Cuộc truy tìm ký ức

Trong chuyên mục 'Tiểu thuyết' đăng bởi Nkox Conan, 12/7/2013. — 6.288 Lượt xem

  1. Nkox Conan

    Nkox Conan Thành viên KSV

    Cuộc truy tìm ký ức

    Chào m.n mình là thành viên mới của KSV...Trước hết xin chào m.n...Đây là câu chuyện dài kì đầu tiên mình viết nếu có sai sót mong các bạn chỉ dậy thêm nhá...

    Author: nkox conan.
    Thể loại: Trinh thám.
    Giới thiệu: Mỗi người chúng ta đều có những ký ức...
    Dù là ký ức đẹp...hay là những cơn ác mộng trong cuộc đời...
    Như một quy luật...con người ta phải lưu giữ nó..để dòng thời gian cuốn nó đi xa...
    Nhưng...
    Sẽ ra sao khi mất đi tất cả những ký ức...đối với một ...thám tử...
     


    [Không...Hợp...Lệ] thích điều này.


  2. Nkox Conan

    Nkox Conan Thành viên KSV

    Tham gia:
    11/7/2013
    Bài viết:
    20
    Lượt thích:
    6
    Kinh nghiệm:
    8
    Trường:
    THCS Phúc Xá
    • Cuộc trò chuyện đã bắt đầu vào Thứ Tư
    • [​IMG]
      07:46
      Nkoc Conan

      --------------- Ngôi nhà gỗ trong rừng của bà phù thủy già. -------------

      1. Lời chào đầu tiên​
      - Au... - Tôi chợt tỉnh dậy. Đưa mắt nhìn quanh căn phòng: bàn ghế, khăn trải bàn, cửa số, lẫn bộ quần áo của tôi. Trong kí ức của tôi, chẳng có một hình ảnh nào tại đây quen thuộc cả, không có một cái gì.
      - May quá, anh tỉnh lại rồi. - Cửa phòng mở ra, một cô gái với mái tóc đen dài, hình như cô đang đeo headphone, cô mặc một bộ y phục học sinh với cái khăn quàng màu đỏ.
      - Au...Tôi lại kêu lên, ôm lấy cái đầu của mình.
      - Anh đừng quá sức. - Cô ấy mang một khay đựng thuốc và một cốc nước. - Trước hết anh hãy uống thuốc và tịnh dưỡng giữ sức khỏe nhé. - Cô gái nở một nụ cười hiền, nụ cười mà tôi tưởng như nắng ấm đó.
      Không gian yên lặng, chợt một cơn gió thoảng qua, không gian yên lặng đấy nhanh chóng bị phá tan bời câu hỏi của tôi:
      - Mà tôi...là...là...ai... - Cả tôi lẫn cô gái ấy đều như tuột mất hết cảm xúc, mặt như cắt một giọt máu.
      Dần dần, tôi càng mất bĩnh tĩnh và trở nên điên cuồng hơn:
      - Tôi là ai? Đây là đâu? Tại sao tôi ở đây? Tại sao tôi bị thương. - Sự bĩnh tĩnh của tôi mất đi, không làm chủ được bản thân, tôi như con thú hoang vồ tới, bám lấy cổ áo cô gái. - Cô là ai? Đây là đâu? Cô trả lời đi chứ.
      - Anh bĩnh tĩnh. - Cô gái không hề run sợ trước cái hành động đó của tôi. - Vài tháng trước. - Cô gái nói. - Tôi đi học về ngang qua bãi rác, tôi thấy anh nằm đầy máu, quá lo lắng mà quanh đó không có ai, đành vác anh đến bệnh viện gần đó.
      - Tên tôi? Nơi ở? Ngày sinh? Lẫn cả nghề nghiệp của tôi là gì? - Tôi buông cổ áo của cô gái xuống, gục xuống, tôi không nhớ gì hết, chẳng nhớ nổi gì hết.
      - Ao-ya-ma Ran-a-zo. - Cô gái xòe bàn tay ra, nở một nụ cười với tôi.
      Tôi bắt lấy tay cô ấy. Bỗng nhiên, một người đàn ông đeo kính cau có cầm quyển sách bước vào.
      - Thằng nhóc đó tỉnh rồi à Ran.
      - Ran? - Tôi ngạc nhiên.
      - Ừm. Ran-a-zo dài dòng lắm nên người thân bạn bè quanh tôi gọi Ran cho thân thiết. - Cô gái liền quay sang người đàn ông, giới thiệu. - Đây là bố tôi, ông tên là Ao-ya-ma Mat-su-za-ku là giảng viên đại học cũng là chủ căn hộ cao tầng này.
      - Cái thằng nhóc này. - Ông Ao-ya-ma tiến lại gần tôi. - Giờ mày tỉnh rồi thì cũng đến lúc phắn đi được rồi.
      - Haizzz. - Cô gái tiến lại gần véo tai ông bố của mình. Rồi hai người đôi co với nhau với ông. Cái cảm giác gia đình mà đáng nhẽ ai nhìn cũng sẽ có. Nhưng riêng tôi không một chút cảm giác, không một chút hình ảnh nào về gia đình của mình trong tôi.
      - Cũng được. - Ông Ao-ya-ma nói sau một hồi cãi nhau với con gái.
      - Hả?
      - Thằng nhóc ở lại được nhưng nhanh nhanh lẹ lẹ kiếm việc làm với để còn trả tiền thuê nhà.
      - Việc làm? - Tôi không biết cái gì cả, lúc trước mình làm nghề gì cũng không biết.
      - Thám tử. - Bỗng Ran nói, đưa tôi một danh thiếp.
      - Sao lại? - Tôi cầm nó và hỏi.
      - Lúc tìm được anh thì tôi thấy nó được ghim lên áo của anh, nhưng ngoài chữ " Văn phòng thám tử " ra thì các chữ khác đã bị gạch xóa tùm lum nên không thấy địa chỉ, số điện thoại lẫn tên của anh.
      - Ừm. - Tôi chỉ còn nước nhìn chăm chăm vào danh thiếp.
      - Thế thì bảo nó dọn đến tầng này mà mở văn phòng gì gì đấy.
      - Vâng, lầu 1 là quán ăn nhanh và cafe, còn lầu 2 là văn phòng phẩm. Bố tôi là chủ căn hộ nhiều tầng này nên cho họ thuê.
      - Tầng 4 thì sao? - Tôi hỏi.
      - Là phòng của tôi. Và lầu 5 là phòng của bố và em trai tôi ở.
      - Hình như cô còn là học sinh. - Tôi nhìn bộ đồng phục hỏi.
      - Vâng. - Ran ân cần đến bên lấy khay đựng thuốc và nước cho tôi uống.
      - Này này. Nó khỏe rồi còn cần gì chăm sóc nữa. - Ông Ao-ya-ma có vẻ tức giận với tôi lắm.
      - Bố à. Hình như ông Ta-ke-i-chi ở quán Bonk định đưa tiền thuê nhà đó.
      - Ừm, bố sẽ xuống lấy. - Ông Ao-ya-ma bực tức đi xuống.
      - Đây có phải tầng 3 không? - Tôi nhìn qua cửa sổ.
      - Vâng. - Ran trả lời nhẹ và đưa tôi viên thuốc và ly nước. - Của anh đây.
      - Cảm ơn cô nhiều. - Tôi cầm viên thuốc và cốc nước, uống xong đặt lên khay và hỏi Ran. - Cô kể cho tôi lúc cô tìm được tôi được không?
      - À. - Ran cầm khay thuốc dọn dẹp, rồi ngồi cạnh giường kể. - Hôm đó đi học về cầm theo túi rác ở lớp tôi đi về bằng con đường ngang qua bãi rác, đường đó vốn ít người đi, có khi không có. Ra đến bãi rác tôi nhìn thấy anh nằm được chôn trong rác, thấy thế tôi định gọi cảnh sát và xe cứu thương nhưng do bị sập nguồn nên đành đưa anh đến bệnh viện gần đó.
      - Lúc đưa tôi đến bệnh viện. Cô có báo cảnh sát không?
      - Tôi gọi bố tôi đến trước rồi lúc bác sĩ đi ra thông báo anh không sao, đã lấy được những viên đạn ra nên an toàn rồi. Bố tôi thấy thế bảo có thể anh bị một nhóm người giết nếu biết anh còn sống chúng sẽ không tha nên tôi không báo. Vài ngày sau bố tôi có nhờ một người bạn làm cảnh sát xem có ai tìm người mất tích không, thì chẳng có thông báo nào ạ.
      - Rồi khi ra viện cô đưa tôi về đây chăm sóc?
      - Vâng. - Ran nhoẻn miệng cười. - Mà tôi lấy bộ vét của bố tôi cho anh mượn nhé.
      - Tại sao?
      Ran chỉ vào danh thiếp. Tôi mới cầm, giở mặt sau thì thấy:

      " Hẹn gặp vào chủ nhật, ngày 29,tại biệt thự riêng ở ngoại ô Tokyo, lúc 5h chiều, bà Se-i-ki-chi.
      SĐT: 0901010900. "
      - Một cuộc hẹn? - Tôi không biết gì.
      - Có lẽ là do khách hàng của anh. Mà hôm nay là thứ bảy, ngày 28. Tức là ngày mai. Anh muốn bố con tôi cùng đi chứ?
      - Vâng.
      Tôi đáp và nhìn vào danh thiếp, có lẽ đây sẽ là manh mối giúp tôi trong cuộc hành trình tìm lại kí ức của mình.
     
    Rika_DC thích điều này.
  3. Rika_DC

    Rika_DC Miu Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    1/7/2013
    Bài viết:
    1.463
    Lượt thích:
    7.083
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Bắt chuột
    Tem và phong bì.
    Miêu tả nhiều hơn nhé. Tên nhân vật nên viết dính liền khỏi cần gạch nối.
     
  4. Nkox Conan

    Nkox Conan Thành viên KSV

    Tham gia:
    11/7/2013
    Bài viết:
    20
    Lượt thích:
    6
    Kinh nghiệm:
    8
    Trường:
    THCS Phúc Xá
    tks Ri nhiều, sẽ nhận sự góp ý của Rika.
    tên nhân vật viết liền cũng được nhưng mình viết đã phân âm đọc tránh hiểu nhầm giống:
    Shinichi là Shin-i-chi chứ không phải là Shi-ni-chi
     
  5. Rika_DC

    Rika_DC Miu Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    1/7/2013
    Bài viết:
    1.463
    Lượt thích:
    7.083
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Bắt chuột
    Người đọc lướt qua dù biết là Shin i chi thì do phát âm của người Việt cũng sẽ bị biến thành Shi ni chi thôi bạn à
     
  6. Nkox Conan

    Nkox Conan Thành viên KSV

    Tham gia:
    11/7/2013
    Bài viết:
    20
    Lượt thích:
    6
    Kinh nghiệm:
    8
    Trường:
    THCS Phúc Xá
    tks bạn nhận xét
     
  7. Nkox Conan

    Nkox Conan Thành viên KSV

    Tham gia:
    11/7/2013
    Bài viết:
    20
    Lượt thích:
    6
    Kinh nghiệm:
    8
    Trường:
    THCS Phúc Xá
    trong kì tới mình sẽ sửa nhanh :KSV@01: :KSV@01:
     
  8. Nkox Conan

    Nkox Conan Thành viên KSV

    Tham gia:
    11/7/2013
    Bài viết:
    20
    Lượt thích:
    6
    Kinh nghiệm:
    8
    Trường:
    THCS Phúc Xá
    --------------- Ngôi nhà gỗ trong rừng của bà phù thủy già. -------------​

    2. Cuộc hẹn với nữ khách hàng đầu tiên.​

    - Có phải đây là biệt thự của bà Seikichi không ạ? - Ran cầm tấm danh thiệp đứng trước cửa căn biệt thự, bấm chuông và hỏi.
    Căn biệt thự được tọa lạc ngoài ô Tokyo, hai bên là thảm cỏ xanh rì, trồng hai hàng cây hoa anh đào. Phía trước là đường núi đi gập gềnh, cũng may là chúng tôi đến được nơi trước khi cái xe ông Aoyama thuê bị chết máy. Căn biệt thự khá to với các dãy nhà phụ, nhà khoa và nhà chính theo kiến trúc Italy. Toàn bộ phía sau căn nhà là rừng rậm u tối, sau hút không thấy nổi.
    - Các người là ai? - Một bà lão mặc áo len nhưng, đeo chiếc kính lão, chống gậy ra hỏi Ran.
    - Dạ chúng tôi đi theo vị thám tử này. - Ran lễ phép nói, giới thiệu tôi. - Vị này đã được và Seikichi thuê mấy tháng trước.
    - Tôi không được nghe nói gì về việc thuê thám tử cả. - Bà lão gằn giọng như định xua đuổi chúng tôi.
    - A! Có phải thám tử Kinichi không ạ? - Một quí bà cầm chiếc mặt nạ vũ tiệc , mặc váy đính kim xa, mái tóc xoăn vằn màu nâu, quý phái bước ra. - Xin lỗi. Mấy tháng trước tôi đi bàn công việc tại Hokkaido nên không tiện, nên mới muốn gặp ông ở vũ tiệc này.
    - Vũ tiệc? - Ông Aoyama nhíu lông mày không hiêu.
    - Trước cửa có những chiếc xe như Sedan A6, BMW 328i,... và với bộ váy kiêu sa của bà Seikichi cũng biết là có một bữa tiệc, mà chỉ có vũ tiệc mới đeo những chiếc mặt nạ như chiếc ấy đang cầm trên tay thôi. - Tôi nói.
    - Không hổ danh: Thám tử Thiên tài Kinichi Matsuzaka. - Bà Seikichi tỏ ra ngưỡng mộ.
    - Kinichi Matsuzaka? - Ran hỏi, cô nở một nụ cười mừng rỡ như òa khóc chạy đến cạnh tôi. - Anh nghe thấy không...anh là Kinichi Matsuzaka đó. - Giọng cô nhạt nhòa chan hòa cùng nước mắt.
    - Ừm. - Tôi cũng vui vẻ không kém.
    Trong cái khoảnh khác đó, bỗng một cô nói của bà quản gia già cắt ngang dòng cảm xúc của chúng tôi:
    - Tại sao bà không nói cho tôi biết việc bà thuê thám tử.
    - Địa vị của chúng ta khác nhau, bà Kimimono ạ. - Bà chủ nói giọng châm biếm. - Ấy chết! Mời các vị vào chứ. - Bà ấy mỉm cười mời chúng tôi vào.
    - Dạ vâng. - Chúng tôi đáp, bước vào căn biệt thự.
    Chúng tôi bước theo ba Se-i-ki-chi vào thư phòng. Bà mời chúng tôi ngồi xuống ghế sa lông, còn bà thì kêu bà Kimimono - quản gia đi pha trà cho chúng tôi.
    - Bà nhờ tôi điều tra cái gì? - Chẳng vòng vo, tôi đi thẳng vào vấn đề.
    Bà ấy nhâm nhi tách trà rồi bước ra, mở ngăn kéo tủ, mang ra cho chúng tôi một cái hộp gỗ.
    - Đây là? - Ông Aoyama và Ran nhìn chăm chăm vào chiếc hộp gỗ được trạm khác tỉ mỉ với một ổ khóa.
    Bà Seikichi cởi chiếc vòng được giấu kín trong áo ra, chiếc chìa khóa dài được móc vào dây bạc. Bà cầm chìa khóa mở chiếc hộp.
    - Wow! - Ran ồ lên vẻ trầm trồ trước nó.
    - Vâng đây chính là viên " Nước mắt mụ phù thủy ". - Bà chủ biệt thự giơ cao lên một chiếc vòng cổ được nạm những viên kim cương to, sáng trói và cũng long lanh như những giọt nước mắt. Ở giữa những viên kim cương đó là một viên ngọc to màu đỏ như máu.
    - Đó là lí do sao? - Im lặng nãy giờ tôi cũng phải lên tiếng.
    - Hừm. - Bà ấy mỉm cười. - Đúng vậy. Vì thứ này mà...
    Đang nói chưa hết lời, bỗng một quý ông với chiếc áo choàng như của Bá tước " Dracula " , đeo chiếc mặt nạ bạc bước vào căn phòng:
    - Seikichi, em đang làm cái quái gì vậy. Mọi người đang tìm em đó. - Quí ông đó bước vào phòng trong sự ngăn cản của bà quản gia.
    - Hay thật. Nhà tôi hay nhà ông vậy Kedo. - Bà Seikichi nổi khùng lên.
    - Vì nó mà bà tìm tôi vậy mà quí ông này vào phòng đột ngột mà bà không tỏ ra gì với chiếc vòng. - Tôi nhìn thái độ của hai người đó rồi hỏi.
    - À vâng. - Bà ấy nói. - Sao mọi người không tham dự vũ tiệc rồi tôi sẽ kể sau.
    - Dạ nhưng...- Ran ấp úng.
    - Có gì thế? - Ông Aoyama hỏi thẳng vào mặt Ran.
    - Con không có... - Ran ngượng chín cả mặt không nói nổi.
    - Chúng tôi không có dạ phục làm sao dự hội. - Tôi nói.
    - Thế à. - Ông Ao-ya-ma mới quay sang hỏi Ran.
    - Cô bé lại đây tôi dẫn đi tìm cho. - Bà Seikichi khóa lại hộp xong rồi cất nó lại vào ngăn kéo. - Đi thôi.
    - Dạ vâng.
    - Còn hai quí ông đây giao cho ông đó Kedo sắm cho họ dạ phục nhớ. - Bà Seikichi giao nhanh cho ông Kedo đó.
    - Đi theo tôi. - Ông Kedo đưa tôi cùng ông Aoyama ra khỏi thư phòng.
    Chúng tôi đi theo ông Kedo vào một căn phòng, ông ta ném hai bộ dạ phục cho chúng tôi.
    - Ông biết về chiếc vòng " Nước mắt phù thủy " chứ ? - Ta hỏi
    - Ông là ai hả mà cần biết? - Ông ta đáp lại tôi với giọng khó chịu.
    - Tôi là Kinichi - kinichi Matsuzaka - Thám tử Thiên tài.
     
  9. Rika_DC

    Rika_DC Miu Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    1/7/2013
    Bài viết:
    1.463
    Lượt thích:
    7.083
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Bắt chuột
    Tem và phong bì
     
  10. Nkox Conan

    Nkox Conan Thành viên KSV

    Tham gia:
    11/7/2013
    Bài viết:
    20
    Lượt thích:
    6
    Kinh nghiệm:
    8
    Trường:
    THCS Phúc Xá
    tks
     
Đang tải...

Chia sẻ cùng bạn bè

Đang tải...
TOP