Đời em từng có anh - Trương Tiểu Nhàn

Cuonlennho

"Cuộc đời yên ổn, năm tháng bình yên."
Thành viên thân thiết
Tham gia
5/3/2010
Bài viết
1.780
Chương 4: Tình nhân trong mắt hóa hạng A (2)
Phần 1

Em không biết, em chỉ biết vui vẻ này là dùng đau khổ để đổi lấy, năm năm vui vẻ này của em chính là dùng đau khổ để đánh đổi. Tình yêu có khi là một loại hành hạ, chúng ta chia tay đi.



──────── ♥ ♥ ♥ ♥ ♥ ────────
Buổi sáng ngày 3 tháng 11, có người gõ cửa, là Quách Duẩn, chị ấy nâng một chiếc bánh hình hoa hồng đứng ngoài cửa nói với tôi: “Sinh nhật vui vẻ!”
“Là ai tặng thế ạ?” Tôi kinh ngạc.
“Là cậu Đường.” Quách Duẩn nói.
Hóa ra là Sâm, tôi nên đoán ra sớm hơn.
“Anh ấy đặt bao giờ thế ạ?” Tôi nhận bánh.
“Một tuần trước.”
“Đây là chị làm cho em.” Quách Duẩn đưa một hộp sắt nhỏ tinh xảo cho tôi.
“Đó là gì thế?”
Tôi mở nắp, là bánh cookie, tôi ăn một miếng.
“Cảm ơn chị, ngon lắm!”
“Bạn trai em rất quan tâm em đấy, bao giờ bọn em kết hôn?”
“Em mới không thèm lấy anh ấy.” Tôi cố ý làm như mình rất ghét việc kết hôn.
“Còn chị? Chị có tin tức gì tốt chưa?” Tôi hỏi Quách Duẩn.
“Chưa có đâu! Chị đến tuổi này rồi, muốn có bạn trai đương nhiên sẽ khó hơn nhiều so với các em. Có điều mấy hôm nữa bạn chị mời đến một buổi khiêu vũ của lớp cũ, có lẽ có cơ hội gặp gỡ cũng không biết chừng.”
“Chúc chị may mắn!”
“Chị cũng chúc em tối nay đi chơi vui vẻ.”
Sau khi Quách Duẩn đi, Sâm gọi điện thoại đến.
“Bánh ngọt rất đẹp!” Tôi nói, “Có phải có bánh ngọt sẽ không có hoa không?”
“Em muốn có hoa à?”
“Em muốn anh hóa trang thành một bông hoa đến gặp em!” Tôi nói.
“Làm gì có bông hoa nào to như vậy? Ít nhất anh cũng hóa trang thành cái cây.”
Đêm nay, tôi chờ cây của tôi xuất hiện.
Tôi mặc một bộ quần áo đẹp đợi Sâm, Sâm nói hết giờ làm sẽ gọi cho tôi, sau đó đón tôi đi ăn cơm.
Qua tám giờ, Sâm vẫn chưa gọi, sinh nhật tôi anh còn phải làm gì chứ?
Chín giờ bốn mươi, điện thoại reo.
“Alo—” Tôi nghe điện thoại, linh cảm có điềm xấu, nếu như không phải xảy ra chuyện gì, thì không thể bây giờ anh mới gọi cho tôi.
“Anh ở đâu?” Tôi hỏi anh.
“Trong bệnh viện.”
“Vì sao lại ở trong bệnh viện?” Tôi kinh hãi.
“Cha cô ấy vào bệnh viện, là bệnh cũ tái phát.”
“A—” Tôi không tin anh.
“Trùng hợp vậy à?” Tôi châm chọc.
Tôi hi vọng anh sẽ cho tôi câu trả lời hoàn mỹ, nhưng không hề có.
“Anh sẽ gọi lại cho em muộn hơn một chút nhé.” Anh nói.
“Không cần nữa đâu.” Tôi ném điện thoại xuống.
Vì sao tất cả không thể chuyển sang một ngày khác? Vì sao hôm nay anh nhất định phải tổn thương tôi?
Tôi cho rằng mình sẽ khóc một trận ác liệt, nhưng tôi không khóc, tôi muốn trả thù, trả thù anh vì anh đối xử với tôi như vậy. Không phải có một người đàn ông cùng ngày tháng sinh với tôi sao?? Hơn nữa anh ta lại thích tôi cơ mà? Tôi tìm thấy số điện thoại của Trần Định Lương, nếu như anh đang chúc mừng sinh nhật bên những người bạn khác, tôi có thể nói chúc anh sinh nhật vui vẻ rồi cúp máy. Có điều chín mười giờ tối ở nhà gọi điện thoại chúc anh ta sinh nhật vui vẻ, nhất định anh ta sẽ nghi ngờ tôi. Cho phép anh ta hoài nghi đi, tôi muốn trả thù.
Trần Định Lương không nghe máy, đàn ông đều mất tích khi phụ nữ cần họ.
Buổi tối 12 giờ, điện thoại reo, không biết là Trần Định Lương hay Sâm, Sâm nói sẽ gọi lại cho tôi hơi muộn, tôi không muốn nghe giọng anh, dù sinh nhật của tôi đã qua. Sinh nhật 30 tuổi của tôi đã trải qua như thế. Nơi này là căn nhà mà Sâm mua cho tôi, nhưng anh lại chỉ là một con chim hoàng yến vậy mà tôi vẫn không tỉnh mộng.
Điện thoại lại reo, tôi đứng bên cửa sổ, trên đường không có người đàn ông mà tôi mong chờ xuất hiện.
Chuông điện thoại đã ngừng reo, tiếng chuông cuối cùng dường như có mùi vị của nỗi buồn, không phải là Trần Định Lương gọi, nhất định là Sâm. Nếu như trước bình minh mà anh đến đây tôi sẽ vẫn còn mở cửa cho anh vào, đó là giới hạn cuối cùng của tôi. Nhưng mà, bình minh rồi, anh vẫn chưa đến. Anh không đến, chúng tôi sẽ không có ngày mai.
Tôi không nghĩ mình lại tỉnh táo như vậy, tôi không rơi một giọt nước nào vì người đàn ông này nữa. Tôi nói 30 tuổi sẽ rời xa anh, bây giờ nó đã biến thành sự thật.
Tôi thay một bộ quần áo đi làm.
“Tối qua đi chơi thế nào?” Jenny hỏi tôi.
“Bữa tối đầy ánh nến.” Tôi cười nói.
Hết giờ làm, tôi đến công ty nhà đất, hỏi xem nhà tôi đang ở có thể bán được bao nhiêu tiền, không ngờ giá nhà đã tăng hơn hai mươi vạn so với lúc tôi mua. Bọn họ hỏi có phải tôi muốn bán nhà không, cô gái ở đó nhanh nhạy đưa danh thiếp cho tôi.
Về đến nhà, tôi thấy không nỡ bán nó, ở nơi này, đã từng có rất nhiều niềm vui, nhưng mà tôi muốn chôn vùi hạnh phúc nửa đời sau của mình ở nơi này sao? Không!
Tôi mở nước ấm, ngồi trong bồn tắm, tôi ba mươi tuổi, vậy mà chỉ là kẻ vô tích sự, chỉ là một kẻ bán đồ nội y, thật sự quá thất bại.
Có người mở cửa vào, tôi quấn khăn tắm đi ra ngoài, là Sâm về, anh ôm tôi, hôn cổ tôi.
“Bố vợ anh đâu rồi? Không cần đến bệnh viện nữa à?” Tôi lạnh lùng hỏi.
“Vì sao em không nghe điện thoại của anh?” Anh hỏi tôi.
“Chúng ta chia tay đi.” Tôi nói.
“Đêm qua, anh ở trong bênh viện là thật, em không tin, anh cũng không biết giải thích thế nào.” Sâm uể oải nói.
“Em tin đêm qua anh ở trong bệnh viện.” Tôi nói với Sâm, “Em tin anh sẽ không bịa một câu chuyện cũ rích để gạt em, anh không phải loại đàn ông như thế, nếu anh bịa ra một câu chuyện gạt em, em sẽ coi thường anh.”
Sâm ôm tôi thật chặt, c.ởi khăn tắm trên người tôi.
“Đừng.” Tôi bắt lấy tay anh. “Rốt cục, đêm qua em đã tỉnh táo lại, vấn đề không nằm ở chỗ anh không thể ở bên em vào ngày sinh nhật, mà anh là chồng của người khác, là con rể của người khác, đây là sự thật, vĩnh viễn không thay đổi, chúng ta quen nhau quá muộn.”
Sâm buông hai tay, không nói gì, anh có thể nói gì nữa đây? Tôi và anh đều hiểu có một số việc không thể nào thay đổi được.
“Đợi sau khi anh li hôn, hãy đến tìm em.” Tôi nói.
“Em đừng làm thế—” Sâm kéo tôi.
“Em chỉ có thể làm như vậy, anh là con rể của người khác, thân phận này em không thể nào quên được. Ở bên đó, khi họp mặt đại gia đình, anh đang sắm vai một nhân vật khác, em không nhìn thấy nhưng chỉ cần tưởng tượng em đã thấy khó chịu, loại tâm trạng ấy, có lẽ anh sẽ không hiểu.”
“Em cho rằng anh rất vui sao?” Anh hỏi tôi.
“Em không biết, em chỉ biết vui vẻ này là dùng đau khổ để đổi lấy, năm năm vui vẻ này của em chính là dùng đau khổ để đánh đổi. Tình yêu có khi là một loại hành hạ, chúng ta chia tay đi.”
Sâm nhìn tôi, không nói một lời, chắc anh biết lần này tôi nghiêm túc.
“Căn nhà này em sẽ bán, sau khi bán, sẽ trả lại tiền cho anh.”
“Nhất định em phải làm như vậy sao?” Anh hơi xúc động.
“Em không có lí do xa anh mà còn cầm tiền.”
“Thứ anh cho em thì là của em.”
“Lúc anh mua căn nhà này cho em, là muốn chúng ta ở bên nhau cả đời, em đã không làm được nên em muốn trả lại cho anh, nếu như anh không muốn bán, em sẽ đi.”
Sâm dùng sức ôm tôi: “Đừng đi!”
Tôi ôm Sâm, so với anh tôi còn đau lòng hơn, anh là người mà tôi yêu nhất.
“Anh còn chưa nói với em sinh nhật vui vẻ.” Tôi nói với anh.
Sâm nhìn tôi, mở miệng, nói không lên lời.
“Anh còn nợ em một câu sinh nhật vui vẻ.” Tôi kiên trì.
“Em không được đi.” Anh nói.
“Sinh nhật vui vẻ.” Tôi ép anh.
“Sinh nhật vui vẻ —” Cuối cùng, bất đắc dĩ anh phải nói ra bốn từ này.
“Cảm ơn anh.” Tôi cười, “Em chỉ muốn nghe câu này.”
“Anh đã mua cho em một món quà sinh nhật.” Anh nói.
“Không cần nữa đâu, em không cần món quà nào của anh nữa.”
“Em không muốn biết là gì sao?”
Tôi lắc đầu: “Em không muốn biến nó thành món quà kỷ niệm chia tay. Anh đã tặng em một món quà rất tuyệt, chính là khiến em tỉnh táo lại vào ngày 30 tuổi. Còn quà sinh nhật, không được phép cho em biết là gì, nếu không biết, mỗi ngày em sẽ nghĩ về nó một chút, đoán xem nó là gì, đến tận lúc em già rồi, em vẫn mãi suy nghĩ, năm đó em 30 tuổi, anh mua gì tặng em. Nói như vậy chính là em sẽ nhớ anh mãi mãi.”
Sâm cười khổ: “Thật sự mỗi ngày em sẽ đoán một chút sao?”
Tôi gật đầu.
“Em sẽ không đoán đâu.”
“Thế thì thật là tốt.” Tôi nói.
Sâm ôm tôi, tôi thấy cơ th.ể anh đang run rẩy.
“Anh khóc sao?” Tôi vuốt ve mặt anh.
Sân không khóc, tôi chưa từng thấy anh khóc, anh không phải là người đàn ông dễ khóc, tôi đánh giá mình quá cao rồi.
“Anh sẽ không khóc vì em, nhanh thôi, anh sẽ quay về như cũ.”
“Không được bán căn nhà này, là của em.” Anh nói.
“Xin lỗi, em không thể không bán nó đi. Em không thể ở nơi này nữa.”
“Em muốn đi đâu?”
“Về nhà hoặc thuê một chỗ khác.”
“Anh xin em một lần nữa, em đừng đi.” Sâm đứng trước mặt tôi, nghiêm túc bỏ lòng tự tôn của đàn ông để cầu xin tôi. Tôi chưa từng gặp người đàn ông nhỏ bé đang đứng trước mặt tôi đây, tôi vẫn là cô gái bé bỏng của anh, con cừu non bé nhỏ, giờ anh lại như đứa trẻ cầu xin tôi ở lại. Lòng tôi rất đau, nếu như người ta yêu một người đàn ông sâu đậm, họ sẽ không hi vọng người đàn ông đó trở nên nhỏ bé, bất lực và hèn mọn như vậy.
“Không — Thể — Được.” Tôi nhẫn tâm trả lời anh. Tôi cho rằng mình đã lựa chọn chính xác thời gian tốt nhất để rời xa anh.
Sâm đứng đó, dường như đang đón nhận điều tồi tệ nhất từ lúc sinh ra tới giờ đang gặm nhấm tấn công mình, anh đặt hai tay trong túi áo, cười khổ một hồi.
“Vậy được rồi.” Anh thở ra một hơi.
Anh sẽ không cầu xin tôi nữa, anh sẽ không cầu xin con cừu non nhỏ bé của anh nữa, bởi vì con cừu non nhỏ bé này đã phản bội anh.
“Anh đi đây.” Sâm đã trở về thành một người đàn ông to lớn, tỉnh táo nói với tôi.
Ngược lại tôi không nói được gì, suýt nữa tôi không thể chịu đựng nổi mà cầu xin anh ở lại.
Lúc này, điện thoại reo lên không đúng lúc.
“Gặp lại nhé!” Sâm mở cửa bước đi.
Tôi nhìn bóng lưng kiên cường biến mất ngoài cửa.
Tôi chạy đi nghe điện thoại.
“Alo, Chu Nhị, có phải em tìm anh không?”
Là Trần Định Lương gọi.
“Anh chờ em chút.”
Tôi đặt điện thoại xuống, bước đến cửa sổ, Sâm ra khỏi tòa nhà, thấy bóng lưng anh, tôi không kìm được mà rơi lệ. Anh thường nói, chúng ta gặp nhau sớm hơn thì thật là tốt. Thời gian đã chi phối, sắp xếp hết thảy, một điều nhỏ nhoi cũng không thể do mình. Chúng ta gặp nhau ở một thời điểm tồi tệ như vậy, nên chia tay phải chọn một thời điểm tốt nhất chứ?
Tôi cầm điện thoại: “Alo, em xin lỗi.”
“Không sao.” Trần Định Lương nói.
“Anh ở đâu?” Tôi hỏi anh.
“Anh ở French Polynesia.”
French Polynesia? Nơi chậm hơn Hong Kong 18 tiếng đồng hồ? Vậy mà Trần Định Lương lại ở đó.
“Anh đến đây để trải qua sinh nhật 40 tuổi của mình.” Trần Định Lương thoải mái nói.
Tôi nghĩ đến chuyện này còn anh thì thực hiện nó, quả nhiên là người cùng ngày tháng sinh.
“Ở đây, anh có thể trẻ hơn 18 tiếng, tối nay anh mới chúc mừng sinh nhật lần thứ 40 nha!” Anh vui vẻ nói.
“Về Hong Kong, chẳng phải lại quay về như cũ à?” Tôi ủ rũ nói.
“Trẻ tuổi chỉ là một loại tâm trạng.”
“Vậy thì đâu cần chạy đến một nơi thật xa để làm mình trẻ lại, lại chỉ có 18 tiếng.”
“18 tiếng có thể thay đổi được rất nhiều chuyện.” Anh nói.
Nếu như bố vợ Sâm phát bệnh chậm 18 tiếng, chúng tôi có lẽ đã không chia tay và tôi vẫn đang tiếp tục mê muội.
“Trẻ hơn mười tám tiếng, anh dùng nó để làm gì?” Tôi hơi tò mò.
“Không làm gì hết, anh đang hưởng thụ ánh sáng của tuổi trẻ, đây là món quà sinh nhật anh tự tặng mình.”
“Chúc anh sinh nhật vui vẻ.” Tôi nói.
“Như nhau thôi, nhưng mà sinh nhật của em đã qua rồi chứ?”
“Đã qua.” Tôi nói.
“Có vui không?” Anh giống như đang dò hỏi tôi.
“Rất vui.” Tôi nói.
“Vậy sao em lại gọi điện cho anh?”
“Nhớ đến anh cùng ngày tháng sinh với em, nên muốn nói với anh sinh nhật vui vẻ thôi.” Tôi nhàn nhạt nói.
“Là như thế à?” Anh hơi thất vọng.
“Làm sao anh biết em gọi cho anh?”
“Anh mới gọi điện hỏi tổng đài xem có ai gọi điện thoại cho anh không.”
“Một lòng mong mình trẻ hơn 18 tiếng, vì sao còn muốn gọi điện thoại về?” Tôi hỏi anh.
“Anh muốn biết em có tìm anh không.”
Vậy mà anh lại nói trực tiếp.
“Phí điện thoại đường dài rất đắt đấy, không nên nói nữa.” Tôi nói với Trần Định Lương.
“Được rồi, anh sẽ trở về sớm thôi, trở về còn tìm em nữa.”
Vì sao người độc thân là Trần Định Lương mà không phải Đường Văn Sâm.
“Sinh nhật thế nào?” Hôm sau, Du Toánh đến cửa hàng tìm tôi.
Tôi nói cho nó biết tôi và Đường Văn Sâm đã chia tay.
“Có muốn chúng ta đi đâu đó cùng đau khổ một đêm không, hoặc một tháng?”
Du Toánh thật biết quan tâm, nó không hỏi tôi trải qua chuyện đó như thế nào, chỉ muốn tìm cách khiến tôi sống vui tươi hơn.
“Một ngày hay một tháng đều không đủ.” Tôi nói, “Ít nhất cũng phải năm năm, tình yêu năm năm, phải dùng năm năm để chữa thương.”
“Không sao, tao có thể cùng mày đau năm năm, nhưng mày có thời gian để đau khổ năm năm à? Năm năm nữa là ba năm tuổi.” Du Toánh nói.
“Tao muốn bán căn nhà kia đi.” Tôi nói.
“Mày không cần nữa à?” Nó kinh ngạc.
“Không cần một người đàn ông thì cần gì tiền của anh ta nữa?” Tôi nói.
“Rất nhiều người phụ nữ lúc không còn cần đàn ông, sẽ mang tiền của anh ta đi.”
“Tao không hận anh ấy.” Tôi nói.
Tan giờ làm, Du Toánh cùng tôi đến công ty đầu tư bất động sản.
“Vì sao mày không đến mấy công ty nhà đất? Như vậy thì có nhiều người đến xem nhà, có thể nhanh bán đi.” Du Toánh nói.
Tôi không muốn bán đi nhanh như vậy.
Buổi tối, tôi nhận được điện thoại của Sâm.
“Anh còn nghĩ em không ở nhà.” Sâm nói.
Đã ba ngày rồi, tôi không được nghe giọng của anh.
“Đã nghĩ em không ở nhà, sao còn gọi cho em?”
“Anh sợ em nghe điện thoại.” Anh nói.
Tôi từng nghĩ sẽ gọi điện cho anh, không ngờ anh cũng muốn gọi cho tôi. Chúng tôi đều sợ nói chuyện với đối phương, nhưng được nói chuyện điện thoại với đối phương lại là một loại an ủi.
“Mấy ngày nay em thế nào?” Anh hỏi tôi.
“Em vừa mang căn nhà này đi đầu cơ rồi.”
“Vì sao em cứ nhất quyết làm như vậy?”
“Em cần phải trả tiền cho anh.”
“Anh nợ em quá nhiều.” Anh nói.
“Nhưng anh đâu nợ tiền em.” Tôi đáp.
“Ý anh không phải thế.”
“Em rất ích kỳ, đúng không?” Tôi hỏi anh.
“Không, phụ nữ nên có dự định của chính mình, người ích kỷ là anh, anh không nên để em phí hoài năm tháng vì anh.”
Sâm không hiểu, tôi sẵn sàng vì anh mà phí hoài năm tháng. Tôi không ngại việc phí hoài năm tháng, nhưng tôi không chịu nổi việc anh thuộc về gia đình khác. Không phải anh thuộc về một người phụ nữ khác, mà là thuộc về một gia đình khác, là q.uan hệ không thể nào có thể phá bỏ. Tôi không đủ sức mạnh để chống chọi lại với cả một gia đình.
“Anh hi vọng sau này em tìm được hạnh phúc.” Anh nói.
Tôi nghẹn ngào.
“Thứ hai, không được yêu người đàn ông kết hôn lần nữa, đàn ông rất thiếu dũng khí với việc li hôn.”
Tôi không nhịn được bật khóc: “Anh làm em khóc rồi.”
“Xin lỗi, anh không ở bên em, em phải tự biết chăm sóc bản thân mình.”
“Tương lai em lập gia đình, em sẽ thông báo cho anh.” Tôi cười khổ.
“Ngàn vạn lần… Đừng làm thế” Anh nói.
“Anh không muốn biết sao?” Tôi hỏi Sâm.
“Không biết sẽ tốt hơn.” Sâm nói.
“Anh lạnh lùng quá đấy.” Tôi oán giận.
“Nếu như anh có thể tiếp nhận được tin em lập gia đình vậy thì đó là lúc anh không yêu em nữa.”
“Sớm muộn gì anh cũng không còn yêu em.”
“Là em không yêu anh trước.”
“Không phải.” Tôi lau những giọt nước mắt lăn dài. “Chỉ là em đã chán ngấy những lời nói dối.”
“Nhất định em cho rằng anh kẹp giữa hai người thì rất vui vẻ.”
“Không nhất định là anh vui vẻ, nhưng khẳng định là em đau khổ hơn anh nhiều.”
Sâm im lặng.
“Em muốn ngủ.” Tôi nói.
Tôi không ngủ được, đi tới cửa hàng tạp hóa bên cạnh, mua một chai rượu và lon coca. Về nhà, đổ rượu hòa với coca, đây là thuốc ngủ hữu hiệu nhất.
Tôi mơ mơ màng màng ngủ đến trưa hôm sau, điện thoại reo, có lẽ là Sâm, dường như anh không tin tôi thật sự sẽ rời xa anh.
“Anh về rồi!” Trần Định Lương nói. Đầu tôi rất đau, mơ hồ nói: “Thật à?”
“Bao giờ rảnh cùng ăn một bữa nhé?” Anh hỏi tôi.
“Tối nay đi.” Tôi nói.
Tôi và Trần Định Lương đến Wanchai ăn cơm.
“Hai mắt em đều sưng.” Anh thành thật, không nể mặt nói.
“Thật à? Anh trẻ hơn được 18 tiếng có gì vui không?” Tôi hỏi anh.
“Em nên đến chỗ ấy thăm thú.”
“Em trẻ hơn anh rồi, không cần tìm một nơi để trẻ hơn nữa.”
“Đúng, có đi chắc em cũng đến Cherbourg.”
Có lẽ mãi mãi tôi sẽ không đến Cherbourg, đi một mình đâu có ý nghĩa gì.
Trần Định Lương đưa cho tôi một chiếc túi giấy: “Quà sinh nhật cho em này.”
“Quà sinh nhật?” Tôi kinh ngạc.
“Em mở xem đi.” Trần Định Lương nói.
Tôi mở túi giấy, nhìn thấy một chiếc váy nhung mày đen, váy hở lưng, sau lưng có một chiếc nơ bướm rất to, dây đeo váy là hàng chục viên kim c.ương giả nối lại. Tôi kinh hãi, đây là kiểu váy mà tôi thiết kế trong giờ học thiết kế, giống y như bản vẽ phác thảo của tôi, nhưng mà bản vẽ đó tôi đã ném đi rồi mà.
“Này, cái váy này hình như trông quen quen.” Tôi nói.
“Đương nhiên, là em thiết kế mà.” Trần Định Lương nói.
“Quả nhiên là bản thiết kế của em, anh nhìn lén nó ư?”
“Anh không nhìn lén.”
“Anh không nhìn lén, làm sao biết được?”
“Em ném giấy vụn trong thùng rác, anh lấy lại nó trong thùng rác.”
Anh vậy mà lại đi lấy bản vẽ của tôi trong thùng rác, anh đã sớm nghĩ trăm phương ngàn cách để làm bộ váy này cho tôi.
“Anh chưa bao giờ may quần áo do người khác thiết kế, lần này là ngoại lệ.” Trần Định Lương nói.
“Bao nhiêu tiền?”
“Thôi, là quà sinh nhật.”
“Cảm ơn anh.”
“Em có thể mặc chiếc váy này đi ăn cơm với bạn trai.”
“Em đã chia tay với anh ấy.” Tôi nói.
Trần Định Lương kinh ngạc nhìn tôi, trên mặt thoáng ánh nên nét vui sướng, nhưng ngay đó thay bằng khuôn mặt đầy cảm thông.
“Ngày chia tay là sinh nhật em sao?”
Tôi gật đầu.
“Hóa ra hôm đó không phải em muốn chúc anh sinh nhật vui vẻ.” Vẻ mặt anh hơi đắc ý.
Có lẽ Trần Định Lương cho rằng lúc tôi thất vọng nhất đã nhớ đến anh, là có tình cảm đặc biệt với anh, có lẽ đó là sự thật, nhưng tôi không muốn thừa nhận rằng lúc tôi thất vọng đã nhớ đến anh. Càng hợp lí để giải thích cho việc có thể tôi có tình cảm đặc biệt với anh, anh gần như là người bạn nam duy nhất của tôi, mà khi đó tôi muốn tìm môt lời an ủi từ bạn khác phái, cho nên cần anh.
“Không, em muốn chúc anh sinh nhật vui vẻ thôi.” Tôi kiên quyết, tôi không muốn làm anh đắc ý.
“Chỉ muốn nói một câu sinh nhật vui vẻ?” Anh nghi ngờ.
“Vâng.” Tôi nói như đinh đóng cột.
“Không phải duyên phận hiếm có 1/133225 sao?” Anh kiên nhẫn.
“Là bởi vì duyên phận 1/133225”. Tôi nói, “Trên đời này hầu như các đôi tình nhân đều không phải cùng ngày tháng sinh.”
“Trên đời, đa số các đôi oan gia cũng không cùng ngày tháng sinh.” Trần Định Lương nói.
“Cho nên cùng ngày tháng sinh cũng không có gì đặc biệt.”
“Em chia tay với bạn trai lại nhớ đến anh, đó chính là điều đặc biệt.” Anh kiên trì.
“Anh chỉ muốn chứng minh em có tình cảm đặc biệt với anh thôi, phải không?” Tôi tức giận.
“Nếu là sự thực thì đâu cần phủ nhận.” Anh kiêu ngạo nói.
“Bây giờ tặng quà sinh nhật cho em là anh, nhưng em không tặng quà cho anh.” Tôi châm chọc.
“Vậy vì sao em nói với anh, em và bạn trai đã chia tay?” Anh hùng hổ dọa người.
“Bởi vì em coi anh là bạn, nhưng bây giờ em thấy anh rất đáng ghét.” Tôi đứng lên nói.
Vẻ mặt Trần Định Lương hết sức kinh ngạc, anh không nghĩ tôi sẽ mắng anh.
“Xin lỗi.” Tôi nói, “Em không nên nói anh đáng ghét, ‘đáng ghét*’ mà em nói là hai chữ thân thiết, anh không xứng làm em ghét, anh là kẻ đáng căm ghét**.”
*讨厌 (tǎoyàn): Là từ đáng ghét trên, nghĩa là đáng ghét, chán ghét, không thích.

** 可恶 (kěwù): Là từ đáng ghét cuối cùng, nghĩa gốc là: đáng ghét; đáng giận; đáng hận; khó ưa; đáng căm ghét.

Tôi không nghĩ mình sẽ phát hỏa với Trần Định Lương, có lẽ tôi chỉ cần người để trút giận, mà anh lại trùng hợp chọc giận tôi.
“Anh xin lỗi.” Trần Định Lương kéo tôi lại.
“Buông tay!” Tôi hất tay anh ra.
Tôi đi vào trong thang máy, Trần Định Lương dùng tay kẹp giữa hai cánh cửa, không biết tôi lấy sức ở đâu, hung ác đá mạnh vào chân anh, Trần Định Lương loạng choạng lùi về phía sau, thang máy đóng cửa.
Trong thang máy, tôi không nín được mà gào khóc, tôi rất nhớ Sâm. Vì sao thứ tôi muốn lại không nhận được? Vì sao anh lại là chồng của người khác? Vì sao tôi lại ở nơi này bị Trần Định Lương dò hỏi? Mất Sâm rồi, tôi không còn kiêu ngạo sao? Nhưng mà, dù tôi có nhớ Sâm thế nào đi chăng nữa, tôi vẫn không thể quay về bên anh, không thể, tôi không thể, tôi đã khổ sở cỡ nào mới thoát khỏi tay anh, tôi không thể quay lại.
Tôi ra khỏi thang máy, lang thang trên cầu vượt không mục đích.
“Chu Nhị!” Thế mà Trần Định Lương vẫn đuổi theo tôi.
Tôi không muốn anh nhìn thấy tôi khóc, anh càng gọi tôi càng chạy.
“Anh xin lỗi!” Trần Định Lương đuổi theo nói.
“Chuyện không liên quan đến anh.” Tôi nói.
Anh đưa túi giấy đựng váy cho tôi: “Em quên mang theo cái này.”
Sau khi nhận váy tôi vội vã leo lên một chiếc taxi.
Gặp Trần Định Lương, tôi càng yêu Sâm.
Về đến nhà, tôi tắm nước nóng. Lúc này có người gõ cửa, là Quách Duẩn.
“Muộn thế này chị còn chưa về sao? Lúc nãy có đi qua cửa hàng em thấy đóng cửa tưởng chị về rồi, chị vào ngồi đi.” Tôi nói.
“Em nói có tin tốt thì nói với em mà.” Quách Duẩn cười nói.
Tôi nghe thấy hai chữ “tin tốt” nhưng chẳng có tâm trạng gì cả, chỉ miễn cưỡng nặn ra nụ cười.
“Chị đã nói có một người bạn cũ mời chị đến dự vũ hội sao? Ở vũ hội chị quen được một người.”
“Ai thế?”
“Là ông chủ cửa hàng cháo.”
“Hai người đều giống nhau, đều bán đồ ăn nha!”
“Cho nên bọn chị rất hợp nhau, ông ấy mở quán cháo ở vịnh Causeway, là một cửa hàng cháo rất tao nhã. Bao giờ rảnh, chị mời em đi ăn cháo.”
“Được ạ.”
“Em muốn bán căn nhà này sao?” Quách Duẩn hỏi tôi, “Chị đến công ty nhà đất thấy có hồ sơ trên bàn.”
“Vâng.”
“Em cần chuyển đến nơi khác? Có phải kết hôn không?”
Tôi lắc đầu,
“Em không sao chứ?” Quách Duẩn ân cần vỗ vai tôi.
“Không sao ạ.”
“Có người đến xem nhà chưa?” Chị hỏi tôi.
“Có mấy người nhưng em chưa đồng ý.”
“Chị cũng thích tầng này, không thì em bán cho chị đi?”
“Chị muốn mua nhà sao?”
“Chị đang tìm một căn nhà gần cửa hàng bánh ngọt, cùng là bán cho người khác, không bằng bán cho chị, em có thể bớt được tiền hoa hồng.”
“Có thể để em suy nghĩ thêm không?”
Tôi vốn muốn bán căn nhà này, nhưng đột nhiên có người muốn mua, tôi lại chần chừ.
“Đây là ở đâu?” Quách Duẩn chỉ lên bức ghép hình là bầu trời Cherbourg ở trên tường.
“Là một nhà hàng ở Cherbourg.”
“Rất đẹp, chị cũng muốn nhà hàng này bán bánh ngọt do chị làm.” Quách Duẩn tán thưởng bức ghép hình và góp ý nho nhỏ.
“Sự tồn tại của nhà hàng này có thể chỉ là một ảo giác.” Tôi nói.
 

Cuonlennho

"Cuộc đời yên ổn, năm tháng bình yên."
Thành viên thân thiết
Tham gia
5/3/2010
Bài viết
1.780
Chương 4: Tình nhân trong mắt hóa hạng A (2)
Phần 2

Con mối và tình yêu cũng giống nhau, đều là những thứ có tính ăn mòn rất mạnh


──────── ♥ ♥ ♥ ♥ ♥ ────────

Vì bán căn nhà này hay không đã khiến tôi đấu tranh rất nhiều ngày.
Một ngày, Từ Ngọc và Du Toánh đi mua sắm rồi đến chỗ tôi.
“Căn nhà này mà bán đi thì đúng là tiếc.” Từ Ngọc nói.
“Bà chủ tiệm bánh muốn mua, sao mày lại lưỡng lự?” Du Toánh hỏi tôi.
“Căn bản nó không nỡ bán căn nhà này.” Từ Ngọc cướp lời.
Đúng, tôi không nỡ.
“Nếu như tao là mày, tao sẽ không bán.” Từ Ngọc nói, “Giữ làm kỉ niệm cũng tốt, nơi này có mùi vị của Đường Văn Sâm mà.”
Đúng, tôi vẫn có thể ngửi được mùi vị của Sâm và mùi triền miên của chúng tôi khi ở trên gi.ường.
“Nó muốn quên anh ta đi cơ mà. Bán hay không bán, mày quyết định đi. Giờ mà không bán, lâu nữa thì giá nhà rớt, chỉ bán mà không để ý đến giá tiền.” Du Toánh nói.
“Tao biết rồi.”
“Hiện tại mày có thể cân nhắc đến Trần Định Lương chứ?” Từ Ngọc nói.
“Người đáng ghét!” Tôi nói.
“Vũ Vô Quá đang chờ anh ta thiết kế bìa sách, mày nhanh nói với anh ta đi.” Từ Ngọc giục tôi.
“Ngày mai tao đi tìm anh ta.” Tôi nói.
“Giờ gọi điện thoại cho anh ta đi mà! Sách Vũ Vô Quá cần xuất bản gấp.” Từ Ngọc đặt điện thoại trên tay tôi.
Vì Từ Ngọc, tôi kiên nhẫn gọi điện thoại cho Trần Định Lương, anh bắt máy rất nhanh, tôi đưa ống nghe cho Từ Ngọc, tự nó nói chuyện với anh ta.
“Thế nào?” Tôi hỏi Từ Ngọc.
“Vì sao mày không nói chuyện với anh ta?” Từ Ngọc cúp máy.
“Mày nói với anh ta không phải là được rồi à? Anh ta nói như thế nào?”
“Anh ta cần phải gặp Vũ Vô Quá, hẹn ngày ăn cơm trưa, mày cùng đi đi.”
“Không.” Tôi không muốn gặp Trần Định Lương.
“Chiếc váy thật đẹp!” Du Toánh thấy chiếc váy Trần Định Lương may cho tôi đang nằm trên gi.ường.
“Mua ở đâu?” Nó hỏi tôi.
“Có phải anh ta yêu mày điên cuồng không?” Từ Ngọc hỏi tôi.
Tất nhiên không phải Trần Định Lương yêu tôi điên cuồng, đến nay, chưa có người đàn ông nào yêu tôi điên cuồng. Cho dù là ngày Sâm và tôi còn ở bên nhau, tôi cũng không cho rằng anh yêu tôi điên cuồng, có lẽ anh từng một dạo điên cuồng, nhưng vẫn là không đủ điên cuồng, nếu như anh điên cuồng, sẽ vì tôi mà li hôn, nhưng chung quy, anh vẫn tỉnh táo. So với Sâm thì Trần Định Lương đã tính là gì.
Tôi không ăn cơm với Từ Ngọc và Vũ Vô Quá, sau khi ăn, Từ Ngọc tới của hàng nội y tìm tôi.
“Anh ta và Vũ Vô Quá nói chuyện rất hợp ý nhé, hơn nữa cũng có ý tưởng sơ lược rồi, tuần sau có thể hoàn thành.” Từ Ngọc nói.
“Anh ta không lấy tiền thật à?” Tôi hỏi Từ Ngọc.
“Anh ta dám lấy tiền sao?” Từ Ngọc đắc ý dào dạt, “Anh ta hỏi mày đấy.”
“Thật à? Anh ta thiết kế bìa vì mày, không cần tao gặp mặt anh ta nữa rồi.”
“Anh ta không phải người đáng ghét như vậy, ngoại hình không tồi, nói thật, không kém Đường Văn Sâm đâu!” Từ Ngọc nói.
“Vậy mày yêu anh ta đi.”
“Mặc dù anh ta không kém Đường Văn Sâm, nhưng mà thua Vũ Vô Quá nha!” Từ Ngọc kiêu ngạo nói.
“Tao không trách mày, mỗi người đàn bà đều cho rằng người đàn ông của mình là tốt nhất.” Tôi nói.
Một tuần sau, Trần Định Lương đã hoàn thành bìa sách, giao cho Vũ Vô Quá, Từ Ngọc mang đến cho tôi xem, tên sách là “Ong mật giết người”, bìa là một con ong mật vẽ tay, là Trần Định Lương tự tay vẽ, vẽ rất đẹp, có cảm giác kinh sợ.
“Trần Định Lương rất tài hoa.” Từ Ngọc nói, “Quyển sách này rất quan trọng với Vũ Vô Quá, nếu mà dễ bán, … sau này không lo không có ai xuất bản sách của anh.”
“Sẽ bán chạy thôi.” Tôi nói.
“Cảm ơn mày.” Dường như Từ Ngọc rất cảm động. “Bán hay không bán, mày đã quyết định chưa?”
Rốt cục vẫn phải đối mặt với vấn đề này. Rời khỏi một người đàn ông, phụ nữ phải tự mình quyết định rất nhiều chuyện.
Tôi đến cửa hàng bánh ngọt tìm Quách Duẩn, chị ấy đang chuẩn bị đóng cửa hàng.
“Chị thật sự thích nhà em sao?” Tôi hỏi chị ấy.
“Chị rất thích, nhưng em không muốn bán, thì tuyệt đối không nên miễn cưỡng. Trước kia chị cũng từng bán nhà, đó là nơi mà chị đã ở cùng chồng từ lúc kết hôn, hơn hai mươi năm, lúc bán không nỡ rời bước. Căn nhà đó ở vùng ngoại ô, có nhiều chỗ đã có tổ mối, nhưng cái đêm trước khi chị đi, chị lại cố gắng tìm ra tổ mối đó, xem chúng nhúc nhích thế nào. Chị vốn rất ghét có mối trong nhà, lúc phải đi, lại rất yêu chúng. Muốn từ bỏ một căn nhà phải cần một loại quyết tâm rất lớn.” Quách Duẩn dịu dàng nói.
“Nói thẳng ra, con mối và tình yêu cũng giống nhau, đều là những thứ có tính ăn mòn rất mạnh.” Tôi cười khổ.
Thủ tục mua bán nhà, tôi tìm Thường Đại Hải giúp tôi, trừ phí phòng luật sư và phí con dấu xin ở ngoài, Đại Hải không lấy thêm phí. Tôi mời Đại Hải và Du Toánh đi ăn cơm để cảm ơn.
“Tìm được nhà chưa?” Du Toánh hỏi tôi.
“Chưa.” Tôi nói, “Ở gần chỗ này, nếu không phải tiền thuê quá đắt thì diện tích cũng quá lớn.”
“Anh biết một chỗ gần Trung Hoàn diện tích chỉ hơn 60m2, tiền thuê cũng không đắt, một người có thể ở được.” Đại Hải nói.
“Anh hỏi hộ Chu Nhị đi.” Du Toánh nói với anh.
Đại Hải đã tìm hộ tôi được một chỗ.
Tòa nhà lớn này nằm ở trung khu có thang máy, bên cạnh cầu vượt, nhà tôi thuê ở tầng hai, một cánh cửa sổ có thể nhìn thấy một đoạn cầu vượt, cách cầu vượt khoảng 3 mét, đứng bên cửa sổ, chẳng những nhìn thấy người đến người đi, còn nghe được tiếng động cơ của thang máy.
“Nơi này có người đi qua cầu vượt, rất ồn ào đấy! Huống hồ lại phải thường xuyên kéo rèm cửa sổ xuống.” Du Toánh đi xem phòng cùng tôi nói.
“Cho nên tiền thuê nhà mới hời hơn mấy tòa nhà giống thế này.” Cô gái chủ nhà nói.
“Tao đã quyết định thuê nhà này.” Tôi nói.
“Mày không ngại quá ầm ĩ à?” Du Toánh hỏi tôi.
“Không phải là đóng cửa sổ là được sao? Huống hồ người đi cầu vượt cũng có lúc nghỉ ngơi mà.”
Tôi và nữ chủ nhà đến công ty nhà đất làm thủ tuc, sau đó cùng Du Toánh đến một cửa hàng fastfood gần đó ăn cơm.
“Tao cho rằng mày sẽ không ở đó.” Du Toánh nói.
“Tiền thuê hời được bao nhiêu mà! Từ lực cánh sinh, cần phải biết tiết kiệm.” Tôi nói.
“Mày làm người mà lại bị hỏng vì mày quá có lương tâm, căn bản mày không cần phải bán căn nhà đó đi.”
“Tao không nghĩ sẽ nhận được bất cứ lợi ích gì từ Sâm cả.” Tôi nói.
“Cần tao với Đại Hải giúp chuyển nhà không?” Du Toánh hỏi tôi.
“Chỉ cách mấy con phố, không biết chuyển nhà như thế nào,”
“Văn phòng luật sư có một chiếc xe tải có thể dùng được.” Du Toánh nhớ ra.
“Cảm ơn mày.” Tôi chân thành nói.
“Đừng nói những lời khách sáo đi! Lúc không có tình yêu, tình bạn rất quan trọng. Nếu tao thất tình, tao sẽ vào đó ở với mày! Cho nên bây giờ phải giúp sức thôi.”
“Mày với Đại Hải không có chuyện gì chứ?” Tôi thấy lạ bởi nó nhắc đến thất tình.
“Không có tiến, có tính lùi không?”
“Tình cảm đương nhiên là không tiến thì lùi.” Tôi nói.
“Đại Hải lại tiếp tục lúc đang ân ân ái ái thì ngủ, huống hồ số lần làm tình giữa bọn tao ngày càng ít, gần đây hình như cả hai đều không hứng thú.”
“Những đồ nội y gợi cảm đó không mặc nữa à?”
Du Toánh cười khổ: “Đồ nội y gợi cảm chỉ thêm được chút k.ích th.ích, cảm giác mới mẻ mất rồi, cũng chẳng còn tác dụng gì nữa.”
“Tao nhớ nhất là lần yêu cuối cùng với Sâm, hai người đều rất vui, trước khi chia tay có thể yêu một lần vui vẻ như thế là điều ngọt ngào nhất khi nhớ lại.” Tôi nói.
“Đúng vậy! Dù sao cũng dễ chịu hơn việc chia tay mà không nhớ nổi lần yêu cuối cùng là khi nào.”
“Có mấy lần yêu cùng Sâm mà đến giờ tao vẫn còn nhớ.” Tôi nhớ lại.
“Thật à? Bao nhiêu lần?” Du Dĩnh cười hỏi tôi.
“Thì là mấy lần mà!” Tôi đỏ mặt.
“Tao cũng có mấy lần, có lúc bất đắc dĩ nghĩ, mấy lần vui vẻ nhất của tao và Đại Hải đã là rất lâu trước kia.”
“Tao cũng từng hỏi Sâm, có phải ân ái với một người phụ nữ trong một thời gian dài, có phải rất khó chịu.”
“Anh ta nói như thế nào?”
“Anh ấy bảo không.”
“Trước đây tao đã cho rằng phụ nữ không có nhu cầu, 20 tuổi có lẻ thì ân ái là vì thỏa mãn đàn ông, đến 30 tuổi mới nhận ra, vốn dĩ tao cũng có nhu cầu.”
“Mày đoán xem người đàn ông nhớ đến phụ nữ có phải chỉ nhớ đến lần yêu cùng họ không?” Tôi hỏi Du Toánh.
“Tao cũng không biết.”
“Đàn ông có thể cũng so sánh sự mạnh mẽ, họ hi vọng càng ngày càng tiến bộ hơn trước, cho nên một lần tốt nhất sẽ không bao giờ có.” Tôi nói.
“Vậy thật muốn tìm một người đàn ông để hỏi một câu.” Du Toánh che miệng cười.
Sau khi chia tay Du Toánh, tôi về nhà, chạy như bay bay lên gi.ường của tôi, dùng cả th.ân thể dán chặt lấy ga gi.ường, tôi rất nhớ lần cuối của mình với Sâm, nhưng tiếc là nhà mới quá nhỏ, tôi không thể mang cái gi.ường này đi.
Một đêm trước khi chuyển nhà, tôi thu dọn đồ đạc, đại đa số đồ đạc không thể mang đi. gi.ường không thể mang đi, tôi mang ga gi.ường và chăn bông đi, chăn bông này là lúc mùa thu thời tiết mát mẻ Sâm mua cho tôi. Tôi tháo bức tranh ghép hình “Cherbourg là bầu trời bao la” trên tường xuống, dùng báo bọc thật cẩn thận.
Có người mở cửa, là Quách Duẩn.
“Cần chị giúp gì không?”
“Đồ em muốn mang đi rất ít.” Tôi nói.
“Chị rất thích cách bài trí ở đây, chắc sẽ không thay đổi gì đâu.” Quách Duẩn nói, “Em có đổi sang số điện thoại mới không?”
“Em đi vội quá, bên nhà mới còn chưa có số điện thoại.”
“Nghe nói bây giờ chuyển nhà cũng có thể dùng tiếp số điện thoại cũ.”
“Em muốn làm lại từ đầu mà.” Tôi cười.
“Chị và chủ quán cháo tiến triển đến đâu rồi?” Tôi quan tâm hỏi,
“Ngày mai bọn chị đến Đại Tự Sơn ăn chay, đến cái tuổi này rồi chỉ có thể có mấy kế hoạch đó thôi, nhưng bọn chị cũng định để một thời gian nữa đi học khiêu vũ.”
“Anh ấy sẽ vào đây ở nữa sao?”
“Sao có thể? Đây chính là trời đất của chị.”
“Chị và anh ta vẫn chưa làm à?” Tôi hỏi thăm q.uan hệ giữa chị và chủ quán cháo.
“Người càng già càng rụt rè nha! Huống hồ chị vẫn không dám, trước có một người đàn ông nhìn thấy cơ th.ể trần này của chị đã chạy mấy dép.” Quách Duẩn khó xử nói.
“Chạy mất dép?” Tôi giật nảy.
“Có lẽ dung mạo được chị chăm sóc tốt nên khiến anh ta hiểu lầm, cho rằng vóc người của chị cũng được chăm sóc tốt như thế.” Quách Duẩn cười nói.
“Anh ta thật sự quay đầu bỏ chạy?” Tôi tưởng tượng cảnh đó thật sự quá buồn cười.
“Không, anh ta chỉ lặng lẽ cầm điện thoại làm nó đổ chuông, sau đó bảo có người gọi có việc gấp rồi vội vàng chạy trốn thôi.”
“Thật là kém cỏi!”
“Chắc anh ta tưởng chị có một cặp vú cao ngất, cho nên sau khi biết sự thật mới rất sợ hãi.”
“Chị không nên tự nói bản thân mình kém như vậy.” Tôi an ủi Quách Duẩn.
“Nghĩ lại hôm đó đúng là buồn cười đấy.” Quách Duẩn che miệng cười to.
“Nếu như ông chủ quán cháo này mà còn dám chạy mất, chị phải mổ ông ta ra!” Tôi trêu Quách Duẩn.
“Được đấy! Mổ ông ta ra rồi, dùng để ninh nồi cháo có thể đỗ đạt.”
“Em và cậu Đường cãi nhau à??” Quách Duẩn hỏi tôi.
“Không phải cãi nhau đơn giản như vậy.” Quách Duẩn nhắc tới Sâm, khiến tôi lại thấy rất khó chịu.
“Chị có thể thấy được cậu ấy là người đàn ông tốt, các em tình cảm như vậy, chị còn tưởng hai đứa sẽ kết hôn với nhau!”
Một người đàn ông vào giây phút quan trọng nhất nhìn thấy cơ th.ể người phụ nữ còn chạy mất cũng khó có thể tin được nữa là. Quách Duẩn nhìn lầm người rồi, Sâm sẽ không kết hôn với tôi đâu.
Quách Duẩn thấy tôi không nhiều lời nên cũng không hỏi nữa.
“Em cho chị cả sopha, gi.ường, tủ lạnh… vậy chị không cần mua nữa, cái tủ lạnh này vẫn còn mới!” Quách Duẩn thuận tay mở tủ lạnh trong bếp.
“Ồ, bánh sinh nhật này em chưa ăn?” Quách Duẩn thấy chiếc bánh hoa hồng mà Sâm đặt chị làm vẫn còn trong tủ lanh. Bánh ngọt bây giờ giống như tảng đá vô cùng cứng.
Sáng chủ nhật, Du Toánh, Thường Đại Hải, Từ Ngọc, Vũ Vô Quá giúp tôi chuyển nhà.
Tôi tỉ mỉ kiểm tra từng góc nhà, từng ngăn kéo, xác định không để lại bất cứ thứ gì. Tôi đến trước gi.ường, lại một lần nữa không thể không ngã lên gi.ường, vì sao tôi có thể bán căn nhà mà Sâm tặng? Đó là một chút trong sạch và tự tôn sao? Nơi này là phần quà tình yêu mà Sâm tặng tôi, quá quý giá, tôi không thể mang đi, cái có thể mang đi, là dây chuyền bọ cạp này. Tôi nằm trên gi.ường, khóc.
“Tao biết mày sẽ như vậy mà.” Từ Ngọc bước đến bên gi.ường.
Tôi lau nước mắt.
Du Toánh dựa vào cửa phòng nói: “Nơi này đã bán cho người khác rồi, không nỡ cũng phải đi.”
Nõ mãi mãi là đứa tỉnh táo nhất.
“Sớm biết không bỏ được đã không chia tay.” Từ Ngọc nói, “Họ chờ chúng ta dưới tầng rồi.”
Tôi rời khỏi gi.ường, “Đi thôi!”
“Từ đã—” Tôi nhớ ra còn một việc nữa.
Tôi đến bếp, mở tủ lạnh, mang chiếc bánh sinh nhật cứng như đá kia ra.
“Mày mua bánh ngọt rồi à? Tao đói bụng.” Từ Ngọc nói.
“Không ăn được.” Tôi đáp.
Nhà mới, chiếc gi.ường kê sát tường nên tường cũng bị lõm một chỗ, góc gi.ường cũng bị lõm một chỗ, chất lượng chiếc gi.ường quá kém, chỗ lõm trên gi.ường có một khe hở. Tôi lấy ga trải gi.ường Sâm mua cho, trải trên gi.ường. gi.ường quá nhỏ mà ga trải gi.ường lại quá lớn nên phải gấp ga làm đôi.
“Điện thoại đâu? Vì sao lại không có điện thoại?” Du Toánh hỏi tôi.
“Sáng mai mới có người đến lắp.”
“Điện thoại di động của tao không mang theo.” Du Toánh nói.
“Không cần đâu.” Tôi nói.
“Đại Hải, anh đưa điện thoại di động cho Chu Nhị mượn tạm đi.” Du Toánh nói với Đại Hải.
“Không cần đâu mà!” Tôi hơi xấu hổ khi chiếm điện thoại của Thường Đại Hải, huống hồ anh ta cũng hơi kinh ngạc.
“Sợ cái gì!” Du Toánh đặt điện thoại của Đại Hải trên bàn, “Ngày đầu tiên ở đây, lạ đất lạ cái, có việc khẩn cấp thì làm thế nào? Hơn nữa cũng chỉ một ngày.”
“Tạm thời em cứ cầm dùng đi.” Đại Hải nói.
Người cuối cùng đã ra về, một mình tôi, yên tĩnh đến đáng sợ. Nửa đêm 12 giờ, điện thoại Thường Đại Hải reo chuông.
“Alo—-” Tôi nghe điện thoại.
“Alo, xin hỏi Thường Đại Hải có ở đó không?” Một giọng nữ rất êm tai.
“Anh ấy không ở đây.” Tôi nói.
“Đây không phải di động của anh ấy sao?”
“Đây là điện thoại di động của anh ấy, nhưng anh ấy không ở đây.” Tôi đang đoán người phụ nữ này là ai.
“À…” Người phụ nữ hơi thất vọng.
“Cô là ai?” Tôi hỏi.
“Tôi là bạn của anh ấy.” Người phụ nữ nhẹ nhàng trả lời.
“Tôi có thể chuyển lời cho anh ấy.” Tôi nói.
“Không cần đâu.” Người phụ nữ cúp máy.
Giọng nói của người phụ nữ này rất ngọt ngào, hình như đã nghe ở đâu đó rồi, cô ta rốt cục là ai? Có q.uan hệ gì với Thường Đại Hải? Du Toánh biết cô ta không? Có phải cô ta là tình nhân bí mật của Thường Đại Hải?
Tôi mang Cherbourg ra. Đặt ở cửa sổ, phong cảnh này dù thế nào cũng là cảnh đẹp hơn cầu vượt gấp nghìn lần.
Điện thoại Thường Đại Hải sáng sớm đã reo.
“Alo?” Tôi nghe điện thoại.
Điện thoại cúp máy, có phải lại là người phụ nữ đó?
Trưa, tôi cầm điện thoại đến văn phòng luật sư trả cho Thường Đại Hải, Du Toánh đã ra ngoài ăn cơm.
“Tối qua ngủ có quen không?” Thường Đại Hải hỏi tôi.
“Cũng được ạ.”
“Có ai gọi tìm anh không?”
“Có một người phụ nữ.” Tôi nói.
“A.” Thường Đại Hải hơi gượng gạo, “Cô ấy có nói là ai không?”.
Tôi lắc đầu
“Có thể là khách hàng, gần đây có vị khách rất phiền phức, cứ cách mấy tối lại tìm anh một lần.”
Tôi cảm thấy dường như anh ta không nói thật.
Vừa lúc Du Toánh đi ăn cơm trưa về.
“Chu Nhị, mày đến rồi? Không cần phải trả điện thoại nhanh như vậy đâu.”
“Sáng hôm nay đã lắp xong điện thoại rồi, đây là số điện thoại của tao.” Tôi viết số điện thoại cho nó.
Du Toánh nháy mắt nhắc khéo tôi, gợi ý cho tôi nhìn về phía người phụ nữ mới bước vào công ty. Cô gái ấy rất trẻ, chắc tầm 23, 24 tuổi, mặc một chiếc áo sơ mi lụa siêu mỏng màu trắng có thể nhìn rõ được cả áo lót và váy ngắn, bộ ngực của cô gái đó rất đầy đặn, chính là Áo Lị Hoa 36C mà Du Toánh nói. Cô đang nói chuyện với một người thư ký.
“Tao dẫn mày ra ngoài.” Du Toánh không muốn nói về cô gái đó trước mặt Thường Đại Hải.
Trước sảnh thang máy, Du Toánh mới cầm chặt bắp tay tôi nói: “Rất khoa trương, đúng không?”
“Còn lợi hại hơn cả Từ Ngọc.”
“Cô ta đặc biệt thích gần gũi với Đại Hải, đáng ghét!”
Vừa nãy tôi nghe thấy cô gái đó nói chuyện, giọng nói không giống người phụ nữ đêm qua gọi điện tìm Đại Hải.
“Bây giờ mày đi đâu?” Du Toánh hỏi tôi.
Tôi mở ví, đưa một chi phiếu cho Du Toánh xem.
“Trả tiền cho Đường Văn Sâm.” Tôi nói.
“280 vạn đấy! Tiếc quá đi!” Dường như so với tôi, Du Toánh càng không nỡ rời khoản tiền này.
“Có lúc tiền tài cũng chỉ là một con số!” Tôi nói.
Thật ra, nếu như không thể cùng người mình yêu ở bên nhau, thì tiền có lợi ích gì?
“Mày định trả tận tay anh ta à?” Du Toánh hỏi tôi.
“Tao mang đi gửi.” Tôi không có đủ dũng khí để gặp Sâm.
“Chi phiếu 280 vạn mà đem đi gửi? Không an toàn lắm đâu?”
“Chi phiếu chỉ là hình thức.”
“Vẫn là tìm một người đem đi trả cho an toàn, cần người trong văn phòng tao đem trả không? Dù sao văn phòng Đường Văn Sâm cũng ở gần đây.”
“Cái này….” Tôi do dự.
Du Toánh đến chỗ tiếp đón khách cầm một phong thư mang lại.
“Chi phiếu đâu?”
Tôi đưa chi phiếu cho nó.
“Cần viết một bức thư cho anh ta không?” Du Toánh hỏi.
“Chi phiếu là tao kí tên, anh ấy sẽ biết chuyện gì.”
Du Toánh dùng một tờ giấy trắng bọc chi phiếu lại, đặt trong phong bì, rồi dán lại.
“Viết địa chỉ lên đó.” Du Toánh đưa cho tôi một chiếc bút.
Tôi viết tên Sâm và địa chỉ công ty lên thư.
Một người đưa thư chuẩn bị ra ngoài, Du Toánh đưa phong thư cho anh ta, nói: “Đưa đến địa chỉ này, cần ký xác nhận.”
Cửa thang máy mở, người đưa thư vội vã nhận phong thư, đi vào thang máy.
“Như vậy an toàn hơn nhiều.” Du Toánh nói.
Đột nhiên tôi cảm thấy hối hận.
“Tao cần lấy lại chi phiếu.” Tôi gấp đến độ khóc lên.
Một thang máy thì đang ở tầng cao nhất, một thang máy khác đã xuống đến tầng 5, tôi chạy xuống bằng cầu thang bộ.
Đuổi theo tận ra ngoài tòa nhà, tôi thấy anh ta lưng đeo một chiếc túi đi trong đám mấy chục người.
“Này! Dừng lại!” Tôi hét lớn.
Người trên đường quay lại nhìn tôi, duy chỉ có người đó là không quay lại. Tôi đuổi theo, rốt cục đến nửa đường mới đuổi kịp kéo túi của anh ta lại.
“Cô làm gì vậy?” Anh ta hỏi tôi.
“Trả lại thư cho tôi.”
“Phong thư đó là của cô?” Anh ta hỏi.
Tôi tự tay tìm phong thư gửi cho Sâm ở trong túi.
“Là cái này.” Tôi nói.
Du Toánh đuổi tới.
Tôi ôm phong thư, dường như tìm thấy thứ vừa mới bị mất, thật sự tôi không nỡ.
“Tiểu thư à, mày làm cái quái gì thế? Mày chạy từ tầng 15 xuống dưới, mệt chết tao rồi! Mày không nỡ đem tiền trả cho Đường Văn Sâm sao?” Du Toánh thở phì phò nói.
“Không phải không nỡ trả tiền, tao không nỡ bỏ qua cơ hội gặp mặt cuối cùng với anh, tấm chi phiếu này, có lẽ tao sẽ tự tay trả cho anh.”
Tôi đặt bức thư lại trong túi, ôm túi trước ngực, đến cửa hàng nội y. Cửa hàng nội y đóng cửa, Anna và Jenny ra về tôi mới đủ dũng khí gọi cho Sâm, Sâm ở công ty. Nghe được giọng tôi anh rất vui, tôi hẹn gặp anh, anh hỏi tôi thích đi đâu, tôi chọn một nhà hàng Pháp mà chúng tôi hay đến.
Đúng giờ, Sâm xuất hiện.
“Có phải em chuyển nhà không?” Anh ngồi xuống trực tiếp hỏi tôi câu đầu tiên. “Em chuyển đi đâu?”
Tôi đưa chi phiếu cho anh, “Trả lại cho anh đấy.”
“Anh nói rồi, anh không cần.” Anh đẩy chi phiếu về phía tôi.
“Anh có yêu em không?” Tôi hỏi anh.
“Em còn muốn hỏi?” Sâm cười thê lương.
“Vây thì mời nhận lấy tấm chi phiếu này.”
“Anh xin em đừng ép buộc anh.” Sâm kiên trì không chịu nhận.
“Nếu như anh từng yêu em, anh nhận tấm chi phiếu này đi, em xin anh đấy.” Tôi để tấm chi phiếu vào túi anh.
“Nhất định em phải làm như vậy sao?”
Tôi gật đầu.
“Chừng nào thì anh có em bé đây?” Tôi cười hỏi anh.
“Em bé?”
“Cùng vợ anh sinh một đứa bé, như vậy mới giống một gia đình.” Tôi buồn bã nói.
“Em cho rằng em đi rồi, anh có thể lập tức về nhà sinh con đẻ cái sao? Em vẫn không hiểu anh.”
“Chẳng lẽ anh định mãi mãi không có con sao?”
Sâm nhìn tôi không nói gì.
Tôi cúi đầu uống canh, không biết vì sao, dây chuyền bọ cạp bị tuột, rơi vào trong bát canh chân vịt, canh bắn lên cả quần áo và tóc tôi.
Sâm vội vàng lấy dây chuyền ra hộ tôi.
“Canh rất nóng đấy!” Tôi nói.
Sâm lấy khăn lau canh trên mặt tôi.
“Em đi rửa mặt, tiện rửa sạch nó một chút.”
Tôi cầm dây chuyền chạy vọt vào nhà vệ sinh.
Tôi chạy vào toilet khóc rống lên, tôi không thể khóc trước mặt anh. Vì sao khó cắt đứt tình cảm khi ly biệt như vậy? Tôi thật sự hận anh không chịu li hôn.
Tôi đặt dây chuyền bọ cạp dưới vòi nước, dùng khăn tay lau mặt dây chuyền, dây chuyền có mắt bị lỏng, cho nên lúc nãy mới bị tuột xuống, đáng lẽ ra tôi không nên đeo nó đến đây.
Tôi lau nước mắt quay về chỗ ngồi.
“Em không sao chứ?” Sâm hỏi tôi.
Tôi lắc đầu. Nhưng làm sao có thể giấu được anh? Mắt đã khóc, dù thế nào cũng không còn trong nữa.
“Quần áo em còn có vết bẩn kìa.” Sâm nói.
“Được rồi!” Tôi nói, “Có quần áo ai lại không dính vết bẩn bao giờ? Vết bẩn này sẽ khiến em nhớ đến bữa cơm này.”
“Có phải em đã quyết định rồi?” Anh hỏi tôi một lần nữa.
“Chẳng lẽ anh muốn em chờ sao?” Tôi hỏi lại anh, “Mà anh cũng chưa từng nói em hãy chờ anh. Anh đợi em gọi, là cũng hy vọng. Nhưng anh lại không hề gọi.”
“Anh hi vọng sau khi rời xa anh, em vẫn vui vẻ.” Anh mất mát nói.
“Anh không cần tốt với em như vậy, về nhà làm người chồng tốt đi.” Tôi hơi trẻ con, kích động.
Bữa cơm này, kết thúc trong im lặng. Tôi quá lý tưởng hóa, cho rằng một đôi nam nữ đã từng yêu nhau có thể nhẹ nhàng chia tay dưới ánh nến. Nhưng là vì đã từng yêu, lúc gặp mặt không thể nào thoải mái, chỉ có thể tổn thương nhau một lần nữa.
“Anh đưa em về.” Anh nói.
“Không cần.”
“Em sợ anh biết em đang ở đâu sao?”
“Để em đưa anh về nhà được không?” Tôi hỏi anh, “Em chưa từng đưa anh về nhà, anh chưa bao giờ để em đến gần chỗ anh ở, anh ở tòa nhà nào ở nơi nào em đều không biết. Giờ anh nên yên tâm để em đưa anh về đi. Không cần phải lo em sẽ điên cuồng đến đó tìm anh.”
Sâm đứng đó, hơi do dự.
“Thế nào? Còn chưa phê chuẩn sao?”
Tôi giận, cho đến giờ anh vẫn không tin tôi, còn tưởng rằng tôi là loại phụ nữ phiền toái đến tận cửa nhà làm phiền.
“Anh sợ em sẽ làm phiền anh sao?”
“Anh chưa từng nghĩ như vậy, cô ấy cũng biết sự tồn tại của em, chỉ là anh không muốn làm em tổn thương. Em cho rằng anh quá ích kỉ rồi.”
“Vậy thì hiện tại có thể đi được rồi chứ?” Tôi hỏi anh.
“Được.” Cuối cùng anh đã đáp ứng.
Đây là lần đầu tiên tôi đến nơi anh sống. Trước kia có rất nhiều lần muốn đến đây chờ anh, lúc này đây, rốt cuộc đã đến, nhưng trong nội tâm lại hơi sợ hãi.
“Anh sống ở tòa nhà A, tầng 12.” Anh nói.
“Em đưa anh lên.” Tôi đánh bạo nói.
“Được.” Dường như anh biết rõ sẽ không ngăn được tôi.
Chúng tôi cùng nhau đi vào thang máy, thang máy tiến thẳng lên tầng 12, lòng tôi không khỏi càng nhảy càng nhanh. Là tôi muốn đưa anh về, là tôi không dám nhìn anh.
Cửa thang máy mở ra.
“Anh ở đây.” Anh nói.
Lòng tôi như sắp vỡ òa, tôi nằm mơ cũng không nghĩ tôi sẽ đi vào nơi ở của anh, nơi ở của anh và một người phụ nữ khác. Nếu như người phụ nữ kia đột nhiên đi từ trong ra hoặc từ ngoài trở về thì làm sao bây giờ?
“Em đưa anh đến đây thôi.” Tôi bắt đầu hơi sợ, “Cảm ơn anh đã để em đưa anh về.”
Lời chưa nói xong, Sâm đã kéo tôi, kéo ra sau thang máy.
“Đừng đi!” Sâm ôm tôi nói.
“Em có thể không đi được sao? Chẳng lẽ anh sẽ mời em vào nhà ngồi?”
Sâm ôm mặt tôi, hôn tôi.
Toàn thân tôi như nhũn ra, tôi và anh hôn môi ngay ngoài cửa nhà anh, người phụ nữ kia cách chúng tôi một bức tường. Chúng tôi vừa điên cuồng vừa sợ hãi làm chuyện nguy hiểm này, nhất định là Sâm điên rồi.
Tôi rất nhớ nụ hôn của anh, thế nên không thể nào cự tuyệt.
Nhưng mà, vẫn phải chia tay, anh vẫn phải về nhà.
“Không phải tiễn quân ngàn dặm, cuối cùng vẫn phải từ biệt sao?” Tôi buồn bã hỏi anh.
Sâm không nói được gì.
“Em phải về nhà rồi.” Tôi nói.
“Em chưa nói cho anh biết em đang ở đâu?”
“Anh biết cũng không để làm gì.”
“Quà sinh nhật của em còn ở chỗ anh.”
“Em đã nói em không muốn biết cơ mà? Mau về đi! Em không muốn nhìn thấy có người phụ nữ đi từ trong nhà ra,” Tôi tới thang máy, ấn số.
Thang máy mở cửa.
“Gặp lại!” Tôi vẫy tay với Sâm.
Anh chán nản đứng ngoài thang máy, có lẽ đây là lần đầu tiên anh thất bại dưới tay một người phụ nữ, bị bại thảm hại như vậy.
Cửa thang máy từ từ khép lại, từ khe hở nhỏ hẹp tôi nhìn thấy hình ảnh cuối cùng của anh, anh trở về nhà của một người phụ nữ vĩnh viễn không phải tôi.
Tôi ngồi trên taxi, ngẩng đầu đếm tầng thứ 12, căn hộ đó có ánh đèn, nhưng không biết có phải nhà Sâm không. Trước lúc về nhà, anh đã xóa đi dấu son môi của tôi trên môi anh chứ?
 

Cuonlennho

"Cuộc đời yên ổn, năm tháng bình yên."
Thành viên thân thiết
Tham gia
5/3/2010
Bài viết
1.780
Chương 5: Em còn yêu anh không?
Phần 1

“Phụ nữ mãi mãi cảm thấy người đàn ông của mình đáng để họ hi sinh bản thân, nhưng những người đàn ông ấy lại chẳng đáng được phụ nữ hi sinh như vậy.”



──────── ♥ ♥ ♥ ♥ ♥ ────────

Eo4U6Ul.png


9Xbwh4g.png
kC0aAgq.png
xGNXxK1.png
wCOhlbX.jpg
VwJsrLV.jpg
lFTymx3.png
 

Cuonlennho

"Cuộc đời yên ổn, năm tháng bình yên."
Thành viên thân thiết
Tham gia
5/3/2010
Bài viết
1.780
Chương 6: Em sẽ mãi mãi yêu anh
hóa ra yêu một người thì nên cho người ấy biết vì biết đâu có một ngày sẽ mất người đó mãi mãi



──────── ♥ ♥ ♥ ♥ ♥ ────────

CoUn96b.jpg
LErTmQy.jpg
gzE7tBK.jpg
fXqh2Ze.jpg
 
Top