1. tracyc

    tracyc Thành viên mới

    Cám ơn anh, khiến em cảm thấy yêu Bắc Kinh mùa đông này- Nhân Gian Tiểu Khả

    Cám ơn anh, khiến em cảm thấy yêu Bắc Kinh mùa đông này- Nhân Gian Tiểu Khả

    Thông tin tác phẩm:
    Tên tác phẩm: Cám ơn anh khiến em thấy yêu Bắc Kinh mùa đông này
    Tác giả: Nhân Gian Tiểu Khả
    Dịch: Mai Hương
    NXB: Hội Nhà Văn và công ty cổ phần sách Văn Việt liên kết xuất bản
    Dự kiến phát hành : tháng 23.02.2012
    Số trang: 452
    Kích thước: 14.5 x 20,5 cm
    [​IMG]

    Giới thiệu tác phẩm

    …….Gặp gỡ không bằng hoài niệm

    Lâm Tiểu Niên vò chiếc khăn mềm mại ở trong tay, ngón tay không còn chút sức lực nào. Lúc chia tay vội vàng đến mức món quà độc nhất vô nhị mà cô chuẩn bị từ rất lâu cũng không kịp đưa ra để tặng.

    Thế nhưng, nếu quả thật đem tặng rồi… thì liệu anh ấy có thích hay không? Nếu không thích thì chẳng phải là đã lãng phí tâm ý của cô hay sao?

    Sự uốn lượn của từng mũi len, của từng đường kim mũi chỉ đều phảng phất tình ý của cô dành cho anh. Tuy nhỏ và quấn vào nhau nhưng là một lòng một dạ.

    Cô thường nghĩ, nếu như cô cố gắng thêm một chút, đỗ vào đại học Bắc Kinh, kết quả liệu có khác không? Cô cũng nghĩ nếu như cô cố gắng hơn một chút, nói với anh ấy tình cảm của mình, anh ấy có chút cảm động nào không?

    Nhưng mọi thứ đều không có kết quả.

    Kiều Hoài Ninh yêu Âu Dương Phi. Đó là sự thật. Không dễ gì có thể thay đổi.

    Còn cô không thể vô vọng chờ đợi một người không thể dời tâm chuyển ý như vậy.

    Cô khẽ than một tiếng, thò đầu ra ngoài cửa sổ. Những ngọn đèn trong vườn tỏa sáng trong màn đêm. Cảnh sắc ban đêm ở trường đại học Triết Giang không đẹp, nhưng mang một sự phồn hoa lạnh lùng.

    Có lẽ, con người cũng như ngọn đèn leo lắt trong đêm, càng tỏa sáng, càng khiến cho mình thêm ảm đạm.

    Lâm Tiểu Niên, em không thể đối xử với anh như vậy.

    Người Lâm Tiểu Niên run run, cô cảm thấy mình không có cách nào, và thấy mình bất lực.

    Vu công tử giữ vẻ mặt lạnh lùng, nét mặt lạnh hơn những mảnh băng vụn trên tuyết. Anh nắm chặt vai cô, giống như một con chim ưng đang giữ chặt con mồi của mình, trầm giọng nói: “Lâm Tiểu Niên, em không thể đối xử với anh như vậy!”.

    Lâm Tiểu Niên không có cách nào để nói thêm điều gì nữa, chỉ có thể mím chặt môi, lắc đầu: “Hữu Dư, là anh không thể đối xử với em như thế này!”.

    Cho đến lúc không ai biết nên đối xử với ai thế nào thì đã là lúc không tìm được lối thoát, giống như ai yêu ai đó, cũng lại giống như không yêu ai, không đúng không sai.

    Trước vận mệnh to lớn trước mắt, mỗi người đều thấy mình nhỏ bé. Đối diện với bệnh tật, ai cũng đều thấy bất lực.

    Số mệnh đều cho mỗi người sự lựa chọn trước một tình thế khó xử, như thể đang trêu ngươi họ, khiến cho mỗi người không có cách nào chạy thoát được.

    Có những lúc, tình yêu không thể thay thế những tháng năm ấu thơ sống bên nhau, cũng không thể thay thế tình thân đã từng có.

    Lần đầu tiên Lâm Tiểu Niên thừa nhận rõ rằng: “Đúng, em đã yêu Kiều Hoài Ninh.”

    Mặc dù những điều đó đều đã là quá khứ, nhưng trong cuộc đời cô vẫn lưu lại dấu tích của những năm tháng đó, không thể xóa nhòa, cũng không thể hủy hoại được.

    “Anh ấy yêu em, vẫn đang yêu em.” Giọng cô mặn chát, không gian bao la của mùa đông đơn điệu: “Em không muốn anh ấy mang theo sự hối tiếc rời khỏi thế gian này!”.

    Đúng rồi, cô quá tham lam, không muốn Vu Hữu Dư rời khỏi cô, nhưng có một số thứ không thể gò bó, miễn cưỡng, cô muốn anh phải chọn lựa.

    Vu Hữu Dư rốt cuộc cũng không phải thánh nhân: “Cho nên?”.

    “Cho nên, em không thể để mặc anh ấy.”

    Đã từng là thanh mai trúc mã, tuy mối quan hệ giờ đã trở thành tình anh em sâu nặng nhưng cuối cùng cô cũng không thể từ bỏ, cho dù phải lừa dối, cô vẫn hy vọng Kiều Hoài Ninh vẫn ôm mộng đẹp tới cùng, kiên trì tới cùng.

    Vu Hữu Dư không nói lời nào, lục trong túi áo khoác tìm điếu thuốc, châm một điếu, hít vài hơi, nhả khói, sau đó lại châm thêm một điếu nữa, một lúc sau đã đầy một gạt tàn thuốc.

    Vu Hữu Dư nói: “Lâm Tiểu Niên, anh mệt rồi.”

    Mỗi năm đều dư thừa

    Vu Hữu Dư lấy một đồng xu trong túi, đút vào bốt điện thoại công cộng, gọi điện cho Lâm Tiểu Niên.

    Giọng anh khàn khàn, những câu nói của anh dường như đã lặp đi lặp lại mấy lần, anh nói: “Lâm Tiểu Niên, những lời nói khó nghe này, anh chỉ nói một lần, em nghe rõ nhé: Nếu em đồng ý chịu đựng khổ đau, dùng năm trăm năm tu luyện của mình để đổi lấy một lần Kiều Hoài Ninh khẽ cười với mình, vậy thì… anh nguyện đổi một nghìn năm tu luyện của mình lấy một lần chuyển ý của em.”

    Trái tim Lâm Tiểu Niên bỗng trở nên mềm yếu, biến thành một vũng nước, còn cô nhìn thấy quá khứ qua vũng nước đó, chỉ nhìn thấy một con cá đang đợi chờ.

    Cô nắm chặt điện thoại di động, nhẹ nhàng nói: “Vu Hữu Dư, anh còn nhớ, câu đối mùa xuân năm đó chúng ta cùng viết không? Niên niên hữu dư (hàng năm đều dư thừa)… Em nghĩ hoành phi sẽ là… Cảm ơn!”.

    Chuyện tình của bọn họ, ba từ “anh yêu em” không thể khắc họa được tất cả, nụ cười cũng có, nước mắt cũng có, mùa đông này Bắc Kinh không có tuyết, cô chầm chậm đi về phía anh, đi về hướng chưa biết, hướng đã biết, nhưng cô đã xác định cho mình điểm dừng chân.

    Cảm ơn anh, vì nhờ có anh mà mùa đông này em thấy yêu Bắc Kinh…..
     




  2. tracyc

    tracyc Thành viên mới

    Tham gia:
    13/1/2012
    Bài viết:
    5
    Lượt thích:
    2
    Kinh nghiệm:
    0
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Trường:
    Học viện Ngân Hàng
    Chương 1: Chúng ta đều lớn khôn rồi

    Lâm Tiểu Niên ngồi trong phòng tự học, lấy bút chì viết đầy một trang giấy cái tên “Kiều Hoài Ninh. ”

    Cô khẽ chau mày, chống cằm, ngây người ra trước trang giấy đã viết đầy cái tên ấy. Cô nghĩ mãi không thông, tại sao Kiều Hoài Ninh không giống anh trai Hoài Ninh ngày xưa của cô? Lẽ nào giống như một số người đã nói, khi thanh mai trúc mã dần lớn lên thì thế giới giữa hai người cũng ngày càng xa cách, không có cách nào quay lại như xưa được nữa?

    Mỗi khi nhớ tới Kiều Hoài Ninh, Lâm Tiểu Niên đều thích thú nở một nụ cười, giọng nói ấm áp của anh.
    “Niên Niên… Niên Niên…”

    Cô bắt chước dáng điệu của Kiều Hoài Ninh, thì thầm với chính mình. Dường như anh đang đứng trước mặt cô, mỉm cười với cô, nụ cười rạng rỡ như ánh nắng ban mai. Nghĩ thế, cô cũng khẽ mỉm cười. Khi Lâm Tiểu Niên cười, hai hàng lông mi dày và dài phủ lên đôi mắt trong sáng, đen láy, đôi môi hồng hơi cong lên, trên má thấp thoáng hai lúm đồng tiền.

    “Kiều Hoài Ninh, em đến rồi!” Cuối cùng, cô cũng rất thoải mái nói ra một tràng: “Kiều Hoài Ninh, em đến Bắc Kinh rồi!”.

    Lâm Tiểu Niên một thân một mình lặn lội từ quê đến thành phố xa lạ này theo học vì cô muốn được gặp Kiều Hoài Ninh. Lần đầu tiên đặt chân lên thành phố, mang theo bao nhiêu hành lý, túi lớn túi bé, nhưng Kiều Hoài Ninh không đến đón cô.

    Nhớ lại khi đăng ký nguyện vọng học, trái tim Lâm Tiểu Niên vẫn đập rộn ràng. Anh Hoài Ninh học ở trường đại học Bắc Kinh, nếu xét về thành tích học tập, cô còn lâu mới có thể thi đỗ. Nếu vào trường đại học Chiết Giang, một trường gần đại học Bắc Kinh nhất thì có thể cô còn có cơ hội. Nhưng liệu cổng trường đại học có quá cao so với tầm tay cô không? Cô có thể bước chân vào đó không? Xét cho cùng, đại học Chiết Giang chỉ tuyển bốn sinh viên có hộ khẩu quê cô mà thôi. Với thành tích đứng trong top 10 của tỉnh, Lâm Tiểu Niên đánh liều một phen. Dĩ nhiên, khi điền nguyện vọng 2, nguyện vọng 3, cô cũng để cho mình một con đường lui. Nếu không đỗ đại học Chiết Giang, vẫn còn có đại học Liêu Ninh và đại học Công Nghiệp Cáp Nhĩ Tân. Dù thế nào chăng nữa, Lâm Tiểu Niên nhất định phải đến Bắc Kinh.

    Vì ở đó có Kiều Hoài Ninh!

    Lúc sắp lên đường, Lâm Tiểu Niên đã gọi điện thông báo cho Kiều Hoài Ninh biết chuyến xe và thời gian đến. Anh cũng hứa sẽ cố gắng đến đón cô. Vì vậy, Lâm Tiểu Niên sống chết nhất định không cho bố mẹ đưa đi. Cô mơ màng, sau khi từ cổng bến xe ra, cô sẽ mang theo một nụ cười tặng cho anh, sau đó anh sẽ đưa cô tới trường nhập học.

    Thế nhưng Lâm Tiểu Niên ngồi đợi gần một tiếng đồng hồ mà anh vẫn chưa tới.

    Cô lẩm bẩm: “Anh Hoài Ninh có thể, có lẽ anh ấy thực sự rất bận!”.

    Sau khi đến đại học Chiết Giang, việc đầu tiên của Lâm Tiểu Niên là mua thẻ điện thoại gọi cho Kiều Hoài Ninh. Cô cầm ống nghe thô kệch của chiếc điện thoại công cộng, lòng bàn tay đã hơi ướt mồ hôi. Bắc Kinh tháng 9 vẫn khô nóng càng khiến cho cô nóng lòng hơn. Điện thoại kêu lên mấy hồi sau đó mới kết nối được. Đầu máy bên Kiều Hoài Ninh rất ồn ào. Anh nhấc máy nói lớn: “Ai đó? Alo! Hãy nói đi!”.

    Lâm Tiểu Niên cười ngốc nghếch rồi nói: “Em là… Tiểu Niên.”

    Cuối cùng Kiều Hoài Ninh cũng đã nghe rõ tiếng của cô: “Ồ, Niên Niên, hôm nay em lên làm thủ tục nhập học phải không?”.

    Lâm Tiểu Niên nín cười, hít một hơi dài nói: “Mọi thủ tục em đều làm xong rồi.”

    Tiếng ồn ào bên phía Kiều Hoài Ninh cuối cùng cũng nhỏ đi một chút: “Xin lỗi em, hôm nay anh có việc bận, không thể đi đón em được.”

    Lâm Tiểu Niên cầm ống nghe một cách vô thức, ấp úng nói: “Không sao đâu anh ạ, hội sinh viên trường đại học Chiết Giang đã cử người ra bến xe đón em rồi.”

    Ba ngày sau khi Lâm Tiểu Niên đến đại học Chiết Giang, Kiều Hoài Ninh mới xuất hiện. Lâm Tiểu Niên rất phấn chấn, kéo anh đi dạo khắp nơi trong vườn trường đại học Chiết Giang, vừa đi dạo vừa hỏi: “Anh Hoài Ninh, em muốn mua một chiếc xe đạp cũ. Sau này em đến trường tìm anh sẽ thuận tiện hơn. Không biết anh có hoan nghênh em không?”.

    Kiều Hoài Ninh học tại trường đại học Bắc Kinh, cách trường Chiết Giang khoảng ba, bốn cây số.
    “Được chứ, đương nhiên anh sẽ hoan nghênh chứ. Vậy anh sẽ giúp em mua xe đạp cũ nhé!”

    Lâm Tiểu Niên duyên dáng gật đầu và nói thêm yêu cầu: “Anh nhất định phải giúp em mua loại xe đạp có thể chở được người khác ở đằng sau đấy!”.

    “Tại sao?” Kiều Hoài Ninh thuận miệng hỏi.

    “Như vậy, mới có người có thể chở em đi dạo quanh Bắc Kinh chứ.” Lâm Tiểu Niên cười ngây thơ, trong lòng tràn đầy ước vọng về tương lai.

    Nhìn cô cười, Kiều Hoài Ninh thất thần, nhưng ngay lập tức anh trở lại với vẻ măt lịch sự nhã nhặn: “Được!”.

    Đúng là Kiều Hoài Ninh đã thực hiện lời hứa của mình, giúp Lâm Tiểu Niên mua một chiếc xe đạp cũ. Anh tự mình đạp xe tới đưa cho Lâm Tiểu Niên. Chiếc xe có gióng màu hồng, giỏ màu xanh xám, dường như tất cả đều mới. Phía sau xe quả nhiên có thể chở người ngồi, chỉ có điều ngồi sau xe là một cô gái mà Lâm Tiểu Niên không hề quen biết.

    “Đây là Âu Dương Phi, bạn học của anh. Cô ấy tới đại học Chiết Giang để tiện mua mấy cuốn sách tham khảo.” Kiều Hoài Ninh tươi cười giới thiệu với Lâm Tiểu Niên.

    Lâm Tiểu Niên lúc này không còn phấn chấn nữa, giọng không vui: “Chào chị Âu Dương.”

    Đến bữa tối, Kiều Hoài Ninh mời cơm. Địa điểm được chọn là nhà hàng cao cấp duy nhất gần cổng trường đại học Chiết Giang.

    May mà bàn ăn là bàn tròn, nếu là bàn vuông, Lâm Tiểu Niên không biết nên ngồi cùng phía với ai.
    Âu Dương Phi rất dễ gần, luôn muốn ngồi gần Lâm Tiểu Niên. Lâm Tiểu Niên đáp lại một cách gượng gạo, suốt bữa ăn, cô ngồi ăn rất lặng lẽ.

    Kiều Hoài Ninh chốc chốc lại gắp thức ăn cho Âu Dương Phi và cũng không quên quan tâm hỏi han Tiểu Niên: “Niên Niên đến đây mấy hôm rồi, em đã quen ăn đồ ăn Bắc Kinh chưa?”.

    “Có một số thứ quen rồi sẽ ổn thôi.” Lâm Tiểu Niên vừa uống bia hoa quả mát lạnh vừa quan sát Âu Dương Phi đang ngồi bên cạnh. Cô không phân biệt nổi rốt cuộc giữa Kiều Hoài Ninh và Âu Dương Phi có quan hệ gì. Lâm Tiểu Niên nghĩ, nếu họ là người yêu, có vẻ chưa đủ thân mật, còn nếu họ chỉ là bạn học bình thường thì đáng để người khác phải suy nghĩ.

    Đương nhiên cô không thể hỏi trực tiếp mà chỉ có thể thầm cầu nguyện. Cầu cho anh Hoài Ninh dù thế nào cũng không yêu Âu Dương Phi.

    Ngày sinh nhật của Kiều Hoài Ninh sắp tới. Món quà sinh nhật Lâm Tiểu Niên chuẩn bị cho anh là một chiếc khăn quàng cổ ấm áp, do tự tay cô đan. Cô vuốt ve những sợi len mềm mại, hùng hồn tuyên bố: “Đây sẽ là món quà độc nhất vô nhị mình tặng cho anh Hoài Ninh!”.
    ( Còn nữa…)
     
    quynhnhu121 thích điều này.
  3. kelly_ngoc

    kelly_ngoc Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    29/9/2011
    Bài viết:
    66
    Lượt thích:
    20
    Kinh nghiệm:
    8
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Trường:
    Học viện ngân hàng
    Nhưng đến ngày sinh nhật, khi Lâm Tiểu Niên đang ngập tràn niềm vui mang bánh sinh nhật tới phòng hát Phương Chinh, nơi đã hẹn trước để gặp Kiều Hoài Ninh thì cô mới biết, hóa ra anh không chỉ mời một mình cô.

    Trong phòng KTV, mọi người đã có mặt đầy đủ, tất cả đều xa lạ, khiến cho Lâm Tiểu Niên hoa hết cả mắt. Cuối cùng, ánh mắt cô tập trung vào người ở gần Kiều Hoài Ninh nhất, Âu Dương Phi. Cô cất giọng buồn buồn: “Chào chị Âu Dương!”.

    “Tiểu Niên sao vậy? Có điều gì không vui à?” Kiều Hoài Ninh phát hiện thấy tâm trạng Lâm Tiểu Niên không tốt, liền cười hỏi.

    Thấy anh hỏi như vậy, Lâm Tiểu Niên bật cười, đơn thuần cô vì sinh nhật anh nên cảm thấy vui vẻ.

    Bởi vì trước kia, khi đến sinh nhật cô, anh cũng vui vẻ như vậy. Lần ấy, anh mua tặng cô một món đồ chơi bằng bông mà cô thích từ lâu, xoa đầu cô và nói: “Ngày 23 tháng Chạp chính là sinh nhật của Tiểu Niên tiếng tăm lừng lẫy.”

    Cô cãi lại: “Là Niên Niên chứ!”.

    Anh cười, cũng không chú ý lắm: “Ừ, thì là Niên Niên, Niên Niên lớn hơn Tiểu Niên!”.

    Cô nhớ lúc anh gọi cô là Niên Niên, âm cuối kéo dài ra giống như một nốt nhạc vang vọng.

    Anh từng nói: “Niên Niên, em đến Bắc Kinh đi, đến Bắc Kinh anh sẽ tổ chức sinh nhật cho em, tổ chức sinh nhật vào mùa đông Bắc Kinh.”

    Niềm mong ước của Lâm Tiểu Niên chính là được tổ chức sinh nhật tại Bắc Kinh cùng Kiều Hoài Ninh lúc này đã tan như bọt nước. Cô chợt nhận ra, anh không còn là người duy nhất của một mình cô nữa.

    Kiều Hoài Ninh đứng trước mặt Lâm Tiểu Niên, ôm Âu Dương Phi thành thật tuyên bố: “Niên Niên, đây là bạn gái của anh, Âu Dương Phi! Xin lỗi đã không nói với em sớm hơn.”

    “Không sao, bây giờ nói cũng chưa muộn mà.” Cô mỉm cười mà lòng đau như cắt, nhưng dù sao đi chăng nữa, tình yêu mà cô dành cho anh vẫn không hề thay đổi.

    Trong phòng, mọi người uống rượu, ăn bánh ngọt nhưng đó không phải là chiếc bánh Lâm Tiểu Niên đã phải đạp xe đến quán Vị Đa Mỹ cách trường đại học Chiết Giang hơn sáu, bảy cây số đặt làm.

    Lâm Tiểu Niên vốn không thích ăn bơ ngọt, nhưng tối hôm đó cô ăn hai miếng to, đang muốn ăn miếng thứ ba thì Kiều Hoài Ninh ngăn lại: “Niên Niên, con gái buổi tối nên ăn ít đồ ngọt thôi, nếu không sẽ phát phì ra đấy!”.

    Lâm Tiểu Niên đặt chiếc dĩa trong tay xuống, tự rót cho mình một cốc rượu vang, hát cùng những sinh viên chưa quen của đại học Bắc Kinh.

    Các sinh viên đại học Bắc Kinh đều hiếu kỳ, vây quanh cô hỏi: “Em có phải là em gái hàng xóm của Kiều Hoài Ninh không?”.

    Lâm Tiểu Niên khẽ cười, tiếp tục hát cùng mọi người, trông như búp bê, vô cùng đáng yêu.

    Ngoảnh đầu lại, Lâm Tiểu Niên thấy Kiều Hoài Ninh và Âu Dương Phi đang nhìn mình.

    Cô nhìn họ, sau đó quay lại cười hì hì, vừa nghe hát, vừa uống rượu.

    Âu Dương Phi chọn cho Kiều Hoài Ninh một bài hát sinh nhật, trước khi hát còn nói một câu đầy ẩn ý: “Hôm nay rất cám ơn mọi người đã tới góp vui, hy vọng học kỳ sau mọi người vẫn ủng hộ Kiều Hoài Ninh trong công việc ở hội sinh viên”. Cuộc vận động phiếu bầu này rất thiết thực.

    Lâm Tiểu Niên nhìn Kiều Hoài Ninh bằng đôi mắt có hơi men, cô chỉ trộm ngước nhìn nhưng bị Kiều Hoài Ninh trông thấy.

    Kiều Hoài Ninh lấy ra mấy lon nước ngọt từ trong góc phòng đưa cho Lâm Tiểu Niên: “Tiểu nha đầu, uống ít thôi!”.

    Thì ra trong mắt Kiều Hoài Ninh, Lâm Tiểu Niên chỉ là một tiểu nha đầu.

    Lâm Tiểu Niên không nói gì, mở chai nước uống mấy ngụm.

    Cô dám khẳng định bài hát “Trong mắt anh chỉ có em” Kiều Hoài Ninh hát dành tặng cho Âu Dương Phi, bởi khi hát, giọng của anh trầm ấm, đầy mê hoặc, ánh mắt không lúc nào rời khỏi Âu Dương Phi.

    Lâm Tiểu Niên hết nhìn Kiều Hoài Ninh rồi quay sang nhìn Âu Dương Phi, uống cạn một hơi. Vị mát lạnh của lon nước khiến cô cảm thấy toàn thân như bị bao phủ bởi một lớp băng.

    Không khí trong phòng càng lúc càng náo nhiệt, có người dẫn đầu hò reo tán thưởng bài hát của Kiều Hoài Ninh, thế là mọi người hòa vào thành một đoàn náo nhiệt.

    Lâm Tiểu Niên dựa vào ghế sofa, chăm chú quan sát mọi người. Cô cảm thấy dường như ở đây mình là người thừa. Cô thấy hơi khó thở liền đứng dậy bước ra khỏi phòng.

    Lâm Tiểu Niên dựa vào bức tường ngoài hành lang, hít mấy hơi thật sâu. Cô buồn bã nghĩ, thì ra anh Hoài Ninh, người đã từng đưa cô đi khắp nơi, người hết lần này đến lần khác giúp cô giải những đề Số học phức tạp, người mà cô có thể thoải mái làm nũng, người cho cô kẹo để dỗ cô nín khóc, người đã từng nói sẽ cùng cô đi qua mùa đông ở Bắc Kinh bây giờ đã trưởng thành rồi. Kiều Hoài Ninh bây giờ đã không còn là anh Hoài Ninh của riêng cô nữa.

    Cửa phòng hé mở rồi lại đóng vào, có người đi ra vỗ vai Lâm Tiểu Niên nói: “Sao em lại ra đây đứng một mình thế?”.

    Lâm Tiểu Niên không quay đầu lại cũng biết là Kiều Hoài Ninh. Đôi tay gầy gầy của anh đặt lên mu bàn tay cô, phủ cả lên các đầu ngón tay, vô cùng ấm áp.

    Trong lòng Lâm Tiểu Niên lóe lên một niềm hạnh phúc mong manh, hạnh phúc đến tuyệt vọng.

    “Mau quay lại phòng đi em, nghe anh và Âu Dương Phi hát một bài.” Giọng của Kiều Hoài Ninh rất tha thiết.

    Lâm Tiểu Niên vẫn đứng im, không nhúc nhích. Cô thận trọng rút bàn tay đang bị Kiều Hoài Ninh nắm, cúi đầu nói: “Đã muộn rồi, em muốn về trường trước!”.

    Kiều Hoài Ninh cười, nhẹ nhàng nói: “Ở lại chơi thêm một chút nữa thôi, đợi lát nữa anh tiễn em về.”

    Lâm Tiểu Niên lắc đầu: “Em đã hẹn trước với các bạn cùng phòng rồi, tối về đánh tá lả.”

    “Em học được cách chơi tá lả từ khi nào thế?” Kiều Hoài Ninh nhìn cô lạ lùng. Khi cô còn bé, anh dẫn cô chơi tá lả cùng đám bạn, cô học mãi cũng không biết chơi, anh còn cười chê cô ngốc.

    “Chỉ cần chú tâm vào học, chơi bài là một việc rất đơn giản!” Để đến được Bắc Kinh học đại học, ngay cả môn Số học khó hiểu nhất cô còn học được, trò tú lơ khơ nhỏ ấy sao có thể làm khó cô được? Hồi nhỏ học mãi không được chẳng qua vì đã có anh bên cạnh, cô không phải động não.

    “Niên Niên, em lớn thật rồi!” Kiều Hoài Ninh vuốt mái tóc mềm mại của cô, cười ấm áp.

    Cô gật đầu cười: “Chúng ta đều đã lớn rồi!”.

    Vì đã lớn khôn cho nên họ tự quyết định con đường riêng cho mình.

    Lâm Tiểu Niên vuốt ve chiếc khăn quàng cổ mềm mại trong tay, ngón tay dường như không còn chút lực nào nữa. Bởi vì lúc ra về quá vội nên ngay cả món quà cô đã chuẩn bị bấy lâu nay cũng không kịp tặng cho Hoài Ninh.

    Nhưng dù có tặng, liệu anh có thích hay không? Nếu anh không thích, chẳng phải lãng phí bao tâm ý của cô gửi vào trong ấy hay sao?

    Bao suy nghĩ phức tạp cứ bủa vây cô, đều chứng tỏ tình cảm Lâm Tiểu Niên dành cho Kiều Hoài Ninh, tuy khiến cô phiền não nhưng lúc nào cô cũng một lòng một dạ với anh.

    Cô thường nghĩ, giá mà cô cố gắng hơn một chút, thi đỗ được vào trường đại học Bắc Kinh thì kết quả liệu có giống như thế này không? Cô cũng nghĩ, giá mà cô dũng cảm hơn một chút, thẳng thắn bày tỏ tình cảm của cô với anh, liệu anh có cảm động không?

    Nhưng tất cả đều không có từ “giá mà”.

    Kiều Hoài Ninh đã yêu Âu Dương Phi, một tình yêu đích thực, không dễ gì thay đổi.

    Lâm Tiểu Niên khẽ than một tiếng, quay đầu ra ngoài cửa sổ. Ánh điện trong vườn trường lóe sáng trong bóng đêm. Cảnh đêm ở đại học Chiết Giang không đẹp mà mang một vẻ phồn hoa lạnh lẽo. Có lẽ đời người cũng giống như ánh điện trong đêm tối, xung quanh càng sáng lại càng thấy mình cô độc, lạnh lẽo.
     
    quynhnhu121 thích điều này.
  4. tracyc

    tracyc Thành viên mới

    Tham gia:
    13/1/2012
    Bài viết:
    5
    Lượt thích:
    2
    Kinh nghiệm:
    0
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Trường:
    Học viện Ngân Hàng
    2

    Lần đầu tiên, Vu Hữu Dư gặp Lâm Tiểu Niên tại phòng tự học của trường. Phòng tự học đã chật kín người, chỉ có chỗ bên cạnh Lâm Tiểu Niên còn trống. Khi đó, cô đang ngây người, lặng lẽ nhìn ra bên ngoài cửa sổ, dường như đang chìm đắm trong một thế giới khác.

    Vu Hữu Dư hắng giọng, như muốn thu hút sự chú ý của Lâm Tiểu Niên nhưng cô lại không hề động đậy, vẫn giữ nguyên tư thế cũ.

    Vu Hữu Dư dùng đến đòn cuối cùng, nhích gần lại trước mặt Lâm Tiểu Niên, nở một nụ cười đẹp mê hồn. “Này, chào em!”, anh hạ thấp giọng chào Lâm Tiểu Niên. Cô vẫn không nhúc nhích.

    Vu Hữu Dư chưa bao giờ chịu sự xem thường như thế, tâm trạng đang vui vẻ chợt chùng xuống. Anh ném bịch cặp sách xuống, ngồi xuống cạnh Lâm Tiểu Niên.
    Tự dưng bên cạnh xuất hiện một người lạ, Lâm Tiểu Niên lúc này như sực trở lại hiện thực. Cô định thần, nói nhỏ với Vu Hữu Dư: “Chỗ đó đã có người ngồi rồi!”.

    Vu Hữu Dư nhìn trước ngó sau, nhún vai: “Là em hoa mắt hay tôi hoa mắt vậy? Rõ ràng không hề có người mà!”.

    Lâm Tiểu Niên khẽ chau mày, cố nở ra một nụ cười ôn hòa, chỉ vào cuốn sách vốn đã đặt trước ở chỗ ngồi kia nói: “Có người đã nhận chỗ rồi.”

    Nhưng Vu Hữu Dư nghe xong càng ngồi thẳng lưng hơn, đủng đỉnh lấy từ cặp sách ra cuốn “Đại số tuyến tính”, bắt đầu làm bài tập, vừa viết vừa lẩm bẩm: “Nhà trường quy định không được phép chiếm chỗ bừa bãi!”.

    Lâm Tiểu Niên bình thường đã quen một mình chiếm trọn hai ghế. Bởi vì cô từng ước, sau khi đến học ở trường đại học tại thành phố nơi có Kiều Hoài Ninh đang sống, hai người sẽ có thể cùng ngồi tự học buổi tối.

    Cô nghĩ cảnh được ngồi sánh vai cùng Kiều Hoài Ninh, nghe anh giảng giải những đề toán khó đúng là chuyện hạnh phúc nhất đời người. Nhưng anh không học cùng cô vào buổi tối.

    Từ trường Kiều Hoài Ninh đạp xe tới đại học Chiết Giang mất khoảng mười mấy phút, chỉ mười mấy phút ngắn ngủi này đã lấy đi sự lãng mạn ấm áp mà cô hằng mong ước.

    Cô hận khoảng thời gian ngắn ngủi ấy, hận quãng đường ngắn ngủi ấy. Sau này cô mới phát hiện ra, trở ngại không phải là thời gian, cũng không phải là không gian.

    Lâm Tiểu Niên vẫn giữ thói quen chiếm hai chỗ ngồi, bởi vì trong lòng cô vẫn cố chấp cho rằng người ngồi bên cạnh ấy dù không phải là bây giờ nhưng sớm muộn gì cũng sẽ đến.

    Vu Hữu Dư, người đang ngồi bên cạnh cô lúc này, cô cũng không lạ gì.

    Cô từng có vinh hạnh tận mắt thấy chiếc xe thể thao sang trọng của anh ta tung hoành trong sân trường. Khi ấy, cô đang mặc một chiếc váy tennis dài chưa tới đầu gối, bị luồng gió khi chiếc xe chạy qua cuốn lên. Khi ấy, trong lòng cô không ngừng mắng anh ta là đồ thiếu đạo đức.

    Thẩm Tiểu Tam, bạn cùng phòng ký túc làm ra bộ quan trọng nói với Lâm Tiểu Niên: “Nhìn thấy chưa, người đó chính là lớp trưởng “lớp thái tử”, Vu Hữu Dư.”
    “Lớp thái tử” của trường đại học Chiết Giang, đây là lần đầu tiên Lâm Tiểu Niên nghe thấy. Thẩm Tiểu Tam vừa cười Lâm Tiểu Niên vừa than: “Lâm Tiểu Niên, cậu có phải từ sao Hỏa xuống không? Sao lại không biết lớp thái tử? Nhìn là biết, lớp đó toàn là con của các vị lãnh đạo.”

    Ánh mắt Thẩm Tiểu Tam dán chặt vào Vu Hữu Dư đang lái xe đi xa dần, âm thanh ngày càng nhỏ. Cô ngừng một lát rồi nói: “Chắc chắn là anh ta đi xe Lamborghini.”

    Bản thân Lâm Tiểu Niên không hiểu biết gì về xe thể thao, nhưng không tán đồng chuyện lái xe vào trong sân trường. Cô hỏi Thẩm Tiểu Tam: “Hành động phô trương này, nói như ngôn ngữ phương Bắc người ta gọi là “đốt tiền” có phải không?”.

    Thẩm Tiểu Tam cười ha ha: “Đến điều này mà cậu cũng biết sao?”, rồi lại nói thêm, “Vu Hữu Dư có đốt tiền cũng không phải việc của chúng ta!”.
    Lúc này, anh chàng đốt tiền đang ở ngay bên cạnh, Lâm Tiểu Niên có vẻ không thoải mái.

    Cô vừa viết lại theo trí nhớ từ đơn tiếng Anh, không hiểu sao vừa cảm thấy sốt ruột, bứt rứt. Có lẽ liên quan đến kỳ kinh nguyệt chăng? Hàng tháng đến mấy ngày này, tâm trạng Lâm Tiểu Niên đều căng thẳng, toàn thân không còn chút sức nào.

    Thế là cô dứt khoát thu dọn cặp sách, định về ký túc xá giết thời gian.

    Khi Lâm Tiểu Niên dọn đồ, Vu Hữu Dư liếc nhìn cô cười, muốn nói gì đó nhưng lại thôi.

    Lâm Tiểu Niên dùng sức đá chiếc ghế Vu Hữu Dư ngồi, xem như trả thù vụ anh ta làm phiền cô. Lâm Tiểu Niên mặc dù không phải là con người nhỏ mọn nhưng cũng không phải là người cao thượng.

    Cô không để ý rằng có đồ trong cặp của mình rơi ra ngoài. Vu Hữu Dư nhìn cô chằm chằm, cho đến khi cô khoác cặp đi ra ngoài, anh ta mới đứng dậy đuổi theo, gọi bằng giọng vừa sang sảng, vừa du dương: “Này, em ơi, em đánh rơi đồ này!”.

    Tất cả mọi người có mặt trong phòng tự học đều nghe thấy câu nói đó, ngẩng đầu nhìn theo Lâm Tiểu Niên lúc này đã ra đến cửa phòng.

    “Em đánh rơi đồ này!” Thái độ của Vu Hữu Dư rất chân thật, giọng nhẹ nhàng. Chỉ thấy tay anh ta đưa lên, giơ ra một miếng băng vệ sinh. Từ chỗ Lâm Tiểu Niên nhìn lại, chiếc túi nhỏ màu hồng hết sức gai mắt. Bị Vu Hữu Dư gọi to như thế, cô xấu hổ đỏ ửng mặt lên. Lúc đó, cô bắt gặp trong mắt anh nụ cười châm chọc. Lâm Tiểu Niên dám khẳng định Vu Hữu Dư cố ý trêu mình.

    Lâm Tiểu Niên rốt cuộc vẫn cứ là Lâm Tiểu Niên. Từ nhỏ, do ảnh hưởng từ cha mẹ, cô đã học thuộc lòng “Binh pháp Tôn Tử”, hiểu được như thế nào là lâm nguy không loạn, chuyển bại thành thắng.

    Cô ngẩng đầu nhìn thẳng vào Vu Hữu Dư, đáp trả bằng giọng rành mạch: “Nếu đã nhặt được thì anh hãy giữ lấy mà dùng đi!”.

    Vu Hữu Dư ngây người ra một lúc rồi nhanh chóng nhét miếng băng vệ sinh vào trong tay Lâm Tiểu Niên: “Anh làm sao có thể dùng đồ của em được chứ?”.
    Mọi việc đều diễn ra hết sức đột ngột, khi rất nhiều sinh viên còn chưa hiểu mọi chuyện thế nào thì Vu Hữu Dư đã quay về chỗ ngồi rồi. Làm như không có chuyện gì, nhìn Lâm Tiểu Niên với chiếc túi nhỏ màu hồng trên tay vẫn đang đứng chôn chân ở cửa, Vu Hữu Dư cười hả hê.

    Lâm Tiểu Niên bĩu môi, quay người đi ra khỏi phòng.

    Lúc trở về ký túc xá, cô mặt đỏ tía tai. Kinh nghiệm bị bẽ mặt trước mọi người cô cũng đã từng trải qua, nhưng đến mức như thế này thì đây đúng là lần đầu tiên.

    Ngồi còn chưa yên, Lâm Tiểu Niên đã nghe thấy Thẩm Tiểu Tam cười nghiêng ngả, phát huy thế mạnh của khoa tin tức. Cô quay sang Lâm Tiểu Niên xác minh: “Nghe nói tối nay ở phòng tự học, ai đó đã đánh rơi băng vệ sinh, bị anh chàng đẹp trai nào đó ở lớp thái tử nhặt được?”.

    “Nghe nói?” Lâm Tiểu Niên hận là không tìm được cái lỗ để chui xuống: “Nghe ai nói?”. Cô thật khâm phục tốc độ lan truyền của việc này.

    “Là nghe Cát Ngôn nói. Tối nay cậu ấy học ở chung một phòng tự học với cậu, vừa mới gọi điện về nói cho tớ biết.”

    “Mấy người ở lớp thái tử đó vốn không nói chuyện với người lớp khác, điều này cậu đã nói với mình rồi.” Lâm Tiểu Niên không thừa nhận cũng không phủ nhận chuyện này, muốn chuyển đề tài.

    Đối với cô, trong cuộc sống xuất hiện những sự cố như thế hết sức ngẫu nhiên, những việc ngoài ý muốn. Vì vậy, cô cũng xem như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
     
    quynhnhu121 thích điều này.
  5. tracyc

    tracyc Thành viên mới

    Tham gia:
    13/1/2012
    Bài viết:
    5
    Lượt thích:
    2
    Kinh nghiệm:
    0
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Trường:
    Học viện Ngân Hàng
    3

    Lâm Tiểu Niên không ngờ rằng mình lại gặp Vu Hữu Dư tại phòng tự học một lần nữa.

    Vu Hữu Dư dáng vẻ chán chường, đang ngồi chơi PSP tại chỗ ngồi phía trước nơi cô vẫn thường ngồi. Lâm Tiểu Niên cúi đầu học, coi như anh ta không hề tồn tại.
    Nhưng Vu Hữu Dư dường như cố ý, vừa chơi trò chơi lại vừa rung chân, người khẽ lắc lư theo nhịp khiến cho chiếc bàn học phía sau cũng lắc lư theo.

    Lâm Tiểu Niên đang học từ đơn tiếng Anh, bị anh ta làm phiền không tập trung được. Cô bực mình nhưng nghĩ không nên rước vào thân những chuyện thị phi nữa cho nên vẫn nhẫn nhịn.

    Vừa may Cát Ngôn đến rất đúng lúc, kéo Lâm Tiểu Niên lúc này mặt đang hầm hầm ra ngoài nói: “Hôm nay nhà Thẩm Tiểu Tam mời cơm, vừa gọi điện thoại bảo hai chúng ta đến tập trung ở Xuyên Lạc Viên!”.

    Thẩm Tiểu Tam tên thật là Thẩm Tam Nguyệt. Trong số bốn người cùng phòng ở ký túc xá, Thẩm Tam Nguyệt và Cát Ngôn học khoa tin tức, Lâm Tiểu Niên học khoa pháp luật, Quan Lan học khoa kinh tế đối ngoại.

    Ngày học đầu tiên, mọi người được xếp vào cùng một phòng là kết quả từ việc rút thăm. Lâm Tiểu Niên đã từng tính qua xác suất bốc thăm, chỉ có một phần mười sáu nghìn tỉ.

    Cho nên Quan Lan rất xúc động trước sự kỳ diệu của số phận. Cô nói: “Chúng ta có thể bốc thăm được ở cùng một phòng thật là kỳ diệu, cũng là chuyện may mắn nhất!”.

    “Đương nhiên rồi, vần cuối trong tên chúng ta đều giống nhau: Quan Lan, Cát Ngôn, Lâm Tiểu Niên …”. Khi đọc đến tên Thẩm Tam Nguyệt, cô đột nhiên dừng lại.
    Lâm Tiểu Niên tiếp tục: “Tam Nguyệt không hợp vần, chi bằng đổi thành Thẩm Tiểu Tam đi!”. Thế là cái tên Thẩm Tiểu Tam bắt đầu được lưu truyền nội bộ.
    Thực ra, gọi Thẩm Tam Nguyệt thành Thẩm Tiểu Tam còn có một lý do khác, bởi vì trong bốn người ở ký túc, Thẩm Tam Nguyệt lớn thứ ba.

    Lâm Tiểu Niên vô thức nhắc lại lần nữa lời của Cát Ngôn: “Nhà Tiểu Tam mời cơm?”. Suýt nữa cô bị sặc nước bọt: “Tiểu Tam có “nhà” từ khi nào vậy?”.

    Cát Ngôn rời bỏ hình tượng người con gái dịu dàng thùy mị thường ngày, cười lớn: “Cậu ấy và Tô Bắc Hải đã ngấm ngầm hẹn hò từ lâu rồi!”.

    “Cậu có định theo đuổi sự nghiệp đưa tin tức nữa không vậy? Việc quan trọng như thế mà không thông báo trước?” Lâm Tiểu Niên cười to: “Thật không chuyên tâm vào chuyên ngành chút nào, giải thưởng Pulitzer hôm nay đành phải bỏ thôi!”.

    Cát Ngôn cười mỉm nói: “Được rồi, món nợ của chúng ta sẽ tính sau. Bây giờ phải nhanh chóng đến Xuyên Lạc Viên, bọn Tô Bắc Hải đều đang ở đó chờ chúng ta đấy!”.

    Lâm Tiểu Niên và Tô Bắc Hải cũng coi như có quen biết.

    Tô Bắc Hải là thành viên hội sinh viên trường đại học Chiết Giang. Khi Lâm Tiểu Niên tới nhập học, chính anh đã tới bến xe đón cô.

    Khi ấy, anh tự mình giới thiệu như thế này: “Anh là Tô Bắc Hải ở khoa pháp luật.”

    Lâm Tiểu Niên nghĩ một lát, hỏi: “Có phải là từ “Bắc Hải” trong “công viên Bắc Hải” không ạ?”.

    Sở dĩ cô biết công viên Bắc Hải vì khi Kiều Hoài Ninh gọi điện cho cô đã vô tình nhắc đến: “Ở Bắc Kinh, mùa đông ở công viên Bắc Hải rất vui, có rất nhiều người đến trượt tuyết.”

    Lúc đó, Tô Bắc Hải ngây người ra, sau đó gật đầu nói: “Là cùng một từ Bắc Hải!”.

    Vậy là Lâm Tiểu Niên yên tâm đưa hành lý cho anh: “Em là Lâm Tiểu Niên!”.

    Tô Bắc Hải đã đặt bàn ăn từ trước, Thẩm Tam Nguyệt và Quan Lan đến trước, đợi Lâm Tiểu Niên và Cát Ngôn đến rồi mọi người tự chọn chỗ ngồi.

    Lâm Tiểu Niên trêu Tô Bắc Hải: “Em còn nhớ lúc đầu anh theo đuổi Quan Lan. Anh chuyển mục tiêu từ khi nào vậy?”.

    Tô Bắc Hải cũng không phủ nhận, công khai khoác vai Cát Ngôn, nói: “Anh còn từng theo đuổi Cát Ngôn nữa!”.

    Lâm Tiểu Niên cười ha ha, uống một ngụm trà nói: “Đúng rồi, lúc đầu chắc chắn anh đã nghĩ thế này, đầu tiên theo đuổi Quan Lan, sau đó bắt Cát Ngôn làm tù binh, tiếp theo tiêu diệt Lâm Tiểu Niên, cuối cùng ra đòn sát thủ với Thẩm Tiểu Tam!”.

    Nghe Lâm Tiểu Niên nói xong, mấy người đều cười lớn, nhất là Thẩm Tam Nguyệt, cười đến chảy cả nước mắt, chỉ vào Lâm Tiểu Niên vỗ vỗ ngực: “Cậu đang đoán mò gì vậy?”.

    Lâm Tiểu Niên lắc đầu: “Cũng chẳng phải mình đoán mò đâu, có lẽ đấy chính là những điều anh ấy nghĩ, mình chỉ là gợi lại giúp anh ấy mà thôi!”.

    Tô Bắc Hải vội vàng gắp đồ ăn cho Lâm Tiểu Niên, nói: “Ăn nhiều một chút, như thế mới bịt được miệng em lại!”.

    Mọi người đang ăn uống náo nhiệt thì bên ngoài thấp thoáng có bóng người, Tô Bắc Hải gọi: “Này, Hữu Dư!”.

    Vu Hữu Dư quay lại, đứng ở cửa quan sát từng người đang ngồi ở bàn, nét mặt bỗng nhiên thẫn thờ.

    “Lại đây cùng ngồi đi!” Tô Bắc Hải nói.

    Vu Hữu Dư chỉ chỉ về phía sau lưng, mọi người mới nhìn thấy phía sau anh là một cô gái rất xinh.

    “Mình dẫn theo bạn, hẹn lần sau chúng ta sẽ ngồi cùng nhau!” Nói xong, Vu Hữu Dư kéo cô gái đó sang phòng khác.

    Thẩm Tam Nguyệt nói với Tô Bắc Hải: “Vu công tử người ta hẹn bạn gái rồi!”.

    Tô Bắc Hải cười nói: “Gần đây cậu ta hay chán chường.”

    Bỗng Lâm Tiểu Niên không biết tại sao bị sặc bia, ho liên tục. Ánh mắt mọi người đang từ Vu Hữu Dư chuyển sang dừng lại ở cô.

    Tô Bắc Hải không tán đồng, lấy cốc bia từ trong tay Tiểu Niên đặt xuống, nói: “Em nên uống một chút nước ngọt đi!”. Sau đó anh gọi phục vụ bê ra một cốc nước táo ép.

    Lâm Tiểu Niên cười: “Em uống rượu còn không sao nữa mà, uống một chút cũng không sợ đâu!”.

    Thẩm Tam Nguyệt như bỗng nhớ ra điều gì, hỏi: “Tiểu Niên, rốt cuộc cậu và cái anh chàng hàng xóm ở trường đại học Bắc Kinh là như thế nào đấy?”.

    Quan Lan và Cát Ngôn cũng phụ họa theo: “Đúng đấy, sao gần đây không thấy anh cậu đến thăm?”.

    Lâm Tiểu Niên trả lời theo thói quen: “Anh ấy bận học!”.

    Có lẽ anh không chỉ bận học mà còn bận việc khác nữa.

    Buổi chiều, Lâm Tiểu Niên có giờ học, ăn xong cơm nhìn đồng hồ đã 12 giờ 55 phút, giờ của “Diệt Tuyệt sư thái” nếu đến muộn, nhẹ thì bị giáo huấn một trận, nặng thì điểm cuối kỳ sẽ bị ảnh hưởng.

    Nghĩ đến vẻ mặt nghiêm khắc của “Diệt Tuyệt sư thái”, Lâm Tiểu Niên muốn khóc mà không khóc nổi, vội chạy như bay đến phòng học số 2. Cặp sách của cô vẫn còn để ở phòng tự học.

    Theo lý mà nói, vào giờ này phòng tự học không có người, cho nên cô vừa đẩy cửa là lao vào trong luôn.

    Nhưng giữa lý luận và thực tế luôn có sự khác biệt, không ngờ Vu Hữu Dư cũng vừa ăn cơm xong liền quay về phòng tự học lấy cái PSP, vừa cầm trên tay định đi ra ngoài thì lại đụng phải Lâm Tiểu Niên.

    Chiếc PSP văng ra khỏi tay Hữu Dư, đập vào bàn học, sau đó “bịch” một tiếng rơi xuống nền xi măng.

    Vu Hữu Dư xoa xoa cái cằm bị đau, trợn mắt nhìn hung thủ Lâm Tiểu Niên, nói: “Con người em vẫn thù dai như vậy à!”.

    Lâm Tiểu Niên đang vội, không có thời gian để nghe rõ xem anh ta nói cái gì. Thực ra cô cũng bị đau. Nếu cô không nặng thì cô sẽ giống như chiếc máy trong tay Vu Hữu Dư, khó tránh khỏi bị bay đi, mất mạng rồi.

    “Tôi còn có tiết học, nếu tôi làm hỏng đồ của anh, sau giờ học tôi sẽ đền.” Lâm Tiểu Niên liếc món đồ nho nhỏ màu đen sẫm hình chữ nhật đang nằm trên mặt đất, không nói thêm, cầm cặp chạy ra ngoài, vừa chạy vừa thấy đau tê tái, vai bị va mạnh suýt rời cả ra.

    Vu Hữu Dư nhìn theo bóng Lâm Tiểu Niên, ngẫm nghĩ, cảm thấy buồn cười, nhếch miệng khẽ cười.

    Anh quay lại nhặt chiếc PSP lên, thổi bụi, cũng chẳng để ý đến nó, sau đó nhét vào chiếc túi sau lưng, tự nói một mình: “Không bắt cô ta đền thì đúng là đồ ngốc!”.
    Nguồn :
    www.vanvietbooks.wordpress.com
     
Đang tải...
Từ khóa:

Chia sẻ cùng bạn bè

Đang tải...
TOP