Chuyện xảy ra trên con tàu tốc hành Phương Đông

Thùy Vi

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
10/2/2013
Bài viết
1.025
Chương 3: Anh hầu phòng

Sau Mac Queen, là người hầu phòng người Anh. Với vẻ mặt lạnh lùng, anh ta đứng, Poirot mời anh ta ngồi.
- Anh là, như người ta nói, hầu phòng cho ông Ratchett?
- Thưa vâng.
- Tên anh là gì?
- Edouard Henry Masterman.
- Anh bao nhiêu tuổi ?
- 39
- Địa chỉ của anh?
- 21, đường Fria, Kriard street, Clerkenwell.
- Anh có biết là chủ anh đã bị giết không?
- Thưa có. Thật khủng khiếp.
- Anh có thể cho tôi biết anh trông thấy ông Ratchett còn sống lần cuối cùng lúc mấy giờ không?
Anh hầu phòng suy nghĩ rồi trả lời.
- Lúc đó khoảng 9 giờ tối.
- Anh hãy kể cho tôi cụ thể hơn.
- Như mọi khi, tôi đã đến phòng ông Ratchett để xem ông ta có cần gì không ?
- Anh phải làm gì ?
- Gấp hay máng quần áo. Để răng giả của ông ấy vào ly nước. Xem ông Ratchett có thiếu gì không ?
- Anh có thấy điều gì không bình thường trong thái độ ông Ratchett không ?
- Hình như ông ấy hơi lo lắng.
- Lo lắng à, về vấn đề gì ?
- Về một lá thư mà ông ta vừa đọc xong. Ông ta hỏi xem có phải tôi vừa mới đem vào phòng không. Khi tôi trả lời không, thì ông ta bắt đầu gắt gỏng và chê trách tất cả những gì tôi làm.
- Ông ta có hành động bình thường không?
- Ổ, thưa ông không. Ông ấy ít khi nổi giận lắm.
- Chỉ có khi nào có một lý do quan trọng lắm ông Ratchetr mới tỏ ra ... khó chịu thôi.
- Ông chủ anh có hay dùng thuốc ngũ không?
Bác sĩ Constantine hơi chồm về phía trước khi Poirot hỏi câu này.
- Ông ta luôn luôn cần đến thuốc ngủ khi đi du lịch, vì ông không thể ngủ được.
- Anh có biết ông Ratchett thường đùng loại thuốc nào không?
- Tôi không rõ vì trên nhãn chai chỉ đề có hang chữ : Thuốc ngủ dùng buổi tối trước khi đi ngủ.
- Hôm qua ông chủ anh có uống không ?
- Thưa có. Tôi đã đổ thuốc vào cái ly để trên bàn.
- Ông ta không uống trước mặt anh à ?
- Thưa không.
- Chuyện gì đã xảy ra sau đó?
- Tôi hỏi xem ông ta còn cần gì nữa không và mấy giờ ngày mai phải gọi ông dậy. Ông Ratchett bảo là đừng quấy rầy ông ta trước khi ông bấm chuông gọi.
- Ông ta có thói quen như thế à?
- Thưa vâng. Thường buổi sáng. Ông bấm chuông để bảo nhân viên tàu hỏa gọi tôi đến khi ông sắp dậy.
- Ông ta, dậy sớm hay trễ ?
- Tùy hứng, ông ta có thể dậy ăn điểm tâm hay chờ đến giờ cơm.
- Anh không ngạc nhiên khi thấy đã muộn mà ông Ratchett không gọi anh à ?
- Thưa ông không.
- Ông Ratchett có kẻ thù không?
- Thưa có, - gã hầu phòng nói một cách bình thản.
- Sao anh biết?
- Tôi nghe ông ta đề cập đến một vài bức thư - với ông Mac Queen.
- Anh có mến ông Ratchett không ? Anh Masterman.
Khuôn mặt gã hầu phòng trở nên lạnh lùng hơn.
- Câu hỏi của ông làm tôi khó trả lời. Ông Ratchett là một ông chủ rất hậu hĩnh.
- Nhưng anh không mến ông ta phải không ?
- Thú thật là tôi không có cảm tình với người Mỹ.
- Anh đã sang Mỹ bao giờ chưa?
- Thưa ông chưa.
- Anh có nhớ là một dạo báo chí đã đăng tin vụ Armstrong không?
Gò má của Masterman ửng hồng.
- Thưa ông có. Có phải đó là vụ bắt cóc một cô bé không?
- Anh có biết là chủ anh đã cầm đầu bọn bắt cóc đó không?
- Thưa không. Có lẽ nào? tôi không thể tin được.
Lần đầu tiên giọng nói của anh hầu phòng run lên vì xúc động.
- Tuy nhiên, đó lại là sự thật. Anh có thể cho tôi biết tối hôm qua anh đã làm gì sau khi rời khỏi phòng ông Ríitchều ? một câu hỏi thông thường thôi.
- Tôi đã báo cho ông Mac Queen rằng ông Ratchett cần ông ta. Sau đó tôi về phòng để đọc sách.
- Anh ở phòng nào ?
- Phòng cuối ở toa hạng nhì, gần toa ăn.
Poirot cúi xuống xem sơ đồ của toa tàu.
- Anh ngủ ở kút sét nào ?
- Kút sét dưới.
- Số 4 phải không ?
- Vâng .
- Còn có ai cùng phòng với anh không ?
- Thưa có, một người Ý.
- Anh ta có nói tiếng Anh không ?
- Một loại tiếng Anh hơi lạ. Masterman nói với giọng hơi khinh miệt. Anh ta đã sống ở Mỹ - Chicago - theo tôi biết.
- Hai người có hay nói chuyện với nhau không?
- Thưa không. Tôi thích đọc sách hơn.
Poirot mĩm cười. Ông có thể tưởng tượng ra cảnh anh người Ý to béo nói nhiều và anh người Anh lầm lì ít nói.
- Tôi có thể được biết anh đọc quyển gì không?
- Hiện nay tôi đọc quyển : Mắc bẫy ái tình của bà Arabella Richardson.
- Một tiểu thuyết hấp dẫn?
- Tôi thấy đó là một quyển đầy thú vị, thưa ông.
- Tốt, chúng ta tiếp tục. Anh quay về phòng và đọc sách, cho đến lúc nào?
- Khoảng 10 giờ 30 thưa ông. Anh người Ý muốn ngủ nên nhân viên đã đến làm gi.ường.
- Vậy là anh đã đi nằm và ngủ ?
- Tôi lên gi.ường nhưng không ngủ.
- Vì sao ?
- Tôi bị đau răng ...
- Đau lắm à ?
- Vâng rất đau thưa ông.
- Anh đã uống gì đề giảm đau.
- Tôi đã lấy một ít nước girof [1]. Tôi đã hơi bớt nhức nhưng vẫn không ngủ được. Vì vậy tôi đã bật đèn đầu gi.ường kút sét. Sau đó tôi lấy lại quyển sách... để cố quên cơn đau răng.
- Anh không ngủ suốt đêm à ?
- Thưa ông có, tôi đã thiếp đi lúc 4 giờ sáng.
- Còn người bạn đồng hành của anh.
- Anh chàng người Ý ấy à ? ồ, vừa nằm xuống là anh ta đã ngáy ngay.
- Anh ta không ra khỏi phòng trong đêm sao ?
- Thưa không.
- Còn anh ?
- Tôi cũng không, thưa ông.
- Anh có nghe thấy gì trong đêm không ?
- Không có gì đáng nói. Con tàu đã ngừng lại, tất cả đều yên tĩnh.
Sau một lúc suy nghĩ, Poirot kết luận:
- Tôi không còn câu nào để hỏi nữa. Anh không còn gì nói thêm về thảm kịch nữa à ?
- Tôi rất tiếc là không, thưa ông.
- Theo anh, giữa chủ anh và ông Mac Queen có xích mích không ?
- Thưa ông không ... ông Mac Queen là một người rất tốt.
- Trước khi làm với ông Ratchett anh đã làm ở đâu ?
- Cho ngài Thomas Tomlinson ở Grovenor Square.
- Tại sao anh lại nghĩ việc ?
- Ngài Thomas đi Phi châu và không cần đến tôi nữa. Nhưng tôi tin là ngài Thomas sẽ cho ông biết về tôi rất kỹ, vì tôi đã làm cho ngài từ nhiều năm nay.
- Anh đã vào làm cho ông Ratchett bao lâu rồi ?
- Hơn 9 tháng, thưa ông.
- Cảm ơn anh. Masterman ạ, anh có biết ống điếu không ?
- Thưa ông không ? Tôi chỉ hút thuốc lá thôi.
- Cảm ơn anh, xong rồi đấy.
Poirot gật đầu chào Masterman - Anh hầu phòng có vẻ chần chừ và nói:
- Xin lỗi ông, bà người Mỹ lớn tuổi gần như ngồi trên lửa. Bà ta muốn biết chuyện gì đã xảy ra đêm qua.
- Nếu thế tôi sẽ gặp bà ta ngay bây giờ. - Poirot mỉm cười nói.
- Ông có muốn tôi mời bà ta đến không ? Từ nãy giờ bà ta cứ kêu inh ỏi đòi gặp người đại diện chính quyền. Nhân viên phục vụ không tài nào trấn an bà ta được.
- Anh hãy mời bà ta đến đây hộ tôi. Tôi sẽ hỏi bà ấy.

Chú thích:
[1] Loại nước làm giảm đau răng
 

Thùy Vi

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
10/2/2013
Bài viết
1.025
Chương IV: Lời chứng của bà Hubbard (người Mỹ)

Bà Hubbard vào toa ăn trong một trạng thái dao động mạnh. Bà ta nói một cách khó khăn :
- Hãy cho tôi biết, ai trong các ông là người đại diện cho chính quyền? tôi có một lời khai rất quan trọng và chỉ nói cho người nào có thẩm quyền thôi. Nếu các ông ... - đến đây bà Hubbard đưa mắt dò xét ba người đàn ông. Poirot nghiêng mình về phía trước và nói :
- Bà hãy kể cho tôi mọi chuyện. Nhưng trước tiên, mời bà ngồi.
Bà Hubbard ngồi sụp xuống cái ghế trước mặt Poirot.
- Tôi muốn nói là, đêm qua trong tàu này đã xảy ra một án mạng và ... tên sát nhân đã trốn trong phòng tôi.
Bà Hubbard ngừng lại, vẻ quan trọng.
- Bà có chắc không, thưa bà ?
- Tôi có chắc không ấy à ? Buồn cười. Tôi biết tôi nói gì chứ ! Tôi sẽ kể cho ông mọi chi tiết. Tôi vừa mới chợp mắt thì bỗng nhiên thức dậy. Trong phòng tối om, nhưng tôi cảm thấy có sự hiện diện của một người đàn ông trong phòng tôi. Sợ đến nghẹn cả cổ họng, tôi nghĩ : Lạy Chúạ, người ta sắp giết tôi mất ! không thể tả hết cho ông sự khiếp sợ của tôi. Trong báo thường nói ra những thảm kịch xảy ra trên những còn tàu. Tôi tự nhủ : “Dù sao đi nữa, ta vẫn còn giữ đồ nữ trang”. Đúng thế, tôi đã dấu chúng trong đôi vớ dài dấu dưới gối, làm như thế cũng không thoải mái lắm nhưng thôi cũng được ... trở lại tên sát nhân ... Tôi kể đến đâu rồi nhỉ ?
- Bà tưởng có một người đàn ông trong phòng.
- A phải rồi. Vậy là tôi nhắm mắt và nghĩ xem tôi sẽ phải làm gì. Tôi tự nhủ : Rất may là con gái mình không biết chuyện gì đang xảy ra cho mình. Chẳng bao lâu tôi lấy lại được bình tĩnh và đưa tay bấm chuông gọi nhân viên toa tàu. Bấm mãi chẳng thấy ai trả lời. Tim tôi gần đứng. Tôi cứ tưởng tượng là bọn cướp đã giết hết mọi người trên tàu. Tôi vẫn cứ tiếp tục bấm chuông. Thật nhẹ nhõm, khi tôi nghe tiếng chân ngoài hành lang. Có tiếng gõ cửa. Tôi hét lên: Vào đi! Và đưa tay bật đèn. Ông tin hay không tùy ý, nhưng không còn ai trong phòng tôi hết.
Bà Hubbard hạ thấp giọng xuống.
- Chuyện gì đã xảy ra sau đó ? - Poirot hỏi.
- Tôi kể lại cho nhân viên phục vụ chuyện vừa xảy ra. Anh ta không chịu tin tôi. Chắc anh ấy tưởng tôi mơ. Tôi bảo anh ta tìm dưới ghế. Anh ta nói rằng một người đàn ông không thể trốn dưới đó được ... lẽ dĩ nhiên là tên sát nhân đã đi rồi. Những câu nói của anh ta làm tôi điên tiết lên. Tôi không phải là loại người đặt chuyện, thưa ông ... mà hình như tôi chưa được biết tên ông.
- Poirot, thưa bà. Tôi xin giới thiệu ông Bouc một giám đốc của công ty và đây là bác sĩ Constantine.
- Rất hân hạnh được biết các ngài, - bà Hubbard trả lời một cách lơ đễnh.
Rồi bà lại kể tiếp :
- Tôi phải thú nhận là tôi đã lầm. Tôi cứ đinh ninh là người đàn ông phòng bên trốn trong phòng... tội nghiệp ông ấy bị giết. Tôi yêu cầu nhân viên tàu xem lại cửa thông qua phòng bên. Lẽ dĩ nhiên nó không khóa. Anh ta đã khóa lại và khi anh ấy đã đi rồi. Tôi đã kê thêm một vali chặn cửa.
- Lúc đó. Mấy giờ thưa bà?
- Tôi không rõ, tôi quá xúc động nên không để ý đến chuyện đó.
- Bây giờ thì ý kiến của bà như thế nào ?
- Người đàn ông trốn trong phòng tôi là tên sát nhân, điều đó quá rõ rồi.
- Vậy là bà nghĩ rằng hắn đã qua phòng bên?
- Làm sao tôi biết được. Tôi đã nhắm mắt vì quá sợ.
- Hay là hắn đi ra ngoài hành lang?
- Tôi chẳng biết. Tôi đã nói là tôi nhắm mắt mà .
Bà Hubbard thờ dài não nuột :
- Chúa ơi, tôi sợ thật. Nếu con gái tôi mà biết.
- Thưa bà, bà có nghĩ rằng, tiếng động mà bà nghe thấy, ở phòng bên không ? ... phòng của nạn nhân.
- Không, không ông ... ông Poirot ạ. Hắn ta ở trong phòng tôi ... và tôi đã đem bằng chứng đến đây cho ông .
Một cách đắc ý, bà Hubbard giơ túi sách lên và mở ra.- Bà lần lượt kéo ra 2 khăn tay lớn sạch ... một cặp kính gọng đồi mồi, một ống aspirin, một hủ muối tiêuhóa, một hộp đựng kẹo, một xâu chìa khóa, hình của một đứa bé mặt không có gì xuất sắc, một sổ ngân phiếu, một vài bức thư, năm xâu chuỗi hạt trai giả và cuối cùng một vật nhỏ bằng kim loại ... một cái khuy .
- Ông có thấy cái khuy này không ? nó đâu phải của tôi. Tôi đã nhặt được sáng nay khi thức dậy.
Khi bà Hubbard đặt cái khuy xuống bàn, ông Bouc cúi xuống và kêu lên :
- Cái khuy này là trên áo đồng phục của nhân viên toa kútsét !.
- Chúng ta có thể tìm ra một giải thích thỏa đáng, - Poirot nói. Quay sang bà Hubbard ông tiếp :
- Thưa bà cái khuy này có thể bị rơi ra từ áo đồng phục của nhân viên phục vụ khi anh ta xem xét phòng bà, hay khi anh ta làm gi.ường tối qua.
- Không, ông hãy nghe tôi. Tối qua trước khi đi ngủ, tôi đã đặt tạp chí lên một cái thùng gỗ gần cửa. Vậy mà sáng nay khi thức dậy, tôi trông thấy cái khuy này trên tờ tạp chí. Tôi muốn biết ý kiến ông về việc trên.
- Thưa bà, tôi gọi cái khuy này là một bằng chứng buộc tội.
Câu trả lời có phần nào trấn an được bà Hubbard.
- Tôi không thể chấp nhận người ta nghi ngờ lời nói của tôi.
- Bà vừa cho chúng tôi biết một lời khai rất lý thú, - Poirot nói. - tôi có thể hỏi bà một vài câu nữa không ?
- Tôi nghe đây.
- Làm sao bà giải thích được rằng bà không nghĩ đến việc khóa then cài cửa thông qua phòng ông Ratchett, trong khi chính bà thú nhận là sợ ông ta ?
- Tôi đã khóa rồi mà. - Bà Hubbard trả lời.
- Ồ ? thế à ?
- Phải, đúng ra là như thế này : tôi đã nhờ bà người Thụy Điển - một người rất tử tế - xem bộ cài.
- Cửa đã khóa chưa ? Bà đã bảo là khóa kỹ rồi.
- Sao bà không tự đi xem ?
- Không, tôi đã lên gi.ường và cái túi xách của tôi treo ở cửa.
- Bà đã nhờ bà ta lúc mấy giờ?
- Xem nào ... giữa 10 giờ rưỡi và 11 giờ kém 15. Bà ta vào hỏi xem tôi có aspirin không? Tôi đã bảo bà ta lấy ống thuốc trong vali.
- Lúc đó bà đã đi nằm ?
- Vâng.
Bỗng nhiên bà Hubbard phá lên cười.
- Tội nghiệp ! Bà ấy hoảng hốt. Ông thử nghĩ xem, bà ta đã mở nhầm phòng bên cạnh.
- Phòng ông Ratchett à ?
- Phải. Ông phải đồng ý với tôi rằng khi tất cả các cửa đều đóng thì rất dễ nhầm phòng. Hình như ông Ratchett rất bất bình và đã nói những câu không được lịch sự lắm ! Bà ấy rất áy náy về sự nhầm lẫn này, và nói: tôi đã nhầm và thật xấu hổ .
- Sau đó bà có nghe thấy tiếng động bên phòng ông Ratchett không? - Poirot hỏi.
- Cũng không hẳn là tiếng động.
- Bà muốn nói gì?
- Có nghĩa là ông ấy ngáy.
- A, ông ấy ... ngáy.
- Kinh khủng, ông ấy đã làm tôi thức gần suốt đêm trước.
- Sau đó, ông Ratchett không còn ngáy sau khi có người lạ mặt qua phòng bà nữa à?
- Ô, ông Poirot, ông không hiểu à, lúc đó Raicheti đã chết rồi.
- Ơ thật nhỉ! - Poirot đáp. - À bà Hubbard này, bà có nhớ vụ Armstrong không?
- Lẽ dĩ nhiên, và lên khốn kiếp vẫn còn tự do. Thằng đó, nếu mà tôi tóm được thì .
- Bà biết không, hắn đã chết ... đêm qua.
- Sao? có ch.uyện ấy nữa à?
Trong cơn xúc động, bà Hubbard nhốm lên khỏi ghế.
- Phải. Ratchett chính là tên đầu đảng ấy.
- Ai mà ngờ được? tôi phải viết thư cho con gái tôi mới được. Tôi đã chẳng nói với ông, hôm qua, là tôi, sợ hắn à ? Thật tôi có lý do chính đáng để đề phòng .
- Bà có biết gia đình Armstrong không ? thưa bà.
- Không. Gia đình Armstrong chỉ giao thiệp với lại một nhóm bạn giới hạn thôi. Nhưng theo mọi người, bà Armstrong là người rất dễ thương, được chồng yêu mến.
- Bà Hubbard, lời khai của bà có giá trị rất lớn đối với chúng tôi. Bây giờ xin bà cho biết tên, họ của bà.
- Rất sẵn sàng : Caroline Martha Hubbard.
- Mời bà viết địa chỉ của bà vào đây.
Không ngừng nói, bà Hubbard làm theo lời Poirot.
- Thật tôi không thể ngờ Cassetti trên con tàu này ! Mặt của tên này thật kinh khủng ông Potroi nhỉ ?
- Vâng thưa bà. A, bà có áo khoác ngoài màu đỏ không ?
- Câu hỏi lạ lùng, không, tôi không có tôi đã đem theo hai cái áo khoác ngoài : Một cái màu hồng hồng bằng len ấm dùng khi đi tàu thủy, và một cái khác màu tím, quà của con gái tôi. Nhưng tại sao ông lại hỏi tôi việc ấy ?
- Chuyện như thế này, thưa bà, một ngoài mặt áo khoác ngoài bằng soa đỏ đêm qua đã vào phòng bà hay phòng Ratchett. Như khi nãy bà nói ... khi tất cả các cửa đều đóng, người ta dễ mở nhầm phòng.
- Chẳng có người nào mặt áo choàng đỏ vào phòng chúng tôi cả.
- Nên thế. Chắc vào phòng ông Ratchett.
Bà Hubbard bĩu môi. Poirot nói :
- Bà có nghe giọng một người đàn bà bên kia vách không ?
- Làm sao ông đoán được vậy ? Thôi nếu ông muốn biết thì ... vâng, tôi đã nghe giọng nói đàn bà.
- Vậy mà khi nãy, khi tôi hỏi bà về chuyện này ... bà chỉ nói đến tiếng ngáy của ông Ratchett
- Sự thật đấy. Ông Ratchett đã ngáy gần suốt đêm.
- Nhưng có người đàn bà đã nói mà. Lúc đó mấy giờ ?
- Tôi không biết rõ. Nhưng tôi đã thức dậy một lúc nào đó và nghe thấy tiếng đàn bà đang nói chuyện ở phòng bên.
- Lúc đó là trước hay sau khi bà nhìn thấy có kẻ lạ mặt lẻn vào phòng .
- Cũng như khi nãy tôi đã trả lời ông : làm sao Ratchett có thể nói chuyện khi hắn đã chết ?
- Ồ, xin lỗi bà. Chắc bà thấy tôi hơi ngu phải không thưa bà ?
- Tôi nghĩ là ông cảm thấy thích thú khi làm rối những sự việc. Con gái tôi sẽ nghĩ gì về chuyện này đây?
Sau khi Poirot đã xếp mọi thứ mà bà Hubbard bày trên bàn vào xắc tay, ông tiễn bà ra cửa. Ông nói khi bà sắp bước ra:
- Thưa bà, bà đã làm rơi khăn tay.
- Bà Hubbard nhìn mảnh vải mà Poirot đưa ra. :
- Đâu phải của tôi ông Poirot. Của tôi đây.
- Ồ, xin lỗi. Tôi tưởng ... vì có chữ “H” thêu ở góc khăn.
- Một sự trùng hợp kỳ lạ. Nhưng những khăn tay của tôi đều thêu C-M-H. Và so với cái khăn mà ông vừa đưa cho tôi thì những cái khăn của tôi tiện hơn. Cái mẫu vải bé tí này dùng làm gì?
Cả ba người đàn ông đều không tìm ra câu trả lời. Bà Hubbard đi ra khỏi phòng.
 

Thùy Vi

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
10/2/2013
Bài viết
1.025
Chương V: Lời khai của bà " Thụy Điển "

Ông Bouc cầm trong tay cái khuy mà bà Hubbard đã bỏ lại.
- Tôi chẳng hiểu gì cả, - ông Bouc nói. - Không lẽ Pierre Michel lại đính líu đến vụ này à? ông nghĩ sao ông Poirot.
- Khuy áo đây có thể nói lên điều đó. Bây giờ ta hãy nghe lời khai của bà Thụy Điển. Sau đó chúng ta hãy bàn đến lời khai của bà Hubbard.
Poirot tìm trong những thông hành.
- Đây : Greta Ohlsson, 49 tuổi.
- Ông Bouc nhờ người hầu trưởng gọi hộ. Và chẳng bao lâu Greta Ohlsson bước vào. Cô ta nheo cặp mắt cận thị nhìn Poirot. Nhưng cô ta có vẻ rất bình tĩnh. - Vì cô ta hiểu và nói tiếng Pháp nên họ nói chuyện bằng tiếng Pháp. Poirot đặt những câu hỏi mà ông đã
biết câu trả lời : tên, tuổi, địa chỉ. Sau đó Poirot hỏi đến nghề nghiệp cô Greta.
- Cô Greta làm ở bệnh viện gần Stamboul. Cô ta có bằng y tá.
- Chắc cô dã biết thảm kịch xảy ra hôm qua?
- Thưa vâng, thật khủng khiếp ... bà Hubbard nói là kẻ sát nhân đã trốn trong phòng bà ấy trước khi phạm pháp.
- Hình như cô là người cuối cùng trông thấy nạn nhân còn sống.
- Có thể lắm. Tôi đã mở nhầm cửa phòng. Lẽ dĩ nhiên là tôi rất xấu hổ.
- Cô có trông thấy ông ta không?
- Có. Ông ta đang đọc sách. Sau khi xin lỗi tôi đã đóng cửa lại.
- Ông ta có nói gì với cô không?
Mặt cô Greta đỏ lên.
- Ông ta cười lên và nói tục ... tôi không hiểu rõ nghĩa lắm.
Poirot nói sang chuyện khác.
- Sau đó cô làm gì ?
- Tôi vào phòng bà Hubbard để xin bà ấy aspirin.
- Bà ấy có nhờ cô xem hộ cửa giữa phòng bà ấy và ông Ratchett có khóa không?
- Có.
- Cửa có khóa không ?
- Có, thưa ông.
- Sau đó ?
- Sau đó tôi về phòng tôi. uống thuốc và lên nằm ở kút sét.
- Lúc đó mấy giờ ?
- Khi tôi leo lên gi.ường là 11 giờ kém 5. Tôi đã nhìn đồng hồ trước khi lên giây.
- Cô có ngủ ngay không?
- Không, cơn nhức đầu của tôi đã bớt, nhưng tôi chưa ngủ.
- Khi cô ngủ, tàu đã ngừng chạy chưa?
- Hình như chưa. Khi tôi thiu thiu thì tàu bắt đầu rời ga nào đó.
- Có thể là ga Vincovei.
Đẩy bức sơ đồ toa đến trước mặt cô Greta, - Poirot chỉ vào mỗi khung và hỏi.
- Phòng của cô đây phải không ?
- Thưa phải.
- Kút sét dưới hay trên ?
- Kút sét dưới, số 10
- Ai ngủ kutset trên ?
- Một cô gái người Anh rất dễ thương đến từ Bagdad.
- Sau khi tàu rời khỏi ga Vincovei. Cô gái người Anh có ra khỏi phòng không ?
- Không. Tôi chắc chắn điều đó .
- Làm thế nào cô chắc chắn được. Cô đã ngủ rồi mà ?
- Tôi ít ngủ say nên dễ bị thức dậy bởi bất cứ tiếng động nào. Nếu cô ta bước xuống kutset tôi đã thức giấc.
- Còn cô, cô có ra khỏi phỏng không ?
- Không, cho đến sáng nay.
- Cô có áo khoác ngoài bằng soa đỏ không ?
- Thưa không.
- Còn cô người Anh ngủ chung phòng, cô Debenham áo khoác cô ấy màu gì ?
- Một loại kimônô (áo khoác ngoài đồ ngũ của người Nhật) màu hoa cà.
Poirot hỏi cô Grate ... bằng một giọng thông cảm.
- Tại sao cô lại đi du lịch? cô nghĩ hè à?
- Phải, tôi định nghĩ hè ở Thụy Điển … nhưng tôi phải ở một tuần với chị tôi ở Lousanne.
- Cô làm ơn viết tên và địa chỉ của chị cô vào đây.
- Rất vui lòng.
- Cô Greta cầm tờ giấy, bút chì và viết.
- Cô có biết nước Mỹ không cô Greta?
- Không.
- Cô có nhớ vụ Armstrong không?
- Không. Chuyện như thế nào?
Poirot kể lại vụ bắt cóc và cái chết của đứa bé Armstrong. Greta Ohlsson rất phẫn nộ, cái búi tóc rung lên:
- Sự hiện hiện của những con quái vật như thể không thể chấp nhận được. Tội nghiệp cho bà mẹ ! Tim tôi run lên khi nghĩ đến sự đau khổ của bà ta.
Cô Greta Ohlsson ra khỏi phòng, mặt đỏ, mắt rướm lệ.
Poirot bắt đầu viết lên giấy.
- Ông viết gì thế ? - ông Bouc hỏi.
- Tôi đang kê khai những sự việc theo thứ tự.
Viết xong, Poirot đưa tờ giấy cho ông Bouc.
- 9gl5 : Tàu rời ga Belgrade khoảng 9g 40 : Anh hầu phòng (Masterman) ra khỏi phòng Ratchett, sau khi đã pha thuốc ngủ.
- 10g : Mac Queen rời khỏi phòng Ratchett .
- 10g10 Greta Ohlsson nhìn thấy Ratchett (lần cuối cùng được trông thấy ông ta còn sống). Ratchett còn thức và đang đọc sách trong gi.ường.
12gl0 : Con tàn rời ga Vincovei (trễ).
12g30: Tàu bị kẹt vì tuyết.
12g37 : Chuông ở phòng Ratchett reo. Nhân viên phục vụ chạy đến. Ratchett trả lời : “không có chuyện gì, tôi nhầm”.
Khoảng 1g17 : Bà Hubbard tưởng có một người đàn ông trong phòng, bấm chuông gọi nhân viên.
Ông Bouc gật đầu tán thành :
- Tất cả đều đã được ghi lại rõ ràng.
- Không có điều gì làm ông thắc mắc à?
- Tôi thấy bảng này rõ ràng và hình như chúng ta có thể kết luận là vụ án xảy ra lúc 1g15. Đồng hồ của nạn nhân đã ngừng vào giờ đó và lời khai của bà Hubbard cũng chứng tỏ điều đó. Tôi đoán chắc kẻ sát nhân là gã người Ý to lớn vừa từ Mỹ trở về ... từ Chicago ... ông hãy nhớ là người Ý thường sử dụng dao và chỉ đâm một lần.
- Thật vậy.
- Không còn nghi ngờ gì nữa. Đây là đáp số của bài toán. Tên người Ý và Cassetti cùng một bọn với nhau. Cassetti đã phản lại đồng bọn. Gã người Ý đã tìm ra tông tích Cassetti và đã gởi thư hăm dọa. Sau đó hắn đã trả thù. Nội vụ thật đơn giản.
Poirot gật gù.
- Tôi nghĩ rằng vụ án không đơn giản như thế.
- Theo tôi thì chắc chắn những điều tôi vừa nói là đúng, - ông Bouc nói.
- Ông hãy nhớ là gã người Ý ở cùng phòng với người hầu phòng của Ratchett. Masterman (gã hầu phòng) đã thức khuya vì bị đau răng. Và Masterman đã thề là gã người Ý không hề rời khỏi phòng.
- Đó là chỗ khó đấy.
Poirot nheo mắt.
- Nói một cách khác, cơn đau răng của gã hầu phòng đã làm cho lý luận của ông không vững và làm cho anh chàng người Ý của chúng ta vô tội.
- Tất cả rồi sẽ sáng tỏ thôi. - ông Bouc nói giọng bao dung.
Poirot lại lắc đầu và nói:
- Tôi không tin là vụ án này đơn giản đâu.
 

Thùy Vi

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
10/2/2013
Bài viết
1.025
Chương VI: Lời khai của công chúa Dragomiroff

Hãy xem anh tài xế Pierre Michel trả lời như thế nào về cái khuy này.
Pierre Michel được gọi lại, anh tạ nhìn ba người với vẽ ngạc nhiên.
Ông Bouc hắng giọng :
- Michel, - ông nói, - cái khuy áo của anh đã được tìm thấy phòng của bà khách người Mỹ. Anh có thể cho chúng tôi biết lý do không?
Michel đưa tay sờ áo và nói :
- Thưa ông, tôi có bị mất cái khuy nào đâu ? Chắc có sự nhầm lẫn.
- Thật ạ.
- Tôi cũng chẳng hiểu gì, thưa ông.
Michel có vẻ ngạc nhiên, nhưng không hề lộ vẻ lo lắng .
- Dựa vào những dữ kiện, - ông Bouc nói, - chúng ta có thể xác định được mà không sợ lầm, rằng cái khuy áo này đã rơi từ áo của kẻ lạ mặt vào phòng bà Hubbard đêm qua.
- Nhưng thưa ông, đâu có ai trong phòng bà ta. Hoàn toàn do trí tưởng tượng thôi.
- Không ... Michel. Kẻ giết ông Ratchett đã qua đó và làm rơi cái khuy.
Lúc bấy giờ Michel mới chợt hiểu ra việc cái khuy bị rơi, anh la kêu lên :
- Láo, hòan toàn láo thưa ông ! ông buộc tội à ? tôi vô tội ! Tại sao tôi phải giết ông ta. Một người mà tôi không hề quen biết.
- Anh ở đâu khi bà Hubbard nhấn chuông ?
- Tôi nhắc lại lần nữa là lúc ấy tôi ở toà tàu kia, đang nói chuyện với anh bạn đồng nghiệp.
- Chúng tôi sẽ cho gọi anh ta đến.
- Vâng thưa ông, ông hãy cho gọi anh ta đến đi.
Nhân viên toa tàu thứ hai được mời đến. Anh ta xác nhận lời khai của Michel, và nói rằng lúc đó còn có cả nhân viên của toa tàu Bucarest. Cả ba người nói chuyện về tàu bị kẹt. Họ đang nói chuyện độ 10 phút thì Michel nghe tiếng chuông gọi. Khi anh ta mở cánh cửa ăn thông từ toa này sang toa kia thì cả ba người đều nghe tiếng chuông rất rõ. Michel đã mau chóng trở về .
- Như thế ông đã rõ rằng tôi không phải thủ phạm chưa thưa ông ! - Michel. Nói gần như hét.
- Vậy thì làm thế nào giải thích được trong phòng bà Hubbard lại có cái khuy này?
- Tôi chịu thôi, thưa ông. Đối với tôi đó là một điều bí ẩn. Áo tôi chẳng thiếu cái khuy nào.
Cả hai nhân viên kia đều nói như Michel và nói thêm là họ không hề vào phòng bà Hubbard.
- Anh bình tĩnh lại đi Michel, - ông Bouc nói. - Hãy trả lời thêm một câu hỏi nữa : Khi anh đến phòng bà Hubbard anh có gặp ai ở hành lang không ?
- Thưa không.
- Lạ thật.
- Cũng không lạ lắm đâu, - Poirot nói. - Đây chỉ là vấn đề thời gian, nói đúng ra là phút. Bà Hubbard thức giấc và nhận thấy có kẻ lạ mặt trong phòng. Trong một phút hay ba?, vì quá sợ hãi, bà ta nhắm tịt mắt lại. Người đàn ông lạ mặt chuồn ra hành lang. Bà Hubbard bấm chuông gọi nhân viên. Nhưng anh ta chỉ đến ở tiếng thứ ba hoặc thứ tư thôi. Theo tôi, chừng ấy phút là đủ rồi.
- Để làm gì ? Để là gì cơ chứ ? Chúng ta đừng quên là có hàng đống tuyết bên cạnh tàu.
- Chỉ còn có một lối thoát cho tên sát nhân của chúng ta : trốn trong phòng vệ sinh hoặc trong một phòng của toa tàu.
- Nhưng thất cả các phòng đều có người.
- Đúng thế.
- Ông muốn nói lç tên sát nhân chỉ việc trở về phòng mình.
- Đúng thế.
- Có thể lắm, - Poirot nói – Trong mười phút Michel vắng mặt, kẻ sát nhân rời phòng, vào phòng Ratchett, giết ông ta, cài cửA, để dây xích an toàn phía trong, đi qua phòng bà Hubbard rồi sau đó trở về phòng mình một cách an toàn trước khi Michel xuất hiện.
- Đối với tôi, sự việc không xảy ra một cách đơn giản như thế. Ông bác sĩ đây sẽ nói cho ông biết những điều ông nghĩ.
Ông Bouc cho ba nhân viên ra ngoài, rồi nói :
- Chúng ta chỉ còn tám hành khách để hỏi nữa thôi Ông Poirot ạ. Năm người ở toa hạng một : Công chúa Dragomiroff, vợ chồng công tước Andrenyi, đại tá Arbuhnot và ông Hardman. Ba hành khách ở toa hạng nhì : Cô Debenham, Antonio Foscarelli và cô hầu phòng, cô Schmidt.
- Ông muốn hỏi ai trước ?
- Ông vẫn đeo đuổi ý định của mình. Không, chúng ta hãy mời công chúa Dragomiroff . Michel, anh hãy làm ơn mời bà ta đến d0a6y giúp chúng tôi.
- Thưa vâng.
- Hãy nói với bà ta nếu phiền thì chúng tôi sẽ đến phòng bà ấy, - ông Bouc nói.
Công chúa Dragomiroff chịu khó đến toa tàu ăn và sau khi khẽ gật đầu chào, bà ngồi xuống trước. Bà Dragomiroff quả thật là xấu, nhưng bà ta có cặp mắt tuyệt vời, sâu thẳm nhưng rất sáng như hai viên kim c.ương. Cặp mắt chứng tỏ đó là một người đầy nghị lực và một sự thông minh hơn người.
Bằng một giọng ấm và lịch sự, công chúa Dragomiroff ngăn chặn ngay những lời xin lỗi khách sáo của ông Bouc.
- Các ông khỏi phải xin lỗi. Một vụ án đã xảy ra trên tàu, ông phải hỏi cung tất cả hành khách là chuyện bình thường. Về phần tôi, tôi rất vui lòng cho ông biết mọi chi tiết có thể làm sáng tỏ nội vụ.
- Rất mong bà thông cảm, thưa bà.
- Không, tôi chỉ làm tròn trách nhiệm của tôi thôi. Nào, ông muốn biết gì ?
- Trước hết, tên, địa chỉ của bà. Hay bà thích viết trên giấy hơn.
Nói rồi, Poirot đưa tờ giấy và cây bút chì cho công chúa Dragomiroff, nhưng bà từ chối.
- Ông hãy ghi đi, Chẳng khó đâu : Natalia Dragomiroff, số 17 đường Kléber, Paris.
- Bà từ Constantinople đến?
- Phải, tôi đã xuống sứ quán Áo cùng với cô hầu phòng của tôi.
- Bà vui lòng cho tôi biết sơ qua, bà đã làm gì lối qua, sau bữa ăn tối?
- Sẵn sàng, sau khi bảo nhân viên dọn gi.ường trong khi tôi còn ở toa ăn. Sau bữa ăn tôi đã đi nằm và đọc sách đến 11g. Tôi tắt đèn, nhưng cơn tê thấp làm tôi mất ngủ. Khoảng 1g kém 15, tôi cho gọi cô hầu phòng. Cô ta xoa bóp cho tôi, đọc sách đến khi tôi buồn ngủ. Tôi không thể nói rõ lúc nào cô ấy ra khỏi phòng. Có thể lúc đó là 1g30 hay trễ hơn.
- Con tàu lúc ấy đã ngừng lại.
- Phải.
- Bà không nghe thấy gì à ?
- Không.
- Tên cô hầu phòng của bà là gì ?
- Hildegarde Schmidt.
- Cô ta đã ở với bà bao lâu rồi ?
- 15 năm.
- Cô ta là người thật thà chứ ?
- Hoàn toàn thật thà. Gia đình cô ta ở Đức cùng vói ông chồng quá cố của tôi.
- Hình như bà đã qua Mỹ, thưa bà.
Sự thay đổi đêé tài làm công chúa Dragomiroff nhíu mày.
- Phải nhiều lần.
- Trong khi bà qua đó, bà có quen với gia đình Armstrong không ? Một gia đình đã bị nạn.
- Ông đang nói đến những người bạn thân của tôi. Bà Dragomiroff nói giọng run lên vì xúc động.
- Như thế bà quen đại tá Armatrong ?
- Ông ta thì ít, nhưng vợ ông ta, Sonia Armstrong là con gái đỡ đầu của tôi. Tôi là bạn thân của mẹ cô ta, nữ diễn viên Linda Arden, một kịch sĩ nổi tiếng. Không ai có thể sánh được với bà ta trong vai Macheth (1)
- Bà ta chết rồi à ?
- Chưa, bà ta vẫn còn sống, nhưng hoàn toàn cô đơn. Vì sức khỏe nên suốt ngày bà phải nằm ở ghế dài.
- Hình như bà ấy có một đứa con gái khác ?
- Phải, trẻ hơn bà Armstrong.
- Cô ta còn sống?
- Dĩ nhiên.
- Cô ta ở đâu?
Công chúa Dragomiroff chăm chú nhìn Poirot.
- Tại sao ông lại hỏi tôi về những điều này. Nó có lien hệ gì đến câu chuyện của chúng ta, đến vụ án trên tàu này?
- Thưa bà có chứ … người đàn ông bị giết tối qua là tên bắt cóc và tên giết con của bà Armstrong.
- Ối!
Đôi lông mày của bà Dragomiroff chau mày lại, bà ta nhỏm dậy.
- Theo tôi, vụ án này quả là ý muốn của thượng đế! Ông hãy thứ lỗi cho sự thành thật của tôi.
- Tôi thong cảm với bç. Nhưng chúng ta hãy trở lại với vần đề của chu&ng ta. Bà chưa trả lời tôi; cô con gái thứ hai của bà Linda Arden, em gái bà Armstrong hiện ở đâu?
- Tôi không hề biết. Tôi hoàn toàn không lien hệ với giới trẻ. Hình như cô ấy đã lấy một người Anh và sang lập nghiệp ở Anh quốc. Tôi không nhớ cả tên cô ta nữa.
Nhừng một lúc; bà Dragomiroff tiếp:
- Các ông có còn cần hỏi thêm gì nữa không?
- Còn một câu nữa thưa bà … một câu hỏi hoàn toàn cá nhân: áo choàng ngoài của bà màu gì?
Một thoáng ngạc nhiên, bà Dragomiroff trả lời:
- Chắc ông phải có lý do để hỏi câu đó. Áo choàng của tôi bằng satanh, xanh da trời.
- Như thế là xong. Xin cảm ơn bà đã vui long trả lời những câu hỏi của chúng tôi.
Công chúa khoát bàn tay đeo đầy nhẫn, đứng lên. Ba người đàn bà cùng đứng lên.
Trước khi rời khỏi phòng, công chúa Dragomiroff quay lại nói với Poirot/
- Xin lỗi ông, ông cho phép tôi được biết quý danh? Nhìn mặt ông quen quen.
- Hercule Poirot, thưa bà.
Ngừng một lúc bà nói :
- Hercule Poirot. Tôi nhớ ra rồi. Đúng là bàn tay định mệnh.
Nói xong, công chúa Dragomiroff ra khỏi phòng.
- Ông nghĩ sao ? – ông Bouc hỏi.
Vẻ mặt đăm chiêu, Poirot trả lời :
- Tôi tự hỏi, bàn tay định mệnh mà bà ta nói mang ý nghĩa gì ?

Chú thích:
[1] Tên một vở kịch nổi tiếng của Shakespeare
 

Thùy Vi

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
10/2/2013
Bài viết
1.025
Chương VII: Cuộc hỏi cung vợ chồng Quận chúa Andrenyi được mời


Vợ chồng Quận công Andrenyi được mời đến nhưng chỉ có Andrenyi đến một mình, không có vợ.
Đó là một người đàn ông đẹp trai, vai rộng, người cao khoảng 1m80. Ông mặc một bộ đồ may cắt rất sắc sảo.
- Tôi có thể giúp gì được ông?
- Chắc ông hiểu, - Poirot nói, sau biến cố đêm qua, bổn phận của tôi là phải nói chuyện với tất cả những hành khách trên tàu.
- Dĩ nhiên rồi. Nhưng tôi nghĩ rằng tôi và vợ tôi cũng không giúp gì nhiều cho các ông vì chúng tôi ngủ suốt đêm qua.
- Ông có biết danh tánh của nạn nhân không:
- Hình như đó là một người đàn ông người Mỹ ...một người có gương mặt không gây thiện cảm, ngồi ở bàn ăn kia lúc ăn trưa phải không ạ?
Vừa nói, Quận công Andrenyi vừa hất đầu về phía bàn Ratchett và Mac Queen đã ngồi tối qua.
- Phải chính ông ta đấy. Tôi muốn biết xem Quận công có biết tên ông ta không?
- Hoàn toàn không. Nếu ông muốn biết rõ họ tên ông hãy xem thông hành của ông ấy.
- Tên trên thông hành chỉ là tên giả. Thật ra tên nạn nhân là Cassetti, kẻ đã bất cóc trẻ con ở Mỹ.
Vừa nói, Poirot vừa quan sát nét mặt của Andrenyi. Nhưng ông ta hoàn toàn thờ ơ và nói rất tự nhiên:
- Đây là một điều giúp ích cho cuộc điều tra đấy! Nước Mỹ thật bí hiểm.
- Chắc ông đã sang đấy rồi.
- Tôi đã sống một năm ở Washington.
- Chắc ông biết gia đình Armstrong.
- Armstrong ... Armstrong ... Tôi không còn nhớ nữa. Tôi gặp biết bao nhiêu người! Quay lại vấn đề, ông cần biết gì?
- Tối qua ông đã về phòng lúc nào?
Hercule Poirot liếc mắt nhìn tấm sơ đồ để trước mặt. Vợ chồng Quận công Andrenyi ở 2 phòng.
- Một phòng đã dọn trước trong khi chúng tôi dùng bữa tối tại toa ăn. Chúng tôi đã trở lại phòng chưa được sửa soạn để nói chuyện một lúc ...
- Phòng nào?
- Phòng số 13. Chúng tôi đã chơi bài. Khoảng 11 giờ, vợ tôi đi ngủ. Nhân viên đã làm gi.ường cho tôi và tôi cũng đi ngủ cho đến sáng.
- Ông có nhận thấy tàu đã ngừng chạy không?
- Không, mãi cho đến sáng tôi mới biết.
- Còn bà nhà?
Quận công Andrenyi mỉm cưới:
- Vợ tôi không bao giờ đi ngủ trên tàu mà không uống thuốc ngủ. Tối qua cô ấy cũng đã uống để ngủ. Tôi xin lỗi là không cho ông biết chi tiếc gì đặc sắc hơn.
Poirot đưa cho Quận công một tờ giấy và cây bút mực:
- Đây chỉ là một thủ tục bình thường, thưa Quận công. Xin ông vui lòng ghi tên vào đây và địa chỉ.
- Có lẽ tôi nên viết thì hơn vì tên và chỗ tôi ở khó viết đối với những người không thành thạo tiếng nước tôi.
Viết xong Andrenyi trao lại tờ giấy cho Poirot và đứng dậy.
- Chắc vợ tôi cũng không cần thiết phải đến đây vì cô ấy cũng chỉ khai như tôi thôi.
Mắt Poirot chợt lóe sáng.
- Có lẽ thế, tuy nhiên tôi vẫn thích gặp bà nhà.
- Tôi đã nói với ông là vô ích mà, giọng Quận công bỗng trở nên bực dọc.
- Ồ, chỉ là một thủ tục bình thường thôi. Tôi cần làm một bản tường trình đầy đủ về cuộc điều tra.
- Thôi cũng được.
Andrenyi lộ miễn cưỡng. Ông ta ra khỏi phòng.
Poirot cầm lấy tấm thông hành, nó có ghi rõ tên và chức vụ của Andrenyi, ngoài ra còn thêm: có vợ theo, tên Elene Maria, tên con gái (khi chưa lập gia đình): Goldenberg. Một nhân viên bất cẩn đã làm dây một vết mờ trên tấm thông hành.
- Coi chừng đấy, - ông Bouc nói, đây là thông hành ngoại giao. Ông hãy dè đặt. Họ không thể dính líu đến một vụ án mạng.
- Ông cứ yên tâm, tôi sẽ rất tế nhị.
Bà Andrenyi xinh đẹp bước vào toa ăn.
- Các ông muốn gặp tôi ? – Bà ta hỏi giọng rụt rè.
- Thưa bà Quận công, đây chỉ là một thủ tục bình thường, mong bà thông cảm.
Poirot đứng dậy, khẽ cúi mình và chỉ cho bà Ardrenyi cái ghế trước mặt.
- Tôi muốn biết tối qua bà có trông thấy hoặc nghe một cái gì có thể làm sáng tỏ cho vụ án không ?
- Không thấy, và nghe bất cứ một cái gì thưa ông.
- Phải, tôi hiểu. Tôi sẽ không giữ bà lâu nữa.
Bà Andrenyi vội vã đứng dậy.
- Một phút nữa thôi bà. Những chi tiết trên giấy thông hành của bà có đúng không ? Tên bà khi chưa lấy ông nhà, tuổi …
- Rất đúng thưa ông.
- - Bà làm ơn ký tờ xác nhận này.
Bà Andrenyi ký bằng nét chữ hơi xiên xiên Elena Andernyi.
- Bà có đi cùng với ông nhà sang Mỹ không ?
- Thưa không. (bà Andrenyi đỏ mặt mỉm cười).
Lúc đó chúng tôi chưa lấy nhau. Chúng tôi mới thành hôn từ một năm nay thôi.
- Xin thành thật cảm ơn bà. À, nhân thể, ông nhà có hút thuốc không ?
Bà Andrenyi chăm chú nhìn Poirot.
- Thưa có.
- Hút ống điếu à ?
- Thưa không, nhà tôi hút thuốc lá và xì gà.
- Cám ơn bà nhiều.
Trong vài giây, bà Andrenyi nhìn Poirot với cặp mắt đẹp và sâu thẳm dưới hàng mi dài và đen làm nổi bật nước da trắng xanh. Đôi môi tô đậm hé mở, bà Andrenyi có vẻ ngạc nhiên :
- Tại sao ông lại hỏi tôi câu này ?
- Như bà biết, một thám tử luôn luôn tò mò. Vì như bà có thể cho tôi biết màu áo khoác ngoài của bà không ?
Bà Andrenyi bật cười :
- Màu bắp. Điều đó có quan trọng không ?
- Rất quan trọng thưa bà.
- Như vậy ông thực sự là thám tử à ?
- Vâng thưa bà.
- Tôi cứ ngỡ là không có một cảnh sát nào trên tàu trong suốt cuộc hành trình qua Nam Tư … có nghịa là trước khi đến Ý.
- Thưa bà, tôi không thuộc lực lượng cảnh sát Nam Tư, mà là một thám tử quốc tế.
- Có lẽ ông thuộc liên đoàn các thám tử.
Bằng một giọng đầy kịch tính, Poirot dõng dạc nói :
- Tôi là người quốc tế. Tôi làm việc thường xuyên ở Luân Đôn. Bà biết nói tiếng Anh chứ ?
- Có, nhưng rất ít.
Một lần nữa, Poirot lại cúi xuống.
- Tôi không giữ bà lại thêm nữa. Như bà thấy đó, cuộc phỏng vấn vừa rồi không có gì là kinh khủng cả.
Bà Andrenyi mỉm cười, cúi đầu chào và ra khỏi phòng.
- Bà ta đẹp thật ! – ông Bouc nói – Nhưng cuộc điều tra của chúng ta không tiến triển nhiều. – Ông Bouc khẽ thở dài.
- Phải đấy. hai vợ chồng đều không hay biết gì.
- Bây giờ chúng ta mời anh chàng người Ý nhé ? – Ông Bouc đề nghị.
Poirot không trả lời ngay. Ông đang nhìn vết mờ trên tờ thông hành ngoại giao Hung
 

Thùy Vi

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
10/2/2013
Bài viết
1.025
Chương VIII: Cuộc hỏi cung Đại tá Arbuthnot


Poirot nhỏm dậy và mắt ông lấp lánh khi nhìn ông Bouc.
- Theo ý tôi thì chúng ta nên hỏi những hành khách của toa hạng một trước toa hạng hai. Sau đó chúng ta sẽ hỏi anh chàng người Ý sau. Bây giờ chúng ta hãy cho mời đại tá Arbuthnot.
Nhận thấy sự hạn chế của Arbuthnot về tiếng Pháp nên. Poirot nói với hỏi ông ta bằng tiếng Anh. Sau khi hỏi tên tuổi, địa chỉ, và chức vụ trong quân đội của Arbuthnot, Poirot hỏi ông ta :
- Ông từ Ấn Độ trở về nghỉ ở Anh … Theo như chúng tôi gọi bằng tiếng Pháp là nghỉ phép.
Không chú ý đến vấn đề ngôn từ, đại tá Arbuthnot trả lời ngắn gọn :
- Vâng.
- Ông không đi du lịch bằng tàu à ?
- Không.
- Tại sao ?
- Tôi thích đi tàu hỏa vì những lý do riêng tư.
- Ông từ Ấn Độ đến ?
Đại tá Arbuthnot trả lời vẻ bực dọc :
- Tôi ngừng một đêm tại Ur ở Chaldéc và ba ngày ở nhà những người bạn ở Bagdad.
- Ông đã ở ba ngày ở Bagdad. Cô Debenham cũng từ Bagdad đến. Ông có gặp cô ấy ở Bagdad không?
- Không. Tôi đã gặp cô Debenham lần đầu tiên trên tàu KirKuk ở Nissibin.
Cúi nghiêng mình về phía trước, Poirot nói bằng giọng thuyết phục.
- Xin ông đừng bực mình, bởi vì chỉ có cô Debenham và ông là hai người Anh duy nhất đi du lịch trên tàu này. Nên việc ông và cô ấy cho biết ý kiến về bạn đồng hương của mình là điều cần thiết.
- Điều đó không chấp nhận được. Đại tá Arbuthnot nói một cách lạnh lùng.
- Chưa chắc đâu. Vụ án mạng có thể do một người đàn bà gây ra. Nạn nhân đã bị đâm 12 lần. Chính anh xếp ga cũng vừa nói «Thủ phạm có thể là một người đàn bà ! ». Trong những trường hợp đó, bổn phận của tôi là phải nghiên cứu kỹ những nữ hành khách trên chuyến tàu này. Nhưng không thể nào biết được phụ nữ Anh nghĩ gì, họ rất kín đáo. Để giúp công lý, ông vui lòng cho tôi biết cô Debenham thuộc loại người nào. Ông biết gì về cô ấy ?
- Cô Debenham là một phụ nữ quý tộc.
- Ồ, ông nghĩ là cô ta không thể dính líu vào vụ này được à ?
- Ý kiến này không hợp lý ! Nạn nhân hoàn toàn xa lạ với cô ấy … Cô ta chưa hề gặp hắn boa giờ.
- - Cô ta nói với ông à ?
- Phải, cô ta đã nói với tôi về gương mặt đáng ghét của hắn. Dù thủ phạm là một người đàn bà, ý kiến mà ông đưa ra chưa được chứng minh, thì cô Debenham không thể bị nghi ngờ.
- Ông biện hộ cho cô Debenham một cách hăng quá. Vừa nói Poirot vừa mỉm cười.
- Tôi muốn biết ông ám chỉ gì ?
Poirot cúi xuống và bắt đầu lật những tờ giấy trên bàn.
- Chúng ta không nên đi xa vấn đề, - Poirot nói – Vụ án mạng xảy ra đêm qua lúc 1 giờ 15. Chúng tôi cần biết tất cả hành khách đã làm gì lúc đó.
- Tôi đồng ý. Vào lúc 1 giờ 15, nếu tôi nhớ không nhầm, thì lúc đó tôi đang nói chuyện với anh chàng người Mỹ, thư ký của nạn nhân.
- Ông ở trong phònh anh ta hay ngược lại ?
- Tôi ở trong phòng anh ấy.
- Có phải anh ta tên là Mac Queen không?
- Phải.
- Anh ta là bạn của ông à ?
- Không, lần đầu tiên tôi gặp anh ta. Chiều qua chúng tôi đã nói chuyện phiếm, sau đó câu chuyện trở nên lý thú hơn. Thường thì tôi ít khi thân với một người Mỹ. Họ không dễ mến lắm.
Poirot mỉm cười khi nghĩ đến nhận xét của Mac Queen về người Anh.
- … Tuy nhiên, anh chàng đó không gây cho tôi thiện cảm lúc đầu. Anh ta đã có những nhận xét kỳ cục về Ấn Độ. Tôi đã lê gót 30 năm ở Ấn độ vì thế tôi đã bẻ gãy mọi lý luận của anh ta rất dễ dàng. Ngoài ra anh ấy cũng nói đến vấn đề kinh tế ở Mỹ, và chính trị nói chung. Hăng say trong cuộc tranh luận nên chúng tôi không còn nghĩ đến thời gian. Khi nhìn đồng hồ tôi thấy đã 2 giờ kém 15.
- Đến lúc đó thì ông ngừng cuộc tranh luận à ?
- Phải.
- Sau đó ông làm gì ?
- Tôi về phòng để ngủ.
- gi.ường ông đã được dọn chưa ?
- Rồi.
- Phòng của ông là …(Poirot cúi xuống xem sơ đồ) số 15 … trước phòng cuối từ toa ăn phải không ?
- Phải.
- Nhân viên phục vụ lúc đó ở đâu ?
- Anh ta ngồi ở cuối hàng lang. Khi tôi vào phòng thì Mac Queen gọi anh ta.
- Tại sao ?
- Có lẽ để anh ấy dọn gi.ường.
- Đại tá Arbuthnot, ông hãy nghĩ kỹ trước khi trả lời. Khi ông nói chuyện với Mac Queen có ai đi ngang qua cửa phòng không ?
- Hình như nhiều người. Nhưng tôi không chú ý lắm.
- Ông đã xuống Vincovci phải không ?
- Phải, một chút thôi. Lạnh quá nên chúng tôi lên tàu ngay. Xin lỗi ông cho tôi góp ý một chút nhé, tàu ngột ngạt quá.
Ông Bouc thở dài.
- Không thể làm vừa lòng hết mọi người ! Người Anh thì thích mở cửa. Trong khi những hành khách khác lại thích đóng cửa lại !
Cả Poirot lẫn Arbuthnot, không ai để ý đến câu nói của ông Bouc.
- Bây giờ, lúc ông trở lên tàu vì sân ga lạnh quá, ông đã ngồi xuống và ông đã hút thuốc lá hay ống điếu.
Poirot ngừng lại cđợi câu trả lời của Arbuthnot.
- Tôi hút ống điếu, Mac Queen hút thuốc lá.
- Tốt. Con tàu tiếp tục chạy, ông vừa hút ống điếu vừa tranh luận hăng say. Đã khuya, hành khách hầu hết đã trở về phòng, ông nhớ lại xem : Một người đã đi ngang qua cửa ?
Arbuthnot cố tập trung tư tưởng.
- Khó nói rõ được. Tất cả sự chú ý của tôi tập trung vào cuộc tranh luận.
- Bình thường thì một người trong quân đội có một phản xạ quan sát tự nhiên. Tôi có thể nói rằng họ thấy mà không cần nhìn.
Arbuthont suy nghĩ thêm và gật gù ra vẻ đồng ý.
- Tôi không nhớ là đã trông thấy có người đi dọc theo hàng lang, trừ nhân viên tàu. À! Có một người đàn bà.
- Ông thấy à. Bà ta trẻ hay già?
- Tôi không trông thấy. Lúc đó tôi đang quay mặt về phía kia. Nhưng tôi nhớ là có nghe tiếng sột soạt và ngửi thấy mùi nước hoa.
- Loại nước hoa nào?
- Tôi không thể nói rõ được. Nhưng mùi nước hoa nồng nặc này chắc phải tỏa hết cả toa tàu. Tuy nhiên, tôi không thể nói rõ lúc nào tôi mới ngửi thấy. Xem nào… Hình như là tôi ngửi thấy mùi nước hoa ngay sau khi chúng ta rời khỏi Vincovci.
- Sao?
- Chuyện như thế này: Tôi đang nói đến kế hoạch năm năm và do một sự liên tưởng, mùi nước hoa này đã làm tôi nghĩ đến vai trò của người đàn bà ở nước Nga! Và mãi đến cuối cuộc nói chuyện chúng tôi mới nói đến vấn đề này.
- Ông không thể nói chi tiết hơn à?
- Không. Nhưng tôi có thể khẳng định là sự việc đã xảy ra khoảng nửa giờ cuối.
- Sau khi tàu ngừng lại à?
- Phải. Tôi gần như chắc chắn điều đó.
- Tốt, Đại tá có biết nước Mỹ không ?
- Không. Tôi chưa bao giờ đặt chân đến đó.
- Ông có nhớ một đại tá người Anh tên là Armstrong không ?
- Armstrong ? …Armstrong…Tôi biết 2 hay 3 người tên như thế. Tommy Armstrong, sư đoàn 60 Selby Armstrong bị chết trong trận Somme.
- Tôi muốn nói đến đại tá Armstrong, người đã lấy một người vợ Mỹ có một đứa con bị bắt cóc và bị giết.
- À, tôi nhớ có đọc vụ này trên báo. Đó là Toby Armstrong. Tôi chưa bao giờ gặp ông ấy. Nhưng tôi đã nhiều lần nghe nhắc đến Toby Armstrong như là một sĩ quan giỏi. Ông ta đã được huân chương Victoria.
- Người đàn ông bị giết tối qua là kẻ bắt cóc và giết con đại tá Armstrong.
- Nếu thế, đối với hắn ta như thế là đáng lắm …Tuy nhiên, tôi còn muốn thấy hắn ta bị treo cổ hay lên ghế điện nữa kìa, theo luật Mỹ.
- Ông thích sự trừng phạt theo luật pháp hơn sự trả thù cá nhân à?
- Trả thù cá nhân áp dụng ở Corse, ở Ý hay của bọn Mafia không thể chấp nhận được. Ông muốn nghĩ gì tùy ý. Theo tôi, luật pháp ban hành bởi tòa án là chắc chắn nhất.
Poirot nhìn đại tá Arbuthnot/
- Tôi tán thành ý kiến của ông. Và tôi nghĩ như thế là tạm đủ. Ông còn nhớ một điều gì có vẻ khả nghi không?
- Không còn gì nữa, trừ phi …đến đây Arbuthnot do dự.
- Xin ông hãy tiếp tục cho.
- Ồ, chỉ là một chi tiết nhỏ nhặt thôi mà. Khi tôi về phòng, tôi thấy cánh cửa cạnh phòng tôi phòng cuối …ở tít cuối.
- Phải số 16?
- Đúng rồi. Cửa phòng số 16 hé mở và người hành khách ló đầu ra ngoài hành lang, rồi sau đó vội vã đóng cửa vào. Điều làm tôi ngạc nhiên là cử chỉ vội vã đó.
- Dĩ nhiên, - Poirot nói.
- Có thể tất cả là bình thường. Nhưng trong sự yên lặng của tảng sáng, một cái đầu ló ra rồi lại thụt vào, có một cái gì mờ ám …như trong truyện trinh thám vậy.
- Arbuthnot đứng lên:
- Nếu ông không cần tôi nữa, tôi xin phép…
- Cám ơn đại tá rất nhiều.
Arbuthnot lưỡng lự. Cảm tưởng khó chịu ban đầu của ông đã hoàn toàn bị đánh tan.
- Về phần cô Debenham, - Arbuthnot nói một cách vụng về và mặt hơi đỏ. Tôi xin nói cho ông rõ rằng cô ta là một người hoàn toàn không có gì đáng chê trách … một Pukka Sahib[1]
Nói rồi Arbuthnot ra ngoài.
- Pukka Sahib có nghĩa là gì? Bác sĩ Constantine hỏi.
- Có nghĩa là, Poirot nói, bố và các anh của Debenham học cùng trường với Arbuthnot.
- Ủa, điều đó thì có dính líu gì đến vụ án? Bác sĩ Constantine nói với vẻ thất vọng.
Poirot nhịp những ngón tay trên bàn và lại trầm ngâm suy nghĩ, cuối cùng, ông nói:
- Đại tá Arbuthnot hút ống điếu. Trong phòng của Ratchett tôi đã tìm thấy cái nạo ống điếu. Còn ông Ratchett chỉ hút xì gà.
- Vậy ông nghĩ là …
- Cho đến giờ phút này, ông ta là người duy nhất thú nhận mình là người hút ống điếu. Ngoài ra ông ta đã nghe, nói đến đại tá Armstrong và có thể ông ta biết Armstrong mà không thù nhận.
- Ông đoán là …
Poirot lắc đầu quầy quậy:
- Không, không thể chấp nhận được …hoàn toàn không thể chấp nhận được chuyện một người Anh khả kính với trí thong minh bình thường, trọng luật pháp lại có thể đàm kẻ thù của mình mười hai nhát dao! Ông đồng ý chứ?
- Vâng, chỉ cần suy nghĩ một phút thôi.
Ông Bouc nói:
- Chúng ta cần chú ý đến tâm lý của mỗi cá nhân. Vụ án mạng này có mang chữ ký nhưng không phải của Arbuthnot. Chúng ta hãy sang người tiếp theo.
Lần này ông Bouc không nhắc đến anh chàng người Ý nhưng ông nghĩ đến.
Chú thích:
[1] Nguyên văn

 

Thùy Vi

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
10/2/2013
Bài viết
1.025
Chương IX: Lời khai của ông Hardman

Người cuối cùng trong toa hạng nhất là ông Hardman. Ông ta là người Mỹ quần áo sặc sỡ đã ngồi cùng bàn với người đàn ông người Ý và anh hầu phòng của Ratchett.
Hardman mặc một bộ quần áo carô, một áo sơmi hồng. Miệng ông ta nhai một cái gì đó khi bước vào phòng. Gương mặt thô kệch của Hardman có một cái gì dễ mến.
- Chào các ông. Các ông cần gì ?
- Ông có nghe nói đến vụ án trên tàu không ông... à ông Hardman ?
- Chắc chắn là có rồi.
Bằng một cái chặt lưỡi tài tình, Hardman đẩy ngay viên kẹo cao su sang một bên.
- Bổn phận chúng tôi là hỏi tất cả hành khách trên tàu.
- Được rồi, đó là cách duy nhất tìm ra thủ phạm.
Poirot nhìn cái thông hành lật ra trước mặt và đọc: Cyrus Bethman Hardman, công dân Mỹ, 41 tuổi, đại diện hãng bán ru-ban đánh máy.
- Phải, tôi đấy.
- Ông từ Stamboul đến Paris à ?
- Phải.
- Mục đích của cuộc du lịch này ?
- Công việc.
- Ông có thường đi du lịch ở toa hạng nhất không, ông Hardman ?
- Có, Công ty của chúng tôi trả mọi phí tổn. Vừa nói Hardman vừa nheo mắt.
- Nào, chúng ta vào đề nhé. Ông biết gì về việc xảy ra tối hôm qua ?
- Không biết gì cả.
- Uổng quá ! ông có thể cho chúng tôi biết ông đã làm gì tối qua sau bữa ăn không ?
Lần đầu tiên Hardman suy nghĩ trước khi trả lời:
- Xin lỗi ông. Ông cho tôi biết ông là ai đã ?
Poirot giới thiệu:
- Đây là ông Bouc, một trong những giám đốc của Công ty tàu nằm, bác sĩ Constantine, người đã xem xét xác nạn nhân.
- Còn ông ?
- Hercule Poirot. Tôi được Công ty Đường sắt mời điều tra vụ án.
- Tôi đã được nghe nói về ông. Ngưng một lúc Hardman tiếp:
- Tốt hơn là nên nói thật với ông.
- Tôi cũng khuyên ông như vậy, - Poirot nói.
- Nếu ít ra tôi biết được một điều gì tôi sẵn sàng nói cho ông. Khổ nỗi tôi chẳng biết gì cả.
- Xin mời ông đi vào đề cho.
Lại một cái chặt lưỡi khác. Viên kẹo cao su được đổi bên. Hardman thò tay vào túi và bỗng nhiên ông ta thay đổi hoàn toàn. Hardman thoát ra khỏi vai hề khi nãy. Ông ta nói bằng giọng mũi một cách dõng dạc:
- Thông hành vừa rồi giả. Đây là danh tánh thật của tôi.
Poirot nhìn tấm thiệp Hardman vừa ném xuống bàn. Ông Bouc nhìn qua vai Poirot để đọc.
Ông Cyrus B. Hardman.
Văn phòng thám tử tư Mac Neil New York
Poirot biết văn phòng này. Một trong những văn phòng thám tử nổi tiếng của Hoa kỳ.
- Ông Hardman, bây giờ đã đến lúc ông phải nói sự thật cho chúng tôi.
- Sự việc như thế này. Tôi đã theo dõi một cặp lưu manh. Chúng không liên quan gì đến vụ này đâu. Tôi đã bắt được chúng ở Stamboul và điện về cho xếp của tôi. Ông ta gọi tôi về. Tôi đang sửa soạn về New York thì nhận được bức thư này.
Hardman đưa cái thư cho ông Poirot.
Thưa ông.
Tôi được biết ông là nhân viên của phòng Neil. Ông hãy vui lòng đến phòng tôi vào lúc 4 giờ trưa nay.
Ở dưới ký tên Ratchett và mang dấu của khách sạn Tokatlian.
- Sau đó ?
- Tôi đã đến chỗ hẹn. Ông Ratchett đã kể sự việc và đưa 2 bức thư cho tôi:
- Ông ta có nghĩ là cuộc sống ông ta bị đe dọa không?
- Ông ta không nói. Nhưng thật ra Ratchett hoảng sợ. Ông ta nhờ tôi đi cùng tàu với ông đến Paris, để bảo đảm an toàn cho mình. Vậy mà, các ông thấy đó, mặc dù tôi đã canh phòng, ông ta vẫn bị giết. Tôi thật ân hận. Đối với tôi, đây là một câu chuyện không may.
- Ông Ratchett có nói cho ông biết phải bảo vệ ông ta như thế nào không ?
- Chắc rồi ! ông đã sửa soạn rất chu đáo. Nhưng không may, tôi không thể ở phòng cạnh Ratchett. Chỉ còn phòng 16 mà tôi phải khó khăn lắm mới lấy được vé. Tôi nghĩ là nhân viên đã cố tình giữ chỗ lại. Nhưng thôi, khi xem xét tôi nhận thấy là dù sao đi nữa phòng 16 cũng là một vị trí thuận lợi. Ở phía trước toa kút sét Stamboul chỉ có toa ăn và ở phía đó thì cửa hành lang được khóa lại suốt đêm. Chỉ còn hành lang ăn thông sang những toa khác thôi... trong điều kiện đó thì kẻ sát nhân phải đi ngang qua phòng của tôi.
- Ông không biết hình dáng của kẻ sát nhân chứ ?
- Ông Ratchett đã tả hắn cho tôi.
- Sao ?
Cả ba người đàn ông đều chồm về phía Hardman.
- Đó là, Hardman nói, một người đàn ông nhỏ, tóc nâu với một giọng nói nhẹ gần như giọng đàn bà. Vả lại Ratchett cũng không nghĩ là mình sẽ bị tấn công đêm đầu tiên, mà vào đêm thứ hai hoặc thứ ba kia.
- Ông ta biết à? - Ông Bouc nói.
- Ông ta biết nhiều hơn những gì ông ta tâm sự với anh thư ký, Poirot nói. Ratchett có cho anh biết tại sao người ta hăm dọa ông ấy không ?
- Không, Ratchett tỏ vẻ e dè về điều đó. Khi tôi hỏi, ông ta chỉ nói rằng kẻ thù muốn giết ông ấy?
- Một người đàn ông bé, tóc nâu với một giọng đàn bà... - Poirot lập lại vẻ tư lự.
Đột nhiên Poirot nhìn thẳng vào mặt Hardman và hỏi:
- Lẽ dĩ nhiên anh đã nhận diện và ra người đàn ông chứ ?
- Người đàn ông nào ?
- Ratchett ấy. Anh nhận ra ông ta chứ ?
- Ông nói sao ?
- Ratchett là Cassetti, kẻ đã giết đứa bé Armstrong.
Hardman huýt sáo.
- Có chuyện đó nữa hay sao ? Thú thật tôi không nhận ra hắn. Lúc đó tôi đang ở miền Tây nước Mỹ. Có lẽ đã trông thấy hình Cassetti trên báo chí. Nhưng rất khó mà nhận ra trên một vài tấm hình đăng trên báo. Tên khốn kiếp người Ý này chắc phải có nhiều kẻ thù lắm.
- Anh có nhớ đến số người có dính líu đến vụ Armstrong. Một nhân vật nào khớp với nhân vật Ratchett. Đã tả chỗ anh không ? Bé, tóc nâu, nói giọng đàn bà.
Hardman suy nghĩ một lúc:
- Gần như tất cả gia đình Armstrong đã chết. Cô hầu trông đứa bé cũng đã nhảy qua cửa sổ tự tử.
- Nhưng ta không nên chỉ nghĩ đến Armstrong. Cassetti đã là chuyên viên bắt cóc trẻ con trước đó rồi !
- Có thể. Nhưng chúng tôi có những lý do để tin là cái chết của Ratchett dính líu đến vụ Armstrong.
Hardman đưa mắt nhìn Poirot dò hỏi, nhưng Poirot im lặng.
Hardman gật đầu nói:
- Tôi chẳng thấy ai ăn khớp với nhân vật Ratchett tả, trong vụ Armstrong. Vả lại tôi đã nói với ông là lúc đó tôi ở xa New York, và cũng không hoàn toàn biết rõ chi tiết nội vụ.
- Thôi được, anh hãy tiếp tục đi.
- Tôi chẳng còn gì nhiều để nói. Ban ngày thì tôi ngủ để ban đêm canh chừng. Đêm qua, tất cả đều ổn. Tôi đã canh hành lang bằng cánh cửa phòng mở hé. Chẳng có ai qua lại cả.
- Anh có chắc không ?
- Hoàn toàn chắc chắn. Chẳng có ai vào bằng cửa lên xuống ga và bằng cửa tàu Athènes. Tôi có thể bảo đảm điều đó.
- Từ cánh cửa phòng, anh có thể trông thấy nhân viên phục vụ không ?
- Thấy chứ, cái ghế của anh ta ngang tầm với của phòng tôi mà.
- Anh ta có rời chỗ sau khi tàu ngừng ở Vincovci không ?
- Anh ta đã trả lời cho một hay hai người khách gọi, sau khi tàu ngừng lại. Sau đó anh ta lại đi ngang qua phòng tôi. Để sang toa bên cạnh. Anh ta đã ở đó khỏang 15 phút. Một tiếng chuông lại réo lên nên anh ta phải chạy về. Tôi đã ra khỏi phòng xem chuyện gì. Chả là cái bà già người Mỹ gọi anh ta đến và léo nhéo cái gì đó. Anh nhân viên lại qua một toa khác và mang một chai nước suối đến cho một hành khách. Sau đó anh trở về chỗ ngồi của mình và một lúc sau đi về phía cuối toa để làm gi.ường cho một hành khách nào đó. Từ lúc đó trở đi hình như anh ta không còn phải đi lại gì nữa.
- Anh ta có ngủ không ?
- Tôi không thể biết được.
Poirot cầm lấy tấm thẻ của Hardman vứt trên bàn.
- Anh làm ơn ký vào thẻ đây.
Hardman làm ngay.
- Ai có thể làm chứng về danh tánh của anh không?
- Trên tàu này ấy à? Không. Trừ phi nếu anh chàng Mac Queen nhận ra tôi. Tôi vẫn thường gặp Mac Queen trong văn phòng bố anh ta ở New York. Nhưng không hiểu anh ấy có để ý đến đám thám tử không. Suy cho cùng, phải chờ khi tàu chạy để đánh điện về New York hỏi thôi. Nhưng ông cứ yên tâm. Tôi không lừa các ông đâu.
- Xin chào. Ông Poirot tôi rất hân hạnh được biết ông.
Poirot mời Hardman một điếu thuốc và nói:
- Hay là ông thích hút ống điếu hơn ?
- Không, tôi không hút ống điếu.
Hardman cầm lấy một điếu thuốc và bước ra ngoài.
Cả ba người đàn ông nhìn nhau.
- Ông có tin là hắn ta nói thật không?
Bác sĩ Constantine hỏi.
- Tin, tôi biết loại người này. Vả lại cũng dễ kiểm tra lại danh tánh của hắn thôi.
- Dù gì đi nữa, ông Bouc nói, thì Hardman cũng đã cho ta một chi tiết quan trọng đấy chứ.
- Dĩ nhiên.
- Một người đàn ông bé nhỏ, tóc nâu, giọng đàn bà, ông Bouc nói.
- Than ôi! Chẳng ai trên tàu giống như vậy cả. Poirot nói.
 

Thùy Vi

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
10/2/2013
Bài viết
1.025
Chương X: Cuộc hỏi cung người Ý

Với một nụ cười lém lỉnh, Poirot nói.
- Và bây giờ chúng ta sẽ làm vừa lòng ông Bouc. Hãy mời anh chàng người Ý vào đây.
Antonio Foscarelli nhanh nhẹn bước vào toa. Gương mặt rám nắng của anh ta hiểu lộ sự thoải mái hoàn toàn.
Anh ta nói thông thạo tiếng Pháp.
- Anh tên là Antonio Foscarelli ?
- Thưa vâng.
- Hình như anh đã nhập quốc tịch Mỹ?
- Vâng, cho tiện công việc làm ăn.
- Anh đại diện cho hãng xe hơi Ford à?
- Phải...
Sau đó Foscarelli kể lễ tỉ mỉ công việc làm ăn của anh ta, quan niệm của anh ta về nước Mỹ, điều kiện kinh tế... v... v...
Gương mặt rạng rỡ, Foscarelli lau mồ hôi trán bằng khăn tay.
- Như các ông thấy đấy, tôi làm ăn lớn. Tôi thích nghi với thời đại và tôi có khiếu về thương mại.
- Như vậy anh đi đi về về giữa nước Mỹ và Châu âu đã mười năm nay rồi à ?
- Vâng. Tôi vẫn còn nhớ lần đầu tiên tôi đi tàu thủy đến Hoa Kỳ. Xa ơi là xa ! Mẹ tôi và em gái tôi...
Đến đây Poirot cắt ngang dòng tư tưởng của Foscarelli. Ông hỏi:
- Trong khoảng thời gian anh ở Mỹ, anh có quen với người đàn ông bị giết đêm qua không ?
- Chưa bao giờ ! Nhưng tôi biết hạng người này... bề ngoài có lẽ khả kính, lúc nào cũng ăn mặc gọn gàng nhưng tất cả chỉ là bề ngoài. Theo kinh nghiệm của tôi. Không cần phải biết rõ, tôi cũng có thể đoán hắn ta là một tên vô lại. Tôi chỉ nói ý kiến riêng của tôi thôi.
- Hoàn toàn đúng. Poirot nói. Ratchett là Cassetti kẻ bắt cóc trẻ con.
- Tôi đã bảo mà ? Đoán người qua nét mặt là nghề của tôi mà. Trong kinh doanh, đó là một năng khiếu cần thiết.
- Anh có nhớ vợ Armstrong không ?
- A... không nhớ rõ lắm. Hình như vụ một đứa bé, một đứa con gái thì phải.
- Vâng, đấy là một vụ khủng khiếp.
Foscarelli là người đầu tiên không đồng ý về cách nhận xét này, anh ta nói:
- Thực ra những vụ như thế thường xảy ra ở Mỹ.
Poirot cắt ngang.
- Anh có bao giờ thấy một người trong gia đình Armstrong không ?
- Không. Hình như không. Nhưng tôi đã gặp bao nhiêu khách hàng. Để tôi cho ông một con số nhé; chỉ riêng năm ngoái thôi, tôi đã bán ba...
- Thôi xin anh đừng đi xa vấn đề của chúng ta.
Foscarelli khoác tay để xin lỗi.
- Xin lỗi, xin lỗi.
- Anh hãy cho tôi biết anh đã làm gì tối qua, sau bữa ăn.
- Sẵn sàng. Tôi đã ngồi tại đây rất lâu để nói chuyện với anh chàng người Mỹ cùng bàn. Một người đại diện cho hãng ru-ban đánh máy. Sau đó tôi về phòng. Chẳng có ai trong phòng. Thằng chó chết John Bull ở cùng phòng với tôi đã sang phòng chủ hắn. Sau đó hắn trở về, nhưng không làm cách nào cho hắn hở môi ngoài hai chữ có và không. Dân Anh sao mà lầm lỳ thế. Hắn cứ ngồi đọc sách ở góc phòng cho đến khi anh nhân viên đến làm gi.ường.
- Hai phòng 4 và 5 phải không ? - Poirot hỏi.
- Đúng đấy, phòng cuối cùng. Tôi lên kút sét trên vừa đọc sách vừa hút thuốc. Hình như thằng cha người Anh bị nhức răng. Hắn ta uống thuốc nhưng vẫn rên rỉ.
- Sau đó tôi ngủ thiếp đi. Nhưng cứ mỗi lần thức giấc là lại nghe hắn rên rỉ.
- Anh ta có ra khỏi phòng không ?
- Hình như không. Nếu có tôi đã biết. Ánh đèn ngoài hành lang đánh thức và cứ làm tôi nghĩ đến quan thuế kiểm tra.
- Anh ta có nói cho anh nghe về chủ của anh ấy không? Anh ta có vẻ gì không ưa ông ta không ?
- Tôi đã bảo là hắn câm như hến mà.
- Khi nãy anh nói là hút thuốc... ống điếu hay xì gà ?
- Thuốc lá thôi.
Poirot mời Foscarelli một điếu.
- Anh đã bao giờ đến Chicago chưa ? ông Bouc hỏi.
- Ồ, có.... một thành phố hết ý... nhưng tôi biết New York, Washington và Detroit nhiều hơn.. Còn ông, ông đã đến Mỹ chưa ? Chưa à ? tôi khuyên ông nên đến để biết.
Poirot đưa cho Foscarelli một tờ giấy và nói:
- Anh hãy viết tên và địa chỉ thường trực của anh vào đây.
Foscarelli viết bằng những nét chữ lớn. Anh ta đứng dậy tươi cười và nói:
- Xong rồi à ? Các ông không cần đến tôi nữa. Xin chào. Mong rằng tuyết sẽ không giữ chúng ta ở đây lâu nữa. Người ta đợi tôi ở Milan...
Nói xong Foscarelli bước ra khỏi phòng.
- Poirot nhìn ông Bouc.
- Anh chàng này sống rất lâu ở Mỹ. - Ông Bouc nói.
- Những người Ý nói láo tài lắm và họ thích dùng dao. Tôi ghét dân Ý.
- Tôi biết rồi, - Poirot vừa nói vừa cười.
- Tuy nhiên tôi cũng xin nhắc ông là chúng ta không hề có một chứng cớ nào buộc tội anh chàng người Ý của ông cả.
- Vậy thì ông nghĩ gì về tâm lý của các dân tộc ? Bộ người Ý không đâm kẻ thù của họ bằng dao sao ?
- Lẽ dĩ nhiên... nhưng thường trong khi cãi vã kia. Nhưng, theo tôi, vụ án này đã được chuẩn bị lâu và chu đáo. Vụ án này không phải là hành động của một người Ý. Tôi tìm thấy ở đây dấu hiệu của sự suy tính lạnh lùng đã có từ trước... đó là hành động của một người Anh.
Poirot cầm lấy những thông hành còn lại và nói:
- Nào chúng ta hãy mời cô Mary Debenham.

 

Thùy Vi

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
10/2/2013
Bài viết
1.025
Chương XI:Lời khai của cô Mary Debenham


Mary Debenham bước vào phòng và ngồi trước mặt Poirot.
- Cô là Mary Debenham, 26 tuổi phải không ạ ?
- Phải.
- Cô là người Anh ?
- Phải.
- Cô làm ơn ghi tên và địa chỉ của cô ở Anh vào tờ giấy này.
Mary Debenham viết bằng nét chữ rõ ràng.
- Bây giờ thưa cô, cô hãy cho tôi biết cô biết gì về vụ án đêm qua.
- Tôi hoàn toàn không biết gì và tôi đã ngủ suốt đêm.
- Vụ án xảy ra trên tàu có làm cô buồn không ?
Trước câu hỏi bất ngờ này, Mary Debenham ngạc nhiên nhìn Poirot.
- Tôi không hiểu ông muốn nói gì ?
- Dễ hiểu thôi thưa cô, tôi nhắc lại, vụ án xảy ra trên tàu có làm cô buồn không ?
- Tôi không nhìn vụ án này dưới quan niệm như ông. Nói trắng ra là tôi chẳng hề quan tâm đến.
- Nếu thế thì một vụ giết người, đối với cô, chỉ là một chuyện tầm thường như mọi chuyện xảy ra hằng ngày sao ?
- Dĩ nhiên là đi du lịch trên một chuyến tàu xảy ra án mạng là một điều bực mình. Mary Debenham nói bằng một giọng bình thản.
- Cô quả đúng là người Anh. Hoàn toàn lạnh lùng trước mọi biến cố.
Mary Debenham mỉm cười:
- Tôi thấy không cần phải bù lu bù loa lên để chứng tỏ tình cảm của mình. Mỗi ngày đều có người chết.
- Sự chết là bình thường nhưng án mạng lại là chuyện khác.
- Tôi đồng ý với ông.
- Cô có biết người đàn ông bị giết đêm qua không ?
- Hôm qua tôi thấy ông ta lần đầu tiên trong bữa ăn trưa.
- Cô thấy ông ta thế nào ?
- Tôi không chú ý.
- Cô có nghĩ ông ta là người đàng hoàng không ?
Mary Debenham khẽ nhún vai.
- Tôi không quan sát kỹ ông ta để có thể có ý kiến về ông ta.
Poirot nhìn Mary chăm chú.
- Hình như cô không đồng ý cách hỏi của tôi. Có lẽ cô nghĩ rằng người Anh sẽ làm khác. Họ đi thẳng vào đề. Đặt những câu hỏi cần thiết và chỉ xem xét những dữ kiện. Tôi thì lại dùng nhiều ngõ ngách. Tôi nghiên cứu nhân chứng và sau khi đã có một sự xét đoán nào đó, tôi sẽ hỏi. Đây nhé: Cách đây một phút tôi đã hỏi một người ăn nói lưu loát, anh ta nghĩ rằng mình thông thạo nhiều vấn đề đối với anh ta, tôi chỉ đòi hỏi một câu trả lời ngắn, có hay không. Sau đó là cô. Tôi thấy ngay là mình đang nói chuyện với một người bình tĩnh, trí óc ngăn nắp và chỉ trả lời nhát gừng. Cho nên để cô thấy sự ác độc của người đời, tôi cố gắng cho cô nói những xúc động, những ý nghĩ thầm kín của cô. Cách này làm cô không vừa ý ư ?
- Nếu ông muốn biết tôi nghĩ gì thì tôi thấy cách làm việc của ông mất thì giờ. Biết được tôi có quý mến ông Ratchett hay không, điều đó đâu đem lại câu trả lời cho vụ án.
- Cô có biết ông Ratchett là ai không?
- Bà Hubbard đã kể hết cho mọi người nghe rồi.
- Vậy cô nghĩ gì về vụ Armstrong ?
- Đó là một vụ bỉ ổi.
Poirot trầm ngâm nhìn Mary:
- Cô từ Bagdad đến thì phải ?
- Vâng.
- Cô đến Londre à ?
- Phải.
- Cô làm gì ở Bagdad ?
- Tôi làm nghề trông trẻ. Tôi trông hai đửa trẻ.
- Cô có trở lại làm việc, sau khi đi nghĩ hè không ?
- Có lẽ không.
- Tại sao ?
- Bagdad xa quá tôi sẽ cố gắng tìm một chỗ làm ở Londre.
- Tôi cứ nghĩ là cô sắp lập gia đình chứ?
Cô Debenham không trả lời mà chỉ nhìn thẳng vào mắt Poirot - như muốn nói: Ông thật lỗ mãng !
- Cô nghĩ gì về người ở cùng phòng với cô. Cô Ohlson ấy?
- Đó là một cô gái tốt, rất bình dị.
- Cái áo khoác ngoài của cô Ohlson màu gì nhỉ ?
Mary lộ vẻ sửng sốt nhưng vẫn trả lời:
- Nó màu len nâu.
- Cô không cho là tôi quá sỗ sàng khi nói là tôi đã để ý đến cái áo khoác ngoài của cô; ở Stamboul, áo màu hoa cà thì phải ?
- Vâng.
- Cô còn cái áo khoác màu đỏ tươi không ?
- Không cái áo đó không phải của tôi !
Poirot chồm về phía trước. Mắt ông ta sáng lên như mắt mèo:
- Nó của ai ?
Mary Debenham lùi lại sợ hãi:
- Tôi không biết. Ông muốn nói gì vậy ?
- Thay vì trả lời. Tôi không có cái áo màu đó. Cô lại nói cái áo đó không phải của tôi, nói một cách khác: Cái áo đó của một người khác ?
- Đó là sự thật.
- Của một nữ hành khách à ?
- Vâng.
- Của ai thế ?
- Tôi vừa nói là tôi không biết mà. Sáng nay tôi thức dậy với cảm tưởng là tàu đã ngừng lại rất lâu rồi. Tôi mở cửa nhìn ra hành lang thì tôi trông thấy một người choàng áo ngoài màu đỏ ở cuối hành lang.
- Cô không biết là ai à ? Người ấy có tóc vàng, đen hay xám ?
- Tôi không thể biết được, người ấy đội mũ ngủ và tôi chỉ trông thấy phía sau lưng.
- Người ấy to lớn hay nhỏ con ?
- Hình như gầy và cao. Nhưng cũng khó chắc chắn, cái áo khoác có thêu những con rồng.
- A, phải đấy. - Poirot im lặng một lúc rồi lầm bầm:
- Tôi chẳng hiểu gì cả. Rối bung lên cả rồi!
- Như thế là xong. Tôi không giữ cô lâu nữa.
- À.
Mary có vẻ ngạc nhiên, nhưng cô đứng lên ngay. Lúc sắp bước ra ngoài, cô quay trở lại.
- Cô gái người Thụy Điển... cô Ohlson... rất phiền lòng, ông đã... cô ta là người cuối cùng trông thấy ông Ratchett còn sống, và cô Ohlson nghĩ rằng ông nghĩ cho cô ấy, ông có cho phép tôi trấn an cô ấy không ? Tội nghiệp, đến một con muỗi cô Ohlson còn không đụng vào nữa là. - Vừa nói Mary vừa cười.
- Cô Ohlson đã đi xin thuốc ở phòng bà Hubbard lúc mấy giờ ?
- Gần 10 giờ 30.
- Cô ấy đã vắng mặt bao nhiêu lâu ?
- Khoảng 5 phút.
- Cô ấy có còn ra khỏi phòng nữa không?
- Không.
Poirot quay sang bác sĩ Constantine và hỏi ?
- Ratchett có thể bị giết sớm thế không ?
Bác sĩ Constantine lắc đầu.
- Nếu thế, cô hãy trấn an bà ta hộ.
- Cảm ơn.
Cô Debenham mỉm cười và nói trước khi ra khỏi phòng.
- Tội nghiệp cô Ohlson. Cô ấy giống một con cừu nhỏ bé, hơi tí đã sợ.
 

Thùy Vi

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
10/2/2013
Bài viết
1.025
Chương XI: Lời khai của cô Mary Debenham

Mary Debenham bước vào phòng và ngồi trước mặt Poirot.
- Cô là Mary Debenham, 26 tuổi phải không ạ ?
- Phải.
- Cô là người Anh ?
- Phải.
- Cô làm ơn ghi tên và địa chỉ của cô ở Anh vào tờ giấy này.
Mary Debenham viết bằng nét chữ rõ ràng.
- Bây giờ thưa cô, cô hãy cho tôi biết cô biết gì về vụ án đêm qua.
- Tôi hoàn toàn không biết gì và tôi đã ngủ suốt đêm.
- Vụ án xảy ra trên tàu có làm cô buồn không ?
Trước câu hỏi bất ngờ này, Mary Debenham ngạc nhiên nhìn Poirot.
- Tôi không hiểu ông muốn nói gì ?
- Dễ hiểu thôi thưa cô, tôi nhắc lại, vụ án xảy ra trên tàu có làm cô buồn không ?
- Tôi không nhìn vụ án này dưới quan niệm như ông. Nói trắng ra là tôi chẳng hề quan tâm đến.
- Nếu thế thì một vụ giết người, đối với cô, chỉ là một chuyện tầm thường như mọi chuyện xảy ra hằng ngày sao ?
- Dĩ nhiên là đi du lịch trên một chuyến tàu xảy ra án mạng là một điều bực mình. Mary Debenham nói bằng một giọng bình thản.
- Cô quả đúng là người Anh. Hoàn toàn lạnh lùng trước mọi biến cố.
Mary Debenham mỉm cười:
- Tôi thấy không cần phải bù lu bù loa lên để chứng tỏ tình cảm của mình. Mỗi ngày đều có người chết.
- Sự chết là bình thường nhưng án mạng lại là chuyện khác.
- Tôi đồng ý với ông.
- Cô có biết người đàn ông bị giết đêm qua không ?
- Hôm qua tôi thấy ông ta lần đầu tiên trong bữa ăn trưa.
- Cô thấy ông ta thế nào ?
- Tôi không chú ý.
- Cô có nghĩ ông ta là người đàng hoàng không ?
Mary Debenham khẽ nhún vai.
- Tôi không quan sát kỹ ông ta để có thể có ý kiến về ông ta.
Poirot nhìn Mary chăm chú.
- Hình như cô không đồng ý cách hỏi của tôi. Có lẽ cô nghĩ rằng người Anh sẽ làm khác. Họ đi thẳng vào đề. Đặt những câu hỏi cần thiết và chỉ xem xét những dữ kiện. Tôi thì lại dùng nhiều ngõ ngách. Tôi nghiên cứu nhân chứng và sau khi đã có một sự xét đoán nào đó, tôi sẽ hỏi. Đây nhé: Cách đây một phút tôi đã hỏi một người ăn nói lưu loát, anh ta nghĩ rằng mình thông thạo nhiều vấn đề đối với anh ta, tôi chỉ đòi hỏi một câu trả lời ngắn, có hay không. Sau đó là cô. Tôi thấy ngay là mình đang nói chuyện với một người bình tĩnh, trí óc ngăn nắp và chỉ trả lời nhát gừng. Cho nên để cô thấy sự ác độc của người đời, tôi cố gắng cho cô nói những xúc động, những ý nghĩ thầm kín của cô. Cách này làm cô không vừa ý ư ?
- Nếu ông muốn biết tôi nghĩ gì thì tôi thấy cách làm việc của ông mất thì giờ. Biết được tôi có quý mến ông Ratchett hay không, điều đó đâu đem lại câu trả lời cho vụ án.
- Cô có biết ông Ratchett là ai không?
- Bà Hubbard đã kể hết cho mọi người nghe rồi.
- Vậy cô nghĩ gì về vụ Armstrong ?
- Đó là một vụ bỉ ổi.
Poirot trầm ngâm nhìn Mary:
- Cô từ Bagdad đến thì phải ?
- Vâng.
- Cô đến Londre à ?
- Phải.
- Cô làm gì ở Bagdad ?
- Tôi làm nghề trông trẻ. Tôi trông hai đửa trẻ.
- Cô có trở lại làm việc, sau khi đi nghĩ hè không ?
- Có lẽ không.
- Tại sao ?
- Bagdad xa quá tôi sẽ cố gắng tìm một chỗ làm ở Londre.
- Tôi cứ nghĩ là cô sắp lập gia đình chứ?
Cô Debenham không trả lời mà chỉ nhìn thẳng vào mắt Poirot - như muốn nói: Ông thật lỗ mãng !
- Cô nghĩ gì về người ở cùng phòng với cô. Cô Ohlson ấy?
- Đó là một cô gái tốt, rất bình dị.
- Cái áo khoác ngoài của cô Ohlson màu gì nhỉ ?
Mary lộ vẻ sửng sốt nhưng vẫn trả lời:
- Nó màu len nâu.
- Cô không cho là tôi quá sỗ sàng khi nói là tôi đã để ý đến cái áo khoác ngoài của cô; ở Stamboul, áo màu hoa cà thì phải ?
- Vâng.
- Cô còn cái áo khoác màu đỏ tươi không ?
- Không cái áo đó không phải của tôi !
Poirot chồm về phía trước. Mắt ông ta sáng lên như mắt mèo:
- Nó của ai ?
Mary Debenham lùi lại sợ hãi:
- Tôi không biết. Ông muốn nói gì vậy ?
- Thay vì trả lời. Tôi không có cái áo màu đó. Cô lại nói cái áo đó không phải của tôi, nói một cách khác: Cái áo đó của một người khác ?
- Đó là sự thật.
- Của một nữ hành khách à ?
- Vâng.
- Của ai thế ?
- Tôi vừa nói là tôi không biết mà. Sáng nay tôi thức dậy với cảm tưởng là tàu đã ngừng lại rất lâu rồi. Tôi mở cửa nhìn ra hành lang thì tôi trông thấy một người choàng áo ngoài màu đỏ ở cuối hành lang.
- Cô không biết là ai à ? Người ấy có tóc vàng, đen hay xám ?
- Tôi không thể biết được, người ấy đội mũ ngủ và tôi chỉ trông thấy phía sau lưng.
- Người ấy to lớn hay nhỏ con ?
- Hình như gầy và cao. Nhưng cũng khó chắc chắn, cái áo khoác có thêu những con rồng.
- A, phải đấy. - Poirot im lặng một lúc rồi lầm bầm:
- Tôi chẳng hiểu gì cả. Rối bung lên cả rồi!
- Như thế là xong. Tôi không giữ cô lâu nữa.
- À.
Mary có vẻ ngạc nhiên, nhưng cô đứng lên ngay. Lúc sắp bước ra ngoài, cô quay trở lại.
- Cô gái người Thụy Điển... cô Ohlson... rất phiền lòng, ông đã... cô ta là người cuối cùng trông thấy ông Ratchett còn sống, và cô Ohlson nghĩ rằng ông nghĩ cho cô ấy, ông có cho phép tôi trấn an cô ấy không ? Tội nghiệp, đến một con muỗi cô Ohlson còn không đụng vào nữa là. - Vừa nói Mary vừa cười.
- Cô Ohlson đã đi xin thuốc ở phòng bà Hubbard lúc mấy giờ ?
- Gần 10 giờ 30.
- Cô ấy đã vắng mặt bao nhiêu lâu ?
- Khoảng 5 phút.
- Cô ấy có còn ra khỏi phòng nữa không?
- Không.
Poirot quay sang bác sĩ Constantine và hỏi ?
- Ratchett có thể bị giết sớm thế không ?
Bác sĩ Constantine lắc đầu.
- Nếu thế, cô hãy trấn an bà ta hộ.
- Cảm ơn.
Cô Debenham mỉm cười và nói trước khi ra khỏi phòng.
- Tội nghiệp cô Ohlson. Cô ấy giống một con cừu nhỏ bé, hơi tí đã sợ.
 
Top