Gia cố tình yêu [Hoàn]

Trong chuyên mục 'Tiểu thuyết' đăng bởi trangpham1990, 25/11/2012. — 23.362 Lượt xem

  1. trangpham1990

    trangpham1990 Let it be Thành viên thân thiết

    Gia cố tình yêu [Hoàn]

    GIA CỐ TÌNH YÊU

    Tác phẩm được type với mục đích chia sẻ phi lợi nhuận. Tác phẩm chưa được sự đồng ý của tác giả và người dịch. Đây đơn thuần chỉ là nơi gặp nhau của những người cùng sở thích

    Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác

    Người dịch: Nhiên Nhiên

    Type: Tú Anh Hk, Vicky Aristocratic, Thanh Tâm, Phương Bằng, Cơn Gió Lạ, Khuyen Pham, Trang Phạm Quỳnh, Mèo Con Rán Cá, LuHan Kris, Minh Chau Nguyen Trinh, Tun Lavigne, Voi Coi, Huyền Nguyễn Thị

    Ebook: Tinanguyenhoang & Cơn Gió Lạ

    Nhà xuất bản: Tổng hợp TP.HCM

    Ngày xuất bản: 09/2012

    Giới thiệu về tác giả

    Thanh Sam Lạc Thác, lớn lên tại một thành phố sông nước, làm công việc văn phòng, sống một cuộc đời bình thường của một cô gái thành phố, lúc rảnh rỗi thường thích viết, mượn câu chuyện người khác để bộc lộ cảm xúc nội tâm. Luôn tin tưởng tình yêu là kỳ tích chỉ có thể cảm ân trong cuộc đời, cho dù kỳ tích ấy xuất hiện ở cuộc đời người khác.
    Các tác phẩm tiêu biểu: Nơi ánh đèn rực rỡ, Con đường đưa tiễn đầy hoa, Gia cố tình yêu,…


    Giới thiệu về tác phẩm​


    Cô vốn không mơ mộng câu chuyện Cô bé lọ lem, vả lại tin rằng nếu đã không mang vừa giày pha lê thì chi bằng đừng mang.

    Anh từng là hoàng tử của người khác, khi gặp cô, anh chỉ là một người đàn ông bình thường, có nụ cười mê hoặc nhưng lại mang chút gì đó chán nản.

    Tình yêu là gì, hai người phải yêu nhau thế nào mới có thể nắm tay nhau đi đến hết cuộc đời, một câu chuyện phải kết thúc thế nào mới được xem là mỹ mãn.
     


    aiziNam Miên thích điều này.


  2. trangpham1990

    trangpham1990 Let it be Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    12/6/2010
    Bài viết:
    1.016
    Lượt thích:
    2.454
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Chương 1: Những gì anh bỏ ra luôn thu được lợi ích

    Mùa thu luôn là mùa đẹp nhất của thành phố này, trời cao xanh trong, tiết trời se lạnh. Từ vị trí Cam Lộ và Giang Tiểu Lâm đang đứng nhìn xuống, sân trường rợp một màu xanh ngát, học sinh từ các lầu túa ra, tụm năm tụm ba vừa đi vừa trò chuyện rôm rả, xa xa có thể nghe thấy tiếng rúc rích nói cười.

    Đã hết giờ làm, các giáo viên tổ nghiên cứu giảng dạy lịch sử tất bật thu dọn đồ đạc, rồi lục tục về nhà. Giang Tiểu Lâm và Cam Lộ vẫn đứng bên cửa sổ thì thầm trò chuyện.

    Chiếc điện thoại di động để trên bàn làm việc của Cam Lộ chợt réo vang, cô nói xin lỗi rồi bước đến nghe, là điện thoại của chồng cô Thượng Tu Văn, anh nói với cô tối nay phải tiếp khách, không ăn cơm nhà. Cam Lộ theo thói quen dặn anh đừng uống rượu, uống rượu rồi thì không nên lái xe. Anh ừ theo thói quen, rồi dặn cô nếu xe buýt quá đông thì đi taxi.

    Giang Tiểu Lâm quan sát gương mặt thanh tú đang đứng gần đấy, mái tóc ngắn chấm vai suôn mượt rủ xuống, che đi nụ cười dịu dàng thấp thoáng. Cô có chút bùi ngùi, Cam Lộ mới 26 tuổi, trẻ hơn mình hai tuổi, vậy mà đã kết hôn được gần hai năm rồi, bình thường thái độ luôn hòa nhã vui vẻ, có thể thấy cuộc hôn nhân của cô ấy rất mỹ mãn, hạnh phúc. Còn cô lại bị công việc trói buộc, lúc nào cũng bận rộn đến không kịp thở, tiếp xúc với người khác giới chẳng ai khác ngoài đồng nghiệp và học sinh, xem ra nguy cơ thành bà cô khó tính là rất lớn.

    Cam Lộ ngắn gọn kết thúc cuộc nói chuyện điện thoại, đặt di động xuống quay lại bên cửa sổ, Giang Tiểu Lâm cười: “Đúng là vợ chồng son.” Giang Tiểu Lâm đẩy gọng kính, trở lại nét mặt nghiêm túc như khi đang làm việc: “Tóm lại, học sinh đánh giá cách dạy của em khá tốt, nhưng có một vài học sinh phản ứng, em cho kết luận mở khá nhiều, làm chúng không biết phải ghi chép thế nào.”

    Cam Lộ dạy môn Lịch sử lớp 10, là môn phụ bắt buộc ở trường Trung học thuộc Đại học Sư phạm này. Cô được phân công dạy hai lớp chuyên Lý và chuyên Văn, lớp Lý của trường nổi tiếng toàn tỉnh với những thành tích đáng nể, còn chọn lớp Văn đại đa số là nữ sinh và những nam sinh có kết quả học tập tương đối yếu, một năm học thường chỉ mở hai hoặc ba lớp chuyên Văn mà thôi. Cô biết rõ mục đích Giang Tiểu Lâm - chủ nhiệm lớp - đến tìm cô, cô không hề có ý định tranh cãi về cách soạn giáo án của mình.

    “Sau này em sẽ chú ý hơn, cố gắng hoàn thiện cách dạy để bài học sinh động hơn và kết quả rõ ràng, cô đọng hơn.”

    Giang Tiểu Lâm vốn nghĩ rằng sẽ phải hao hơi tổn trí thuyết phục cô giáo trẻ về cách làm việc, hơn thế còn chuẩn bị chu đáo nên nói thế nào, thế mà không ngờ cô ấy tiếp thu dễ dàng như vậy nên thở phào nhẹ nhõm. Sau khi tốt nghiệp Đại học Sư phạm, với bảng thành tích loại ưu, cô được nhận vào giảng dạy tại trường này, ba năm trước bắt đầu đảm nhận công tác chủ nhiệm lớp, công việc bận rộn này chiếm hầu hết thời gian của cô, quản lý một lớp học, dạy Toán hai lớp đã rất mệt rồi, còn phải giữ liên lạc với các giáo viên đứng lớp, nên cô thật sự rất sợ đụng phải những đồng nghiệp cố chấp.

    Cam Lộ là đàn em của cô ở Đại học Sư phạm, một năm rưỡi trước mới được điều về từ một trường trung học phổ thông ở khu giáp ngoại thành, việc điều động Cam Lộ vốn đã có rất nhiều lời bàn tán xì xào, trường học nhìn bề ngoài là nơi hội tụ của các phần tử trí thức, vấn đề nhân sự là một chuyện rất tế nhị, Giang Tiểu Lâm không thích giao du với những người có gia cảnh phức tạp, nhưng cô chẳng cách nào phản đối sự sắp xếp của trường, may mà nửa học kì vừa qua, Cam Lộ luôn thể hiện mình là một giáo viên tận tâm, có trách nhiêm, hơn nữa lại rất hòa đồng khiến cô vô cùng ngạc nhiên.

    “Thế thì tốt rôi.” Giang Tiểu Lâm tươi cười, cô vừa là giáo viên môn chính vừa là chủ nhiệm lớp, một tuần có vài buổi tối phải quản lý học sinh tự học, tất nhiên bận rộn hơn nhiều so với giáo viên môn phụ. “Không làm mất thời gian về nhà của em nữa, tạm biệt.”

    Cam Lộ về đến nhà, chị giúp việc theo giờ chuẩn bị cơm nước xong đã ra về. Cô với mẹ chồng Ngô Lệ Quân cùng ăn cơm tối, Ngô Lệ Quân năm nay 56 tuổi, trước đây là bác sĩ khoa nội, sau đó bước vào đường hoạn lộ, lên chức vù vù, từ tỉnh lân cận được điều về tỉnh này, hiện đang giữ chức Phó giám đốc Sở Y tế tỉnh, nữ giới có địa vị cao chốn quan trường tự nhiên sẽ toát ra một vẻ uy nghi, tính cách của bà vốn đã lạnh lùng, lại thêm bệnh nghề nghiệp, rất chú trọng đến việc giữ gìn sức khỏe, trước nay luôn tuân thủ nguyên tắc “Không nói chuyện lúc ăn lúc ngủ”, trên bàn ăn nhà họ Thượng lúc nào cũng chỉ nghe thấy tiếng nhai thức ăn, tiếng bát đũa chạm nhau khe khẽ.
     
    phale123 thích điều này.
  3. trangpham1990

    trangpham1990 Let it be Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    12/6/2010
    Bài viết:
    1.016
    Lượt thích:
    2.454
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Hai năm trước, sau khi Cam Lộ và Thượng Tu Văn hưởng tuần trăng mật trở về, ngày đầu tiên làm dâu, lúc ăn cơm tối, Cam Lộ kể lại một chuyện thú vị trong trường, cô kể rất hăng say, không để ý đến câu đáp gọn lỏn của Thượng Tu Văn “ừ”, “ồ”, còn Ngô Lệ Quân căn bản là chẳng có chút phản ứng gì. Lúc trở về phòng riêng, Thượng Tu Văn mới lựa lời nhắc nhở cô, cô mới như sực tỉnh sau cơn mê, mặt từ từ đỏ lên, có chút hờn dỗi trách anh: “Sao không nói cho em biết sớm?”

    Thượng Tu Văn chẳng bận tâm đến lời trách móc của cô, ôm cô cười: “Trước khi kết hôn chúng mình đã từng ăn cơm với mẹ, lúc ấy em tỏ ra rất dè dặt, anh còn tưởng là em đã nhìn ra thói quen của mẹ.”

    Trước khi kết hôn, Cam Lộ chỉ cùng ăn với Ngô Lệ Quân có đúng một lần, Ngô Lệ Quân quả thật rất kiệm lời, Thượng Tu Văn thay vì như người khác gặp phải tình huống như thế sẽ cố gắng khuấy động không khí, anh lại chẳng có biểu hiện gì khác so với bình thường. Cam Lộ chỉ nhìn ra có duy nhất một việc đó là Ngô Lệ Quân luôn thờ ơ, lạnh lùng với mọi người mọi vật, hình như không hề thích cô, nhưng cô cũng chẳng bận lòng, thực ra cô rất sợ những bà mẹ chồng nhiệt tình quá mức hỏi hết chuyện này đến chuyện khác, thà cứ khách sáo lịch sự với nhau có khi lại hơn.

    Chẳng phải chỉ là lúc ăn cơm không được nói chuyện sao? Cô nghĩ, cô có thể chịu đựng được.

    Sống chung với bà mẹ chồng ở góa được hơn một năm, cô đã sớm nhận ra, suy nghĩ ban đầu của cô thật quá đơn giản, cô phải chịu đựng tất nhiên không chỉ có mỗi việc im thim thít ăn cơm.

    Ăn bữa tối xong, Cam Lộ rửa chén bát, tiện thể dọn dẹp nhà cửa một chút, chị giúp việc theo giờ có nhiệm vụ chủ yếu là mỗi ngày đi chợ nấu cơm, sau đó một tuần dọn vệ sinh một lần, công việc dọn dẹp vào thời gian khác đều do Cam Lộ đảm trách, may mà thành viên trong nhà cũng đơn giản, dưới yêu cầu của Ngô Lệ Quân, mỗi người đều tập được thói quen tốt, diện tích căn nhà gần 200 mét vuông nhưng mỗi ngày dọn một ít cũng không tốn sức là bao.

    Cam Lộ dọn dẹp xong xuôi, Ngô Lệ Quân cũng đã nghỉ ngơi xong, thay giày, chuẩn bị ra công viên gần nhà tản bộ, lúc đứng dậy từ chiếc ghế tròn được bố trí ngay bậc thềm cửa để bà thay giày, bà mới mở miệng chậm rãi nói câu đầu tiên trong ngày: “Con cũng nên quản Tu Văn một chút, gần đây nó tiếp bạn ở ngoài hơi nhiều đấy.”

    Quản là quản thế nào? Cam Lộ mỉm cười: “Đợi anh ấy về, con sẽ nói chuyện với anh ấy.”

    Nói rồi quay người bước ra khỏi cửa, Cam Lộ có chút buồn cười nhìn cánh cửa đóng lại sau lưng bà, tất nhiên, đó cũng là một phần mà cô chịu đựng đến thành quen. Ngô Lệ Quân tu dưỡng rất tốt, cảm xúc không bao giờ hiện ra nét mặt, nhưng quả thật là rất khó sống chung, nhớ đến lời cô bạn thân Tiền Giai Tây trịnh trọng cảnh báo cô trước khi kết hôn, đừng lấy những người đàn ông có mẹ ở góa, càng không nên sống chung, cô chỉ còn cách lặng lẽ lắc đầu, thừa nhận Giai Tây suy nghĩ sâu sắc hơn mình rất nhiều.

    Thượng Tu Văn gần đây tần số tiếp khách ngoài giờ quả thực có dày đặc hơn một chút, hơn nữa thỉnh thoảng lại mang mùi rượu về nhà. Vốn dĩ mấy tháng trước họ đã bàn bạc xong xuôi chuyện có con, cô cố gắng chế ngự nỗi do dự và ái ngại trong lòng, giảm thiểu tối đa thời gian ngồi trước màn hình máy tính, anh cũng hầu như cai thuốc lá, còn nhân dịp cô nghỉ hè dẫn cô đi biển nghỉ dưỡng, hai người trải qua kì nghỉ vô cùng thư thái, vui vẻ. Nhưng hai tháng sau đó, chu kỳ sinh lý của cô chẳng chút thay đổi, khiến cô không tránh khỏi lo lắng, Thượng Tu Văn an ủi cô: “Chuyện con cái không thể ngày một ngày hai mà có được.”

    Cô cười khì khì: “Anh phải cố mà gieo hạt đấy.”

    Thượng Tu Văn cười lớn, tinh nghịch nhìn cô: “Em không phải là đang nghi ngờ năng lực của anh đấy chứ.” Rồi anh kề sát tai cô nói qua hơi thở: “Vậy tối nay cấm bảo dừng lại nhé.”

    Suy cho cùng cô kết hôn thời gian chưa lâu, vẫn chưa đủ mặt dày mày dạn nên không giấu nổi thẹn thùng, đẩy cánh tay đang lần mò vào sâu trong áo ngủ của cô ra, nhưng làm sao tránh được cái ôm ghì siết sau đó của anh.

    Cơ hồ vào một ngày khi Cam Lộ bắt đầu học kỳ mới chưa lâu, Thượng Tu Văn đột nhiên bắt đầu uống rượu lại, lúc ân ái với cô tự giác đeo bao cao su, đối diện với thắc mắc của cô, anh chỉ cười cười: “Gần đây tiếp khách làm ăn nhiều quá, Dĩ An lại đang thất tình, tâm trạng không được tốt, anh đành phải cố gắng gượng, một thời gian nữa xem sao.”

    Phùng Dĩ An là người cùng hợp tác mở công ty với Thượng Tu Văn, Cam Lộ từng gặp bạn gái Tân Thần của anh, một cô gái xinh đẹp chuyên về đồ họa, bề ngoài nhìn hai người rất khăng khít, Phùng Dĩ An còn nói sẽ kết hôn với cô ta, không ngờ chỉ vì chút cãi vã đã chia tay, trước đây anh nỗ lực làm việc hơn cả Thượng Tu Văn, sau khi xảy ra chuyện này, tinh thần tụt dốc, tâm trạng thất thường. Cam Lộ thở dài, cô nghĩ lý do này vô cùng chính đáng nên tất nhiên chẳng hỏi thêm nữa.
     
  4. trangpham1990

    trangpham1990 Let it be Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    12/6/2010
    Bài viết:
    1.016
    Lượt thích:
    2.454
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Cam Lộ làm việc nhà xong, lên lầu vào phòng làm việc soạn giáo án, trường học muốn cô đăng ký tham gia cuộc thi kỹ năng đứng lớp của giáo viên trẻ toàn thành phố, dù cô chẳng hứng thú là mấy nhưng dạy môn phụ, không có cơ hội được làm giáo viên chủ nhiệm, kinh nghiệm lại không nhiều, bây giờ không tham gia cuộc thi này, e rằng chẳng hy vọng gì có chút tiếng tăm trong trường, nên cô đành bỏ thời gian chăm chỉ chuẩn bị giáo án điện tử.

    Ngô Lệ Quân đi bộ về, Cam Lộ xuống lầu rót cốc sữa nóng bê vào cho bà như mọi ngày, sau đó về phòng tiếp tục với công việc. Đến 10 giờ rưỡi cô ra ban công nhảy dây hai mươi phút, đây là thói quen vận động mà cô đã kiên trì theo đuổi từ rất lâu, nhảy dây xong cô để người mướt mồ hôi đi tắm, đúng 11 giờ lên giường, xem tiểu thuyết trinh thám một lát rồi đi ngủ.

    Thượng Tu Văn về lúc nào cô không hề biết, chỉ khi mơ màng quay người lại, chạm phải bờ vai rắn chắc, theo thói quen cô vòng tay ôm lấy, áp mặt vào người anh. Ngửi thấy mùi lẫn lộn của rượu và khói thuốc trên người anh, cô có chút kinh ngạc. Anh trước nay luôn rất sạch sẽ, tiếp khách về trễ việc đầu tiên vẫn thường làm là tắm rửa, lên giường lúc nào cũng thoang thoảng mùi sữa tắm thanh mát.

    Không đợi cô suy nghĩ nhiều, bàn tay đòi hỏi của anh luồn vào trong áo ngủ của cô, đôi môi lành lạnh mơn trớn khắp mặt cô, bất giác bị làm phiền, cô mơ mơ hồ hồ nói: “Đừng mà…” nhưng cơ thể lại tự động đáp lại những cái vuốt ve vô cùng quen thuộc này.

    Kết hôn gần hai năm, tất cả dường như đều có sự ăn ý ngầm. Dưới những ngón tay thon dài của cô là thân thể rắn chắc mà dẻo dai của anh, bình thường khi mặc quần áo nhìn anh có vẻ gầy nhưng khi không mặc gì, có thể nhìn thấy thân hình chuẩn vai rộng ngực nở bụng thon, cơ bắp săn chắc nhưng không lộ liễu, toàn thân toát ra chất đàn ông với sự gợi cảm riêng vốn có, khiến cô không kìm được lòng bất giác ôm chặt anh.

    Bình thường Thượng Tu Văn rất biết cách vuốt ve, luôn biết làm thế nào để khơi gợi cảm giác trong cô. Nhưng hôm nay động tác của anh có phần thô bạo, cảm giác đau khiến cô đột nhiên tỉnh táo, rất nhanh, khoái cảm trào dâng chôn vùi cô, cô chỉ còn cách dùng sức nghiến răng lại, nhưng tiếng rên rỉ vẫn thoát ra. Anh lúc nhanh lúc chậm thâm nhập vào sâu cơ thể cô, đồng thời phủ lên môi cô nụ hôn nồng nhiệt, dùng lưỡi tách hai hàm răng đang nghiến chặt ra, ngấu nghiến hơi thở gấp gáp của cô.

    Ánh trăng xuyên qua rèm cửa hắt vào phòng, sự hòa quyện mơ màng trong đêm thanh vắng, nửa thực nửa mộng, hai thân thể rõ ràng đang có những hành động rất thân mật, nhưng lại có chút cảm giác không thực. Cô mở to mắt nhìn anh, ánh mắt anh hun hút, khoảng cách gần như vậy mà sao chẳng nhìn rõ điều gì, chỉ cảm thấy gương mặt anh từ từ áp sát, gần đến nỗi cô chỉ cần chớp mắt là hàng lông mi đã quét lên mặt anh, sự đụng chạm vô cùng nhỏ ấy đã khiến anh sau một phút tạm dừng lại càng mãnh liệt, càng dùng sức hơn. Cô, trong sự cuồng nhiệt của anh, mơ hồ nhận ra, anh hình như vừa phát ra âm thanh nghe giống tiếng thở dài bên tai cô.

    Buổi sáng, Cam Lộ bị tiếng chuông báo giờ cài đặt sẵn trong chiếc điện thoại để ở tủ đầu giường đánh thức, dù còn ngái ngủ sau một giấc ngủ sâu, cô vẫn nhấn nút tắt ngay từ tiếng chuông đầu tiên, trở mình nằm nghiêng nhìn người đàn ông đang nằm bên cạnh, đó là gương mặt với những đường nét rõ ràng, anh giống hệt mẹ anh, đôi mắt có chút nhỏ dài, lúc này đang nhắm nghiền, đường mí mắt mảnh dài cong cong, đôi môi mỏng dường như mím chặt, khóe miệng bên trái có một đường gấp nho nhỏ, nhìn chẳng giống một giấc ngủ thanh thản như ngày thường.

    Nhớ lại tiếng thở dài khe khẽ tối qua, cô vươn tay định khẽ chạm vào chỗ nếp gấp đó, nhưng ngay lập tức rụt lại, không muốn đánh thức anh, cô nhè nhẹ xuống giường, vệ sinh chải tóc nhanh gọn xong, cô xuống lầu vào bếp.

    Bữa sáng mỗi ngày do cô chuẩn bị, hơn nữa vừa phải bảo đảm đủ chất vừa không lặp lại món trong tuần. Cô không phải không biết nấu ăn, chỉ là trước đây bữa sáng thường giải quyết một cách qua loa, vội vàng ở bên ngoài, ban đầu đối với nhiệm vụ này cô mờ tịt chẳng biết gì. Sau khi Ngô Lệ Quân chẳng nói chẳng rằng không thèm ngó ngàng đến bánh quẩy, bánh bao chiên nóng hổi và sữa đậu nành mà cô dậy sớm chạy ra ngoài mua, cô đành hạ quyết tâm, mua về một cuốn hướng dẫn thực đơn bữa sáng chăm chỉ nghiên cứu, mày mò không biết mấy lần, cuối cùng cũng gọi là có thể đạt được yêu cầu của mẹ chồng.

    Trước tiên cô bỏ đậu nành đã ngâm từ tối hôm qua vào máy xay, sau đó lấy màn thầu đông lạnh ra hấp lại, nhanh chóng trộn món dưa chuột nguội, chiên vài ba quả trứng, ốp la cho Ngô Lệ Quân và Thượng Tu Văn còn mình thì chín hẳn, một mặt chiên quá lửa một chút. Đợi cô làm xong, mọi người cũng đã thức dậy rồi.

    Lúc Thượng Tu Văn bước vào bếp, cô đang rửa máy xay sữa đậu nành ở bồn rửa cạnh cửa sổ, ánh nắng buổi sớm mai rọi vào khiến cái eo thắt tạp dề của cô trông càng thon gọn. Anh bước tới vòng tay ôm lấy eo cô, vùi mặt vào gáy cô. Hành động thân mật ngoài phòng ngủ rất hiếm thấy trong ngôi nhà này, cô không muốn bị mẹ chồng bắt gặp, gượng gạo vùng người ra, nhỏ giọng nói: “Sao anh dậy sớm thế?”

    “Anh đợi chút nữa đưa em đi làm.”

    Thượng Tu Văn hùn vốn cùng một người bạn mở một công ty kinh doanh sắt thép, quy mô không lớn lắm, đi làm muộn hơn cô, thỉnh thoảng lại có tiếp khách ngoài giờ, bình thường rất ít khi đưa đón cô, nhưng cô không có thói quen hễ đụng chuyện là hỏi tại sao, chỉ cười gật đầu.

    Trường trung học trực thuộc Đại học Sư phạm là một trường nổi tiếng có lịch sử gần 100 năm, tiền thân là trường dòng, sau đó mở rộng quy mô, xây thêm lầu dạy học với trang thiết bị hiện đại và ký túc xá học sinh, ở một góc sân vận động còn giữ lại những kiến trúc ngày trước, trong lầu cổ “tháp chuông” bố trí phòng thực hành lý hóa; lễ đường với kiến trúc mái vòm được sửa sang thành hội trường nhỏ, những phòng học ngày ấy trở thành văn phòng của giáo viên, chẳng ai phàn nàn văn phòng cũ kỹ, bởi vì kiến trúc mà người Anh để lại có chất lượng cực tốt, bề ngoài cổ kính, tường dày kiên cố, bên trong đông ấm hè mát, rất thích hợp với khí hậu ở đây.

    Giờ nghỉ trưa, những giáo viên không phải kiểm tra giờ tự học đều tự trang bị cho mình chiếc ghế ngủ có thể gấp lại, tranh thủ thời gian có hạn chợp mắt một chút, Cam Lộ cũng nằm nhắm mắt nhưng không tài nào ngủ được.
     
  5. trangpham1990

    trangpham1990 Let it be Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    12/6/2010
    Bài viết:
    1.016
    Lượt thích:
    2.454
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Tối qua lúc Thượng Tu Văn đi tắm, cô mệt nhoài sắp chìm vào giấc ngủ, trong mơ màng, cô nghe thấy tiếng điện thoại để ở đầu giường bên kia của anh vang lên, anh quấn khăn tắm bước ra, cầm lấy điện thoại đi ra ngoài nghe.

    Giọng của Thượng Tu Văn lúc được lúc mất vọng vào phòng, nhưng rõ ràng là đang hạ giọng thấp nhất có thể, cô chỉ mơ hồ nghe thấy: “Muộn lắm rồi, chúng ta để hôm khác hẵng nói.” Hồi lâu yên ắng, Cam Lộ tự cười cái tư thế nín thở nghe lén người khác nói chuyện của mình, cô xoay người lại, mặt đối diện với cửa sổ, tiếng của Thượng Tu Văn lại vang lên, có chút cao giọng, tâm trạng khó đoán định, “Được rôi, Tĩnh Nghi, cứ thế nhé.”

    Cái tên rõ ràng thuộc phái nữ lọt vào tai cô, cô bất giác tỉnh quá nửa. Thượng Tu Văn một lúc sau mới bước vào phòng, nằm xuống bên cạnh cô.

    Cô nhẹ nhàng hỏi: “Ai mà gọi đến muộn thế?”

    “Đánh thức em rồi à? Xin lỗi nhé. Là một người bạn hồi trước, ngủ đi, ngày mai em còn phải dấy sớm đấy.”

    Không có một người vợ nào mà không hiếu kỳ với những cuộc gọi nửa đêm của chồng. Nhưng Cam Lộ không truy hỏi nữa, cô không hề đa nghi, họ yêu nhau hơn một năm, kết hôn gần hai năm, với tính cách của cô và những gì cô hiểu về Thượng Tu Văn, không đến nỗi vì một cuộc điện thoại mà phải suy nghĩ lung tung.

    Cô chỉ là nhớ lại, mình cũng từng vào một đêm nào đó nhấn nút gọi cho một số điện thoại, nghe bản nhạc chờ “Lời thì thầm ngày thu” vang lên bên tai, mãi đến khi bản nhạc chờ vừa hết thì mới nghe thấy giọng nói quen thuộc: “A lô, ai đó?”

    Cô như nghẹn lại, tất cả những gì định nói đều dồn ứ lại nơi cổ họng, không cách nào thoát ra được.

    Giọng nói đó có chút không kiên nhẫn “A lô” một lần nữa, cô mới nhỏ nhẹ nói: “Là em.”

    “Lộ Lộ.” Đối phương nhận ra giọng cô, “Khuya thế này rồi, có chuyện gì vậy? Có phải là…”

    Cô chợt nhận ra những lời mình muốn nói buồn cười đến mức nào, thật đúng với câu miêu tả thường dùng trên mạng: đầu óc bị cánh cửa kẹp rồi. Cô trước nay không hề thích gây chuyện thị phi, cũng thật sự không biết mình trúng phải tà thuật gì mới có ý nghĩ điên rồ muốn thông báo cho bạn trai chia tay hai năm trước rằng: Ngày mai em lấy chồng rồi, dù em không chắc chắn về quyết định của mình nhưng em chuẩn bị quên hẳn những chuyện cũ, bắt đầu một cuộc sống hoàn toàn mới.

    Hơn nữa, chia tay là do cô chủ động đề nghị, cái thông báo này, người ngoài nhìn vào, đại khái gần giống như một sự thị uy vô vị vậy.

    “Không có gì, xin lỗi, gọi nhầm số, làm phiền anh rồi. Tạm biệt.” Cô vội vã nói, rồi cúp điện thoại, cô hiểu lần này mình đã thực sự buông tay.

    Thế mà một cuộc điện thoại gọi cho chồng lại làm cô nhớ đến chuyện dĩ vãng xưa cũ gần như đã phai nhòa trong cô, Cam Lộ có chút buồn bã, lại có chút buồn cười. Giờ nghỉ trưa kết thúc, cô cùng các giáo viên khác thu dọn lại ghế nằm, tập trung vào một góc. Buổi chiều cô có lớp, nhìn lướt qua tập giáo án, nội dung bài giảng nhanh chóng hiện lên trong đầu cô, đúng giờ cô đến phòng học lớp 10/2.

    Sau khi tỉnh đổi mới cách dạy và học, cấp hai thi Lịch sử đề mở, lại chiếm một số điểm không mấy quan trọng, ngoài số ít em có hứng thú với lịch sử ra, những học sinh khác từ cấp hai đã không còn nghiêm túc học môn này. Sang cấp ba, giáo viên không thể không vừa dạy bài mới vừa ôn lại bài cũ. Cam Lộ luôn dạy các lớp cấp ba ở trường học trước, công việc vô cùng bận rộn, sau khi chuyển về trường trung học trực thuộc Đại học Sư phạm này, cô thay một giáo viên bị ốm dạy lịch sử lớp 7 cho sáu lớp, công việc không thể tính là ít, nhưng áp lực không nhiều. Học kỳ này được phân dạy cấp ba bốn lớp, lại là tiết học bắt buộc, hơn nữa chắc chắn sẽ theo đến lúc thi tốt nghiệp, tự nhiên trách nhiệm cũng nặng nề hơn.

    Cô giảng bài vừa nhẹ nhàng lại có logic, khiến kiến thức bài học có phần rối rắm, dài dòng ở sách lịch sử mới trở nên dễ hiểu và cô đọng hơn, nhưng do thời gian có hạn, không thể đi sâu hơn, cô đành cố hết sức bảo đảm trong thời gian quy định có thể giảng rõ ràng nội dung chính của chương trình học.

    Học sinh bây giờ tư duy rất nhạy bén, tất nhiên có học sinh xì xầm nói môn Lịch sử khô khan nhạt nhẽo, còn lâu mới thú vị được như chương trình “Bách gia giảng đàn” trên truyền hình, tại sao cô giáo Cam không thể giảng lịch sử sinh động thú vị giống như Kỷ Liên Hải. Cam Lộ không lấy làm phật lòng, chỉ nói với các em rằng, thứ nhất cô không định phán xét chương trình này, thứ hai cô không phản đối xem “Bách gia giảng đàn”, nhưng chỉ xem “Bách gia giảng đàn” e rằng chẳng thể nào thi đậu, còn nhiệm vụ của cô là bảo đảm các em có thể đạt được điểm thi tỉ lệ thuận với mức độ nỗ lực học tập của mình: “Còn đối với các em có hứng thú với môn Lịch sử, thì sau khi phân ban, có thể chọn cho mình một hướng phát triển thích hợp, đến lúc đó các em sẽ hiểu, lịch sử chân chính có nội dung phong phú hơn nhiều chương trình ‘Bách gia giảng đàn’.”

    Tất nhiên, cô sẽ không nói với các cô cậu bé này rằng, trên phương diện nghiên cứu, Lịch sử là một môn khoa học có phần khô khan, nội dung thì chắc chắn phong phú nhưng hứng thú thì không chắc lắm. Nếu cô không phải là trước khi thi tốt nghiệp trung học phổ thông gia đình gặp khó khăn, không thể chuyên tâm học tập, lại thêm điền chọn nguyện vọng sai, thì đã chẳng vào Đại học Sư phạm, càng không bị xếp vào chuyên khoa Lịch sử. Bốn năm ròng rã, cô thật sự đã có hứng thú với môn Lịch sử, luận văn tốt nghiệp cũng được các giáo sư đánh giá cao, nhưng khi sắp tốt nghiệp, cô quả quyết ra trường tìm việc làm chứ không thi nghiên cứu sinh, không muốn mình chìm trong nghiên cứu lịch sử.

    Rất ít người có được sự lựa chọn đúng đắn ngay từ khi bắt đầu. Những đứa trẻ nửa người lớn này đã có phụ huynh của chúng lo lắng, thứ mà cô có thể làm chẳng qua chỉ là một giáo viên hết lòng với nghề mà thôi.

    Tan trường, Cam Lộ vừa gọi điện cho cha vừa thong thả đi ra khỏi trường. Cô đang định đi tới trạm xe buýt thì nghe có tiếng ai đó gọi mình: “Lộ Lộ.”

    Cô quay qua, một người đàn ông cao ráo đang đứng dựa lưng vào chiếc Audi A6 màu đen cách cô không xa, mặc một chiếc áo khoác màu xám đậm, trên tay là điếu thuốc đang hút dở, mặt đầy vẻ ngạc nhiên nhìn cô.

    Cam Lộ nghĩ, giờ nghỉ trưa vừa nghĩ đến người đó, buổi chiều người đó bỗng xuất hiện ngay trước mặt mình, đúng là linh thật.

    “Chào anh, Nhiếp Khiêm.”

    Im lặng một lát, hai người gần như đồng thanh nói: “Anh (em) sao lại ở đây?”

    Nhiếp Khiêm cười, anh có gương mặt sáng sủa đẹp trai, hai đường chân mày sắc lạnh, đôi môi mỏng mím chặt, bình thường không bao giờ nói cười tùy tiện, lúc này nụ cười đó khiến những đường nét nghiêm nghị trên gương mặt bỗng dịu lại, anh vừa vung tay, điếu thuốc còn lập lòe đốm lửa nhỏ rơi trúng phóc vào thùng rác cách đó vài mét: “Anh đi cùng với ông chủ. Con trai ông ấy học ở trường này, hôm nay hình như phạm lỗi gì đó, bị mời phụ huynh. Còn em?”

    “Em dạy ở đây.”

    “Anh nhớ em dạy ở trường Trung học Văn hóa kia mà.”

    “Chuyển về đây hơn một năm rồi.” Cam Lộ trù trừ một lát rồi hỏi: “Anh không phải là làm việc ở tỉnh ngoài sao? Về công tác à?”

    “Anh về được gần một tháng rồi.” Nhiếp Khiêm rút danh thiếp ra đưa cho cô, “Hiện nay đang làm ở đây.”

    Cam Lộ không vội xem, một chiếc BMW kiểu cũ màu trắng từ phía sau lướt qua cạnh người cô rồi dừng lại, Thượng Tu Văn bước ra, đứng vịn cửa xe gọi: “Lộ Lộ.”

    Cam Lộ đành giới thiệu ngắn gọn: “Thượng Tu Văn, chồng em; Nhiếp Khiêm, bạn học phổ thông của em.”

    Hai người đàn ông đứng cách nhau bởi chiếc BMW lịch sự gật đầu chào nhau, Cam Lộ quay sang nói với Nhiếp Khiêm: “Em đi trước nhé.”

    Cam Lộ lên xe ngồi cạnh chồng, với tay thắt dây an toàn, tấm danh thiếp trên tay rơi xuống hộp đồng hồ chỉ tốc độ, Thượng Tu Văn nhặt lấy liếc qua rồi đưa lại cho cô, lúc này cô mới chú ý đến chức vụ CEO Công ty TNHH bất động sản Tín Hòa phía trên tên của Nhiếp Khiêm, bất giác ngây người ra.
     
  6. trangpham1990

    trangpham1990 Let it be Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    12/6/2010
    Bài viết:
    1.016
    Lượt thích:
    2.454
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Thượng Tu Văn khởi động xe, nói gì đó nhưng cô không nghe rõ, chỉ “ừm” một tiếng, một lúc sau phát giác thái độ có chút không bình thường của mình liền chữa ngượng: “Người bạn cùng lớp này lúc trước học kiến trúc, thành tích rất tốt, em cứ nghĩ là anh ấy sẽ trở thành một kiến trúc sư, không ngờ sau khi tốt nghiệp anh ấy lại khởi nghiệp kinh doanh bất động sản.”

    “Công ty Tín Hòa mấy năm gần đây phát triển rất tốt ở thành phố này, tuổi anh ta mà làm đến chức đó có thể nói là thăng tiến rất nhanh rồi.” Công ty của Thượng Tu Văn là đại lý vật liệu thép trong ngành xây dựng, nên rất hiểu về lĩnh vực bất động sản.

    “Có lẽ thế, trước đây em luôn cảm thấy anh ta không theo chuyên môn của mình thì thật là đáng tiếc.”

    “Anh ta thì cũng có thể tính là làm đúng ngành đúng nghề rồi, không phải người nào cũng giống em học chuyên khoa sư phạm lịch sử sau đó làm cô giáo dạy lịch sử thì mới được cho là làm đúng ngành đúng nghề.” Thượng Tu Văn mỉm cười, trước đây anh học về tài chính, hiện nay đang kinh doanh vật liệu thép, tất nhiên cũng chẳng thể nói là làm đúng chuyên môn.

    Cam Lộ tiện tay cất tấm danh thiếp vào túi xách: “Nếu em có thể giống Giai Tây hạ quyết tâm sớm thì tốt biết mấy.”

    Tiền Giai Tây là bạn cùng lớp cũng là bạn thân của cô, lúc chưa tốt nghiệp cô ấy đã dứt khoát từ bỏ ý định làm cô giáo, nộp đơn xin việc vào một công ty vốn nước ngoài, bắt đầu từ vị trí tiếp tân, sau khi tìm được cơ hội thăng tiến, cô đổi nghề, làm hết công việc này đến công việc khác, sau đó lại xin được vào đài truyền hình, từ tay chạy việc, văn thư dần dần trở thành biên đạo chương trình, đã bắt đầu tham gia chế tác một số chương trình truyền hình, tham vọng của cô là trở thành một nhà chế tác thành công. Cô từng nói: Đừng nói là vào đài truyền hình, cho dù là một nhân viên quèn vẫn tốt hơn suốt ngày hít bụi phấn.

    “Sao, em không muốn làm cô giáo nữa à?”

    “Ngoài dạy lịch sử ra, em còn biết làm gì khác nữa.” Cam Lộ hiện giờ dù đã chán “hít bụi phấn”, lại cũng mất luôn nhiệt huyết đổi làm nghề khác, “Haizzz, sao hôm nay anh lại rảnh rỗi đến đón em vậy?”

    Thượng Tu Văn mắt vẫn nhìn thẳng, khóe miệng hơi nhếc lên như cười: “Anh mới nói rồi đấy, tiện đường đi ngang qua. Chúng ta hôm nay ăn tối ở ngoài, sau đó đi xem phim nhé.”

    Gần đây Thượng Tu Văn bận rộn với công việc, họ đã rất lâu không đi ra ngoài cùng nhau, ý tưởng này rất thu hút Cam Lộ, dù rằng cô phải soạn giáo án, phải chuẩn bị cho cuộc thi, lại phải chấm bài nữa: “Nhưng…”

    “Yên tâm đi, anh đã gọi cho mẹ rồi.”


    Cam Lộ nhìn thẳng phía trước, cười không nói gì, nụ cười đó khiến gương mặt thanh tú của cô rạng rỡ, phảng phất niềm vui trào dâng trong lòng. Thượng Tu Văn đưa tay vuốt tóc cô, cảm thán: “Lấy được người vợ dễ chiều chuộng thế này, anh thấy có chút tội lỗi rồi đây.”

    Cam Lộ liếc xéo anh: “Em không phiền lòng việc anh chiều chuộng em nhiều hơn để giải tỏa cảm giác tội lỗi trong anh đâu.”

    Thượng Tu Văn lắc đầu cười: “Chiều chuộng quá thì thật đúng là trong lòng có gì mờ ám rồi. Hơn nữa…” Phía trước gặp đèn đỏ, anh nhanh nhẹn thắng lại, tay phải kéo phanh, rồi tiện tay vuốt tóc cô, “Em sẽ chán ngấy cho xem, điều này đối với đàn ông là thất bại thảm hại rồi.”

    Cam Lộ nghĩ, mọi cử chỉ, hành động của Thượng Tu Văn đều rất có chừng mực, trước nay không để thiếu sót, cũng không thái quá. Lời nói tình cảm của anh, sự ân cần của anh, thái độ ôn tồn của anh, nhiệt tình của anh… những gì anh bỏ ra luôn thu được lợi ích. Một người đàn ông như thế, cô nghĩ có lẽ chẳng bao giờ cô thấy được lúc anh mất thăng bằng, dĩ nhiên càng không thể chán anh, cô không biết nên lo hay nên mừng vì điều này.

    Thượng Tu Văn đưa Cam Lộ đi ăn rồi đi xem phim, lúc về đến nhà đã gần 12 giờ khuya, hai người từ hầm để xe đi thang máy lên nhà, Thượng Tu Văn đứng sau Cam Lộ với tay ấn nút tầng 18, sau đó ôm lấy cô, dụi cằm vào mái tóc dày của cô: “Lộ Lộ, có khi nào em hối hận vì đã lấy anh không?”

    Bốn phía thang máy được làm bằng kính trong suốt, đứng bên trong có thể nhìn rõ khung cảnh bên ngoài. Thành phố về đêm trong tầng tầng lớp lớp những ánh đèn xa gần đủ màu sắc cũng dậy lên cái vị phồn hoa khác hẳn với ban ngày. Cam Lộ nhìn hai bóng người phản chiếu qua kính không được rõ ràng cho lắm, cười: “Sao anh lại hỏi vấn đề này?”

    “Chỉ là chợt nghĩ đến vậy thôi, chúng ta đã kết hôn được gần hai năm rồi nhỉ.”

    “Anh vẫn chưa cho em cơ hội để hối hận.”

    Cô quay người lại, nhón chân hôn lên môi anh.

    “Thang máy có gắn camera đó.” Thượng Tu Văn bật cười, nhưng lại hôn đáp trả, rõ ràng là không để cho cô kịp tránh né.

    Lúc thang máy đến tầng mà họ ở, nụ hôn đang ở lúc cao trào, Thượng Tu Văn đưa tay giữ lại cửa thang máy đang chực đóng lại, môi vẫn không rời khỏi môi Cam Lộ, ôm cô quay người lại, hai người vẫn quấn chặt lấy nhau, vừa hôn vừa đi về phía nhà số 1806.

    Cao ốc này có kết cấu hai hộ một thang máy, hành lang có gắn công tắc đèn cảm ứng, họ chẳng ai buồn chạm vào cái công tắc đó, vẫn tiếp tục ôm hôn thắm thiết.

    Thượng Tu Văn dựa lưng vào cửa nhà mình, vốn định đưa tay tìm chìa khóa, nhưng không chống cự nổi với sự cuồng nhiệt của thân hình mềm nhũn trong vòng tay anh, hai cánh tay anh càng siết chặt cô hơn, như thể muốn cô nhập vào làm một với mình.

    Anh trước nay luôn biết giành thế chủ động trong mọi tình huống, lưỡi anh khiêu khích rà soát mọi ngóc ngách trong miệng cô, hơi thở của cô dần dần gấp gáp hơn, những ngón tay không tự chủ bấu chặt vào eo anh.

    Đang trong lúc cao trào, cuồng nhiệt nhất thì cánh cửa đột nhiên bật mở, ánh đèn từ trong nhà hắt ra, Ngô Lệ Quân mặt đối mặt với cả hai.

    Cam Lộ mặt đỏ như gấc chín, vội vàng thoát khỏi vòng tay của Thượng Tu Văn, khẽ kêu lên ngượng ngùng, Thượng Tu Văn cũng vô cùng bất ngờ, nhưng vẫn giữ được bình tĩnh: “Mẹ, mẹ chưa ngủ à?”

    Ngô Lệ Quân quét mắt nhìn họ một lượt, gương mặt đanh lại, rõ ràng là rất không hài lòng với hành động không ý tứ ngoài phòng ngủ của cả hai, nhưng không hề trách cứ gì chỉ nói: “Tu Văn, mẹ đang đợi con, có việc quan trọng muốn bàn với con.”

    Thượng Tu Văn vỗ nhẹ lưng Cam Lộ: “Em đi ngủ trước đi.”

    Cam Lộ vội vội vàng vàng lách qua Ngô Lệ Quân vào nhà, chạy một mạch lên lầu vào nhà vệ sinh trong phòng mình, nhìn mình từ đầu đến chân trong gương, quần áo, tóc tai có chút xộc xệch, ánh mắt long lanh, môi hơi sưng đỏ. Bộ dạng này mà bị mẹ chồng khó tính bắt gặp quả thật xấu hổ vô cùng, nhưng khi đưa tay chạm vào môi mình, cô không khỏi bật cười.

    Những kích thích đó khiến tim cô đập nhanh hơn, đem đến cho cô cảm giác hưng phấn, tận hưởng niềm vui cả thể xác lẫn tâm hồn. Ai còn tâm trí quan tâm đến việc mẹ chồng nghĩ thế nào?

    Hết chương 1​
     
  7. Nam Miên

    Nam Miên Cười lên Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    3/4/2012
    Bài viết:
    2.066
    Lượt thích:
    1.672
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Học phổ thông cấp 4
    Hồi hộp quá.....không biết kết thúc truyện như nào:)?
     
  8. trangpham1990

    trangpham1990 Let it be Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    12/6/2010
    Bài viết:
    1.016
    Lượt thích:
    2.454
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Chương 2: Ai cũng có quá khứ

    Cam Lộ tắm xong, chưa muốn ngủ ngay, cô tranh thủ hoàn chỉnh phần giáo án còn dang dở, tiện thể đợi Thượng Tu Văn. Nhưng lúc lên lầu, Thượng Tu Văn cầm túi xách giúp cô, cô lại vội vội vàng vàng chạy vào phòng mà quên mất cầm theo.

    Cô rón rén xuống lầu, dáo dác nhìn quanh thì thấy túi xách của mình để ở hành lang cửa ra vào, bèn bước đến lấy, đang lúc quay người lên lầu thì bỗng nghe thấy tiếng nói có phần gắt gỏng từ phòng mẹ chồng vọng ra: “Con nhất định phải đồng ý với mẹ, không đi gặp Hạ Tĩnh Nghi nữa.”

    Giọng nói của Thượng Tu Văn lại rất bình tĩnh: “Mẹ, con không cố ý đi gặp cô ấy, mẹ quản nhiều quá đấy, cũng nghĩ nhiều nữa, không cần thiết phải như vậy.”

    “Ả hồ ly tinh đó, những chuyện phiền phức nó gây ra còn chưa đủ sao? Nó bỗng dưng trở về như vậy, có trời biết nó đang suy tính cái gì.”

    Cam Lộ như bị sét đánh trúng, cô là người có suy nghĩ rất tinh tế chứ không qua quýt đại khái. Ngô Lệ Quân trước nay nói chuyện rất lễ độ, chừng mực, rất ít khi dùng những lời như thế, dùng từ khắt khe là một chuyện, giọng nói cũng lộ ra sự khinh miệt không giấu giếm, nhưng cái từ hồ ly tinh thốt ra từ miệng bà có ý nghĩa gì gần như chẳng cần phải suy đoán, chỉ cần tưởng tượng cũng có thể liên tưởng ra được chút gì đó.

    “Chỉ có chuyện này thôi sao? Muộn rồi, mẹ đi nghỉ sớm đi.” Giọng nói đều đều, không bộc lộ cảm xúc của Thượng Tu Văn vọng ra.

    Cam Lộ đi như chạy lên lầu, vào phòng làm việc ngồi phịch xuống.Một lúc sau, Thượng Tu Văn bước vào, cúi đầu nhìn cô: “Sao, còn việc phải làm à?”

    Cam Lộ nói không ngẩng đầu lên: “Anh ngủ trước đi, em soạn xong giáo án rồi ngủ sau.”

    “Đừng thức khuya quá nhé.”

    Thượng Tu Văn trở về phòng ngủ. Căn phòng phức hợp này lầu trên lầu dưới giống nhau, mỗi gian đều có phòng làm việc, phòng ngủ và nhà vệ sinh, Cam Lộ có thể nghe thấy tiếng Thượng Tu Văn lấy áo ngủ bước vào phòng tắm. Đợi cửa phòng tắm đóng lại, cô mới nhẹ nhõm thả lỏng người, tựa lưng vào ghế, mông lung nhìn ra màn đêm ngoài cửa sổ.

    Tất nhiên cô không thể dựa vào những điều mình vô tình nghe được mà chất vấn Thượng Tu Văn: cái ả “hồ ly tinh” được thốt ra từ miệng mẹ anh đó đã là quá khứ như môn lịch sử cô dạy hay là vở kịch sống đang âm thầm diễn ra.

    Cô suy nghĩ tỉ mỉ hành động gần đây của Thượng Tu Văn, chỉ có thể thừa nhận, người đàn ông này không có gì bất thường, so với lúc vừa kết hôn thậm chí lúc yêu nhau cũng chẳng có gì khác biệt. Anh tôn trọng, quan tâm đến cô, trên giường nồng nhiệt, dưới giường thì ôn tồn, hòa nhã; khi phải về trễ luôn chủ động gọi điện thoại hoặc nhắn tin báo cho cô biết; luôn nhớ những ngày kỉ niệm, sinh nhật cô, chu kỳ sinh lý của cô; cô mua quần áo mới hay có tóc mới, anh đều chú ý và tán thưởng.

    Cô đã từng có lúc nghi ngờ, trước đây, cuộc hôn nhân duy nhất mà cô từng chứng kiến tất nhiên là của cha mẹ cô. Nhưng gia cảnh của cô đặc biệt, thậm chí hôn nhân tan vỡ cũng không giống như những người khác, cô không cho rằng đó có thể xem là nghĩa vợ chồng bình thường.

    Tuy cô không biết cuộc hôn nhân của mình khác hoàn toàn với hôn nhân của cha mẹ cô có được coi là bình thường hay không, nhưng đã chung sống với nhau hai năm, nếu như có gì bất thường, thì cũng là lẽ thường tình chứ không phải do bỗng dưng ở đâu mọc ra một cô ả “hồ ly tinh” Hạ Tĩnh Nghi kia.

    Vậy đó đã thành quá khứ chưa? Giọng nói của Thượng Tu Văn chẳng có gì bất thường, rõ ràng là không hề ngạc nhiên khi mẹ anh bỗng nhắc đến cô ta.

    Cô chưa bao giờ hỏi Thượng Tu Văn về những mối tình trước đây của anh. Lần đầu tiên anh và cô ân ái, cô có thể thấy rõ sự thuần thục trong từng động tác của anh, cô thì hiển nhiên chẳng có kinh nghiệm gì, nhưng cô không hề ngây thơ, cô cho rằng những động tác thành thục ấy chắc là học được từ những bộ phim cấp ba Nhật Bản.

    Dĩ nhiên, khi đó cô cũng đã từng yêu, nhưng những hiểu biết về đàn ông của cô lại có được từ mạng Internet, tiểu thuyết và phim ảnh, nói như cô bạn thân Tiền Giai Tây thì “về mặt tâm lý là một nửa đàn bà, còn về mặt sinh lý thì lại là một nửa gái tơ”, cô biết rõ ràng rằng dù lý thuyết có phong phú cỡ nào khi đụng thực tiễn cũng là con số 0, chẳng áp dụng được gì.

    Cô đón nhận một người đàn ông hơn mình năm tuổi, đối với cô, quá khứ không quan trọng, dù là quá khứ của anh hay của cô.

    Một người học lịch sử lại xem nhẹ quá khứ như thế, ít nhiều cũng có chút buồn cười. Nhưng giờ đây, cô quyết định dùng câu nói này để tự an ủi mình.

    Cam Lộ xoa xoa huyệt thái dương, quyết định không nghĩ nhiều nữa, cô lấy quyển giáo án trong giỏ xách ra, mở sách giáo khoa và sách tham khảo, vội vàng ghi lại nội dung chính của bài giảng. Xong việc thì cũng đã quá 12 giờ đêm, cô thu dọn đồ đạc, lười nhác vươn vai rồi đi vào phòng ngủ, trong phòng vẫn để một ngọn đèn phía dưới chân, dưới ánh sáng lờ mờ, có thể nhìn thấy Thượng Tu Văn nằm ở phía giường trái quen thuộc của anh, tư thế thoải mái.

    Cô nhẹ nhàng lên giường, chiếc giường rộng King size với tấm nệm đắt tiền, không vì cử động của một người mà ảnh hưởng đến giấc ngủ của người còn lại. Hơi thở Thượng Tu Văn vẫn đều đều, chẳng khác gì so với bình thường, cuộc đối thoại với mẹ anh dường như người kích động trước sau chỉ có một mình Ngô Lệ Quân mà thôi, những từ ngữ nhạy cảm vô tình lọt vào tai Cam Lộ ấy dường như chẳng có ý nghĩa gì với anh.

    Đáng lý Cam Lộ phải cảm thấy yên tâm khi nhìn thấy giấc ngủ an lành của người đàn ông này mới phải, nhưng mà, từ lúc cô mới vừa quen anh, cũng đã được chứng kiến bản lĩnh xử lý mọi việc bình tĩnh, không bao giờ để lộ tâm sự ra ngoài của anh, lúc này nằm bên cạnh anh, cô đương nhiên chẳng thể nào thanh thản và bình yên đi vào giấc ngủ như anh.

    “Lộ Lộ, em có bao giờ hối hận khi lấy anh?” Câu hỏi của Thượng Tu Văn lại vang lên trong đầu Cam Lộ.

    Nếu không vô tình nghe được cuộc trò chuyện đó, đây chỉ có thể là câu chuyện tình cảm giữa hai vợ chồng, nhưng bây giờ, cô có chút không chắc chắn về ẩn ý trong câu hỏi của anh.

    Một buổi tối mùa thu hơn hai năm trước, anh nhìn vào mắt cô, nói rất rành rọt, rõ ràng: “Chúng ta kết hôn nhé, Cam Lộ.” Thái độ anh nghiêm túc, ánh mắt xa xăm, hình như không phải là đang cầu hôn, mà là đang đề nghị một hợp đồng làm ăn với cô.

    Cam Lộ ngây người ra, sau đó cười: “Màn cầu hôn mà em mong ước nên lãng mạn hơn thế này một chút.” Cô cố tình làm ra vẻ nửa đùa nửa thật, như để khỏa lấp nỗi hoang mang trong lòng mình.

    Thượng Tu Văn cũng cười, bình thường anh nói chuyện rất có duyên, không khô khan, nghiêm túc, nhưng lúc nào cũng có chút gì đó lạnh lùng, điềm nhiên, khi nụ cười lướt qua khuôn mặt anh, mắt anh có chút híp lại, khóe miệng khẽ nhếch lên, cả người anh tỏa ánh sáng, ấm áp mà gần gũi, Cam Lộ trước nay đều không thể cưỡng lại biểu hiện này của anh, nụ cười trên môi cô tắt dần, không khí bỗng trở nên nghiêm túc.

    “Em cần phải suy nghĩ thật kỹ đã.”

    Cô nghĩ đến tất nhiên không phải là những cuộc tình trước đây của Thượng Tu Văn, anh chẳng hề có ý kể cho cô nghe, cô cũng chẳng có ý định truy hỏi đến cùng. Cô chỉ là đang nghĩ, cô có đúng là đang yêu hay không, đã chuẩn bị sẵn sàng để kết hôn chưa.
     
  9. trangpham1990

    trangpham1990 Let it be Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    12/6/2010
    Bài viết:
    1.016
    Lượt thích:
    2.454
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Cam Lộ và Thượng Tu Văn quen nhau là một việc hoàn toàn ngẫu nhiên.

    Lúc đó cô đang là giáo viên ở một trường trung học ở ngoại ô, cha cô sau mười năm ly hôn cuối cùng cũng tìm được một người phụ nữ khác và quyết định sống chung với người phụ nữ đó. Cô phải thừa nhận rằng, cô như trút được gánh nặng trong lòng, tự mình thuê một căn hộ có trang bị nội thất đầy đủ, cách trường học không xa, mỗi ngày chỉ mất mười phút đạp xe đến trường, cuộc sống vô cùng thoải mái, thú vị.

    Một ngày cuối tuần, Tiền Giai Tây hẹn cô ra ngoài dùng bữa, hát hò, cô đến hơi trễ một chút, hơn chục người nam nữ đủ cả đã ngồi quây quần bên bàn ăn, chỉ có một số người là cô thấy quen mặt, Tiền Giai Tây giao thiệp rất rộng, bạn bè khắp nơi, may mà tuổi tác mọi người xấp xỉ nhau, sau khi giới thiệu xong thì chẳng ngại ngùng gì nữa.

    Hôm đó người mà Tiền Giai Tây đặc biệt muốn giới thiệu với cô là Phùng Dĩ An, nhưng sau khi giới thiệu tên xong, Phùng Dĩ An rõ ràng chẳng để tâm, đang giữa bữa ăn thì có điện thoại gọi đến, nói là phải đi đón bạn gái nên cáo từ trước. Tiền Giai Tây mặt thộn ra: “Dĩ An có bạn gái từ khi nào thế nhỉ?”

    Có người lên tiếng giọng bỡn cợt: “Cậu nên hỏi là, anh ta có lúc nào không có bạn gái không.”

    Mọi người đều cười ồ lên, Tiền Giai Tây nói: “Ấy, lần trước ăn cơm với nhau anh ta còn than thở gia đình bắt đi xem mắt, anh ta rất ức chế mà.”

    “Nhưng anh ta đã may mắn gặp được người trong mộng ngay từ lần xem mắt đầu tiên.” Gã đàn ông ngồi cạnh Phùng Dĩ An nãy giờ hờ hững lên tiếng.

    Tiền Giai Tây nhận ra anh ta chính là Thượng Tu Văn, bạn hợp tác làm ăn của Phùng Dĩ An, nhưng cô không quen thân với anh lắm, chẳng thèm để tâm đến lời nói của anh, cô nhún vai, quay sang hạ giọng nói với Cam Lộ: “Vốn dĩ định giới thiệu Phùng Dĩ An cho cậu, quên tình cũ đi, bắt đầu một mối tình.”

    Cam Lộ dở khóc dở cười, nói nhỏ: “Cám ơn cậu, cậu mà không nhắc tớ đã có thể quên nhanh hơn một chút rồi.”

    Cô không hề có ý khoe khoang, cho dù Nhiếp Khiêm là mối tình đầu của cô, bọn cô yêu nhau hơn ba năm trời, nhưng chia tay là do cô chủ động đề nghị, cô trước nay không phải là người quyết định rồi hối hận, chỉ mừng là không đẩy mối tình này đến bước đường cùng.

    Một bàn tay với những ngón tay thon dài, móng tay được cắt tỉa gọn gàng nhấc bình trà lên, rót đầy vào ly của cô, cô cảm ơn theo thói quen, ngước mắt lên nhìn thì bắt gặp ngay ánh mắt ấm áp dịu dàng, một gương mặt cười mà như không cười.

    Thượng Tu Văn lúc đó không giống lắm so với những người đồng tuổi ngồi cùng bàn, không có cái thần thái tươi cười hớn hở như họ, nhìn bộ dạng có vẻ uể oải, lười nhác giữa không khí náo nhiệt. Anh ngồi tựa vào lưng ghế, rõ ràng là thân hình ngồi thẳng nhưng lại có vẻ gì đó thờ ơ, không thể nói là im lặng, cũng không hào hứng đối đáp, nhưng ánh mắt chỉ cần chuyển động thì rõ ràng là thu tóm tất cả vào trong tầm mắt. Anh vô cùng lịch sự, gắp thức ăn rót trà cho cô, thi thoảng cũng hút thuốc nhưng đều xin phép cô trước.

    Dùng bữa xong mọi người đi hát hò, mãi tận nửa đêm mới giải tán, chàng nào có xe thì chở một nàng về nhà, Cam Lộ phát hiện, giống như lúc ngồi trong phòng KTV, Thượng Tu Văn đứng cạnh bên cô, không cố tình nhưng dụng ý rõ ràng đến nỗi Tiền Gia Tây nháy mắt thật nhanh ra hiệu cho cô.

    Thượng Tu Văn đưa Cam Lộ về nhà, lấy lệ hỏi số điện thoại của cô, rồi đến cả một tuần sau mới gọi điện cho cô, hẹn cô ra ngoài dùng bữa. Tiền Giai Tây bình luận việc này như sau: “Vừa nhìn đã biết là một tay lão luyện trong tình trường, rất biết cách điều khiển tâm trạng của con gái. Nhưng,…” Cô nghiến răng hung dữ, “Anh ta không ngờ gặp phải cậu, chiêu này không linh rồi.”

    Cam Lộ cười: “Cậu đang tâng bốc mình là tay lão luyện không có đối thủ trong tình trường đấy à?”

    “Xì, mới có một mối tình vắt vai, lại còn là mối tình trong sáng, ngây thơ, mà cậu dám tự sướng thế kia đấy.” Tiền Giai Nghi không chút lưu tình nói, “Nhưng cậu lại có một bản lĩnh vô địch khác, đó chính là biết kìm chế cảm xúc. Cái này tớ có yêu mấy lần nữa cũng chẳng học được.”

    Cam Lộ cũng có những tâm trạng giống như người khác, nhưng cô thật sự có thể kìm chế cảm xúc của mình. Bản lĩnh này khiến cô khi đi học, cho dù chưa chuẩn bị bài học, cũng dám ngồi ở bàn nhất, chứ không né tránh khỏi tầm mắt của thầy cô; khiến cô lúc cha say bí tỉ có thể không sợ hãi khi nhìn vào ánh mắt với những tia máu đỏ ngầu và những cử chỉ điên loạn của ông, cướp lấy ly rượu trên tay ông; cũng khiến cô ứng đối trước những hành động bất thường của Thượng Tu Văn mà không chút kinh ngạc.

    Người khác chẳng có bản lĩnh này như cô.

    Tiền Giai Tây sau khi nghe cô nói đã suy nghĩ kỹ càng, chuẩn bị lấy Thượng Tu Văn, bỗng dưng giận sôi gan: “Cậu dạo này không bị viêm màng não đấy chứ. Cậu đang còn trẻ phơi phới thế này, lại không chịu áp lực từ gia đình, có thể từ từ hưởng thụ cuộc sống, mới yêu nhau hơn một năm đã đòi kết hôn sớm như thế, không phải ngốc lắm sao?”

    Cam Lộ đuối lý, không dám mở miệng nói cô và Thượng Tu Văn đã quen nhau được gần hai năm, nhưng chính thức yêu nhau thì chỉ chưa đầy nửa năm mà thôi.

    Sau khi chia tay với Nhiếp Khiêm, cô và Tiền Giai Tây từng xuất khẩu cuồng ngôn rằng phải có thêm vài mối tình nữa, hưởng thụ hết sự chiều chuộng của đàn ông, thỏa sức phung phí tuổi xuân, đến khi 30 tuổi mới nghĩ đến chuyện kết hôn; nếu như đến lúc đó mà có thể độc lập về kinh tế, sống độc thân cả đời cũng chẳng hề gì. Quan trọng hơn nữa là, lúc nói những lời này Tiền Giai Tây đã ngà ngà say, chẳng thể uốn lưỡi bảy lần trước khi nói, còn cô thì trước nay không uống giọt rượu nào, ở trạng thái hoàn toàn tỉnh táo.

    “Hơn nữa cậu lại gả vào nhà có một bà mẹ góa, sau khi kết hôn phải sống chung dưới một mái nhà. Cậu tiêu đời rồi, cái tay Thượng Tu Văn đó có gì tốt đâu, kinh doanh nhỏ, chạy BMW cũ rích, quan trọng hơn là cả ngày mặt mũi lúc nào cũng uể oải, tính cách xem ra không dễ nắm bắt.”

    “Anh ấy chín chắn mà, đàn ông chín chắn một chút tốt chứ sao.”

    “Quên đi, một cô nữ sinh không thạo đời mới đi thích một gã đàn ông lúc nào cũng ra vẻ cao thâm khó đoán đó. Nam nữ sống với nhau không phải là giải câu đố, lãng phí thời gian vắt óc đoán biết suy nghĩ của anh ta chi bằng cùng với một người đàn ông thẳng thắn cởi mở hưởng thụ cuộc sống.”

    Cam Lộ thừa nhận Tiền Giai Tây không phải là không có lý, nhưng lý do để cô đồng ý kết hôn với Thượng Tu Văn thật sự không đơn giản vì sùng bái sự chín chắn, lý trí của anh. Cô không cách nào giải thích tường tận, bèn ngoan cố nói: “Tớ đã đủ thẳng thắn cởi mở rồi, tớ và anh ấy bổ sung cho nhau không phải quá tốt sao.”

    “Tớ vốn định giới thiệu Phùng Dĩ An cho cậu, gã trai này gia cảnh tốt, lại rất thú vị, giữ lấy làm bạn trai thì không còn gì tốt hơn. Haizzz, trời không chiều lòng người mà.”

    Cam Lộ đành lựa lời kết thúc câu chuyện: “Đã là ý trời thì chúng ta phải thuận theo thôi.” Rồi cười hì hì trước khi cô bạn thân trở mặt: “Được rồi, không đùa nữa, tớ chỉ bỗng nhiên nghĩ rằng, có lẽ cuộc sống gia đình ổn định chính là thứ mà tớ đang cần.”

    Lý do này chẳng thuyết phục được Tiền Giai Tây, mẹ của Cam Lộ, Lục Huệ Ninh, cũng khinh khỉnh ra mặt, bà không để ý đến lời cảnh báo của cố vấn sắc đẹp, híp mắt nhìn con gái từ trên xuống dưới: “Con nói cho mẹ biết suy nghĩ thật sự của con khó khăn lắm à?”

    “Con nói dối mẹ hồi nào?”

    “Đó là con lười nói dối mẹ thôi, trước nay có gì ức chế về mẹ con đều nói thẳng, với cha con cũng chẳng vòng vo. Thôi được rồi, coi như mẹ nợ con, mẹ nhận hết. Nhưng kết hôn không phải là trò trẻ con, con chưa nghĩ kỹ mà đã gả cho người ta, sau này chỉ có nước mắt thôi con ạ.”

    “Dĩ nhiên con nghĩ kỹ rồi mới nói với mẹ.”

    “Cám ơn con đã cho mẹ thể diện, chưa đến nỗi đưa giấy đăng ký kết hôn ra nói với mẹ, nhưng con đã chăm sóc cha con mười năm nay, khó khăn lắm ông ấy mới nghĩ thông, tìm một người phụ nữ khác, con mới nhẹ nhõm được mấy ngày, không tận hưởng cuộc sống cho thỏa thích lại muốn kết hôn với người đàn ông đầu tiên theo đuổi mình.”

    Cam Lộ nhớ đến cô Thái, đồng nghiệp dạy môn Ngữ văn trong trường, chỉ hơn cô hai tuổi, mặt mũi lúc nào cũng rầu rĩ vì bị gia đình hối thúc lấy chồng: “Đã nói đến nước này rồi cho dù kết hôn rồi ly hôn cũng còn hơn là cả đời không lấy được chồng. Thật khiến người ta hối hận khôn nguôi.” Nhưng người thân và bạn bè của cô tất cả đều khuyên cô hưởng thụ cuộc sống độc thân, phản đối cô kết hôn, cô đành cảm thán cuộc đời sao lắm điều lạ kỳ.

    “Mẹ 20 tuổi lấy cha, 21 tuổi sinh ra con, có lẽ kết hôn sớm cũng là một loại di truyền, trội đến mức chúng ta chẳng thể lý giải được nữa rồi.”

    Lục Huệ Ninh cười nhạt: “Con đừng có mà đổ thừa cho mẹ, mẹ là bất khả kháng, một thiếu nữ thôn quê, tốt nghiệp phổ thông không thi đại học, lại không muốn bán mặt cho đất bán lưng cho trời, con đường duy nhất là ra thành phố làm thuê, muốn có chỗ đứng ở đây thì bắt buộc phải trả một cái giá nào đó.”

    Cam Lộ ngán ngẩm nói: “Được rồi, mẹ là vì mưu sinh nên mới ràng buộc với người đàn ông mà mẹ không yêu sớm như thế, lại sinh con sớm, bao nhiêu là gánh nặng chồng chất trên vai, thật tội nghiệp vô cùng. Nhưng dù sao xã hội tiến bộ rồi, lý do con lấy người ta không thê thảm như mẹ.”

    “Con kiếp trước có thù oán gì với mẹ không? Nói gì cũng phải chêm vài câu chế giễu mẹ thì mới vui à? Mẹ là muốn tốt cho con, con đã đôc lập về kinh tế rồi, không còn vướng bận gì nữa, hoàn toàn có thể thư thả tận hưởng cuộc sống, từ từ kén chọn ý trung nhân. Con kết hôn sớm lại đổ thừa là do di truyền, vậy tương lai ly hôn giống mẹ, chắc cũng đổ lên đầu mẹ chắc.”

    “Không có chuyện đó đâu, mẹ mà học lịch sử như con thì sẽ biết lịch sử có thể tương tự nhau nhưng không thể diễn ra đơn giản y như nhau, hơn nữa, mẹ kết hôn rất thành công đấy chứ, con chẳng chút băn khoăn về việc này.” Cam Lộ cười hờ hững.

    Lục Huệ Ninh biết Cam Lộ là người rất có chủ kiến, nên trước giờ chẳng mong thuyết phục được cô, đành thở dài một tiếng: “Thôi được rồi, mẹ lười đôi co với con, dù mẹ có nói gì con cũng chẳng để lọt vào tai, có những việc phải tự mình vấp phải thì mới hiểu được. Rảnh thì dẫn nó cho mẹ gặp, để mẹ còn yên tâm được một chút.”

    Sau khi gặp chàng trai Thượng Tu Văn lễ phép, lịch sự lại điềm đạm, chín chắn, Lục Huệ Ninh cuối cùng cũng gật đầu, nói với con gái: “Lấy đi, lấy đi, dù không lấy được chồng tốt thì cũng chẳng phải là ngày tận thế.”

    Cha Cam Lộ chẳng nói gì, chỉ buồn bã nhìn con gái, ánh mắt đầy tuyệt vọng, tiếc nuối lẫn tự trách mình, như thể ngày tận thế sắp đến rồi vậy. Cam Lộ nhìn ông kinh ngạc, lắc lắc tay ông: “Cha, cha không được nghĩ linh tinh đâu đấy.”

    Từ nhỏ đến lớn, Cam Lộ bảo vệ trái tim dễ vỡ của cha mình đã thành thói quen, lúc đó bị ông dọa đến mức suýt chút thề độc: “Con tuyệt đối không có ý đó. Cha và dì Vương chung sống với nhau, dì ấy chăm sóc cha tốt như vậy, con rất mừng, cũng rất yên tâm. Con lấy chồng chỉ đơn giản là vì muốn lấy thôi, hơn nữa Thượng Tu Văn đối với con rất tốt.”

    Thượng Tu Văn cùng cô đến gặp cha cô, biểu hiện cũng tuyệt vời như lúc gặp mẹ cô. Cam Lộ ngạc nhiên nhìn người cha không giỏi ăn nói của mình lại thao thao bất tuyệt với Thượng Tu Văn về mức độ ảnh hưởng khi hạn chế sản lượng ngành dệt may từ thế kỷ trước, còn Thượng Tu Văn thì chăm chú lắng nghe, không có chút gì mà miễn cưỡng chiếu lệ.

    Cam Lộ lúc này mới phát hiện ra, người đàn ông mà cô sắp lấy chỉ cần muốn là có thể cất đi vẻ mặt uể oải, lười nhác bất cứ lúc nào, nói năng có đầu có cuối, mọi cử chỉ của anh đều toát ra sức mạnh khiến người khác yên tâm, còn cô dường như đã bị thu hút bởi chính ưu điểm này của anh.

    Cam Lộ bị Thượng Tu Văn chinh phục như thế đấy, loại bỏ tất cả do dự, hồ nghi, họ kết hôn đúng ngày giờ đã định.
     
  10. trangpham1990

    trangpham1990 Let it be Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    12/6/2010
    Bài viết:
    1.016
    Lượt thích:
    2.454
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Bạn đã muốn kết hôn, thì cứ yên tâm hưởng thụ cuộc sống hôn nhân đi. Chẳng có phát hiện nào mang tính nguy cơ thì đừng có mà suy nghĩ vẩn vơ.

    Cam Lộ tự nói với mình trong bóng tối. Cô trở mình, nép sát vào Thượng Tu Văn. Đầu cô vừa tựa vào vai anh, anh như có phản ứng tức thì, xoay người lại, một cánh tay như thường lệ vòng qua eo cô, ôm lấy cô trong giấc ngủ.

    Cam Lộ nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những suy nghĩ vẩn vơ, thả lỏng người chìm vào giấc ngủ.

    ***


    Soạn xong giáo án điện tử để dự thi, Cam Lộ nộp cho phó hiệu trưởng Vạn quản lý chuyên môn xem, buổi chiều phó hiệu trưởng Vạn gọi điện lại, bảo cô dạy xong thì đến văn phòng gặp ông.

    Văn phòng hiệu trưởng ở tầng trên, lúc cô đi lên, cửa phòng đang khép hờ, có thể nghe rõ mồn một giọng nữ nhắc đến tên cô: “… Em không phải có ý so sánh với người khác, nhưng tình cảnh của em cũng gần giống Cam Lộ, cô ấy chuyển về đây theo sự điều động nhân sự chính thức. Học vị của em cao hơn cô ấy, trường trước đây của em cũng là trường chuẩn cấp tỉnh, tuy là thành phố thuộc tỉnh nhưng chất lượng dạy học luôn đi đầu…

    Sự so sánh kiểu này cô nghe qua không chỉ một lần. Mấy năm gần đây, sự cạnh tranh giữa các trường trung học ngày một quyết liệt, trường trung học thuộc đại học sư phạm cũng giống như các trường khác, giới hạn biên chế, hạn chế việc điều động nhân sự chính quy, các giáo viên được nhận vào dạy thông qua kỳ thi sát hạch thì được ký hợp đồng lao động. Trên lý thuyết giáo viên biên chế và giáo viên hợp đồng được đãi ngộ chẳng khác nhau là mấy, nhưng rất nhiều người xem trọng một suất biên chế, hy vọng có thể dựa vào mối quan hệ với cấp trên để được nhận vào dạy trong trường. Thường xuyên có nhiều giáo viên vì việc này mà đến tìm hiệu trưởng, còn Cam Lộ thì là giáo viên cuối cùng của trường được chuyển biên chế chính thức về đây, tự nhiên trở thành đề tài cho người khác đòi hỏi quyền lợi.

    Cam Lộ quay người bỏ đi, ra đứng ở ban công đầu hành lang, đối diện với ban công là vườn cây quế phía sau sân trường, lúc đó đang là mùa thu, hoa quế nở rộ, mùi hương ngọt ngào theo làn gió thu mát lạnh thổi đến xộc vào mũi, cảm giác như mùi hương luồn qua kẽ răng, đầu lưỡi phảng phất vị ngọt thanh. Dường như chẳng có loài hoa nào như hoa quế, khiến người ta phải dùng cả khứu giác lẫn vị giác để tận hưởng mùi hương của nó.

    Cô đứng tựa người vào lan can, tâm trạng không được tốt cho lắm.

    Việc điều động cô trở thành đề tài tranh luận giữa các giáo viên và lãnh đạo trường cũng luôn là tâm bệnh của cô. Một năm trước, lúc nhận tờ quyết định điều động, cô ngạc nhiên không kém gì hiệu trưởng của trường cũ.

    Hiệu trưởng tức giận nói: “Tiểu Cam, nếu cô muốn chuyển công tác, tôi cũng không có gì để nói, nước luôn chảy xuống chỗ thấp, con người luôn hướng đến chỗ cao hơn, thanh niên sức dài vai rộng muốn có một tiền đồ rộng mở là một việc hết sức bình thường. Nhưng cô nên báo cho tôi trước một tiếng để tôi sắp xếp giáo viên khác thay cô, việc đã thế này khiến toàn bộ công tác giảng dạy bị đảo lộn hết cả.”

    Cam Lộ cứng họng, không có cách nào giải thích rõ ràng bởi chính cô chẳng hề có nhu cầu chuyển đi nơi khác.

    Lúc cô vội vã về nhà thì trời đã tối, Thượng Tu Văn và Ngô Lệ Quân đã ngồi trước bàn ăn, đang dùng bữa tối, nhìn thấy cô về trễ vào một ngày không phải là cuối tuần đều tỏ vẻ ngạc nhiên. Cô chìa tờ quyết định điều công tác ra trước mặt Thượng Tu Văn, yêu cầu anh giải thích. Thượng Tu Văn cầm lấy xem kỹ càng, chau mày nói: “Cái này không phải anh làm, anh chẳng có quyền hạn này, cũng không hề có yêu cầu này.”

    Ngô Lệ Quân ngồi bên cạnh từ tốn nói: “Chính mẹ đã gọi điện cho giám đốc Triệu ở Sở Giao dục, yêu cầu ông ta xúc tiến việc này đấy.”

    “Mẹ…” Hai người cùng đồng thanh kêu lên, Thượng Tu Văn có ý trách móc, Cam Lộ thì tức giận. Thượng Tu Văn đưa tay nắn nắn tay cô, ánh mắt nhìn cô vỗ về, tỏ ý bảo cô bình tĩnh lại.

    Nhưng Ngô Lệ Quân vẫn thản nhiên như không, rõ ràng là chẳng để tâm đến thái độ của hai người, lạnh lùng nói: “Con dạy học ở cái trường ngoại ô đó, mỗi tuần về nhà một lần, Tu Văn chỉ còn cách thỉnh thoảng đến thăm con, ở căn hộ mà con thuê, hai người đều không thuận tiện. Chuyển về dạy ở trường trung học trực thuộc đại học sư phạm, vừa là trường tốt nhất của tỉnh, con lại có thể sống ở nhà, không phải là rất tốt sao?”

    “Dù có tốt thế nào thì mẹ cũng nên bàn bạc với con trước chứ ạ. Hơn nữa con dạy ở trường hiện tại đang rất vui vẻ, không có ý định chuyển đi nơi khác.”

    Ngô Lê Quân nhìn thẳng vào mắt cô, ánh nhìn có chút giễu cợt: “Được rồi, con không muốn ở chung với mẹ chồng thì thôi vậy.”

    Cam Lộ ngơ ngác, Ngô Lê Quân không chút nể tình tiếp tục nói: “Đừng tưởng mẹ giống như những bà mẹ chồng khác giữ khư khư con dâu bên mình, con dâu suốt ngày tìm cách lấy lòng mẹ chồng, mẹ không thích quản những việc ra sức lấy lòng mất thời gian ấy. Nhưng con dâu nhà này phải có một công việc đàng hoàng một chút, mẹ cũng không muốn Tu Văn chạy tới chạy lui vất vả.”

    Cam Lộ định mở miệng nói gì đó thì bị Thượng Tu Văn cướp lời: “Mẹ, chuyện này đáng lẽ mẹ phải bàn bạc trước với Lộ Lộ.”

    “Theo mẹ thì việc này chẳng có gì đáng để bàn bạc cả, người ta chính thức tiếp nhận con cũng đã là rất miễn cưỡng rồi. Giám đốc Triệu nể mẹ lắm mới ra mặt, lúc đó hiệu trưởng trường mới đồng ý không cần phải dạy thử, cũng không cần thử việc, nhận thẳng con vào dạy. Bây giờ trường trung học trực thuộc đại học sư phạm tuyển dụng giáo viên yêu cầu phải có học vị thạc sĩ trở lên đấy, mẹ còn lo con sang đó không đủ năng lực đáp ứng đòi hỏi của người ta, lúc đó giám đốc Triệu càng khó xử hơn, mẹ đã nói với ông ấy rồi, nếu quả thật không được thì sắp xếp cho con vào làm trong thư viện trường hoặc là đổi nghề làm công việc hành chính cũng được.”

    Cam Lộ tức run người, cô chỉ biết bà mẹ chồng có địa vị, quyền lực không nhỏ này không thích cô, không ngờ lại còn xem thường cô đến dường ấy. Lúc cô chuẩn bị phát hỏa thì bàn tay Thượng Tu Văn đang nắm tay cô bỗng siết mạnh hơn, mắt anh nhìn thẳng vào mắt cô có ý cầu khẩn: “Lộ Lộ, ăn cơm đã rồi hẵng nói.”

    Cam Lộ tức giận trừng mắt nhìn anh, anh không hề có ý tránh né ánh nhìn ấy, cô giằng tay ra khỏi tay anh, sập cửa đi ra khỏi nhà.

    ***

    Thượng Tu Văn không đuổi theo cũng không khiến cô ngạc nhiên. Nhìn bề ngoài, mối quan hệ giữa anh và mẹ anh không được thân thiết cho lắm, điểm chung giữa hai người là thái độ lạnh lùng, ít cười nói, chuyện trò như mẹ con nhà khác. Nhưng anh quan tâm đến mẹ anh là điều không phải nghi ngờ, trước khi kết hôn anh nói với cô rằng, mẹ anh sức khỏe không được tốt lắm, sau khi cha anh qua đời thì vô cùng cô đơn, e rằng anh sẽ không mua nhà ra ở riêng được.

    Cam Lộ lại có dự định khác nên không để tâm lắm đến chuyện này, chỉ cười gật gật đầu.

    Thật ra, cô cũng có ý định ra riêng. Cô làm việc ở trường trung học văn hóa, nơi làm việc gần ngoại thành, cách ngôi nhà to rộng, đầy đủ tiện nghi của mẹ chồng quả thật rất xa, đi xe buýt đi làm phải đổi tuyến ba lần mất gần hai tiếng đồng hồ, còn tính chất công việc của Thượng Tu Văn không thể mỗi ngày đưa đón cô. Vậy là cô có thể danh chính ngôn thuận một tuần về nhà một lần, có thể tiếp tục ở căn hộ nhỏ trong một khu dân cư cạnh bờ hồ, căn hộ này có hai phòng, nội thất đầy đủ, chủ nhà đi làm ở tỉnh khác, đồ đạc trong nhà hoàn toàn mới, cô được người quen giới thiệu, vừa đến xem đã ưng ý ngay, thỏa thuận thuê trong hai năm. Sống ở đây cô cảm thấy vô cùng thoải mái nên chẳng hề có ý định sẽ chấm dứt hợp đồng thuê trước thời hạn.

    Thượng Tu Văn hai ba ngày lại lái xe đến ở với cô, cuối tuần đón cô về nhà ở một ngày, cả nhà cùng ăn cơm với nhau. Sự sắp xếp này bảo đảm không gian riêng cho hai người và cô cũng có không gian tự do riêng, cô căn bản là chẳng hề có ý định thay đổi nó.

    Thế nhưng Ngô Lệ Quân rõ ràng là nhìn thấu ruột gan cô, không muốn cho cô ung dung tự tại ở ngoài thêm một ngày nào nữa.
     
Đang tải...
Chủ đề liên quan - Gia cố tình Diễn đàn Date
Gia công kệ đựng vải công nghiệp Kiến trúc - Xây dựng 10:45 ngày Thứ năm
Lưới thuỷ tinh chống nứt tường, gia cố bề mặt tường Kiến trúc - Xây dựng 31/10/2019
Danh Hài Tấn Beo || Chuyện Tình Sương Gió Và Biến Cố Khủng Khiếp Của Gia Đình Clip Hot 15/2/2017
Các phương pháp gia cố ,cải tạo đất nền Kiến trúc - Xây dựng 28/1/2014
Phao cứu sinh đa năng đặc biệt của Việt Nam Bản tin sinh viên 8/8/2013
Ebook Gia cố tình yêu Tiểu thuyết 12/12/2012

Chia sẻ cùng bạn bè

Đang tải...
TOP