nhân."

    Lời này của hắn được mọi người đều đồng ý. Suốt bao năm qua chỉ có An cô nương là nữ nhân ở tại hành dinh.

    "Cái kia a,......... vừa rồi đại ca canh giữ ở cửa a, ngươi vì cái gì không nói cho ta biết trước một tiếng?" Hại nàng thiếu chút nữa là đau mắt hột.

    "Ngươi không gõ cửa." Mục Thiên Ba mở miệng thay thị vệ giải vây.

    "Không có gõ cửa?" Không ít ánh mắt đầy vẻ hứng thú rơi vào trên người nàng, làm cho nàng ngay lập tức muốn đào cái hố chôn chính mình, bất quá trước đây nàng đã nhớ rõ sẽ chôn sống hắn.

    "Các ngươi đều đi xuống đi."

    Mọi người liếc nhìn nhau, đều có chút không cam lòng, nhưng ở ánh mắt lạnh lung của Mục Thiên Ba, chỉ có thể phẫn nộ lui ra.

    "Đêm khuya ngươi xông vào đây có chuyện gì?"

    "Ngươi nhất định phải ngồi trong thùng nói chuyện cùng ta sao?" An Nhược Lan trong tai truyền đến thanh âm trêu chọc. Hắn cư nhiên còn có hứng thú tiếp tục tắm rửa?

    "Ta vừa mới bắt đầu tắm rửa mà thôi."
     
Đang tải...

Chia sẻ cùng bạn bè

Đang tải...
TOP