[Dịch] Hoàng Tử Bé (The Little Prince) - Antoine de Saint-Exupéry

Yoshida

Practice makes perfect
Thành viên thân thiết
Tham gia
15/5/2020
Bài viết
639
Title: Hoàng Tử Bé ( The Little Prince )
Author: Antoine de Saint-Exupéry
Translator: Yoshida
Summary: Câu chuyện về chuyến phiêu lưu của một cậu bé sống ở một hành tinh tí hon B12. Cậu khám phá, học hỏi những điều kì quặc, thú vị mà mình chưa bao giờ biết.
*Truyện phù hợp cho mọi lứa tuổi.*
 

Yoshida

Practice makes perfect
Thành viên thân thiết
Tham gia
15/5/2020
Bài viết
639
Chúng tôi được giới thiệu bởi một người dẫn chuyện, một phi công và ý tưởng về sự trưởng thành của anh ấy

Khi tôi lên sáu, một lần, tôi nhìn thấy một bức tranh tuyệt đẹp trong một quyển sách có tên “Những Câu Chuyện Có Thật Từ Thiên Nhiên” nói về rừng nguyên sinh. Đó là ảnh của một con trăn đang co thắt khi nuốt con vật nọ. Đây là bản sao của một bản vẽ. Trong sách có viết: “Loài trăn nuốt trọn con mồi mà không cần nhai. Sau đó, chúng không di chuyển mà ngủ yên trong suốt sáu tháng để tiêu hóa con mồi.”

Tôi đăm chiêu suy nghĩ về những cuộc phiêu lưu trong rừng. Và sau khoảng thời gian hí hoáy với những chiếc bút màu, tôi đã thành công trong lần vẽ đầu tiên của mình. Bức tranh Số 1 của tôi, nó trông như thế này:
HTB1.PNG

Tôi đã cho người lớn xem kiệt tác của mình và hỏi họ liệu bức vẽ ấy có khiến họ sợ hãi.

Nhưng họ lại trả lời: “Sợ? Ai lại sợ một chiếc mũ nhỉ?”

Bức tranh của tôi không phải vẽ một chiếc mũ. Đó là một bức ảnh về sự co thắt của con trăn khi nó đang tiêu hóa một con voi. Nhưng vì những người lớn không thể hiểu nó, tôi đã phải vẽ một bức khác: tôi vẽ thêm phần bên trong của con trăn để người lớn có thể thấy rõ điều đó. Họ luôn cần sự giải thích cho mọi thứ. Bức tranh Số 2 của tôi trông thế này:

HTB2.PNG

Phản ứng của những người lớn lần này là, họ khuyên tôi nên gạt những bức vẽ về con trăn, dù trong dù ngoài. Thay vào đó, hãy dành hết tâm trí cho các môn sử, địa, toán và văn. Đó là lí do vì sao, ở tuổi thứ sáu, tôi đã từ bỏ những điều tuyệt vời như trở thành một họa sĩ. Tôi cảm thấy rất thất vọng về Bức tranh Số 1 và Số 2 tệ hại của mình. Người lớn chẳng bao giờ tự mình hiểu bất cứ điều gì khiến những đứa trẻ thật mệt mỏi khi phải luôn giải thích mọi thứ cho họ.

Thế nên sau đó, tôi đã chọn một nghề khác: lái máy bay. Tôi đã vòng quanh thế giới, mỗi nơi một chút. Địa lý quả rất hữu ích cho tôi. Chỉ trong nháy mắt, tôi có thể phân biệt Trung Quốc với Arizona. Nếu một người bị lạc trong đêm, những kiến thức như vậy hẳn rất có giá trị.

Cuộc đời này, tôi đã được gặp gỡ nhiều người quan tâm đến các vấn đề hậu quả. Tôi sống giữa những người trưởng thành. Họ rất thân mật, gần gũi. Nhưng điều đó chẳng thay đổi nhiều suy nghĩ của tôi về họ.

Mỗi khi tôi gặp một ai đó dường như từng quen biết, tôi thử cho anh ta xem Bức tranh Số 1 mà tôi luôn giữ bên mình. Tôi cố tìm hiểu xem, anh ta liệu có phải là một người hiểu biết thật sự. Nhưng, cho dù là ai, anh ta hay cô ta, đều luôn đáp:

“Đó là một cái mũ.”

Sau đó, tôi không bao giờ đề cập đến sự co thắt của trăn, hoặc rừng nguyên sinh, hay là các ngôi sao khi nói chuyện với những người ấy. Tôi hạ mình xuống ngang với trình độ của họ, nói với họ về cầu, gôn, về chính trị, hay cà vạt. Và người lớn sẽ rất vui vì đã được gặp một người đàn ông có nhận thức như vậy.
 

Yoshida

Practice makes perfect
Thành viên thân thiết
Tham gia
15/5/2020
Bài viết
639
2: Người dẫn chuyện mắc kẹt ở sa mạc và làm quen với Hoảng Tử Bé

Thế nên tôi đã một mình sống cuộc sống của mình. Chẳng một ai tôi có thể thực sự nói chuyện cho đến khi chiếc máy bay của tôi gặp tai nạn ở sa mạc Sahara vào sáu năm trước. Thứ gì đó đã làm hỏng máy móc của tôi. Bên cạnh tôi chẳng có một thợ sửa máy hay một hành khách nào, tôi phải tự mình cố gắng sửa chửa nó. Đối với tôi, nó giờ là một câu hỏi giữa sống hoặc chết: tôi hầu như không còn đủ nước uống đến hết tuần.

Đêm đầu tiên, tôi ngủ trên bãi cát, cách biệt nơi ở của con người. Tôi bị cô lập còn hơn cả một thủy thủ bị đắm tàu đang lênh đênh trên một chiếc bè giữa đại dương mênh mông. Như thế để bạn có thể tưởng tượng sự ngạc nhiên của tôi, khi hừng đông vừa ló dạng, tôi bị đánh thức bởi một giọng nói nhỏ nhẹ kì lạ. Nó nói:

“Làm ơn, hãy vẽ cho cháu một con cừu!”

“Gì?”

“Vẽ cho cháu một con cừu!”

Tôi nhổm người, hệt như sét đánh bên tai. Tôi chớp mắt băn khoăn, nhìn kĩ chung quanh mình. Tôi chợt thấy một cậu bé nhỏ nhắn rất phi thường đứng chăm chú nhìn tôi với sự nghiêm túc. Ở đây bạn có thể thấy bức chân dung đẹp nhất mà sau này, tôi có thể khắc họa lại cậu bé ấy. Nhưng bản vẽ của tôi hẳn là kém duyên hơn nhiều so với dáng vẻ của cậu.

Capture.PNG

Tuy nhiên, đó không phải là lỗi của tôi. Người lớn chưa từng khuyến khích tôi theo con đường họa sĩ khi tôi sáu tuổi, tôi cũng chưa bao giờ học vẽ bất cứ thứ gì, ngoại trừ bên ngoài và bên trong con trăn.

Giờ đây tôi nhìn chăm chăm vào sự hiện diện bất ngờ này với đôi bắt đầy kinh ngạc. Hãy nhớ rằng, tôi đang bị mắc kẹt trên sa mặc cách khu vực sinh sống hàng nghìn dặm. Và cậu bé nhỏ của tôi dường như không hề lang thang giữa đồi cát, cũng không ngất xỉu vì mỏi mệt, hoặc đói, hoặc khát, hoặc sợ hãi. Chẳng có dấu hiệu nào cho thấy cậu bé đang thất lạc giữa sa mặc, cách thế giới sống hàng nghìn dặm.

Cuối cùng, tôi cũng đã nói với cậu bé:

“Nhưng... cháu làm gì ở đây?”

Cậu bé lặp lại câu trả lời của mình, thật chậm rãi như thế nó đang nói về một vấn đề hậu quả lớn:

“Làm ơn, hãy vẽ giúp cháu một con cừu...”

Khi một điều quá mức thấu hiểu được, người ta không thể làm trái. Vì nó có vẻ phi lý với tôi, một nghìn dặm cách xa sinh hoạt của con người và một điều gì đó khiến tôi lấy một tờ giấy và cây bút máy trong túi ra.

Tôi nhớ lại, tôi đã tập trung vào việc học các môn địa, sử, toán hay văn thế nào, và nói với đứa trẻ (cũng hơi trớ trêu) rằng tôi không biết vẽ làm sao. Cậu bé trả lời:

“Điều đó không quan trọng. Hãy vẽ cho cháu một con cừu...”

Nhưng tôi chưa bao giờ vẽ một con cừu nào. Vì vậy, tôi đã vẽ cho cậu bé một trong hai bức tranh mà tôi vẫn thường hay vẽ. Đó là sự co thắt của một con trăn nhìn từ bên ngoài. Và tôi khá ngạc nhiên trước thái độ của cậu khi trông thấy bức tranh:

“Không, không, không! Cháu không muốn một con voi bị một con trăn nuốt chửng. Trăn là một sinh vật rất nguy hiểm, còn voi thì rất cồng kềnh. Chỗ cháu ở, mọi thứ đều rất nhỏ. Những gì cháu cần là một con cừu mà thôi. Hãy vẽ cho cháu một con cừu.”

Thế là, tôi bắt tay vào vẽ.

a.PNG

Cậu bé xem xét nó thật kỹ càng, rồi nói:

“Không, con cừu này thật yếu ớt. Hãy vẽ cho cháu một con khác.”

Vậy nên tôi đã vẽ một bức khác.

b.PNG

Cậu bạn bé nhỏ của tôi dịu dàng e ấp:

“Chú đã tìm thấy chính mình rồi,” cậu nói, “nhưng đây không phải là một con cừu. Nó là một con cừu đực, nó có sừng.”

Và tôi lại phải vẽ một lần nữa.

c.PNG

Nhưng nó, lại một lần nữa, bị bác bỏ.

“Con này già quá. Cháu muốn một con có thể sống lâu thật lâu cơ.”

Lúc này tôi đã hoàn toàn mất hết kiên nhẫn vì tôi cần phải nhanh chóng sửa chữa động cơ của mình. Vì vậy, tôi bỏ cuộc.
d.PNG
Và tôi đã giải thích rằng:

“Đây là chiếc hộp của ta, con cừu mà cháu cần đang ở bên trong ấy.”

Tôi rất ngạc nhiên khi thấy một tia sáng lóe lên trên khuôn mặt anh bạn bé nhỏ của tôi:

“Đó chính xác là điều cháu muốn! Chú có nghĩ con cừu này sẽ ăn nhiều cỏ chứ?”

“Tại sao?”

“Bởi vì nơi cháu sống mọi thứ đều rất nhỏ...”

“Chắc chắn sẽ có đủ cỏ cho nó mà,” tôi nói, “Con cừu ta cho cháu nó rất nhỏ.”

Cậu bé chăm chú nhìn bức vẽ:

“Không nhỏ đến mức... Nhìn này! Nó đi ngủ rồi ...”

Và đó là cách mà tôi làm quen với Hoàng Tử Bé
 

Yoshida

Practice makes perfect
Thành viên thân thiết
Tham gia
15/5/2020
Bài viết
639
3. Người kể chuyện tìm hiểu nơi ở của Hoàng Tử

Tôi phải mất một khoảng thời gian khá dài để biết cậu bé đến từ đâu. Hoàng Tử Bé đã hỏi tôi rất nhiều câu hỏi, nhưng dường như chẳng bao giờ chú ý đến câu hỏi của tôi. Tôi biết những điều ấy qua những câu kể vô thức của cậu, từng chút một.

Ví dụ như lần đầu tiên cậu bé thấy chiếc máy bay của tôi chẳng hạn. (Tôi sẽ không vẽ chiếc máy bay của mình, nó quá phức tạp với tôi), cậu hỏi tôi:

“Đó là vật gì vậy?”

“Đó không hẳn là một vật. Nó bay. Nó là một chiếc máy bay, chiếc máy bay của ta.”

Và tôi cảm thấy thật tự hào khi cho cậu bé biết rằng tôi có thể bay.

Cậu bé thốt lên:

“Cái gì! Chú rơi từ trên trời xuống á?”

“Phải,”, tôi từ tốn trả lời.

“Ôi, thật là buồn cười!”

Và Hoàng tử Bé cười sặc sụa trông thật đáng yêu, khiến tôi phát cáu. Tôi không thích người khác xem những khó khăn của tôi như một trò đùa.

Sau đó, cậu nói:

“Vậy là chú cũng đến từ bầu trời! Chú ở hành tinh nào?”

Tôi bất ngờ nhìn thấy sự hiện diện của một bí ẩn chưa được khai phá, tôi hỏi:

“Cháu đến từ hành tinh khác?”

Nhưng cậu bé không trả lời. Cậu chỉ nhẹ nhàng hất đầu, không rời mắt khỏi máy bay của tôi:

“Đúng là, chú không thể nào từ xa tới được...”

Cậu bé như chìm vào một giấc mơ rất là lâu. Sau đó, cậu đem con cừu của tôi ra khỏi túi, chiêm ngưỡng báu vật của mình.

Bạn có thể tưởng tượng sự tò mò của tôi đã được khơi dậy thế nào bởi sự nửa tin nửa ngờ này về “các hành tinh khác” không? Do đó, tôi đã rất cố gắng để tìm hiểu về chủ đề này.

“Cậu bé tí hon của ta, cháu đến từ đâu? Nơi mà cháu vẫn hay nói rằng “nơi mà cháu sống” ấy? Cháu muốn đưa con cừu này đi đâu?”

Sau một hồi im lặng, cậu đáp:

“Chiếc hộp mà chú đưa cho cháu thật tuyệt vời ở chỗ, vào buổi tối, nó có thể ngủ trong nhà của mình.”

“Đúng vậy. Và nếu cháu ngoan, ta cũng sẽ cho cháu một sợi dây để cháu có thể buộc nó lại vào ban ngày, cả một cái cọc nữa.”

Nhưng Hoàng Tử Bé có vẻ sốc trước lời đề nghị này:

“Trói nó lại ư! Thật kì quặc!”

“Nhưng nếu cháu không buộc nó lại,” tôi nói, “nó sẽ đi lang thang ở đâu đó, và sẽ bị lạc.”

Cậu bạn nhỏ phá lên cười:

“Nhưng chú nghĩ nó sẽ đi đâu?”

“Bất cứ nơi nào. Cứ đi về phía trước ấy.”

Hoàng Tử Bé nghiêm túc nói:

“Chẳng sao cả. Nơi cháu sống, mọi thứ thật rất nhỏ bé!”

Bỗng cậu đượm buồn:

“Chẳng ai có thể đi thật xa được đâu...”
 

Yoshida

Practice makes perfect
Thành viên thân thiết
Tham gia
15/5/2020
Bài viết
639
4: Người dẫn chuyện suy đoán hành tinh nơi cậu bé sống

1.PNG

Tôi lại học thêm được một điều quan trọng khác: hành tinh nơi Hoàng Tử Bé sống chỉ lớn hơn một ngôi nhà bất kì!

Nhưng điều đó không khiến tôi ngạc nhiên mấy. Tôi biết rõ ngoài những hành tinh lớn-chẳng hạn như Trái Đất, sao Mộc, sao Hỏa, sao Kim-mà chúng ta đã đặt tên, cũng có hàng trăm hành tinh khác, một số rất nhỏ đến đỗi người ta khó có thể thấy chúng qua kính viễn vọng. Khi một phi hành gia khám phá một trong số chúng, anh ta không đặt tên cho nó, nhưng chỉ gọi bằng một con số. Ví dụ, anh ta có thể sẽ gọi nó là “Tiểu hành tinh 325”.
2.PNG
Tôi thật sự tin rằng, hành tinh-nơi cậu bé đến-được biết với tên gọi B-612.

Tiểu hành tinh này chỉ được nhìn thấy duy nhất một lần qua kính viễn vọng, bởi một nhà thiên văn học người Thổ Nhĩ Kỳ, năm 1909.
3.PNG
Để thực hiện khám phá của mình, nhà thiên văn học đã trình bày nó tại Đại hội Thiên văn Quốc tế, một bài thuyết trình tuyệt vời. Nhưng ông ta ăn mặc theo phong cách Thỗ Nhĩ Kì, và chẳng ai tin lời ông cả.

Cứ như thế...
4.PNG
Cho đến một ngày, vì danh tiếng của Tiểu hành tinh B-612, một nhà độc tài Thổ Nhĩ Kì đã đưa ra một luật mới, vượt mọi những chống đối, là phải thay đổi theo phong cách ăn mặc châu Âu. Thế nên, vào năm 1920, nhà thiên văn học đã chứng minh tất cả một lần nữa, ăn mặc thật ấn tượng và sang trọng. Lần này, mọi người đã chấp nhận khám phá của ông.

Nếu tôi kể cho bạn nghe về tiểu hành tinh và làm một tờ chú thích về những con số của nó, đó chính là cách giải thích của những người trưởng thành. Khi bạn nói với họ rằng bạn có một người bạn mới, họ sẽ chẳng bao giờ hỏi bạn về những điều bình thường, như “Giọng anh ấy nghe thế nào? Anh ấy thích chơi trò gì nhất? Anh ấy có sưu tầm bướm không?” Họ sẽ hỏi: “Anh ấy bao nhiêu tuổi? Có bao nhiêu anh em? Anh ta cân nặng bao nhiêu? Bố anh ấy kiếm được bao nhiêu tiền?” Từ những con số này, họ nghĩ rằng họ đã học được vài thứ ở anh ta.

Nếu bạn muốn nói với người trưởng thành: “Tôi đã thấy một ngôi nhà xinh xắn làm từ hoa hồng, hoa phong lữ trên cửa sổ và chim bồ câu trên mái nhà.”, họ sẽ không thể tưởng tượng ra được ngôi nhà đó đâu. Bạn phải nói với họ rằng: “Tôi đã thấy một ngôi nhà với giá 20 000 đô la.” Sau đó họ sẽ thốt lên: “Ôi, ngôi nhà đó thật là đẹp!”

Vì vậy, bạn có thể nói với họ: “Bằng chứng cho thấy Hoàng Tử Bé có tồn tại là rằng cậu bé thật dễ thương, rằng cậu bé cười, và rằng cậu bé đang tìm một con cừu. Nếu ai cũng muốn có một con cừu, chứng tỏ cậu bé có tồn tại.”. Điều đó thì ích gì với họ? Họ sẽ nhún vai và nhìn bạn như một đứa trẻ. Nhưng nếu bạn nói: “Hành tinh cậu bé đến là Tiểu hành tinh B-612.” thì họ sẽ bị thuyết phục và để bạn yên khỏi những câu hỏi của họ.

Họ là thế đấy. Chẳng ai chống lại được họ. Trẻ em nên luôn thể hiện sự kiên nhẫn cao cả đối với những người trưởng thành.

Nhưng chắc hẳn, chúng ta, những người am tường cuộc sống, những con số là vấn đề không thể bỏ qua. Đáng lẽ ra tôi nên bắt đầu câu chuyện này theo kiểu cổ tích mới phải. Tôi nên nói: “Ngày xưa, có một Hoàng Tử Bé sống trên một hành tinh tí hon chỉ lớn hơn cậu ta một chút, và cậu cần một con cừu...”

Đối với những ai tường tận cuộc sống, điều đó sẽ mang lại một luồng khí lớn cho câu chuyện của tôi.

Tôi không muốn người khác đọc sách của tôi một cách cẩu thả. Tôi đã rất đau khổ khi nhắc lại những kỉ niệm này. Sáu năm đã trôi qua kể từ khi cậu bạn ấy rời xa tôi cùng với con cừu của mình. Nếu tôi cố gẳng miêu tả cậu bé ở đây, thì tôi có thể chắc rằng mình sẽ không quên cậu bé. Quên đi một người bạn là điều đáng buồn, vì không phải ai cũng có bạn. Và nếu tôi quên cậu bé, tôi có lẽ sẽ trở nên giống như những người trưởng thành không còn hứng thú với bất cứ thứ gì ngoài trừ những con số...

Vì thế, một lần nữa, tôi mua một hộp màu và vài cây viết chì. Thật khó để bắt đầu vẽ lại ở tuổi của tôi, khi tôi chưa bao giờ vẽ một bức nào ra hồn, trừ bên trong và bên ngoài con trăn năm lên sáu. Tôi sẽ cố gắng vẽ chúng càng giống càng tốt. Nhưng tôi không chắc sẽ thành công. Một bức đi đúng hướng, bức khác lại lạc đề. Tôi cũng gặp chút rắc rối về chiều cao của Hoàng Tử Bé: khi thì quá cao, khi lại quá thấp. Tôi cảm thấy phân vân về màu sắc của trang phục. Tôi rất tò mò: lúc xấu, lúc đẹp, và tôi hy vọng, nó có thể nằm ở khoảng trung bình khá.

Tôi cũng mắc sai lầm trong một số chi tiết quan trọng. Nhưng cũng không hẳn là lỗi của tôi. Vì cậu ấy chưa bao giờ giải thích điều gì cho tôi cả.

Cậu ấy nghĩ, có lẽ, tôi cũng giống cậu ấy. Nhưng than ôi, làm cách nào để có thể nhìn thấy những con cừu xuyên qua chiếc hộp được nhỉ. Chắc là tôi sắp trưởng thành rồi. Tôi sắp già đi rồi.
 

Yoshida

Practice makes perfect
Thành viên thân thiết
Tham gia
15/5/2020
Bài viết
639
5: Chúng tôi được cảnh báo về sự nguy hiểm của cây bao báp

Mỗi một ngày, tôi học được nhiều điều hơn về tiểu hành tinh của Hoàng Tử Bé, sự rời khỏi của cậu, hành trình của cậu. Nhưng những thông tin ấy được tiết lộ rất lâu vì cậu rất dễ bị phân tâm khi trò chuyện. Ngày thứ ba, tôi nghe cậu kể về thảm họa cây bao báp.

Lần này, một lần nữa, tôi phải nói cảm ơn đến những con cừu. Đột nhiên cậu bé hỏi tôi, cảm tưởng đang có một sự nghi ngờ sâu sắc: “Có thật là con cừu này sẽ ăn những bụi cỏ không?”

“Ừ, đúng vậy.”

“Ah! Thật tuyệt!”

Tôi không hiểu vì sao nó lại quan trọng đến vậy, đáng lẽ chúng nên ăn ít cỏ mới phải. Nhưng Hoàng Tử Bé nói thêm:

“Vậy thì, nó cũng ăn những cây bao báp chứ?”

Tôi đã chỉ cho cậu bé thấy, cây bao báp không phải là một bụi cây nhỏ, trái lại, nó như một lâu đài, khổng lồ. Cậu bé nên biết rằng, nếu cậu dắt cả đàn voi đi với mình, cũng sẽ chẳng thể ăn hết một cây bao báp.
5.1.PNG
Ý tưởng về đàn voi khiến cậu bé phì cười.

“Chúng ta nên chồng chúng lên nhau.” Cậu nhận xét “Trước khi chúng quá lớn, cây bao bắp sẽ bắt đầu teo nhỏ lại.”

“Chính xác.” Tôi nói, “Nhưng sao cháu lại muốn những con cừu ăn bao báp?”

Cậu trả lời ngay lập tức: “À, đến xem này!” Kiểu như nó đang có ngay trước mắt ấy. Và tôi có nghĩa vụ phải giải quyết vấn đề này mà không cần bất gì trợ giúp nào.

Vâng, theo như tôi được biết, hành tinh nơi Hoàng Tử Bé sống cũng như tất cả các hành tinh khác-có cây tốt và cây xấu. Cây tốt sinh ra từ giống tốt, còn cây xấu sinh ra từ giống xấu. Nhưng những hạt giống là vô hình. Chúng ngủ yên sâu trong lòng đất cho đến khi một trong số chúng mong muốn được thức tỉnh. Sau đó, hạt giống nhỏ này sẽ vươn mình và bắt đầu-có chút rụt rè-kiêu hãnh hướng về phía mặt trời. Nếu nó chỉ là một mầm củ cải hay một bụi hồng, người ta sẽ để nó tiếp tục sinh trưởng ở bất cứ nơi nào nó muốn. Nhưng khi đó là một loài cây xấu, người ta phải nhổ bỏ nó càng sớm càng tốt, ngay khi người đầu tiên, lần đầu tiên nhận ra nó.

Giờ đây, những hạt giống khủng khiếp đang phát triển trên hành tinh là ngôi nhà của Hoàng Tử Bé-những cây bao báp. Mặt đất của hành tinh đã bị hủy hoại bởi chúng. Bạn sẽ chẳng bao giờ thoát khỏi cây bao báp nếu can thiệp quá muộn. Nó lan rộng trên khắp hành tinh. Rễ của chúng xuyên qua các lớp đất tạo nên những lỗ thông nhau. Và nếu hành tinh quá nhỏ, cây bao báp lại quá nhiều, nó sẽ bị phân thành nhiều mãnh...
5.2.PNG
“Đó là vấn đề nghiêm trọng.”, Hoàng Tử Bé sau này đã nói với tôi, “Khi chú vừa vệ sinh xong, sau đó lại tiếp tục vệ sinh, cứ như vậy bằng phương pháp chăm sóc tốt nhất. Chú sẽ biết rằng chú phải liên tục nhổ tất cả những cây bao báp, khi chúng vừa có thể phân biệt được với những bụi hồng, ngay tức khắc. Công việc ấy thật tẻ nhạt,” cậu nói thêm, “nhưng cũng rất dễ dàng.”

Và một ngày, cậu nói với tôi: “Chú phải vẽ thật đẹp, để những đứa trẻ nơi chú sống có thể thấy chính xác nó như thế nào. Nó rất hữu dụng cho chúng nếu một ngày chúng đi đây đó. Đôi khi,” cậu tiếp “sẽ chẳng có gì tai hại xảy đến nếu chú tạm dừng một công việc qua hôm sau. Nhưng nếu là về cây bao báp, thì đó sẽ là một thảm họa. Cháu biết một hành tinh có một kẻ lười biếng sinh sống. Cậu ta bỏ mặc ba bụi cây nhỏ...”
5.3.PNG
Thế là, tôi đã vẽ một bức tranh về hành tinh đó y như Hoàng Tử Bé đã miêu tả với tôi.

Tôi không thích nói giọng của một triết gia.

Nhưng sự nguy hiểm của cây bao báp được biết đến rất ít, những rủi ro đáng kể như vậy chỉ xảy ra khi ta lạc vào một tiểu hành tinh, lần đầu tiên tôi có thể bức phá, kiểu: “Này mấy đứa trẻ, hãy xem chừng bọn bao báp!”

Bạn bè của tôi, cũng như tôi, đã vượt khỏi những hiểm họa này từ rất lâu, chẳng ai biết về nó; và vì họ, tôi đã rất chăm chỉ vẽ điều này. Bài học tôi gửi đến bằng cách này xem ra cũng rất xứng đáng với những gì tôi phải trả.

Có lẽ bạn sẽ hỏi tôi: “Tại sao cuốn sách này chẳng có bức vẽ nào hoành tráng và ấn tượng như bức cây bao báp này?”

Câu trả lời rất đơn giản. Tôi cố gắng. Nhưng với những bức khác, tôi không thành công. Khi tôi vẽ bức tranh này, tôi đã vượt qua chính mình bởi nguồn cảm hứng từ sự cấp thiết của nó.
 

Yoshida

Practice makes perfect
Thành viên thân thiết
Tham gia
15/5/2020
Bài viết
639
6: Hoàng Tử Bé và người dẫn chuyện nói về hoàng hôn

Ôi, Hoàng Tử Bé! Từng chút một, tôi hiểu những nỗi buồn thầm kín của cậu bé trong cuộc sống... Trong thời gian dài, cậu đã tìm thấy một niềm vui yên bình, điều duy nhất để giải trí, là ngắm hoàng hôn buông. Tôi biết điều mới lạ đó vào sáng ngày thứ tư, cậu đã nói với tôi:

“Cháu rất thích ngắm hoàng hôn. Ta cùng ngắm hoàng hôn đi.”

“Nhưng chúng ta phải đợi.” Tôi nói.

“Đợi? Đợi cái gì?”

“Đợi hoàng hôn. Ta phải đợi đến đúng thời điểm.”

Lúc đầu, cậu trông có vẻ rất ngạc nhiên. Sau đó cậu tự cười một mình:

“Cháu cứ nghĩ mình đang ở nhà!”

Chỉ vậy thôi. Mọi người đều biết, khi Hoa Kì đang ở giữa trưa cũng là lúc mặt trời lặn ở Pháp.​
6.PNG
Nếu bạn có thể bay đến Pháp trong một phút, bạn có thể ngắm hoàng hôn lúc giữa trưa. Thật không may, Pháp lại quá xa. Nhưng đối với hành tinh bé nhỏ của cậu, Hoàng Tử Bé của tôi, những gì cậu cần làm là di chuyển ghế của mình vài bước. Cậu có thể thấy hoàng hôn bất cứ khi nào cậu muốn...

“Có ngày,” cậu nói với tôi, “cháu đã thấy hoàng hôn bốn mươi bốn lần!”

Và một lúc sau, cậu nói thêm:

“Chú biết không, một người yêu hoàng hôn khi họ cảm thấy rất buồn...”

“Vậy cháu có buồn không?” tôi hỏi, “vào ngày có bốn mươi bốn hoàng hôn ấy?”

Nhưng Hoàng Tử Bé không trả lời.​
 

Yoshida

Practice makes perfect
Thành viên thân thiết
Tham gia
15/5/2020
Bài viết
639
7. Người dẫn chuyện tìm hiểu bí mật về cuộc sống của Hoàng Tử Bé

Vào ngày thứ năm, một lần nữa, như mọi khi, nhờ vào những chú cừu, bí mật về cuộc sống của Hoàng Tử Bé cũng dần được tiết lộ. Rất bất ngờ, không có điều gì dẫn dắt cả, cứ như thể câu hỏi ấy được sinh ra từ quá trình thiền định lâu dài và lặng lẽ, cậu hỏi:

“Một con cừu, nếu nó ăn những bụi cây nhỏ, chắc nó cũng ăn hoa phải không?”

“Một con cừu,” tôi trả lời, “ăn bất cứ thứ gì trong tầm với của nó.”

“Kể cả hoa có gai?”

“Ừ, kể cả hoa có gai.”

“Vậy thì những chiếc gai, nó có công dụng gì?”

Tôi không biết. Lúc đó, tôi đang bận cố mở một chiếc bu lông bị kẹt trong động cơ của tôi. Tôi đang rất lo lắng, vì sự cố máy bay của tôi ngày càng nghiêm trọng. Và lượng nước uống còn lại rất ít, khiên tôi càng thêm lo sợ về những điều tồi tệ nhất sắp đến.

“Những chiếc gai, chúng có công dụng gì?”

Hoàng Tử Bé không bao giờ chịu từ bỏ câu hỏi nào một khi đã hỏi. Cũng như tôi với cái bu lông này vậy. Và tôi đã trả lời cậu với điều đầu tiên xuất hiện trong đầu:

“Có gai chẳng ích lợi gì. Hoa có gai chỉ để làm kiểng!”

“Oh!”

Một khoảnh khắc im lặng. Rồi Hoàng Tử Bé vụt tươi tắn trở lại cùng với chút phẫn uất:

“Cháu không tin chú! Hoa là sinh vật yếu ớt. Chúng cố gắng trấn an bản thân hết sức có thể. Chúng tin rằng những cái gai là những vũ khí khủng khiếp...”

Tôi không trả lời. Khi ấy, tôi tự nhủ: “Nếu cái chốt này vẫn không bình thường trở lại, ta sẽ lấy búa đập ngươi.” Một lần nữa, Hoàng Tử Bé làm xáo trộn suy nghĩ của tôi.

“Và chú thực sự tin rằng những bông hoa...”

“Ôi không!” Tôi khóc. “Không, không không! Ta không tin gì hết. Ta đã nói với cháu tất cả những gì ta nghĩ rồi. Cháu thấy không, ta đang rất bận rộn với các vấn đề hậu quả đây này!”

Cậu ta nhìn chằm chằm vào tôi, đập mạnh.

“Vấn đề hậu quả!”

Cậu nhìn tôi ớ đó, với chiếc búa trên tay, những ngón tay bám đầy dầu động cơ đen sì, cúi xuống trên một vật thể mà cậu nghĩ nó thật là xấu xí...

“Chú nói chuyện hệt những người lớn!”

Điều đó khiến tôi hơi xấu hổ. Cậu bé lại tiếp tục:

“Chú trộn lẫn mọi thứ vào nhau... rồi lại nhầm lẫn mọi thứ...”

Cậu bé thực sự rất tức giận, mái tóc vàng tung bay trong gió.

“Cháu biết một hành tinh có một quý ông mặt đỏ. Ông ta chưa bào giờ ngửi thấy một bông hoa, chưa bào giờ nhìn vào một ngôi sao, cũng chưa từng yêu ai. Ông ta chưa bao giờ làm điều gì khác hơn việc cộng các số liệu. Và cả ngày ông ta cứ lẩm bẩm, giống như chú: ‘Ta đang bận rộn với những vấn đề hậu quả!’ Và điều đó khiến ông ta tự hào. Nhưng ông ta không phải là một người đàn ông-mà là một cây nấm!”

“Một cái gì?”

“Một cây nấm!”

Hoàng Tử Bé trắng bệch vì giận.

“Những bông hoa đã có gai hàng triệu năm. Và hàng triệu năm đó những con cừu vẫn cứ ăn chúng. Đó không phải là một vấn đề hậu quả cố gắng hiểu tại sao những bông hoa lại gặp quá nhiều rắc rối mà những chiếc gai lại không đem đến cho chúng ích lợi gì sao? Cuộc đấu tranh giữa những con cừu và những bông hoa không quan trọng sao? Đây không phải là vấn đề để lại hậu quả nhiều hơn núi tiền của quý ông mặt đỏ to béo ấy sao? Và nếu cháu biết-cháu, chính cháu- một bông hoa duy nhát trên hành tinh, chỉ mọc ở chỗ của cháu, rồi chúng bị những con cừu nhỏ tiêu diệt chỉ trong một nhát cắn vào một buổi sáng nào đó, mà không hề nhận ra chúng đang làm gì--Ồ, chú cho rằng điều đó không quan trọng!”

Gương mặt cậu bé dần chuyển sang đỏ:

“Nếu ai đó yêu một bông hoa, một bông hoa duy nhất giữa hàng triệu vì sao, chỉ cần nhìn vào những vì sao thôi cũng đủ khiến anh ta cảm thấy hạnh phúc. Anh ta nói với mình: “Đâu đó trên kia, hoa của tôi đang ở đó...” Nhưng nếu cừu ăn hoa, trong chốc lát tất cả những vì sao của anh ấy sẽ tối tăm... Và chú cho rằng điều đó không quan trọng!”

Cậu không nói gì thêm. Giọng bỗng nghẹn ngào thổn thức.
7.PNG
Màn đêm buông xuống. Tôi thả dụng cụ khỏi tay mình. Đối với tôi, bây giờ điều nào quan trọng nhất: cái búa, bu lông, cơn khát hay cái chết? Một ngôi sao, một hành tinh, Trái Đất, một Hoàng Tử Bé khiến tôi cảm thấy được an ủi. Tôi vòng tay qua cậu bé, nói với cậu:

“Bông hoa mà cháu yêu thích sẽ không gặp nguy hiểm đâu. Chú sẽ vẽ cho cháu một cái mõm cho chú cừu. Chú cũng sẽ vẽ hàng rào xung quanh bông hoa ấy. Chú sẽ...”

Tôi không biết phải nói gì với cậu. Tôi cảm thấy thật lúng túng và tội lỗi. Tôi không biết làm cách nào để đến gần cậu hơn, cũng cậu bé đi tiếp, một lần nữa, đến một nơi bí mật, một vùng đất của những giọt nước mắt.
 

Yoshida

Practice makes perfect
Thành viên thân thiết
Tham gia
15/5/2020
Bài viết
639
8. Hoa hồng đến hành tinh của Hoàng Tử Bé

Tôi sớm được học biết rõ hơn về loài hoa này. Trên hành tinh của Hoàng Tử Bé, hoa rất giản đơn. Chúng chỉ có một cách hoa, không chiếm quá nhiều diện tích, chúng chẳng gây rắc rối cho ai cả. Chúng mọc trên cỏ mỗi buổi sáng, và đến đêm, chúng sẽ dần mờ đi. Nhưng một ngày nọ, một hạt giống không biết đến từ đâu theo gió đến, một loài hoa mới xuất hiện, Hoàng Tử Bé đã quan sát rất kĩ mầm hoa ấy chẳng giống bất kì mầm nào trên hành tinh của cậu. Nó có thể, bạn biết đó, là một loại bao báp mới.

Cây bụi ngừng phát triển, chuẩn bị ra hoa. Hoàng Tử Bé-người đầu tiên chứng kiến mọi việc, đã rất mong chờ một điều kì diệu sẽ xảy ra. Nhưng bông hoa thì lại rất tỉ mỉ chuẩn bị vẻ đẹp bên trong căn phòng xanh của mình. Cô cẩn thận chọn màu sắc. Cô chỉnh từng cánh hoa một. Cô không muốn chào đón thế giới với vẻ ngoài xù xì như những cánh đồng anh túc. Cô muốn mình xuất hiện thật lộng lẫy và rạng ngời. Vâng, cô ấy là một sinh vật đầy quyến rũ. Và cô ta cứ ẩn mình điểm trang từ ngày này sang ngày khác.
8.1.PNG
Rồi một sáng, đúng là vào lúc mặt trời mọc, cô ấy bất ngờ lộ diện.

Và, sau những sự tỉ mỉ chính xác ấy, cô ngáp:

“A! Tôi sợ phải thức giấc. Mong cậu thứ lỗi. Những cánh hoa của tôi vẫn chưa đẹp...”

Nhưng Hoàng Tử Bé không thể kìm chế được sự ngưỡng mộ của mình:

“Ôi! Cậu đẹp làm sao!”

“Đương nhiên” bông hoa đáp lại một cách ngọt ngào, “và tôi được sinh ra cùng lúc với mặt trời...”

Hoàng Tử Bé có thể dễ dàng đoán được rằng cô ấy không khiêm tốn cho lắm, nhưng thật cảm động và thú vị thay, cô ấy đang ở đây!

“Tôi nghĩ là đã đến giờ ăn sáng,” cô ấy nói thêm ngay sau đó, “Nếu cậu có lòng tốt, hãy nghĩ đến nhu cầu của tôi...”

Và Hoàng Tử Bé, hoàn toàn chán nản, đi tìm một bình nước. Thế là, cậu chăm sóc bông hoa.
8.2.PNG
Và thế lá, cô ấy, rất nhanh chóng, bắt đầu hành hạ cậu bằng sự phù phiếm của mình, đó là một sự thật khá khó nói. Chẳng hạn, một ngày, khi cô ấy nói về bốn cái gai của mình, thì bảo Hoàng Tử Bé rằng:

“Hãy để những con hổ với những móng vuốt của chúng đến đây!”

“Trên hành tinh của tớ không có hổ,” Hoàng Tứ Bé phản đối, “Và dù sao, hổ cũng không ăn cỏ dại.”
8.3.PNG
“Tôi không phải là cỏ dại,”, bông hoa ngọt ngào đáp lại.

“Xin lỗi...”

“Tôi không sợ hổ chút nào,” cô tiếp, “nhưng tôi lại sợ gió. Cậu có một cái chắn cho tôi chứ?”

Hoàng Tử Bé nhận xét: “Đúng là những cơn gió thật đáng sợ-đó là điều xui xẻo với các loại thực vật.”, và cậu tự nhủ: “Bông hoa này thật là phức tạp...”

“Vào ban đêm, tôi muốn cậu đặt tôi trong chiếc lồng thủy tinh. Ở đây lạnh quá. Nơi của tôi...”
8.4.PNG
Cô tự ngắt lời mình, cuộn mình lại như một hạt giống. Cô không biết điều gì ở thế giới khác cả. Thật đáng xấu hổ vì đã tự đưa mình vào một nơi không tên như vậy, cô ho hai ba lần để khiến Hoàng Tử Bé đi lệch khỏi những điều không thật ấy.

“Màn chắn?”

“Tôi chỉ định tìm nó khi cậu nói chuyện với tôi...”

Rồi cô ho thêm chút nữa để khiến cậu phải áy náy. Như nhau cả thôi. Hoàng Tử Bé bất chấp tất cả những thiện chí không thể tách rời khỏi tình yêu, nghi ngờ cô ấy. Cậu đã nghiêm túc thực hiện những yêu cầu không quan trọng, điều đó khiến cậu rất không hài lòng.

“Đáng lẽ cháu không nên nghe theo cô ta,” một ngày cậu tâm sự với tôi. “Một con người không bao giờ nghe lời một bông hoa. Ta chỉ nên ngắm và ngửi hương thơm của chúng. Bông hoa của cháu đã mang hương thơm đến cả hành tinh. Nhưng cháu không biết làm thể nào để vui được trong sự nũng nịu của cô ta. Câu chuyện về mấy cái móng vuốt khiến cháu rất băn khoăn, đáng lẽ phải là sự dịu dàng và thương cảm mới đúng.”

Cậu tiếp tục tâm sự:

“Thực sự cháu không hiểu bất cứ điều gì! Cháu nên đánh giá qua hành động chứ không qua lời nói. Cô ấy tỏa hương thơm và sự rạng rõ của mình vượt quá khả năng cháu. Cháu không nên chạy trốn cô ấy... Cháu phải nhận ra tất cả tình cảm ấn sau những chiếc gai nhỏ bé tội nghiệp của cô ấy. Hoa là vậy, không nhất quán! Nhưng cháu còn quá nhỏ để biết thế nào là yêu...”
8.5.PNG
 
Top