EVENT Ngày Hè Sôi Động: CUỘC THI VIẾT CẢM NHẬN VỀ NHÂN VẬT

Trạng thái
Chủ đề đang đóng.

Kirill

I know you'll find the answer, Naruto...
Thành viên thân thiết
Tham gia
1/6/2013
Bài viết
1.917


THỂ LỆ CUỘC THI
VIẾT CẢM NHẬN VỀ NHÂN VẬT

1. DEADLINE

- Thời hạn gửi bài dự thi: Bắt đầu từ 18/07/2014 đến 18/08/2014.

- Thí sinh gửi bài dự thi trực tiếp tại topic này.


2. THỂ LỆ

ĐỀ BÀI: Hãy viết bài cảm nhận về một nhân vật bất kì trong DC mà bạn yêu thích.

- Người tham gia chỉ được gửi duy nhất một tác phẩm dự thi.

- Tác phẩm dự thi hợp lệ là tác phẩm chưa từng xuất hiện trên internet, báo đài..., và chưa từng được đem đi dự thi ở bất cứ event nào.


3. CÁCH THỨC BÌNH CHỌN

- Đối với mỗi tác phẩm dự thi, BTC sẽ chấm điểm dựa trên tiêu chí hình thức trình bày, cách hành văn, sự sáng tạo, tính chân thật trong bài viết, thông điệp cảm nhận...
Mỗi thành viên trong BTC chấm theo thang điểm 10. Điểm tối đa của bài dự thi là 30.

- Căn cứ theo số lượng like của các thành viên, chọn ra 5 tác phẩm có lượng like cao nhất.

- Căn cứ theo số lượng bình chọn (vote) của các thành viên, tác phẩm nào có lượng vote cộng với số điểm được chấm cao nhất sẽ giành giải thưởng.

VD: Lượng vote 50 + 30 điểm = 80 max => giải nhất.


ĐỐI VỚI NGƯỜI THAM GIA BÌNH CHỌN


- Mỗi lượt like của các bạn là một phiếu bình chọn tác phẩm lọt vào vòng sau. Tuy không giới hạn lượt like, nhưng mong các thành viên có ý thức vote bài dự thi mình thực sự yêu thích.

- Thí sinh tham gia có thể vận động bạn bè, người thân like ủng hộ mình. Tuy nhiên, trong một số trường hợp, có thể căn cứ vào lượng like và tổng điểm được chấm để quyết định tác phẩm có lọt vào vòng trong hay không.

- Tuyệt đối không sử dụng bất cứ nick clone nào để tham gia vote. Nếu phát hiện trường hợp vi phạm, bài dự thi sẽ bị loại.

- Sau khi lựa chọn 5 tác phẩm có lượng like cao nhất để đưa vào bảng vote, các thành viên chỉ được bình chọn duy nhất một tác phẩm mà mình cho là xuất sắc nhất. Cân nhắc kĩ trước khi đưa ra quyết định ;)


4. GIẢI THƯỞNG

- 01 Giải nhất: Hai tập ấn bản Conan tổ chức áo đen đặc biệt, hai huy hiệu in hình nhân vật trong DC.

- 01 Giải nhì: Hai tập ấn bản Conan tổ chức áo đen đặc biệt.

- 01 Giải ba: Hai huy hiệu in hình nhân vật trong DC.

- Hai trong năm tác phẩm còn lại không đoạt giải sẽ được đọc trên blog radio số đặc biệt.


Giải thưởng tuy nhỏ, tấm lòng là chính ^^ Nào các bạn, còn chờ gì nữa mà không tham gia event ;)
Mọi thắc mắc về thể lệ event, các bạn có thể vào topic này đặt câu hỏi để được giải đáp trong thời gian sớm nhất.



Ban Tổ Chức
Rùa Lang Thang
 
Hiệu chỉnh bởi quản lý:

Mai1997

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
19/5/2014
Bài viết
375
Bài dự thi Event Ngày hè sôi động box Detective Conan
"Viết cảm nhận về nhân vật"

***

Nhân vật tôi yêu: Mori Ran
By: Ngọc Mai


Tôi biết đến “Thám tử lừng danh Conan” sáu năm rồi, cũng như đã biết Ran Mori sáu năm. Quãng thời gian đó đủ dài, đủ nhiều để yêu quý một ai đó, một thứ gì đó. Nó giúp tôi gắn bó với các nhân vật mà có lẽ, với người khác chỉ là các nhân vật trong bộ truyện tranh vô tri vô giác. Thế nhưng, đối với tôi, đó lại là những con người thật sự: có thể khóc, có thể cười, có cảm xúc, có vui có buồn với cuộc sống của riêng họ. Bộ truyện “Thám tử lừng danh Conan” đã theo tôi suốt trên con đường trưởng thành, nó dạy tôi những tình bạn đáng trân trọng, dạy tôi những lẽ sống và đạo lí sâu sắc. Quan trọng hơn cả, Mori Ran, cho tôi biết, một tấm lòng thực sự đẹp là như thế nào.

Tôi thích Ran như một lẽ dĩ nhiên, vì cô ấy là nữ chính trong bộ truyện nổi tiếng, có bạn thân là nam chính, và tần suất xuất hiện trong truyện dày đặc. Nhưng đó chỉ là thích, sẽ không vì một lí do sáo rỗng như vậy, mà tôi thích cô ấy đến bây giờ, thích đến nỗi khắc vào tim. Thích đến nỗi, có ai đó sẽ nói tôi cuồng. Ừm thì tôi sẵn sàng cuồng cô gái xứng đáng đó.

Hồi đó, tôi chỉ đọc Conan như một thú vui giải trí. Cảm xúc không còn rõ ràng, tôi chẳng nhớ điều gì đã khiến bản thân một đứa ghét truyện tranh như tôi lại đọc nó - một câu chuyện dài dòng và khó hiểu. Thế nhưng, tôi vẫn nhớ chính xác cảm xúc, khi cô gái mang tên Ran Mori chỉ tay về phía cô giáo mình và nói ra sự thật. Tôi không hiểu cô ấy, vì thế tôi không có cảm nhận gì sâu sắc. Nhưng, lòng yêu quý Ran lại tăng thêm, khi cô ôm lấy Conan và òa khóc như đứa trẻ ấm ức. Vài năm sau, lúc đọc lại những trang truyện ấy, tôi mới nhận ra rằng cô thật đáng thương. Tại sao Shinichi lại tàn nhẫn để Ran kiên cường đến phút cuối nói sự thật, khi cậu biết rằng cô vô cùng tin tưởng cô giáo đó?

Nhưng tôi tin là, Ran chưa bao giờ thấy tiếc vì cô đã yêu thương và quý trọng người cô giáo đó.

Tôi thường lang thang trên những bài blog, đọc những bài cảm nhận về Ran, và tôi nhớ rằng, có một ai đã nói, Ran Mori là cô gái yếu ớt nhưng luôn tỏ ra mạnh mẽ. Tôi không bác bỏ ý kiến ấy, vì đó là cảm nhận chung của rất nhiều người. Nhưng với tôi, bản chất của Ran giao thoa giữa yếu ớt và mạnh mẽ. Cô mạnh mẽ khi có ai đó cần cô, cô yếu ớt khi thực sự không thể chống chọi. Ran đã từng mạnh mẽ, dũng cảm đối mặt với nhiều kẻ sát nhân để bảo vệ mọi người xung quanh, kể cả khi họ chẳng có quan hệ gì. Nhưng, Ran lại thút thít khi đến một ngày lễ nào đó, người trong lòng không thể gặp được, lúc đó cô sẽ khóc như một đứa trẻ, yếu đuối và cô đơn, thực sự. Hơn cả, Ran là một con người bình thường, cô cũng có thể tỏ ra yếu đuối những lúc hoàn cảnh yêu cầu cô ấy kiên cường, mạnh mẽ những khi cô ấy được phép tỏ ra yếu đuối. Cô ấy không hề che giấu sự yếu đuối trong tâm hồn, chỉ là, Ran bị cảm xúc chi phối. Và tôi yêu, một Ran Mori như thế!

Ran là con người bao dung, và tốt bụng. Tôi dùng những từ này, không phải do tôi đang cố gắng đề cao nhân vật tôi yêu, chỉ là, những từ này thuộc về Ran. Cô sẵn sàng cười xòa bỏ qua mọi hiểu lầm. Cô quan tâm đến tâm trạng của người khác, để giúp họ giảm đi nỗi buồn hay cùng vui với họ. Ran sẵn sàng thay áo trên chiếc ô tô ngay giữa đường phố đông đúc, chỉ để cô bạn mới quen Kazuha không còn thắc mắc về mối quan hệ vốn trong sáng của Ran và cậu bạn Heiji. Điều đó, khiến cả hai nhanh chóng thân thiết. tôi biết tôi có chút ích kỉ, nhưng khi đó tôi đã nghĩ, Ran, tại sao phải cư xử như vậy? Ran, quả là thiên thần, ít ra thì với tôi!

Ran quan tâm đến tất cả mọi người mà cô đặt tình cảm vào. Cô quan tâm và luôn gắn kết bố mẹ cô - khi họ đang li thân, mà không chút tức giận khi họ đã rời xa nhau, bỏ lại cô với niềm bất hạnh khi cô chỉ mới là đứa trẻ. Ran quan tâm đến lũ trẻ trong nhóm Thám tử nhí, trong khi cô chẳng có nghĩa vụ phải làm như vậy. Cô còn quan tâm đến cô bé Haibara Ai luôn xa lánh. Haibara từng nói, thứ cô sợ dưới biển sâu, không phải là một con cá mập, mà là một con cá heo. Lúc đó tôi đã thấy thật lạ lùng, cá mập mà phải sợ cá heo sao? Nhưng có vẻ như, thứ mà Haibara ám ảnh, không phải về vấn đề sức mạnh, mà về một chút trong sáng trong tâm hồn. Haibara nhìn thấy ở Ran một thứ gì đó thật thiện lương, mà Haibara cho rằng, khi cô ở trong Tổ Chức đó, cô đã không còn.
Nhưng Haibara lại bị Ran đánh thức, và cho Haibara biết rằng, thứ lương thiện trong mỗi con người sẽ không bao giờ mất đi, nếu họ muốn tìm lại bởi một câu nói của Ran:

"Dũng cảm là từ để chỉ sự xả thân vì chính nghĩa, không phải để biện hộ cho hành động giết người của mình"


Ran, là một cô gái giàu lòng yêu thương, và cô ý thức rõ rêt về mạng sống của con người. Phải chăng do cô có một người bố thám tử, đến tên bạn thân cũng là thám tử? Ran biết cô có thể đổi bằng chính tính mạnh của mình khi cứu một ai, nhưng Ran lại chẳng bao giờ suy nghĩ điều đó. Ran coi trọng mạng sống của con người, dù đó là một ngôi sao nổi tiếng, hay một tên giết người hàng loạt. Có lẽ sẽ có ai đó nói Ran ngốc, như tôi. Tôi đã cho rằng Ran rất ngốc, bản thân cô ấy không nhất thiết phải hi sinh. Nhưng tôi hiểu rằng, điều đó mới tạo ra Ran Mori.

Vermoth - một kẻ tàn nhẫn và ác độc, còn có thể gọi Ran là Angel, vậy chúng ta, chẳng có lí do gì để bác bỏ điều đó.

Thứ làm tôi thêm yêu quý cô gái, chính là cô ấy trân trọng mọi thứ tình cảm cô ấy có. Ran tôn trọng tình bản giữa mình và Sonoko, và cô không cho phép thứ gì có thể phá hoại nó, bất kể là vật chất. Có lẽ, vì thế mà tình bạn giữa cô công chúa tập đoàn Suzuki và con gái một thám tử có thể thân nhau, mãi mãi như thế. Tôi có thể dám chắc tình bạn này là mãi mãi, bởi Ran, đủ mạnh mẽ để làm vậy.
Có lẽ vì thế, Sonoko mới ý thức được thứ tình bạn mà cô đang có, cảm nhận được trái tim Ran dành rất nhiều chỗ cho mình. Sonoko đã từng nói, nếu tình bạn cứng như cái mâm sắt, thì còn ấm cái nỗi gì chứ. Lúc đó, tôi đã cười rất tươi, vì tôi nghĩ rằng, công sức Ran bỏ ra để tạo nên một tình bạn đẹp như vậy, đã được đền đáp xứng đáng.


Ran nội tâm, chắc chắn không ai phủ nhận điều đó. Hơn nữa, khi "nội tâm" lại được kết hợp với một chút "biết che giấu" thì cô gái đó sẽ cô đơn biết bao. Ran luôn mỉm cười mỗi khi Sonoko nhắc đến Shinichi, nhưng tôi biết cô muốn bật khóc như thế nào. Ran sợ Shinichi sẽ chẳng quay về nữa, nhưng cô lại không thể khóc. Cô cần kiên cường hơn Sonoko, và không được phép để bố lo lắng.

Ran muốn gọi điện cho Sonoko tâm sự vào cuối ngày Valentine, nhưng lại nhận được tin nhắn của Sonoko, mỉm cười khi nhận được quà valentine, Ran đã rơi nước mắt, những giọt nước mắt không chỉ đơn thuần là nhớ mong, mà có lẽ còn có cả lo sợ, buồn bã.

Mạnh mẽ lên, cô gái!

Người ta nói, khi muốn tìm hiểu thứ gì, bạn càng nhận ra bạn chẳng hiểu gì về nó. Giống như tôi, khi bản thân càng khao khát hiểu cô bé đó, tôi lại không sao hiểu được. Có quá nhiều bằng chứng chứng minh, Conan là Shinichi, nhưng thay vì cố gắng tìm ra bằng chứng, cô lại chấp nhận bản thân mình đứng ở chỗ bấp bênh, giữa tìm ra sự thật, hoặc chẳng biết gì. Bạn tôi cho rằng, Ran thật ngốc, khi việc Conan là Shinichi, dù hơi khó tin một chút, nhưng mọi bằng chứng dễ dàng tìm ra, như việc lật trang bìa của cuốn sách, để tìm hiểu những điều mới trong đó, vậy mà Ran lại chấp nhận mù mịt. Tôi đã tức giận với cô bạn thân, nhưng bản thân tôi biết rằng, tôi cũng trách Ran. Tại sao phải chấp nhận là một kẻ ngốc chỉ chờ phía sau và mặc kệ cậu ta nói dối như vậy. Nhưng tôi đã thông suốt khi viết những dòng này, Ran - cô ấy thà bấp bênh, còn hơn là chấp nhận rằng, Shinichi lừa dối cô, lừa dối lòng tin của cô dành cho cậu. Ran, có lẽ đã biết tất cả, nhưng lại chờ đợi một lời thú nhận.


Xét cho cùng, sau tất cả, Ran vẫn là kẻ tổn thương, dù cho bản thân cô được chăm sóc như một con chim quý trong lồng đẹp, thì cô vẫn muốn được tự do, để tìm đến với điều mình muốn, được sát cánh bên người mình yêu. Haibara đã nói, hoa dù được bảo vệ, nhưng nếu có bão, lớp bảo vệ ấy cũng vô nghĩa. Vậy tại sao Haibara vẫn luôn khuyên Shinichi đừng nói mọi chuyện cho Ran biết? Để đến sau cùng, Ran vẫn là kẻ ngốc trong chính câu chuyện của mình.

Tôi thấy thương cho Ran, thương thay cho những cảm xúc của cô gái ấy. Đôi khi tôi tự hỏi, nếu Ran có thể bớt đi sự ngây thơ một chút, có lẽ cuộc đời của cô ấy sẽ khác, nhưng cô ấy sẽ mất đi một vài điều gì đó đặc biệt.

Tôi ghét Shinichi, vì cách cậu đối xử với Ran. Nhưng tôi biết, tôi sẽ không thể ghét cậu ấy, bởi vì, cậu ấy là người mà Ran yêu, người mà cô gái tôi thương mến yêu thật nhiều.

Cuối cùng, Ran vẫn chỉ thích chàng trai đó.

Dù cô ấy có rơi bao nhiêu nước mắt đi chăng nữa...

Tôi nghe ở đâu rằng, thích một thứ gì đó, dù nó có biểu hiện gì, bạn vẫn cứ thích. Đó gọi là chung thủy. Nhưng tôi thấy điều đó thật nhảm nhí. Nếu thứ bạn thích chỉ đơn giản là cái bề ngoài, mãi mãi như vậy, chẳng có chút gì thay đổi, thì bạn sẽ nhanh chóng chán nó, kể cả bạn có chung thủy bao nhiêu. Đối với tôi, ban đầu, Ran Mori chỉ là thích, nhưng sau đó nâng dần lên và hứng thú, yêu mến, ngưỡng mộ, và khi tôi viết những dòng chữ này, tôi đã yêu hình tượng của cô bé tên Ran đó. Yêu những biểu hiện của cô ấy, yêu cách cô ấy quan tâm mọi người, yêu sự vô tư và dữ dằn của cô ấy, yêu cả cái dáng vẻ cô quạnh chờ đợi một thứ, mà có lẽ, sẽ chưa chắc đã trở về.

Nếu không vì thế, có lẽ, tôi đã thích một nhân vật khác từ lâu rồi...

Hãy luôn giữ mãi nụ cười trên môi nhé, cô gái!

Để tôi cùng cười với em, cô gái có trái tim ấm áp... ♥
 
Hiệu chỉnh:

Kaito_Kid161

Tiến tới tự tử...
Thành viên thân thiết
Tham gia
12/6/2014
Bài viết
1.807
---Cảm nhận về Kaito Kid---

image.jpg


Trước hết, mình xin nói đôi lời, mình ko giỏi văn cho lắm, cũng ko thích kiểu bài viết sướt mướt, dài dòng,... Mình cũng biết có rất nhiều bạn đã từng cảm nhận rất hay về Kid,... Nhưng hôm nay, mình viết bài này, ko với ý định thi thố, cũng ko muốn quá nghiêm túc, mình chỉ nghĩ đây là một bài viết để nói hết tâm tư trong lòng về anh chàng Kid, "ai-đồ" của mình cũng như người mình yêu thích nhất trong cả hai bộ truyện DC và MK.

Mình biết đến Kid khi đọc Conan. Ban đầu mình có vẻ ko thích Kid cho lắm vì cái vẻ kiêu ngạo, bí ẩn của anh. Nhưng càng đọc, sự xuất hiện của anh ngày một nhiều hơn, làm mình cũng có chút gì đó yêu thích nhân vật này... Và mình càng yêu thích anh hơn đến khi đã "khai quật" đc bộ truyện Magic Kaito...

Lý do vì sao mình lại thích Kid-một tên trộm hào hoa luôn làm nghiên ngả lòng các cô gái mỗi lần xuất hiện? Có những lý do sau:

Thứ nhất: Mục đích anh trở thành một tên trộm
Kaito Kuroba, một học sinh trung học, theo con đường trộm cướp, ko phải vì thú vui của mình, mà bắt nguồn từ tình yêu mà anh dành cho cha mình. Anh muốn cho những người đã cướp đi mạng sống của cha anh biết ko có gì gọi là sự bất tử. Nó xuất phát từ tình yêu gia đình, tình yêu của một đứa con dành cho cha.

Thứ hai: Tính tình của anh
Anh lúc nào cũng vui vẻ, tưng tưng, loi choi như con giòi nhưng thật chất bên trong ẩn chứa một khoảng trống to đùng. Đó là sự thiếu vắng đi hình bóng của người cha và ko có mẹ bên cạnh. Nhưng tuy vậy, anh ko hề buồn bã nhưng trái lại, anh luôn tạo dựng niềm vui cho mọi người. Anh cũng giống như Ran, ko có đc một gia đình trọn vẹn nhưng chưa từng một lần khóc lóc hay than phiền. Và anh luôn giữ vẻ bề ngoài bình tĩnh trong mọi tình huống *poker face*.

image.jpg


Thứ ba: Cũng như bao người xịn xịn khác, anh cũng có điểm yếu
Cá. Đó là nỗi sợ lớn nhất trong cuộc đời anh, vì nó quá đỗi bình thường nên đã tạo nên yếu tố vui vẻ trong bộ truyện. Sẽ thật đáng sợ khi có một người ko sợ gì hết đúng ko? Thêm một điểm yếu nữa là anh ko biết trượt băng nhưng lại trượt tuyết cực giỏi.

Thứ tư: Tuy là một tên trộm nhưng anh luôn luôn giúp đỡ người khác thậm chí là kẻ thù
Rất nhiều lần anh giúp đỡ kẻ thù của mình, nhất là Shinichi. Trong movie 3, anh đã giúp Conan lấy cái ID có bom ra trên tàu lượn siêu tốc. Movie 14 anh đã cho xe cảnh sát vây quanh cầu để giúp Ran đáp máy bay xuống. Anh cũng đã cứu mạng Conan trong movie 17. Và trong chap 28 của MK, anh đã bắn rơi mặt nạ của người đã muốn bắt anh để giữ hình ảnh tốt trong mắt đứa bé, dù sau đó anh cũng bị hiểu nhầm.

Thứ năm: Anh là một người có IQ cao mà EQ cũng cao nốt
Anh là một người có thể gần như cảm hoá đc một người như Akako. Hiểu đc cảm giác của Aoko khi sinh nhật chỉ có một mình. Hiểu đc tâm trạng của cô nữ diễn viên nhút nhát (trong manga). Đốn hàng tỉ con tim fangirl và các nữ sinh khác thế giới. Thậm chí là hiểu luôn cả tâm trạng của Ran và suýt nữa...

image.jpg

Thứ sáu: Tình yêu của anh dành cho Aoko
Tuy trong truyện nói ra rõ ràng tình cảm của họ nhưng bất cứ ai cũng phải thừa nhận rằng anh yêu Aoko rất nhiều. Tình yêu của anh và Aoko vừa dữ dội nhưng cũng tội tội... Aoko thích Kaito nhưng cũng cực kì ghét Kid, còn Kaito thì luôn phải lo sợ rằng thân phận mình bị lộ, và thân phận anh mà bị lộ thì còn khủng hơn Shin nữa. Và cả hai cũng dành tình cảm cho nhau, tuy ko rõ ràng nhưng cũng mãnh liệt, Kaito thì sợ Aoko biết đc sự thật, dù anh ko sợ bị bắt. Aoko tuy nghi ngờ nhưng vẫn ko muốn tin rằng anh là Kid. Dù tình yêu của họ ko đủ xa cách như ShinxRan, ko quá phủ như AkaixAkemi, ko dữ dội bằng KazuhaxHeiji nhưng trong tâm của mình thì đó vẫn là tình cảm mình ngưỡng mộ nhất.
Vào ngày sinh nhật của Aoko, anh vẫn cố gắng làm cái gì đó thật hoành tráng tặng Aoko (chơi màu quá mức luôn chứ). Có tập anh ko ngại nhảy xuống nước vì lo cho Aoko....

Và cuối cùng là tài năng và độ handsome của anh.

Những điều trên là tất cả các yếu tố tạo nên một Kaito Kid, cũng như tất cả những suy nghĩ của mình về anh. Tuy ko hay bằng bài cảm nhận khác mà các bạn fan viết nhưng đó cũng tất cả tình cảm của mình dành cho Kid.

---Hết---

P/S: Cảm ơn các bạn vì đã đọc bài cảm nhận của mình
 

Rika_DC

Miu
Thành viên thân thiết
Tham gia
1/7/2013
Bài viết
2.503





Mỗi lần nhìn cái bóng bé nhỏ ấy miết mải chạy theo những thử thách cam go, tôi tự hỏi lý do gì đã giúp cậu ta mạnh mẽ đến như vậy? Một con người ở quãng thời gian đẹp nhất trong cuộc đời lại phải đêm ngày sống trong lốt kẻ khác . Một con người mới mười bảy tuổi nhưng đã phải gánh tất tả trọng trách lên vai. Những lúc người ta yếu đuối cô đơn, họ tựa đầu vào cậu . Còn khi cậu cô đơn đau khổ, có ai thấy được không?



Buổi chiều hè cặm cụi những trang thơ
Viết cho anh, chàng trai mười bảy tuổi
Với nhân cách và tài năng vượt trội
Mà cuộc đời sao lắm lúc bão giông.

Anh được mệnh danh "thám tử miền Đông"
Luôn đặt niềm tin vào ước mong lớn nhất:
Phải đấu tranh để tìm ra sự thật
Ẩn mình trong bao dối trá thị phi.

Tôi đã yêu đôi mắt ấy mỗi khi
Anh suy luận tập trung rồi vạch trần kẻ ác
Nhắc nhở họ rằng đừng để tâm ma bộc phát
Đừng để hận thù giết chết bản thân.

Tôi đã yêu nụ cười ấy mỗi lần
Anh đuổi theo đam mê, từng bừng trên sân bóng
Qua những chiều mưa hay những ngày nắng nóng
Mồ hôi từng dòng, nụ cười vẫn còn vương.

Đẹp làm sao những buổi sớm tinh sương
Bên cô bạn thuở ấu thơ, bước cùng nhau tới lớp
Nắng lung linh, hàng cây che bóng rợp
Theo tháng năm dài, chớm nở một tình yêu.

Nhưng nào ai đoán được những nứt vỡ liêu xiêu
Cuộc đời kia, định mệnh an bài sẵn
Đêm đầy sao, anh rời xa trong im lặng
Và từ đó, mãi chẳng thấy anh về.

Tối công viên, cuộc rượt đuổi chán chê
Anh bám theo một nhóm người bí mật
Chúng phát hiện anh, một đòn roi đánh ngất
Anh gục xuống đường, chìm vào những cơn mê.

Khi tỉnh lại trong đau đớn ê chề
Anh hốt hoảng nhận ra cơ thể mình thu nhỏ
Vẫn đôi giày kia, bộ quần áo đó
Nhưng giờ đây nó quá rộng với mình.

Cả đất trời trong giây phút lặng thinh
Vậy là từ đây, anh mở ra cuộc đời mới
Mơ ước và tình yêu, giờ vụt xa vời vợi
Anh tồn tại lặng thầm trong chiếc vỏ ngụy trang.

Không thể đáp lại những mong nhớ của Ran
Không thể sống bằng chính con người thật
Phá án lúc nào cũng mượn danh kẻ khác
Mười bảy năm cuộc đời, còn đau khổ nào hơn?

Người ta bảo, anh thật đáng giận hờn
Ai biết được tháng ngày anh khó nhọc?
Người ta trách anh, sao cứ vô tình làm Ran khóc
Mấy ai thấy được những trằn trọc đêm dài?

Cuộc chiến này, không phải ngày một ngày hai
Anh vừa bảo vệ những người thương yêu nhất
Vừa phải âm thầm đi tìm trong bí mật
Dù chỉ là một đốm sáng mong manh.

Dẫu khó khăn, đôi mắt ấy vẫn xanh
Vẫn tràn ngập lòng tin vào những điều mới mẻ
Qua bão táp phong ba, luôn âm thầm lặng lẽ
Làm chỗ dựa vững chắc của bao người.

Một cô bé bất hạnh thiếu tiếng cười
Luôn sợ hãi thu mình trong vỏ bọc
Ở bên anh, cô dần quên khó nhọc
Vì "Haibara, đừng chạy trốn số phận mình."

Chàng thám tử miền Tây nhanh nhẹn thông minh
Đến tìm anh, rút cho mình bài học:
"Hattori, suy luận không vì thắng thua cao thấp
Sự thật muôn đời chỉ có một mà thôi."

Anh nắm tay Ran cứu tên ác quỷ sắp rơi
Môi mỉm cười, đáp trả cái nhìn đầy nghi hoặc:
"Tôi không hiểu vì sao họ giết người không chớp mắt
Nhưng cứu một người đâu cần có lý do."

Tự bao giờ, anh quay cuồng trong những âu lo?
Đuổi theo nhiệm vụ, tạm quên chân trời phía trước
Mạnh mẽ, vững tin, anh không ngừng tiến bước
Vì bạn bè người thân đang trông đợi vào mình.

Đừng sợ, Shinichi, bên anh luôn có gia đình
Ba và mẹ luôn trở về mỗi khi nào có thể
Mẹ sẽ cười, ôm anh và thỏ thẻ
"Bé Shin à, mãi tự hào về con".

Ngày vẫn trôi, trái đất vẫn xoay tròn
Anh vẫn mải miết đi tìm qua những ngày giông bão
Hi vọng của bao người đè nặng lên vai áo
Shinichi ơi! Bao áp lực cho vừa?

Có ai như anh, để trở lại dáng hình xưa
Phải trải qua những cơn đau rệu rã
Có ai như anh, dù người nao vấp ngã
Anh cũng sẵn sàng đỡ họ đứng lên.

Mỗi ngày trôi qua, Ran vẫn ở gần bên
Mà cứ ngỡ như ngàn trùng xa cách
Cái vỏ bọc kia có khiến lòng hiu quạnh
Có khiến chàng trai thấy nhói ở trong tim?

Đã bao giờ anh thả hồn theo những cánh chim
Chao liệng trên trời, được tự do bay nhảy?
Cuộc đời bình thường như những gì trông thấy
Mà đối với anh sao thăm thẳm xa vời.

Hai mươi năm, chàng thám tử nhỏ ơi!
Cuộc hành trình sao vẫn còn gian nan quá
Còn phải vượt nhiều cung đường xa lạ
Với một tình yêu, tôi sẽ mãi dõi theo.

Khép lại hào quang và những tiếng hò reo
Anh tồn tại trong tôi như một tượng đài bất diệt
Cho tôi thêm một niềm tin tha thiết
Về những khát khao, lý tưởng của cuộc đời.

Giữa bộn bề lo lắng với chơi vơi
Lại nghĩ đến anh, người con trai tôi khâm phục
"Sống với chính mình đã là niềm hạnh phúc"
Tôi thấy mình từng bước vững vàng hơn.

Nhận lấy nhé Shinichi, một lời cảm ơn
Vì đã khiến tôi tự hào về tình yêu mình chọn lựa
Mãi mãi khắc ghi trong tim mình lời hứa:
Tình cảm chân thành duy nhất gửi về anh.









 
Hiệu chỉnh:

Tracy Lee

Thành viên mới
Tham gia
27/6/2014
Bài viết
2
Cảm nhận về Haibara Ai - Miyano Shiho




Từ lần đầu tiên đọc Conan, mình rất ấn tượng với Ran - một cô gái vừa xinh, lại giỏi võ. Hồi đó mình cuồng tới mức trong phòng thi cũng lấy giấy nháp ra vẽ Ran, rồi đưa cho nhỏ bạn kêu nó nhận xét.


Nhưng khi đọc đến tập 38 hay 39, mình lại để mắt đến một cô bé lạnh lùng, hay ngáp và "không cảm xúc", đó là Haibara Ai.


Mình đọc Conan chẳng qua là lúc đó trong nhà sách mình chẳng biết đọc gì, tình cờ thấy thì cầm đọc thôi. Mình chưa biết Conan nên lúc thấy bà chị họ cầm quyển Conan đọc ngấu nghiến, mình đã nói: "Conan có gì đâu mà hay!"


"Conan hay lắm đó! Tại em chưa đọc nên không biết thôi!"


Mình thật lòng cảm ơn câu nói đó của chị, vì nhờ nó mà mình mới có thể tìm đến Conan, mới có thể biết được một nhân vật mà mình rất ngưỡng mộ, cho đến bây giờ.


Cô lúc nào cũng mang một bộ mặt buồn và lúc nào cũng tỏ ra lạnh lùng với mọi người. Không phải vì cô cố ra vẻ như thế, mà cũng chẳng phải cô chảnh chọe như nhiều bạn nói, mà là vì cô không muốn gây thêm đau khổ cho bất kì người nào nữa. Cô không muốn những người mà cô yêu quý bị tổn thương cả về thể xác lẫn tinh thần, chỉ vì những người đó ở gần cô, những người đó làm bạn với cô, hay thậm chí chỉ tỏ ra quan tâm cô. Cô đã mất hết gia đình, mất cha, mất mẹ, chỉ còn lại người chị là ở bên cô. Nhưng trớ trêu thay, người chị yêu quý của cô cũng theo cha mẹ mình mà đi, bỏ lại cô với nỗi cô đơn vô tận.
Vào cái ngày mà cô bị nhốt trong căn phòng chứa ga đó, cô đã mất hết hi vọng vào cuộc sống. Đằng nào thì cũng chết, thà chết theo cách nhẹ nhàng còn hơn bị bọn áo đen kia mang ra hành hạ, cô đã nghĩ như vậy. Nhưng cuộc sống không cho phép cô chết một cách dễ dàng, nó đã làm cô bị teo nhỏ. Cô chạy, chạy mãi, chạy và mang theo một tia hi vọng nhỏ nhoi, hi vọng rằng sẽ có người đồng cảm với mình vì cùng cảnh ngộ. Vào lúc đó, cô đã gặp Edogawa Conan.



Cậu lúc đó chỉ xem cô như kẻ thù, không khác gì bọn áo đen đã làm cậu teo nhỏ. Nhưng cô đã làm cho cậu thay đổi, làm cho cậu tin vào cô hơn, làm cho cậu phải nói rằng:


"Cậu không phải trợ lí của tớ, chúng ta là cộng sự!"


Điều đó làm cho movie 11 trở thành movie mà mình yêu thích nhất, hơn cả movie 12. Thiệt thì movie 12 mình chỉ thích mỗi đoạn Ai-chan thổi sáo báo hiệu cho Conan biết với câu nói của Haibara lúc cuối phim thôi.


"Với lại, mình cũng tin cậu ấy. Như cộng sự vậy."


Mình rất ngưỡng mộ Haibara, cô đã mất hết người thân, gia đình, bạn bè mà cô từng có. Nhưng cô vẫn rất mạnh mẽ, không buồn bã chút nào. Mỗi lần nhớ chị, cô chỉ có thể nghe giọng nói của chị mình qua một cái điện thoại. Dù chỉ trong chốc lát nhưng như vậy cũng đủ làm cô vui. Mình biết chắc chắn rằng cô lúc nào cũng muốn kể cho chị mình những gì đã xảy ra xung quanh cô. Cô muốn nói với chị về cô bạn thân mới, người lúc nào cũng rất ngây thơ và luôn quan tâm cô. Cô muốn kể với chị về hai đứa nhóc, đứa thì ham ăn nhưng rất tốt bụng, đứa thì vừa thông minh vừa biết quan tâm đến bạn bè. Cô muốn kể cho chị về một người con gái mà cô lúc nào cũng tôn trọng, xem như người chị thứ hai của mình. Và trên hết, cô muốn kể cho chị nghe về một cậu thám tử lúc nào cũng thích đâm đầu vào nguy hiểm, thích làm những gì mình muốn, chẳng bao giờ nghe theo lời người khác. Nhưng, cậu ta là người mà cô tin tưởng nhất, người mà cô muốn bảo vệ nhất trên đời này.


Và cũng là người cô KHÔNG MUỐN ĐỂ CHẾT NHẤT.





Mình ngưỡng mộ tình yêu của cô, tình yêu mà không cần lời đáp lại. Cô không quan tâm đến cảm xúc của mình, chỉ muốn người cô yêu được hạnh phúc. Cô chẳng dám mơ tưởng rằng cậu ấy sẽ chọn mình, vì cô biết trong tim cậu đã có người con gái mà anh yêu. Cô rất tôn trọng người con gái đó, vì vậy nên cô không muốn làm người đó bị tổn thương. Mà chỉ chấp nhận đứng từ xa nhìn cả hai người hạnh phúc. Với cô, quãng thời gian lúc cô còn là một đứa trẻ, lúc cô còn ở bênh cạnh Edogawa Conan, là quãng thời gian tuyệt với nhất. Tình yêu của cô âm thầm nhưng mạnh mẽ, vì cô biết mình chỉ là người thứ ba. Nhiều lúc mình chỉ muốn hét lên rằng:"
Tên Shinichi ngốc! Sao không nhận ra tình cảm của Ai-chan dành cho cậu chứ!" Nhưng mình không phải là tác giả nên cũng chỉ biết trông chờ vào cái kết mà bác Aoyama Gosho dành cho Haibara. Với mình, chỉ cần cô được hạnh phúc là quá tốt rồi. Nhưng nếu bác Aoyama có thể cho cô một người mà cô có thể dựa vào, thì đó sẽ là điều tuyệt nhất.



Đó là tất cả những gì mình nghĩ về Haibara Ai. Cảm ơn các bạn vì đã bỏ thời gian ra đọc bài cảm nhận của mình!
 

Nakamori

Thành viên KSV
Tham gia
4/6/2014
Bài viết
6
Trước hết, mình muốn nói rằng, dù hoa tay không đủ 10 cái và tài năng văn chương cũng chẳng được lai láng như mọi người nhưng vì tình yêu với DC, vẫn viết nên một bài văn, mong là mọi người chịu đọc hết. Bài văn mang tính chất một bức thư gửi cho bác Aoyama < mặc dù có thể bác k bao giờ đọc đk> nên phần đầu sẽ hơi lạc đề chút, nhưng hứa vẫn sẽ đi đúng chủ đề :)
Kính gửi bác Aoyama - tác giả của 2 bộ truyện mà cháu yêu thích : DC và MK.
Quả thật, cháu rất ngưỡng mộ bác vì tài viết truyện của bác.Cháu là một đứa rất ghét đọc truyện, đơn giản vì nhìn nó hơi đau mắt và còn mất thời gian nữa, nhưng từ khi cầm lên trên tay quyển Conan tập 66 < là quyển Conan đầu tiên mà cháu đọc > cháu đã hoàn toàn thích nó và hóng từng tháng một đợi conan ra chap mới :) Cháu muốn cảm ơn bác vì bác đã viết nên câu chuyện này, giúp mở mang kiến thức cho rất nhiều người, giúp cho mọi người thoải mái khi đọc truyện và con khiến cho những con người lúc đầu xa lạ , chẳng quen biết nhau bỗng dưng cùng nhau nói về sở thích chung của mình, tạo nên một thứ gọi là cộng đồng fan DC :)
Bác biết không, cháu đã từng ước rằng, bác là một người Việt Nam để cháu có thể đi xin chữ kí, có thể tận mắt xem những tấm ảnh mà bác vẽ về Conan. Thật ngốc, ước mơ đó không bao giờ trở thành sự thật đk, và giờ đây, cháu cũng k muốn nó trở thành sự thật nữa. Cháu không biết sẽ như thế nào khi bác đọc được những lời bình luận về truyện của bác , đọc được những gì mà antifan (tại Việt Nam) của người này cứ nói xấu nhân vật trong truyện, khi mà đọc được họ sẽ làm như thế nào khi mà k được một cái kết thúc có hậu cho nhân vật mà họ yêu thích. Đương nhiên những người như thế k phải nhiều nhưng cháu hiểu được cái cảm giác khi mà viết cật lực một câu chuyện mà chỉ vì một cái kết không đúng ý người đọc mà họ nỡ vứt bỏ hết những gì trước đây họ từng được xem qua và coi câu chuyện của mình k là gì cả. < Chẳng biết đây có coi là war hay k cơ mà những chuyện này đều là thiệt và mình chỉ nói theo suy nghĩ thuôi heng :) >. Nhưng bác ạ, bác cứ yên tâm viết nốt câu chuyện mà bác đã gây dựng trong suốt 20 năm qua đi nhé, vì vẫn có hàng nghìn người vẫn đang ủng hộ bác, vẫn đang chờ đợi cái kết mà bác đem đến cho từng nhân vật, dù kết như thế nào, cháu vẫn sẽ ủng hộ DC hết mình, vẫn luôn coi nó là bộ manga yêu thích nhất của cháu ^^
GoshoAoyama.jpg
Tâm thư gửi bác Aoyama thế là hết rồi, sau đây xin phép được cảm nhận về nhân vật Kaito Kid- một trong số những đứa con cưng của bác Ao mà mình yêu thích nhất.
Kid- một nhân vật mà tôi đã từng ghét nhất trong DC. Kid- một chàng trai kiêu ngạo nhất trong truyện. Kid- một tên trộm vớ vẩn, xuất hiện trong DC chỉ để làm nền cho nhân vật chính Kudo Shinichi/ Edogawa Conan. Kid - một nhân vật xấu xa.
Phải, đó là những gì mà tôi nghĩ về Kid khi tôi chưa tìm hiểu kĩ về nhân vật này, chính Kid đã làm tôi nhận ra rằng, không nên đánh giá một người khi chưa hiểu kĩ về họ. Các bạn biết không, trước đây, tôi k muốn đọc bất cứ một chap nào mà Kid xuất hiện, lý do, tôi đã nêu ở trên :) Nhưng ý nghĩ của tôi đã thay đổi sau khi tôi xem movie 14. Chính cái movie ấy đã thay đổi hết suy nghĩ của tôi về nhân vật tuyệt vời nhất trong conan :) Một Kid đáng ghét ngày nào trở thành nhân vật mà tôi coi là số một.
Từ một tên trộm xấu xa thành một tên trộm bản lĩnh bí ẩn và cũng vô cùng tốt bụng. Từ nhân vật phụ mờ nhạt thành một nhân vật tương đối nổi bật. Tôi cũng k thể nào nghĩ được một ngày nào đó, mình lại thích Kid thế này và ngoài những chap truyện DC, tôi dần dần tìm hiểu kĩ về Kid qua MK
K.jpg
Đầu tiên, nếu bạn đã từng xem qua MK sẽ k thể bỏ qua được tại sao một chàng học sinh tuổi 17 bỗng nhiên trở thành chàng siêu trộm tài hoa. Đơn giản chỉ vì hiếu thảo. Lý do đầu tiên từ khi xem MK mà tôi thích Kid chính là đây. Một chàng trai đang làm người bình thường, bỗng nhiên mạo hiểm, mặc kệ bị bao nhiêu kẻ truy sát, vẫn bất chấp biến thành Kid để tìm hiểu lý do cái chết của ba mình. Và một điều ấn tượng hơn cả ở Kid là dù gặp bao nhiêu điều nguy hiểm, Kid vẫn giữ nguyên Poker Face theo đúng lời dặn của cha. Kuroba Kaito quả là một chàng trai hiếu thảo.
Lý do thứ hai đây, Kid là một nhân vật tài năng và kèm theo đó là vẻ dễ thương. Nếu bạn chưa từng xem MK đừng vội đánh giá Kid k thông minh nhé. Kid cũng có những quan sát tỉ mỉ và những suy luận của chính mình đấy. Mặc dù chẳng hiểu biết nhiều nhưng Shinichi, nhưng đối với một siêu trộm, thế là quá tốt rồi . Tài năng là như vậy nhưng cậu cũng giống người bình thường, đều có nỗi sợ riêng - sợ cá. Vâng, tên trộm đáng yêu nhất mà tôi từng thấy. Tôi nghĩ rằng, muốn Kid k lấy đk đồ vật, cứ để đồ vào trong bể cá là xong hết :v
Và điều tôi thích nhất ở Kid, một chàng trai tốt bụng, một chàng trai biết trân trọng những gì mà những người đời trước đã để lại. Kuroba Kaito - nhân vật mà bao nhiêu người bỏ qua vì k thấy rõ được tấm lòng tốt bụng của chàng. Một nhân vật sẵn sàng cứu những người từng muốn giết mình mà k suy nghĩ, một nhân vật đem đến niềm vui cho người khác qua những câu nói hóm hỉnh, qua những trò ảo thuật. Tôi đã từng thấy một Kid dám đánh đổi mạng sống để cứu một người từng muốn giết mình, một Kid bất chấp bảo vệ viên ngọc vì đó là kỉ vật của một nhà ảo thuật đời trước để lại con cháu của mình, từng thấy một Kid giúp đỡ cho cậu bé để cậu có thể cảm nhận rõ ràng được tình mẫu tử của người mẹ, từng thấy một Kid đã cứu và giúp đỡ Conan - kẻ thù số một của cậu < về phần này sẽ hiểu kĩ hơn khi xem movie >
Không chỉ yêu thích, mà tôi còn ngưỡng mộ Kid, ngưỡng mộ tình yêu của cậu dành cho Aoko. Chẳng phải là tình yêu đặc biệt chung thủy như ShinRan, nó chỉ là một tình yêu hết sức bình thường. Tuy họ không nói ra, nhưng những cử chỉ, hành động của họ đều thể hiện sự quan tâm tới nhau. Tôi thích cái tình yêu như thế, không quá lãng mạn, chỉ đơn giản là những buổi đi chơi, nhưng câu bông đùa, những trò ảo thuật tai quái nhưng chàng Kuroba Kaito đã thể hiện rõ tình yêu của mình. Bình thường, ai cũng nghĩ cậu là chàng trai đào hoa, lăng nhăng nhưng thực chất cậu cũng chung thủy chẳng kém ShinRan đâu. Cậu chỉ một lòng với Aoko thôi. :)
Kai ao 4.jpg
Nhìn lại cũng thấy dài rồi, kết thúc ở đây kẻo nói dài nói dai nói dại :3 Mong các bạn ủng hộ cho mình ^^
 

Ran_Aizu_726

Aizu bế quan mới zề (*...*)
Thành viên thân thiết
Tham gia
11/11/2012
Bài viết
562
Bài dự thi Event Ngày hè sôi động box Detective Conan
"Viết cảm nhận về nhân vật"


Heiji Hattori


Nói cho tôi lý do tôi chọn anh …
Một chàng thám tử hay một đứa trẻ đang lớn …
Heiji Hattori … tôi phải bắt đầu như thế nào nhỉ?!

Nhớ về cái ngày đầu tiên hình ảnh anh xuất hiện trong bộ truyện tranh mà tôi yêu hết mực – Thám tử lừng danh Conan, lúc đó anh để lại trong tôi cảm giác như thế nào? Cái lúc chàng thám tử Kansai ngang nhiên vào Văn phòng người ta rồi la hét, tìm kiếm đối thủ được so sánh với anh – Kudo Shinichi, tôi thấy ghét anh lắm! Cái lúc anh phá án nhanh gọn, rồi lập luận của anh bị bác bỏ hoàn toàn bởi tên đối thủ, tôi thấy hả hê lắm! Sau này cũng vậy, những lần anh xuất hiện, cái tính cách mà tôi ngỡ là kiêu căng, ngạo mạn, thích so đo; cái đầu óc mà tôi tưởng là chẳng thể thông minh bằng nam chính của tôi làm tôi thấy tức tối ghê gớm. Tôi đã ghét anh, Heiji Hattori! Tôi là người thích hài hước. Nhưng tôi ghét anh đến nỗi, tôi đã không cho phép mình bật cười vì những câu nói của anh! Những lần anh phá án cùng Shinichi, tôi chỉ mong cho tên Kansai đó suy luận sai lầm.

Nhưng lúc đó, tôi còn nhỏ quá. Đứa con gái lớp 3, có lẽ tôi chưa kịp nhận ra thế nào mới là Heiji thật sự, Heiji trong trái tim tôi bây giờ.

Tình yêu ấy đến với tôi có lẽ là rất từ từ. Khi tôi đọc bộ truyện lần thứ hai, tất nhiên, tôi lại thấy hình ảnh của anh. Vẫn là một tên thám tử có chút kiêu căng, thích so đo với người khác, một tên da đen đã thua nam chính của tôi trong cuộc đấu suy luận đầu tiên. Nhưng, có lẽ lớn rồi, tôi tự hỏi đó là con người anh? Đó có phải con người của chàng trai dù bị tên đâm vào tay mà vẫn không buông người bạn gái? Một cảm giác gì đó hơi quặn lại trong lòng tôi. Rồi, tôi cho phép mình bật cười trước mấy câu nói đùa có chút ngờ nghệch, dễ thương. Tôi bắt đầu ủng hộ anh trong những vụ án.

Chính tôi còn không nhận ra, khi nào mà mình bắt đầu lùng sục lại những vụ án có anh xuất hiện?
Con người có phải thật nực cười không …
Mất bao lâu để nhận ra một tình yêu thực sự …

Theo dõi anh, cách anh hành động, cách anh nói chuyện và cách anh làm một người bạn, tôi không nhận ra rằng tình yêu của tôi với anh ngày một lớn. Anh dạy cho tôi, thế nào mới là tình bạn.

Bạn bè thì chúng ta có nhiều lắm chứ. Tôi cũng như vậy! Nhưng bạn có bao nhiêu, mà bè có bao nhiêu? Những đứa luôn bên cạnh tôi, làm tôi cười, chắc gì đã là một người bạn? Nhưng như anh, một đối thủ. Anh và Kudo Shinichi là đối thủ. Anh hay hắn đều giúp nhau cũng tiến bước. Hắn vượt lên thì anh nỗ lực, anh vượt lên thì hắn sẽ đuổi theo. Tôi khâm phục cái tình bạn ấy. Ngoài mặt thì đấu khẩu nhưng hắn sẵn sàng tâm sự với anh bao điều bí mật, anh sẵn sàng chối bỏ nếu người khác nói hắn là kẻ giết người. Chính vì thế, anh dạy tôi, tình bạn là sự tin tưởng.

Con trai của một người cảnh sát trưởng, luật và công lý đối với anh là trên hết. Nhưng khi anh nhìn thấy hắn cầm dao, người dính đầy máu trước một phụ nữ bất tỉnh dưới sàn, anh có làm theo luật hay không? Anh đã không lấy lời khai hay nghi ngờ hắn, anh không hề khai báo hắn cho cảnh sát. Một mình anh - anh dấu hắn. Đó là sự tin tưởng của những người bạn thật sự.

Tôi đã từng nghi ngờ chứ, nghi ngờ người bạn 5 năm của tôi. Nhưng Heiji, anh giúp tôi nhận ra điều đó. Tình bạn chúng ta xây đắp được, chẳng phải hư vô mà xóa bỏ dễ dàng, chẳng phải ngẫu nhiên mà có thể buông tay.
Tôi đã từng đi tìm con người khác ở anh …
Một con người hoàn hảo mà tôi từng mong đợi …

Cổ tích, truyền thuyết hay nhân vật trong những bộ truyện thần thoại làm tôi luôn hy vọng hão. Hy vọng về những con người tài năng, đức độ hơn người, về những chàng trai thông minh, bình lặng với đôi mắt lạnh lùng, có thể giải quyết bất kì vấn đề nào một cách hoàn hảo. Nhưng anh không phải. Anh chọn cho mình một hình tượng khác họ. Vội vàng, chút hấp tấp, cái tính hiếu thắng và luôn để cảm xúc lấn át lý trí. Tôi nhìn thấy con người của chính mình trong anh. Như một đứa trẻ đang lớn vậy.

Bên cạnh tôi có bao người, không thể gọi là hoàn hảo nhưng luôn được mọi người đem ra làm hình mẫu. Học giỏi, tài năng, ngoại hình hoàn chỉnh, ăn nói nhẹ nhàng và nết na. Tôi cứ luôn suy nghĩ, tôi cần làm sao để giống họ? Tôi phải như thế nào mới thành những con người ấy? Nhưng rồi, anh lại cho tôi một suy nghĩ hoàn toàn khác. Hãy cứ là chính mình thôi. Sống như tính cách mà mình có. Hấp tấp một chút, sai phạm một chút sẽ học được nhiều điều hơn; làm theo cảm xúc con tim, có lẽ tôi sẽ ít phải hối hận.

Họ hay nói anh không đủ trình độ hay chuyên nghiệp để trở thành một thám tử. Trong vụ án tranh tài thám tử bốn miền, còn nhớ lúc đó, anh đã phá cửa vì nhìn thấy nạn nhân gục đầu bên cửa sổ, máu chảy rất nhiều. Người ta cho rằng hành động đó là hấp tấp, có thể làm mất đi chứng cứ quan trọng của vụ án. Nhưng, đó là lần đầu tiên, tôi cảm thấy tức giận cho anh. Nhiệm vụ của một thám tử, không, là của một con người, chẳng phải là làm hết sức mình để cứu người sao? Nếu nạn nhân còn sống, hành động ‘vội vã’, ‘thiếu suy nghĩ’ ấy của anh sẽ cứu được bao người?

Và cũng như bao người khác, anh cũng có tình cảm với cô bạn gái của mình. Nhưng nói đến đây, tôi tự hỏi tại sao anh không bằng Shinichi một nửa? Anh đã cảm thấy khó chịu khi cô ấy bám vào người đàn ông khác còn gì? Anh đã liều mạng kéo cô ấy lên miệng vực thẳm với một bàn tay bị mũi tên đâm. Khi đọc đoạn ấy, tôi đã khẽ run lên. Anh có cảm thấy đau không? Hay mất con người ấy, anh sẽ đau hơn? Vậy mà cuối cùng, anh nói cô ấy là đệ tử của anh? Tôi không biết mình đã đọc lại đoạn ấy bao nhiêu lần để nhìn lại gương mặt ngô ngố đó của anh. Tôi cũng chẳng biết mình đã cười bao nhiêu vì sự ngờ nghệch đáng yêu của chàng thám tử Kansai này. Chỉ biết, tôi thấy ghen tị với Kazuha. Rất nhiều.

Nhưng rồi, trên hết, tôi yêu anh. Vì tôi không thể cảm nhận hết con người anh trong một khoảnh khắc được. Cứ ngỡ anh chỉ vui vui đùa đùa, thể hiện mọi tính cách của bản thân ra bên ngoài. Nhưng không phải. Heiji của tôi là đứa con trai biết giấu cảm xúc vào bên trong. Đồng cảm và thương Shinichi lắm chứ, nhưng anh luôn lắng nghe rồi cười đùa trước mặt cậu bạn để hắn hết ủ rũ. Nhưng sau đó? Sau khi nghe Shinichi tâm sự về việc có lẽ Ran đã chắc chắn về thân phận của mình thì suốt chuyến bay về Osaka, anh luôn trầm tư, luôn nghĩ cách giúp người bạn ấy. Anh làm hết sức mình, giả trang thành hắn để xuất hiện vào lễ hội trường, bên cạnh Conan để tạo chứng cứ cho hắn. Anh âm thầm hành động với bao tình cảm, suy tư của một người bạn chân thành gửi vào đó.

Sáu năm. Sáu năm rồi kể từ ngày đầu tôi cầm quyển truyện Thám tử lừng danh trên tay. Sáu năm, đây là lần đầu tiên tôi đặt bút viết về anh, Heiji Hattori! Có lẽ chưa thể diễn tả hết được cảm xúc của tôi nhưng tôi muốn anh biết rằng, Heiji, cái tên đó, luôn dạy tôi rất nhiều bài học trong cuộc sống, luôn khiến tôi phải bật cười mà chẳng hiểu tại sao. Hattori, rồi cũng có ngày bộ truyện này kết thúc, hình ảnh hay những vụ án của anh cũng sẽ chẳng được kể nữa. Nhưng tôi sẽ tiếp tục trải nghiệm để hiểu và yêu hơn con người anh, Heiji Hattori!
Tôi thích anh là một chàng trai mà cũng như một đứa trẻ …
Làm tôi cười và làm tôi bật khóc …
 
Hiệu chỉnh:
Trạng thái
Chủ đề đang đóng.
Top