Gia cố tình yêu [Hoàn]

Trong chuyên mục 'Tiểu thuyết' đăng bởi trangpham1990, 25/11/2012. — 23.436 Lượt xem

  1. trangpham1990

    trangpham1990 Let it be Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    12/6/2010
    Bài viết:
    1.010
    Lượt thích:
    2.457
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Thượng Tu Văn nhấc tay cô đặt lên môi: “Không, anh không định đi.” Gương mặt gần đây mệt mỏi, xanh xao vì lo toan của anh nở một nụ cười, mắt sáng lên, “Anh đã thuyết phục được cậu, sau này sẽ vạch ra chiến lược đầu tư hẳn hoi, mời giám đốc điều hành về quản lý việc kinh doanh, đồng thời trao quyền lại cho hai anh rể. Cậu chỉ cần làm tốt công tác bên ngoài, giữ mối quan hệ với chính quyền là được rồi. Thời gian này, anh có thể vẫn phải thường xuyên đi công tác, nhưng mà Lộ Lộ này, anh không muốn chúng ta mỗi người một nơi, dù có khó khăn thế nào, cũng sẽ phải đến đó.”
    Cam Lộ lại một lần nữa bị mê hoặc bởi nụ cười của anh, ngón tay đặt trên môi anh di chuyển đến khóe miệng, sau đó di chuyển lên trên, vuốt ve đuôi mắt anh, cơ hồ như muốn nụ cười đó không bao giờ tắt trên khuôn mặt anh, đồng thời cũng muốn mình lúc nào cũng được anh nhìn bằng ánh mắt tràn đầy yêu thương như thế.
    “Tu Văn, nếu…ý em là, nếu anh muốn em có con, em…” Giọng nói của cô càng lúc càng mơ hồ, Thượng Tu Văn hoàn toàn hiểu được tâm lý của cô, mắt anh ngời sáng, thì thầm gọi tên cô, cúi đầu xuống hôn cô.
    Cam Lộ cảm thấy, đồng ý có con bây giờ đối với một người không thích bốc đồng như cô có thể xem là một phút bốc đồng hiếm có. Ít ra trước khi nói câu nói đó bật ra khỏi miệng cô, cô không hề nghĩ rằng mình đã hoàn toàn hạ được quyết tâm.
    Nói xong câu đó, cô không hề hối hận. Trải qua cuộc sống hai năm đầy lý trí và bình lặng, cô rất muốn giữ lấy sự hòa hợp và mặn nồng của hai vợ chồng trong thời gian này. Một người luôn có chừng mực trong từng cử chỉ, hành động như Thượng Tu Văn tỏ ra vô cùng cuồng nhiệt khiến cô bất ngờ, đồng thời cũng bị cuốn vào trong đó.
    Cô nghĩ, bọn cô cuối cùng cũng cần một đứa con, nếu đứa bé ra đời trong sự mong mỏi của cha nó như đó cũng là một việc hạnh phúc.
    Sau đó, Thượng Tu Văn ngoài đi công tác ở thành phố J ra, bỗng nhiên trở nên nhàn rỗi. Anh chỉ thi thoảng đến công ty xử lý các hóa đơn chứng từ, đôn đốc hai nhân viên mà công ty còn giữ lại nhanh chóng kết toán, phần lớn thời gian đều ngồi trong phòng làm việc, máy tính, máy fax đều mở, nghiễm nhiên gia nhập đội ngũ SOHO.
    Anh giải thích là anh đang khảo sát dự án, còn Ngô Lệ Quân hầu như chẳng tỏ ra lo lắng gì với tình cảnh của con trai hiện nay, Cam Lộ cảm thấy nếu như cứ căn vặn, hỏi han thì sẽ gây áp lực tâm lý cho chồng, hơn nữa, Thượng Tu Văn cho dù lúc mới qua lại với cô, xem ra lúc lười biếng nhất cũng chưa từng ngừng làm việc, cô nghĩ cô không nên lo lắng quá nhiều.
    Ngoài việc Thượng Tu Văn chưa xác định được mình cần làm gì khiến Cam Lộ khỏi lo lắng ra, những ngày tháng tiếp đó trôi qua vô cùng bình yên, thậm chí có thể dùng thêm một từ nữa là: mặn nồng.
    Mùa đông năm nay, nơi đây và đa số các tỉnh phía nam đều có trận tuyết rơi lớn hiếm thấy, nghe nói nhiệt độ thấp nhất trong vòng hơn 40 năm trở lại đây, tuyết đóng dày nhiều ngày không tan, giao thông trong thành phố bị ảnh hưởng nghiêm trọng, đồng nghiệp đi làm đề than thở không ngớt, dường như chỉ có Cam Lộ là chẳng than phiền gì, khóe miệng lúc nào cũng nở một nụ cười.
    Thượng Tu Văn rất ít khi ra ngoài tiếp khách, lúc không đi công tác, chỉ thỉnh thoảng đến công ty, sau đó mỗi chiều đến phòng tập thể hình, tập xong, tiện đường đến đón Cam Lộ cùng về.
    Buổi tối, hai người bận rộn với công việc của mình trong phòng làm việc. Cam Lộ đến giờ lên giường xem tiểu thuyết trinh thám, anh xem xong giấy tờ đi theo, hai người ôm nhau ngủ, gió lạnh rít bên ngoài nhưng trong phòng lại ấm áp vô cùng.


    Hết chương 10​
     
  2. trangpham1990

    trangpham1990 Let it be Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    12/6/2010
    Bài viết:
    1.010
    Lượt thích:
    2.457
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Chương 11: Vì sao lại hoài nghi như thế?​


    Chớp mắt một cái học kỳ lại sắp kết thúc, Cam Lộ bận rộn xong với kỳ thi học kỳ, thở phào nhẹ nhõm. Hôm nay, Thượng Tu Văn bỗng dưng nói có buổi tiếp khách, muốn dẫn cô theo cùng. Cô có chút bất ngờ, trước đây Thượng Tu Văn chưa bao giờ dẫn cô đến các buổi tiếp khách làm ăn cả. Chỉ có dịp cuối năm, cô mới đi dự buổi tiệc do công ty An Đạt tổ chức nhân viên và người nhà của họ, mọi người cùng nhau ăn uống, Phùng Dĩ An đại diện cho công ty phát bao lì xì, coi như là tống cựu nghênh tân, vui say một bữa. Bây giờ An Đạt đã ngừng hoạt động, chẳng lẽ cùng nhau mở tiệc chia tay hay sao.
    Thượng Tu Văn cười lắc đầu: “Việc anh đang làm có tín hiệu tốt, sau tết, anh đến làm việc tại công ty đầu tư Viễn Vọng, hôm nay đi dùng cơm cùng với các lãnh đạo và nhân viên cấp cao của Viễn Vọng, muốn để em gặp mặt đồng nghiệp mới của anh.”
    Anh giới thiệu về công ty Viễn Vọng vô cùng ngắn gọn: “Công ty đầu tư này thành lập 5 năm rồi, rất có thực lực, trước đây cũng đầu tư vào nhà đất, mấy tháng trước mời được một tổng giám đốc du học ở nước ngoài về, lĩnh vực đầu tư bắt đầu được mở rộng, anh thấy viễn cảnh phát triển của nó, sau này sẽ phụ trách vận hành một bộ phận.”
    Cam Lộ chẳng có chút khái niệm nào đối với mấy từ đầu tư, phát triển, chỉ là cô có cách nhìn truyền thống đối với công việc luôn luôn cho rằng dù là bất cứ ai, tốt nhất cũng nên có một công việc chính thức, nghe tin này dĩ nhiên rất vui mừng.
    Cô theo lời dặn dò của Thượng Tu Văn, trang điểm nhẹ nhàng, thay một bộ váy lịch sự, nhưng đến nơi dùng cơm mới phát hiện mình vẫn chưa đủ trang trọng.
    Mấy ngày liền tuyết rơi rồi lại dừng, nhưng không hề có ý muốn tạnh hẳn, hôm nay ngoài trời bông tuyết lại lất phất, Thượng Tu Văn lái xe đi thẳng ra ngoại ô.
    Cam Lộ không ngờ, nơi có vẻ lạnh lẽo, vắng vẻ này lại có một nhà hàng sang trọng như thế. Khu vườn đầy phong cách, trước của treo bảng hiệu hội sở Tùy Duyên, xe chạy vào trong chỉ thấy đèn lồng giăng khắp nơi, ánh đèn màu đỏ thẫm in lên những bông tuyết bay đầy trời khiến người ta có cảm giác không biết là thực hay mộng.
    Bãi đỗ xe là hàng hàng lớp lớp những chiếc xe con sang trọng, chiếc xe BMW của Thượng Tu Văn lọt thỏm vào trong. Hai người xuống xe, lập túc có nhân viên phục vụ cầm ô đi đến. Thượng Tu Văn cầm lấy ô, che cho Cam Lộ, hai người cùng đi xuyên qua khu vườn, bước lên cầu thang lát bằng đá Đại Lý trải thảm đỏ, luồng khí ấm bên trong tỏa ra. Cam Lộ mặc phong phanh bây giờ mới thấy ấm lại.
    Trước mặt là một hội trường rất lớn được trang trí vô cùng rực rỡ, sau cầu thang hai bên là tranh thủy mặc, tiếng nước róc rách chảy phía dưới, ngay dưới chân cầu thang là hồ nước hình con sò, bên trong những chú cá Koi Nhật Bản tung tăng bơi lội. Phía bên trái hội trường là dàn nhạc dân tộc, mô hình phỏng theo chuông nhạc, khánh nhạc đời xưa đặt dưới đất, mấy cô gái trẻ mạc trang phục cổ trang mỗi người chơi một loại nhạc cụ: đàn tranh, tỳ bà, thổi sáo, địch, đang cùng hợp tấu bản “Thái vân truy nguyệt”, tiếng nhạc trong vắt, du dương níu chân không ít thực khách, mãi cho đến khi tiếng nhạc dứt hẳn họ mới lục tục lên lầu trên vào phòng đã được đặt sẵn.
    Trong phòng đã có hơn mười mấy người, nam có nữ có, toàn bộ đều ăn mặc rất trang trọng và hợp mốt. Thượng Tu Văn trước tiên giới thiệu cô với vợ chồng Vương Phong, chủ tịch hội đồng quản trị của Viễn Vọng. Vương Phong có lẽ ngoài 40 tuổi, dáng người trung bình, tóc cắt ngắn gọn gàng, hai bên thái dương đã xuất hiện lốm đốm tóc bạc, tướng mạo bình thường nhưng phong thái lại khá bắt mắt, vợ ông Từ Hoa Anh khoảng hơn 30 tuổi, cao ráo lanh lợi, mặc một bộ váy màu đen sang trọng,Thượng Tu Văn giới thiệu bà ta là chủ tịch Hội đồng quản trị tập đoàn Phong Hoa, doanh nghiệp tư nhân lớn nhất ở thành phố này, tiếng tắm còn lớn hơn cả chồng bà, Cam Lộ cũng từng xem một bài báo đưa tin về doanh nghiệp này.
    Từ Hoa Anh rất cởi mở tự nhiên: “Tu Văn, nhắc đến chức vụ mà làm gì, hôm nay tôi là bà Vương được ông Vương dẫn đến dùng cơm thôi.”
    Mọi người đều cười, Vương Phong cũng mỉm cười: “Bà xã ạ, em thật biết giữ thể diện cho anh đấy.”
    Những người khác đều là cổ đông hoặc cán bộ quản lý của Viễn Vọng, mọi người đều dẫn vợ mình theo, chỉ có tổng giám đốc trẻ tuổi Lộ Phi là đi một mình, anh ta chưa đến 30 tuổi, có gương mặt sáng sủa, đẹp trai, thần thái điềm đạm và hướng nội, rất nổi bật trong đám đông.
    Buổi tiệc bắt đầu, Vương Phong hỏi Lộ Phi ngồi bên cạnh: “Thời tiết này mà phải đi Quý Dương sao?”
    Lộ Phi mỉm cười gật đầu: “Tôi đã bàn giao công việc mấy ngày hôm nay rồi, mong chủ tịch Vương thông cảm cho lần bận việc riêng bỏ việc công này của tôi.”
    Từ Hoa Anh cười: “Lộ Phi, tôi rất không tán thành đàn ông vì việc tư mà bỏ việc công, nhưng cậu cứ đi đi, tôi trước giời đều không xem vào việc của Viễn Vọng, chủ kiến này có thể thay chủ tịch của các cậu đưa ra đấy.”
    “Bà xã à, tất cả chủ kiến em đều có thể thay anh đưa ra.” Vương Phong cười lớn, quay sang Thượng Tu Văn, “Tu Văn sẽ đến tiếp nhận công việc điều hành ở một bộ phận nhanh thôi, không sao đâu.”
    “Mấy ngày này tôi còn phải đến Húc Thăng một chuyến nữa.” Thượng Tu Văn cười nói, “Nhưng rất nhanh sẽ quay về, không làm ảnh hưởng đến việc mà Lộ tổng đã giao”
    Lộ Phi bên kia bàn nâng ly mời: “Giám đốc Thượng khách sáo rồi, chuyện riêng của tôi ảnh hưởng đến lịch trình của anh, thật có lỗi quá.”
    “Thành phố J bên đó nghe nói tuyết rơi rất dày, trận tuyết năm nay thật khủng khiếp.” Một vị phó tổng nói, “Phạm vi ảnh hưởng rất lớn.”
    “Đúng vậy,” Từ Hoa Anh nói, “Hai người ra ngoài phải chú ý an toàn đấy.”
    Thượng Tu Văn và Lộ Phi đều cười gật đầu để bà an tâm.
    Tiếp đó cuộc trò chuyện toàn là nội dung làm ăn mà Cam Lộ cảm thấy rất xa lạ, nhưng ngoài Từ Hoa Anh nói năng hiểu biết không kém đấng mày râu ra, những phụ nữ khác hiển nhiên đều không thể chen lời vào, cũng vô cùng thận trọng, chỉ hạ thấp giọng trò chuyện với nhau về những đề tài nhỏ nhặt trong cuộc sống như việc học hành cửa con cái, mua sắm… Cam Lộ phần lớn là ngồi nghe, nhưng cô không hề có cảm giác không tự nhiên. Lần đầu tiên tham gia vào giới làm ăn của Thượng Tu Văn, nhìn chồng mình tuy nói không nhiều nhưng lại rất thoải mái, cô cảm thấy vui vô cùng.
    Khi ra về Thượng Tu Văn đi cùng với Lộ Phi.
    “Sân bay ở Quý Dương nghe nói phải đóng cửa vì tuyết rơi nhiều, tổng giám đốc Lộ, anh định đến đó bằng cách nào?”
    “Ngày mai tôi sẽ đi Quảng Tây, nghe nói đường ở đó đã được khai thông.”
    Thượng Tu Văn gật gù: “Tốt, đợi anh về cùng cùng bàn bạc với Húc Thăng cũng không muộn, từ giờ đến hết năm chắc không có động thái gì nữa.”
    Bọn họ mỗi người lên xe của mình, Cam Lộ hỏi Thượng Tu Văn: “Vì sao anh lại bàn bạc chuyện của Húc Thăng với tổng giám đốc Lộ?”
    “Viễn Vọng có ý mua một số cổ phần của Húc Thăng, anh cho rằng đây là chuyện tốt, có thể giúp Húc Thăng phát triển bước tiếp theo, nên tận lực nắm lấy cơ hội này, nhưng cậu khá là bảo thủ, không muốn cổ phần của công ty lọt vào tay người ngoài, mối giao dịch này vẫn còn đang trong thời gian thương lượng.” Xe của anh theo sau Audi Q7 của Lộ Phi chạy ra khỏi khu vườn, anh liếc nhìn Cam Lộ, “Buổi tiệc chỉ nói chuyện làm ăn, lại chẳng có ai quen, anh nghĩ em sẽ rất chán, nhưng nhìn em hôm nay có vẻ rất vui.”
    “Đúng vậy, ông chủ và đồng nghiệp của anh xem ra rất được, hơn nữa quan hệ giữa em với bọn họ cũng rất tốt, em dĩ nhiên là vui rồi.”
    Thượng Tu Văn cũng cười, đưa tay vuốt tóc cô: “Em ngốc ạ, nhìn thấy anh sắp đi làm rồi chắc là nhẹ nhõm cả người rồi chứ.”
    Cam Lộ thành thật thừa nhận: “Đúng vậy.”
    “Công việc này phải thường xuyên đi công tác, sau này không có nhiều thời gian ở bên cạnh em như bây giờ nữa.”
    “Không sao, chỉ cần anh làm việc ở đây là được rồi.” Cam lộ cười típ mắt nói.
    Thượng Tu Văn trêu cô: “Em không hỏi đãi ngộ thế nào à?”
    “Không quan trọng, em luôn cảm thấy tiền đủ dùng là được rồi.”
    “Đến đây làm việc thu nhập rất tốt, hơn nữa lại có quyền mua cổ phần. Anh sẽ nỗ lục kiếm tiền, để cho con chúng ta có cuộc sống tốt nhất.”
     
  3. trangpham1990

    trangpham1990 Let it be Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    12/6/2010
    Bài viết:
    1.010
    Lượt thích:
    2.457
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Giọng nói của Thượng Tu Văn bình thản, chẳng khác gì thường ngày nhưng Cam Lộ đã thấy rưng rưng, đặt tay mình lên tay anh đang để trên vô lăng, phía trước là trận tuyết lớn rơi mấy ngày liền chưa dứt, xe cộ trên đường đều chạy chậm, trong lòng cô cảm thấy ấm áp và sung sướng.
    Thế nhưng Cam Lộ rốt cuộc không thể tận hưởng tình yêu như lúc trước được nữa.
    Thượng Tu Văn không chỉ cai rượu thuốc mà còn mua vitamin B9, dặn dò Cam Lộ uống đều đặn đúng giờ. Anh tìm rất nhiều tư liệu trên mạng rồi in ra. Anh tính thời gian rụng trứng, nói với vẻ đăm chiêu: “Theo ý kiến của các chuyên gia, quan hệ dày đặc sẽ dẫn đến chất lượng không cao, tốt nhất anh nên tìm thời gian hợp lý một phát trúng đích ngay, là ý nói anh muốn sinh đôi cũng không thành vấn đề.”
    Cô lại nhớ đến câu chuyện ở khu nghỉ dưỡng ven biển lần đó, bất giác phì cười, nhưng rất nhanh sau đó cô không còn cười nổi nữa.
    Một người trước nay không để ý đến chuyện nhà như Thượng Tu Văn bắt đầu dặn dò chị giúp việc nấu ăn thực đơn mỗi ngày, toàn là thực đơn có lợi cho việc mang thai mà anh tìm được trên mạng. Lần đầu tiên nghe anh gọi điện cho chị Hồ giúp việc, cô rất lấy làm lạ, nhưng Ngô Lê Quân tỏ ra thản nhiên như không, như thể biết tỏng đôi vợ chồng trẻ đang làm trò gì.
    Cô xem tài liệu mà anh in ra, từ thức ăn nào tốt cho cả hai vợ chồng đến thời gian và tư thế thụ thai lý tưởng nhất thứ gì cũng có, mặt cô từ từ nóng ran, cô cười khúc khích: “Chẳng lẽ toàn bộ phải chiếu theo đây mà làm ư?”
    “Dĩ nhiên rồi, nếu đã quyết định có con rồi thì phải cho ra một bảo bối khỏe mạnh nhất có thể chứ.”
    Một Thượng Tu Văn tỉ mỉ đến vụn vặt như thế cô không quen chú nào, cô chợt cảm thấy bất an: “Tu Văn, nếu em không có thai, anh sẽ thất vọng phải không?”
    Anh sững lại, rồi cười, tâm trạng thoải mái ôm lấy cô: “Không mang thai thì chứng tỏ anh phải tiếp tục cố gắng, có gì đâu mà phải thất vọng.”
    Nói là nói thế nhưng Cam Lộ vẫn cảm thấy áp lực tâm lý đè nặng trong lòng, đến lúc có thể dùng que thử thai, sáng nào cô cũng kiểm tra, nhìn thấy chỉ xuất hiện một vạch trên que, tâm trạng cô bỗng thấy trống trải đến kỳ lạ.
    Cô không thể ngờ Thượng Tu Văn lại mong mỏi sự ra đời của đứa trẻ đến vậy. Nghĩ đến việc có thể làm anh thất vọng, cô không dám nghĩ tiếp nữa.
    Kỳ thi học kỳ cuối cùng cũng kết thúc, học sinh và giáo viên thở phào nhẹ nhõm. Tuy công viêc của giáo viên vẫn phải tiếp tục, kỳ nghỉ đông vẫn chưa chính thức đến nhưng nhẽ nhõm hơn rất nhiều so với thường ngày lên lớp.
    Cam Lộ đến ngày thứ ba của chu kỳ kinh nguyệt, một mình đến bệnh viện lớn nhất của tỉnh, bệnh viện trung tâm thành phố, lấy số của một chuyên gia trong vấn đề hiếm muộn, người đến khám ở khoa này đông đến mức khiến cô kinh ngạc, cô không ngờ rằng thành phố này lại có nhiều cặp vợ chồng bị vấn đề hiếm muộn vây khốn đến thế.
    Vất vả đợi đến lượt mình, cô bước vào phòng khám, bên trong có hai bác sĩ, ở giữa ngăn cách bởi một bức bình phong màu trắng toát. Tuy không chen chúc chật chội nhưng rất rõ ràng, cuộc đối thoại giữa bác sĩ và bệnh nhân chẳng còn gì là riêng tư, cô có thể nghe rõ mồn một thanh niên trẻ phía bên kia đang ấp a ấp úng trả lời câu hỏi của bác sĩ về vấn đề sinh lý riêng tư, còn vợ cậu ta là người bổ sung.
    Cô đành dẹp bỏ nỗi xấu hổ sang một bên, cố gắng tập trung tinh thần, hạ thấp giọng trình bày tình trạng của mình. Tiếp cô là một bác sĩ nữ ngoài 40 tuổi, đeo kính gọng đen, gương mặt nghiêm nghị, thái độ không niềm nở, nói chuyện cứng nhắc: “Tôi thấy cô cũng là phụ nữ trẻ có học thức, nên có một chút kiến thức chứ, loại kiểm tra này phải có hai vợ chồng đến khám mới được.”
    “Anh ấy không có vấn đề gì.” Cam Lộ kiên nhẫn nói.
    Vị bác sĩ nọ trừng mắt nhìn cô, hình như đang suy nghĩ ý nghĩa của câu trả lời không được bình thường này.
    Cam Lộ lấy lại bình tĩnh: “Bác sĩ cứ theo các xét nghiệm thông thường khám cho tôi đi ạ, tôi cũng tìm đọc tài liệu được biết thời gian mới ngừng sử dụng các biện pháp tránh thai, chưa thụ thai thì cũng không thể xem là bất thường, nhưng tôi hiện nay thật sự rất cần một đứa con, làm các xét nghiệm xong, nếu không có vấn đề gì, ít ra cũng có thể giảm bớt phần nào áp lực tâm lý.”
    “Bệnh nhân bây giờ đến khám bác sĩ đều chuẩn bị kiến thức trước rồi, chỉ thiếu điều chỉ huy bác sĩ phải làm xét nghiệm nào kê thuốc nào nữa thôi. Nếu cô thực sự đã tìm đọc tài liệu thì nên biết nguyên nhân hiếm muộn rất phức tạp, tôi có thể cho cô làm các xét nghiệm, cũng chỉ là những xét nghiệm thông thường. Hơn nữa, tôi thấy áp lực tâm lý của cô cũng nặng lắm rồi, tất cả các cặp vợ chồng bình thường nếu thiết tha mong con thì áp lực tâm lý đều rất nặng nề, đều có khẳ năng tạo thành nguyên nhân phi sinh lý của việc khó thụ thai.”
    Cam Lộ biết bác sĩ nói hoàn toàn chính xác, nhưng cô vẫn đánh liều: “Cứ làm các xét nghiệm trước đi ạ.”
    Từ chối chuyên gia của mẹ chồng giới thiệu, lại lừa lúc Thượng Tu Văn đi công tác âm thầm một mình đi đến bệnh viện để kiểm tra, chính Cam Lộ cũng cảm thấy mỉa mai thay, lại còn nỗi xấu hổ khó nói nên lời.
    Các bước xét nghiệm rườm rà, hơn nữa lại khiến người ta không thể thích ứng. Cô cầm hóa đơn, nhìn một hàng dài phụ nữ đang chờ đến lượt mình, đa số nhiều tuổi hơn cô, đều có chồng cùng đi. Mọi người ai ai cũng lộ vẻ căng thẳng, ít nói cười. Cô không biết cái quá trình thụ thai vốn đầy mật ngọt ấy chẳng hiểu từ lúc nào đã biến thành một gánh nặng tâm lý.
    Làm xét nghiệm ấy, cô chỉ nghĩ đến mình có thể yên lòng hơn một chút, nhưng nằm trên bàn xét nghiệm, nghe lời bác sĩ, dang rộng hai chân ra, hồi hộp chờ đợi đầu dò được đưa vào cở thể, cô chỉ cảm thấy tâm trạng vô cùng nặng nề.
    Cam Lộ đột nhiên nhận ra, cô thật ra không mong mỏi và yêu thương trẻ con cho lắm, lớn lên không có tình yêu thương của mẹ, cũng nghĩ rằng mình không có thiên tính làm mẹ, trước đây thậm chí cô còn không muốn có con sớm. Bây giờ sốt ruột mang thai như vậy, không thể không nói là ý muốn làm vui lòng chồng, báo đáp lại tình cảm dịu dàng mà anh đã cho cô gần đây.
    Nhưng cô lại không thể thư thái tận hưởng sự dịu dàng mà Thượng Tu Văn mang lại nữa rồi, đây có thể xem là điều bình thường giữa hai vợ chồng không?
    Lúc anh lạnh lùng kiềm chế mình, cô chưa từng bấn loạn tinh thần, có thể trấn tĩnh ứng phó với sự cao thâm khó đoán của anh. Thế nhưng bây giờ anh cơ hồ tỏ ra hoàn toàn là người đàn ông không có bất cứ tâm địa gì, cô lại có nỗi bất an lo lắng và suy tính thiệt hơn mà chính cô cũng không muốn nhìn nhận.
    Anh đối với cô không giống như lúc trước, tình cảm cô dành cho anh cũng bất giác nhiều thêm từ lúc nào không biết. Nhận thức này theo đầu dò đi vào trong cơ thể cô khiến cô sợ hãi, bàn tay bất giác nắm chặt lấy vạt áo của mình.
    Sau khi lấy tất cả kết quả xét nghiệm, vị bác sĩ này nói với cô: “Theo kết quả xét nghiệm, hệ thống sinh sản của cô và chức năng sinh lý không có gì bất thường, cá nhân tôi cho rằng không cần thiết phải làm xét nghiệm xem vòi trứng có thông hay không, đo nồng độ nội tiết tố, kiếm tra miên dịch và nhiễm sắc thể. Dĩ nhiên, nếu cô kiên quyết muốn làm, tôi cũng không có ý kiến.”
    Cam Lộ chán chường lắc đầu, cô biết đề nghị của bác sĩ hoàn toàn hợp lý, gương mặt vị bác sĩ nọ bỗng dịu lại: “Cô gái trẻ, thư giãn một chút đi, phụ nữ được làm mẹ thì cuộc đời mới gọi là hoàn hảo, nhưng không được làm mẹ thì cũng không có nghĩa là cuộc sống bị khiếm khuyết.”
    “Cám ơn bác sĩ.”

    Cam Lộ bước ra khỏi bệnh viện, bên ngoài trận tuyết dầm dề mấy ngày trời đã dứt hẳn, nhưng mây vẫn xám xịt che khuất cả bầu trời, chẳng có vẻ gì là có ánh nắng mặt trời, lớp tuyết dày tích tụ trên đường khiến cho việc đi lại vô cùng vấy vả.
    Cô lấy điện thoại ra, gọi cho Thượng Tu Văn, chuông đổ một lúc lâu anh mới nghe máy: “Lộ Lộ, có chuyện gì vậy?”
    “Tu Văn, anh đang làm gì đó?”
    “Anh đang ở Ủy ban Kinh tế và truyền thông của thành phố J cùng với cậu, đang thương thảo về việc sát nhập xưởng luyện thép.”
    Hai vợ chồng cô bình thường buổi tối mới nói chuyện điện thoại với nhau, cô rất ít khi gọi cho anh vào giờ làm việc, tức khắc cảm thấy có lỗi: “Ồ, anh vào làm việc tiếp đi.”
    “Đợi một chút, Lộ Lộ. Đàm phán với họ thật mệt, còn phải miễn cưỡng hút thuốc, anh muốn ra đây đổi không khí một chút. Em đang ở đâu thế?”
    Cô buồn bực nói: “Đang trên đường.”
    “Dạo phố trong thời tiết này sao?” Thượng Tu Văn nhẹ nhàng hỏi, “Sao vậy Lộ Lộ, có chuyện gì không vui à?”
    Can lộ cứng họng, ngừng một lát, cô nhõng nhẽo: “Lần này anh đi một lèo năm ngày rồi đấy.”
    “Nhớ anh rồi à?”
    Cam Lộ “ừm” một tiếng.
    “Anh cũng nhớ em.” Giọng nói của Thượng Tu Văn mang theo nụ cười vọng đến, “Anh phải lưu lại đây hai ngày nữa mới về, đúng lúc em nghỉ đông, anh có thể ở nhà với em, đến lúc đó không được cằn nhằn là anh cả ngày lượn lờ trước mặt em đấy.”
    Cam Lộ mặt nóng bừng thì thầm: “Anh mau vào đi, bên ngoài trời lạnh lắm, cẩn thận kẻo bị cảm đấy.”
    “Được rồi, em cũng đừng đi dạo lung tung nữa, thấy bức bối thì gọi Tiền Giai Tây đến chơi với em.”
    Nói chuyện xong, Cam Lộ thở hắt ra, như thế đã xả ra hết tất cả buồn bực trong lòng, không khí lạnh tràn vào phổi, khiến tinh thần cô bỗng thấy sảng khoái. Cô tự nhắc nhở mình, mình có một cuộc hôn nhân đáng mơ ước như thế, mình chắc chăn sẽ thay đổi hành động hiện tại, điều chỉnh tâm thái nhẹ nhàng, thư thái, không thử thai mỗi sáng nữa, tất cả đều thuận theo tự nhiên, tận hưởng ngày tháng tươi đẹp trước mắt.
    Hai ngày sau, Thượng Tu Văn lại một lần nữa vượt qua cái rét căm căm của một mùa đông từ thành phố J trở về, nét mặt căng thẳng, ăn cơm xong, anh trò chuyện với mẹ một lát, sau đó lên lầu, thả mình xuống chiếc ghế sô pha ở phòng làm việc, mệt mỏi nhắm mắt lại. Thời gian gần đây, anh không giống như lúc trước, trước mặt cô luôn cố tỏ ra bình thản, không để lộ chút gì vượt qua tầm kiểm soát của mình. Anh vẫn trấn tĩnh, nhưng không cố gắng giấu nỗi lo âu.
    Cam Lộ bưng cốc sữa do tự tay cô pha lên lầu, nhìn gương mặt có vẻ xanh xao, mệt mỏi của anh, không biết nên buồn hay nên vui. Bọn cô đúng là thân mật hơn lúc trước rất nhiều, anh càng ngày càng không giữ kẽ trước mặt cô, nhưng mặt khác, cũng chứng tỏ trách nhiệm mà anh đang gánh nặng hơn lúc trước nhiều.
     
  4. trangpham1990

    trangpham1990 Let it be Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    12/6/2010
    Bài viết:
    1.010
    Lượt thích:
    2.457
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Cô đặt cốc sữa xuống, bước đến ngồi lên đùi anh, giúp anh xoa bóp vai: “Mệt lắm phải không?”
    “Một chút.”
    “Bên cậu lại có rắc rối gì à?”
    “Việc đàm phấn sáp nhập xưởng luyện thép đang rơi vào bế tắc, Tỷ Tân cũng nhảy vào cuộc, còn tỏ ý quyết phải giành cho bằng được, họ là do đích thân chủ tịch tỉnh đến nghiệp đoàn Bắc Kinh mời về đầu tư, trong mắt chính quyền địa phương, đây chính là mức đầu tư mà họ cần phải giữ để ghế của họ trong bộ máy chính quyền, một số ban ngành vốn đứng về phía Húc Thăng bây giờ đều thay đổi cách nhìn, hiện tại chỉ còn ủy ban kinh tế là thực sự đứng về phía chúng ta. Nếu không lấy được xưởng luyện thép, kế hoạch điều chỉnh cơ cấu sản xuất của Húc Thăng sẽ cần rất nhiều vốn, thậm chí không thể thực thi được. Thêm vào đó, cơ quan kiểm định chất lượng lại chậm tễ trong việc ra kết quả kiểm tra phân định chất lượng cốt thép, tình hình tiêu thụ vẫn cứ tụt dốc thảm hại. Những sự việc xảy ra cùng một lúc này gây bất lợi rất lớn cho sự phát triển của Húc Thăng.”
    Anh lắc đầu, như muốn vứt những việc này ra khỏi đầu mình, nhưng khóe miệng anh lại nở một nụ cười khổ sở: “Lại thêm anh ba, gần đây càng ngày càng chẳng ra làm sao, thường ở lì ở đấy không về, anh ta quản lý tiêu thụ, công việc chờ anh ta giải quyết chất cao như núi, chị dâu đã nghe được phong thanh, tìm anh hỏi có phải anh ta có nhân tình ở đây không, anh có thể nói gì được chứ?”
    “Anh chỉ được cái nói đúng.”

    Hôm đó làm xét nghiệm ở bệnh viện xong, sau khi nói chuyện điện thoại với Thượng Tu Văn, Cam Lộ về nhà thăm cha cô, lúc ra về tâm trạng vẫn rất muộn phiền bè gọi điện thoại cho Tiền Giai Tây, vốn dĩ muốn hẹn cô đi dạo buổi tối, nhưng Tiền Giai Tây nói buổi tối có hẹn rồi.
    “Mới đây mà đã có người mới rồi à?”
    “Khẩu khí của người phụ nữ đã có chồng chua thật đây, ngưỡng mộ tớ tự do rồi chứ gì.” Tiền Giai Tây cười trêu cô, “Tuy tớ cũng học lịch sử giống cậu, nhưng tớ cực lực phản đối, những người cứ thích bị dằn vặt bởi quá khứ đã qua, con người là phải nhìn về phía trước.”
    “Thôi đươc rồi, lần này đừng có mà lôi giá trị quan gì gì đó vào nữa nhé.”
    “Không hề, ít ra đến hiện giờ, tớ thấy giá trị quan của anh ấy rất thống nhất với tớ.” Tiền Giai Tây ngọt ngào, lại không muốn tiếp tục nói về vấn đề này, “Ấy, tớ nói cho cậu biết, gần đây tớ có hẹn với Hạ Tĩnh Nghi làm một tiết mục phỏng vấn, cậu nói xem tớ có cần phải thiết kế câu hỏi, giúp cậu nghe ngóng cuộc sống tình cảm của người phụ nữ thành đạt như cô ta không?”
    Cam Lộ không vui nói: “Cậu thích hỏi gì tùy cậu, chẳng liên quan gì đến tớ, dù sao nghề của bọn cậu ai cũng rất có tiềm chất paparazi.”
    Tiền Giai Tây cười ha hả: “Cậu nói câu này đả kích trên diện rộng đấy, nhưng cũng rất sát với thực tế. Đài tớ có mấy người có thế mạnh tạo xì căng đan, khiến người khác sôi máu. Chuyện tình của Lý Tư Bích lần này như rồng giấu đuôi, chẳng giống với phong cách ngày thường của cô ta, nhưng đài tớ đã có rất nhiều người nhìn thấy chiếc Porsche 911 đưa rước cô ta, có mấy kẻ nhiều chuyện còn đi tìm hiểu biển số xe cơ đấy, cậu đoán xem thế nào?”
    Cái này cần phải đoán sao? Cam Lộ nghĩ. Cô hững hờ hỏi: “Phát hiện được cái gì?”
    “Chủ nhân của chiếc xe đó là thái tử của ông chủ của một công ty kinh doanh sắt thép tư nhân, rất có quyền thế. Chỉ có điều,” Tiền Giai Tây dừng lại hệt như đang diễn một vở kịch, đang đến đoạn cao trào thì tạm ngưng để khán giả chờ đợi trong hồi hộp, “Người ta đã có vợ con rồi.”
    Cam Lộ “Ồ” lên một tiếng khô khốc, Tiền Giai Tây không hài lòng với phản ứng bình thản của cô, “Ấy, chẳng lẽ cậu đã sớm đoán được rồi à?”
    “Câu được một con rùa vàng đâu cần thiết phải giấu giấu diếm diếm như vậy, theo suy luận bình thường, cô ta cũng chẳng phải là ngôi sao đang lên, cũng chẳng có paparizi nào cả ngày ngồi chóc ngóc dưới bóng cây ở cửa sau đài truyền hình, rình rập để lén chụp hình cô ta, nếu thận trọng như vậy, không phải là vì không hài lòng với người đàn ông này thì cũng là mối quan hệ này không thể đưa ra ánh sáng.”
    Tiền Giai Tây cười lớn: “Cậu suốt ngày đọc truyện trinh thám thật không uổng phí mà.”
    “Đài của cậu thấy thế nào về chuyện này?” Cam Lộ bỗng nổi lòng hiếu kỳ.
    “Yêu thế nào, dù có minh bạch hay không thì trong con mắt của một số người này cũng chỉ là tin giật gân mà thôi. Nhưng Lý Tư Bích ngày thường không có quan hệ gì tốt với mọi người, những người chờ cô ta xấu mặt tớ tin là không ít.”

    Cam Lộ kể cho Thượng Tu Văn nghe về tin giật gân nghe được từ Tiền Giai Tây, anh chỉ cười gượng: “Nói như vậy là đã bị lộ rồi? Anh đã nói chuyện với anh ta, anh ta nói trong lòng đã có tính toán. Cứ cho là cậu không quản nổi anh ta, thì cũng có chị dâu đi xử lý anh ta, anh chẳng hơi đâu mà quản. Bây giờ anh chỉ yêu cầu anh ta đừng có gây chuyện ở bên ngoài làm ảnh hưởng đến Húc Thăng là được rồi, may mà đối phương chỉ là một cô dẫn chương trình không mấy tiếng tăm.”
    “Đúng vậy, bây giờ nhiều nhất cũng chỉ là tin đồn lan truyền trong đài truyền hình. Nhưng nghe khẩu khí của anh, thấy anh giống như anh cả của anh ta vậy.”
    Thượng Tu Văn hình như cũng thấy buồn cười: “Anh ta lớn hơn anh hai tuổi, từ nhỏ đã rất nghịch ngợm, đại khái anh đúng là không nghiêm túc xem anh ta là anh của mình. Nói thật, cậu cũng hết cách với anh ta rồi, anh ta chỉ có chút kính sợ với mẹ mình mà thôi, anh cũng chẳng thể quản anh ta.”
    Cam Lộ đứng dậy, lấy cốc trà sữa âm ấm để trên bàn đưa cho anh: “Vậy thì đừng lo lắng cho anh ta nữa, nói thế nào thì anh ta cũng hơn 30 tuổi đầu rồi, có làm hoang đàng thế nào cũng không thể lấy sự nghiệp mà mình thừa kế ra để làm trò đùa.”
    Thượng Tu Văn cười, uống một ngụm trà sữa: “Trà thơm thật đấy. Đúng rồi Lộ Lộ, e rằng anh không thể giữ đúng lời hữa nghỉ đông dẫn em đi Anh chơi rồi, việc của Húc Thăng vẫn chưa xử lý xong, anh quả thật không thể yên tâm mà đi.”
    “Không sao đâu, kỳ nghỉ đông này em cũng không phải được nghỉ liền mà, còn phải tham gia lớp học do thành phố tổ chức, phải tiến hành cải tổ giáo trình ngay, tất cả giáo viên đều phải lần lượt đi học lớp dạy theo giáo trình mới, phải viết ra ý kiến của mình về bản sự thảo giáo trình mới, còn quy định cả số chữ, đúng là mệt chết được, e rằng trước tết mấy ngày mới có thể chính thức được nghỉ lễ.”
    “Chúng ta tranh thủ kỳ nghỉ hè vậy nhé. Thời tiết mùa hè ở Anh rất tuyệt, không u ám cũng không nóng nực, nhưng có lẽ không nhìn thấy hiệu quả hiện trường các vụ án mà em muốn.”
    Cam Lộ thuận miệng hỏi: “Anh đi Anh lần nào chưa?” Nhưng hỏi xong cô lại thấy ân hận, nếu không lén coi hộ chiếu của Thượng Tu Văn, có lẽ cô đã có thể hỏi một cách thản nhiên. Bây giờ câu hỏi rất đỗi bình thường lại bất giác trở thành một câu hỏi thăm dò, cô rất không thích mình có cái cảm giác xấu hổ này.
    Mặt Thượng Tu Văn không có chút gì khác thường, cũng thuận miệng trả lời: “Mấy năm trước có đi rồi, Thiếu Côn rất thích Anh quốc, anh ấy không mua nhà ở nước khác để định cư, chỉ duy nhất mua can hộ chung cư ở Luân Đôn.”
    Trong lúc nói, máy fax trên bàn kêu “tít” một tiếng, rồi chậm rãi truyền fax đến, anh bước tới, câm lấy tờ fax xem kỹ, rất lâu không nói gì.

    Cam Lộ không muốn làm phiền anh, lấy váy ngủ đi tắm. Tuy nói còn chưa chính thức nghỉ lễ, nhưng trước mắt tạm thời chưa có công việc nào cần phải làm ngay, cô gội đầu, chăm sóc mặt và cơ thể, xong cũng mất hơn một tiếng đồng hồ.
    Cô vừa dùng khăn tắm lau khô tóc vừa bước ra ngoài, bỗng nhiên dừng bước, Thượng Tu Văn đang nói chuyện ngoài phòng làm việc: “ … Không cần đâu, Tĩnh Nghi, anh nghĩ em rất hiểu anh mới phải chứ, anh không thể chịu sự uy hiếp của người khác.”
    Lại một lần nữa cô nghe nhắc đén cái tên này trong cuộc điện thoại của anh, cô tiến thoái lưỡng nan. Sau một lúc im lặng, Thượng Tu Văn lại lên tiếng: “Cám ơn em. Nhưng anh nghĩ chúng ta không thể nói rõ ràng qua điện thoại được.” Dừng lại một lúc, anh cười nói: “Đúng vậy, thời gian này anh đang ở nhà nghỉ ngơi, bên cạnh vợ.”
    Đầu dây bên kia hình như cúp điện thoại, Thượng Tu Văn chậm rãi quay người lại, đồng thời nhìn chăm chú vào màn hình di động vừa nhấc khỏi tai, khóe miệng bên phải nhẽ nhếch lên, nở một nụ cười lạnh lùng, đây vốn là biểu hiện Cam Lộ đã rất quen thuộc, lúc này nhìn thấy, tim cô như nghẹt thở.
    Thượng Tu Văn ngẩng đầu lên nhìn thấy cô, thần thái trở lại bình thường: “Tóc vẫn còn ướt kìa, có cần anh giúp em sấy khô không?”
    Cô máy móc gật đầu, Thượng Tu Văn vào phòng tắm lấy máy sấy tóc, cô vô tình chạm vào chiếc di động để trên bàn của anh, máy vẫn còn hơi nóng, rõ ràng cuộc nói chuyện này diễn ra rất lâu. Cô đột ngột thu tay lại, vội vàng bước vào phòng ngủ.

    Thượng Tu Văn cũng lập tức đi vào, bảo cô đến ngồi ở bàn trang điểm: “Tận hưởng sự phục vụ tận tình chu đáo của anh nhé.”
    Cô nguýt anh một cái: “Đột nhiên nhớ đến lời anh từng nói, không nên nịnh vợ nhiều, nịnh nhiều chứng tỏ lòng mình có gì mờ ám.”
    Anh cười lớn, mở máy sấy tóc, nói trong tiếng máy ù ù: “Đây không phải là nịnh mà là chiều, chiều vợ thì không bao giờ là nhiều.”
    Cô cười lấy lệ, sự ấm áp này, cô dĩ nhiên mãi mãi chẳng bao giờ thấy đủ, cô chỉ có chút cảm giác không thực. Người đàn ông đang đứng áp sát vào người cô lúc này chính là người chồng càng lúc càng thân mật của cô, nhưng đồng thời anh lại nói với người yêu cũ trong điện thoại rằng: “Anh nghĩ em rất hiểu anh mới phải.”
    Lòng cô trào dâng một cảm xúc khó tả, dường như cũng không phải là ghen với câu nói ấy, mà bỗng dưng dậy nên một nỗi hoài nghi: Trong mắt anh ấy, mình có hiểu anh ấy hay không? Còn trong lòng mình, mình hiểu anh ấy được bao nhiêu?
    Một tay anh dẫy tóc cô, một tay cầm máy sấy tóc, cách vừa đủ để cô không cảm thấy quá nóng. Cô nhìn vào trong gương, thần thái anh vô cũng chăm chú, những ngón tay thon dài luồn qua tóc cô. Cô trước nay không quen vô duyên vô cớ dậy lên niềm thương cảm, nhưng đột nhiên cảm thấy mắt mình ươn ướt.
    “Có phải do gió nóng quá phải không?” Thượng Tu Văn hầu như lần nào cũng đều nhanh chóng nhận ra sự thay đổi vô cùng nhỏ trong tâm trạng cô, liền dừng tay hỏi.
    Cam Lộ lắc đầu, cụp mắt xuống. Anh đặt máy sấy tóc xuống, để tay lên vai cô, cũng nhìn cô qua tấm gương trước mặt: “Đây không phải lần đầu tiên anh sấy tóc cho em, sao đột nhiên lại có nhiều cảm xúc như vậy?” Anh khẽ nhếch khóe miệng lên thành một nụ cười trêu chọc, “Không phải thấy anh tự dưng ân cần nên nảy sinh nghi ngờ đấy chứ.”
    “Em không đến nỗi nhạt nhẽo như thế chứ. Chỉ là em cảm thấy,” Cổ ngửa đầu lên tựa vào người anh, “Tu Văn, anh có chút gì đó không giống lúc trước.”
    Không biết có phải vì anh cúi đầu ngược với ánh đèn hay không mà lúc anh mắt hai người chạm vào nhau, cô chỉ cảm thấy trong đáy mắt Thượng Tu Văn là một màn u tối, dường như có gì đó phức tạp khó nói thành lời, khóe miệng vẫn mang nụ cười: “Đàn ông trong hôn nhân luôn phải thay đổi bản thân.”
     
  5. trangpham1990

    trangpham1990 Let it be Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    12/6/2010
    Bài viết:
    1.010
    Lượt thích:
    2.457
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Cam Lộ nghĩ, mình không nên nhạt nhẽo thì cũng là quá đa nghi, mình rõ ràng là đã hạ quyết tâm đặt niềm tin vào anh, vậy mà không ngăn được mình suy đoán vẩn vơ. Hơn nữa mình chẳng phải là không thay đổi và thích nghi với cuộc hôn nhân này. Cho dù từng yêu như thế nào, có lẽ cũng chỉ có trong hôn nhân mới có hiểu biết thật sự về nhau.
    Cô thư thả quay người lại, ôm lấy Thượng Tu Văn, mặt áp vào chiếc áo sơ mi anh đang mặc trên người: “Tu Văn, mẹ gọi điện đến, bảo chúng ta nhất định cuối tuần phải đến tham dự tiệc sinh nhật của chủ tịch Tần, anh nói xem chúng ta có nên đi hay không?”
    Lục Huệ Ninh hôm trước gọi điện thoại đến, bảo Tần Vạn Phong sắp tổ chức sinh nhật, phản ứng bản năng tức thì của cô là: “Giúp con gửi lời chúc mừng sinh nhật đến chú Tần nhé.”
    “Con và Tu Văn cùng đến đi.” Lục Huệ Ninh nói thẳng. Cam Lộ do dự, mẹ cô kiền cười: “Con ương ngạnh bao năm như vậy, cũng đủ rồi đấy, cứ coi như không nể mặt mẹ thì cũng phải nghĩ chú Tần của con đối xử với con tốt thế nào. Ông ấy hiếm hoi lắm mới tổ chúc tiệc sinh nhật lần thứ 55, đến chúc mừng mới phải chứ.”
    Tần Vạn Phong rất quan tâm đến chuyện của Thượng Tu Văn, còn đích thân gọi điện thoại cho Cam Lộ, báo cho cô tin tức ông nắm được và một chút tình hình nhà đất hiện thời.
    Thẩm Gia Hưng năm ngoái lấy được miếng đất ở một khu khai thác gần ngoại thành, chuẩn bị xây một khu công nghiệp may mặc, nhưng dự án lại đụng đến một doanh nghiệp lớn thực lực hùng hậu, nên toàn bộ kế hoạch gần như chết từ trong trứng nước, trở nên rất bị động, lại thêm ngân hàng thắt chặt vốn cho vạy, dự án nhà trong thành phố đứng bên bờ vực thẳm, tình hình tiêu thụ nhà đất ở nột số nơi của ông ta không được lý tưởng cho lắm, nên đã đặc biệt đến Thâm Quyến mời Nhiếp Khiêm về làm việc, hình như trời gian này sẽ có động thái kinh doanh với quy mô lớn. Nhưng điều bất ngờ nhất nằm ngoài dự đoán là, mấy ngày trước trong một cuộc đấu giá đất, Thẩm Gia Hưng bỗng dưng giơ bảng mua một khu đất đang lên cơn sốt giá, tuy cái giá mà ông ta đưa ra không khiến người ta chú ý nhưng hành động này đã đánh tan tin đồn về nguồn vốn đang eo hẹp của Tín Hòa, khiến những người ngoài giới không khỏi lóa mắt trước thực lực của ông ta.
    Tuy Tần Vạn Phong vẫn chưa rõ vì sao Thẩm Gia Hưng lại có xung đột với Húc Thăng hay An Đạt, nhưng Cam Lộ vẫn rất cảm kích lòng tốt của ông, cũng nói lại cho Thượng Tu Văn biết tình hình.
    Thượng Tu Văn không khỏi ngạc nhiên làm thế nào cô lại nghe ngóng được tin túc này, cô đành nói cho anh biết quan hệ giữa mẹ cô và Tần Vạn Phong, nhưng không hề đả động đến ẩn ý trong câu nói qua điện thoại của Tần Vạn Phong: Nếu An Đạt phải đóng của, ông mong muốn sắp sếp công việc cho Thượng Tu Văn.
    Thượng Tu Văn không mấy ngạc nhiên, vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, chỉ ra chiều đăm chiêu nói: “Em kín miệng thật đấy, chưa bao giờ thổ lộ chút gì về chuyện này.”
    “Em không có ý muốn giấu anh, anh cũng biết, em trước giờ không thân thiết lắm với mẹ, lại cũng chẳng phải chuyện đáng để khoe khoang. Ngoài lần gặp trước, em và nhà họ Tần cũng chẳng có qua lại gì với nhau.”

    Chỉ vì lần gặp đó, bây giờ sinh nhật Tần Vạn Phong bọn cô không đến chúc mừng hình như có chút không phải cho lắm. Cô không thể từ chối mẹ mình, đành phải hỏi ý Thượng Tu Văn.
    “Cuối tuần anh cũng không có việc gì, có thể đi cùng với em.”
    “Chỉ cần chuẩn bị một món quà gửi sang đó, mình không đi có được không?” Cô ít nhiều có ý không muốn, nhỏ giọng làu bàu, chính cô cũng cảm thấy buồn cười.
    Thượng Tu Văn cũng cười: “Như thế thì có hơi thất lễ, nên đi em ạ, nếu không mẹ em cũng rất khó xử và cũng không vui nữa.”

    Hết chương 11​
     
  6. trangpham1990

    trangpham1990 Let it be Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    12/6/2010
    Bài viết:
    1.010
    Lượt thích:
    2.457
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Chương 12: Quà tặng công bằng của Thượng đế​


    Tiệc sinh nhật Tần Vạn Phong được tổ chức vào buổi chiều tại sảnh tiệc của một khách sạn 5 sao, hôm đó tuyết đã có vẻ ngừng rơi, thời tiết vẫn u ám lạnh lẽo. Cam Lộ cùng Thượng Tu Văn đến rất đúng giờ, mới phát hiện quy mô buổi tiệc không lớn lắm, nhưng độ khoa trương thì không hề nhỏ, người đến dự ngoài bạn bè thân thiết ra, còn lại toàn là giới làm ăn và nhân vật có máu mặt trong thành phố.
    Lục Huệ Ninh đang tất tả ngược xuôi tiếp khách, nhìn thấy con gái và con rể sánh vai nhau đến vô cùng mừng rỡ, vội vàng dẫn hai người đến gặp Tần Vạn Phong.
    Chỉ nhìn thấy một cặp vợ chồng chừng khoảng 50 tuổi đang đứng trò chuyện cùng Tần Vạn Phong, người vợ thì Cam Lộ có quen, đó là mẹ của Thẩm Tư Duệ – Lưu Ngọc Bình, bà ta nhìn thấy Cam Lộ tỏ ra ngạc nhiên, còn người đàn ông đứng bên cạnh bà ta nhìn thấy Thượng Tu Văn cũng ngạc nhiên không kém.
    Thẩm Tư Duệ cuối cùng cũng bị trường trừ 40 điểm hạnh kiểm, ghi vào học bạ, theo cách nghĩ của một giáo viên bình thường, nghiêm khắc làm theo quy định của trường, thì chỉ một tội hút thuốc lá đã đủ phạt cảnh cáo, nếu thêm tội đánh giáo viên thì đuổi học cũng chẳng có gì quá đáng. Xử lý như thế đã được xem là nhẹ nhàng.
    Quyết định xử phạt cần phòng giáo vụ, giáo viên chủ nhiệm và phụ huynh cùng ký tên, thủ tục này chẳng liên quan gì đến Cam Lộ, nhưng lúc cô vừa hết tiết bước ra,vừa đúng lúc gặp Lưu Ngọc Bình vừa đến ký tên ra về, đang định bước lên chiếc xe Mercedes Benz 600 có tài xế riêng đang chờ sẵn. Lưu Ngọc Bình niềm nở chào Cam Lộ, nhất quyết đòi đưa cô về nhà, cô vội vàng nói đang đợi bạn, lúc đó mới từ chối được bà ta. Bây giờ gặp mặt bà ta ở đây, Cam Lộ dễ dàng nhận ra người đàn ông đứng cạnh bà ta chắc chắn là ông chủ Tín Hòa, Thẩm Gia Hưng.
    Quả nhiên Thượng Tu Văn điềm nhiên gật đầu chào ông ta: “Chào chủ tịch Thẩm.”
    Thẩm Gia Hưng hờ hững gật đầu đáp lại Thượng Tu Văn, Lưu Ngọc Bình vừa chào Cam Lộ vừa nghi hoặc nhìn Thượng Tu Văn, nhưng không nói gì, Thẩm Gia Hưng nói đôi câu với Tần Vạn Phong rồi vội vã tránh đi chỗ khác.
    Tần Trạm đến nhắc Lục Huệ Ninh đi chào mấy vị phu nhân vừa đến, Cam lộ giới thiệu với Tần Vạn Phong: “Chú Tần, đây là chồng con Thượng Tu Văn.”
    Tần Vạn Phong bắt tay Thượng Tu Văn, Thượng Tu Văn tặng quà cho ông: “Chủ tịch Tần, chúc mừng sinh nhật, thọ tỉ Nam Sơn.”
    Tần Vạn Phong niềm nở nhân quà: “Khách sáo quá, ta gọi cháu là Tu Văn không phiền chứ.”

    Lúc này sau lưng họ một giọng nói có phần sắc sảo vọng đến: “Chủ tịch Tần, sinh nhật vui vẻ. Tôi đại diện cho chủ tịch Trần xin kính tặng ông một món quà, xem như tôi mượn hoa dâng phật vậy.”
    Họ quay đầu lại nhìn, người vừa nói chính là Hạ Tĩnh Nghi, cô mặc bộ đầm màu xám sang trọng, để lộ vòng eo thon gọn, nhỏ nhắn, hai chân dài miên man, tóc vẫn búi cao như thường thấy, vầng trán trơn nhẵn, vô cùng thanh lịch, gọn gàng. Theo sau cô ta là một chàng trai có vẻ như là trợ lý, hai tay cung kính bê một bức tượng Phật ngọc được điêu khắc tinh xảo ngồi trên tòa sen được làm bằng gỗ tử đàn. Tần Vạn Phong vội bước đến tiếp đón, Hạ Tĩnh Nghi thuận tay cầm lấy món quà mà Thượng Tu Văn vừa tặng trên tay ông: “Để tôi cầm giúp ông.”
    Tần Vạn phong ngắm nghía tượng Phật ngọc bóng loáng trong tay: “Chủ tịch Trần thật có lòng. Cô Hạ cho tôi gửi lời cảm ơn ông ấy, lần trước đến Bắc Kinh chưa có cơ hội gặp ông, không biết hiện nay ông đang bận rộn gì.”
    Hạ Tĩnh Nghi mỉm cười: “Chủ tịch cuối năm có thể đến đây một chuyến, chủ trì lễ ký kết mấy dự án quan trọng, đến lúc đó chắc chắn sẽ đến thăm ông.” Cô nhìn món quà trên tay mình, lấy ngón tay vuốt nhè nhẹ, vẻ mặt bỗng nhiên u ám, “Bút Mont Blanc số lượng sản xuất có hạn, thật sành sỏi.” Cô tiện tay đưa bút cho Tần Trạm đang chạy tới, lúc này mới đưa mắt nhìn Thượng Tu Văn, kéo dài giọng chua thêm một câu, “Quả thật rất sảnh sỏi.”
    Tim Cam Lộ bỗng đập nhanh hơn.

    Hôm trước lúc Thượng Tu Văn đến trường đón Cam Lộ, cô nói chuẩn bị đi chọn quà cho Tần Vạn Phong, đồng thời lại chau mày cười nói: “Haizzz, tặng quà cho người giàu là phiền phúc nhất, có gì mà chú ấy không có đâu. Em cắn răng bỏ tiền túi ra mua tặng, không biết chú ấy có tiện tay vứt vào xó xỉnh nào đó, chẳng bao giờ cho nó thấy mặt trời không.”
    Thượng Tu Văn cũng cười: “Vậy không cần phải đi mua đâu, nói đến chẳng thấy mặt trời trong ngăn bàn làm việc của anh có một chiếc bút hiệu Mont Blanc, người ta tặng anh, chưa dùng bao giờ, bây giờ đem đi tặng được đấy.”
    Cam Lộ không ngờ anh lại tùy tiện nhắc đến chiếc bút đó như vậy, bất giác xấu hổ vì những suy đoán lung tung của mình khi lục ngăn kéo bàn của anh, mừng thầm vì mình chưa hỏi gì, lập tức đồng tình với sự sắp đặt của anh.
    Nhưng lúc này cô thấy rõ mồn một anh mắt Hạ Tĩnh Nghi lóe lên tia tức giận và hờn trách, cô lập tức đoán ra chiếc bút này chắc chắn có can hệ gì với cô ta. Nếu cô biết trước điều này, hơn nữa biết Hạ Tĩnh Nghi cũng có mặt ở đây, sao có thể đồng ý để Thượng Tu Văn lấy chiếc bút làm quà tặng cho Tần Vạn Phong, hành đồng này không làm cho cô tức giận, chỉ thấy vô duyên vô cớ tìm phiền phúc đến cho mình.
    Thế nhưng Thượng Tu Văn sau phút ngỡ ngàng khi thấy Hạ Tĩnh Nghi, lúc này tinh thần đã trấn tĩnh trở lại, khóe miệng vẫn cười nhàn nhạt ấy, chẳng hề để ý đến ánh mắt sắc lạnh của Hạ Tĩnh Nghi, khách sáo chào cô: “Cô Hạ, chào cô.”
    “Chào buổi tối, Thượng tiên sinh và phu nhân.” Hạ Tịnh Nghi đã lấy lại được vẻ bình thản, “Tôi xin phép vào trước.”
    Cô ta đi theo Tần Trạm vào chỗ ngồi. Cam Lộ và Thượng Tu Văn cũng định đi vào thì thấy Tần Nghiên Chi và Nhiếp Khiêm vừa trò chuyện vừa đi tới. Hai người xuất hiện cùng một lúc khiến Cam Lộ vô cùng bất ngờ.

    Tần Nghiên Chi vừa thấy Cam Lộ bèn đi thẳng đến, cười rạng rỡ nói: “Lộ Lộ, vị này chắc là em rể rồi, giới thiệu chúng tôi với nhau đi chứ.”
    “Thượng Tu Văn, chồng tôi; Tần Nghiên Chi, thiên kim của chủ tịch Tần.”
    Thượng Tu Văn gật đầu với cô: “Xin chào Tần tiểu thư.”
    “Xa cách quá đấy hai vợ chồng ạ, gọi tôi là Tần tiểu thư, cha tôi nghe được thế nào cũng hỏi tôi có phải là chọc giận gì đại tiểu thư không, không biết dì sẽ nói gì nữa.”
    Cam Lộ cũng cười rạng rỡ nói: “Chi Chi, chủ tịch Tần nói gì tôi không biết chứ mẹ tôi chắc không đến nỗi phê phán chị.”
    “Tôi suýt nữa thì quên, cô từ nhỏ miệng mồm đã rất lợi hại.” Tần Nghiên Chi nở nụ cười đầy ngụ ý, “Nhưng gần đây hay thấy cô xuất hiện ở nhà tôi, tôi rất vui. Nghe nói ông xã gần đây thất nghiệp, cần cha tôi lưu tâm xem có công việc nào thích hợp không, để sắp xếp cho anh ấy một chỗ đúng không?”
    Không đợi Cam Lộ mở miệng, Thượng Tu Văn đã choàng tay qua eo cô, ấn nhẹ mấy ngón tay ra hiệu, sau đó mới lên tiếng, giọng nói hào sảng: “Cám ơn Tần tiên sinh có lòng.” Anh nhìn Tần Nghiên Chi, nét mặt tỏ ra lễ độ nhưng thoáng mang chút trêu chọc, chứ không hề tỏ ra khó chịu, “Nhưng trước mắt tôi chưa có ý định tìm việc làm.”
    Nhiếp Khiêm từ phía sau đi tới, nén cười nói: “Tần tiểu thư gần đây đang cầu người hiền như trời hạn mong mưa, rất muốn chủ tịch Tần chiêu hiền đãi sĩ, còn hỏi tôi có muốn đến Vạn Phong làm việc không nữa đấy.”
    Anh nói nửa đùa nửa thật, bầu không khí cũng nhẹ nhàng hơn. Tần Trạm cũng vừa bước ra, chau mày nhìn Tần Nghiên Chi: “Chi Chi, hôm nay em cũng là chủ nhà, mau giúp anh tiếp khách đi.”
    Tần Nghiên Chi cười típ mắt nhìn anh họ: “A Trạm, sao anh không dẫn bạn gái mới đế? Dù sao cô ấy cũng rất thân quen với Lộ Lộ mà.”
    Cam Lộ không khỏi nghi hoặc, nhìn về phía Tần Trạm, anh nhất thời hình như có chút ngượng ngùng, nhún vai nhưng không nói gì.
    Tần Nghiên Chi bĩu môi trêu chọc: “Lộ Lộ, cô xem cô thật có liên quan đến nhà tôi đấy, mẹ cô gả cho cha tôi, bạn thân cô lại đang quen với anh họ tôi, hơn nữa còn thừa cơ hội nhảy vào ngay từ khi anh ấy và Tiểu Phán chưa chính thức chia tay cơ đấy.”
    “Chi Chi…” Tần Trạm ngắt lời cô ta, rõ ràng là có chút tức giận.
    Nhưng Tần Nghiên Chi nghịch ngợm khoác vai anh, làm ra vẻ thân mật nói: “A Trạm, da mặt anh vẫn còn mỏng quá đấy, có gì đâu chứ, chỉ là thay người yêu thôi mà.” Cô cười như thể mình vừa kể một câu chuyện cười vô thưởng vô phạt, Tần Trạm đành đứng yên chịu trận, lắc đầu ngao ngán.
    Nhiếp Khiêm nãy giờ đứng bên cạnh quan sát bằng ánh mắt lạnh lùng giờ mới lên tiếng: “Chúng ta vào đi, khách khứa hình như cũng đến đông đủ cả rồi.”
    Tần Trạm nhớ ra nhiệm vụ của mình, vội vàng mời họ vào sảnh ngồi, Tần Nghiên Chi và Nhiếp Khiêm đi phía trước, Cam Lộ rớt lại phía sau, thở dài thì thầm với Thượng Tu Văn: “Em đúng là không nên qua lại với họ.”
     
  7. trangpham1990

    trangpham1990 Let it be Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    12/6/2010
    Bài viết:
    1.010
    Lượt thích:
    2.457
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Thượng Tu Văn điềm nhiên nói: “Lộ Lộ, thượng đế phân chia giàu nghèo thật không công bằng, nhưng lúc cho những người em không thân thích trở thành người thân của em thì rất công bằng đấy, đừng để tâm quá làm gì.”
    Tần Trạm đưa thuốc thơm mời Thượng Tu Văn, Thượng Tu Văn lịch sự từ chối: “Cám ơn, gần đây cai thuốc rồi.”
    Tần Trạm tiện tay để bao thuốc lá trước mặt Nhiếp Khiêm, cười nói: “Lộ Lộ, anh muốn nói chuyện với em một chút, ông xã em không phiền gì chứ.”
    Cam Lộ không biết anh định làm gì, đứng dậy đi theo anh đến bên cửa sổ ngoài sảnh tiệc: “Gì thế, sao phải bí mật thế.”
    Tần Trạm hạ thấp giọng nói: “Lộ Lộ, mấy hôm nay anh đều muốn tìm em để hỏi, cái tay Nhiếp Khiêm này có lai lịch thế nào?”
    Cam Lộ không khỏi thấy buồn cười: “Các anh không biết lai lịch nguời ta thế nào, sao lại mời người ta đến dự tiệc chứ?”
    “Đừng hiểu lầm,” Tần Trạm cười nói: “Anh không phải muốn điều tra chuyện riêng của anh ta. Chỉ là … con bé Chi Chi này, đột nhiên gây chuyện với Steven, hai người cãi nhau một trận tưng bừng, Steven trong lúc tức giận, một mình trở về Mỹ trước. Con bé ấy không biết thế nào lại trở nên thân thiết với Nhiếp Khiêm.”
    Cam Lộ trố mắt trước sự phát triển ngoài sức tưởng tượng này, liền sau đó bất giác đưa mắt nhìn về phía Nhiếp Khiêm, Tần Nghiên Chi ngồi bên cạnh anh, đang thì thầm gì đó với anh, anh dựa người vào lưng ghế, vẫn với cái vẻ lạnh lùng ấy, nhưng Tần Nghiên Chi xem ra vô cùng phấn khích, cười nói không ngớt.
    Cam Lộ theo bản năng thấy cảnh tượng này vô cùng kỳ lạ, đồng thời nhớ lại lời khiêu khích của Tần Nghiên Chi lúc nãy, trong lòng nghĩ, nếu Tần Nghiên Chi biết Nhiếp Khiêm từng là người yêu của mình, không biết sẽ có thái độ như thế nào, sẽ nói những lời khích bác gì nữa. Nghĩ đến đây, cô đúng là dở khóc dở cười, nhưng dĩ nhiên cô không định chủ động nói ra bất kỳ điều gì.
    “Chú rất kín tiếng với anh, anh chỉ biết Nhiếp Khiêm là tổng giám đốc điều hành mà chủ tịch Thẩm trả lương rất cao mời về, thành tích và năng lực kinh doanh của anh ta rất nổi tiếng trong giới, ngoài ra anh không biết gì thêm. Chi Chi điên thì cũng có một chút, nhưng tâm tư thật rất đơn giản, anh sợ con bé…”
    “Anh sợ cô ấy bị lừa đúng không, nghe nói kẻ lắm tiền không tránh khỏi nỗi phiền muộn sợ người khác tiếp cận mình có mục đích khác đúng không, Tần Trạm, hiếm có ai có tư tưởng “thân dân” như anh.” Cam Lộ cười châm chọc.
    Tần Trạm gượng gạo: “Không nghiêm trọng như em nói đâu, thật ra chú cho rằng Nhiếp Khiêm là một nhân tài hiếm có, năng lực xuất chúng, làm việc cho lão Thẩm quả thật rất thiệt thòi.”
    “Tôi e rằng không có nhiều tin túc để cung cấp cho anh rồi. Tôi chỉ có thể nói với anh, Nhiếp Khiêm là lớp trưởng đàn anh hồi cấp 2 của tôi, thành tích học tập xuất sắc, là học sinh tài năng của khoa xây dựng một trường đại học danh tiếng, còn những chuyện khác anh tự mình tìm hiều vậy.”
    Tần Trạm cười trừ: “Anh biết em không thích Chi Chi, con bé có lúc đúng là hơi quá đáng một chút, nhưng con bé không có ý đồ xấu, cũng chỉ là cảm tính thích gì làm đó mà thôi.”
    Cam Lộ không chút khách khí nói: “Cô ấy cảm tính, muốn nhõng nhẽo với cha cô ấy hay với anh đó là quyền của cô ấy. Cho dù cô ấy muốn chống đối mẹ tôi, tôi cũng chẳng quản được. Mẹ tôi lấy người đàn ông đã có con gái riêng thì cũng nên biết phải đối mặt với những vấn đề gì, không đến lượt tôi phải lo lắng cho bà. Nhưng tôi cũng không có lý do gì để nhẫn nhịn sự khiêu khích, châm chọc của kẻ khác.”
    “Được rồi, được rồi.” Tần Trạm cười xòa, “Tùy em vậy, anh cũng không nhúng mũi vào chuyện người khác nữa.”
    “Được, vậy bây giờ đến lượt tôi hỏi anh, Tần Nghiên Chi nói người yêu mới của anh là như thế nào?”
    Tần Trạm không mảy may bối rối nói: “Anh và Giai Tây đúng là đang quen nhau, nhưng chưa đến mức đó đâu.”
    Cam Lộ không thể tin được trợn mắt nhìn anh, nhớ lại mấy ngày trước nói chuyện điện thoại với Tiền Giai Tây, cô không hề đá động đến, giấu nhẹm chuyện này với bạn thân của mình quả thật có chút kỳ lạ: “Tần Trạm, anh đừng có mà chưa chia tay với bạn gái đã đi đùa giỡn với Giai Tây.”
    “Anh và Tiểu Phán đã chia tay rồi.” Tần Trạm xua tay, “Em đừng nghe Chi Chi nói bậy. Thúc ăn đã bắt đầu dọn lên rồi kìa, chúng ta vào thôi.”
    “Đợi một chút, công ty mà Hạ Tĩnh Nghi làm việc có quan hệ làm ăn nào với Vạn Phong không?”
    “Em cũng biết Hạ Tĩnh Nghi à? Chú và ông chủ Tỷ Tân Trần Hoa mấy năm nay có qua lại với nhau, có thể nói là có chút giao tình. Tỷ Tân hiện nay đang tiến quân vào thành phố này, phạm vi đầu tư nhà đất của họ chủ yếu tập trung ở lĩnh vực thương mại và công nghiệp, nghe đâu sẽ vung tay đầu tư một khoản không nhỏ vào một dự án đất đai ở thành phố này, Hạ Tĩnh Nghi đại diện cho Tỷ Tân gặp gỡ chú một lần, cụ thể hợp tác thế nào hiện giờ vẫn chưa thể nói ra được.”
    Cam Lộ gật gù: “Ừm chúng ta vào thôi.”

    Nhưng vừa bước và, Cam Lộ chợt sững người lại, Hạ Tĩnh Nghi không biết từ lúc nào đã ngồi vào chỗ của cô bên trái Thượng Tu Văn, hai người đang trò chuyện gì đó. Nhìn thấy Cam Lộ, cô ta không hề có ý muốn đứng dậy: “Bàn bên đó toàn ông bà lão, thật chẳng thú vị gì, tôi ngồi đây, Thượng phu nhân không phiền gì chứ.”
    Cam Lộ thấy rất phiền nhưng không thể nói gì, đành mỉm cười: “Cứ tự nhiên.”
    Thượng Tu Văn đã đứng dậy, kéo chiếc ghế bên phải anh cho cô: “Lộ Lộ, ngồi xuống đi.”
    Chỗ ngồi này lại ngay bên cạnh Nhiếp Khiêm, còn Tần Nghiên Chi nhìn cô với vẻ mặt đầy vẻ chờ đợi được xem một vở kịch. Cô thản nhiên ngồi xuống, không để ý đến bất cứ điều gì khác.
    Tần Vạn Phong bước lên bục sân khấu nhỏ trong sảnh tiệc, nâng ly cảm ơn bạn bè bớt chút thời gian đến dự tiệc, mọi người cùng đứng lên, nâng ly chúc mừng. Sau khi ngồi xuống, Tần Nghiên Chi chú ý đến Thượng Tu Văn và Cam Lộ không hề cầm ly rượu trước mặt mà một người uống trà một người uống nước ép trái cây, cô mỉm cười nói: “Hai vị không có thành ý rồi, nâng ly chúc cha tôi sinh nhật vui vẻ ít nhiều cũng phải uống một chút rượu chứ.”
    Nhiếp Khiêm vẫy tay gọi nhân viên phục vụ đến rót thêm nước ép trái cây vào ly của Cam Lộ: “Anh nhớ Cam Lộ dị ứng với rượu, chưa uống bao giờ.”
    Tần Nghiên Chi liếc anh một cái: “Còn Thượng tiên sinh thì sao?”
    Thượng Tu Văn tỏ ý bảo nhân viên phục vụ rót thêm trà cho anh: “Tôi cũng không uống rượu, đợi chút nữa sẽ dùng trà thay rượu kính chủ tịch Tần một ly là được rồi.”
    “Tu Văn, hai tháng trước lúc chúng ta cùng ăn cơm anh có uống rượu mà, không biết tại sao lại cai rượu thế.” Hạ Tĩnh Nghi ngồi thẳng, ra chiều nghĩ ngợi hỏi.
    Giọng nói Thượng Tu Văn vô cùng bình thản: “Dạo này tôi cai thuốc lá và rượu rồi.”
    “Chẳng lẽ có kế hoạch gia đình với phu nhân đây?”
    Câu hỏi đường đột này khiến cho Cam Lộ hơi cau mày, nhưng Thượng Tu Văn lại mỉm cười quay sang Cam Lộ, ánh mắt dịu dàng, như thể hai người đã ngầm hiểu ý nhau. Dưới ánh mắt chăm chú của anh, Cam Lộ cũng nhoẻn miệng cười, Thượng Tu Văn lúc này mới quay lại nhìn Hạ Tĩnh Nghi với anh mắt nghiêm khắc: “Đã là kế hoạch gia đình, hình như không nhất thiết phải nói với mọi người ở đây rồi.”

    Mới dọn lên được vài món, điện thoại Thượng Tu Văn bỗng vang lên, anh nhìn số hiển thị trên màn hình, nói “xin lỗi” rồi đi ra ngoài nghe máy.
    Hạ Tĩnh Nghi vờ không để tâm nhìn Cam Lộ: “Thượng phu nhân, nếu tôi nhớ không lầm thì cô là giáo viên, bây giờ ở trường đang nghỉ đông đúng không?”
    Cam Lộ hờ hững gật đầu.
    “Nghỉ lễ có kế hoạch gì không?”
    “Nghỉ lễ tôi còn phải đi học nâng cao.”
    “Ồ thì ra là vậy. Thời gian nay tôi thường gặp Tu Văn ở thành phố J, tôi đoán gần đây anh ấy e rằng phải thường xuyên ở đó, cô không đi cùng anh ấy, thật tiếc quá.”
    Cam Lộ thấy buồn cười nhìn Hạ Tĩnh Nghi: “Cô Hạ, cảm ơn cô quan tâm…” Thượng Tu Văn đột ngột quay lại, đặt tay lên vai vợ, nhẹ nhàng nói: “Lộ Lộ, có lẽ anh phải đi trước đây.”
    “Sao thế?”
    “Anh phải đi Brazil gấp.”
    Cam Lộ chưa kịp mở miệng, Hạ Tĩnh Nghi đã cướp lời: “Tu Văn, có phải Thiếu Côn xảy ra chuyện rồi không?”
    Thượng Tu Văn dường như hơi sững người lại, sau đó ném ánh mắt nhìn sắc lạnh về phía Hạ Tĩnh Nghi rồi lập tức lắc đầu: “Anh ấy vẫn khỏe. Xin lỗi các vị, tôi đi trước đây.”
    Cam lộ ngước mắt lên, bắt gặp ánh mắt của Hạ Tĩnh Nghi đang nhìn họ trừng trừng không chút e ngại. Cô đầy bụng nghi hoặc nhưng vẫn điềm nhiên gật đâu, rồi cũng đứng dậy, nhẹ nhàng nói: “Em về giúp anh chuẩn bị hành lý,” sau đó cất cao giọng nói với Tần Trạm, “Tần Trạm, cho tôi gửi lời xin lỗi đến chú Tần, chúng tôi có việc gấp phải đi trước.”

    Ra khỏi khách sạn, Thượng Tu Văn vừa cho xe chạy ra đường lớn vừa nói: “Thiếu Côn xảy ra chuyện ở Brazil rồi, anh ấy bị cáo buộc tham gia rửa tiền, đã bị cảnh sát bắt giữ để phục vụ điều tra án, anh phải đi ngay sang đó một chuyến.”
    Cam Lộ giật nảy mình, rửa tiền là từ nghe rất xa lạ và nguy hiểm, vượt quá phạm vi hiểu biết của cô: “Có nghiêm trong lắm không?”
    “Bây giờ chưa thể nói được, công ty anh ấy chuyên về xuất nhập khẩu, một phần nhỏ nguyên liệu thép của Húc Thăng là do anh ấy làm đại lý, dính vào những chuyện cáo buộc thế này rất phiền phức.”
    Cam Lộ ngần ngừ một lúc: “Cô Hạ quen biết Thiếu Côn?”
    “Họ quen biết nhau trước.” Thượng Tu Văn thờ ở nói, “Nhưng rất lâu rồi hình như không có liên lạc với nhau.”
    “Vậy tại sao cố ấy nghe đến Brazil liền nghĩ đến Thiếu Côn?”
    Thần thái Thượng Tu Văn nhìn chẳng khác gì so với vừa rồi, nhưng Cam Lộ đã rất quen thuộc với từng biểu hiện nhỏ nhặt nhất của anh, cơ má dưới của anh khẽ động đậy, chứng tỏ anh đang cắn chặt răng. Một lúc lâu sau, anh mới mở miệng nói, giọng ôn hòa: “Chuyện này anh cũng rất lấy làm kỳ lạ, cứ cho là Thiếu Côn có liên lạc với cô ấy cũng không thể xảy ra chuyện là báo tin cho cô ấy biết ngay, e rằng anh hiện giờ cũng không thể giải thích chính xác cô ấy cho ý gì.”
    Cam Lộ im lặng không nói nhìn ra ngoài cửa sổ, phát hiện ngoài trời tuyết lại rơi, hình như có xu hướng rơi nhiều thành một trận tuyết dày. Một mùa đông khắc nghiệt, tuyết rơi nhiều như năm nay trong trí nhớ của cô hình như rất hiếm gặp ở thành phố này.
    Thượng Tu Văn chuyên tâm lái xe, không lâu sau đã về đến nơi họ ở, anh cho xe chạy chầm chậm vào hầm xe, đậu xe vào vị trí xong mới quay sang nhìn Cam Lộ, thái độ vô cùng nghiêm túc: “Anh nghĩ cô ấy sẽ còn nói với em nhiều điều khác nữa, Lộ Lộ ạ, có khi là tình cờ gặp cô ấy; có khi là cô ấy sẽ cố tình đến tìm em. Cô ấy còn nói gì nữa, anh cũng không rõ. Anh chỉ có thể nói với em, nếu em có bất kỳ nghi vấn gì, nhớ nói cho anh biết trước, đừng phán đoán theo lời cô ấy.”
    Cam Lộ theo anh xuống xe, đi đến thang máy, cuối cùng cũng nhịn không được, buồn buồn nói: “Tu Văn, cô ấy là người phụ nữ có sự nghiệp, có địa vị cao, lẽ ra bận rộn mới phải. Theo anh nói, chuyện của hai người đã thành quá khứ, cô ấy có lý do gì mà cứ bám riết lấy em không buông?”
     
  8. trangpham1990

    trangpham1990 Let it be Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    12/6/2010
    Bài viết:
    1.010
    Lượt thích:
    2.457
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Thượng Tu Văn nhấn nút mở cửa thang máy, chăm chú nhìn số tầng hiển thị trên màn hình nhỏ phía trên: “Về chuyện này, e rằng anh không thể cho em một lời giải thích rõ ràng. Chuyện cô ấy và anh đúng là đã thành chuyện cũ, cũng có thể cô ấy có cách nhìn về chuyện cũ khác anh.” Anh không hề quay sang nhìn cô, vươn tay kéo cô nép vào mình, “Nhưng anh hiểu rất rõ, đối với anh, bây giờ chung sống với em mới là điều quan trọng nhất.”
    Thang máy dừng lại trước mặt họ không một tiếng động, Cam Lộ cùng anh bước vào, ôm chặt lấy một cánh tay anh, mặt vùi vào vai anh.

    Ngô Lệ Quân nghe Thượng Tu Văn kể xong, lập tức nhíu mày căng thẳng: “Nó sao lại gây ra chuyện này chứ. Chẳng lẽ nó không mời được luật sư sao? Con đi thì có ích gì?”
    Thượng Tu Văn vừa dùng di động lên mạng tìm chuyến bay vừa hờ hững đáp: “Luật phát Brazil vẫn chưa kiện toàn, hơn nữa chuyện này không phải chỉ có luật sư là được.”
    “Nhưng bây giờ việc sát nhập Húc Thăng đang ở giai đoạn then chốt, con đi ra nước ngoài, lỡ xảy ra chuyện gì thì làm thế nào?”
    Cam Lộ cảm thấy lạ lùng với suy nghĩ của mẹ chồng, Thượng Thiếu Côn nói gì cũng là cháu trai của nhà họ Thượng, sau khi được nhận nuôi cũng có thể coi là cháu đích tôn, từng sống trong nhà họ Thượng đến khi lên đại học, không thể nói là không có thân tình, nhưng Ngô Lệ Quân rõ ràng không hề lo lắng cho sự an nguy của anh ta nơi dị quốc tha hương, lại quan tâm đến việc sáp nhập Húc Thăng phải đình lại một thời gian dai, sự thiên vị quá rõ.
    Cô không muốn xem vào cuộc đối thoại giữa hai người, vội vàng lên lầu thu dọn hành lý, chỉ đứng trên đầu cầu thang hỏi vọng xuống: “Tu Văn, có cần mang theo đồ vest không?”
    Dưới lầu hai người vẫn đang tranh luận, âm thanh không lớn lắm, Ngô Lệ Quân tốc độ nói hơi nhanah, Thượng Tu Văn thì vẫn từ tốn như mọi khi, nhưng rõ ràng là chẳng ai chịu nhường ai. Chỉ nghe Thượng Tu Văn kết luận: “Mẹ, chúng ta đừng thảo luận chuyện này nữa.” Sau đó nói với lên: “Chỉ cần một bộ là đủ.”
    Không biết bắt đầu từ lúc nào, Thượng Tu Văn đi công tác đều nói lịch trình cho cô biết để cô chuẩn bị hành lý. Cô đoán mò thời tiết ở đất nước ở Nam bán cầu Brazil như thế nào, rồi xếp vào một bộ đồ vest mỏng màu xám cùng áo sơ mi và cà vạt đồng bộ, rồi chuẩn bị vài bộ quần áo đơn giản, thoải mái khác. Động tác vô cùng thuần thục, nhanh lẹ, lúc Thượng Tu Văn nói chuyện với mẹ xong lên đến nơi, cô đã thu dọn gần xong rồi.
    Thượng Tu Văn mở ngăn kéo lấy hộ chiếu, rồi đưa chìa khóa xe xe cho vợ: “Thời tiết không tốt, đừng chen chúc trong xe buýt, sau này cứ lái xe đi làm nhé, cẩn thận một chút là được rồi.”
    Cam Lộ gật đầu, cô có bằng lái xe hơn một năm nay, Thượng Tu Văn thi thoảng cũng đưa chìa khóa xe cho cô, động viên cô lái xe nhiều một chút, kỹ thuật lái xe của cô không tệ: “Em đưa anh ra sân bay.”
    Hai người xuống lầu, Ngô Lệ Quân đã về phòng, Thượng Tu Văn chỉ đứng ngoài của phòng chào bà một tiếng rồi cùng Cam Lộ đến sân bay.
    Thượng Tu Văn đặt chuyến bay sớm nhất đi Bắc Kinh, làm thủ tục check in vào gửi hành lý xong, còn một chút thời gian, hai người đến sảnh chờ ngồi một lát.
    Cam Lộ hỏi: “Sao mẹ lại không muốn anh đi Brazil?”
    “Mẹ chủ yếu là lo việc sáp nhập xưởng luyện thép của Húc Thăng, sợ một mình cậu ứng phó không nổi. Anh đã nói rõ ràng với mẹ rồi, trước Tết không thể nào có kết luận rõ ràng, anh giải quết việc bên đó xong sẽ quay về ngay, không để trì hoãn việc gì cả.” Thượng Tu Văn hình như hơi do dự một lát, sau đó cười buồn: “Còn Thiếu Côn, anh ấy và mẹ không nói chuyện với nhau mấy năm nay rồi.”
    Cam Lộ ngớ người ra, nhưng không định hỏi rõ nguồn cơn, chỉ im lặng dặt tay mình lên tay anh, anh nắm chặt lấy: “Lúc nhỏ tính cách Thiếu Côn đã rất bất kham, lại thêm cha mẹ anh ấy lần lượt qua đời, khó tránh khỏi có chút tự cô lập mình, nhưng đó là chuyện trước đây. Tình cảm giữa anh ấy và cha anh rất tốt, anh ấy luôn đau xót trước sự ra đi đột ngột của ông, cho rằng mẹ anh không chăm sóc tốt cho ông ấy.”
    Đây là lần thứ hai anh kể cho Cam Lộ nghe về người cha đã mất của mình, nụ cười buồn nơi khóe miệng càng thê lương hơn: “Thật ra, nếu truy cứu đến cùng, có lẽ Thiếu Côn có lý do để trách anh.”
    “Sinh lão bệnh tử, ai cũng không thể tránh khỏi, anh ấy không nên trách anh và mẹ mới phải.”
    “Không, có những chuyện lẽ ra không nên xảy ra.” Thượng Tu Văn lắc đầu, tâm trạng u ám.
    “Thật ra em cảm thấy tình cảm giữa anh và Thiếu Côn rất tốt, giống nhưu anh em ruột vậy.”
    Cam Lộ nhớ rất rõ khi tuần trăng mật ở Maldives sắp kết thúc, Thượng Thiếu Côn có lòng bay từ Mỹ đến để gặp họ. Sau một hồi hàn huyên, cô một mình đi SPA thư gian, lúc quay lại thấy anh em họ đang ngồi uống rượu ở ban công lộ thiên nhìn ra biển, ánh mặt trời gay gắt đằng Tây khiến bóng họ ngả dài cả vào trong phòng, họ không hề chuyện trò với nhau nhiều, nhưng giữa hai người toát ra sự thân thiết và ăn ý mà người ngoài không khó nhận ra.
    “Đúng vậy, tình cảm giữa bọn anh rất luôn tốt nên anh ấy không trách gì anh, chỉ phẫn nộ với mẹ anh.” Thượng Tu Văn thẫn thờ nhìn dòng người tất bật qua lại, “Sau này có thời gian sẽ kể cho em nghe. Sắp đến tết rồi, anh không biết phải lưu lại bên đó bao lâu, nếu anh không về kịp, em thay anh ở bên cạnh mẹ nhiều một chút, mẹ cũng rất cô đơn.”
    Cam Lộ tiễn Thượng Tu Văn đến khu vực hải quan, rồi tự mình lái xe về nhà. Bầu trời u ám ảm đạm, tuyết rơi lúc nhỏ lúc to, gần như chẳng có lúc nào dừng, tâm trạng của cô gống như thời tiết lúc này vậy, có chút nặng nề mơ hồ, nhưng cũng có chút an ủi.
    Cô không hề cảm thấy xấu hổ vì mẹ mình đi bước nữa, nhưng trước giờ đều không muốn dính dáng đến những người trong gia đình ấy. Thượng Tu Văn rất ít khi nhắc đến cuộc sống trước đây của anh, gia đình của anh và người cha mất sớm của anh.
    Bây giờ cô và anh ở vào giai đoạn mà trước đây cả hai đều không mở lòng với nhau, lần đầu tiên cô nhận ra, đi sâu vào cuộc sống cảu đối phương, đối với hôn nhân mà nói đó là việc hết sức bình thường. Cô nghĩ, rốt cuộc bọn cô cũng đang có một sự khởi đầu tốt đẹp.

    Thượng Tu Văn xin visa ở Bắc Kinh, thuận lợi chuyển tiếp máy bay đến lò lửa Rio de Janeiro của Brazil. Đến nơi anh gọi điện thoại về báo bình an. Cam Lộ bắt đầu tham gia vào lớp học nâng cao của trường, tuy mỗi ngày đều đi về đúng giờ nhưng thấy nhẹ nhõm hơn là đi làm. Trận tuyết gây bao tổn thất trong cả nước cuối cùng đã ngừng hẳn, trời vẫn xám xịt, nhưng lái xe đã thuận tiện hơn rất nhiều.
    Đến khi lớp học nâng cao kết thúc, chính thức bước và kỳ nghỉ, Thượng Tu Văn vẫn chưa về, anh gọi điện thoại chỉ nói việc Thượng Thiếu Côn không hẳn nghiêm trọng lắm, chủ yếu là bị liên lụy, nhưng tình hình phúc tạp hơn dự đoán, e rằng phải bỏ lỡ cái Tết quê nhà. Nghe tin này, Ngô Lệ Quân chẳng hề tỏ ra lo lắng chỉ thờ ơ nói: “Con nghĩ kỹ là được.”
    Cam Lộ lên mạng tra cứu tình hình Brazil, chỉ dặn đi dặn lại anh nhất định phải chú ý tình hình an ninh không tốt bên đó, Thượng Tu Văn gật đầu, trấn an cô, ở đây tình hình không hỗn loạn như trên mạng đưa tin.

    Đến trước giao thừa một ngày, Cam Lộ lần đầu tiên không hẹn đồng hồ báo thức, cô ngủ nướng mãi đến khi di động trên tủ đầu gường réo vang không ngừng mới miễn cưỡng với tay cầm lấy, mơ mơ màng màng nhất nút nghe: “A lô?”
    Là Thượng Tu Văn gọi về từ Brazil, anh có chút ngạc nhiên: “Lộ Lộ, em vẫn còn đang ngủ à?”
    “Ngủ nướng ngày đông là sự hưởng thụ tuyệt vời của cuộc sống, hơn nữa,” Cam Lộ cuộn mình vào trong chăn nói: “Em sống ở đây lâu rồi, ngủ nướng một hôm không quá đáng chứ.”
    Thượng Tu Văn ngớ người, biết cô đang nói thật. Sau khi dọn về đây ở, dù là cuối tuần hay nghỉ lễ, Ngô Lệ Quân đều thức dậy đúng giờ, Cam Lộ cũng ngại ngủ nướng, phải thức dậy như lúc đi làm. Anh từng nói có thể thương lượng với mẹ, cuối tuần hoặc ngày nghỉ để cô ngủ thêm một chút, cô liền ngăn lại, nói không cần thiết.
     
  9. trangpham1990

    trangpham1990 Let it be Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    12/6/2010
    Bài viết:
    1.010
    Lượt thích:
    2.457
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    “Mẹ không có ở nhà à?”
    “Hôm qua mẹ đi họp ở tỉnh lị rồi, tối nay mới về.”
    “Xin lỗi, Lộ Lộ.”
    Cam Lộ cười: “Ấy, sao lại bỗng dưng xin lỗi em. Nghe nói các cô gái ở Nam Mỹ vừa phóng khoáng vừa gợi cảm. Anh thành thật khai báo đi, anh đi xem múa thoát y hay đi quán bar tán tỉnh mấy cô gái rồi?”
    Thượng Tu Văn lại ngớ ra, một hồi lâu mới cố nén cười: “Ừm, các cô gái ở đây quả thật rất bốc lửa, anh bây giờ rất thông cảm cho Thiếu Côn cứ than phiền an ninh ở đây kém nhưng một năm ít nhất phải ở đây đến bốn, năm tháng.”
    “Nói trọng điểm, rốt cuộc là có hay không?”
    “Anh đâu có tâm trạng để làm mấy chuyện đó.” Thượng Tu Văn thở dài, “Ngốc ạ, lấy anh rồi em chẳng thể ngủ nướng thỏa thích được ngày nào, anh cảm thấy có lỗi.”
    “Ồ, ra vậy. Không sao, ngày nào cũng ngủ nướng cũng chẳng có gì thú vị, thi thoảng ngủ một lần thật tuyệt, rất thoải mái.” Cô vươn vai trong chiếc chăn ấm, “Mấy giờ rồi?”
    “Bên này sắp 11 giờ đêm rồi.”
    Cam Lộ dạo này hay nói điện thoại với anh nên đã nắm được chênh lệch múi giờ giữa hai nước: “Em ngủ đến 10 giờ sáng cơ đấy, thật ra trước đây chưa từng có. Haizz, mấy hôm nay hình như rất dễ mệt mỏi, lát nữa chị Hồ đến làm tổng vệ sinh.”
    “Nằm thêm chút nữa đi.”
    Cô vốn chớm ngồi đậy, nghe lời anh nói lại nằm xuống, thư thái vùi đầu vào gối: “Tu Văn, muộn rồi sao anh còn chưa đi ngủ, có phải Thiếu Côn gặp phiền phức gì rồi không?”
    “Vẫn tốt, công ty anh ấy chỉ bị liên đới, hơn nữa anh ấy là công dân Anh, luật sư cho rằng cơ hội thoát khỏi cáo buộc của anh ấy rất lớn.”
    “Vậy thì tốt rồi,” ấn tượng của Cam Lộ về Thượng Thiếu Côn rất tốt, nghe tin này, cô cũng mừng cho anh, “Vậy sao anh còn chưa ngủ, có phải lo lắng cho Húc Thăng không?”
    “Anh chỉ là rất nhớ em, Lộ Lộ ạ, nhớ đến không ngủ được, nếu bây giờ có em nằm bên cạnh anh thì tốt biết mấy.”
    Giọng nói có vẻ khàn khàn của Thượng Tu Văn vọng đến, khoảng cách xa côi như vậy hình như khiến cho giọng nói này tăng thêm sức ấm áp khó diễn tả thành lời, Cam Lộ từ đầu ngón tay cầm điện thoại đến tận tim óc đều run lên vì hạnh phúc, cổ họng như nghẹn lại, một lát sau mới thì thào: “Em cũng rất nhớ anh.”
    Hai người đều im lặng, xa xa vẳng lại tiếng kêu rè rè nhỏ xíu của đường truyền điện thoại, lúc này chiếc điện thoại để bàn ở tủ đầu giường bỗng reng lên, cô ghét sự chen ngang làm cụt hứng này nhưng cũng đành nhổm dậy nghe. Là Ngô Lệ Quân gọi về, bà đi thẳng vào vấn đề: “Tiểu Cam, con liên lạc với chị dâu họ ngay, tìm nó, bảo nó lập tức quay về nhà.”
    Cam Lộ chẳng hiểu đầu cua tai nheo: “Mẹ, chị dâu sao thế ạ, con phải đi đâu tìm chị ấy?”
    Giọng nói Ngô lệ Quân rõ ràng đang rất bực bội, nhưng miễn cưỡng hạ thấp giọng: “Mẹ vừa mới nhận được điện của cậu con, nghe nói không biết nó nghe lời đồn đại gì, từ thành phố J chạy đến chỗ chúng ta tìm nhân tình của Ngô Úy nói phải quấy, vậy còn ra thể thống gì nữa? Mẹ đang bận họp, con đi tìm nó, khuyên lơn nó.”
    Cam Lộ đành vâng vâng dạ dạ, đặt điện thoại xuống, cô vừa đứng dậy vừa nói vào di động: “Anh đều nghe thấy rồi chứ. Trời ạ, thành phố này lớn thế này, em biết đi đâu tìm chị ấy bây giờ?”
    Thượng Tu Văn vừa tức giận vừa không biết phải làm thế nào: “Em gọi điện thoại cho Ngô Úy trước, chuyện này đáng lẽ phải để anh ta ra mặt giải quyết.”
    “Ừm, được rồi, không nói với anh nữa, em đi thay quần áo đây.”
    “Lái xe cẩn thận, có chuyện gì, phải gọi cho anh ngay đấy.”

    Cam Lộ vội vàng đánh răng rửa mặt, thay quần áo, sau đó gọi vào di động Ngô Úy: “Anh Ba, vui lòng chỉ cho em biết, em phải đi đâu để tìm chị dâu.”
    Ngô Úy đang rất thê thảm, anh ta vừa bị cha và cô gọi đến mắng cho một trận, vợ nhận điện thoại của anh ta, nghe anh ta hù dọa chỉ cười gằn: “Ngô Úy, anh nên biết rõ, bây giờ là anh quỳ xuống cầu xin tôi, còn phải xem tâm trạng tôi thế nào đã.” Sau đó cúp điện thoại chẳng thèm đoái hoài đến anh ta. Hiện giờ anh ta đang ở đây, hoàn toàn không phải là thành phố J có thể hô phong hoán vũ, lại càng không thể ngạo mạn như bình thường được nữa, đành xuống nước nói: “Lộ Lộ, chị dâu em không biết nghe ai nói xằng nói bậy đã đến đài truyền hình, anh quả thật không tiện đến đó lôi cô ta về, đành phiền em vậy.”
    Cam Lộ không khỏi cảm thấy buồn cười: “Được rồi, em đến đó xem sao.”
    Cô vừa lái xe đến đài truyền hình vừa đeo tai nghe gọi điện thoại cho Tiền Giai Tây: “Giai Tây, bây giờ cậu có đi làm không?”
    Giọng Tiền Giai Tây hạ đến mức thấp nhất nhưng lại rất phấn khích: “Đang đi làm, tớ đang ở hiện trường xì căng đan, rất phấn khích, rất đã, bây giờ không tiện kể cho cậu nghe, để tớ phát lại sau vậy.”
    “Ấy, đợi đã, cái cô Lý Tư Bích hôm nay có đi làm không?”
    “Cậu tìm cô ta làm gì? Chẳng lẽ có người truyền hình vở kịch đang đến hồi gay cấn với cậu rồi à, tin tức truyền đi nhanh như tên bắn ấy.”
    Cam Lộ nghe mà đầu cứ quay mòng mòng: “Cái gì mà vở kịch đang đến hồi gây cấn?”
    “Tớ nói cậu nghe nhé, tớ vừa nãy đang quay hình chương trình trò chuyện với người quản lý của Lý Tư Bích, thì một bà dẫn theo mấy tay bặm trợn không biết làm cách nào lọt vô được trường quay, bước lên nhìn mặt rồi tặng cho Lý Tư Bích một cái tát trời giáng, bây giờ ở đây đang vô cùng hỗn loạn, chấn động cả đài truyền hình.”
    Cam Lộ trợn mắt đớ lưỡi. Cô và chị dâu Trần Vũ Phi giao thiệp không nhiều, trong ấn tượng của cô, đó là người phụ nữ dung mạo xinh đẹp, nói năng cởi mở,tuy có gia thế nhưng cử chỉ không hề hống hách,kiêu căng, ngược lại còn rất thân thiện khéo léo, thật không ngờ lại có thể hành động như vậy, chạy đến đây không chút do dự ra tay đánh người.
    “Họ vẫn còn ở đó chứ?”
    “Dĩ nhiên, cô ta đang ngồi chễm chệ trên sân khấu, yêu cầu lãnh đạo đài ra mặt nói chuyện nên xử lý thế nào đối với cô dẫn chương trình đạo đức bại hoại này.”
    “Tớ lập tức đến đó ngay, cậu ra cổng đài đón tớ nhé.”
    Tiền Giai Tây kinh ngạc: “Cậu cũng có hứng thú xem xì căng đan này à?”

    Cam Lộ chạy đến đài truyền hình, chỉ thấy trước trường quay có rất nhiều nhân viên bảo vệ đang đứng đó, ngăn không cho tùy tiện vào hiện trường, Tiền Giai Tây đứng đợi ở ngoài không biết từ đâu kiếm được chiếc thẻ nhân viên choàng vào cổ cô, hai người bước vào trong, Cam Lộ vừa nói cho Tiền Giai Tây biết người phụ nữ đang làm loạn đó là chị dâu của Thượng Tu Văn.
    “Á, thật không?” Tiền Giai Tây vô cùng kinh ngạc, “Vậy anh họ Thượng Tu Văn thật có thực lực cũng rất có gia thế đấy nhỉ, sao cậu chưa bao giờ nói có họ hàng lợi hại như vậy.”
    “Lợi hại gì, xấu mặt thì có.” Cam Lộ đành cười trừ.
    “Cậu thật là, lần trước ở cổng sau đài tụi mình thấy nhân tình của Lý Tư Bích, cậu chẳng hề nói cho tớ biết đó là họ hàng nhà cậu.”
    “Cho tớ xin đi, anh ta chỉ là anh họ của Tu Văn, tớ cũng chẳng qua lại gì nhiều với anh ta. Hơn nữa cảnh tượng lúc đó tớ hét toáng lên là anh họ thì có gì hay ho?”
    Tiền Giai Tây cười lớn, sau đó tấm tắc khen: “Chị dâu cậu thật dũng cảm, rõ ràng là đã chuẩn bị kỹ càng mới đến đây, mấy gã đẹp trai to con mặc đồ đen ngăn không cho người không phận sự vào, chị ta vừa đến đã tặng cho người ta một cái tát, tát xong còn không cho Lý Tư Bích đi. May mà hôm nay chỉ thu hình chứ không phát trực tiếp, nếu không xảy ra chuyện lớn rồi. Bên đài nói sẽ báo cảnh sát, chị ta không hề tỏ ra nao núng, nói thật đúng lúc, chị ta cũng lập túc gọi đường dây nóng cho các báo lớn, mời phóng viên đến đây viết bài. Trong đài sợ làm quá truyền ra ngoài sẽ thành tiếng xấu, phó giám đốc đài vừa mới qua đó, đang khuyên chị ta đổi địa điểm để nói chuyện.”
    Hai người bước vào, chỉ thấy trong trường quay đã yên tĩnh trở lại, bảo vệ đã mời tất cả những người không liên quan ra ngoài, chỉ còn một vài nhân viên đài ở lại, trên sân khấu có đặt hai chiếc ghế sô pha màu đỏ, bên trái là Lý Tư Bích mặt mày thất sắc, đầu óc rối bời, cô ta quay mặt vào trong ngồi bên cạnh là người đàn ông trung niên có vẻ là lãnh đạo đài, còn chị dâu xinh đẹp Trần Vũ Phi ngồi chiếc ghế bên phải, chị mặc một chiếc áo khoác da màu xám đậm, rất sang trọng, quý phái, phía sau là một gã đàn ông cao lớn vận vest đen đứng bất động, mặt mày dữ dằn, bặm trợn.
    Tiền Giai Tây thì thào nói: “Cậu xem, có giống cảnh trong phim không?”
    Nhưng Cam Lộ thì lại thấy người phụ nữ kiều diễm đang ngồi hàng ghế khán giả, mặc bộ đồ màu xanh nước biển vô cùng tinh tế, không ai khác chính là Hạ Tĩnh Nghi, cô ta đang ngồi nghiêng, hai chân vắt chéo lên nhau, đang nhìn lên sân khấu với vẻ mặt thích thú.
    “Sao cô ta cũng có mặt ở đây?” Cam Lộ nhíu mày hỏi nhỏ, hất mặt về phía Hạ Tĩnh Nghi.
    “Hạ Tĩnh Nghi ấy à? Hôm nay làm chương trình phỏng vấn cô ta mà, cô ta xem ra cũng rất nhiều chuyện đấy, còn một vị khách mời nữa là một nhà kinh tế học rất nổi tiếng, người ta rất tự trọng, nhìn thấy cảnh này lập tức bỏ đi. Không ngờ cô ta lại không đi, còn ngồi đó xem náo nhiệt, cô ta dù sao cũng là khách mời, bảo vệ cũng không tiện thẳng thừng mời cô ta ra ngoài.”
    Cam Lộ thầm cảm thấy có gì không đúng, cô thấy Hạ Tĩnh Nghi chẳng hơi đâu mà ngồi xem trò náo nhiệt này nhưng bây giờ cô không thể nghĩ nhiều, bèn bước lên cất tiếng gọi: “Chị Vũ Phi.”
    Trần Vũ Phi nhìn thấy cô, có chút bất ngờ, cười lạnh lùng nói: “Đúng là bà cô mình không tiện ra mặt, lại đẩy em đến đây. Lộ Lộ, chị khuyên em đừng nên xen vào chuyện không phải của mình.”
    “Sao lại không phải chuyện của em?” Cam Lộ cũng cười, “Chị Vũ Phi, có gì từ từ nói, ở đây cũng là chỗ làm việc của người ta, chi bằng hẹn ở một nơi khác rồi gọi anh Ba đến, mọi người gặp mặt nói cho rõ ràng có phải tốt hơn không.”
     
  10. trangpham1990

    trangpham1990 Let it be Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    12/6/2010
    Bài viết:
    1.010
    Lượt thích:
    2.457
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Trần Vũ Phi bĩu môi: “Lộ Lộ, em không hiểu anh Ba của em rồi, anh ta trước nay làm cái gì cũng không dám làm, chứ đừng nói là dám nhận, đến mới là lạ đó.” Chị ta quay sang Lý Tư Bích, “Chi bằng cô gọi cho anh ta, bình thường không phải chỉ cần cô gọi một tiếng, anh ta phóng xe hơn trăm cây số từ thành phố J đến đây để gặp cô sao? Để xem hôm nay anh ta có đến cứu cô không.”
    Lý Tư Bích dường như đã lấy lại bình tĩnh, lạnh lùng nói: “Tôi hoàn toàn không biết chị đang nói gì. Tôn đài trưởng, báo cảnh sát đi, đài truyền hình không phải cái chợ, có thể tùy tiện ra vào, có chuyện gì, mời cảnh sát đến giải quyết.”
    Tôn đài trường không để ý đến cô ta, chỉ nói với Cam Lộ: “Tiểu thư, cô khuyên chị này giúp, đài truyền hình có đơn vị trực ban của cảnh sát vũ trang đứng gác, xông vào trường quay là chuyện nhỏ nhưng không nhỏ, nếu đã là chuyện riêng, các vị tự giải quyết lấy, đừng làm ảnh hưởng đến trình tự công việc.”
    Không đợi Cam Lộ mở miệng, Trần Vũ Phi nói không chút nhượng bộ: “Tôn đài trưởng, chuyện này đúng thực là chuyện cá nhân, nhưng Lý tiểu thư đây là người của công chúng. Người của công chúng thì phải có trách nhiệm với xã hội đúng không, không thể vừa mới lên truyền hình đạo mạo đường hoàng, vừa làm chuyện khuất tất phá hoại gia đình nhà người ta được.”
    Lý Tư Bích cười gằn: “Phàm chuyện gì cũng phải có chứng cứ, nếu nhà chị xảy ra chuyện thì chị nên tìm chồng chị để thương lượng giả quyết, vô duyên vô cớ tìm đến tôi thế này thật quá nực cười.”
    “Cái sừng này là do hai người các cô cắm lên đầu tôi, xin hãy yên tâm, tôi luôn công bằng, ai cũng không bỏ qua.” Trần Vũ Phi nhướng mày, mặt đầy vẻ mỉa mai, “Ái chà, Lý tiểu thư, cô tỏ ra vội vàng như vậy, khiến tôi cũng có chút hoang mang. Hẳn là căn biệt thự sang trọng gần 3 triệu ở Đông Phương Đế Viên là do cô mua, chiếc Range Rover hơn 1 triệu cô mới mua cũng là do cô nhìn ăn nhịn mặc tích góp mà có đúng không? Xem ra lương ở đài truyền hình cao hơn rất nhiều so với những gì tôi tưởng tượng.”
    Nhân viên đài đứng phía dưới bỗng chốc ghé tai xì xầm với nhau. Trần Vũ Phi rất đắc ý khi nhìn thấy Lý Tư Bích mặt mày biến sắc, mới quay sang Tôn đài trưởng, nói vô cùng thành khẩn: “Đến đây, Tôn đài trưởng, chúng tôi có vài tấm hình rất thú vị, chồng tôi thì tôi nhận ra, còn cô gái ở cùng anh ấy đó mà, chi bằng ông gọi thêm vài đồng nghiệp nữa đến giúp tôi nhận diện một chút, rốt cuộc có phải Lý tiểu thư đây không, nói oan cho người tốt thật không phải chút nào.”
    Trần Vũ Phi làm động tác mở chiếc túi Hermes trong tay mình, Lý Tư Bích lớn tiếng nói: “Đủ rồi, chị cứ nói thẳng ra đi, hôm nay đến đây muốn làm gì?”
    Trần Vũ Phi cười ha hả: “Cô nghĩ xem, Lý tiểu thư? Cô chắc cảm thấy mình có sức hút mà đàn ông không thể cưỡng lại, có thể khiến họ cung phụng, quỳ rạp dưới chân cô đúng không? Đừng có nằm mơ, loại phụ nữ như cô, ra ngoài quơ một cái là ra cả nắm, cô chẳng qua là lấy mác người dẫn chương trình thỏa mãn lòng hư vinh của một số gã đàn ông mà thôi. Tôi nói thật cho cô biết, tôi bỏ công sức đến đây, thứ nhất không muốn thương lượng gì với cô, thứ hai không yêu cầu cô trả gã đàn ông đó lại cho tôi. Tôi chẳng qua là muốn làm cho cô xấu mặt, cho cô biết tùy tiện động đến chồng người khác thì phải lãnh hậu quả như thế nào.”
    Tôn đài trưởng ho một tiếng: “Thưa bà, tình hình mà bà phản ánh chứng tôi đã nắm được được. Nói gì đi nữa, sau khi chúng tôi điều tra, sẽ mở cuộc họp để lấy ý kiến xử lý việc này, hôm nay cứ giằng co qua lại thế này cũng không phải là cách.”
    Trần Vũ Phi vô cùng sung sướng, không chút dây dưa liền đứng dậy: “Có câu nói này của lãnh đạo là được rồi, tôi cũng không định ăn vạ ở đài truyền hình. Nhưng muốn lớn chuyện này hay không phải còn phải xem chuyện này tiến triển thế nào.” Chị ta nhìn Cam Lộ từ nãy giờ không lên tiếng, “Chị đi trước đây, Lộ Lộ.”
    Cam Lộ cùng đi với chị ta ra ngoài: “Chị Vũ Phi, hay là đến nhà em ngồi một chút, mẹ muốn nói chuyện với chị.”
    “Không cần đâu, đứa nhỏ đang ở nhà đợi chị về. Hơn nữa cô nói gì thì chị cũng biết rồi, chắc chắn là mắng mỏ Ngô Úy một trận, khuyên chị chịu đựng đấy mà. Phiền em nói với cô, trước mắt chị vẫn chưa muốn làm lớn chuyện, nhưng sau này thì không thể nói trước được.”
    “Chị Vũ Phi, đừng manh động, hay là ngồi xuống nói chuyện đàng hoàng với anh Ba trước đã.”
    Mặt Trần Vũ Phi bỗng hiện lên vẻ thê lương, dung mạo xinh đẹp không giấu nỏi vẻ mệt mỏi: “Em cho rằng chị thích đến đây bắt gian lắm sao? Chị có làm con đàn bà đó thể thảm đến mức nào thì cũng chẳng vui lên được. Chị và Ngô Úy, e rằng chẳng còn gì để nói nữa rồi. Anh ta sỉ nhục chị như vậy, chẳng lẽ còn muốn chị nhịn nhục tiếp nữa sao? Cuộc hôn nhân này chị còn muốn giữ hay không khoan hẵng nói đến, nhưng hai kẻ gian phu dâm phụ đó nghĩ rằng có thể xoay chị thế nào cũng được, hiếp đáp lên đầu lên cổ thì họ đã quá lầm rồi đấy.”
    Cam Lộ không biết phải nói gì, đành im lặng. Bước ra khỏi đài truyền hình, mấy gã đàn ông mặc đồ đen đã lại chiếc Merce des Benz và Toyota Alphard Hybrid đến, mở của xe đợi sẵn Trần Vũ Phi định bước lên xe thì bỗng dừng lại, nhìn Cam Lộ nói: “Lộ Lộ, Tu Văn không giống như Ngô Úy, điều kiện cậu ấy tốt như vậy nhưng chưa bao giờ trông thấy cậu ấy lăng nhăng, em sẽ không gặp phải chuyện xui xẻo như chị, chị rất ngưỡng mộ em.”


    Hết chương 12
     
Đang tải...
Chủ đề liên quan - Gia cố tình Diễn đàn Date
Gia công túi xốp hơi bọc lót hàng hóa theo quy cách Hỗ trợ thành viên 15:07 ngày Thứ tư
Lưới thuỷ tinh chống nứt tường, gia cố bề mặt tường Kiến trúc - Xây dựng 31/10/2019
Danh Hài Tấn Beo || Chuyện Tình Sương Gió Và Biến Cố Khủng Khiếp Của Gia Đình Clip Hot 15/2/2017
Các phương pháp gia cố ,cải tạo đất nền Kiến trúc - Xây dựng 28/1/2014
Phao cứu sinh đa năng đặc biệt của Việt Nam Bản tin sinh viên 8/8/2013
Ebook Gia cố tình yêu Tiểu thuyết 12/12/2012

Chia sẻ cùng bạn bè

Đang tải...
TOP