Chiếc dép thứ hai

Hoa Trạng Nguyên

Là Nụ Cười Nhạt Phai Màu Nắng~
Thành viên thân thiết
Tham gia
3/2/2010
Bài viết
346
binhyen_711_768_1558.jpg

Khi nỗi nhớ trong lòng da diết, thì những thứ tầm thường nhất cũng làm con người ta phải suy nghĩ. Có ai nghĩ tới đôi dép mình đang mang một ngày nào đó một trong hai chiếc sẽ hư hay mất đi và không mang được nữa. Thật sự chúng cũng có cảm xúc tuy là những thứ rất tầm thường!

2.jpg

Hai đôi dép kia gặp gỡ nhau bao giờ? Chúng có yêu nhau không? Mà chúng chẳng rời nữa bước, cùng gánh vác những nẽo đường xuôi ngược! Lên thảm nhung rồi xuống cát bụi cùng nhau bước rồi cùng nhau mòn! Không kẻ thấp người cao cùng sẽ chia sức người chà đạp!

200906231558101002_1.jpg

Dù có Vinh hay Nhục không đi cùng người khác. Số phận chiếc này phụ thuộc chiếc kia. Nếu ngày nào một chiếc bị mất đi, mọi thay thế sẽ trở thành khập khiểng. Dù cho chiếc thế giống đến nào thì người mang nó cũng biết. Cũng như Tớ trong những phút vắng bóng Cậu! Bước chân cứ đi mà cứ bước vô hồn! Dẫu bên cạnh đã có người thay thế nhưng trong lòng nỗi nhớ cứ tràn về! Giá như quên hết phải không?

1273308278_2_ban_tay.jpg
Đôi dép vô tư khắng khít bước cùng nhau không thề nguyện mà không hề giả dối, cũng chẳng ước hẹn mà không hề phản bội. Lối đi nào cũng có mặt cả hai, không thiếu nhau trên mỗi bước đường đời. Dù cho mỗi chiếc một bên trái phải. Nhưng Tớ YÊU Cậu cũng chính bỡi những điều ngược lại. Tớ luôn nói ngược những điều Tớ nghĩ và Cậu không bao giờ nhận thấy được điều đó. Tớ chỉ cần gắn bó đời này một bước đi chung. Hai cuộc sống thầm lặng bước đi chung. Sẽ dừng lại khi chỉ còn mình Tớ. Chỉ còn Tớ nghĩa là không còn gì hết nếu không tìm được Cậu. Cũng như chiếc còn lại không tìm được chiếc thứ hai! Tớ Sẽ Tìm Thấy Cậu I LOVE U!

 
Hiệu chỉnh bởi quản lý:

vesau

Rome not built in a day! :-)
Thành viên thân thiết
Tham gia
13/6/2010
Bài viết
247
ồ bài này là cảm nhận từ 1 bài thơ phải không?
mình thích lắm đấy!​

Đôi Dép​
Nguyễn Trung Kiên​

"Bài thơ đầu anh viết tặng em
Là bài thơ anh kể về đôi dép
Khi nỗi nhớ ở trong lòng da diết
Những vật tầm thường cũng viết thành thơ​

Hai chiếc dép gặp nhau tự bao giờ
Có yêu nhau đâu mà chẳng rời nửa bước
Cùng gánh vác những nẻo đường xuôi ngược
Lên thảm nhung xuống cát bụi cùng nhau​

Cùng bước mòn, không kẻ thấp người cao
Cùng chia sẻ sức người đời chà đạp
Dẫu vinh nhục không đi cùng người khác
Số phận chiếc này phụ thuộc chiếc kia​

Nếu ngày nào một chiếc dép mất đi
Mọi thay thế đều trở nên khập khiễng
Giống nhau lắm nhưng người đời sẽ biết
Hai chiếc này chẳng phải một đôi đâu​


Cũng như mình trong những lúc vắng nhau
Bước hụt hẫng cứ nghiêng về một phía
Dẫu bên cạnh đã có người thay thế
Mà trong lòng nỗi nhớ cứ chênh vênh​

Đôi dép vô tri khắng khít song hành
Chẳng thề nguyền mà không hề giả dối
Chẳng hứa hẹn mà không hề phản bội
Lối đi nào cũng có mặt cả đôi​

Không thể thiếu nhau trên những bước đường đời
Dẫu mỗi chiếc ở một bên phải trái
Nhưng tôi yêu em ở những điều ngược lại
Gắn bó đời nhau vì một lối đi chung​

Hai mảnh đời thầm lặng bước song song
Sẽ dừng lại khi chỉ còn một chiếc
Chỉ còn một là không còn gì hết
Nếu không tìm được chiếc thứ hai kia!"​
trong web trường tớ còn có bài nhại lại nữa nè!hì hì!bài này ....hơi kỳ kỳ ,nhưng cũng vui vui!​
Bài thơ này anh viết tặng em
Là bài thơ anh kể về đôi tất
Cũng có giầy mà phải đi chân đất
Nỗi khổ này anh sẽ chất thành thơ
Đôi tất kia anh chẳng giặt bao giờ
Có đi nhiều đâu mà mùi kinh đến thế
Cùng xỏ cùng phơi vô cùng tử tế
Mà mùi "thơm" vẫn ngây ngất tràn về​

Hai chiếc tất vô tri khăng khít song hành
Cùng ôm ấp bàn chân anh rất "sạch"
Dẫu có lúc một bên lành bên rách
Vì tiếc tiền anh chẳng bỏ đi đâu​

Cũng như mình trong những lúc vắng nhau
Bước hụt hẫng cứ như say thuốc lắc
Dẫu bên cạnh mùi nước hoa nồng nặc
Mà trong lòng cứ nhớ đến Ô-MÔ​

Nếu một ngày một chiếc tất mất đi
Mọi thay thế đều trở nên lãng nhách
Một chiếc thơm một chiếc mùi hôi nách
Ôi! Người đời họ sẽ nhận ra ngay​

Ai đi giầy mà lại không có tất
Hẳn là người đầu óc rất... ngu si
Ai mang tất mà giầy chẳng thèm đi
Thì kẻ đó cả Châu Quỳ vẫy gọi​

Cả cuộc đời mình như chỉ lục lọi
Giữa tối tăm giữa cát bụi đường dài
Cũng có lúc được vươn cao vài cái
Tỏa hương "thơm" nghe lải nhải "vứt đê!"​

Dù bàn chân trai, gái hay "pê đê"
Dù mũm mĩm hay xanh xao còi cọc
Dù hắc lào, hay hôi mùi da cóc
Có chúng mình mọi thứ chẳng là chi...​

Nếu một ngày hôi quá bị vứt đi
Thì hai chiếc cũng sẽ rơi một chỗ
Như bọn mình chạy chốn nơi thành phố
Sống cuộc đời "rừng rú" của hai ta...​
 
Top