Có ai giữ 1 số điện thoại gần 20 năm chỉ chờ 1 cuộc điện thoại của cô gái chỉ gặp 1 lần trong đời không?

boconganhbaytronggio

imquyen09
Thành viên thân thiết
Tham gia
13/11/2017
Bài viết
86
Nói sơ về mình. Sinh 1986.Quê Nam Định. Vào Sài Gòn định cư cùng gia đình từ năm 1997.

Mình vẫn còn nhớ như in mua hè năm 2006. Đợt đó ông nội ngoài quê bệnh khá nặng. Mình và bố về quê bằng Tàu hỏa chăm ông.
Lúc lên tàu,thì 2 bố con mình ngồi 1 ghế đôi. Đối diện là 1 cô gái trạc tuổi mình và 1 người lạ. Tính mình ít nói và cũng nhát gái nên im re chả nói gì. Bố mình thì nói chuyện với cô gái ấy nói chuyện qua lại. Mình nhát nên im re. Sau cô ấy gợi chuyện nói với mình,mình cũng trả lời lại. Cô hỏi sao thì mình trả lời vậy. Cô ấy tên Vũ Thị Ngọc,sinh năm 1987 học công nghiệp thực phẩm. Hè nên về quê thăm nhà. Nói chung cuộc nói chuyện toàn cô ấy chủ động.
Tối lúc ngủ cô ấy bảo bố mình đổi chỗ cho cô ấy. Cô ấy ngồi chung với mình,bảo khó ngủ nên qua ngồi nói chuyện cho vui. Thế là 2 đứa nói chuyện cũng hợp và tối cô ấy dựa vai mình ngủ. Sau đó 2 ngày trôi qua thì mình xuống ga Nam Định còn cô ấy ở lại tiếp tục về Hà Nội. Cô ấy có tặng mình 1 tấm hình của cô ấy. Vào trao đổi số điện thoại. Lúc xuống tàu còn lại một mình thì mình thấy tiếc nuối nhiều vì có những điều muốn nói mà chưa nói được. Sau đó mình về Nam Định. Hai đứa gọi điện thoại rồi chát qua lại rất hợp. Cô ấy kêu mình lên Hà Nội chơi mình cũng muốn đi lắm. Nhưng mấy ông chú bảo thôi,lạ nước lạ cái lên Hà Nội lơ ngơ nữa. Rồi chúng mình nói chuyện qua lại ko biết chán. Nửa tháng sau mình vào lại Sài Gòn. Hai đứa hứa hẹn đủ kiểu và nói sẽ gặp nhau khi cô ấy vào đi học lại. Mình thì đợi,mãi ko thấy cổ vào. Cô ấy nói ở lại Hà Nội học thêm tiếng Nga. Khoảng 2 tháng sau cô ấy gọi điện khóc nhiều lắm,bảo lỡ hẹn với anh rồi. Bà chị cô ấy làm bên Nga, kêu cổ qua đó làm cùng. Gia đình cũng kê cô ấy đi. Cô ây bảo sẽ vào Sài Gòn gặp mặt trước khi cô ấy đi,nhưng cuối cùng không đi được vì gia đình cô ấy cản.
Rồi cũng đến lúc cô ấy bay. Trc khi lên máy bay cô gọi điện cho mình. Nói anh hứa chờ em 3 năm. Em đi làm 3 năm và sẽ về với anh. Khóc nhiều lắm,mình cũng khóc và nói anh hứa. Thời gian 1 năm đầu cô ấy hay gọi về hỏi thăm tuần 1 lần. Rồi dần dần ít đi. Mình thì vẫn đợi và giữ lời hứa ấy. Bẵng đi 1 thời gian cô ấy im lặng. Mình dùng số Việt Nam gọi qua số cô ấy hay liên lạc cho mình thỉ ko ai nghe.
Bẵng đi khoảng 2 năm rưỡi cô ấy gọi điện khóc nói mình đừng chờ cổ nữa. Và cúp máy...Sau đó mình có gọi lại theo số điện thoại đó thì gặp chị cô ấy. Chị nói Ngọc nó lấy chồng rồi. Chồng nó cũng làm bên này. Nên hai gia đình tác hợp. Chị nói nó hay kể về em. Nói hai đứa hứa hẹn này kia. Nhưng chị và gia đình thấy nó mơ hồ quá. Còn đây thì người kia là thực tế có thể bên cạnh chăm sóc cho Ngọc. Mình khóc và buồn mất 1 thời gian dài...
Rồi cứ vậy thời gian trôi đi...mình lấy vợ và có gia đình. Con gái mình sinh năm 2015 và mình đặt tên là Ngọc. Số điện thoại mình và cô ấy từng liên lạc mình dùng từ 2004. Sau đó 2014 mình đổi số điện thoại khác nhưng vẫn giữ số kia và gắn vào chỉ để chờ 1 cuộc gọi từ cô ấy,cũng chả biết để làm gì vì mọi việc đã quá xa. Nhưng mình vẫn mong được một cuộc gọi từ cô ấy và nói với mình tại sao...
Bài viết này mình đọc được của một anh trên forums, thấy hay quá chia sẻ mọi người đọc, đọc xong buồn quá...!
 

boconganhbaytronggio

imquyen09
Thành viên thân thiết
Tham gia
13/11/2017
Bài viết
86
Mình sẽ post thêm một vài câu chuyện của mấy anh chị ngày xưa, thời internet chưa phổ cập để liên lạc như bây giờ...! ở những cmt dưới..!
 

boconganhbaytronggio

imquyen09
Thành viên thân thiết
Tham gia
13/11/2017
Bài viết
86
#2

Chẳng phải yêu đương gì, nhưng tôi cũng từng có 1 kỷ niệm tựa tựa như vậy. Lúc xưa nhà nghèo, ba làm giáo viên nên cuối năm với tôi như là thiên đường vì được đi du lịch ké, mặc dù lớn tồng ngồng rồi nhưng vẫn mặt dầy đi theo :big_smile: Năm đó đi Hồ Tràm, cũng có 1 chị trạc tuổi tôi đi cùng. Trên xe mấy thầy cô cứ chọc gán ghép 2 đứa, lúc đó tôi dù nhát gái nhưng cũng thầm cảm ơn quý thầy cô vì tác hợp bằng mồm. Tôi đỏ mặt, sượng trân, chị ấy cũng thế.

Tôi xuống xe đi dạo biển một hồi thì thấy chị chạy lại, kêu cho đi chung với, vì không thích chơi với mấy nhóc kia. Hỏi ra thì chị hơn tôi 1 tuổi, em của 1 cô giáo trong trường. Tôi không nhớ mặt chị ấy, nhưng lúc ấy tôi thấy dễ thương, vui tính nữa! Đến lúc đi về chị có hỏi tôi số điện thoại, nhưng tôi nói không có (lúc đấy ba tôi mới có điện thoại cục gạch, lấy đâu ra tới lượt tôi). Thế là chị đọc cho tôi nghe số, nói nhớ đừng quên số chị nghe, khi nào có điện thoại thì gọi :sad: Tôi lẩm nhẩm suốt chặn đường xe chạy về nhà, tôi có ghi vội ra mảnh giấy để phòng hờ quên!

Mãi sau này tôi có được chiếc điện thoại đầu tiên thì mảnh giấy đó cũng thất lạc mất rồi :confuse: Có thể đó chỉ là thứ tình cảm bọ xít, nhưng nó mang cả tuổi thơ của tôi ở trong đó, mang cả mùi biển, mùi của niềm vui, mùi của buổi gặp gỡ tình cờ.

(Mấy năm sau tôi vẫn đi cùng với ba tôi, nhưng với một mong mỏi khác, tìm lại người ấy! Nhưng chỉ toàn là thất vọng và thất vọng. Mãi sau này tôi biết được, cô giáo kia chuyển trường dạy rồi, và tôi cũng mất cơ hội được gặp lại người ấy :pudency:)
 

boconganhbaytronggio

imquyen09
Thành viên thân thiết
Tham gia
13/11/2017
Bài viết
86
#3

chuyện của thớt làm mình nhớ đến chuyện của mình năm 2009. Cô bạn ấy tên là La Ngọc Tường Vy, quê Bắc Ninh thì phải, sinh năm 1988, học khoa Thông tin - Thư viện, Đại học Văn hoá Hà Nội. Cô ấy là bạn quen qua mạng của cả mình và một người tên Ngọc nữa người đầu tiên mình rung động Ngọc mất năm 2015 vì máu trắng, còn cô bạn tên Vy kia chắc có lẽ không còn trên đời này. Khi mình hay chat qua vitalk với bạn ấy, thì lúc ấy bạn cũng đang trên gi.ường bệnh, bệnh tim. Bạn bảo rất cô đơn, nhiều hôm phải trốn mẹ để lấy điện thoại nhắn tin cho mình và chỉ nhắn được vài phút lại ngừng vì sức bạn rất yếu. Bạn rất thích 1 người nhưng không dám ngỏ lời trước vì là con gái, dù biết chắc người con trai kia cũng có tình cảm với mình, vì bạn đang mang trọng bệnh.
Sau này khi trưởng thành hơn, có đôi lúc mình nghĩ chuyện mình quen 2 người con gái đó cứ như mơ, cảm thấy không thực nhưng dù sao gặp nhau trên đời này cũng là duyên. Bạn Tường Vy kia tên ở nhà là Ngọc, tin nhắn cuối cùng bạn ấy gửi cho mình bạn bảo bạn đang rất mệt và cầu chúc mình với Ngọc bạn mình đến được với nhau. Nhưng những hờn dỗi của tuổi trẻ khiến tụi mình không còn liên lạc với nhau. Ngọc mất năm 2015 để lại con gái mới 7 tháng tuổi. Suốt 1 thời gian dài đó mình luôn bị ám ảnh với những người tên Ngọc
 

boconganhbaytronggio

imquyen09
Thành viên thân thiết
Tham gia
13/11/2017
Bài viết
86
#4
Đúng là cái thời đó liên lạc với nhau khó khăn thiệt. Thành ra có những tiếc nuối rất khó quên.
Tới bây giờ thì cũng gần 20 năm rồi. Nhưng tôi vẫn nhớ rõ gương mặt và đặt biệt là đôi mắt của nhỏ chung bàn. Đôi mắt đẹp lắm tôi cũng ko biết diễn tả thế nào. To tròn, long lanh, mi dài và cong vút.
Chữ tôi xấu, đến nổi nhiều khi tôi đọc còn ko đc. Nên hay mượn tập nó để học bài. Bù lại thì mấy môn toán lý hóa tôi cân hết. Mối quan hệ rất win-win.
Hồi đó làm gì đã biết yêu, tụi trong lớp hay chơi trò ghép đôi đứa này đứa kia để ghẹo nhau thôi. Cũng ko hiểu thế éo nào tôi lại ghép nó với thằng bạn thân của tôi. Rồi đi trêu 2 đứa nó khắp nơi.
Lúc hết năm học phải chuyển trường, tôi cố gắng hết sức để thuyết phục nó đi theo tôi học. Nhưng rồi do nhà xa, đi lại khó khăn nên ko thể nào đc. Cũng ko có cái gì để giữ liên lạc với nhau. Hồi trước tôi vẫn thỉnh thoảng ghé ngang trường cũ, để hy vọng nghe đc tin gì về nó. Nhưng cũng chẳng có gì.
 

boconganhbaytronggio

imquyen09
Thành viên thân thiết
Tham gia
13/11/2017
Bài viết
86
#5
Hè năm đó, tôi học cấp 3 ở HP. Chính xác là lớp 11. Còn chị hơn tôi 3 tuổi. Khi vừa được nghỉ hè, ở chỗ hồ quần ngựa có tổ chức events quảng cáo dành cho trẻ con diễn ra mấy ngày. Tôi được bà chị họ xin cho đi làm thêm kiếm tiền tiêu hè. Tôi và chị được xếp chung team. Ấn tượng ban đầu của tôi là ôi sao chị xinh thế. Cao, trắng và tên là Hằng. Vì team có 2 người lại rảnh nên tôi với chị ngồi nói chuyện với nhau suốt. Chị nói chị học ko tốt nên chỉ học cao đẳng cộng đồng thôi. Rồi chuyện gia đình, bla bla đủ thứ chuyện với tôi. Tôi cũng thế, nói đủ thứ chuyện với chị. Rồi tối đến 2 chị em lại đi bộ về (nhà tôi ở lê lợi, nhà chị ở ngõ Chu Văn An ngay gần hồ). Nhiều khi trong lúc làm, trộm nhìn chị kiểu năng động với trẻ em, rồi công việc, tôi cũng chả biết phải nói đó là cảm giác gì. Rồi mấy ngày ngắn trôi qua, buổi cuối cùng, 2 chị em nói chuyện quyến luyến lắm. Rồi chị nói tôi học tốt, có tương lai, cố gắng học đừng như chị. Rồi chị cho tôi số điện thoại bàn nhà chị (ngày đó di động chưa phổ biến, liên lạc qua máy bàn hết). Tối đó đi về mà tôi ko muốn về chút nào. Cũng lưu luyến nhưng rồi cũng phải về thôi. Chị nói muốn gặp chị thì cứ gọi điện hay rồi đợi đầu ngõ. Và rồi tôi ko thể nào gọi được cho chị ấy. Tôi ra đầu ngõ nhà chị vài lần, cũng không thể nào gặp được chị. Thế đấy, mỗi lần nhắc lại tôi đều thấy ngậm ngùi
 

boconganhbaytronggio

imquyen09
Thành viên thân thiết
Tham gia
13/11/2017
Bài viết
86
#6
Tôi cũng có 1 kỷ niệm với xe lửa giống bác. Hè năm 2008, tôi về VN chơi sau vài năm du học. Đợt đó tôi tự đi xe lửa một mình vào Quy Nhơn để ghé chơi nhà ông bạn đại học cũng đang về nước thăm gia đình. Do SG đi QN khởi hành buổi chiều, đi qua đêm nên tôi book gi.ường nằm tầng 1. Lúc tôi lên xe thì nguyên toa tàu chỉ có 1 mình tôi. Mãi 1 lúc sau xe gần chạy thì có 1 cô gái mở cửa phòng bước vào. Em cao khoảng 1m55, dáng đẹp, da trắng, mặt rất có duyên. Ban đầu 2 đứa có hơi ngại ngùng 1 tí do nguyên cả gian phòng chỉ có 2 đứa và cả toa tàu cũng chỉ có 2 đứa, nhưng rồi sau đó thì chúng tôi cũng bắt đầu trò chuyện thoải mái hơn. Em ấy nhỏ hơn tôi 1 tuổi và đang học ở SG. gi.ường em ở ngay phía trên gi.ường tôi. Do xe khởi hành buổi chiều tôi nên tối đó chúng tôi đi ăn chung. Lúc về phòng thì 2 đứa mỗi đứa nằm ở 1 gi.ường ngay tầng 1 cho rộng và trò chuyện rôm rả, thân mật hơn với nhau. Xe lửa thời ý khá tệ nên trời tối thì chỉ có đèn ở ngay đầu gi.ường, hành lang thì tối, xe thì vắng, mà 2 đứa lại còn sợ ma. Tôi vẫn nhớ mãi hôm đó lúc 11h đêm tôi với ẻm đi lấy nước, nguyên toa tàu tối om, nước thì phải đi 3-4 toa gì đó mới có. Suốt quãng đường từ buồng của tôi đến chỗ lấy nước chỉ có 2-3 buồng là có người mà cũng tắt đèn. Xe lửa chạy tối thì phóng vù vù nên phải đi từ từ ko lại té sml. 2 đứa vừa dìu nhau vừa mò mẫm lấy nước xong về tới phòng. Sau đó thì 2 đứa nằm chung gi.ường luôn cho đỡ sợ ma với tiện nói chuyện do xe rất ồn. Nói chuyện thôi chứ ko làm gì hơn vì lúc đó tôi khá ngây thơ. Sau chuyến tàu đó tôi với em vẫn giữ liên lạc và đi chơi với nhau thêm vài lần ở Quy Nhơn. Trước khi trở về SG tôi cũng hẹn sẽ gặp lại em. Nhưng tiếc là 3 ngày trước khi em lên lại SG thì tôi phải lên máy bay đi nước ngoài để tiếp tục việc học. Và thế là chúng tôi không gặp lại nhau thêm một lần nào nữa...
 

boconganhbaytronggio

imquyen09
Thành viên thân thiết
Tham gia
13/11/2017
Bài viết
86
#7
bỏ đi french ơi, tôi cũng có 1 "mối tình" qua mạng năm lớp 9, từ lúc bạn ấy ở mỹ cho tới khi "mất tích", tôi vẫn tìm cách cho bằng được, bằng cách dò pass yahoo, may mắn là tôi dò được pass và đóng nhiều vai (bạn của bạn đó) làm nhiều trò, cuối cùng cũng biết được nhà ở đâu, huyện nào, xã nào (thông qua cách liên lạc và hỏi khéo mấy người bạn trong list yahoo)

Mà tôi chưa 1 lần biết mặt bạn đó luôn, bạn đó cũng chả nói gì tới địa chỉ nhà, lúc ở mỹ chỉ nói là ở az (arizona) và tuyệt ko bao giờ nói gì về quê ở việt nam.

Cuối cùng thì tôi cũng tìm được, nhưng chỉ lặng nhìn từ xa, rồi thì tôi cũng tìm được facebook bạn đó, cũng chỉ âm thầm theo dõi, vì bạn này đã có chồng và 2 con rồi. Nghĩ lại, lúc đó tôi trẻ con, tình cảm cũng là theo kiểu trẻ con, hành động càng giống trẻ con. Coi như đó là 1 cảm xúc khó quên trong đời, cất làm kỉ niệm thôi.
 

boconganhbaytronggio

imquyen09
Thành viên thân thiết
Tham gia
13/11/2017
Bài viết
86
#8
Đúng là thời xưa k được thông tin liên lạc như bây giờ người ta hay lướt qua nhau để lại nhiều kĩ niệm lưu luyến trong lòng, nhất là lúc đó mới lớn tâm sinh lí mới phát triển nên cũng dễ lưu lại hơn.
Mình nhỏ hơn ông thớt 1 tuổi, hồi năm lớp 10 nghỉ hè lên nha nội ở tỉnh để học thêm tiếng anh, có bé kia nhro hơn mình 1 tuổi cung về nhà dì em nó ở phụ giúp việc nhà do cũng đang nghỉ hè.
do 2 nhà sát nhau nên chiều mình vo gạo nấu cơm hay lặt rau cũng hay gặp e nó ra sau nhà, 2 đứa cứ nhìn nhau cười với nhau chứ cũng chưa nói đc câu nào, mãi mấy ngày sau mới có dịp nói chuyện, chỉ hỏi thăm luyên thuyên, rồi từ từ cũng thích nhau nhwung lúc đó con nít có dám làm gì đâu, tối cứ hẹn nhau ra băng đá trước nhà nói chuyện, chỉ nắm tay thôi mà về lâng lâng ngủ ko đc. Em nó xinh lắm, gái mới lớn, trắng treo, mặt tròn, nói chuyện dễ thương, đang yêu, mãi sau này lớn lên mình vẫn còn vấng vương hình bóng e nó, như nàng thơ trong lòng mình.

Hết 2 tháng mình về nhà đi học lại, lúc đo chưa có di dộng nên cho số bàn nhà mình, e nó cũng hay ra bot công cộng gọi cho mình, nói chuyện, được thời gian nhà mình và nhà e nó cũng cấm, với k gặp nhau 1 2 năm nên cũng cắt đứt liên lạc.

Mãi 7 8 năm sau mình về nội chơi hỏi thăm mới biết e nó lấy chồng li dị. cũng xin được số e nó liên lạc nói chuyện, hẹn lên sg gặp nhau do mình đang làm trên SG, rồi chuyện gì tới cũng tới, tối đó lao vào nhau cả đêm, nhưng mà nếu tgian quay lại chắc mình k làm chuyện đó, e nó cũng lớn nên hơi tã, làm mất hết mẹ nó bao nhiêu kí ức đẹp. :(:(
 

boconganhbaytronggio

imquyen09
Thành viên thân thiết
Tham gia
13/11/2017
Bài viết
86
#9
Gặp em trên chuyến xe từ HN về ĐN.
Đợt đó e đc nghỉ hè, cùng bạn về ĐN chơi, bình thường e say xe nên chỉ đi tàu hỏa, lần này do có bạn về cùng nên lại đi xe.
E là sinh viên Học viện Quân y, học cực giỏi, thời 2005 mà điểm đại học 29,5 thì phải nói là khiếp thế nào rồi.
Đến bến, e xuống xe, còn mình về nhà mình. Câu chuyện tưởng đến đó là xong, ai dè sau đó đứa bạn học chung năm 1 ĐH với mình bảo e là bạn thân của nó, thế là tới nhà chơi (năm 1 mình học ĐH ở VN, năm 2 đi du học), sau đó mình đi học tiếp, e cũng trở về trường, thời đó thi thoảng 2 đứa vẫn gọi điện cho nhau...đến 1 ngày nghe thằng bạn nhắn bảo e mất rồi, nhảy lầu ở HV Quân y vì áp lực học hành...
😢
 
Top