[DC Fanfic Challenge] Trăng tàn vì ai

Trong chuyên mục 'Đã hoàn thành' đăng bởi chiho, 20/8/2017. — 2.115 Lượt xem

  1. chiho

    chiho quy ẩn giang hồ Thành viên thân thiết

    [DC Fanfic Challenge] Trăng tàn vì ai

    [​IMG]

    TRĂNG TÀN VÌ AI | T

    From Một người bí ẩn trong BTGT

    Nhân vật thuộc về Aoyama Gosho. Chủ đề thuộc về người khác. Nội dung thuộc về tác giả.

    11. Đã một năm mà tên siêu trộm Kid không xuất hiện, cũng không có tung tích. Và Shinichi đã mang hẳn viên đá quý của gia đình mà mẹ cậu tốn cả mấy chục triệu đô mua về để dụ "người tình" yêu quý ra mặt.

    ...
    Tờ báo còn thơm mùi giấy mực trải sẵn trước mặt, Shinichi uể oải lật giở từng trang. Đôi mắt màu biển khơi dưới hàng mi khẽ chuyển động, đáy mắt không còn chút đam mê gợn sóng. Buông khẽ một tiếng thở dài, cậu hờ hững gấp lại những trang giấy.

    Tokyo những ngày này sao mà bình yên quá! Không một vụ án hình sự nghiêm trọng nào, cũng không có những cuộc đấu trí làm Shinichi bận tâm. Tokyo thanh tịnh và êm đềm đến lạ.

    Và điều đó làm ngài thám tử đại tài cảm thấy bứt rứt không yên.

    Ngắm hình ảnh phản chiếu của mình qua tấm kính cửa sổ, cậu nhớ lại mái tóc chỉ ít lâu trước đã từng rất đen và loà xoà, đôi mắt ngày xưa luôn đong đầy nhiệt huyết tuổi trẻ. Giờ đây, tất cả đã phai nhạt đến mức cậu cảm thấy như không còn gì có thể cứu vãn được, hệt như quãng thanh xuân đã gặm nhấm thời trai trẻ, hệt như những kỉ niệm đã mài mòn tuổi đôi mươi…

    Nhớ về khoảng thời gian giấu mình trong lốt một đứa bé, Shinichi đã giải quyết không biết bao nhiêu vụ trọng án. Cũng chỉ mới một vài năm trôi qua đó thôi, xuân sang hè đến, thu tới đông về, vậy mà như thể đồng hồ của cậu đã ngưng đọng lại từ khoảnh khắc cậu trở thành học sinh lớp một. Shinichi không còn chút ý niệm nào về thời gian nữa. Tất cả đều trở nên mơ hồ. Nhưng cậu vẫn giữ lại kí ức về những ngày còn núp sau bóng lưng ông râu kẽm để trợ giúp phá án, những lần thi tài với Heiji Hattori để chứng tỏ trình độ thám tử giữa hai miền Đông Tây. Và… và cả những đêm miệt mài đuổi bắt tên trộm áo trắng giữa vầng trăng tỏ vành vạch…

    Lại một tiếng thở dài cất lên trong khung cảnh yên lặng đến nao lòng.

    Nhìn xuống trang báo gấp gọn trên bàn, Shinichi rủa thầm những tin tức nhạt nhẽo về chính trị hay kinh tế không hề giúp cậu khuây khoả chút nào. Ai quan tâm về một ông chính trị gia vừa kết thúc chuyến viếng thăm các nước láng giềng, hay đồng tiền Nhật Bản lại vừa xuống giá chứ? Cậu ao ước một lần nữa lại được nhìn thấy chính mình hiện diện trên khắp các mặt báo, với dòng tit cực lớn nói về những vụ án mà cậu đã góp công giúp cảnh sát khám phá ra sự thật, hoặc những phi vụ trộm cướp mà cậu đã thành công triệt phá. Chỉ có những lời tâng bốc mơn trớn ấy mới khiến Shinichi cảm thấy thoả mãn, chứng minh rằng cậu vẫn còn hữu ích với cuộc đời. Bộ óc của cậu sẽ đình trệ nếu không được hoạt động luôn, vậy mà thời gian gần đây cậu hiếm khi có dịp sử dụng đến nó. Phá án cũng không, bắt trộm cũng không. Mà phải rồi… Tên trộm đó, tên Kaitou Kid đó, từ lâu hắn đã biệt tăm biệt tích. Như thể các vụ án trên đời đã bị hắn đánh cắp, và rồi tất cả đã cùng với hắn biến mất như sương tan vào gió vậy.

    Được phá án và được đối đầu với tên siêu trộm, từ khi nào đó lại là hai lẽ sống của Shinichi, là lý do mà cậu vẫn còn gắng gượng mà tồn tại đến lúc này. Vậy mà giờ đây, không còn vụ án nào đáng để cậu phải vận dụng bộ óc thiên tài nữa. Cũng không còn Kid, kẻ oan gia luôn gây phiền phức cho cậu, mà mỗi lần hắn xuất hiện là mỗi lần khiến cậu nhức nhối.

    “Có lẽ hắn cũng đang trong tình trạng bế tắc giống như mình…” Shinichi nhủ thầm. Còn gì trớ trêu hơn việc thám tử không còn vụ án nào để điều tra, kẻ trộm không còn mục tiêu nào để lấy cắp? Mà Shinichi, với lương tâm của một vị thám tử, đáng lẽ phải bằng lòng với một xã hội bình yên như bây giờ. Không có án mạng thì không có thương vong, người người nhà nhà đều hạnh phúc, chỉ trừ Shinichi ra.

    Xã hội bình yên, còn lòng thám tử buồn ảm đạm quá.

    Lặng lẽ quét ánh mắt quanh gian phòng sơn trắng như hoa tuyết giữa trời đông, cậu tự hỏi tại sao không phết chút màu vào cuộc sống vốn dĩ quá an nhàn đến nhàm chán?

    Tên siêu trộm chết tiệt kia, chẳng biết vì lý do gì mà hắn đột ngột giải nghệ không một lời thông báo. Nếu hắn xuất hiện ngay lúc này thì tốt biết bao, mình sẽ ngàn vạn lần cảm ơn hắn. Mong rằng sẽ có án mạng xảy ra để được phá án thì đúng là táng tận lương tâm, nhưng mong một tên siêu trộm quay về đấu trí với mình thì chắc sẽ không có vấn đề gì chứ? Tên Kid đó, dòng máu nghệ sĩ chảy giần giật trong người khiến hắn chỉ quan tâm đến yếu tố khoa trương chảnh choẹ, chứ đâu có ý muốn làm hại đến bất cứ ai. Thật là đáng tiếc nếu như Kid đã quên béng mất những lần đối đầu ngộp thở giữa hắn và cậu. Hoặc hắn cũng đang gặp tình trạng giống như cậu lúc này, ngồi nhàn nhã ở một xó xỉnh nào đó, chép miệng tiếc rẻ khi hồi tưởng về thời oanh liệt ngày xưa.

    Chà, giá như có một tình huống nào đó giúp mình và hắn một lần nữa mặt đối mặt với nhau nhỉ? Mình có thể tìm hiểu nguyên nhân vì sao hắn không còn muốn xuất hiện giữa ánh đèn sân khấu nữa. Ngày đó để dụ được Kid lộ diện, ông bác giàu có nhà Suzuki đã làm gì?

    Nếu hắn không có lý do gì để tự tìm đến với mình, vậy thì mình sẽ cho hắn lý do mà hắn không thể nào khước từ nổi.

    Sự hưng phấn đột ngột ào đến, cuồn cuộn chảy như cocaine. Ý tưởng tới bất chợt làm cậu cảm thấy vô cùng thích thú. Shinichi nhấc chiếc điện thoại trên bàn, nhấn hàng số quen thuộc của cậu bạn thám tử da ngăm, vừa nghe hồi chuông đổ vừa mỉm cười khoan khoái.





    Heiji Hattori đặt chiếc điện thoại trở lại mặt bàn, kết thúc một cuộc nói chuyện đường dài đầy bất ngờ. Được nghe lại giọng nói sôi nổi khi xưa của Shinichi, anh vừa có chút kinh ngạc, lại không khỏi mừng vui. Và bây giờ, sự mừng vui ấy đang dần hạ nhiệt để nhường chỗ cho nỗi băn khoăn khó tả. Shinichi mà anh biết giờ đây đã khác xưa nhiều lắm. Anh không thể trách cậu vì chút suy nghĩ có phần ngông cuồng này, người ta có câu nhàn cư vi bất thiện mà. Anh biết cả cậu và anh sẽ không thể nào sống an ổn nếu như không được quay cuồng trong những tư duy và suy luận.

    Nhưng nghiệt ngã làm sao, thiên hạ thái bình lại khiến cho cậu khổ sở đến vậy?

    “Nếu như điều đó làm cho cậu vui lên, Shinichi, tớ đương nhiên là sẽ giúp cậu.” Anh đã trả lời Shinichi như vậy trong điện thoại. Chỉ có điều giờ đây khi có đủ thời gian để ngồi tự vấn lương tâm, anh không khỏi cảm thấy day dứt. Trên danh nghĩa thám tử, đáng lẽ ra anh không nên tiếp tay cho những cuộc làm càn của cậu như vậy.

    Tổ chức một vụ vây bắt tên siêu trộm đã biến mất từ lâu, làm khuấy đảo truyền thông và giới cảnh sát, chỉ để cuộc sống của một tên thám tử trẻ tuổi bớt nhàm chán đi, chỉ nghe qua thôi đã thấy thật là một việc làm không thể chấp nhận nổi! Tuy nhiên, trên danh nghĩa là một người bạn chí cốt đã cùng nhau vào sinh ra tử, Heiji không bao giờ từ chối bất cứ việc gì có thể giúp ích cho Shinichi.

    Mặc dù anh biết, tình trạng này không thể kéo dài được lâu.

    Đưa mắt nhìn về phía chân trời xa xăm, áng mây đang cuộn lại thành từng cơn, cũng như bão tố trong lòng anh đang dậy sóng từng đợt.

    Tớ đương nhiên sẽ giúp cậu, Shinichi…

    … và giúp cả cho tớ nữa…






    Để chiêu dụ được tên siêu trộm, Shinichi đã phải muối mặt nhờ vả người mẹ minh tinh cho mượn chiếc vòng cổ đính một viên kim cương hình quả lê có trọng lượng 26.34 carat và ước tính trị giá 6.47 triệu USD. Lý do mẹ cậu sở hữu chiếc vòng cổ đắt giá này vẫn còn là điều bí ẩn, Shinichi chỉ tình cờ phát hiện ra và phán đoán với trực giác của thám tử là có một vị đại gia nào đó đã tặng bà lúc bà còn nổi tiếng, mặc dù mẹ cậu vẫn khăng khăng nói với ba rằng đây là của hồi môn của bên nhà ngoại. Không sao, mặc kệ xuất xứ của chiếc vòng cổ và giá trị có phần lép vế của nó so với những gì mà Kid đã từng lấy trộm, đây vẫn là thứ tốt nhất mà cậu có để dụ dỗ hắn ra mặt.

    Vấn đề đau đầu là làm sao ban thông cáo rộng rãi đến công chúng để Kid nắm thông tin mà tìm đến, cảnh sát sẽ đánh hơi rất nhanh và có thể gây rắc rối cho cả hắn lẫn cậu. May thay, ông bác Jirokichi vẫn còn giữ mối thâm thù với Kid từ ngày này qua tháng khác, đã đồng ý giúp Shinichi gần như hết tất cả mọi việc. Còn thanh tra Nakamori không lần nào vây bắt Kid thành công trong quá khứ, vậy thì chẳng có gì ngạc nhiên nếu ông lại để vuột mất hắn lần này. Shinichi chỉ còn lại một mối lo làm cậu trăn trở không yên. Liệu Kid có vì cậu mà xuất hiện không?

    Ngồi trong căn phòng được bài trí giản dị và tinh khiết với gam màu trắng chủ đạo, Shinichi vùi mặt vào tờ báo mới nhận được vào sáng sớm. Vành môi cong lên thành nụ cười, cậu cảm thấy hưng phấn và dễ chịu đến lạ. Phải như vậy chứ. Lại một cuộc rượt bắt nữa và lần này cậu là người làm chủ trò chơi. Nhìn hình ảnh của mình và Kid choán gần hết mặt báo, Shinichi đứng ngồi không yên. Ngày trăng rằm sắp đến, cậu phải lo chuẩn bị chu toàn để đón tiếp hắn. Nếu như Kid không xuất hiện thì thật phụ cho công sức và tấm lòng của cậu. Nhưng Shinichi có một niềm tin mãnh liệt rằng cậu sẽ được gặp lại hắn, sớm thôi.

    Ánh mắt trở nên xa vắng, Shinichi mòn mỏi chờ thời khắc đến.

    Đêm trăng tròn hôm ấy, màn trời u tịch không một gợn mây.

    Giữa sân thượng mênh mang lồng lộng gió, Shinichi ôm trong tay chiếc vòng cổ chạm khắc tinh xảo, viên kim cương lấp loáng tia sáng như đang nuốt lấy từng ngụm trăng đêm.

    Cậu có cảm giác mình đã chờ đợi đến sức tàn lực kiệt. Ngửa mặt lên chỉ thấy vầng trăng lạnh lẽo rỏ xuống thân mình. Và rồi, mảng kí ức đã vùi chôn từ lâu bất ngờ tràn về như thác đổ khiến cậu run rẩy bàng hoàng.

    Trăng tàn vì ai giữa đêm thâu...?

    Thiếu dáng người xưa phố đượm sầu…

    Shinichi co rúm người lại, khuôn mặt bần thần đến ngơ ngác, tưởng tưởng một bóng người vừa đáp xuống sân thượng bằng đôi cánh màu trắng. Người ấy nhếch mép cười, nụ cười quá đỗi quen thuộc. Shinichi dường như còn nghe được cả giọng nói cợt nhả và tinh quái. “Chào ngài, ngài thám tử lừng danh!” Và cậu thấy mình trả lời…

    “Tại sao lại thành ra nông nỗi này…?”

    Tiếng nói của chính cậu như vang vọng từ nơi nào xa xôi lắm, và cậu hoảng sợ. Heiji đứng đằng sau cậu, chua xót và bất lực. Shinichi người bạn tri kỉ của anh, thân yêu hơn cả máu mủ ruột thịt. Shinichi thám tử đại tài, với óc suy luận thông minh hiếm có.

    Shinichi Kudo hiện giờ chỉ là bệnh nhân tâm thần, lang thang xiêu vẹo trong một thế giới riêng.

    “Kid đã chết rồi, Shinichi…” Heiji khổ sở cúi gằm xuống. Anh không thể đối diện với ánh mắt ngây dại của Shinichi.

    “… Cậu nhớ lại rồi sao? Kid gặp tai nạn khi chạy trốn trong lần cuối cùng bị cậu truy bắt. Để tránh đâm vào cậu, Kid đã phanh gấp, và chiếc moto…”

    Heiji nghẹn lại, dường như những lời tự thuật này đã vắt kiệt hết mọi sức lực của anh.

    Chiếc moto trượt dài trên đường, cả Kid và Shinichi đều bị thương. Kid đương nhiên bị nặng hơn cả, không chờ được đến lúc xe cứu thương tới, Kid đã… Còn Shinichi, bị thương nặng ở vùng đầu, chẩn đoán chấn thương sọ não. Cho dù được chạy chữa bởi các chuyên gia giỏi nhất, các y bác sỹ chỉ giữ lại được mạng sống cho cậu chứ không cứu vãn được trí óc cậu. Shinichi sau khi tỉnh lại, cậu chọn quên đi những kí ức gây đau khổ như cái chết của Kid, cuộc chiến với tổ chức Áo Đen. Shinichi chấp nhận lời nói dối của mọi người, rằng cậu uống nhầm một thứ thuốc lạ do tiến sĩ Agasa điều chế, rồi cơ thể bị teo nhỏ lại thành một đứa bé sáu tuổi. Thí nghiệm trên con người dù là vô tình nhưng vẫn là hành vi phạm pháp, tiến sĩ Agasa có thể bị bắt và cơ hội điều chế thuốc giải cho cậu sẽ khó khăn hơn. Vì vậy Shinichi tạm thời lấy vỏ bọc là học sinh lớp một tên Edogawa Conan và ở chung nhà với ông Mori để vừa theo học kinh nghiệm phá án, vừa hỗ trợ tiến sĩ điều chế thuốc giải. Shinichi không phàn nàn với cơ thể trẻ con của mình. Cậu có phòng riêng ở bệnh viện tâm thần, với lí do sức khoẻ chưa hồi phục bởi tai nạn xe cộ, hàng ngày Shinichi được thăm khám, uống thuốc và xét nghiệm theo định kì. Ba mẹ cậu chu cấp tất cả những gì cậu cần, kể cả gia sư dạy học cho cậu mỗi tuần.

    Shinichi sống nhàn hạ ở bệnh viện nhưng trí óc chưa lúc nào được bình yên. Khi cảm thấy nhàm chán quá, cậu lại nhớ về những ngày xưa cũ được tự do gặp gỡ bạn bè, được dùng hết tâm trí để phá án, và cậu nhớ những lần đối đầu với Kid…

    Ôm thân hình bé nhỏ của cậu vào lòng, Heiji cố gạt đi những giọt nước mắt xót xa. Khi cơ thể không đủ sức chịu đựng cú sốc quá lớn, Shinichi sẽ ngất đi. Để rồi sáng hôm sau, cậu lại quên hết mọi chuyện đã xảy ra. Kí ức của Shinichi như một vòng luẩn quẩn, chôn vùi nơi góc khuất rồi nghiệt ngã trỗi lên.

    Anh nhấc bổng cậu trong vòng tay, bế cậu trở lại giường bệnh. Nhìn gương mặt bé thơ đang chìm trong giấc ngủ, Heiji lại không cầm được nước mắt. Anh đã phải vắt kiệt can đảm để đến gặp cậu, cùng mọi người bày ra màn kịch để lừa dối cậu, chứng kiến cậu đau khổ đến tột cùng. Nhưng anh không lấy lí do gì để từ chối cậu được.

    Khép lại cánh cửa phòng bệnh sau lưng, Heiji cảm thấy mình cũng quẩn quanh và bế tắc chẳng khác gì con người bé nhỏ đang nằm trên giường kia.



    Gió chiều lồng lộng từng cơn, vấn vít trong không khí mùi đất ẩm và giá lạnh.

    Đâu đó xung quanh nghĩa trang bốc lên những cột khói trắng mỏng tang như sợi chỉ, uốn lên lượn xuống theo chiều gió, và bao quanh một bóng người đang đứng lặng trước một tấm bia mộ.

    Heiji chăm chú ngắm nhìn di ảnh của người đã khuất. Tấm ảnh của Kaito Kuroba đã bạc màu theo dòng chảy thời gian. Đặt lên ngôi mộ một đoá hoa tươi, Heiji không nén được tiếng thở dài đầy tủi hờn.

    “Hôm qua cậu lại quay về ám Shinichi đấy hả? Có biết là cậu ta đã đau khổ thế nào không?”

    “Cậu làm tôi bị kẹt giữa cả hai người. Cậu nói xem tôi phải làm gì đây?”

    Phải làm gì khi anh không thể khép lại vết thương lòng của Shinichi?

    Cho đến khi nào đôi chân cậu mới bớt dong duổi chênh vênh?

    Cho đến khi nào cậu mới đủ sức dằn xuống những kí ức miên man hoang hoải?

    Quay trở về phòng bệnh của Shinichi, không thấy cậu nằm trên giường nữa, anh đoán cậu đã được đưa đến phòng khám nào đó. Ngồi vào chiếc bàn giấy bừa bộn sách vở, anh chú ý đến trang nhất một tờ báo in hình cậu và Kaitou Kid. Ông bác Jirokichi đã góp công làm ra cái tờ báo này mà. Anh nhủ thầm phải giấu nó đi trước khi Shinichi quay về. Cầm tờ báo lên, Heiji chợt nhìn thấy nét chữ viết tay thanh mảnh quen thuộc ở một góc giấy. Ngạc nhiên, anh vội giơ lên đọc.


    Trăng buồn trăng gẩy khúc thê lương

    Tàn rơi quạnh vắng giữa dòng thương

    Vì trăng trầm mình trên bến thước

    Ai oán nhân gian kiếp đoạn trường…



    Ngày hôm đó, Shinichi Kudo gieo mình tự tử từ sân thượng bệnh viện, khuôn mặt thanh thản như đã tìm được bến đỗ bình yên.
     




  2. Akazawa Roku

    Akazawa Roku Cố lạc... Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    5/7/2016
    Bài viết:
    31
    Lượt thích:
    3.886
    Kinh nghiệm:
    83
    To: Một người bí ẩn trong BTGT

    Nhìn cái ảnh chèn vào fic, lại thêm rating T, mình cảm thấy dường như đây không phải là thể loại mình có thể cảm nhận tốt để mà review. Nhưng đúng là chị Chiho biết dọa người mà, không có đam mĩ, không cẩu huyết, không nặng và không gì bất thường. Tóm lại có thể nói đây là một fic với tình tiết thuận theo tự nhiên. Cá nhân mình thích điều này. Những gì được nhắc đến, những gì được gợi mở trong từng câu văn, nó đơn giản, nhưng đủ khiến người đọc hiểu những gì người viết muốn truyền tải, những gì người viết muốn giấu cũng được thắt nút và cởi nút đúng lúc, đúng chỗ.

    Shinichi ban đầu có những suy nghĩ rất rất bình thường: ham muốn phá án, có chút lấn cấn vì không có dịp để mình trổ tài. Đọc tới những suy nghĩ này của Shinichi, mình nhớ tới câu nói của Bác Hồ với các chú làm việc ở bên phòng cháy chữa cháy: (đại ý)

    - Bác chúc các chú năm mới thất nghiệp. Các chú mà có việc làm thường xuyên thì nhà dân cháy hết à? :))

    Shinichi ở đây cũng vậy, cũng suy nghĩ đến chuyện nếu mình lúc nào có án để phá thì người ta chết đầy ra đấy mất. Và chuyện đó dần dần được dẫn dắt đến chuyện vừa thỏa mãn mình lại vừa không gây thiệt hại quá mức cho người khác: đặt bẫy Kid.

    Việc nhắc đến Kid - một đối thủ mạnh, lại tốt tính (trộm nhưng giảm thiểu tối đa việc có hại) ban đầu đơn giản là một trong những vấn đề mà Shinichi hay phải đối mặt, sau đó trở thành con đường giải thoát duy nhất cho tình trạng chán đời hiện tại của Shinichi và dẫn đến nhờ sự trợ giúp của Heiji và tái diễn trò câu dẫn của ông bác Jirokichi.

    Sự việc sau đó, Kid cũng đến nhưng là đến trong tưởng tượng của Shinichi và cả người đọc như một lẽ thường tình: Kid không bao giờ ngại đối đầu với thách thức. Tuy nhiên điều đó chỉ đúng khi người đóng vai siêu trộm Kid vẫn còn đó. Lời thú nhận của Heiji về cái chết của Kid vừa giải thoát cho Shinichi khỏi ảo tưởng, vừa giải thoát cho chính mình vì sự khó chịu khi phải giấu giếm sự thật suốt thời gian qua.

    Cái kết của fic đã có thể là sự thức tỉnh hoặc cuồng loạn hơn nữa của Shinichi. Tuy nhiên, người viết chọn cái chết để giải thoát, âu cũng là lựa chọn hợp lí và để lại nhiều suy ngẫm cho người đọc.

    Vì cú sốc trước cái chết của Kid (dù người viết không thể hiện rõ mối quan hệ tình cảm giữa 2 người này để lí giải cho điều này, tuy nhiên, điều đó là không cần thiết), Shinichi đã chọn quên đi quá khứ, quên đi kí ức đau buồn, bỏ qua luôn sự thật về bộ mặt thực sự của Kid, như người đó là ai, tại sao trở thành trộm chẳng hạn. Những gì không muốn nhớ, Shinichi đều không nhớ và cậu cũng lựa chọn chấp nhận lời giải thích của mọi người về thân hình của mình, về cái tên và hành động của mình, về tổ chức áo đen. Có thể thấy Shiho/Ai - người điều chế thuốc giải không hề xuất hiện trong fic khi mà fic dựa trên bối cảnh của nguyên tác. Nhưng Shinichi chấp nhận bỏ qua hết những điều đó, người đọc theo đó cũng từ chối đòi hỏi lời giải thích. Vì lúc này Shinichi không còn bình thường. Cậu có thể bình thường về mọi thứ nhưng Shinichi là một bệnh nhân tâm thần vì hoang tưởng về sự tồn tại của Kid, về kí ức cậu có trong những lần đối đầu với Kid.

    Shinichi trong fic này dần hiện lên là một con người đáng thương. Và người luôn ở bên bao bọc cho con người ấy là Heiji. Heiji là người bạn luôn sẵn sàng giúp đỡ cho Shinichi, cậu cũng tham gia và vụ giấu giếm sự thật kia nhưng cuối cùng nhận ra không thể giấu giếm mãi được. Cả Shinichi và cậu cần được giải thoát, mọi chuyện cần phải chấm dứt và cậu đã làm điều đó, giải thoát và giải thích tất cả cho Shinichi cũng như người đọc. Niềm trăn trở của cậu khi đứng trước mộ của Kid cũng là nỗi lo của những người đọc fic nhưng tiếc rằng nỗi lo ấy chưa hiện thực hóa được hành động thì đã không còn kịp nữa.

    Sự giúp đỡ của Heiji sẽ không thể thành công nếu không có sự hỗ trợ của ông bác Jirokichi. Người đọc với một tờ báo có hình Shinichi và Kid đã nghĩ rằng Kid sẽ quay trở về nhưng không, đó là tác phẩm của ông bác Jirokichi, Kid không thể trở về, đó chỉ là màn mở đầu cho việc tiết lộ sự thật từ Heiji.

    Có thể nói những nhân vật người viết đưa vào đều có ý nghĩa nhất định của nó, cũng như việc người viết chọn nhắc qua về ông bác Mori, tiến sĩ Agasa, mẹ Yukiko không nhắc đến Shiho/Ai hay Ran hay những người khác. Tuyến nhân vật đầy đủ mà không thừa thãi, mình có lời khen dành cho bạn.

    Cái tên fic, đjc gần hết mình còn tưởng nó trưng ra cho văn vẻ nhưng khi nhìn lại toàn bộ chặng đường fic đã đi qua thì nó quả thực đã nêu bật được ý nghĩa và cái kết của fic: trăng (Shinichi) tàn (chết) vì ai (Kid). Cái tên thực sự có ý nghĩa và ấn tượng, bao quát hết cả fic. Có thể khi nhắc đến fic này, người đọc sẽ nhớ lại ngay đợc nội dung của nó. Mình cho rằng đây là một điều thành công của bạn.

    Và cách xây dựng diễn biến từ plot cho trước của người viết không lặp lại theo suy nghĩ thông thường, khi mà mình và một số bạn khác có thể đọc và chỉ nghĩ đến hướng đam mĩ mà thôi. Những fic challenge của box, theo cá nhân mình thấy, hầu hết đều là những fic có nội dung mới lạ, có chất lượng tương đối, nhiều plot mới, cách triển khai của người tham gia cũng phong phú. Có thể nói đây là một điều thành công của event fic challenge của box.

    Bên cạnh những điều trên, mình khá thích tình huống truyện bạn đưa ra nhưng nếu hỏi mình có thích nó không thì rất tiếc là mình phải nói nó chưa thật sự khiến mình, ừm, động tâm. Có thể mình hơi vô cảm và đòi hỏi nhưng fic chưa thể nói là xuất sắc. Nó có thể đạt mức chất lượng (cái này mình đồng ý hoàn toàn) nhưng để lại ấn tượng sâu sắc thì chưa. Tình tiết có thắt, có cởi nhưng giọng văn có cảm giác hơi đều đều, ít kịch tính. Fic đoạn đầu có thiên hướng dẫn theo một suy nghĩ thông thường và đến khúc cao trào thì bẻ ngoặt hướng, mình cho đây là điểm sáng, điểm tốt của fic. Sau đó những tình tiết đưa ra cũng gợi mở và dần dần được khẳng định những điều về sau, đây là cách triển khai tốt nhưng cũng vì thế mà không thể vượt qua được bước ngoặt ở phía trên. Tuy nhiên, nói đi cũng phải nói lại, cách thức viết như thế này mình cho đủ tốt để rất nhiều người học hỏi rồi. Một vài lỗi diễn đạt hay dùng từ mình không thích lắm hoặc không quen với cách diễn đạt như thế nhưng thôi, nội dung của nó có thể coi là đủ để lấn át những lỗi này.

    Thực ra, fic cũng không có nhiều lỗi để mà kể, trừ cái chuyện mình đang lơ mơ và giọng văn bằng phẳng ra. Chỉ có một điều mình không hài lòng. Mà cái lỗi này nó to hơn cái lỗi kia nhé :)) ít nhất thì nó khiến mình dừng lại để suy nghĩ và cảm thấy có gì đó sai sai =))
    Đầu tiên là "cocaine". Tên chất/thuốc phía cuối có chữ "e" là cách dùng từ tiếng Anh và những nước khác, khi về Việt Nam, chữ "e" đó biến mất và chỉ còn lại cocain. Có thể ai đó nó tiếng Việt không làm đúng theo chuẩn, giản ước hóa tên từ tiếng Anh, cũng như tiếng Anh viết "Oxygen", "Calcium" nhưng về Việt Nam thành "Oxy", "Calci" vậy. Tuy nhiên, Việt Nam mình quen dùng kể từ khi bắt đầu tiếp cận rồi nên cá nhân mình không thích trong một câu tiếng Việt lại dùng cách viết tên chất/thuốc của tiếng Anh như vậy.

    Mình nói nhiều rồi. Xin kết thúc review ở đây. Cuối cùng, chúc bạn đã hoàn thành fic challenge của mình :D

    From: Roku
     
    tho ngoc, quanglinh2004Dếch Gỉ thích điều này.
  3. Vạn kiếp luân hồi

    Vạn kiếp luân hồi Chỉ mong một đời bình an Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    15/6/2017
    Bài viết:
    53
    Lượt thích:
    689
    Kinh nghiệm:
    83
    Chào tác giả giấu mặt *mình gọi thế được không?*

    Đầu tiên, đây là lần thứ hai mình đọc fic. Và mình không ngờ cảm xúc lại y như lần đầu tiên: có chút nghèn nghẹn, lại có chút tức giận lẫn tiếc nuối. Mình biết, cảm xúc là thứ thuộc về cá nhân, bạn công nhận không? Nhưng nó lại là thứ ấn tượng sâu đậm của mình khi đọc fic này. Nên, review có hơi lộn xộn hay sai sót, mong được bỏ quá!

    Đọc đoạn đầu, đến mấy câu:"Ai quan tâm về một ông chính trị gia vừa kết thúc chuyến viếng thăm các nước láng giềng, hay đồng tiền Nhật Bản lại vừa xuống giá chứ? Cậu ao ước một lần nữa lại được nhìn thấy chính mình hiện diện trên khắp các mặt báo, với dòng tit cực lớn nói về những vụ án mà cậu đã góp công giúp cảnh sát khám phá ra sự thật, hoặc những phi vụ trộm cướp mà cậu đã thành công triệt phá. Chỉ có những lời tâng bốc mơn trớn ấy mới khiến Shinichi cảm thấy thoả mãn, chứng minh rằng cậu vẫn còn hữu ích với cuộc đời. Bộ óc của cậu sẽ đình trệ nếu không được hoạt động luôn, vậy mà thời gian gần đây cậu hiếm khi có dịp sử dụng đến nó. " Mình thực sự cảm thấy không ổn. Đây hoàn toàn không phải Shinichi mà mình biết. Ngán ngẩm, ngao ngán, khao khát chứng tỏ mình, thèm muốn được làm càn....Shinichi trong lần đối đầu đầu tiên với Heji đã nói gì nhỉ? " Phá án không phải là ganh đua ai hơn ai, mà sự thật chỉ có một". Một Shinichi như thế, sao có thể lu mờ đôi mắt mình vì bản năng thám tử? Nói thật, mình đã định click back ngay lúc đấy, nhưng rồi lại tò mò: Vì sao? Nguyên do nào khiến cậu ta có những dòng suy nghĩ khác lạ như vậy?

    Shinichi chắc chắn có vấn đề, nhưng mình không ngờ cậu ta bị tâm thần. Lại nói về tâm thần, hôm qua mình đọc xong Đoạn chỉ huyền thuộc series Hồ sơ tội ác của Quỷ Cổ Nữ, kẻ thủ ác cũng mắc bệnh tâm thần. Về bệnh nhân tâm thần, viết và hiểu được là rất khó, nếu không phải người trong ngành. Mình chỉ đứng trên lập trường một độc giả rất bình thường mà review cho nên cảm nhận chắc chắn không thể tránh khỏi chủ quan. Thoạt đầu, người ta cứ tưởng tâm thần là điên, là dại, nhưng thật ra tâm thần là lúc tỉnh lúc mê, lúc điên rồ lúc tỉnh táo lạ thường. Như tên cuồng sát trong Đoạn chỉ huyền, lão ta tuy luôn sống trong một thế giới chết chóc riêng, nhưng IQ, trí thông minh nhạy bén và khả năng ăn nói lại thuộc hàng thượng thừa. Chính vì thế, có nhiều lúc, người ta không biết được bệnh nhân tâm thần có điên thật hay không? Hay là họ giả vờ? Điều này được tận dụng khá tốt trong diễn biến tâm lí của Shinichi, ban đầu tưởng chỉ là những suy nghĩ rất đỗi bình thường. Nhưng ẩn sâu trong đó là những khao khát, những ham muốn bất thường.

    Những suy nghĩ của Shinichi, có cảm giác cậu ta như đã hóa thành một ông già. Ông già đã tham dự vào rất nhiều biến cố của mọi người, mà chẳng hề nhận ra mình chưa diễn vở nào cho chính cuộc đời mình. Cho nên, khi muốn tạo dựng một sân khấu, ông già ấy dù cằn cỗi về tâm hồn và thể xác đến đâu, vẫn ngay lập tức hồ hởi và hăng say, nhiệt tình và đầy khao khát. Giống như một ngọn nến trước gió, trước khi lụi tắt, muốn bùng lên một lần thật đẹp thật hoành tráng.

    Đáng tiếc, sân khấu đã dọn sẵn, diễn viên chưa kịp lên đã vội hạ màn!

    Mình hơi tiếc ở đoạn này, bạn để Shinichi ngất đi ngay khi cậu ta nhớ lại sự thật. Cái điên của cậu ta, cái quẩn quanh luẩn quẩn ấy của cậu ta, vẫn chưa là điên cuồng bộc phát. Chìa khóa mở tung cánh cửa điên rồ ấy chính là bi kịch ngày đó, ngày Kid biến mất vĩnh viễn còn Shinichi sống vất vưởng. Cái chết ở cuối fic, có thể với nhiều người là đỉnh điểm cho điên rồ của cậu ta, nhưng chẳng hiểu sao không đủ thỏa mãn mình. Nói Shinichi bị tâm thần, cậu ta trong miêu tả lại như mắc chứng hoang tưởng thì đúng hơn, chứ cái điên rồ lại chưa tới.

    Cái mình tiếc ở fic, chắc là do ý nghĩa nhân văn, nó rất mờ nhạt. Ngoài giọng văn chậm rãi, nắm bắt rất tốt diễn biến tâm lí nhân vật, tận dụng cái điên khùng về mặt bệnh lí để phác họa ra một Shinichi khao khát đến muốn bệnh ra, cái khung xương của fic khá đơn giản. Điều khiến mình cảm thấy bức bối khi đọc xong fic, chính là bầu không khí ảm đạm âm u từ đầu đến cuối. Điều duy nhất đọng lại cũng chỉ có bi kịch và đau thương. Một Shinichi cống hiến hết tuổi xuân cho hai chữ ' bình yên' đến cuối lại bị tai nạn, rồi để cho chính mình phản bội lại cái ' bình yên' bấy lâu theo đuổi ấy. Một Kid chưa kịp thỏa nguyện, chưa kịp tận hưởng hết những giây phút hồi hộp rượt bắt đã lìa đời. Và người cuối cùng, Heji, cậu ta có lẽ là đáng thương nhất. Tác giả gán cái nút mở thắt vào tay cậu ta-một con người đủ tỉnh táo và đầy tình thương, nhưng đồng thời cũng dày vò cậu ta kinh khủng nhất. Nhìn Shinichi như thế, Heji có phút nào muốn nói ra sự thật, rồi lại nhận ra cái sự thật ấy lại như bong bóng xì hơi với bộ não đã chẳng còn bình thường của Shinichi? Trông thấy cái chết của Shinichi, Heji cảm nhận ra sao? Là bất lực, là mặc cảm, là tội lỗi suốt phần đời còn lại. Y như thể cùng với bệnh tật, cậu ta nhúng tay vào giết chết Shinichi-người bạn thân thiết của mình! Đúng, Shinichi đến được bến đỗ bình yên, người đã ra đi thì thanh thản, tự chọn cái chết bớt đau khổ nhất, bớt dai dẳng nhất, bớt bào mòn nhất. Nhưng còn người ở lại thì sao? Ngày trước mình từng đọc được câu đại ý thế này: Trước cái chết, người ta thường tiếc thương cho kẻ đã nằm xuống, chẳng còn biết đau đớn là gì, mà không hề hay biết nỗi quằn quại của những người còn sống. Heji, chính là loại này!
    Cái mình nói tiếc, là tiếc fic không có lấy một điểm sáng nào, hay một chút le lói ánh sáng trong đau khổ. Nó như dìm chết người đọc vào bi thương ấy không có lấy một bàn tay để kéo lên. Mình không hài lòng lắm với những thứ quá tiêu cực như vậy! Một chút cứu rỗi, một chút thôi cũng được!

    Tất cả chỉ là những cảm nhận cá nhân, mình không muốn áp đặt suy nghĩ! Chúc mừng bạn vì đã hoàn thành challenge của mình và cũng cảm ơn bạn đã đem fic đến cho độc giả :* :* :*

    Thân mến,


    Sề-The Reaper
     
    tho ngoc, quanglinh2004, Sasaki Moriko2 bạn khác thích điều này.
  4. subeo1121

    subeo1121 Bạt nhẫn Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    17/8/2013
    Bài viết:
    130
    Lượt thích:
    555
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Jounin
    Mình xin mạn phép được phản hồi lại review của các bạn nhé :3

    Mình không chắc là người đọc ai cũng hiểu những gì tác giả muốn truyền tải. Nếu bạn chỉ đọc một lần, cùng lắm là hai, đọc chỉ để giải trí thì không nói làm gì. Nhưng vì các bạn đọc fic trên danh nghĩa là beta-reader, để beta được fic của người ta thì từng tình huống cần phải được nghiền ngẫm, từng hành động của nhân vật cần phải được phân tích, ấy thế mà hai bạn còn không nhận ra được những thông điệp tác giả cài trong fic =)) Fic này đọc qua thì thấy đơn giản, nhưng không hề đâu nhé. Fic mông lung hơn các bạn tưởng đấy 8-} Mình xin giải đáp luôn cho các bạn đỡ mất công đọc lại fic lần thứ n mà vẫn chưa tìm ra dụng ý của tác giả.

    Tóm tắt oneshot này theo ý hiểu của hai bạn là trong một cuộc rượt bắt, Shin và Kid gặp tai nạn, Kid chết, Shin bị thương. Khi tỉnh dậy, Shin bị chấn động tâm lý, quên chuyện Kid chết, quên chuyện BO, hàng ngày ở bệnh viện an nhàn hưởng thụ. Buồn chán quá nên Shin nghĩ ra chuyện dùng viên kim cương của mẹ để dụ Kid xuất hiện. Diễn biến của mạch truyện đến đây thì mình đồng ý với hai bạn, còn diễn biến tiếp theo thì các bạn đang hiểu sai hoàn toàn. Nếu chịu khó để ý và phân tích một chút, các bạn sẽ thấy có một số điểm lạ. Ví dụ như:

    “Khi cảm thấy nhàm chán quá, cậu lại nhớ về những ngày xưa cũ được tự do gặp gỡ bạn bè, được dùng hết tâm trí để phá án, và cậu nhớ những lần đối đầu với Kid…”

    Khi cơ thể không đủ sức chịu đựng cú sốc quá lớn, Shinichi sẽ ngất đi. Để rồi sáng hôm sau, cậu lại quên hết mọi chuyện đã xảy ra.

    “Hôm qua cậu lại quay về ám Shinichi đấy hả? Có biết là cậu ta đã đau khổ thế nào không?”

    Kí ức của Shinichi như một vòng luẩn quẩn, chôn vùi nơi góc khuất rồi nghiệt ngã trỗi lên.


    Đỉnh điểm nhất là khi Shinichi ngất đi trên sân thượng, tác giả đã không miêu tả kĩ tình huống khi đó mà lướt đi rất nhanh. Khi đọc đến phân khúc ấy, các bạn cũng thấy là nó không được ổn, nhưng chẳng ai đặt câu hỏi tại sao. Ở trong tình huống đó, Heiji lẽ ra phải lo lắng và sợ hãi lắm khi thấy bạn mình ngất đi, phải có những hành động lay gọi hay tìm người cứu giúp, nhưng Heiji chỉ đơn giản gạt đi nước mắt rồi bồng Shin về phòng bệnh, sau đó khép cửa bỏ đi. Điều này chứng tỏ Heiji đã biết rõ tình trạng của bạn mình rồi, vì sự việc đã xảy ra nhiều lần.

    Đến đây thì các bạn hiểu rồi chứ? Cứ mỗi lần Shin ở bệnh viện cảm thấy cuộc đời phẳng lặng quá là lại ngồi nghĩ mình phải làm một cái gì đó, mà “một cái gì đó” ở đây là gọi Kid đến để đối đầu chơi. Có nghĩa là sự việc dùng viên kim cương để chiêu dụ Kid đã xảy ra không chỉ một lần, mà đã lặp lại vô số lần. Cứ mỗi lần Shin lên cơn, Heiji và mọi người lại bày trò ra để chiều theo ý cậu ta, rồi kết thúc ở đoạn Shin đứng trên sân thượng, ngửa mặt lên nhìn trăng, kí ức ùa về khiến cậu ta chết ngất, đến sáng hôm sau tỉnh lại sẽ không còn nhớ những gì đã xảy ra vào hôm trước nữa. Kí ức của Shinichi như một vòng luẩn quẩn, chôn vùi nơi góc khuất rồi nghiệt ngã trỗi lên. Trỗi lên rồi lại vùi xuống. Đó chính là “vòng luẩn quẩn” của Shin, đó chính là “cái tâm thần” của Shin, là lý do vì sao Shin phải sống trong bệnh viện.

    Vì không nhìn ra được dụng ý của tác giả, nên cả hai bạn đều không thấy được cái loanh quanh luẩn quẩn, cái dong duổi chênh vênh của Shin, rồi gán cho Heiji mặc cảm tội lỗi, đau đớn quằn quại *không hiểu ở đâu ra* Theo mình, Heiji đã làm tròn vai trò của một người bạn, và cái chết của Shin là lối thoát duy nhất.

    Thật ra mình nghĩ fic này còn có thể kéo dài được thêm, Heiji sẽ lại một lần nữa đi viếng mộ, nhưng lần này là thăm cả Kaito và Shin. Có thể phân tích diễn biến nội tâm đau đớn quằn quại của Shin trước khi chết, vớt được tí đồng cảm của độc giả. Đã nghĩ được đến thế nhưng lại thôi. Đối với một cái theme mà khi đọc lên, cảm thấy khá bế tắc, việc bẻ plot sang angst như thế là đủ, tất cả những chi tiết còn lại có viết thêm sợ thành thừa thãi. Muốn có điểm sáng cũng đã có điểm sáng, muốn có cứu rỗi cũng đã có cứu rỗi, cái chết của Shin là lối thoát duy nhất cho tất cả. Còn ý nghĩa nhân văn =)) Một nửa fic ở phần trên đã mỉa mai đả kích khá nhiều cái, nhưng còn đòi cả ý nghĩa nhân văn thì khó cho người viết quá =))

    Đương nhiên, độc giả có thể tự do phát biểu cảm xúc chủ quan của mình sau khi đọc fic, phân tích đánh giá về nội dung,… nếu như độc giả có một sự hiểu biết tương đối về fic đủ để có thể bình phẩm.

    Ngay cả các beta-reader có kinh nghiệm nhất, nhiều lúc cũng không thể hiểu hết được dụng ý của tác giả.

    Thân gửi bạn Roku,

    Trong cả cái comment beta rất dài, hầu hết là hiểu sai ý nghĩa nội dung của tác phẩm, tên fic là cái mà bạn hiểu sai hơn cả.

    “Trăng tàn vì ai giữa đêm thâu...?/ Thiếu dáng người xưa phố đượm sầu…

    Vâng trăng ở đây là Kid, là Kid đó =)) Không biết vì ai làm bạn Kid phải chết tức tưởi giữa đêm =)) Đoạn kết cũng có nhắc lại hình ảnh trăng, “Vì trăng trầm mình trên bến thước…” Chắc lần sau không chơi thơ thẩn nữa, ghi rõ là “Vì anh, Shin gieo mình trên sân thượng…” thì có lẽ dễ hiểu hơn ha =)) Cám ơn bạn đã thấy hình ảnh trăng xuyên suốt cùng cái tên fic là một điều thành công, nhưng thành công theo ý hiểu của bạn thì mình chỉ thấy hơi tốn công =))

    Nếu như không hiểu, hoặc chưa hiểu được dụng ý của tác giả, nhưng vẫn muốn nói lên suy nghĩ của mình, bạn có thể hỏi thẳng tác giả. Ví dụ như “Mình nghĩ hình ảnh trăng trong fic là ám chỉ Shin, chẳng biết đúng hay không…?” Đại loại như thế, nếu đúng thì tác giả sẽ xác nhận, nếu sai thì tác giả sẽ sửa lại. Đằng này bạn khẳng định luôn những gì mà bạn suy nghĩ, chẳng cần biết là mình có hiểu đúng ý người ta hay không. Đây là điểm cần lưu ý của một beta-reader, không hiểu chuyện thì đừng phán như thần.

    Như thế nào là lỗi diễn đạt? Câu văn lủng củng, tối nghĩa, dài lê thê, khô khan, cộc lốc, dùng từ sai… đó là lỗi diễn đạt.

    Còn nếu người ta dùng từ mà bạn không thích, cách diễn đạt làm bạn không quen, thì không thể nói là người ta mắc lỗi đâu nhé. Đấy là do cảm nhận của cá nhân bạn thôi. Bạn thấy không hay nhưng người khác lại thấy hay thì sao? Đây là điểm cần lưu ý thứ hai của một beta-reader, mình bảo đây là lỗi sai nhưng chưa chắc mình đã đúng.

    Tương tự, bạn thích viết tên thuốc theo tiếng Việt, người khác lại thích viết theo tiếng Anh. Nếu như viết theo tiếng Anh mà không sai, không làm tối nghĩa nội dung câu văn, vậy thì việc bạn thích hay không thì có ảnh hưởng gì?

    Điểm cần lưu ý thứ ba của beta-reader, không bao giờ được lấy sở thích cá nhân ra để giải thích lý do beta. Nếu tác giả dùng sai từ, hãy nói “từ ABC bạn đang dùng không phù hợp, theo mình thì từ XYZ khi đặt vào ngữ cảnh sẽ hợp lý hơn”, không được nói “cá nhân mình không thích bạn dùng từ ABC, mình là mình thích dùng từ XYZ hơn.”

    Và còn điều cuối cùng, Cocaine là chất ma túy chỉ nguy hiểm sau heroine, chứ ko chỉ dc điều chế làm chất gây tê để nhổ răng đâu nhé. Một số thông tin gửi đến bạn:

    Điểm lưu ý thứ tư của beta-reader, tìm hiểu kĩ thông tin trước khi phản biện bất kì điều gì, vì có thể tác giả đã từng tìm hiểu vấn đề còn chuyên sâu hơn cả mình.

    Bạn khá thích tình huống truyện nhưng nếu hỏi bạn có thích nó không, nó lại làm bạn không động tâm =)) Btw, điểm lưu ý cuối cùng của một beta-reader: trau chuốt từng câu nói trước khi đăng bất kì cái gì. Muốn làm beta-reader giỏi thì bản thân mình không được mắc lỗi.

    Hi, lời cuối cùng là cám ơn các bạn đã quan tâm đến fic ;)) Đây là fic đầu tiên sau vài năm không đoái hoài gì đến sự nghiệp văn chương, coi như tác giả chỉ đang trong quá trình khởi động chân tay tí thôi, sai sót là không thể tránh khỏi ;))
     
    tho ngoc, Marcynae, quanglinh20046 bạn khác thích điều này.
Đang tải...
Chủ đề liên quan - Fanfic Challenge Trăng Diễn đàn Date
[DC Fanfic Challenge] Tâm bệnh Đã hoàn thành 8/10/2018
[DC Fanfic Challenge] Lưu Ly phu nhân Đã hoàn thành 24/9/2018
[DC Fanfic Challenge] Sao tớ không được xem phim Đã hoàn thành 26/8/2018
[DC Fanfic Challenge] Ân huệ Đã hoàn thành 11/5/2018
[DC Fanfic Challenge] Lạc nắng Đã hoàn thành 23/3/2018
[DC Fanfic Challenge] Chiều về một chút Đã hoàn thành 25/2/2018

Chia sẻ cùng bạn bè

Đang tải...
TOP