[Drop] Yêu anh đến thiên trường địa cửu

Trong chuyên mục 'Tiểu thuyết' đăng bởi Lạc Thủy Ly, 24/4/2015. — 3.532 Lượt xem

  1. Lạc Thủy Ly

    Lạc Thủy Ly Thành viên mới

    [Drop] Yêu anh đến thiên trường địa cửu

    [​IMG]
    Tác giả:Thủy Ly
    Thể loại:ngôn tình, huyền huyễn, dị giới
    Số chương:chưa biết
    Tình trạng: Drop

    Văn án

    Kiếp trước
    Cô đã phải đánh đổi mọi thứ để anh yêu cô thêm lần nữa nhưng lại phải trả giá bằng cái chết của chính mình và kí ức của mọi người xung quanh
    Kiếp sau
    Cô đã che giấu bản chất thật nhưng một lần nữa mọi thứ lại bị xáo trộn
    Cô thấy trong mắt anh có tình yêu với cô
    Người bạn của cô lấy lại trí nhớ nhưng muốn buông tất cả
    Cô gặp lại người con đã mất của mình....
    Cô phải làm sao, cô không muốn mình lại phải đau khổ thêm một lần nữa

    Trích đoạn
    Cô nhìn lên bầu trời tối đen như mực, trong mắt không một tia cảm xúc. Mục lão nhìn cô, hỏi.
    "Người đã từng nghĩ rằng mọi thứ sẽ quay trở lại như xưa không?"
    "Không, mọi thứ dù có trở lại thì cũng sẽ không được vẹn toàn như lúc đầu, cũng như tình cảm của ta"

    _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _


    Trong khung cảnh đẹp như mơ ấy, có một người con gái đang nằm đó như ngủ, người bên cạnh cô mang giọng nói đầy bi thương.
    "Tôi mệt mỏi lắm rồi....... Chờ tôi nhé, Relna"
     




  2. Lạc Thủy Ly

    Lạc Thủy Ly Thành viên mới

    Tham gia:
    24/4/2015
    Bài viết:
    22
    Lượt thích:
    4
    Kinh nghiệm:
    3
    Chương 1: Axaxia – Relna


    “Chúng ta sẽ mãi bên nhau. Hứa nhé!”

    ……..

    “Em yêu anh nhiều lắm, anh cũng phải yêu em nha!”

    …………..

    “Anh còn yêu em không?”

    ……………

    Người đàn ông trên giường bật dậy, thở dốc. Đây là lần thứ bao nhiêu anh mơ thấy giấc mơ đó. Mặc dù là giấc mơ nhưng nó quá thật. Người con gái trong giấc mơ đó….rất quen.

    “Cạch”

    Cánh cửa bật mở, ánh sáng yếu ớt chiếu vào căn phòng. Trên giường, một người đàn ông với mái tóc xanh ánh kim hơi rối rũ xuống che đi đôi mắt dài hẹp sắc bén. Chiếc mũi thẳng nối liền với môi mỏng quyến rũ. Lúc này người đang ở trên giường với thân hình bán khỏa thân. Cơ ngực rắn chắc, bụng sáu múi không thừa chút mỡ nào. Vẻ đẹp thánh thần đến phụ nữ còn ghen tị.

    “Quốc vương bữa ăn đã sẵn sàng” người quản gia bước vào phòng với bộ quần áo cầm trên tay.

    Kevin bước xuống giường cầm bộ quần áo đi vào phòng tắm. Một lúc sau anh ra khỏi phòng, đi xuống cầu thang. Vừa đi xuống đại sảnh anh đã hỏi người giúp việc bằng giọng lạnh lùng đầy hàn khí.



    “Nữ hoàng đâu?”

    “Thưa Quốc vương, Nữ hoàng đang ở ngoài vườn hoa !”



    Vừa nghe xong Kevin lập tức đi nhanh ra ngoài vườn hoa. Lúc này ở ngoài vườn có một người đang tỉa những bông hoa hồng mới nở. Lạ là loài hoa hồng này có màu trắng như pha lê và tinh khiết như người thiếu nữ trong trắng. Những bông hoa như tỏa dáng dưới ánh mặt trời và người đang đứng giữa những bông hóa đó cũng mang một vẻ đẹp không kém. Người con gái đó có mái tóc cam ánh vàng ngang lưng, một đôi mắt dịu dàng. Chiếc váy trắng theo phong cách Hy Lạp, eo váy được thắt bằng một dải lụa vàng, trông cô thuần khiết đến lạ thường. Cô đứng đó, giữa ánh nắng đang chan hòa khắp mặt đất; cô như một dòng nước thanh khiết dịu dàng đang chảy êm đềm, mang đến cho mọi người cảm giác thư giãn, thoải mái.

    “Sao dậy sớm vậy, Riana?”Thanh âm của Kevin vang lên khiến người con gái đó hoảng sợ. Nhưng sau khi nhìn thấy anh thì khuôn mặt lại trở lên ôn hòa

    “Anh ăn sáng chưa?”Riana nhẹ nhàng ôm lấy tay Kevin

    “Lại muốn gì hả?”Anh cưng chiều nói

    “Mấy ngày nữa là đến ngày sinh nhật của Carilla rồi nên em muốn đến tiệc sinh nhật của cô ấy, mà Amilia và Quan Viêm cũng đến nữa. Em biết giữa Axaxia và Relna gần đây có chút xung đột nhưng dù sao em và Carilla là bạn thân thế nên…”Riana dè dặt nói, giọng nói của cô càng ngày càng nhỏ rồi ngừng hẳn.

    Sau khi nghe Riana nói xong thì Kevin cũng lâm vào trầm tư. Axaxia là vùng đất ánh sáng, nơi cư ngụ của những vị thần chính nghĩa. Ngược lại với Axaxia chính là Relna nơi ở của những vị thần bóng tối. Những nơi này hầu hết các vị thần chỉ có tên không có họ và đứng đầu mỗi bên là quốc vương và nữ hoàng. Hiện giờ, Kevin là quốc vương ánh sáng, Riana là nữ hoàng ánh sáng còn bên bóng tối thì có John là quốc vương bóng tối và Carilla là nữ hoàng bóng tối. Nhưng hai thế lực này không phải đối chọi nhau mà cùng nhau cân bằng các thế giới mà họ tạo ra. Và kẻ thù chung của cả hai thế giới là một quốc gia tên gọi là Ám. Đất nước này muốn lật đổ địa vị của người thống trị Axaxia và Relna nhưng vẫn bị đẩy lùi. Dạo gần đây Ám bắt đầu rục rịch, có lẽ, nhân bữa tiệc này nối lại tình cảm giữa Axaxia và Relna…

    “Kevin!?”Tiếng gọi của Riana làm gián đoạn suy nghĩ của Kevin

    “Cũng nên cho Lamia đi cùng nữa” Kevin vừa nói vừa đưa Riana vào phòng ăn

    “Umk” Thấy anh đồng ý Riana liền mỉm cười đáp. Cô thật sự rất cao hứng, đã lâu rồi cô không gặp Camilla nên rất nhớ cô ấy.


    _ _ _ _ _ _ _ _ _ _


    “John à, Riana gửi thư đến nói rằng bọn họ sẽ đến bữa tiệc sinh nhật của em đó!!” một bóng người chạy vào phòng nhào ngay vào lòng người đàn ông đang ngồi trên ghế. Người đàn ông tuấn mỹ có mái tóc tím được buộc lỏng một cách lười biếng, lông mày rậm, đôi mắt đầy sát khí nhưng có một chút ôn nhu trong đó. Khí thế của người đàn ông này rất lạnh có thể nói nó có thể giết người bất cứ lúc nào nhưng khí chất đó đã được thu lại vì người đang ngồi trong lòng anh lúc bấy giờ. Người phụ nữ mang hơi thở quyến rũ, mái tóc đen bồng bênh, đôi mắt hơi xếch lên, đôi môi căng mọng như mời gọi tất cả đàn ông trên thế giới. Người phụ nữ đó nũng nịu nói.

    “Nghe nói lần này Kevin và Lamia cũng đến đó, có cần gọi cho Mialy không?”

    “Ukm. Con bé cũng lâu rồi không về nhà.”

    “À, lần này Lamia sẽ đến nên con bé sẽ về thôi, em cũng đã gửi thư rồi”


    _ _ _ _ _ _ _ _ _ _


    Ở một nơi rất xa, một cô gái đang cầm bức thư và lẩm bẩm điều gì đó. Một nụ cười thoáng qua trên gương mặt cô mang theo ôn nhu cùng chua xót.

     
  3. Lạc Thủy Ly

    Lạc Thủy Ly Thành viên mới

    Tham gia:
    24/4/2015
    Bài viết:
    22
    Lượt thích:
    4
    Kinh nghiệm:
    3
    Chương 2 Mialy trở về

    Tối hai ngày sau

    Một chiếc xe được kéo bằng sáu con ngựa bay cùng chiếc xe đằng sau đáp xuống vườn trong của lâu đài Relna, Kevin ôm eo Riana bước xuống, một thanh âm vang lên

    “Bao năm rồi mà vẫn tình tứ quá ha!”

    “Cô cũng đâu khác gì”Kevin lên tiếng

    Cùng lúc đó, ở chiếc xe phía sau, một người con gái đi xuống, nàng mang một vẻ đẹp hiền hòa của gió, thuần khiết của hoa lan. Đôi mắt lục sắc hiền dịu nhìn mọi người phía trước. Nàng đi đến hành lễ với John và Carilla. Có thể thấy người con gái này được giáo dục một cách chu đáo như thế nào.

    “Lamia càng ngày càng đẹp!”Lamia đỏ mặt vì lời khen của John. Thấy Lamia đỏ mặt mọi người đều nở nụ cười, ngay lúc đó một thanh âm kiêu ngạo vang lên mang theo chút tức giận.

    “Lamia, lại đây mau! Đến rồi sao không tìm tôi hả?”

    “Sao em không chào mọi người, Mialy?”John không hài lòng lên tiếng, mặc dù người em này đã lâu không về nhưng anh càng ngày càng thất vọng về cô. Không hiểu vì sao Mialy lại trở nên kiêu căng và nóng nảy như vậy, con bé lại càng không thích tiếp xúc với mọi người, chỉ có Lamia mới có thể đến gần Mialy. Theo trí nhớ của anh, Mialy là người khá lạnh nhạt nhưng không bài xích mọi người, việc Mialy thay đổi nhanh chóng như vậy khiến anh nghi ngờ nhưng quan sát mấy trăm năm cũng không có kết quả.

    Trong lúc John trầm mình trong suy nghĩ thì Mialy đã kéo Lamia ra khỏi lâu đài, đi dạo phố. Thành phố ở hai thế giới này rất giàu mạnh, kiến trúc được kết hợp giữa phương Đông và phương Tây; giữa quá khứ, hiện tại và tương lai của loài người. Mọi người sống ở đây đều mặc y phục khác nhau chủ yếu là theo phong cách hiện đại, người dân ở thế giới này từ già đến trẻ, từ bé đến lớn đều được học phép thuật, sinh hoạt hoặc sản xuất đều dùng phép thuật nên khiến nơi đây ổn định và đầm ấm.

    Trên phố lúc này có một cô gái đang kéo một cô gái khác đi như bay, cô gái đi trước đang càu nhàu gì đó. Mọi người đều không lên tiếng và tránh đường cho họ nên tạo thành một lối đi nhỏ. Ai cũng không muốn đắc tội với cô công chúa Mialy kiêu ngạo, tàn bạo này, nghe nói chỉ vì đánh đổ rượu mà một tì nữ đã bị cô ta giết, rồi một người lính cũng bị cô ta tra tấn đến chết….

    Bỏ mặc những lời bàn tán sau lưng Mialy lôi kéo Lamia vào một nhà hàng lớn trong thành phố. Vừa vào thì Mialy liền hét lớn.

    “Hôm nay ta bao trọn nơi này, tất cả các ngươi cút khỏi đây mau!”

    “Công chúa, hôm nay có rất nhiều vị khách quan trọng. Mong công chúa thông cảm!”Ông chủ của nhà hàng khúm núm nói. Mấy ngày nay có rất nhiều vị khách từ nhiều vị diện đến đây vì bữa tiệc sinh nhật của nữ hoàng, có rất nhiều nhân vật lớn nên không thể tùy tiện đuổi khách.

    “Ngươi nghĩ ta là ai, chẳng lẽ ngươi nghĩ ta không có tiền!”Mialy cao giọng, lấy một xấp tiền trong túi xách ra để trên bàn.

    “Mialy, đừng làm quá”Lamia nhẹ nhàng nói nhưng Mialy vẫn không quan tâm

    Hành động này của Mialy khiến những người ở phòng cao cấp chú ý đến, đột nhiên một nam tử mang theo hơi thở nhẹ nhàng, nho nhã đi xuống cầu thang lên tiếng.

    “Cô gái, có biết rằng cô đang làm phiền mọi người không”

    “Ngươi là ai?Sao ngươi dám nhúng mũi vào chuyện của ta!”Vẫn giữ thái độ kiêu căng, Mialy hoài nghi nói

    “Hỗn láo”Hai tùy tùng ở phía sau hô to, tạo lên quả cầu lửa ném thẳng về phía Mialy và Lamia. Hai người hét lên một tiếng rồi lùi lại.Ngay lập tức một người đàn ông mặc hắc y xuất hiện phá vỡ quả cầu lửa, hành động của người lạ mặt này nhanh đến nỗi không thể nhìn người đó đã xuất chiêu ra sao.

    Vừa thấy người đó xuất hiện, Mialy liền ra lệnh: “Hắc Vũ, giết tên đó cho ta!”Hắc Vũ nhìn về phía cô với ánh mắt chán ghét, quay người về phía nam tử lên tiếng.

    “Chuyện vừa rồi mong Vương tử Richard lượng thứ”

    “Không sao, ta không ngờ mình sẽ được diện kiến công chúa ánh sáng và bóng tối ở đây” Richard mỉm cười nhìn Lamia đang đứng sau Mialy. Cảm nhận được ánh mắt của anh, Lamia ngượng ngùng cúi đầu. Chưa kịp nói gì thêm, cả hai người Lamia và Mialy chỉ để lại một vệt sáng đen. Vệt sáng đó đang tiến về lâu đài Relna, khi về đến nơi Hắc Vũ thả hai người xuống thảm cỏ trong vườn hoa rồi biến mất.

    “Hai em đang làm gì vậy?”Carilla và Riana đến gần hỏi. Hai người đang ngồi uống trà thì thấy có tiếng động phát ra từ đây, tiến lại gần thì thấy Lamia và Mialy.

    Thấy Carilla, Mialy tức giận nói: “Không phải việc của cô!”, nói xong cô kéo Lamia về phòng mình. Nhìn theo bóng hai người, Riana nói với Carilla: “Con bé vẫn vậy nhỉ?”, “Ukm” Carilla ậm ừ trả lời.

    Trở về phòng của mình, Mialy hỏi Lamia: “Cô thích cái tên Richard kia à?”, câu hỏi bất ngờ khiến Lamia lúng túng trả lời: “À, m….mình…..thích”. Nghe được câu trả lời của của Lamia, Mialy không nói gì cúi đầu.

    Thấy cô như vậy Lamia lo lắng hỏi: “Sao vậy Mialy?” “Không có gì, ngủ đi”Mialy nhanh nằm xuống giường nói với Lamia ở bên cạnh. Lamia nhìn bóng lưng cô, thực ra đến tận bây giờ cô vẫn không thể hiểu nổi Mialy đang nghĩ gì. Mặc dù bên ngoài cô ấy rất kiêu căng nhưng đối xử với cô rất tốt. Cô có cảm giác Mialy luôn lo lắng về vấn đề gì đó nhưng đó chỉ là cảm giác của cô nên không thể chắc chắn được. Với lại từ năm trăm năm trước Mialy đột nhiên trở nên khó gần, rất ghét mọi người dụng chạm và Carilla trở thành người Mialy ghét nhất. Tất cả mọi thay đổi của cô đều không tìm ra được nguyên nhân. Suy nghĩ một hồi khiến Lamia thiếp đi lúc nào không biết.

    Bên cạnh cô, Mialy mở mắt, trong mắt cô không còn sự kiêu ngạo, không coi ai ra gì nữa mà là lãnh đạm, lạnh lùng. Cô nghĩ đến biểu hiện của Lamia hôm nay, cô thực sự vui vì Lamia bắt đầu yêu nhưng tên đó là vị hôn thê của cô và hắn là người trị vì của một đất nước phồn vinh phía nam của Relna, tên nó là Falidtien. Ở độ tuổi như vậy mà đã thống trị cả một vùng, chắc chắn hắn không phải là người đơn giản. Với lại hắn có tình ý với Lamia, tối mai là bữa tiệc sẽ bắt đầu, cô mong rằng sẽ không có chuyện gì xảy ra.

    Mialy nhắm mắt lại một lần nữa. Ngoài trời, gió nhẹ trăng soi sáng cả một vùng, như bình yên trước cơn bão lớn.
     
  4. Lạc Thủy Ly

    Lạc Thủy Ly Thành viên mới

    Tham gia:
    24/4/2015
    Bài viết:
    22
    Lượt thích:
    4
    Kinh nghiệm:
    3
    Chương 3 Nam thần nữ thần

    Axaxia và Relna, ở hai nơi này đều có những vị thần được cai quản các vị diện khác nhau, có thể nói mối liên kết họ lại với nhau chính là hai nữ hoàng và quốc vương. Những vị thần luôn ở bên nữ hoàng và quốc vương là những thuộc hạ thân cận nhất. Bên cạnh Kevin và Riana có Tứ thần là Thanh Long, Chu Tước, Bạch Hổ, Huyền Vũ còn John và Carilla có Hắc vương là Hắc Long, Hắc Tước, Hắc Hổ, Dạ Vũ. Tám vị thần này có sức mạnh rất lớn và mỗi người trong họ đều sở hữu một đội quân hùng mạnh, vì thế mà đến tận bây giờ không vị thần nào có thể làm lung lay vị trí của Tứ thần và Hắc vương. Một điều rất đặc biệt ở họ là họ có thể chọn chủ nhân cho mình khi mà họ cảm thấy nữ hoàng hay quốc vương đương thời không xứng đáng với vương vị nhưng điều đó chưa từng xảy ra trong lịch sử các vị thần.

    Còn có những vị thần khác quan trọng không kém, trong đó có Scarlet và Douglas, Scarlet bản thể của cô là một cửu vĩ hồ ly sở trường là mị hoặc, cô thuộc dòng chính của Cửu vĩ tộc- một trong những Yêu tộc lâu đời nhất.Còn Douglas là Băng vương, người có khả năng khống chế nước hoàn hảo, Douglas còn cai quản hẳn quốc đảo toàn nước và băng. Và chỉ có Scarlet mới có thể khiến tảng băng di động này có cảm xúc mà thôi. Mọi người đều thắc mắc làm sao mà một Douglas lạnh lùng không màng đến thế tục lại có thể bị thu phục bởi một người như Scarlet, mị hoặc đi đôi với băng lãnh ----- đúng là không thể tưởng tượng?

    Còn có một cặp khác nhí nhảnh hơn nhiều đôi khi họ còn cãi nhau chỉ vì một con tôm, Layla và Samson hai người là đứa con của màn đêm và mặt trời, những trận cãi nhau của cả hai có thể kéo dài đến mấy ngày liền và khi một trong hai người không thể nhịn được nữa thì sẽ động thủ (yêu nhau lắm cắn nhau đau = :) và biến những nơi họ đi qua thành bình địa. Nhưng sau khi đánh mệt thì hai người lại lăn ra ngủ, nghủ dậy thì lại đánh, đánh xong ngủ,…. Cứ như vậy, xong thì lại làm hòa.

    Và người luôn phải thu dọn tàn cuộc không ai khác ngoài Nữ thần tái tạo Mia – chị của Samson. Mia là một nữ thần có quyền năng hiếm thấy, có thể sánh với Tứ thần và Hắc vương. Một nữ thần hoàn hảo là thế nhưng suy cho cùng thì vẫn nhược điểm, đó chính là cậu em trai trẻ con của cô. Cô luôn thương yêu Samson, chỉ cần làm tổn thương đến một cọng lông của cậu là cô sẽ cho người đó nến thử cảm giác tra tấn mà không thể kháng cự, sống không bằng chết. Công nhận nữ thần tự nhiên của chúng ta thật là khát máu a.

    Nói đến nữ thần thì không thể thiếu Thượng Quan Tuyết và Thượng Quan Mị, hai người là chị em sinh đôi. Thượng Quan tuyết là chị, được phong làm Sinh thần, cô có mái tóc bạch kim và kim mâu. Còn Thượng Quan Mị là Tử thần, trái ngược với chị, cô có mái tóc đen như mực và đôi mắt đen như nhìn thấu mọi vật. Hai vị thần này có khả năng điều khiển sinh tử, âm dương ; mặc dù vậy họ lại rất ghét Diêm vương. Bình thường hai người sẽ rất chỉ ngồi một góc không nói nhưng chỉ cần thấy Diêm vương là sẽ trở hoạt bát và cãi nhau còn to hơn cả bom nổ.

    Nói đến oan gia thì phải nói đến cặp đôi Joan và Stephen, hai người này là cặp đôi oan gia chính hiệu. Trong quá trình từ xa lạ đến quen biết, từ bạn bè đến người yêu, từ người yêu đến vợ chồng không một giai đoạn nào là có thể yên ổn trôi qua một cách bình thường. Vì Joan là Thần thời gian và chính là một hoa hoa công tử, phong lưu chính là bản tính. Nhưng đó chỉ là trước khi gặp Stephen, ngay khi gặp cô thì Joan đã bị sét đánh giữa trời quang, từ đó Joan bắt đầu bước chân vào con đường thê nô. Còn Stephen là Nữ thần chiến tranh nên rất mạnh mẽ, nên không thể nào cảm động trước một vị thần phong lưu có tiếng mà Joan rất tự cao nên cũng không chịu khuất phục. Nhưng người đời có câu: “Oan gia ngõ hẹp. Có ngày thành đôi” vì vậy mà họ cũng không thoát khỏi lưới tình. Mà giờ đây hình ảnh để hình dung đôi vợ chồng này là một cô chủ với một trung khuyển.

    Đó chỉ là một vài vị thần nhưng trong thời gian trị vì, Kevin và John cũng đã trục xuất rất nhiều vị thần vì họ có âm mưu tạo phản. Những vị thần này đều được Ám đế - Chủ nhân của đế quốc Ám thu nhận, trong đó có ba người thân cận với hắn nhất là quân sư Lục Minh Hữu, Huyết vương James, Mị vương Valerie. Cả ba người này không phải xuất phát từ những vị thần bị trục xuất.

    Quân sư Lục Minh Hữu từng là môn đệ của trưởng lão Solomon – một trong những vị trưởng lão thông thái nhất trong những trưởng lão của Axaxia nhưng hắn ở ngoài tỏ ra nhã nhặn, lịch sự, luôn ôn nhu với mọi người. Nhưng có ai biết rằng hắn sở hữu một căn phòng đầy xác động vật, con người và có cả những vị thần nhỏ. Hắn sử dụng những thứ này để thí nghiệm, hắn muốn tạo ra một phép thuật vượt qua cả sức mạnh ánh sáng và bóng tối. Nhưng trong một lần, Solomon đã phát hiên ra căn phòng và bản tính của hắn. Đối với ông Lục Minh Hữu giống như đứa con của ông vậy, ông không đành lòng giết hắn nên chỉ đưa hắn đến một nơi rất xa. Vào lúc đó, hắn đã gặp được Ám đế, Ám đế muốn hắn phát triển phép thuật đó nên đã giữ hắn lại và cung cấp nguyên liệu cho hắn. Từ đó, Lục Minh Hữu trở thành cánh tay đắc lực của Ám đế.

    Còn Huyết vương James, hắn được đặt danh xưng như vậy vì bàn tay của hắn đã nhuốm máu biết bao nhiêu người, có tin đồn rằng hắn đã giết người từ khi được năm tuổi. Bản tính của hắn là lạnh lùng, cẩn thận và chỉ nói chuyện với Ám đế và Valerie. Mị vương Valerie, cô được phong làm mị vương vì khuôn mặt xinh đẹp kiều mị của cô. Nhưng không giống như Scarlet, cô mang hơi thở lãnh ngạo giống James, không để ai vào mắt. Thân thế của hai người đến bây giờ vẫn là một bí ẩn, chỉ biết rằng họ giống như anh em nhưng cũng không phải anh em, họ đã giết người từ rất sớm. Trong vương quốc Ám, cả hai người được coi như con của Ám đế mà cư xử.

    Chương này mình chỉ giới thiệu một số nhân vật thôi, mọi người thông cảm nhé.^ ^
    Chương sau câu chuyện sẽ tiếp tục. Mong mọi người ủng hộ!!!
     
    jiegeng thích điều này.
  5. Lạc Thủy Ly

    Lạc Thủy Ly Thành viên mới

    Tham gia:
    24/4/2015
    Bài viết:
    22
    Lượt thích:
    4
    Kinh nghiệm:
    3
    Chương 4 Sinh nhật buổi sáng

    Sáng hôm sau

    Lamia kéo Mialy dậy, đi vào phòng ăn thì thấy chiếc bàn lớn kiểu cách, trống trải nằm giữa căn phòng giờ đây được bao quanh bởi nhiều người.

    Douglas thì đang bóc nho cho Scarlet. Layla và Samson thì vẫn đang cặm cụi chiến đấu với đồ ăn trải dài trên bàn, bên cạnh thì Mia đang chăm chỉ để có thể cung cấp đủ lương thực cho hai kẻ háu ăn này. Thượng Quan Mị và Thượng Quan Tuyết đang nằm dựa vào nhau ngủ. Joan thì đang bồi bên cạnh Stephen với vẻ mặt mệt mỏi và không được thoả mãn. Stephen đã mang thai được bốn tháng, tính tình trở nên nóng nảy mất kiên nhẫn khiến cho Joan của chúng ta phải tất bật trong khoảng thời gian này và anh chàng vẫn đang bực mình vì không được than cận vợ. Những chiếc ghế khác được Hắc vương và Tứ thần ngồi.

    Ngay khi nhìn thấy Mialy đằng sau Lamia tất cả mọi người trong phòng mặt đều tối lại, không gian trở nên yên lặng. Thành thực mà nói Mialy không được lòng các vị thần lắm vì kể từ 500 năm trước, vào cái ngày mà Mialy trở lại Axaxia với cái tính cách kiêu ngạo, ngoan độc và nay trong bữa tiệc chào mừng cô trở về, trước mặt rất nhiều vị thần, cô đã làm xấu mặt John, gây khó dễ cho Carilla và còn nhìn tất cả mọi người trong bữa tiệc bằng ánh mắt khinh bỉ. Điều đó là không thể chấp nhận đối với những vị thần từng được John, Kevin, Carilla và Riana cứu giúp nhưng họ không động đến cô vì dù sao cô cũng là em gái của John.

    “Sao ‘ công chúa ‘ quý hoá của chúng ta dậy sớm vậy, sao không ngủ thêm chút nữa? Dậy sớm để chào đón chúng tôi chăng!” Giọng nói lười biếng tưởng như quan tâm nhưng mang theo mỉa mai của Scarlet vang lên, cùng lúc đó Hai chị em song sinh tưởng như đang ngủ nhưng đã thức dậy từ lâu đều dùng ánh mắt sắc bén nhưng muốn chém Mialy ra làm trăm ngàn mảnh.

    Mialy cũng đáp trả bằng ánh mắt cực kì kinh thường, đang định lên tiếng phản bác Scarlet thì một giọng trầm đầy sát khí vang lên, không cần quay lại cũng biết là ai vì giọng nói mà mang sát khí nặng như vậy chỉ có quốc vương John mà thôi.

    “Các ngươi tụ tập ở đây làm gì?”

    Căn phòng trở nên yên lặng một lần nữa, yên lặng đến nỗi có thể nghe được tiếng kim rơi, một phút trôi qua như kéo dài hang ngàn thế kỉ. Đến Joan, vị thần thời gian cũng thấy ngột thở trước khung cảnh này.

    “À, hôm nay là sinh nhật của nữ hoàng Carilla mà, chúng tôi muốn tổ chức một bữa tiệc nhỏ trước bữa tiệc buổi tối nay! Người sẽ tham dự chứ?” Nữ thần Mia lên tiếng giải vây cho mọi người.

    Nghe được câu hỏi, John tuỳ ý trả lời: “Thế nào cũng được.” rồi quay sang Mialy: “Hãy ngoan ngoãn ở yên trong phòng”. Vừa dứt câu thân ảnh của John cũng biến mất.

    Khi nghe câu nói của John, Mialy lập tức đi lên trên phòng, đóng sầm cửa lại. Tiếng đóng cửa vang vọng khắp tầng, có thể thấy tâm trạng của cô tệ đến mức nào.

    Dưới phòng ăn, sau nghe thấy tiếng vang đó, mọi người không hẹn mà gặp đều nhếch mép cười. Lamia nhìn thấy những nụ cười đó mà sởn gai ốc. Cô lên tiếng:” À…ừm, m….mọi…ng….người, chúng ta nên chuẩn bị đi chứ!” Jjoan lên tiếng đầu tiên

    “Được rồi mọi người ra ngoài vườn chuẩn bị đi nào”

    “Em à, hay là em cứ ở đây nghỉ nhé” Giọng Joan dần trở nên lo lắng

    “Anh nghĩ tôi là phế vật à mà không thể làm những chuyện cỏn con này” Stephen phát hoả với Joan, rồi cô đi thẳng ra vườn bỏ mặc anh chàng ngồi đó với ánh mắt như cô vợ nhỏ bị bỏ rơi vậy. Ngay khi thấy Stephen ra ngoài, ngay lập tức Joan chạy theo.

    _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _

    Thời gian trôi đi một cách nhanh chóng, bữa tiệc ngoài vườn đã được chuẩn bị xong. John phân phó cho người đi mời Kevin, Riana và Mialy xuống. Người hầu lên mời ba người, khi đến phòng Mialy, hầu gái không dám tự tiện đi vào mà cẩn thận gõ cửa, không thấy bên trong trả lời, cô hầu gái nói.

    “Thưa công chúa, quốc vương cho mời công chúa, mong công chúa sẽ tham gia” Trả lời lại vẫn là sự im lặng

    “Công chúa” Hầu gái dè dặt gọi, tay đổ mồ hôi đã nắm chặt váy

    “Cô ồn quá. Tôi biết rồi. Lát nữa tôi xuống” Cuối cùng tiếng quát đầy sự phẫn nộ vang lên từ trong phòng. Vừa nghe được câu trả lời, cô hầu gái đi xuống vườn hoa báo cáo với John.

    “Chúng ta bắt đầu thôi.” John không nói gì chỉ quay lại bữa tiệc và nói câu mở đầu.

    _ _ _ _ _ _ _ _ _

    Trong căn phòng tràn ngập sắc đỏ, có một bóng người nhỏ nhắn đang ngồi trên giường với đầy giấy vẽ xung quanh. Mialy đang vẽ một cách say sưa thì đôi mắt của cô hướng về phía khung cửa sổ, đôi chân trắng noãn bước xuống giường một cách chậm rãi, đi đến bên cửa sổ hướng ra vườn.

    Bàn tay áp trên tấm kính lạnh lẽo, đôi mắt hướng tới bàn tiệc ở ngoài vườn. Bàn tiệc đầy những món ngon, đẹp mắt. Bao quanh nó là những mĩ nam, mĩ nữ. Họ có những vẻ đẹp khác nhau, tính cách cũng khác: lạnh lùng, nhí nhảnh, dễ thương, quyến rũ, nóng nảy,…..nhưng tất cả tạo nên một không khí ấm áp. Những cánh hoa bay trong gió, những bong hoa nở rộ khắp vườn làm nền. Ngoài đó là khung cảnh quây quần, còn trong phòng mang sắc ấm, trong đôi mắt của chủ nhân căn phòng chỉ có sự lạnh nhạt. Không ghen tỵ, không khóc , không oán, không hận. Chỉ có sự lạnh nhạt không nói lên lời.

    Mialy nhìn lại những bức tranh đang vẽ dở dang, một hành động dứt khoát, cầm bức tranh xé thành nhiều mảnh, dùng lửa ma pháp đốt tất cả những bức tranh đó. Cô nhìn từng bức, từng bức cháy thành tro nhưng trong mắt vẫn không một tia cảm xúc.

    Xoay người đi, cầm chiếc áo khoác vào người. Mialy đi xuống khu vườn, nơi mà bữa tiệc được tổ chức.

    Thấy cô, Lamia là người đầu tiên tiến đến.

    “Mialy à, ngồi xuống đi” Vừa nói Lamia vừa kéo tay Mialy đến chỗ bàn tiệc

    Mialy gỡ tay mình ra khỏi tay Lamia, lên tiếng: “Không cần đâu” rồi đến chỗ John, cố làm cho giọng nói có thêm phần nũng nịu nhưng khá giả tạo: “ Anh, hôm nay em ra ngoài một chút”

    “Em hứa sẽ về trước khi hoàng hôn “Thanh âm của Mialy khiến cho mọi người đều tỏ ra khinh bỉ, có thể thấy cô có thể làm mọi thứ để đạt được mục đích. Ngay lúc đó, Kevin lên tiếng.

    “Cứ cho Mialy đi đi, dù sao thì muốn hay không con bé cũng phải trở về”

    Nghe thế, John nhìn Kevin một lát rồi lên tiếng: “ Trước khi hoàng hôn xuống” Nghe được câu trả lời, Mialy liền đi nhanh, không hề cảm ơn John hay Kevin. Kevin nhìn theo bóng lưng của cô, không biết trong lòng anh đang suy nghĩ điều gì. Riana ngồi bên cạnh, thấy ánh mắt chăm chú của Kevin, cô bắt đầu thấy bất an vì một điều gì đó.

    Vì sự xuất hiện của Mialy nên làm bọn họ khá mất hưng. Bữa tiệc nhỏ đã kết thúc khá sớm. Khi bữa tiệc kết thúc, Kevin và John cùng bước vào thư phòng. Cánh cửa vừa đóng lại thì John lên tiếng

    “ Cậu có ý gì với Mialy vậy?”

    “Không có gì…” Kevin lạnh mặt nói. John vẫn bình tĩnh nghe tiếp.

    “Chỉ là thấy Mialy giống một người thôi”

    John cũng không nói gì, cả hai người đều chìm đắm trong không gian riêng của mình.
     
  6. Lạc Thủy Ly

    Lạc Thủy Ly Thành viên mới

    Tham gia:
    24/4/2015
    Bài viết:
    22
    Lượt thích:
    4
    Kinh nghiệm:
    3
    Chương 5 Bí mật của Mialy

    Một bóng người lướt nhanh trên bầu trời Relna với đôi cánh phượng hoàng kiêu ngạo đỏ rực trên lưng. Đôi cánh theo từng nhịp đập tạo ảo giác như nó sắp bùng cháy giữa không trung. Đột nhiên một đạo ánh sáng lục sắc lao tới với tốc độ nhanh không kém. Bóng người và đạo ánh sáng đó đâm sầm vào nhau khiến cả hai bật về sau, chao đảo mất thăng bằng.

    “Xin lỗi! Cô không sao chứ! Tôi đang vội!” Đạo ánh sáng đó cuống quýt xin lỗi bằng thanh âm rất ngây thơ. Thì ra đó là một nam tử trông rất baby.

    “Hừ! Đừng có chạm bàn tay bẩn thỉu đó vào ta!”

    Nam tử đó nghe thấy thanh âm chua ngoa quen thuộc, liền thốt lên.

    “Mialy!!!”

    “Quan Viêm!?” Mially nhìn người trước mặt, khuôn mặt baby khiến cho hắn rất trẻ con không tương xứng với tên của hắn. Ai có thể ngờ, người nhìn như đứa trẻ này lại là Xích vương – một trong những vương mạnh nhất, sánh ngang với Băng vương Douglas và cũng là con rể của Kevin, cháu rể của Lamia. Nhưng kể cả như vậy Mialy cũng chẳng để hắn vào mắt mà cô lập tức khôi phục tốc độ lướt đi trên bầu trời.

    Nhìn theo bóng lưng Mialy, Quan Viêm cũng không tỏ thái độ gì. Đang định xuất phát thì anh thoáng thầy vật gì đó đang rơi trong không trung. Lập tức, anh tóm lấy vật đó. Vật anh tóm được là một bông hoa, lần đầu tiên hắn thấy loài hoa này. Lớp cánh hoa ngoài nhìn rất mềm mại hình gần giống cánh hoa hồng, lớp hoa bên trong như những chiếc gai nhọn bao bọc lấy nhụy hoa đỏ mang màu chết chóc của máu. Bao trùm cánh hoa là một màu đen tím , đen chiếm chủ yếu, bông hoa tỏa ra quang mang màu tím yêu mị. Bông hoa này làm cho Quan Viêm cảm thấy nghẹt thở, sợ hãi và cao quý như nữ vương khiến người nhìn thấy phải quỳ lạy. Loài hoa này bá khí quá mạnh, anh không hiểu làm sao Mialy có loài hoa này nhưng hắn nghĩ nên trả lại cho cô trong bữa tiệc tối nay. Vừa nghĩ xong, nhìn lại sắc trời, ngay lập tức Quan Viêm bay nhanh về phía lâu đài bóng tối.

    _ _ _ _ _ _ _ _ _ _

    Tại một nơi xa xôi khác, nơi động và thực vật không thể tồn tại. Vùng đất cấm của Relna và Axaxia, nơi mà không một vị thần nào được phép tiến lại gần. Nơi đây có một kết giới cổ xưa bao trùm cả một vùng rộng lớn và cô lập nó hoàn toàn với thế giới bên ngoài. Không ai biết nơi này đã tồn tại bao lâu và trong đó có thứ gì? Liệu những vị thần trước đây đã phong ấn nơi này để nhốt con quái vật nào đó? Không một ai biết.

    Mialy bay đến một cái cây cổ thụ nhưng lạ là cây chỉ có một nửa, còn nửa bên kia như chưa từng tồn tại. Mialy đặt hai tay lên thân cây, bàn tay linh hoạt kết ấn, đôi môi mấp máy đọc thần chú. Rất nhanh chóng, từ bàn tay của Mialy phát ra ánh sáng rồi tụ lại một điểm tạo thành một thông đạo trên thân cây to. Không hề do dự, Mialy bước vào thong đạo đó, bóng người cô dần nhạt đi khi đã biến mất hẳn, thông đạo liền đóng lại. Không gian yên tĩnh trở lại như trước đây không có xuất hiện vậy.

    _ _ _ _ _ _ _ _ _ _

    Lâu đài Relna

    “Anh đi lâu vậy” Một cô gái dịu dàng đi đến bên Quan Viêm, nở nụ cười thật ngọt ngào với anh . Thấy người con gái đó, Quan Viêm liền tiến đến ôm lấy cô.

    “Sau khi hoàn thành nhiệm vụ phụ vương đại nhân giao cho, anh đã phải chạy cấp tốc đến đây đó” Quan Viêm kể lể với người trong lòng, mắt nhìn cô chằm chằm. Cảm nhận được ánh mắt của anh, cô khó hiểu nhìn anh.

    “Phần thưởng của anh đâu, Amelia”

    Nghe thấy lời đề nghị của Quan Viêm, khuôn mặt nhỏ nhắn của Amelia bất giác đỏ lên như quả cà chua. Cô nhìn xung quanh, chắc chắn là không có ai. Cô liền kiễng chân, hôn lên khuôn mặt baby của Quan Viêm. Vì quá xấu hổ Amelia liền rúc vào long Quan Viêm. Thấy động tác đáng yêu của cô, Quan Viêm cười thật thỏa mãn.

    Trên ban công gần đó, Carilla nhìn hai người đang ôm ấp nhau, miệng mỉm cười. Bên cạnh Riana lên tiếng.

    “Carilla à, đừng nhìn trộm nữa có được không?”

    “Chị đang nói gì vậy. Em đang quang minh chính đại nhìn đó chứ. Ai bảo bọn chúng tình tứ ở nơi công cộng làm chi. Đúng không, anh yêu!”Carilla ngồi vào ghế, đem chiếc bánh ngọt đến bên miệng John. John không từ chối, ăn miếng bánh một cách ngon lành.

    “Tối nay, tôi sẽ thông báo cho mọi người về lễ đính hôn của Mialy và Richard” John thong thả nói chuyện. Chỉ có trước mặt những người anh tín nhiệm nhất, anh mới có thể thoải mái như vậy.

    “Mialy có biết không?” Rianna hỏi

    “Tối nay sẽ biết”

    “ Nhưng Mialy, liệu nó có tức giận mà phá hỏng bữa tiệc không?” Riana vẫn tiếp tục hỏi

    “Em nghĩ vệ sĩ để làm cảnh à, Riana” Kevin dịu dàng vuốt tóc Riana rồi nhìn sang John cười. “Anh chắc John có lý do để làm thế”

    “Hôm qua, Dạ Vũ đã báo cho tôi một việc. Mialy và Lamia đã gặp tên đó. Hắn còn dám bỏ qua Mialy để nhìn Lamia.”

    “Tên đó không phải người tốt, hắn đánh chủ ý lên người Lamia chắc chắn là có lý do” Carilla tiếp lời John.

    “Thanh Long đã điều tra được Richard và Ám đế đã gặp nhau. Không thể không đề phòng rằng hai người đó đã hợp tác.” Riana lên tiếng

    “ Vì vậy mà tôi mới đẩy nhanh việc đính hôn. Như vậy chúng ta có thể tiện theo dõi Richard hơn” John trầm ngâm một lát.

    “Như vậy, cậu muốn đẩy nhanh việc đính hôn để tránh việc không nên xảy ra sau này sao. Nếu Mialy mà biết anh nó đưa nó ra làm lá chắn thì con bé sẽ nghĩ sao nhỉ?” Kevin chậm rãi nói.

    Lời nói của Kevin làm mọi người đều trầm ngâm. Kevin chỉ đứng dậy nói tiếp

    “Vậy thì chỉ cần chúng ta không ai nói ra là được chứ gì.”

    “Nếu Ám đế và Richard đã hợp tác, vậy thì việc Richard muốn tiếp cận Lamia không phải là ngẫu nhiên. Có lẽ trong thời gian này, tôi sẽ cho người bảo vệ con bé thì hơn” giọng Kevin bắt đầu trầm xuống, anh đang nghĩ việc gì đó.
     
  7. Lạc Thủy Ly

    Lạc Thủy Ly Thành viên mới

    Tham gia:
    24/4/2015
    Bài viết:
    22
    Lượt thích:
    4
    Kinh nghiệm:
    3
    Chương 6 Người con gái trong giấc ngủ say


    Tại một nơi xa xôi, ánh sáng tỏa ra trên thân cây cổ thụ rồi tụ lại một điểm, tạo ra thông đạo vừa đủ cho một người. Một bóng người bước ra từ thông đạo, khi bóng người kia đã hiện rõ cũng là lúc thông đạo đóng lại.


    Trên bầu trời tối đen, không có một ngôi sao; trong không gian cũng không có một tiếng động, không có tiếng gió, không có tiếng côn trùng. Vùng đất chết, đó là ý nghĩ đầu tiên khi ai đó nhìn thấy quang cảnh ở đây. Vùng đất này nằm ở giữa thế giới bên ngoài và thế giới cấm, mặc dù nằm giữa kết giới nhưng diện tích của nó cũng không hề nhỏ.


    Trước mặt Mialy là một rừng cây âm u, do không có ánh sáng nên không thể nhìn sâu vào bên trong. Mialy điều động hỏa hệ ma pháp trong không khí tạo thành những viên cầu lửa nhỏ như ma chơi bao quanh người cô. Mialy không ngần ngại lại gần một lùm cây to, rẽ cỏ sang hai bên một cách thuần thục. Ở sau lùm cây liền xuất hiện một lối mòn nhỏ, nếu không chú ý thì khó có thể phát hiện được. Con đường mòn dài và hẹp, hai bên là những cây cao to không có nấy một ngọn cỏ hay một bông hoa. Con đường nối thẳng đến trung tâm của khu rừng, khi vừa đi hết con đường, trước mặt Mialy là một thung lũng hoa bao la. Có hai lớp vòng hoa bao quanh một chiếc giường đá.


    Lớp vòng hoa ngoài chiếm diện tích gần như một nửa diện tích thung lũng. Loài hoa này mang vẻ đẹp thuần khiết. Cánh hoa trắng muốt như pha lê, càng tiến dần vào nhụy, cánh hoa chuyển sang màu xanh lục rồi đậm dần, tỏa ra quang mang lục sắc. Màu trắng tinh khiết như gió mùa thu vừa mát mẻ vừa ấm áp, dễ chịu. Màu xanh lục của thiên nhiên khiến lòng người vừa dễ chịu vừa thoải mái. Nhụy vàng bên trong mang ánh sáng hoàng kim nhưng không chói mắt mà càng làm nổi bật cánh hoa xanh tao nhã. Hương thơm thoang thoảng dịu nhẹ nhưng không thể che dấu được bá khí dữ dội đang luôn chuyển trong từng cánh hoa. Loài hoa này đã bị lãng quên nhưng dù thời gian có đổi thay, dù có không nhớ được tên của nó đi chăng nữa thì loài hoa này vẫn khiến bạn khuất phục không lý do. Trong đêm đen, nó tỏa ra quang mang lục sắc, làm sáng hẳn cả một vùng bóng tối. Thanh cao như tiên nữ, cao thượng như thánh mẫu, ngạo mạn như nữ hoàng, thuần khiết như thánh nữ. Băng Ánh Mị Thần, loài hoa từng một thời là quốc hoa của ánh sáng nhưng giờ đã bị lãng quên trong quá khứ.


    Đi một đoạn khá dài nữa, Mialy nhìn thấy những bông hoa đối lập hẳn với Băng Ánh Mị Thần, bước chân vô ý chậm dần, trên tay cô dần xuất hiện một bó hoa đen trắng, đối lập nhưng hài hòa.


    Lớp hoa bên trong nhỏ hơn, chỉ có bán kính khoảng 5 km xung quanh chiếc giường đá. Loài hoa này cũng giống như Băng Ánh Mị Thần, nó đem lại cho người nhìn thấy nó một nỗi tôn kính đến từ tâm linh. Đó chính là loài hoa mà Quan Viêm đã nhặt được từ Mialy. Tên của nó là Thiên Lãnh Yêu Mị - quốc hoa của bóng tối. Cả hai loài hoa này đều là loài hoa bị thế giới lãng quên, chưa bao giờ xuất hiện trên thế giới này và một điều quan trọng là hai loài hoa này giống như chị em song sinh nếu cố gắng tách cả hai ra khỏi nhau thì cả hai sẽ trở thành cát bụi. Nhưng nó lại được trồng ở đây, đúng là một điều kì lạ. Kì lạ hơn nữa là những lớp hoa này đã được bố trí tạo thành các lớp kết giới cổ xưa phức tạp khác nhau, chỉ cần bước vào nửa bước thì thân thể ngay lặp tức tan biến vào hư không. Đã bao người trở thành phân bón cho hai loài hoa này chỉ vì muốn xem bảo bối mà hai loài hoa này cất giữ. Nếu muốn đi vào thì người đó phải mang sức mạnh của cả ánh sáng và bóng tối thì mới không bị tiêu diệt.


    Mialy tiến lại gần chiếc giường đá. Theo thời gian, chiếc giường cũng mang hơi thở cổ kính, trên đó chạm khắc những hoa văn đẹp mắt nhưng khá rắc rối. Mỗi hoa văn đều mang một hương vị thần bí khiến cho mọi người tự hỏi nó đã tồn tại từ khi nào. Trên chiếc giường đó, người nằm trên nó vẫn mang sắc mặt hồng hào, do trời quá tối nên không thể nhìn rõ dung nhan, tựa như người đó chỉ ngủ thôi vậy. Mialy nhìn chiếc giường, cô nhẹ nhàng ngồi xuống, để bó hoa bên cạnh người đó. Động tác nhẹ như không, như sợ đánh thức người trong mộng đẹp.


    Mialy nhìn khuôn mặt ngủ say đó, khuôn mặt cô cũng trở nên hiền hòa, đôi mắt được lấp đầy bằng sự dịu dàng. Cô cất tiếng nói kèm theo nụ cười hiền dịu.


    “Tôi đến thăm cô đây”


    Trả lời câu nói của Mialy chỉ là sự im lặng. Ánh mắt của cô nhìn vào khoảng không bao la, giọng vẫn đều đều.


    “Xin lỗi vì không đến thường xuyên được. Cô cũng biết tính John rồi đấy nhưng hôm nay thì là ngoại lệ vì hôm nay là sinh nhật của người đó.”


    “Hôm nay tất cả mọi người rất vui, đến cả tảng băng như Douglas cũng cười đó. Nhưng tôi làm sao có thể vui được, nhất là trong cái ngày này.” Mialy nhẹ nhàng chải tóc cho người con gái đó. Mái tóc mượt mà len qua tay của cô trải dài dưới đất.


    “Ồ, nhìn này, tóc cô cũng dài rồi. Tôi cắt cho cô nhé!”


    Vừa cắt tóc, Mialy vừa độc thoại.


    “Dạo gần đây, Ám vương đã bắt đầu rồi. Cô còn nhớ cậu nhóc tì khi xưa không, không ngờ nó có thể trở thành một vị vua mạnh như vậy trong thời gian ngần ấy năm.”


    “À. Trên đường tới đây tôi đã gặp Quan Viêm đó. Thằng bé vẫn chẳng thay đổi gì cả nhưng mùi máu cũng nặng hơn rồi.” Mialy nói thật lâu, thật lâu…., không biết thời gian đã trôi qua bao lâu. Cô nhìn biển hoa trước mắt thì thầm với người đang ngủ.


    “Thiên Lãnh Yêu Mị và Băng Ánh Mị Thần sắp nở hết rồi. Tôi rất muốn ngày đó, cả hai chúng ta cùng ngắm chúng như ngày xưa, giống như lúc mà chúng ta được sinh ra ấy. Được không!?”


    “Tôi sẽ tìm một nơi thật đẹp. Nơi mà chúng ta được an toàn, một nơi không ai thể tìm thấy. Tôi sẽ xây một căn nhà nhỏ, có mảnh vườn thật to để chúng ta có thể trồng chúng.” Mialy đứng dậy, nhìn ngắm dung nhan quen thuộc một lần nữa rồi mới quay đi. Vừa xoay người, Mialy liền hét to vào không gian như một lời thề.


    “Chờ tôi một chút nữa thôi, tôi sẽ đưa cô trở lại thế giới này!!!”





    _ _ _ _ _ _ _ _ _






    Tại hoàng cung Relna


    Trên chiếc sân rộng lớn, đầy ắp những chiếc xe xa hoa, có đủ kiểu dáng bắt mắt. Những vị khách quý tộc bước xuống xe với món quà đẹp mắt trong tay. Trong mắt họ bữa tiệc sinh nhật này chỉ là hình thức để họ có thể kết thân với hoàng tộc và khoe khoang của cải vật chất của mình.


    “Hôm nay thật vinh dự khi được thấy phu nhân ở đây, không phải người đã bị giáng chức rồi sao. Sao có thể bước vào đây chứ.” Phu nhân 1 giễu cợt nói


    “À, tôi vào đây bằng cách nào cô không cần biết. Hãy lo mà quản con cho tốt đừng để nó giống con chó không củ đi cắn bậy.” Phu nhân 2 đáp trả bằng giọng


    ……………………………




    Cứ như vậy buổi tiệc bắt đầy trong tiếng ồn ào của đám đông. Mặt trời dần khuất, ánh hoàng hôn nhuộm thế giới trong màu máu. Gam màu buồn này không biết đã gặp qua bao nhiêu lần nhưng nó vẫn không thay đổi. Tia máu cuối cùng cũng tắt dần ở phía cuối đường chân trời. Mở ra màn đêm với đầy rẫy âm mưu
     
  8. Lạc Thủy Ly

    Lạc Thủy Ly Thành viên mới

    Tham gia:
    24/4/2015
    Bài viết:
    22
    Lượt thích:
    4
    Kinh nghiệm:
    3
    Chương 7 Yến tiệc


    Mialy tiến vào trong lâu đài, vừa bước vào đã bị lôi vào phòng bằng đường cửa sổ. Định thần lại thì cô đã đứng giữa căn phòng thân yêu, Mialy nhìn Riana đứng ở trước mặt.


    “Sao em về muộn vậy? John có vẻ giận lắm đấy.”Riana vừa nói vừa phân phó nữ hầu sửa soạn cho Mialy


    “Đừng chạm vào ta!!”Mialy gắt lên, đuổi tất cả nữ hầu ra ngoài. Trong phòng chỉ còn có cô và Riana, Mialy ngồi xuống bàn trang điểm. Một lúc sau, không thấy Riana động, Mialy cáu gắt lên tiếng.


    “Tôi muốn cô làm cho tôi, nhớ là làm theo yêu cầu như mọi khi”


    Rianna ngẩn người một lúc rồi bừng tỉnh, lại gần Mialy. Đôi tay Riana nâng mái tóc tóc đen tuyền lên, lấy lọ dưỡng tóc trên bàn rồi trải một lượt lên tóc Mialy khiến cho nó trở nên bóng mượt. Lấy một lượt tóc mỏng vấn thành bông hoa nhỏ khá tinh tế được cố định ở sau đầu bằng sợi ruy băng đen dài. Rồi Riana cầm tất cả tóc của Mialy về đằng sau, chải sao cho thật thẳng. Tiếp theo đến khâu trang điểm, Riana trang điểm cho Mialy khá đậm nhưng phù hợp với phong cách và khí chất của cô. Trang điểm làm tóc xong Rianna lấy một bộ váy dạ hội được thiết kế theo kiểu Gothic tông màu đỏ được chuẩn bị sẵn. Không nói không rằng, Mialy cầm chiếc váy vào một căn phòng nhỏ thay.


    “Cạch” Bước ra, bộ váy khá hợp với cô, nó làm tôn lên vẻ đẹp cao ngạo của một cô công chúa


    Riana đeo đôi hoa tai cùng tông màu với chiếc váy cho Mialy. Cuối cùng, Riana đem chiếc vương miệng được khắc chế tinh xảo ra khỏi hộp thủy tinh. Cô đội chiếc vương miệng lên đầu Mialy.


    Trong suốt cả quá trình cả hai người không nói một câu nào. Sau khi hoàn thành, Riana nhìn Mialy một lần nữa, cô nhíu mày lo ngại.


    “Em có cần mặc như vậy không, dù sao hôm nay cũng là sinh nhật của Carilla mà!”


    “Không cần chị quan tâm”Bỏ lại một câu cộc lốc, Mialy tiến thẳng vào đại sanh – nơi bữa tiệc đang diễn ra





    _ _ _ _ _ _ _ _ _






    Trong thời gian Mialy không có trong lâu đài, bữa tiệc vẫn xảy ra như bình thường nhưng ai cũng để ý rằng cô công chúa kiêu căng đó không có tới. Điều này hiển nhiên trở thành đề tài bàn luận của những phu nhân ở đây


    “Chắc cô ta lại chơi bời ở đâu rồi.”


    “Đúng vậy! Một năm cô ta có ngày nào ở lâu đài được hơn một tuần đâu!”


    “Nghe nói có lần cô ta còn đi bẵng một năm trời đấy.”


    “Tôi còn nghe được, cô ta đi cùng một người đàn ông”


    ……………………..





    “Các ngươi từ khi nào được phép có ý kiến với hoàng gia vậy”Giọng nói mang theo hơi lạnh vang lên cắt đứt những lời bàn tán. Không biết từ bao giờ Tứ thần và Hắc vương đã tới sau nhóm người đó khiến họ hoảng loạng cúi đầu không dám động cũng không lên tiếng. Lúc đó một giọng nói khác vang lên như đấng cứu thế cứu giúp bọn họ.


    “Việc gì phải nhiều lời như vậy Hắc Long”


    “Cứ việc cắt hết lưỡi bọn họ đi là xong”Câu nói tiếp theo như khiến bọn họ từ thiên đàng rớt xuống địa ngục.


    “Đừng dọa bọn họ nữa Chu Tước” Bạch Hổ nghiêm giọng nói. Lần này thì đấng cứu thế chính hiệu xuất hiện thật rồi, tất cả mọi người đều chung ý nghĩ.


    “Ồ, mọi người vừa đến à!”Stephen được Joan dìu đến bên cạnh họ.


    “Cậu có vẻ cố gắng quá nhỉ!” Chu Tước nhìn cái bụng của Stephen rồi nhìn Joan bằng ánh mắt châm chọc.


    “Khi nào nó ra đời cho tớ làm con rể cậu nhé”Chu Tước vẫn không thôi trò đùa của mình


    “Ai thèm làm bố chồng cậu!!”Joan phát hỏa


    “Mà chắc gì nó đã là con gái”Stephen tiếp lời Joan. Nhưng Joan ngay lập tức phản bác.


    “Không! Phải là con gái! Nhất định là con gái! ”


    Hahahahahahahahaha


    Một tràng cười dài khiến không khí bữa tiệc trở nên có phần vui vẻ hơn. Ai chẳng biếc anh chàng Joan này không muốn có con trai vì không muốn vợ bị cướp mất.


    Sau lời cảnh cáo của Chu Tước tất cả mọi người trong bữa tiệc không ai dám nhắc một câu nào về Mialy nữa. Lúc này từ phía ngoài cửa vọng vào.


    “Vương tử Richard của Falidtien đến!”


    Ngay lập từ phía cửa tiến tới một đoàn người. Đi đầu chính là người mà Lamia và Mialy gặp ở nhà hàng hôm trước, Vưởng tử Richard. Hôm nay anh ta mặc một bộ âu phục càng làm cho sức quyến rũ của anh ta tăng cao. Đằng sau Richard là hai người khác, một người mặc một chiếc áo choàng tím có mũ rộng che đi nửa khuôn mặt khiến anh ta càng trông bí ẩn hơn. Người còn lại thì trông như một con thú, người này khá to lớn, bộ râu quai nón càng biến người trở thành một người dữ tợn. Hai người này chính là hai cánh tay đắc lực của Richard, Arnold và Drake.


    Richard vừa bước vào, một số vị thần và các Vương tử khác tiến lại gần anh và làm quen. Nhưng Richard không để họ có cơ hội, ngay lập tức anh tiến lại gần nhóm Joan kèm theo nụ cười ấm áp.


    “Đã lâu không gặp mọi người! Vẫn khỏe chứ?”


    “Vẫn khỏe” Thanh Long đáp thay lời mọi người.


    “Vậy sao…”Vừa định nói tiếp thì một giọng nói đã cắt ngang lời Richard.


    “Tất cả chú ý!”


    “Quốc vương và Nữ hoàng đến!” Khi John, Kevin, Carilla và Riana vừa tiến vào thì giọng nói khác lại vang lên


    “Công chúa Mialy đến!”
     
  9. Lạc Thủy Ly

    Lạc Thủy Ly Thành viên mới

    Tham gia:
    24/4/2015
    Bài viết:
    22
    Lượt thích:
    4
    Kinh nghiệm:
    3
    Chương 8 Đính hôn



    “Công chúa Mialy đến!”


    Giọng nói vừa dứt, Mialy từ cửa tiến vào đại sảnh. Tất cả mọi người đều sửng sốt vì sự xuất hiện của cô trong bữa tiệc dành cho người mà Mialy ghét, Carilla. Trước ánh mắt của mọi người Mialy bình tĩnh đi đến vương vị của mình. Cô cao ngạo nhìn mọi người bằng ánh mắt khinh thường. Mặc dù cô tỏ rõ sự khinh thường đó nhưng không một ai dám hé răng nửa lời. Công chúa Lamia không thể tới được nên ai cũng biết nếu hôm nay đắc tội Công chúa Mialy thì người đó đừng mong nhìn thấy ánh sáng mặt trời lần nữa.


    John đứng lên cầm theo ly rượu vang đỏ được đặt trong khay lên


    “Cảm ơn tất cả mọi người đã đến đây hôm nay!”


    “Đó là vinh dự của chúng tôi, thưa Quốc vương!” Một ai đó nói vọng lên


    “Hôm nay là ngày rất đặc biệt. Ngày mà Đại Nữ hoàng đã mang người đặc biệt nhất đời ta tới thế giới này! Hãy nâng ly vì Đại Nữ hoàng!”


    “Vì Đại Nữ hoàng!!!” Mọi người cùng giơ cao ly rượu hô to. Rồi John và mọi người đều uống cạn ly, chỉ riêng Mialy và Stephen là không động tới giọt rượu nào. Stephen thì không phải nói nhưng Mialy thì chắc là không muốn uống rượu trong bữa tiệc của Carilla.


    John đặt chiếc ly đúng vào chỗ cũ, tiếp tục nói.


    “Nhân hôm nay, ta cũng thông báo với mọi người một chuyện. Em gái của ta, Công chúa bóng tối Mialy và Vương Tử Richard của Falidtien sẽ đính hôn với nhau vào tuần tới. Ta mong mọi người sẽ chúc phúc cho họ”


    Tin tức John vừa tuyên bố khiến đại sảnh như bùng nổ. Hôn ước của công chúa, họ đã biết từ lâu nhưng bấy lâu nay Quốc vương không hề nhắc tới chuyện này nên họ nghĩ quốc vương cũng đã quên nên những năm gần đây những vị thần này thường giới thiệu những thiếu nữ trong dòng họ với Vương tử Richard. Nhưng chuyện đính hôn mà John vừa nhắc tới như sét đánh giữa trời quang. Có vẻ Quốc vương đã chịu hết nổi Công chúa Mialy rồi.


    Mọi ngươi đều thắc mắc tại sao Công chúa Mialy không làm ầm lên, bình thường thì bữa tiệc đã bị cô phá nát rồi. Ánh mắt mọi người đều đổ dồn vào người đang ngồi trên vương vị. Mialy vẫn bình tĩnh đôi mắt không thể nhìn thấu được che đi bởi mái tóc.


    Đột nhiên một bàn tay vươn ra trước mặt Mialy. Cô ngẩng đầu lên, Richard đang cúi người, mời cô nhảy.


    “Công chúa, chúng ta nhảy chứ”


    “Tất nhiên” Mialy tao nhã đặt tay lên tay của Richard, trên miệng vẫn nở nụ cười cao ngạo không có vẻ gì là chán ghét.


    Hai người vừa tiến ra sàn nhảy nhạc cũng bắt đầu được nổi lên. Bắt đầu với điệu Valse – The Second Waltz, cả đại sảnh rộng lớn đều chìm trong điệu nhảy. Từ trên cao, nhìn theo bóng lưng hai người lướt đi nhẹ nhàng John cũng cảm thấy mình không còn hiểu được người em này nữa rồi. Theo tính cách của Mialy thì bữa tiệc phải bị cô phá nát rồi. Tâm tình của John cũng đôi chút bị ảnh hưởng, còn Riana thì tỏ ra rất nhẹ nhõm. Đơn giản vì cô thấy hôm nay cô thấy Mialy khá tùy hứng. Nhưng Mialy không làm loạn lên là Rianna vui ra mặt. Tâm trạng của hai người kia là thế, có một người thì không được tốt lắm, Kevin sau khi nhìn thấy động tác thân mật của Mialy và Richard thì không được vui, trong long anh cảm xúc rất rối loạn.


    Quay lại chỗ Richard và Mialy, có vẻ hai người này kết hợp khá ăn ý. Nhảy hết bản nhạc thứ nhất, Richard bắt đầu lên tiếng.


    “Tại sao Công chúa lại đồng ý vậy?”


    “Chuyện gì?”


    “Đính hôn”


    “À~! Chỉ là cao hứng mà thôi. Vương tử thất vọng sao?” Mialy tùy ý trả lời


    “Làm gì có chuyện đó” Dù nói vậy nhưng Richard cảm thấy như bị đùa cợt.


    Không để ý tới thái độ của Richard, Mialy vẫn nói tiếp.


    “Chuyện hôm đó, anh không có gì muốn nói với tôi sao?”


    “Xin lỗi vì thuộc hạ của tôi đã xúc phạm người, tôi đã đưa chúng đi nhận hình phạt rồi” Richard nhận ra thái độ của cô đang chuyển xấu liền nhanh miệng xin lỗi.


    “Tôi không nói tới chuyện đó” Mialy không kiên nhẫn “Hôm đó, tại sao anh lại nhìn Lamia?”


    Richard đờ người ra vì câu nói của Mialy, “Công chúa,….người, ghen sao?”


    Mialy hừ một tiếng, quay đi, để lại Richard một mình trên sàn nhảy. Richard nhìn theo bóng người đã rời đi, khóe miệng nhếch lên tạo thành một đười cong hoàn hảo. Nụ cười của một con cáo già chính hiệu.
     
  10. Lạc Thủy Ly

    Lạc Thủy Ly Thành viên mới

    Tham gia:
    24/4/2015
    Bài viết:
    22
    Lượt thích:
    4
    Kinh nghiệm:
    3
    Chương 9 Hiểu lầm(1)


    Bữa tiệc vẫn tiếp tục dù không có Mialy. Đến khi bữa tiệc sắp kết thúc, Quan Viêm và Amelia mới đến. Mọi người đều thấy dấu hôn trên cổ Amelia nên lí do đến muộn không cần nói cũng biết. Dù họ chỉ cười cũng khiến cho Amelia ngượng, mặt đỏ như quả cà chua. Sau khi chúc mừng Carilla và chào hỏi mọi người thì Amelia nhìn Quan Viêm, giận dỗi trách móc.


    “Chỉ tại anh!”


    “Thôi mà, bà xã! Tha lỗi cho anh đi. Ai bảo em mê người quá làm chi!” Quan Viêm làm vậy vào ngày trọng đại này chỉ vì không muốn chạm mặt Phương Duy Tước – đồng môn của Amelia cũng là mối tình đầu của cô. Anh không muốn cô khó xử.


    “ Chị Amelia!” Layla và Samson cùng đồng thanh, chạy đến bên cạnh Amelia, mỗi người ôm một bên tay của cô


    “Anh Viêm, bọn em mượn chị ấy nhé!” Quan Viêm chưa kịp phản ứng thì ba người đã biến mất khỏi tầm mắt của anh. Anh chỉ biết cười khổ nhưng sau đó khuôn mặt anh trở nên nguy hiểm, hai người đó vẫn quý Amelia như ngày nào nhưng ít ra cũng phải để anh ở bên vợ nữa chứ.


    “Đừng có làm gì hai đứa nó đấy” giọng nói nhẹ nhàng vang lên


    “Chị Mia, không phải chị đang ở Bắc vực sao?”


    “Làm việc thì cũng nên nghỉ phép chứ” Thấy Quan Viêm khôi phục vẻ mặt, Mia mỉm cười nâng ly rượu lên đáp lời. Quan Viêm nhìn Mia: khỏe như quái vật mà cũng cần nghỉ à?


    “Chị đến đây lâu rồi đúng không? Chị có thấy Công chúa Mialy không?”Sau khi nhìn quanh đại sảnh, Quan Viêm hỏi Mia


    “Hình như Mialy cùng Richard Vương tử cãi nhau. Mialy bỏ ra ngoài ban công dẫn ra khu vườn. Từ đó tới giờ chưa thấy cô ấy quay lại” Vừa định quay đi, Mia lại nói tiếp


    “Em nên cô ấy một mình thì hơn”


    “Hả? Ý chị là sao?” Quan Viêm không hiểu


    “Vào đầu buổi tiệc, John đã thông báo về việc đính hôn của Mialy.”


    “Vậy cô ấy phản ứng thế nào?”


    “Bình tĩnh, có vẻ cô ấy cũng thích Richard”


    “Thế thì không sao đâu. Với lại em chỉ muốn đưa Mialy cái này thôi.


    Nói xong, Quan Viêm đi thẳng ra ban công. Bầu trời rất nhiều sao và mặt trăng tròn mang theo ánh sáng dịu nhẹ trải dài xuống vùng đất bên dưới. Nương theo ánh sáng, Quan Viêm nhìn về phía vườn hoa, ánh mắt của anh bắt gặp một thân ảnh đang đứng dưới gốc cây hoa đỗ quyên đã được hơn 500 năm tuổi.


    Quan Viêm từ ban công đi xuống cầu thang, tiến lại gần Mialy. Mialy đứng quay lưng lại với anh nên anh không thể thấy được biểu cảm của cô. Những cánh hoa đỗ quyên mang sắc hồng bay theo gió, nó khiến khung cảnh trở nên mờ ảo.


    “Mialy” Đây là lần thứ hai trong ngày Quan Viêm gọi tên cô.


    “Đến muộn quá nhỉ!” Trả lời Quan Viêm nhưng Mialy không hề quay đầu lại. Nhưng Quan Viêm cũng không để ý.


    “Tôi nghe nói cô đã đồng ý đính hôn với Richard”


    “Thì sao?”


    “Trông cô không được vui, không phải bị ép đó chứ?”


    “Đừng xen vào chuyện này”giọng nói vẫn đều đều cất lên


    “Tôi cũng chẳng muốn xen vào làm gì. Thực ra tôi muốn trả lại cái này” Quan Viêm lấy bông hoa trong không gian giới chỉ đưa cho Mialy.Mialy quay lại nhìn thấy bông hoa nằm trong tay của Quan Viêm, khuôn mặt kiêu ngạo thường ngày trở nên hốt hoảng.


    Không nói không rằng, cướp lấy bông hoa, toan chạy đi thì Quan Viêm nắm lấy cổ tay cô. Hình như anh vấp phải vật gì đó khiến cho mất đà ngã về đằng sau lôi theo cả Mialy ngã cùng.


    “Quan Viêm, Mialy! Hai người đang làm gì vậy!?” giọng nói kinh ngạc vang lên.
     
    Aluminium thích điều này.
Đang tải...
Chủ đề liên quan - Drop Yêu anh Diễn đàn Date
Hoàn Vì đâu ta yêu một người Truyện ngắn 12:40 ngày Thứ tư
Điều 3. Yêu cầu Kiến thức Design 14:25 ngày Thứ hai
Hoàn Từng có một người, yêu tôi như sinh mệnh Tiểu thuyết 22/11/2020
Yêu cầu công việc là gì? Định nghĩa và ví dụ Kỹ năng xin việc 16/11/2020
Cánh Đồng Yêu Thương ft Đánh Mất Em || Ballad Việt Nhẹ Nhàng Du Dương Tâm Trạng 2020 Album tuyển 11/11/2020
MV "Yêu từ phía xa " có giống truyện Tiến Thắng B7? Truyện ngắn 6/11/2020

Chia sẻ cùng bạn bè

Đang tải...
TOP