Chốn Xanh Rêu...

Trong chuyên mục 'Vườn thơ' đăng bởi thituu, 17/4/2012. — 3.101 Lượt xem

  1. thituu

    thituu Thành viên mới

    Chốn Xanh Rêu...

    Nắng rưng rưng đọng cuối ngày
    Riêng ta tìm đến chỗ này ngồi mơ
    Chỗ thương gọi nhớ vào thơ
    Riêng ta trầm mặc bên bờ khói sương
    Chỗ này vốn chỗ xanh rêu
    Mê man sóng vỗ liu hiu nhịp lòng
    Đem mình ra thả suối sông
    Một ngày kia.. một ngày mong bến bờ
    Chỗ tâm cảm . chỗ ngu ngơ
    Chừng như thơ ý đã ngờ vực nhau
    Chỗ đời... mưa nắng hanh hao
     


    hoa phù dung buồn thích điều này.


  2. thituu

    thituu Thành viên mới

    Tham gia:
    17/4/2012
    Bài viết:
    36
    Lượt thích:
    61
    Kinh nghiệm:
    0
    lại muốn viết đôi dòng thơ vớ vẩn
    gởi về đâu, một góc phố bâng quơ
    mà vốn chữ mỗi ngày thêm túng quẩn
    lời thì chua và đắng chẳng ai ngờ

    cũng muốn nói vài câu ấm ớ

    lại e người cười mỉa "đáng ba xu"
    ngó sau lưng đã đôi lần bước lỡ
    trước mặt rồi ,lại lỡ bước y như...

    thôi thì thôi, vô ngôn vô tự

    khỏi chạm lòng, (lòng có cận nhau đâu?)
    khỏi thức khuya (đêm sẽ lại qua mau)
    khỏi bận rộn (chuyện con tim ngớ ngẩn)

    thôi thì thôi, vô tri, vô giác

    không thấy gì (mắt nhắm mắt mở là xong)
    không nghe gì (con ráy nghẹt, chẳng thông)
    và như thế chả còn nghe buồn vui, rạo rực

    và như thế xin chào (cơn bực tức)

    chữ viết rồi cũng xoá chẳng gửi đâu
    lời nói xưa...như nước lũ qua cầu
    ngủ một giấc sáng ra quên tất cả
     
    heokoolhoa phù dung buồn thích điều này.
  3. thituu

    thituu Thành viên mới

    Tham gia:
    17/4/2012
    Bài viết:
    36
    Lượt thích:
    61
    Kinh nghiệm:
    0
    Em xa xôi...nơi nào bờ đại thủy
    Có bao giờ nghĩ lại chút tình xưa?
    Những chiều về tan học nón che mưa
    Ta chung bước đôi lòng cùng rộn rã.

    Nhưng đường đời có lắm điều nghiệt ngã !
    Ta và em xa cách tự bao giờ ?!
    Từ "cơm áo" như lửa đốt đời thơ !
    Làm cháy cả những ngày hoa mộng cũ !

    Đời ta gặp lắm phong ba, cuồng vũ
    Cuốn phăng theo gió lộng bốn phương trời !
    Như thuyền con lạc lõng giữa biển khơi
    Mong có được một ngày yên sóng lặng.

    Giờ xa quá đã qua thời áo trắng
    Đâu mất rồi tóc xõa buổi chiều mưa
    Còn trong tim sót lại chút hương thừa
    Khi tất cả trôi theo đời thầm lặng !

    Thêm mùa hạ trở mình về trong nắng
    Thêm một lần phượng đỏ nở trong ta
    Thêm một lần tim sầu dâng ngập lối !
    Mười năm năm màu phượng vẫn chưa nhòa.
     
    heokoolhoa phù dung buồn thích điều này.
  4. thituu

    thituu Thành viên mới

    Tham gia:
    17/4/2012
    Bài viết:
    36
    Lượt thích:
    61
    Kinh nghiệm:
    0
    Bài thơ này tôi viết cho riêng ai
    Bằng hạt ưu tư
    hằng đêm tôi gom góp
    Những khắc khoải
    lo âu
    của nhịp lòng thoi thóp
    Và gục ngã một chiều theo cuộc tình không may

    Bài thơ tôi
    đi lạc giữa hương say
    Ngày tháng bình yên
    tràn đầy mộng đẹp
    Ta như con ốc nhỏ
    thu mình nơi góc hẹp
    Nhìn giòng đời vẫn tấp nập đi qua

    Bài thơ tôi về ngã bệnh trầm kha
    Vết phỏng bôn ba
    căng làn da nhức nhối
    Trong hôn mê
    tôi còn nghe vang dội
    Bước người chìm trong khói nhuộm tình phai

    Tôi sẽ đi về với bóng tối tương lai
    Sẽ không còn tiếng ai cười rộn rã
    Khi con tim đau trở cơn hành hạ
    Tôi thả hồn mình vào vực thẳm khổ sai
     
    hoa phù dung buồn thích điều này.
  5. hoa phù dung buồn

    hoa phù dung buồn Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    28/10/2011
    Bài viết:
    994
    Lượt thích:
    805
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Sinh viên
    Có một ngày tuyết trắng phủ tầng sương
    Là ngày đó người tha phương nơi ấy
    Tôi đi tìm trong tuyệt vọng đơn phương
    Ôi! Tình lặng bao năm còn vương vấn!

    Cái mặn nồng bao năm dài xa cách
    Giờ chỉ còn khoảng trống xanh mơn
    Khoảng cách dù gần nhưng tim xa vợi
    Hỏi tôi cần khoảng cách nào chơi vơi?
     
    thituu thích điều này.
  6. thituu

    thituu Thành viên mới

    Tham gia:
    17/4/2012
    Bài viết:
    36
    Lượt thích:
    61
    Kinh nghiệm:
    0
    Em nhìn lên trách trời
    Mà chẳng nhìn lại xung quanh
    Nơi những chiếc tủ đời,
    ngày qua ngày mở toang cánh cửa
    Tủ tự ái , nằm ngay gian giữa
    To đùng
    Vì có quá nhiều ngăn


    Chồng chất giận hờn qua những tháng năm
    Dễ một sớm một chiều dẹp được
    Tủ tủi thân
    Cũng cao trên hai thước
    Đếm đong Thu, Hạ ... giọt vắn giọt dài
    Cất kỷ nghi ngờ ... hiện tại, tương lai
    Suốt con đường tình
    Dù mưa hay nắng



    Tủ cam phận
    So ra cũng không ngắn
    Cất buồn vui, sướng khổ riêng mình
    Nên giữa hai người chỉ một dấu lăng thinh
    Bảo sao
    Khoảng cách em anh dài không đo được


    Em
    Đóng cửa tủ
    Dẹp hết chúng đi từ sau ra trước
    Em sẽ thấy
    Khoảng cách nầy dài đúng cái chạm môi .:KSV@03:

     
    hoa phù dung buồnsongngoc thích điều này.
  7. songngoc

    songngoc Thành viên mới

    Tham gia:
    10/4/2012
    Bài viết:
    14
    Lượt thích:
    24
    Kinh nghiệm:
    0
    Đôi ngã đường đời

    Thôi anh ạ... em quên rồi nỗi nhớ
    Trăng đã tàn mộng cũng vỡ từ lâu
    Được gì đâu ngoài một khối tình sầu
    Nói chi nữa lời yêu đương ngày cũ

    Bao đau đớn như thế là quá đủ
    Tình yêu xưa đã chết rũ từ lâu
    Câu dịu dàng chẳng ru tim sống lại
    Ai té ngã một nơi hai lần đâu?

    Anh trao em một chút tình vay mượn,
    Em thật lòng thần tượng tôn lên ngôi
    Đâu biết yêu thương trong anh chia đôi
    Nói yêu em - tim vấn vương người khác

    Chuyện chia ly đã rõ ràng từ đấy,
    Anh chọn người thì em bước ra đi
    Nhớ nhung anh - em từng có nhiều khi
    Nhưng được gì ngoài dư âm còn lại

    Thôi anh ạ... hãy nhìn vào hiện tại
    Tình tan vỡ khi mình trót chia tay
    Lời anh nói giờ em chẳng đắm say
    Khi ta đã đường đời chia 2 lối.
     
    thituuhoa phù dung buồn thích điều này.
  8. hoa phù dung buồn

    hoa phù dung buồn Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    28/10/2011
    Bài viết:
    994
    Lượt thích:
    805
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Sinh viên
    Lặng thầm em viết mấy vầng thơ
    Ngọn bút sầu treo ở đầu câu
    Dù tình yêu qua rồi...tan vỡ
    Em vẫn đợi để rồi lại đau....!

    Em sẻ cố quên và vùi lấp
    Một nỗi tình buồn, đậm rêu phong
    Em chợt thấy tình mình như mộng
    Tỉnh giấc rồi, mọi thứ hư không

    Là mơ, là mộng, là ảo ảnh
    Mà trong lòng lạnh giá từng cơn
    Có phải đâu hồn còn vươn vấn
    Chỉ tại lòng khó quá...quên người!
     
    thituu thích điều này.
  9. thituu

    thituu Thành viên mới

    Tham gia:
    17/4/2012
    Bài viết:
    36
    Lượt thích:
    61
    Kinh nghiệm:
    0
    Ghé quán bên đường ngồi một góc
    nghe giọt cà phê gõ điệu buồn
    thả nỗi niềm riêng theo khói thuốc
    thổi những vòng quay điệu vấn vương

    Quậy chút đường thêm cho đỡ đắng

    khua muỗng thật đều nhịp cô đơn
    nỗi nhớ trong tim còn trĩu nặng
    uống một ngụm đầy lại đắng hơn

    Thời gian vẫn chảy theo từng giọt

    (đen lắm cuộc đời / đôi mắt em)
    cứ đuổi theo nhau như đùa cợt
    bỏ lại tôi cùng chiếc ghế quen

    Giữa ánh đèn khuya ngồi soi bóng

    khói thuốc pha cùng chút đắng cay
    cà phê rơi xuống vùng tĩnh lặng
    giọt đắng tương tư / nỗi nhớ đầy...
     
    hoa phù dung buồn thích điều này.
  10. heokool

    heokool Cà rốt, trứng hay hạt cà phê? Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    22/9/2011
    Bài viết:
    14.987
    Lượt thích:
    14.377
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Học viên
    Trường:
    Nghịch ngợm
    Nếu một mai anh yêu người khác
    Em mỉm cười: Quy luật phải không anh ?
    Đối với em tình yêu là vô giá
    Nhưng chẳng cần khi anh đã đổi thay
     
Đang tải...

Chia sẻ cùng bạn bè

Đang tải...
TOP