Đối thủ của đại ca

Monmunmon

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
1/1/2012
Bài viết
4.528
images_5.jpg
Đối thủ của đại ca
Tác giả: Đường Trúc Ninh
Thể loại: hiện đại, hài, HE
Độ dài: 40 chương.
Nguồn: https://duongtrucninh2404.wordpress.com/truyện-da-hoan-thanh/about/

Văn án

Mở Đầu:

Vào một ngày nắng đẹp nàng đã đến thế giới này, nàng là một tiểu công chúa vô cùng dễ thương ra đời trong sự yêu thương của ba mẹ.
16 năm sau nàng đã là một đại tiểu thư vô cùng xinh đẹp, nhưng nàng lại thấy vẻ đẹp của mình thật sự phiền phức, vì vậy nàng quyết định cải trang thành một cô gái xấu xí, học trong một ngôi trường bình thường để tìm kiếm bạn bè và đặc biệt là tìm cho mình một ” nửa trái tim” yêu mình không vì vẻ bề ngoài và tài sản của ba.
Mang theo tâm trạng ” hừng hực” khí thế chiến đấu tới trường mới, những tưởng hôm nay sẽ là một khởi đầu may mắn của nàng, nhưng ôi… vừa tới cổng trường nàng đã chạm phải ” ác ma” của đám con trai, cũng là ” thiên sứ” trong lòng con gái.
Lần đầu chạm mặt nàng đã tung ” chưởng” đá cho hắn vào… một cái rồi sau đó bỏ chạy.
Lần hai, nàng đá vào ống chân hắn rồi lại… bỏ chạy.
Lần ba thì sao?
Lần này hắn ” thông minh và cảnh giác hơn” hắn không để nàng đá được và vô cùng đắc ý, tiếc là hắn vui mừng chưa được bao lâu thì đã ăn một cú đấm móc quai hàm của nàng….
chuyện gì xảy ra tiếp theo, xin mời theo dõi diễn biến của ” ĐỐI THỦ CỦA ĐẠI CA”

Chương 1:

Bệnh viện phụ sản H

Oeoeoeoe…

- “Chúc mừng anh, anh chị đã có một tiểu công chúa rất dễ thương” – tiếng cô y tá vang lên trên tay bế một bé gái sơ sinh ra khỏi phòng sinh đi tới chỗ người đàn ông đang chờ đợi.

Một người đàn ông đẹp trai mặc bộ vest vô cùng sang trọng chạy đến giọng đầy lo lắng hỏi -“ Vợ tôi có sao không cô y tá ?”

- “ Chị nhà rất khỏe, hiện đang tĩnh dưỡng trong phòng hồi sức, một lát nữa anh có thể vào thăm”

- “Cám ơn bác sĩ, cám ơn cô y tá” – một nụ cười thật tươi hiện lên trên khuôn mặt của người đàn ông trẻ vừa được làm cha, khuôn mặt vốn đã điển trai nay lại thêm phần hạnh phúc làm nó trở nên cuốn hút hơn.

- “Không có gì, đây là nhiệm vụ của chúng tôi” – cô y tá đáp lại, rồi xin phép tiếp tục công việc của mình.

Trong phòng, người mẹ trẻ đang nằm trên chiếc gi.ường trắng tinh, trên mặt đượm vẻ mệt mỏi sau khi sinh nhưng không làm mất đi vẻ đẹp kiêu sa vốn có của bà.

- “Em khỏe chứ?” – giọng nói tràn ngập sự quan tâm và yêu thương.

- “Em khỏe, con đâu rồi anh?”

-“ Con đang được các y tá chăm sóc ở phòng bên, em yên tâm con rất khỏe và dễ thương như anh vậy, hì hì”.

- “Anh chỉ giỏi đùa thôi, nó giống em mới dễ thương, giống anh xấu như vậy về sau ai dám lấy nó”- nụ cười hạnh phúc nở trên môi người mẹ.

- “ Anh xấu vậy sao trước kia em còn lấy?”- người chồng làm ra vẻ giận dỗi.

- “ Tại trước kia anh theo đuổi em đó chứ”- Vành môi quyến rũ của chị cong lên thành một nụ cười tuyệt mỹ.

“ Hì hì, không nói chuyện này nữa, chúng ta đặt tên cho con đi, em định đặt cho con tên là gì?” – đôi mắt sáng long lanh của anh chăm chú nhìn vào người vợ yêu thương với vẻ chờ đợi.

Nằm trên gi.ường, người thiếu phụ đưa mắt ra ngoài cửa sổ quan sát những tia nắng mặt trời ấm áp chiếu xuống qua những tán cây to ngoài khuôn viên bệnh viện. Hôm nay ánh nắng mặt trời có vẻ đẹp hơn, ấm áp hơn ngày thường thì phải.

- “ Con mình sinh vào ngày nắng đẹp, lại là con gái, em thấy gọi là Dương, Hàn Dương được không anh?”

- “ Hàn Dương? Rất hay,anh đồng ý, cám ơn em đã sinh cho anh một đứa con dễ thương” – một nụ hôn được phủ xuống vầng trán thanh tú của người vợ trẻ.

Đó là câu chuyện ra đời của Hàn Dương, một tiểu thư nhà giàu, vô cùng xinh đẹp nhưng luôn có đủ trò làm cho mọi người phải cười hoặc khóc sau này.

16 năm sau…

Biệt thự nhà họ Hàn

-“Baaa”- giọng nói đầy vẻ nũng nịu vang lên. Một cô gái xinh đẹp đứng đằng sau ôm lấy tấm lưng rộng của một người đàn ông chừng 43 tuổi đang đứng ngắm vườn hoa do mình chăm sóc.

Nụ cười hiện lên trên khuôn mặt có phần già đi do thời gian nhưng không mất đi vẻ quyến rũ của ông – “ Sao thế Tiểu Dương? Lại vừa gây chuyện bên ngoài về nên muốn nịnh ba để không bị phạt phải không?”

-“ Không có! Tại sao lúc nào ba cũng nghĩ con gây chuyện vậy?” – cô gái phụng phịu nói sau đó khuôn mặt nghiêm chỉnh trở lại – “ Con có chuyện muốn nói với ba, con mong ba đồng ý”.

Thấy vẻ mặt nghiêm chỉnh của con gái ông cũng không đùa nữa – “ chuyện gì mà nghiêm trọng vậy? con nói ba nghe, nếu được thì ba đồng ý”

-“ Thật hả ba, chuyện của con là tuần sau con bắt đầu vào lớp 10 rồi, sức học của con tốt nên đã có một số trường gửi giấy đề nghị con nhập học, nhưng mà con không muốn vào một trong số những trường đó, con muốn cải trang thành một cô gái bình thường, học trong một ngôi trường bình thường, được không ba?”

Ánh mắt đầy vẻ chờ của Hàn Dương đang quan sát thái độ của ba.

Nhìn thấy ánh mắt đó của con gái và thấy chuyện này không có gì quá đáng nên ông chậm rãi nói – “ Được! Ba đồng ý”

-“ Hoan hô ba, con yêu ba nhất trên đời” – nói xong Hàn Dương kiễng chân lên thơm vào má người ba đáng kính một cái rồi chạy tung tăng lên phòng của mình.

Do mẹ Hàn Dương mất khi cô mới năm tuổi nên nàng được ba dành trọn tình yêu thương của người cha, đồng thời cố gắng bù đắp những gì mà nàng không được nhận từ người mẹ.

Nhìn theo cái bóng của con gái, Hàn Phong – cha của Hàn Dương, đồng thời là chủ tịch tập đoàn xây dựng Hàn thị lớn nhất nhì châu Á không khỏi bật cười “ lớn thế này rồi mà vẫn như trẻ con” – ông thầm nghĩ.

Ngày khai giảng năm học mới đã đến.

Tại một căn phòng nhỏ xinh và vô cùng dễ thương đang có một cô bé ngồi trước gương làm cho mái tóc dài óng ả, đen mượt vốn có của mình thành tóc hai bím. Đôi mắt đen trong với hai hàng mi dài, cong vút có sức hút với những ai nhìn thẳng vào đó cũng bị che đi bởi một cái kính to tròn và nặng, nhìn vào tưởng chừng chiếc mũi cao và thẳng bên dưới như bị chiếc kính kia đè bẹp.

-“ Xong” – Hàn Dương nhìn vào hình ảnh của mình trong gương và cười rất tươi.

Trong gương là một cô gái có hình dáng hoàn toàn xa lạ với đại tiểu thư họ Hàn ngày thường. Cô gái có mái tóc hai bím, tóc mai che hết vầng trán thông minh, cái kính to bè kia cũng che hết gần nửa khuôn mặt kiều diễm của cô, chỉ có làn da trắng hồng là không bị cô che lấp đi. Nói tóm lại, đây là một cô gái nhìn rất ngố, không thấy gì là xinh đẹp cả, tất cả ấn tượng khi nhìn vào cô gái này là “ một con mọt sách”.

Hàn Dương vô cùng đắc ý với hình tượng này của mình nên liền với tay lấy chiếc cặp sách và xuống nhà ăn cơm. Xuống được nửa đường cô đã thấy cha mình mặc một bộ vest sang trọng màu đen ngồi ở bàn ăn tay cầm tờ báo chờ cô.

-“ Ba, con chúc ba ngày mới tốt lành” – Hàn Dương vừa cười vừa nói câu chúc hàng ngày của cô dành cho ba.

Hàn Phong đặt tờ báo sang một bên, ngửa mặt lên nhìn cô con gái cưng “ Trời ơi, con gái xinh đẹp của ba sao lại thành thế kia?” – ông giật mình nói.

-“ Con cải trang mà ba, con không thích những ánh mắt nhòm ngó của mấy tên con trai”

Hàn Dương ngồi xuống bàn ăn và nói “ Ba à, con đã 16 tuổi rồi, con đã lớn rồi, con muốn tìm một bạn trai yêu con mà không quan tâm tới con xấu hay đẹp, con giàu hay nghèo, nên con mới cải trang như thế này và học ở ngôi trường bình thường chứ không phải trường quý tộc như những năm trước”

-“ Tiểu Dương à, không phải Hoàng Thiên là bạn trai của con rồi sao? Ba tưởng hai đứa yêu nhau cơ mà?”
 

Monmunmon

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
1/1/2012
Bài viết
4.528
Chương 2

-“ Không! Con chỉ xem Thiên là bạn thanh mai trúc mã thôi, không phải người yêu” – Hàn Dương vội vàng giải thích.

-“ Được rồi, con ăn cơm rồi còn đi học, lát ba chở đi”

-“ Ba à, con sẽ tự đi xe buýt, con đang giả dạng con nhà nghèo mà lại đi xe hơi đến trường thì coi sao được”

-“ Ừ, con nói phải, ba đã đồng ý để con làm chuyện con muốn thì con cũng phải cố gắng học hành, không được lơ là việc học vì bất cứ chuyện gì nghe không?”- ông Phong nghiêm giọng nhắc nhở.

-“ Vâng, con sẽ không phụ sự mong mỏi của ba”.

Hàn Dương ngồi ăn qua loa, rồi cắp sách chào ba và chạy như bay ra cửa hướng về phía trạm xe buýt mà đi. Vừa đi vừa nghĩ không biết hôm nay tới trường mới sẽ ra sao? Cảm giác hồi hộp và chờ đợi dâng lên trong lòng của Hàn Dương. Đang mải mê suy nghĩ nên Hàn Dương không nghe thấy tiếng còi xe hơi vang lên bên cạnh mình, mãi sau này mới nhận ra đó là xe của Hoàng Thiên.

-“ Tiểu Thiên, cậu đến đây làm gì?”- Tiểu Dương ngạc nhiên hỏi.

Ngồi phía sau chiếc xe BMW màu đen sang trọng là một chàng trai tuấn tú, khuôn mặt toát lên một vẻ đẹp khiến các cô gái tình nguyện trao trái tim cho hắn.

-“ Tới đưa cậu đi học, mà sao Dương Dương lại ăn mặc thế này? Nếu không phải thấy cậu chạy từ trong nhà ra thì tôi cũng không nhận ra đây là Dương Dương của tôi đâu” – tên con trai vừa nhìn bộ dạng của Hàn Dương vừa nhận xét “ thật là xấu quá đi”.

-“ Kệ tôi, mà này, ai là Dương Dương của cậu hả? tôi là của cậu bao giờ? Vả lại tôi đâu có học cùng trường cậu đâu mà tới đón tôi làm gì? Đi đường của cậu đi!”- Hàn Dương trợn tròn mắt lên đầy vẻ đe dọa.

Hoàng Thiên thấy vậy liền bật cười –“ Bây giờ không phải thì sau này phải”- hắn nháy mắt một cái rồi tiếp tục- “ đúng không nào?”.

“ Tôi cho cậu ba giây để phóng xe đi, nếu không tôi sẽ lôi cậu ra và cho cậu một trận để các cô gái của cậu không còn nhận ra đây là công tử của tập đoàn Thiên Trường nổi tiếng nữa.”- Hàn Dương bực tức nói.

- “ Được rồi, tôi đi, tối gặp lại nha” – Hoàng Thiên nói rồi ra hiệu cho tài xế lái xe đi.

Sở dĩ nó bắt Hoàng Thiên đi được là bởi vì hắn đã không ít lần bị Hàn Dương đánh. Từ nhỏ do là con một của ông chủ tập đoàn lớn, ba của nó sợ có người bắt cóc uy hiếp nên đã cho nó đi học đủ thứ võ phòng thân. Không biết có phải do tư chất thông minh hay là đam mê mà môn võ nào nó cũng được coi là cao thủ, vì vậy nó không bắt nạt ai thì thôi, chứ không ai bắt nạt được nó.

Chiếc xe buýt dừng lại tại cổng trường mới của nàng- Trường Trung Học Tây Du. Ngôi trường không có gì nổi bật so với các trường nàng từng biết, học sinh ở đây không phân biệt giàu nghèo đều có thể vào học, nên nàng hy vọng ở đây mình có thể tìm thêm nhiều bạn tốt mà không phải gặp mấy cô tiểu thư õng ẹo đanh đá. Mặc dù nàng là một tiểu thư có thể nói là danh giá nhất nước nhưng nàng không hề giống mấy cô tiểu thư kia, nàng thẳng thắn, chúa ghét chuyện bất bình, vì vậy khi còn học ở trường quý tộc nàng không được lòng các cô bạn khác lắm. Mặc dù những người đó không dám nói trước mặt nàng, nhưng nàng thừa biết mấy người đó không ưa gì nàng.

“ Hey! Bắt đầu một cuộc sống mới thôi!”- Hàn Dương tự nhủ với bản thân

Đang vui vẻ đi vào cổng trường thì đột nhiên có tiếng xe mô tô lao tới với tốc độ chóng mặt có vẻ muốn đâm thẳng vào Hàn Dương. Nàng liền quay đầu lại, hốt hoảng né sang một bên.

-Ketttt.

Tiếng xe phanh lại inh tai đứng ngay sát nàng. Hàn Dương nãy giờ hốt hoảng, tim đập thình thịch cuối cùng cũng định thần lại, chiếu những tia căm giận vào tên con trai đang ngồi trên chiếc xe mô tô đắt tiền kia và thầm nghĩ “ mới ngày đầu nhập học mà sao mình gặp toàn chuyện xui xẻo vậy nè”.

-“ Tên kia, đi đứng không có mắt hả? đây là cổng trường chứ không phải đường đua mà đi xe như vậy. Lúc nãy đâm vào tôi thì tính sao?”

-“ Thì bệnh viện có thêm một bệnh nhân, thu được thêm tiền viện phí chứ sao!”- hắn vừa nói thì bỏ chiếc mũ bảo hiểm ra. Bên trong chiếc mũ bảo hiểm đó là một khuôn mặt đẹp như thiên sứ, tiếc là lại có lòng dạ của một tên ác ma.

Nhìn dáng vẻ cao ráo và đẹp trai của hắn Hàn Dương không khỏi tiếc nuối- “ ông trời đã trao nhầm vẻ đẹp cho hắn rồi, thật tiếc, thật tiếc”. Ngay sau đó nàng nhớ tới câu nói của hắn, khuôn mặt đỏ bừng vì tức giận, ánh mắt lạnh lùng nhìn về phía chiếc xe. Nàng nảy lên một ý nghĩ.

- Rầm! chiếc xe mô tô đời mới lãnh nguyên một chưởng của nàng, đổ xuống nền đường một cách không thương tiếc và đã hư hỏng nặng. “ haha, để xem mi làm gì được ta”- nàng nghĩ.

Hành động của nàng đã thu hút rất nhiều con mắt tò mò, những ánh mắt tò mò đó bây giờ đều nhất loạt chuyển thành ánh mắt kinh ngạc, nhưng vẫn chăm chú quan sát diễn biến của cuộc đấu tay đôi.

Hắn thấy hành động của nàng làm với chiếc xe mà hắn yêu quý nhất thời ngạc nhiên, sau đó là tức giận.

-“ Tiểu nha đầu kia, mi muốn chết rồi phải không? Mi có biết mi vừa làm gì với ai không? Đã xấu lại còn ghê gớm”- lửa giận bừng bừng bốc lên trong hắn. Hắn phải dạy cho con nhóc này một trận vì tội dám biến cục cưng của hắn thành đồ phế thải.

-“ Bổn tiểu thư đây không cần biết mi là ai, ta vừa biến chiếc xe yêu quý của mi thành đồ bỏ đi đó, mi tính làm gì ta”- Hàn Dương chiếu cái nhìn khiêu khích về phía hắn.

Thật không may cho Hàn Dương, hắn là một kẻ không kiêng nể con gái, vì vậy sau khi nghe nàng nói, hắn liền vung tay định đánh nàng. Nhưng nàng là ai chứ? Nàng là Hàn Dương, vì thế đâu dễ bị người ta ăn hiếp. ngay sau khi thấy hắn có ý định đánh nàng, nàng đã nhanh chân đá cho hắn một cước ngay tại hạ bộ làm cho hắn khụy xuống, nằm vật vã đau đớn. Lúc này tất cả mọi người đều hoảng sợ, vì hành động của nàng đã động đến đại ca của trường, hắn nổi tiếng là lạnh lùng và đáng sợ. Nhưng hắn lại cực kì thông minh và đẹp trai nên con gái trong trường đều chết lặng trước hắn, chưa có ai dám làm vậy với hắn.

Những người con gái thì nhìn nàng với ánh mắt hình viên đạn còn những tên con trai thì vừa sợ vừa âm thầm vui mừng vì cuối cùng đối thủ của đại ca đã xuất hiện.

Cảm thấy tình hình không ổn, Hàn Dương liền phi thẳng vào trong trường, tìm tới phòng học lớp 10A của nàng và tìm một chỗ an phận.

Nàng không hề biết rằng kể từ giây phút nàng gặp hắn thì số phận của nàng đã thay đổi, những năm tháng bình yên dần biến mất, thay vào đó là những ngày phiền phức với tên con trai kia.

Trong khi nàng đã ngồi trong lớp thì ở ngoài cổng trường vẫn đang xôn xao.

Lý Tử Kỳ cố gắng đứng dậy, đi vào trong lớp với khuôn mặt đằng đằng sát khí mà không quan tâm tới chiếc xe đang nằm giữa cổng trường.
 

Monmunmon

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
1/1/2012
Bài viết
4.528
Chương 3

Cánh cửa lớp 11A chịu một cú đá bật mở ra một cách không thương tiếc, cả lớp đang ồn ào bàn tán sau một kì nghỉ hè không gặp nhau bỗng nhiên im lặng. Tất cả mọi người không ai bảo ai đều nhìn về phía cửa lớp và gặp con người mặt đầy sát khí đi về chỗ ngồi cuối lớp. Mới ngày đầu tiên của năm học mới mà đã phải chịu cảnh tượng đáng sợ này, thật là đau tim.

-“ Ê, có chuyện gì mà mặt dữ dằn vậy? nói cho tụi này nghe đi”- một bàn tay đặt lên vai hắn. Đó là Triệu Phong, là thằng bạn thân của Tử Kỳ. Bên cạnh hắn còn có mấy người bạn nữa đang vây quanh chờ câu trả lời của hắn.

-“ Tới cổng trường gặp phải chó dại, bị cắn một miếng không biết có phải tiêm phòng không đây”- hắn nén giận trả lời

-“ chó dại? Nói rõ đi rồi cùng nhau giải quyết”- Triệu phong nhíu mày hỏi lại

Hắn quan sát vẻ mặt của mấy người rồi kể lại đầu đuôi câu chuyện. Nghe xong Triệu Phong không nín cười được liền ôm bụng cười. Tiếng cười của hắn làm Tử Kỳ vừa thẹn vừa giận liền quát “ Có im đi không?”

Thấy hắn đang cực kì không vui nên Triệu Phong cũng cố gắng không cười nữa -“ Thật không ngờ đại ca của trường Tây Du, vừa đẹp trai, giàu có vừa lạnh lùng lại bị một đứa con gái chân yếu tay mềm hạ gục, lại còn bị hạ gục ngay tại cổng trường nữa, thật là mất mặt”- hắn giả bộ thở dài một tiếng. Mấy người kia cũng không dám ho he một câu vì biết rằng bây giờ mà đụng vào hắn thì chỉ có chết mà thôi.

-“ Con nhỏ đó mà chân yếu tay mềm cái gì? Nó là nữ quỷ thì có, tớ thề sẽ không để nó được yên đâu”- hắn bực mình nói –“ Triệu Phong, bảo đàn em đi tìm con nhỏ đó về đây cho tớ, cho dù phải bới tung cái trường này lên cũng phải tìm cho ra”.

-“ Được rồi được rồi, bây giờ học đã thưa công tử, vào lớp rồi kìa” -“ Triệu Phong nói xong liền đi về chỗ ngồi cạnh hắn.

Buổi học của hắn trôi qua một cách nặng nề và u ám.

Còn Hàn Dương thì ngược lại, nàng đã làm quen được một người bạn, cô bạn tên là Thái Y có khuôn mặt bầu bĩnh dễ thương, nhìn tổng quan có thể nói là xinh đẹp, mặc dù không phải nổi bật. Có điều Hàn Dương không ngờ là ở trường học bình thường như thế này cũng có hiện tượng bài xích những người quê mùa, xấu xí. Nàng là một ví dụ, ngay khi giới thiệu với lớp, mọi người đều nhìn nàng với ánh mắt chán nản, chỉ có Thái Y là vui vẻ muốn làm bạn với nàng.

“ Thôi kệ, có bạn rồi, không sao. Sau này ta sẽ tìm thêm rồi từ từ sẽ có nhiều bạn”- Hàn Dương lạc quan suy nghĩ.

Đã tới giờ ăn trưa. Hàn Dương cùng Thái Y đi đến khu căn-tin dành cho học sinh khối 10. “Mặc dù đây là trường rất bình thường nhưng xem ra khu ăn uống không đến nỗi tồi tàn” -Nàng âm thầm nhận xét.

Hai người nhanh chóng đi mua đồ ăn và tìm một cái bàn trống để ngồi vừa ăn uống vừa nói chuyện.

-“ Hàn Dương này, nói cho mình biết hoàn cảnh của cậu đi” – Thái Y lên tiếng.

Hàn Dương thấy Thái Y hiền lành nên đã nói rõ hoàn cảnh thật sự của mình cho Thái Y nghe.

-“Cái gì?”- cô nàng đứng dậy hét toáng lên làm cả khu căn-tin quay lại nhìn hai người.

-“Suỵt! cậu định làm cho cả trường biết hay sao vậy? tui đã nói là giữ bí mật cơ mà.”- Hàn Dương kéo tay Thái Y ngồi xuống.

-“ Hoàn cảnh của cậu như vậy tại sao lại chui vào cái trường này để học? Thật là không biết hưởng thụ mà.”

-“ Tôi có lý do riêng, bây giờ chưa thể nói hết cho cậu nghe, nhưng sau này tôi sẽ nói”- nàng thở dài một tiếng rồi tiếp tục ăn, để mặc Thái Y với trăm ngàn câu hỏi xuất hiện trong đầu.

Tại khu căn-tin của khối 11, bầu không khí ở đây hoàn toàn khác biệt với khu căn-tin khối 10. Một bầu không khí u ám, nặng nề đang bao trùm mà nguyên nhân ở không đâu xa do một chiếc bàn có 2 người con trai tuấn tú ngồi. Một người đang nhiệt tình ăn hết phần ăn của mình, một người đang đeo trên mặt một vẻ mặt ác quỷ làm cho toàn học sinh ở đây không dám thở mạnh vì sợ làm ảnh hưởng tới hắn.

Triệu Phong thấy vậy liền ho lên một tiếng-“ Tử Kỳ, cậu đang làm cho bầu không khí trở nên khó chịu đó, ăn cơm đi rồi đến lúc tan học chúng ta sẽ đứng ở cổng trường chờ, thế nào cũng bắt được con nhóc đó mà. Bây giờ thì hãy ăn cơm để lấy sức đấu tranh với con nhỏ đó chứ?”

Vừa dứt lời thì Triệu Phong thấy hắn nhìn mình với vẻ hòa hoãn hơn và đã ăn cơm.

Buổi học tiếp theo cũng trôi qua êm đềm.

-Reng reng reng! Tiếng chuông báo hiệu kết thúc ngày học đầu tiên đã vang lên. Tất cả học sinh vui vẻ cất sách ra về. Hàn Dương và Thái Y cũng vậy.

Hàn Dương không hề biết rằng ở ngoài cổng trường có một tên ác ma đang chờ nàng để “tóm” và xử lý nàng nên vẫn vui vẻ vừa đi vừa trò chuyện với Thái Y.

-“ Tử Kỳ, quan sát kĩ nhé, tớ không biết “em yêu” của cậu như thế nào đâu. Tìm kĩ để tớ nhìn xem nàng là ai mà có bản lĩnh như vậy, haha”

Câu nói vừa dứt thì Triệu Phong đã lĩnh trọn một đấm của Tử Kỳ-“ ai là “em yêu” hả? cậu muốn chết rồi phải không?”

-“ Trời ơi, Triệu Phong tôi còn chưa có người yêu thì làm gì muốn chết, đùa tí thôi mà đã bị đánh rồi. Này, Tử Kỳ cậu tôi là bạn hay là bao cát trút giận vậy?”- anh chàng giận dỗi hỏi.

Tử Kỳ vẫn đang quan sát dòng người đi ra, đột nhiên ánh mắt của hắn lóe lên một luồng sát khí chiếu thẳng về phía hai cô gái đang đi đến. Triệu Phong thấy hắn có vẻ khác thường nên cũng nhìn theo.

-“ Là cô gái bốn mắt kia phải không”- Phong hớn hở nói.

-“ Ừ! Là cô ta”

“ hihihi, lần này có kịch hay để xem miễn phí rồi”-Triệu Phong thầm nghĩ.

Hàn Dương đang đi và vì mải nói chuyện đã không nhìn về phía trước nên đâm đầu vào ai đó –“ Á, sao mà xui xẻo vậy nè, ai mà đứng giữa đường đi lối lại vậy?” – vừa nói nó vừa ngước mắt lên nhìn thì nhìn thấy một khuôn mặt quen quen đang nhìn mình với ánh mắt phẫn nộ nên nàng cũng cảm thấy giật mình hoảng sợ một chút.

Hắn nhìn nàng và lạnh lùng cười mà như không cười sau đó nắm tay nàng kéo đi tới chiếc xe mô tô mà hắn vừa gọi cho quản gia mang tới mặc cho nàng giãy dụa cũng không buông trước sự chứng kiến của rất nhiều học sinh ra về.

-“ Ê ê, anh làm gì đó hả? giữa cổng trường mà nắm tay tôi kéo tôi đi đâu? Buông ra ngay, buông ra”- nàng giận dữ hét lên.

-“Im miệng, đi theo tôi không thì đừng trách”

-“ Tôi không có nghĩa vụ phải đi theo anh, có bỏ tay tôi ra không?”

-“Không”- hắn trả lời rồi tiếp tục kéo nàng về phía chiếc xe của hắn.

-“Áaaaa”- hắn vừa ôm chân vừa kêu. Đây là lần thứ hai trong ngày hắn bị nàng đá. Lần này nàng đã đá vào ống chân của hắn rồi cũng bỏ chạy ra đường bắt một chiếc taxi chạy thẳng về nhà.
 

Monmunmon

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
1/1/2012
Bài viết
4.528
Chương 4

-“ Hù, tên đó có vẻ thật dã man, mình chưa từng thấy ai dữ dằn như hắn cả, tốt nhất nên tránh để không gặp mặt hắn” – Hàn Dương ngồi trong xe vừa nghĩ vừa đưa tay lên vuốt ngực vì đã thoát nạn. Cuộc sống từ nhỏ đến giờ của Hàn Dương chưa từng gặp phải con người lỳ lợm, đáng ghét như hắn.

Nàng luôn được cha của mình tạo cho một môi trường sống tốt nhất, chưa từng gặp tình huống như thế này nên trong nội tâm của nàng cũng không biết phải đối diện như thế nào với tình huống này.

Một tên con trai đứng ở cách đó không xa và quan sát những gì vừa xảy ra đã ôm bụng cười ngặt nghẽo sau đó nhấc chân tiến về phìa chàng trai đang ôm chân đau và giơ tay ra đỡ hắn đứng dậy.

-“ Không sao chứ? Có cần tôi chở về không?”- hắn cố nén cười và hỏi.

Đáp lại sự quan tâm đó là một ánh mắt muốn giết người. Nhưng Triệu Phong hoàn toàn giả lơ tiếp tục nói-“ tớ thấy “em yêu” của cậu thật là bản lĩnh, tớ thấy có hứng thú với cô bé rồi đó”.

-“ Không trị được con nhỏ đanh đá đó Lý Tử Kỳ tớ sẽ không làm người!”- Ngọn lửa giận bừng bừng bốc lên trên người hắn. Với Tử Kỳ, Hàn Dương là đứa con gái đầu tiên dám đánh hắn, nên hắn cảm thấy tức giận, nhưng trong sâu thẳm tâm hồn Tử Kỳ lại có một ngọn lửa ấm áp nhen nhóm mà hắn không nhận ra.

-“ Haizz, đừng nói trước, theo tình hình hiện tại thì tớ thấy cậu không làm gì được nhỏ đâu”

Tử Kỳ quắc mắt nhìn Triệu Phong –“ cậu là bạn tớ hay là bạn của con nhỏ đáng ghét kia hả?”

-“ Tất nhiên là bạn của Lý Tử Kỳ cậu rồi. Nhưng mà tớ thấy con nhỏ đó rất hợp với cậu đó.”- Triệu Phong làm ra vẻ suy nghĩ.

-“ Hợp với tớ? Có nhầm không vậy? Tử Kỳ tớ đẹp trai như vậy mà lại đi hợp với con nhỏ xấu xí đó sao?”

-“ Tớ thấy con nhỏ đó không đơn giản vậy đâu, Tử Kỳ à, cậu tin vào con mắt nhìn người của tớ đi, đảm bảo không sai đâu”

-“ Tin vào con mắt của cậu thì được gì? Mau nghĩ cách xử lý con nhỏ đó cho tớ đi”

-“ Tớ đứng ở ngoài thôi, cậu tự giải quyết đi, vậy nhé, tớ về trước đây”- Triệu Phong nói xong rồi quay người bước đi bỏ lại Tử Kỳ đang giận dữ.

Triệu Phong cảm thấy cuộc sống của Tử Kỳ từ giờ sẽ thay đổi nhưng chưa thể biết được sự thay đổi đó là tốt hay xấu đối với hắn, chàng chỉ mong rằng sự xuất hiện của Hàn Dương sẽ xóa nhòa vết thương lòng của Tử Kỳ bởi Tử Kỳ đã chịu nhiều tổn thương trong mối tình đầu, dư chấn của mối tình đầu bây giờ vẫn còn ảnh hưởng đến hắn.

-“ Chết tiệt”-Tử Kỳ lẩm bẩm một câu rồi ngồi lên xe phóng ra ngoài đường với tốc độ kinh hồn.

Chiếc xe dừng lại ở một biệt thự sang trọng và đắt tiền.

-“ Thiếu gia đã về, thưa thiếu gia, ông bà chủ đang chờ cậu trong nhà” – tiếng ông quản gia vang lên.

Hắn không nói gì, lẳng lặng tiến vào phòng khách.

Trong phòng khách có một cặp vợ chồng trung niên đang ngồi trên ghế chờ đợi cậu con trai trở về.

-“ Tử Kỳ! con ngồi xuống đây, ba mẹ có chuyện muốn nói với con”- người phụ nữ cất tiếng nói, giọng nói đầy vẻ quan tâm và yêu thương.

Tử Kỳ ngoan ngoãn ngồi xuống chiếc ghế đối diện –“ ba mẹ có chuyện gì ạ”

Người đàn ông lên tiếng-“ ba mẹ muốn con chuyển tới học viện Thần Hoa để học. Với khả năng của con thì con có thể học ở nơi tốt hơn nhiều so với ngôi trường hiện tại. Con cần có môi trường học tốt hơn để sau này kế thừa công ty của ba”

-“ Con không đồng ý. Thưa ba, con muốn học tại ngôi trường hiện tại. Ở đây con có bạn bè, thầy cô quen thuộc, con không muốn xa họ”

-“ Tới trường mới con cũng có thể có bạn mà”- mẹ Tử Kỳ khuyên bảo.

-“ Con không muốn học tại ngôi trường chỉ có các công tử, tiểu thư con nhà giàu học. Con muốn học tại ngôi trường bình dân hiện tại. Thưa ba mẹ, con xin phép”- Tử Kỳ nói xong liền đứng dậy về phòng của mình. Để mặc ba mẹ ngồi trong phòng khách.

Nguyên nhân hắn không chịu chuyển về học viện Thần Hoa là bởi vì ở đó có một người con gái hắn từng yêu tha thiết nhưng sau đó cô ta đã bỏ hắn mà yêu một người khác làm cho hắn bị tổn thương về mặt tinh thần nghiêm trọng. Từ đó hắn không yêu và tin tưởng bất cứ cô gái nào nữa.

Ném cặp sách sang một bên, cả thân người to cao của hắn đổ xuống chiếc gi.ường. Hắn nhìn lên trần nhà miên man suy nghĩ. Nhắm mắt lại, quá khứ về mối tình đầu hiện lên.

-“ Tử Kỳ à, chúng ta sẽ mãi mãi không chia lìa nhé. Nếu không có cậu mình sẽ không thể sống được đâu. Còn cậu thì thế nào? Không có mình cậu có sống được không?”- Thu Mai hướng ánh mắt yêu thương nũng nịu hỏi Tử Kỳ.

Tử Kỳ đáp lại bằng cái nhìn âu yếm –“ Không có cậu cuộc sống của mình sẽ như sống trong địa ngục”

Thu Mai vui sướng vòng tay lên cổ Tử Kỳ, trao cho Tử Kỳ nụ hôn dạt dào tình cảm.

Tử Kỳ giật mình mở mắt, tại sao hôm nay những kí ức đó lại hiện lên? Đã lâu lắm rồi Tử Kỳ không nhớ lại đoạn kí ức đẹp mà đau thương đó. Một năm nay hắn đã cố gắng quên đi, vậy mà vì con nhỏ bốn mắt kia mà hắn nhớ lại.

Hình ảnh của con nhỏ đáng ghét hiện lên làm hắn tức giận –“ mình làm sao vậy? sao tự nhiên nghĩ về con nhỏ chanh chua đó?”. Hắn vỗ mặt mấy cái rồi vào phòng vệ sinh rửa mặt cho tỉnh. Nhìn vào trong gương là một chàng trai 17 tuổi, gương mặt tuấn tú, mũi thẳng, đặc biệt là đôi mắt đen sâu thẳm ẩn dưới hai hàng lông mi dài mỗi khi người ta nhìn vào cũng không biết chủ nhân của nó đang nghĩ gì. Gương mặt này đã làm điên đảo bao tâm hồn của các cô gái, các cô gái tình nguyện chết vì nó. Nhưng chưa ai có thể hiểu được những suy nghĩ bên trong của hắn.

Một nụ cười lạnh lùng hiện lên trên khuôn mặt tuấn tú.

Tại nhà của Hàn Dương.

-Reng… reng…reng… tiếng chuông điện thoại vang lên phá tan bầu không khí tĩnh lặng của phòng khách.

-“Alô, đây là biệt thự nhà họ Hàn”- bà quản gia cất tiếng nói –“ À, cậu Hoàng Thiên à, vâng cậu chờ một chút”.

Bà quản gia cầm ống nghe vào gọi-“ thưa tiểu thư, cậu Hoàng Thiên gọi điện tới, cậu ấy muốn gặp cô”

-“ Vâng, bà bảo cậu ấy chờ con một chút”

Hàn Dương vội vàng phi từ trên lầu xuống và nghe điện thoại-“ Tiểu Thiên à, có chuyện gì thế?”.

Hoàng Thiên ở đầu dây bên kia lặng lẽ thở dài –“Không phải sáng nay mình nói tối chúng ta gặp nhau rồi sao?”

-“ Có chuyện gì mà phải gặp nhau? Tớ không rảnh đâu”- Hàn Dương nhăn nhó trả lời.

-“ Tớ vừa tìm được một nơi hay lắm, đi chơi không?”
 

Monmunmon

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
1/1/2012
Bài viết
4.528
Chương 5

-“ Nơi nào?”

-“Đi rồi sẽ biết, nhanh lên nhé, 30 phút sau xuống cổng nhà nhé. Tớ chờ”- Hoàng Thiên nói xong cúp máy ngay, không cho Hàn Dương cơ hội từ chối.

Hàn Dương đặt máy xuống, đi lên lầu chuẩn bị. Cô mở cửa tủ quần áo ra, tìm một chiếc váy liền thân màu xanh lục, chiếc váy rất dễ thương khi Hàn Dương mặc vào thì càng làm nổi bật làn da trắng hồng của nàng.

Hai nhà họ Hoàng và họ Hàn có q.uan hệ rất tốt cả về trên đời sống lẫn trên thương trường, vì vậy nàng và Hoàng Thiên luôn được coi là những người bạn thanh mai trúc mã.

Hàn Dương biết Hoàng Thiên có tình cảm với mình, nhưng nàng chỉ coi Hoàng Thiên là bạn thân, nên đã rất nhiều lần nói cho Hoàng Thiên biết suy nghĩ của mình nhưng Hoàng Thiên vẫn không quan tâm tới lời nói của Hàn Dương mà tiếp tục đối xử với nàng trên mức tình bạn.

Đang chuẩn bị thì Hàn Dương nghe thấy tiếng còi xe của Hoàng Thiên liền vội vàng với lấy chiếc túi xách hiệu LV và chạy xuống lầu.

-“ Bà Vương, con ra ngoài chơi một lát, ba con có về thì bà nói con đi với Tiểu Thiên nhé”- nói xong nàng đi ra khỏi cửa, tiến về chiếc xe thể thao không mui của Tiểu Thiên.

-“ Lên xe đi”- Hoàng Thiên gọi.

Hàn Dương mở cửa xe ngồi vào.

-“ Chúng ta đi đâu vậy?”

-“ Một quán bar dành cho học sinh sinh viên trên đường X”- Hoàng Thiên vui vẻ nói-“ Nghe nói quán này mới mở và rất được học sinh ưa thích, chúng ta đi thử xem sao, được không?”

-“ Đi”

Đường phố Đài Bắc lúc này thật nhộn nhịp, xe cộ chen nhau trên làn đường chật hẹp làm ách tắc giao thông. Lẽ ra xe của Hàn Dương chỉ cần đi mất 20 phút là có thể tới nơi thì bây giờ phải mất 40 phút.

Chiếc xe dừng lại trước một quán bar có tên là Angle, nhìn từ bên ngoài thì trông giống các quán Bar khác dành cho học sinh, nhưng khi đi vào thì lại hoàn toàn khác. Không gian lãng mạn, thơ mộng hòa cùng điệu nhạc nhẹ nhàng êm ái làm cho người ta cảm thấy thoải mái. Mặc dù Hàn Dương nghịch ngợm, nhưng không thể phủ nhận đây đúng là quán bar hợp với nàng, nàng rất thích những nơi thơ mộng như vậy.

-“Woaa, được đó, làm sao mà cậu tìm được nơi này vậy Tiểu Thiên?”- Hàn Dương vui vẻ hỏi hắn.

-“ Bí mật, Dương Dương thích là được rồi, hì hì”- Hoàng Thiên cười và nói –“ nào, vào trong đi” – Hoàng Thiên nắm tay Hàn Dương đi vào.

Hàn Dương tung tăng đi vào, bỗng nhiên nó khựng lại “ kia có phải tên ác ma trường mình không vậy?”- nó thầm quan sát và hỏi.

Thấy Hàn Dương tự nhiên không đi nữa Hoàng Thiên liền hỏi-“ Sao vậy?”

-“Không có gì, ta đi thôi”- Hàn Dương lấy lại vẻ tự tin bước vào một góc mà hắn không để ý. Lặng lẽ quan sát hắn, bởi vì nàng biết bây giờ nàng hoàn toàn khác cô gái đã đánh hắn hai lần. Mặc dù nàng đã biết hắn rất đẹp trai, nhưng không thể ngờ rằng khi hắn mặc thường phục lại còn đẹp trai gấp bội làm nàng bất giác ngẩn ngơ.

Một cánh tay đưa lên trước mắt Hàn Dương.

-“ Ê, nhìn ai vậy?” – Hoàng Thiên thắc mắc và quay qua nhìn theo hướng Hàn Dương nhìn thì thấy một chàng trai chạc tuổi hai người có khuôn mặt vô cùng tuấn tú. Bất giác cảm thấy bực mình –“ Có một mỹ nam đang ngồi trước mắt cậu nè, nhìn bên kia làm gì?”.

Hàn Dương lấy lại tinh thần –“ Cái gì? Cậu mà là mỹ nam à? Mỹ nữ thì có, haha”

-“ Mình là Hoàng Thiên là người kế thừa duy nhất của tập đoàn Thiên Trường nổi tiếng đó nhé, đừng có ức hiếp người quá đáng.”- Hoàng Thiên giả bộ giận dỗi.

Không thể phủ nhận Hoàng Thiên rất đẹp trai, nhưng vẻ đẹp trai của Hoàng Thiên có phần giống con gái, vì vậy chàng luôn bị Hàn Dương trêu chọc gọi là “mỹ nữ”.

-“ Được rồi, không trêu cậu nữa, mà này, sao hôm nay chỉ có hai đứa mình thôi vậy, sao không gọi Mỹ An, Trần Minh Minh đi cùng cho vui”- Mỹ An và Minh Minh là hai người bạn của cả hai đứa. Nhóm bạn của Hàn Dương có bốn người thì hiện tại ba người học ở Học Viện Thần Hoa, riêng Hàn Dương học tại trường Tây Du.

-“ Chúng ta hẹn hò mà, ai lại mang theo “kì đà” làm gì”- Hoàng Thiên thản nhiên trả lời.

-“ Cái gì? Ai hẹn hò với ai hả? Sáng nay chưa được ăn đánh nên giờ muốn ăn phải không?” – Hàn Dương bực tức đứng dậy nói. Hoàng Thiên luôn cho rằng những buổi đi chơi chỉ có hai người bọn họ là hẹn hò, vì vậy Hàn Dương rất bực mình.

-“ Đùa chút thôi, làm gì giận dữ vậy, ngồi xuống đi nào”- sau đó hắn nở một nụ cười thật tươi nắm tay Hàn Dương kéo xuống chỗ ngồi và hỏi -“ Muốn uống gì nào?”

- “Tùy”- nàng nhàn nhạt trả lời, trong giọng nói vẫn ẩn chứa sự tức giận.

-“ Ok”- Hoàng Thiên ra hiệu gọi phục vụ sau đó gọi hai ly kem ngon nhất của quán.

Trong lúc chờ đợi Hoàng Thiên đã hỏi Hàn Dương về ngôi trường mới và bạn bè nơi đó ra sao. Hàn Dương cũng trả lời nhiệt tình và kể lại những chuyện xảy ra trong ngày hôm nay cho Hoàng Thiên nghe.

Hai người mải mê trò chuyện mà không để ý từ nãy tới giờ có mấy cặp mắt quan sát hai người. Đó là Lý Tử Kỳ, Triệu Phong và mấy người bạn của hắn.

-“ Tử Kỳ, thấy cô bé kia quen không? Sao nãy giờ tớ thấy quen lắm mà không nhớ là ai” – Triệu Phong huých tay vào lưng Tử Kỳ và hướng về phía Hàn Dương.

Tử Kỳ cũng nhìn về hướng đó xem sao thì thấy một đôi trai gái đang ngồi nói chuyện rất vui vẻ, cô gái rất xinh đẹp. Nhưng hắn không thấy quen gì cả liền quay lại nói -“ chắc là một trong số mấy đứa phiền phức theo đuổi Tử Kỳ này đó”.

-“ Không phải chứ, mắt cậu bị đui sao? Cô nàng đang đi với tên người yêu kia kìa, tên đó cũng đẹp trai không kém gì Tử Kỳ cậu đâu, đừng tự cho mình là nhất thế.” –Triệu Phong làm ra vẻ xa lánh.

-“ Ủa tên đó là con trai hả? mình tưởng là con gái chứ?”- Tử Kỳ giả bộ.

-“ Kể ra mặt hắn giống con gái thật, nhưng mà dáng người của hắn rất chuẩn có thể làm người mẫu đấy, là con trai đó, cậu không biết hắn sao? Hắn nổi tiếng không kém gì cậu đâu”- Triệu Phong vuốt cằm nói ra vẻ am hiểu chuyện đời.

Nhìn bộ dạng không quan tâm tới mọi việc xung quanh của Tử Kỳ làm Triệu Phong chán nản –“ Hắn là người thừa kế tập đoàn Thiên Trường đó. Ở học viện Thần Hoa hắn cũng được rất nhiều cô gái mến mộ”

-“ À, vậy à” – Tử Kỳ trả lời không chút hưởng ứng. Sau đó quay người nhìn hai người trong góc kia. Lần này hắn nhìn thấy ánh mắt của cô gái kia quen quen, nhưng hắn không thể nào nhớ được mình đã gặp cô nàng ở đâu.

Cảm thấy có ánh mắt kì dị nhìn về phía mình, Hàn Dương bất giác quay mặt tìm kiếm.

Quán bar hôm nay khá đông người, đa số là học sinh, chỉ có một vài bàn là có mấy người sinh viên. Sau một hồi tìm kiếm Hàn Dương bắt gặp ánh mắt của hắn đang nhìn mình làm nàng quay lại.
 

Monmunmon

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
1/1/2012
Bài viết
4.528
Chương 6

-“ Tiểu Thiên, có người đang nhìn chúng ta, chúng ta đi đâu đó đi”- Hàn Dương đề nghị.

-“ Ai vậy?” – Hoàng Thiên cũng đảo mắt tìm kiếm nhưng Tử Kỳ đã quay mặt lại nên không thấy ai có ánh mắt khả nghi.

-“ Cậu không cần biết, đi thôi”- Hàn Dương đứng dậy và kéo Hoàng Thiên đi cùng.

Triệu Phong nhìn hai người đi ra khỏi quán không khỏi tiếc nuối-“ Cô nàng đó xinh ghê, tiếc là đã bị công tử Hoàng Thiên chiếm rồi, nếu không Triệu Phong ta nhất định sẽ có được nàng”.

-“ Bớt lời nhăng cuội đi, con gái xinh thì không đến lượt cậu đâu”- người bạn đi cùng Triệu Phong và Tử Kỳ lên tiếng.

Triệu Phong hậm hực –“ Tại sao không đến lượt tớ? Triệu Phong này không tốt ở điểm nào? Đẹp trai, nhà khá giả, ga lăng. Còn thiếu gì nữa mà không có được người yêu xinh xắn?”

-“ Vì nếu con gái xinh thấy cậu và Tử Kỳ đi cùng thì chắc chắn mấy cô nàng sẽ “đổ” hết về phía Tử Kỳ”- mấy tên con trai đồng loạt cười.

-“ Tử Kỳ! Lần sau thấy có con gái đẹp thì tránh xa cho tớ nhờ”

-“ Tới lúc đó chỉ sợ tớ tránh cậu rồi mấy đứa con gái cũng tránh cậu luôn thôi”- Tử Kỳ cũng hùa nhau với mấy người “ đâm” cho Triệu Phong một nhát.

-“ Mấy người thật quá đáng, Triệu Phong ta sẽ mặc kệ mấy người”

Một tràng cười nữa vang lên, sau đó là khuôn mặt giận dỗi của Triệu Phong được đeo lên trong suốt cuộc chơi.

Tới 22h thì cả nhóm đứng dậy ra về. Vừa ra tới cổng quán bar thì tất cả thấy một nhóm gồm khoảng mười tên trông rất bụi đời đi đến đứng trước mặt.

-“ Mày là Lý Tử Kỳ?”- một tên dáng vẻ đại ca hỏi.

-“ Đúng vậy”- Tử Kỳ trả lời.

-“ Hôm nay tụi tao sẽ thay mặt anh em của trường Thần Lục trước kia bị mày đánh dạy cho mày một bài học”- nói xong hắn ra hiệu cho đàn em vây lấy nhóm Tử Kỳ.

Trước kia lúc mới thất tình, Tử Kỳ đã sa đọa, uống rượu bia và đánh nhau. Kỳ thực lúc này Tử Kỳ không biết đã đánh nhau bao nhiêu lần, gây thù chuốc oán với bao nhiêu người nữa. Nên chuyện bị chặn đường như thế này đối với Tử Kỳ là hết sức bình thường.

-“ Hừ, mấy tên nhãi tui bây thì làm gì được ta”- Tử Kỳ ném cho hắn một nụ cười khinh miệt.

Tên đại ca tức giận, tiến lên định đánh Tử Kỳ, hắn chưa kịp chạm đến Tử Kỳ thì đã lĩnh một cú đá vào mặt của Triệu Phong làm cho hắn ngã lăn xuống đất –“ Muốn động vào Tử Kỳ thì phải thắng được tao, chưa thắng được tao thì mày không phải là đối thủ của Tử Kỳ”- Triệu Phong trừng mắt.

-“ Mày…. Anh em đâu, xông lên” – hắn tức giận ra lệnh cho đàn em tiến lên.

Đàn em của hắn xông lên, nhóm Tử Kỳ đi ra ứng chiến. Thực lực của bọn này quả thật là kém, chỉ trong một lúc mà nhóm của Tử Kỳ đã hạ gục mười tên gây chiến.

-“ Hừ, sức lực không bằng một đứa con gái mà dám khiêu khích Lý Tử Kỳ này, còn không mau đứng dậy và biến đi?”- Hắn nói với giọng đầy vẻ ra lệnh và uy hiếp làm cho đám học sinh trường Thần Lục run sợ và bỏ chạy.

Tên đại ca trong lúc chạy còn kịp quay đầu lại –“ Sẽ có ngày tao quay lại trả thù mày, hãy nhớ đó”.

Nét mặt của Lý Tử Kỳ hiện lên những đường nét khinh miệt –“ Tao sẽ ở đây chờ mày”.

Đứng nhìn lũ học sinh trường Thần Lục bỏ chạy, Tử Kỳ không khỏi cười lạnh.

-“ oaa, lâu lắm mới được giãn gân, giãn cốt thoải mái ghê, Tử Kỳ chúng ta đi tăng hai không?” – Triệu Phong tiến tới vỗ vai Tử Kỳ.

-“ Thôi, hôm nay không có hứng”

-“ Có phải do cô nàng bốn mắt tóc hai bím không? Haha, không ngờ Lý Tử Kỳ cậu cũng có ngày bị con gái làm phiền mà “ tương tư” nàng cả ngày đó nhé”- Triệu Phong châm chọc.

-“ Hừ, cậu dừng lại trước khi bị tàn phế đi”- hắn bực tức nói.

-“ Haizz, thì thôi vậy, chúng ta về. Mai gặp lại nhé.”- Triệu Phong nói xong liền quay người ra phía đường bắt một chiếc taxi và ngồi lên bỏ lại Tử Kỳ và mấy người bạn.

Sau đó mấy người bạn của Tử Kỳ cũng dắt nhau đi về, để mặc Tử Kỳ đứng đó một mình.

Hắn đứng đó, nhìn lên trời. Bầu trời Đài Bắc hôm nay thật đẹp, chợt hắn giật mình, hắn làm sao có thể có ý nghĩ này được, từ trước đến nay có bao giờ hắn để ý mấy chuyện trời trăng này đâu, tại sao hôm nay hắn lại thấy ấm áp sau khi bị đứa con gái xấu xí kia đánh nhỉ? Tại con gái từ trước tới nay thấy hắn đều khép nép, cố tình quyến rũ hắn, còn nhỏ thì không chăng? Gạt bỏ những suy nghĩ đó sang mộ bên, hắn ngồi lên chiếc xe mô tô của mình phóng vi vu về nhà và ngủ một giấc ngon lành.

Một ngày mới lại bắt đầu. Hàn Dương đã sớm tỉnh dậy và làm các công việc hàng ngày phải làm đó là vệ sinh cá nhân và hóa trang. Sau khi ăn sáng, nàng lên đường đi học.

-“ Hy vọng hôm nay không gặp phải tên ác ma kia”- Hàn Dương thầm nghĩ.

Quả thật hôm nay nàng đã được “bình yên” vào lớp và học mà không gặp phải bất cứ chuyện gì ngoài ý muốn. Một tuần sau của nàng cũng vậy làm nàng nghĩ không biết có phải tên “ác ma” kia thấy không làm gì được nàng nên đã rút lui rồi chăng?

Câu chuyện không phải vậy, ở bên kia Lý Tử Kỳ hàng ngày vẫn đang nghĩ tới nàng, suy nghĩ tìm biện pháp để trả đũa nàng, nhưng do chưa tìm được biện pháp hay nên vẫn “ án binh bất động”.

Triệu Phong cũng thấy Tử Kỳ im lặng trong thời gian dài nên cảm thấy tò mò liền quay sang phía Tử Kỳ hỏi-“ Ê, Tử Kỳ! cậu quên “ mối thù” giữa cậu và cô nhóc bốn mắt rồi à? Sao không thấy động tĩnh gì vậy?”

-“ Chưa tìm ra kế sách hay”

-“ Trời ơi, có thật không vậy? Lý Tử Kỳ thông minh, lần thi nào cũng đứng nhất khối đâu rồi? Sao không lấy cái thông minh đó mà suy nghĩ”

-“ Chuyện này và chuyện thi cử khác nhau”

-“ Vậy có cần mình hiến kế không?”- Triệu Phong thích thú hỏi.

-“ Nói thử xem”- Tử Kỳ cũng tò mò hỏi.

-“ Ok, lát về nói chuyện, mà này, thấy được thì phải dẫn tui đi ăn đấy. Bao ăn trong vòng một tháng?”

-“ Không thành vấn đề, nhưng ngược lại mà không được thì cậu chết chắc”- Tử Kỳ hăm dọa.

-“ Không thể nào, tớ là ai chứ? Triệu Phong- quân sư của Lý Tử Kỳ cậu mà, hì hì”- Triệu Phong đắc chí cười-“ hà hà, vậy là một tháng ăn cơm miễn phí”.

-“ Nhưng Tử Kỳ này, cậu phải làm theo những gì tớ bảo đó, nếu cậu làm theo thì tớ đảm bảo là cậu sẽ trị được con nhóc đó, chịu không?”

-“ Chỉ cần không phải làm gì quá đáng là được”

-“ Vậy sau khi tan học, 19h30 tới bar Angle”- Triệu Phong hí hửng nói. Trong đầu của hắn hiện lên hình ảnh hai người gặp nhau trong đó thì không biết sẽ thế nào nhỉ? Thật là mong đợi.
 

Monmunmon

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
1/1/2012
Bài viết
4.528
Chương 7

Ngày học mệt nhọc chậm rãi qua đi. Hàn Dương uể oải mang cặp sách ra về, tới cổng trường thì thấy một tên con trai đứng ở cổng trường nhìn mình một cách chăm chú, bất giác làm Hàn Dương thấy không được tự nhiên.

Thấy Hàn Dương tới gần, tên con trai đi tới –“ Em là Hàn Dương?”- Triệu Phong cười tươi hỏi.

-“ Đúng vậy”- Hàn Dương trả lời với ánh mắt cảnh giác.

-“ Anh là Triệu Phong, bạn của Tử Kỳ, anh học trên em một lớp, như vậy có thể làm anh của em được không?”

-“ Vâng, dù sao anh cũng hơn tuổi em. Vậy anh gặp em có chuyện gì không?” – Hàn Dương dự cảm có gì đó không ổn.

-“ Hì hì, thật ra không có gì, chỉ là Tử Kỳ, cái tên bị em đánh đó, hắn muốn xin lỗi em và muốn làm bạn với em thôi. Hắn hẹn em tối nay gặp nhau ở bar Angle làm quen, em đồng ý chứ?”- Triệu Phong nín thở chờ đợi.

-“ Tại sao em phải làm vậy”

-“ Coi như nể mặt anh đi, tối nay anh cũng tới, nếu có gì anh sẽ giúp em, được không?”

Thấy vẻ mặt thành thật của Triệu Phong, Hàn Dương suy nghĩ một lát rồi cũng đồng ý và bởi vì nó cũng tò mò muốn xem mấy người này định giở trò gì.

-“ Vậy mấy giờ gặp nhau vậy anh Triệu Phong?”- Hàn Dương hỏi.

-“ 19h30, ok?”

-“ Ok, vậy em đi đây, tạm biệt anh”

Hàn Dương nói xong liền đi lên chiếc xe buýt đang chờ ở cổng trường.

Triệu Phong nhìn theo bóng dáng khuất xa của Hàn Dương và lén nở một nụ cười gian tà-“ hà hà, Tử Kỳ ơi, để xem tối nay cậu sẽ xử trí ra sao?” rồi ung dung đi về.

19h40, tại bar Angle

Một nhóm thanh niên tuấn tú đang ngồi chung một chiếc bàn và chờ đợi nữ nhân vật chính xuất hiện.

-“ Chúng ta không gọi đồ uống đi còn chờ ai vậy?”- Tử Kỳ khó chịu.

-“ Chờ một chút nữa thôi, chắc tắc đường nên chưa tới được”- Triệu Phong trả lời.

Vừa dứt lời thì Triệu Phong thấy một dáng vẻ quen thuộc đi vào quán bar. Cô gái với mái tóc hai bím đang quan sát tìm một ai đó thì thấy Triệu Phong đang đứng vẫy vẫy ở một góc. Nàng bước tới –“ Chào anh Triệu Phong”- sau đó chào mấy người đi cùng, trừ hắn.

Sau khi thấy Hàn Dương hắn vô cùng ngạc nhiên, bất động mấy giây rồi hắn quay sang Triệu Phong-“ người mà cậu bắt mình chờ nãy giờ đây hả?”- hắn trợn mắt hỏi.

-“ hì hì, đúng vậy, hôm nay mình thay cậu hẹn cô ấy để hai người làm hòa.”- Triệu Phong bỏ mặc những luồng sát khí đang bay về phía mình để cười tươi.

Trông thấy Hàn Dương vẫn đang đứng Triệu Phong liền gọi-“ Hàn Dương em ngồi xuống đây đi”- vừa nói Triệu Phong vừa kéo chiếc ghế ra cho Hàn Dương.

Hàn Dương ung dung ngồi xuống trước những cái nhìn tò mò của mấy người cùng bàn.

Tử Kỳ vẫn đang hung dữ nhìn Hàn Dương.

-“ Tử Kỳ này, Hàn Dương xinh không? Sao cậu cứ nhìn chằm chằm vào cô ấy vậy?” – Triệu Phong cười đùa.

-“ Rất xinh, xinh như quỷ vậy”- Tử Kỳ hậm hực trả lời không quên ném cho Hàn Dương một cái nhìn khó chịu.

-“ Cám ơn lời khen của anh, anh cũng vậy, đẹp trai như xác ướp Ai Cập vậy”- Hàn Dương phản bác.

Tất cả mọi người đều thấy ngạc nhiên, cô gái này quả thật không bình thường. Từ trước tới giờ chưa ai dám nói như vậy với Tử Kỳ.

-“ Cô nói cái gì?”- Tử Kỳ tức giận đứng lên áp sát Hàn Dương.

-“ Nói gì thì anh đã nghe rõ, anh bị điếc hay sao mà hỏi lại?”- Hàn Dương không chịu nhún nhường, đứng dậy nhìn thẳng vào mắt Tử Kỳ.

-“ Cô chán sống rồi phải không?”

-“ Tôi vẫn rất yêu đời, hiện tại chưa muốn chết”

-“ Cũng phải, những người xấu xí thường ăn nói như vậy”- Tử Kỳ khinh khỉnh nhìn Hàn Dương.

Hàn Dương lúc này không thèm đấu khẩu với hắn mà tung chân định đá hắn. Nhanh như chớp hắn đã dùng chân đỡ được.

-“ Lần này định dùng chiêu cũ nữa à, tiếc quá, không thành công rồi”- Tử Kỳ châm chọc.

Hắn đang đắc chí, định cười thì Hàn Dương đã tung một cú đấm móc quai hàm, hắn lúc này không kịp đỡ nên đã loạng choạng lùi về phía sau vài bước, tay ôm quai hàm.

-“ Sao? Cảm giác không tệ chứ? Khi đánh nhau đừng nên chỉ chú ý bên dưới. Ngươi là đại ca mà sao kém vậy”- Hàn Dương đắc chí cười.

Hoàn hồn sau khi chứng kiến màn biểu diễn của hai người, Triệu Phong lên tiếng-“ Stop! Hai người dừng lại đi. Hôm nay gặp nhau là để hòa giải cơ mà, sao lại đánh nhau nữa”.

Hai người im lặng. Bốn mắt nhìn nhau bằng ánh mắt hình viên đạn, sau đó Tử Kỳ ngồi xuống.

-“ Hàn Dương cũng ngồi xuống đi, hihi”- Triệu Phong cười.

-“ Thôi, em về đây, hôm nay em đến đây là tưởng hắn có thành ý muốn làm bạn, nhưng không ngờ đó là do anh sắp xếp. Em hi vọng lần sau anh đừng làm vậy nữa. Tạm biệt”- Hàn Dương quay người ra về.

Nhìn bóng Hàn Dương khuất xa, tất cả mọi người im lặng.

-“ Haizz, Thật uổng công mình sắp xếp cho cậu.”- Triệu Phong thở dài.

-“ Đây là cách mà cậu nói để mình xử lý con nhỏ đó hả?”- Tử Kỳ tức giận.

Triệu Phong giải thích-“Nếu là người yêu thì có phải là thích làm gì cũng được phải không?”.

-“ Cái gì? Người yêu? Tử Kỳ này và con nhỏ xấu xí đó hả? Hừ, đúng là chuyện viễn tưởng”- Tử Kỳ cười lạnh.

-“ Thế cậu nói cho mình biết là cậu đã điều tra được gì từ con nhỏ đó chưa? Và đã tìm ra kế sách nào hay hơn kế sách của mình chưa?”- Triệu Phong nghiêm giọng hỏi.

Tử Kỳ im lặng. Thật ra hắn chưa tìm được thông tin gì của nhỏ ngoài mấy thông tin hết sức bình thường, bố mẹ là công chức ở xa nên hiện nhỏ đang ở nhờ nhà một người họ hàng. Tất nhiên những thông tin này đều do nhỏ bịa ra. Sự thật hiện tại chỉ có mình Thái Y biết.

Thấy Tử Kỳ im lặng, Triệu Phong tiếp tục tấn công –“ thấy ý kiến của mình không tồi chứ, thật ra nhỏ đó rất hợp với cậu đó, chỉ những người như thế mới có thể ở gần cậu thôi”.

-“ Để mình suy nghĩ đã” – sau đó hắn bỏ về, để mặc lũ bạn đang ngồi đó.

Ngày hôm sau Hàn Dương vẫn lên lớp với tâm trạng không vui. Nhưng hôm nay nàng cảm thấy mọi người có gì đó khác thường, những ánh mắt kì dị nhìn vào nàng và các cô bạn đứng tụ tập một chỗ bàn tán chuyện gì đó. Sau khi thấy Hàn Dương đi tới liền giải tán. Vừa vào tới cửa lớp Hàn Dương đã thấy Thái Y chạy tới bên mình.

-“ Hàn Dương! Cậu đã biết tin gì chưa?” –Thái Y hấp tấp hỏi.
 

Monmunmon

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
1/1/2012
Bài viết
4.528
Chương 8

-“ Tin gì? Mình vừa tới trường nên không biết, mà hôm nay mọi người sao thế? ai cũng nhìn mình chằm chằm, thật là khó chịu, làm như mình là sinh vật ngoài hành tinh vậy”- Hàn Dương khó chịu.

-“ Chuyện này cũng gần giống như vậy đó, cậu chưa biết hả? Vậy ra bảng tin mà xem”- Thái Y nói rồi kéo tay Hàn Dương đi về phía bản tin.

Ở đây mọi người đang tụ tập chật kín, khi thấy Hàn Dương đến liền dạt qua hai bên để nàng đi vào.

Đến chỗ bản tin, Hàn Dương không thể tin được những gì mình đang thấy.

Một tin thông báo nàng và Lý Tử Kỳ- đại ca của trường hiện đang yêu nhau.

Đây thật là một tin sét đánh ngang tai đối với nàng, vì từ trước tới giờ, điểm yếu duy nhất của Hàn Dương đó là mọi chuyện có liên quan đến tình cảm. Hễ chuyện gì liên quan đến nó là nàng không biết ứng trí ra sao.

-“Ai? Ai đã dán cái thông báo này lên đây?”- Hàn Dương tức giận hét lớn.

Mọi người im lặng không trả lời.

-“ Nghe nói là do chính Tử Kỳ dán đó”- Thái Y lên tiếng phá tan bầu không khí im lặng đến đáng sợ.

-“ Đùng…”- tiếng nổ vang lên trong đầu Hàn Dương –“ tên “ác ma” chết tiệt, hắn làm vậy là có ý gì?”- nàng nghĩ.

Quan sát thấy vẻ mặt đáng sợ của Hàn Dương, mọi người dần dần tản ra về lớp của mình. Chỉ còn Hàn Dương và Thái Y đứng ở đó.

-“ Thái Y! cậu biết tên Lý Tử Kỳ chết tiệt đó học ở lớp nào không?”

-“ lớp 11A”- Thái Y liếc nhìn Hàn Dương.

Hàn Dương xé tờ giấy thông báo sau đó bỏ đi, không trả lời câu hỏi của Thái Y-“ Hàn Dương! Cậu đi đâu vậy?”.

Lớp 11A. Cửa lớp bật tung ra, phía sau cánh cửa là một cô gái kính cận với mái tóc hai bím trông rất ngố. Mọi người hướng ánh mắt về phía cô gái.

Hàn Dương quan sát tất cả mọi người. Ánh mắt dừng lại nơi Tử Kỳ đang ngồi, sau đó tiến về phía hắn.

Thấy hắn vẫn đang ung dung ngồi đó Hàn Dương thấy cơn tức giận của mình tăng lên đến đỉnh điểm.

-“ Anh làm vậy là có ý gì?”- Hàn Dương đặt mạnh tờ giấy thông báo xuống bàn hắn, tức giận hỏi.

Liếc thấy Hàn Dương đang tức giận, Tử Kỳ cảm thấy rất vui, không ngờ cách này của Triệu Phong hiệu quả như vậy, xem ra hắn phải đùa với con nhỏ này lâu dài.

Hắn thích thú nói-“ Không có gì, anh thích em nên muốn thông báo cho mọi người biết về “quyền sở hữu” với em thôi mà”.

Tất cả mọi người trong lớp, kể cả Triệu Phong đều không thể tin được những gì mình vừa nghe thấy.

Hàn Dương càng thêm tức giận, hai tay đã nắm lại mạnh tới nỗi những móng tay cắm vào lòng bàn tay. Hắn coi nàng là đồ vật sao mà dám nói “quyền sở hữu”.

-“ Quyền sở hữu? anh coi tôi là gì mà dám nói vậy?”- Hàn Dương hét lớn.

Thấy Hàn Dương càng tức giận, hắn càng đắc chí, hắn đứng dậy, khoác tay lên vai Hàn Dương, ghé sát vào tai Hàn Dương thủ thỉ -“ em yêu, em không nên tức giận như vậy kẻo mau già lắm. Có gì lúc về chúng ta gặp nhau “ tâm sự”, bây giờ vào lớp rồi kìa. Em về lớp học đi nhé”.

Mặc dù là thầm thì, nhưng hắn cố ý nói to để cho cả lớp nghe.

Hàn Dương lúc này không thể kìm chế cơn tức giận, liền vung một cú đấm vào bụng hắn rồi chạy ra khỏi lớp.

Tử Kỳ mặc dù thấy đau nhưng không hề tức giận, tâm trạng của hắn hôm nay rất vui. Vì vậy sau khi bị Hàn Dương đánh hắn vẫn ung dung ngồi xuống chỗ của mình. Triệu Phong đến giờ vẫn chưa tin vào những gì mắt thấy tai nghe liền ngồi xuống bên cạnh hắn và hỏi –“ Tử Kỳ! hôm nay cậu ăn phải thứ gì vậy? Sao tính nết thay đổi hoàn toàn vậy?”

Nếu là mọi ngày thì Triệu Phong đã lĩnh trọn một cú đấm của hắn rồi, nhưng hôm nay hắn vui vẻ nên không thèm so đo –“ không có gì, chỉ là nghe theo lời khuyên của cậu thôi, không phải sao?”- Hắn nở một nụ cười vô cùng gian tà làm Triệu Phong cũng thấy rùng mình.

Nhưng ngay sau đó Triệu Phong cũng lấy lại phong độ và hiểu ra mọi chuyện. Bây giờ hắn lại cảm thấy thích thú -“ Từ giờ mọi chuyện sẽ rất hay đây, haha”.

Hàn Dương quay trở về lớp với tâm trạng rất không vui, làm Thái Y cũng thấy sợ.

Cuối cùng cũng đến giờ vào lớp, Hàn Dương tạm gác tất cả mọi chuyện để chuyên tâm vào việc học. Nhưng nàng có cố gắng để đẩy mọi chuyện ra đến đâu thì nó lại cứ vây lấy nàng –“ thật là quá đáng”- Hàn Dương hét lớn, làm cô giáo đang giảng bài cũng phải dừng lại. Tất cả mọi người trong lớp đều quay xuống nhìn nàng làm nàng tỉnh lại.

-“ Có gì quá đáng vậy Hàn Dương? Em không hài lòng với bài giảng của tôi sao?” – cô giáo nghiêm giọng hỏi.

Hàn Dương bối rối đứng dậy –“ Thưa cô, không phải ạ, em xin lỗi cô cùng các bạn”.

Cô giáo thở dài-“ thôi được rồi, em ngồi xuống và ngoan ngoãn nghe giảng cho tôi”

-“ Vâng ạ”

Lớp học lại tiếp tục. Hôm nay quả thật là một ngày ở địa ngục của Hàn Dương, nàng không thể tiếp thu được một ít kiến thức nào. Trong đầu nàng chỉ hiện lên khuôn mặt cười gian tà của hắn khi nói nàng là người yêu của hắn. Da mặt của hắn dày tới nỗi có thể làm áo chống đạn được rồi.

Mệt mỏi lê chân về đến nhà , Hàn Dương đã thấy ba của mình ngồi trong nhà đọc báo.

-“ Ba, sao hôm nay ba về sớm vậy?”- Hàn Dương ngồi xuống cạnh ông, nũng nịu hỏi.

Thấy con gái có chuyện bất thường –“ hôm nay con có chuyện gì không? Sao sắc mặt kém vậy?”.

-“ Không có gì đâu ba, con chỉ hơi mệt thôi”

-“ Có cần ba gọi bác sĩ Trần đến khám không con?”- ông Hàn Phong vuốt ve khuôn mặt dễ thương của con gái.

-“ Không cần đâu, con chỉ cần ngủ một giấc là khỏe thôi ạ”

-“ Ừ, vậy con lên lầu cất sách vở sau đó ăn cơm và nghỉ ngơi đi”

-“ Vâng ạ”- Hàn Dương trả lời sau đó về phòng của mình.

Sau bữa ăn tối Hàn Dương lên phòng ngủ một giấc, hy vọng ngày mai tâm trạng sẽ tốt hơn. Hàn Dương ước gì những chuyện hôm nay chỉ là một cơn ác mộng.

Nàng thật là xui xẻo khi gặp phải hắn, bao nhiêu dự định nàng định làm với ba năm cấp ba bây giờ đã bị đảo lộn hết, hắn đúng là oan gia của nàng.

Sáng hôm sau tỉnh dậy, quả nhiên Hàn Dương thấy tâm trạng tốt hơn hôm qua. Cố gắng làm cho tâm trạng tốt hơn nữa để đến trường, nhưng thật không may, vừa từ trên xe buýt xuống Hàn Dương đã thấy một kẻ đáng ghét đứng ở cổng trường chờ ai đó.

-“ Kệ hắn ta, mình cứ vào, không việc gì phải tránh né hắn cả”- Hàn Dương thầm nghĩ.

Quan sát thấy Hàn Dương hắn liền bước tới –“ Em yêu, hôm nay sao trông em ủ rũ vậy?”- sau đó hắn vô tư khoác vai Hàn Dương.
 

Monmunmon

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
1/1/2012
Bài viết
4.528
Chương 9

-“ Bỏ cái tay của anh ra trước khi bị ăn đấm”- Hàn Dương tức giận.

-“ Đừng thế mà em yêu, cả trường ai cũng biết chúng ta là một cặp rồi, khoác vai nhau có gì quá đáng đâu”- Tử Kỳ lì lợm trả lời.

-“ Tôi đếm đến ba, anh không bỏ ra thì tôi không khách sáo với anh đâu”

-“ Một…”

-“Hai…”

Chưa kịp đếm đến ba thì bất chợt Tử Kỳ vòng tay về phía sau Hàn Dương kéo nàng về phía mình và ôm trọn nàng vào ngực.

Bị bất ngờ trước hành động của hắn, Hàn Dương nhất thời bất động sau đó lấy lại bình tĩnh cố gắng đẩy hắn ra. Nhưng cho dù nàng khỏe mạnh đến đâu cũng không thể bằng sức lực của một tên con trai.

-“ Anh làm gì vậy? Bỏ tay ra khỏi người tôi ngay”- Hàn Dương nghiến răng nói.

Tử Kỳ cúi xuống thì thầm vào tai Hàn Dương –“ Cảm giác thế nào hả em yêu? Em là người đầu tiên trong trường có vinh dự được anh ôm đó. Ta gặp nhau sau nhé, haha”- sau đó Tử Kỳ buông tay ra, đi về lớp học mà miệng không thể khép lại.

Hàn Dương thì tức giận mà không thể làm gì hắn. Danh dự của nàng đã bị hắn hủy hoại mất rồi, sau này làm sao nàng có thể tìm được người yêu cho mình đây. Vừa nghĩ tới đây nàng đã thấy đau lòng.

Thái Y vừa tới cổng trường đã thấy cảnh tượng khó tin này nên đứng lại quan sát. Sau khi Tử Kỳ đi rồi thì nàng mới đi về phía Hàn Dương -“ Hàn Dương! Cậu vừa làm gì vậy? chẳng lẽ chuyện hai người là người yêu thật sự có?” – Thái Y thắc mắc.

-“ Cậu nhìn thấy mình như thế này mà vẫn còn cho chuyện đó là sự thật sao? Tên đó cố ý làm như vậy để hủy hoại thanh danh của tớ đó. Haizz, không biết kiếp trước tớ và hắn có oán thù gì nhau mà kiếp này tớ phải chịu khổ như vậy?” – Hàn Dương than vãn.

Thấy bạn mình không vui nên Thái Y cũng không hỏi nhiều. Cả hai cùng đi vào lớp trước những ánh mắt đố kị của đám con gái trong Fan của Tử Kỳ.

Fan của Tử Kỳ rất hận Hàn Dương. Họ không hiểu sao một cô gái xấu xí như Hàn Dương lại có thể lọt vào mắt xanh của Tử Kỳ, trong khi đó có rất nhiều cô gái xinh xắn dễ thương đã từng tỏ tình với hắn thì bị hắn từ chối không tiếc lời nhục mạ.

Chuyện này lại càng làm tăng thêm lửa hận trong đám con gái, vì thế Hàn Dương càng ngày càng bị mọi người xa lánh.

Con gái là vì ghen ghét đố kị, con trai là vì sợ động vào “ người yêu” của đại ca.

Cuộc sống của Hàn Dương trên lớp càng ngày càng mệt mỏi, còn Tử Kỳ thì càng ngày càng hứng thú trêu đùa với Hàn Dương, tinh thần của hắn vui lên rất nhiều. Vì thế bạn bè trong lớp cũng được thoải mái theo.

Ngày ngày Hàn Dương phải chịu những ánh mắt soi mói, đố kị làm cho nàng cảm thấy rất khó chịu. Đã nhiều lần Hàn Dương tìm hắn để giải quyết nhưng đều bất lực. Hắn càng ngày càng quấy nhiễu cuộc sống của Hàn Dương. Hàn Dương cố gắng tránh mặt hắn thì hắn đến tận lớp của nàng để chọc ghẹo nàng. Có lúc không thể chịu nổi hắn Hàn Dương định cho hắn một trận nhưng hắn như rút được kinh nghiệm sau mấy lần bị nàng đánh nên đều tránh được nàng không hổ danh đại ca của trường.

-“ Lý Tử Kỳ! Tôi căm thù anh” – Hàn Dương thầm gào thét trong lòng.

Tan trường, Hàn Dương uể oải ra về. Thật khó nhận ra đây lại là một Hàn Dương tinh nghịch. Đang đi bộ ra cổng trường thì chuông di động reo, nhìn vào màn hình Hàn Dương thấy một số lạ gọi đến.

-“ Alô!”- Hàn Dương trả lời.

Đầu dây bên kia im lặng.

-“ Alô, ai vậy?”- Hàn Dương hỏi lại.

-“Em yêu!”- Tử Kỳ thích thú trả lời.

Hàn Dương thoáng rùng mình-“ làm sao anh biết số điện thoại của tôi?”

-“ Chuyện nhỏ thôi, haha, em nhìn phía trước đi”

Hàn Dương nhìn về phía trước thấy hắn đang đứng chờ -“ Anh trêu đùa tôi chưa đủ sao? Tôi thừa biết anh rất ghét tôi.”

-“ Chưa đủ”

-“ Anh…” – Hàn Dương nén giận nói – “ thôi được, vậy chúng ta quyết đấu một trận, ai thắng có quyền yêu cầu người thua làm một việc”

-“ Nhưng tôi không quyết đấu với con gái”- Tử Kỳ trả lời.

Hàn Dương cúp điện thoại tiến về phía Tử Kỳ.

-“ Chúng ta không đánh nhau, đánh cờ Ca-rô, ba ván thắng hai thì người đó thắng” –Từ trước tới giờ Hàn Dương luôn tự tin về khả năng đánh cờ Ca-rô của mình.

Tử Kỳ đăm chiêu suy nghĩ một lúc –“ Được rồi, vậy khi nào “quyết chiến” vậy em yêu?”

-“ Ngày mai, sau giờ học, chúng ta ở lại”- Hàn Dương trả lời.

-“ Được, “nhất ngôn cửu đỉnh, tứ mã nan truy””- Tử Kỳ nghiêm giọng.

Hàn Dương không trả lời, bước về phía xe buýt. Tử Kỳ đứng đó chờ Triệu Phong.

-“ Haizz, Lý Tử Kỳ lạnh lùng, kiêu ngạo với con gái của tôi đâu rồi? Sao bây giờ lại có một Tử Kỳ theo đuôi con gái vậy?”- Triệu Phong than thở.

Tử Kỳ nhìn chằm chằm vào Triệu Phong –“không biết, ban đầu chỉ muốn cho nhỏ đó mất mặt, bị mọi người bài xích thôi, nhưng dần dần lại tìm thấy niềm vui trong việc này. Vì vậy tớ sẽ tiếp tục đóng màn kịch này”.

-“ Không phải Tử Kỳ cậu đã thích nhỏ đó rồi chứ?” – Triệu Phong tò mò.

-“ Không thể nào, con nhỏ đó quá xấu để làm người yêu tớ. Và cậu cũng biết mình đã không còn tin tưởng con gái còn gì”

-“ Thật ra yêu một người không phải là xấu. Hãy quên quá khứ đi, nhất định sẽ có một người thật lòng yêu cậu, Tử Kỳ à”- Triệu Phong khuyên nhủ.

-“ Có lẽ người đó không bao giờ xuất hiện. Những đứa con gái xung quanh Tử Kỳ này chỉ yêu vẻ bề ngoài và tiền bạc của mình thôi” – Tử Kỳ nói.

-“ Không phải ai cũng vậy đâu, nhất định sẽ có người không vì những thứ đó mà đến với cậu. Không biết chừng người đó chính là cô nàng Hàn Dương xấu xí đó cũng nên, haha” – Triệu Phong đùa. Thật ra trong lúc này Triệu Phong đã nghĩ cô gái của Tử Kỳ đã xuất hiện, đó chính là Hàn Dương.

Ngay lúc đó Hàn Dương bỗng rùng mình một cái –“ không biết có chuyện gì xảy ra mà mình thấy bất an?”

Tử Kỳ im lặng nhìn ra ngoài đường đăm chiêu suy nghĩ –“ hy vọng là sẽ có một người đó”.

Giờ khắc quyết định đã đến. Trong phòng học bây giờ chỉ còn lại bốn người – Tử Kỳ, Hàn Dương, Triệu Phong và Thái Y.

-“Hai người định làm gì mà gọi tụi này đến đây?”- Thái Y nói.

Thật ra Hàn Dương vì sợ Tử Kỳ nuốt lời nên gọi Thái Y đến làm chứng, Tử Kỳ cũng vậy

-“Hai người ở lại làm chứng cho tụi mình, ai thắng thì có quyền yêu cầu người thua làm ba việc” – Hàn Dương trả lời.

Triệu phong nghe thấy liền phấn khởi đáp-“ được thôi, mình tình nguyện làm trọng tài, hai người cứ đấu đi, mình sẽ làm nhân chứng cho”.
 

Monmunmon

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
1/1/2012
Bài viết
4.528
Chương 10

Câu nói vừa dứt Triệu Phong liền nhận được cái nhìn đe dọa của Thái Y-“ anh là bạn của hắn, biết đâu anh sẽ thiên vị, vì thế tôi cũng làm trọng tài”.

-“ Hihi, em gái xinh đẹp, anh không phải là hạng người đó đâu, đừng vu oan cho người tốt như anh”.

-“Dừng lại cho tôi, hai người hãy làm nhân chứng đi. Nào, bấy giờ bắt đầu được rồi chứ?” – Tử Kỳ liếc nhìn Triệu Phong sau đó quay sang Hàn Dương.

-“ Bắt đầu. Tôi là con gái, tôi đi trước”- Hàn Dương trả lời.

Hai người bắt đầu chơi. Từ trước tới giờ Hàn Dương luôn tự tin với khả năng chơi cờ Ca-rô của mình, nhưng hôm nay nàng thật không ngờ tên Tử Kỳ này cũng rất giỏi. Mấy lần nàng lừa hắn để đi hai nước cờ cùng một lúc thì hắn đều nhìn ra và kịp thời phá bỏ.

Sau một hồi “ quyết chiến ”, trang giấy đánh cờ đã kín mà hai người vẫn bất phân thắng bại.

Cuối cùng, vì lơ là trong một lần đánh mà Hàn Dương đã bị Tử Kỳ đánh bại.

Hiệp một – Tử Kỳ thắng.

Sang ván thứ hai, Hàn Dương cảm thấy áp lực hơn, vì vậy nàng quyết tâm tập trung và vận dụng hết mọi kĩ xảo của mình, kết quả là nàng đã đưa mọi người trở về vạch xuất phát.

Hiệp hai – Hàn Dương thắng.

Ván thứ ba là ván quyết định thắng thua của hai người, vì thế không khí càng trở nên trầm lặng, tập trung hơn.

Cả Tử Kỳ và Hàn Dương đều không muốn thua, vì vậy đều cố gắng hết sức mình.

Tử Kỳ đang suy nghĩ nên xem mình sẽ đánh nước cờ tiếp theo vào chỗ nào trong thế cờ thì chợt nhìn thấy một chỗ sơ hở của Hàn Dương, liền đánh vào đó. Bốn kí tự hình chữ X thẳng hàng không bị chặn lại.

Bốn cặp mắt đều nhìn vào tờ giấy. Bất ngờ, không tin, đắc ý, ngạc nhiên đều được thể hiện trong những cặp mắt đó.

Một lúc sau Tử Kỳ lên tiếng – “ thế nào? Em vẫn giữ lời nói lúc nãy chứ?”.

Hàn Dương đang đau khổ chìm trong suy nghĩ nên chưa nghe Tử Kỳ nói gì. Không lẽ cuộc đời nàng chấm dứt từ đây? Tại sao mình có thể thua hắn được chứ? Ông trời ơi, tại sao con phải khổ thế này, Từ nay con phải làm nô lệ cho tên ác ma này sao?

Thái Y biết Hàn Dương đang bị sốc và đang chìm trong suy nghĩ, nhưng nàng vẫn phải gọi Hàn Dương quay trở lại-“ Hàn Dương, Tử Kỳ gọi cậu kìa”.

Hàn Dương lơ đãng nhìn Tử Kỳ, hắn lúc này đang rất phấn khích, cười đến nỗi hai con mắt híp lại chỉ còn nhìn thấy một ít.

Đột nhiên tay nàng bị cái gì đó nắm lại, nàng nhìn xuống, thấy hắn đang nắm tay nàng, vì thế Hàn Dương liền tỉnh lại, giằng tay ra khỏi tay hắn.

-“ anh làm gì vậy? ai cho phép anh nắm tay tôi?”

-“ Để gọi em quay trở lại thế giới này thôi”- Tử Kỳ thản nhiên trả lời.-“ Bây giờ anh nói ra điều kiện của mình được chưa?”

Hàn Dương đau khổ gật đầu.

Tử Kỳ thích thú –“ thứ nhất, em phải làm người yêu của tôi, không được trốn tránh tôi trong bất kì hoàn cảnh nào, khi tôi gọi em phải tới ngay chỗ tôi cho dù đang ngủ đi chăng nữa. Thứ hai, phải làm theo những gì tôi yêu cầu, tất nhiên tôi sẽ không yêu cầu gì quá đáng, vì dù sao tôi cũng là nam tử hán đại trượng phu. Còn điều thứ ba tạm thời tôi chưa nghĩ ra nên cho em nợ”.

Cái gì? Làm người yêu của hắn? Ta thà làm người yêu của một con heo còn hơn. Phải tới chỗ hắn khi hắn yêu cầu? không được phản kháng? Tôi là ôsin của anh sao? Vậy mà còn dám nói không có gì quá đáng. Hàn Dương âm thầm gào thét không quên ban cho hắn một cái nhìn tràn đầy sát khí.

Hàn Dương vẫn im lặng. Triệu Phong từ nãy tới giờ im lặng theo dõi diễn biến, hắn cảm thấy rất thú vị. Cô bé Hàn Dương này thật sự rất thú vị, không uổng công hắn sắp đặt cho hai người gặp nhau ngày hôm trước. Hắn quay sang nhìn Tử Kỳ, thấy hắn vẫn đang cười bất chợt Triệu Phong giật mình, từ lúc quen hắn đến giờ chưa bao giờ Triệu Phong thấy hắn cười như thế, một nụ cười không vương chút phiền muộn. Liệu có phải Tử Kỳ đã thích Hàn Dương mà lại không biết chăng? Trong đầu Triệu Phong hiện lên trăm nghìn câu hỏi. Chỉ cần nghĩ tới chuyện này hắn đã cảm thấy vui, vì cuộc sống sau này của hắn sẽ không nhàm chán nữa, và hắn cũng thấy vui cho Tử Kỳ vì Tử Kỳ có thể quên đi mối tình đầu và yêu thêm một lần nữa, nhưng niềm vui thay cho Tử Kỳ chỉ có một ít thôi, niềm vui của hắn mới là nhiều. Tất nhiên hắn sẽ không nói cho Tử Kỳ biết, vì thế thì màn kịch hay này không còn thú vị nữa.

Thái Y thì âm thầm xót thương cho số phận của Hàn Dương, không biết sau này Hàn Dương sẽ ra sao trước trăm nghìn con mắt ghen ghét. Bốn người mang theo bốn dòng suy nghĩ khác nhau chờ câu nói của Hàn Dương.

Một lúc vẫn chưa thấy Hàn Dương lên tiếng, Tử Kỳ sốt ruột-“ cô có nghe những gì tôi nói không?”

Hàn Dương không nói, chỉ gật đầu.

-“ vậy tốt, sau này cô hãy làm theo yêu cầu của tôi. Giờ chúng ta về.”- Tử Kỳ nói xong liền kéo Hàn Dương ra khỏi lớp, để lại Triệu Phong và Thái Y đứng đó nhìn.

Hàn Dương bước theo Tử Kỳ mà tâm trạng vẫn chưa ổn định được. Ra tới cổng trường Tử Kỳ để Hàn Dương đứng đó và mình đi lấy xe.

-“ lên xe đi, còn đứng đó làm gì?”- Từ Kỳ ra lệnh.

Hàn Dương lẳng lặng ngồi lên phía sau xe, tay không bám lấy Tử Kỳ.

-“Tay”- Tử Kỳ nói.

-“ Tay? Tay tôi sao?” –Hàn Dương không hiểu.

-“ cô không ôm lấy tôi rơi xuống đường thì đừng trách”. Nói xong Tử Kỳ đột ngột phóng xe làm Hàn Dương mất thăng bằng và ôm lấy mình. Trong khoảnh khắc bị Hàn Dương ôm, Tử Kỳ cảm thấy tất cả những nơi Hàn Dương chạm đến có một dòng điện đi qua làm Tử Kỳ bất giác rùng mình. Mình làm sao vậy? không thể có cảm giác với con nhỏ này được, phải bình tĩnh, bình tĩnh. Tử Kỳ thầm nghĩ.

-“ Nhà cô ở đâu?”- Tử Kỳ hỏi để xóa đi cái cảm giác lâng lâng của mình.

-“ 79B, đường X”

Chiếc xe dừng lại trước khu biệt thự xinh đẹp. Tử Kỳ cảm thấy khó hiểu, theo như mình biết thì con nhỏ này rất nghèo, tại sao chỗ này lại rất giàu có, thậm chí còn hơn nhà của mình.

-“ Nhà của cô đây hả?”- Tử Kỳ nghi ngờ.

-“ Phải! à không, đây là nhà họ hàng của tôi, nhà tôi ở xa nên phải ở nhờ chỗ này”- Hàn Dương giật mình, tí nữa là lộ hết mọi chuyện rồi.

Tử Kỳ dùng ánh mắt nghi ngờ dò xét, thấy không có gì khả nghi nên tạm thời tin tưởng, không tra hỏi gì nữa sau đó phóng xe đi.

Hàn dương thở phào nhẹ nhõm vì đã thoát được tên ác ma này, nhưng mà những ngày sau thì sao đây? Chỉ cần nghĩ tới điều này là Hàn Dương ủ rũ, từ một cô tiểu thư nhà giàu nay lại biến thành ôsin cho một tên con trai khó chịu. Lê bước vào tới căn phòng quen thuộc, Hàn Dương ném cặp sách sang một bên nằm lên gi.ường đăm chiêu nghĩ lại những chuyện xảy ra ngày hôm nay. Lần đầu tiên trong đời nàng phải chịu nhiều đả kích như vậy, âm thầm gào thét trong lòng một hồi thì Hàn Dương nghe thấy tiếng gõ cửa. Gỡ bỏ khuôn mặt khó chịu thay vào đó là khuôn mặt vui vẻ.
 
Top