Bus stop III

gracefulkitten

Vừa già vừa lười !!!!
Thành viên thân thiết
Tham gia
30/5/2010
Bài viết
2.305
"Hân-Thủy tiên sau cơn bão"



KSV.ME-narcissus.jpg




“Khi cơn mưa ùa về giăng kín lối…
… là lúc em chơi vơi đứng phía cuối con đường, buông rơi giữa dòng nước để mặc cả thế giới nhấn chìm trong giông tố nhạt nhòa…”​




Rời bỏ Hàn Quốc, tôi ra đi trong một cuộc trốn chạy quá khứ. Không cả ngoái đầu nhìn lại chỉ để thấy quá nhiều những hối tiếc khổ đau…

Luôn là như vậy… Tôi hèn nhát và chẳng thế tranh đấu cho đến tận cùng, tôi sợ hãi và chùn bước lẩn tránh, tôi e ngại và do dự khi phải tự mình quyết định bước ngoặt… Tôi thậm chí không có cả một mục tiêu rõ ràng mà vẫn nhắm mắt đưa chân trên con đường “cứ đi là tới”… Thế nên trải suốt những ngã rẽ thăng trầm của đời mình, tôi chưa từng có một lối đi riêng trọn vẹn.

Khoảng thời gian ấy, tôi thu mình vùi sâu dưới lớp vỏ bọc che chắn bởi định kiến của những tổn thương không thể lành sẹo nhói buốt âm ỉ. Trong thâm tâm đã từng muốn giấc ngủ là mãi mãi, lặng lẽ và nhẹ nhàng như vậy thôi… Nhưng rồi cho đến một ngày, tôi vẫn đã thức dậy. Chết là hết… chỉ đơn giản và thật gọn nhẹ. Thế nên tôi càng không thể cho phép kết thúc quá dễ dàng sau đường trượt dài trên những chuỗi sai lầm cứ nối tiếp sai lầm. Tôi phải sống để không bao giờ tha thứ… và được tha thứ. Tôi sẽ không xóa đi mọi ký ức khổ đau mà muốn mãi luôn khắc ghi trong trí nhớ, để vĩnh viễn không quên rằng…

Đó là lỗi của tôi…​




* * *​

Tháng 11…

Trời đổi gió lành lạnh và bắt đầu sang đông với những đợt tuyết mỏng lất phất như bụi mưa trắng xóa bay ngang khung cửa kính trong suốt. Tôi nhớ… ngày đặt chân đến Hàn Quốc cũng là đợt giao mùa âm u như thế này…

Cuốn tạp chí trên tay lật giở qua loa một cách nhàm chán. Tôi chống cằm, liếc mắt nhìn bâng quơ. Bất chợt dừng lại ở một trang phỏng vấn rồi đăm chiêu lặng ngắm bức hình chụp ngay bên cạnh. KiBum và diễn viên người Nhật vai nữ chính trong bộ phim vừa mới công chiếu… Thực ra thì gần đây xuất hiện rất nhiều luồng thông tin úp mở xung quanh mối q.uan hệ thân thiết kiểu “phim giả tình thật” của họ nên cũng thường xuyên bắt gặp những bài báo kiểu này. Suy cho cùng vẫn chỉ là lối bình luận bàn ra tán vào không rõ thực hư của giới truyền thông, mà được biết đến định nghĩa dưới dạng phổ cập hơn là “tin đồn” cũng như tôi từng dính đến trước đó. Chỉ có điều, những bức ảnh chụp hai người họ thì đẹp đẽ, lung linh hơn của tôi ngày đó rất nhiều…

Ting ting ting~…

Chuông ngân nga từng hồi báo hiệu có người mở cửa bước vào salon. Tôi bỏ ngang những nghĩ suy vẩn vơ và ngẩng lên ngơ ngác. Là Kenichi, người bảo trợ trực tiếp của tôi.

-Ken…?

-Sherry, mau thu dọn hành lý.

-Hả?!

-Nhanh đi!

-Nhưng… là sao mới được chứ?_Tôi lơ ngơ ngó nghiêng, tất tả chạy theo Ken vội vã sắp xếp đồ đạc_Trốn nợ à? Hay chạy loạn?!

-Hử?..._Ken khựng lại nhíu mày_Có chỗ nào giống dân tị nạn lắm hả?

-Trông bộ dạng anh lúc này thì đúng là như vậy đấy…_Tôi khệ nệ ôm vác đồng đồ lỉnh kỉnh, thở dài xác nhận.



Khoảng thời gian trống rỗng, lang thang vô định giữa kinh đô thời trang hoa lệ… tôi tình cờ gặp Ken – một chuyên viên trang điểm người Nhật du lịch tới Pháp. Bỏ dở mấy năm đại học, dường như tương lai phía trước càng trở nên mịt mờ, chênh vênh. Nhưng rồi số phận đã sắp xếp thích hợp để thay đổi vận mệnh của tôi. Say mê ngắm nhìn anh make up cho một cô bé chuẩn bị tham gia diễn kịch trong lễ hội trường, tôi bừng tỉnh tìm ra định hướng mới cho cuộc đời mình.

Ken giới thiệu tôi theo học dưới sự hướng dẫn của một chuyên gia mà anh quen biết. Kết thúc khóa đào tạo cơ bản thì lập tức gọi tôi về Nhật, ký hợp đồng với công ty anh làm việc và trở thành trợ lý downline để anh huấn luyện thêm cho đến khi đạt tới cấp chuyên nghiệp. Nhưng vừa mới ở Nhật chưa ấm chỗ đã lại tản cư ngay sao? Đôi khi tôi có cảm giác đời mình cứ như lang bạt, trôi nổi bồng bềnh khắp giang hồ ấy…

-Đi đâu mới được chứ? Visa của em sắp hết hạn à nha…

-Yên tâm, vậy thì càng tiện đường.

-Định tới đâu?!

-Việt Nam.

-Eh???...




..
.​

-Nhạc hội D.A.P?

-Uh, “Dream of Asia’s Peace”. Đáng ra là W-inds tham gia, nhưng mới vừa rồi Keita-kun bị vướng một vụ tai nạn nên không thể đi được. Tại họ thay đổi kế hoạch gấp quá, đến phút chót mới quyết định người thế chỗ nên phía bên mình phải chạy theo cũng trở thành bị động vậy đó.

-Dù có vội thế nào thì cũng không cần lôi xềnh xệch em lên máy bay rồi mới phổ biến chương trình vậy chứ!

-Công việc mà, nói trước hay sau thì em cũng phải đi vậy thôi.

Nói cũng đúng ha. Bây giờ là tôi chạy theo công việc, chứ có phải công việc phụ thuộc vào tôi đâu. Có điều, quả nhiên “cầu được ước thấy”. Vừa mới ngẫm nghĩ chuyện người trong ảnh thì đã được “mục sở thị” liền rồi. Shiori-giọng ca nữ của KOO, nhóm nhạc đi thay W-inds lần này. Là cô gái diễn cùng KiBum và đang rộ lên tin đồn ầm ĩ. Cũng còn đỡ trớ trêu là tôi được giao cho phụ trách thành viên khác, chứ không phải chính cô ấy…





..
.

* * *​

Sân bay Nội Bài - Hà Nội, Việt Nam…

Gần 1 năm 4 tháng kể từ ngày rời bước đi xa khỏi nơi này, thế mà tôi cảm giác như đã biệt xứ quá lâu vậy. Nhìn lại khung cảnh thân quen giữa những lao xao, tấp nập đưa tiễn, đón chào… Có thể nghe tiếng gọi yêu thương từ chính quê hương mình sau ngần ấy thời gian xa cách chỉ dùng thứ ngôn ngữ lạ lẫm. Cầm trên tay tấm hộ chiếu đóng dấu trở về mà nức nở, ngậm ngùi như thể được trao tặng bằng tổ quốc ghi công hay huân chương 50 năm tuổi Đảng ấy. Ngay từ khi bắt đầu bay vào không phận Việt Nam, trong tôi đã bồn chồn dậy lên nỗi háo hức, bồi hồi lắm rồi…

-SUPER JUNIOR!...

“Hử…?”

Tiếng thét chói lói như sấm truyền âm vang bổ dọc bán cầu não hai phần đều tăm tắp của tôi. Tạm hoãn cái sự sung sướng bay bổng lại… tôi đứng sững giữa đường, cau mày ngờ ngợ…

-SUPER JUNIOR! SUPER JUNIOR!...

-WELCOME BACK TO VIETNAM!

-WE LOVE YOU~…




Bóng Sapphire, slogan E.L.F, banner SJ 13… Hoàn toàn không sai. Chính xác chỉ có thể là Super Junior “đó” thôi chứ “còn ai trồng khoai đất này” nữa!

Chờ đã… Nhưng không phải đã về tới tận Việt Nam rồi sao? Có lẽ nào ngay cả dư âm ám ảnh vẫn đeo đẳng suốt từ bên Hàn Quốc sang?... Tôi bàng hoàng nhìn phía cửa ra nhốn nháo đằng kia. Những bóng dáng quen thuộc nhấp nhô, thấp thoáng lẫn giữa dòng người chen lấn đông đúc.

-KiBum-kun!

Shiori hối hả lao vụt qua trước mặt tôi, chạy vào chìm hẳn giữa vòng vây ồn ào. Hiện tượng cộng hưởng thần tượng lại càng ầm ĩ, lộn xộn thêm. Có lẽ đây mới là lý do cô ấy khăng khăng đòi hủy buổi chụp ảnh artbook để tham gia chuyến đi này.

-Này, Sherry… Tỉnh lại đi, đừng ngây ra đó mãi chứ._Ken lầm lỳ kéo valy bước tới, gõ đầu tôi đau điếng.

-Anh gạt em.

-Huh?

-Sao lại có…_Tôi hầm hầm chỉ phắt tay_Super Ju…

Bộp!

-Đau…!

Tập tài liệu thông tin về chương trình gí thẳng đến, đập bốp vào trán tôi như phi tiêu cắm trúng hồng tâm.

-Có gì phải ngạc nhiên. Họ cũng nằm trong danh sách khách mời mà._Ken thở dài, khoanh tay dửng dưng_Ai bảo em không chịu để ý kỹ.

-Sao giờ mới đưa người ta coi cái này?!_Tôi nghiến răng gầm rít, cố không quá to tiếng lỡ mà gây sự chú ý…_Rõ ràng cố ý gài em sập bẫy mà!

-Err, bậy nha! Bộ anh tính trước được việc Keita bị thương và sẽ thay đổi người đột ngột như thế sao?

-Nhưng…

-Vậy nên mới nhắc em hãy tỉnh táo đi. Hiện tại, vai trò của em ở đây là nhân viên đi theo đoàn nghệ sỹ Nhật, không dính líu gì Super Junior bên Hàn hết. Nếu không muốn công việc bị ảnh hưởng thì đừng để tâm bất cứ chuyện gì khác.

-Vâng…_Tôi gật đầu ỉu xìu, đáp trả một cách yếu ớt.

-Haizzz… Mau đi thôi, trước khi lại gây thêm một vụ náo loạn khác ầm ĩ hơn.

Lối ra của Idol đều bị quây kín tắc nghẽn. Tôi rảo bước theo chân Ken, lẳng lặng cùng nhóm staff ra xe trước. Lướt ngang qua chỗ đám đông, bất giác phải kìm lòng giữ chắc sự phớt lờ và hướng thẳng tầm nhìn bàng quan về phía cửa. Không biết rằng… trong số đó có ai vô tình nhận thấy tôi không… Nhưng ngay chính bản thân tôi đã miễn cưỡng ngoảnh đi lẩn tránh, thấp thỏm không dám ngoái đầu dù chỉ liếc nhìn hờ hững. Sợ bắt gặp một ánh mắt nào đó bất chợt khựng lại, sững sờ chăm chú dõi theo mình…




..
.​

3 ngày… Chỉ 3 ngày căng thẳng cần hết sức thận trọng… Rồi sẽ ổn thôi. Mọi thứ lại quay về đúng quỹ đạo bình thường của nó, yên ả và phẳng lặng…

Hàng trăm lần tôi tự nhủ như thế, không ngừng trấn an rằng 3 ngày ngắn ngủi qua nhanh lắm mà. Ngày đầu tiên tạm nghỉ ngơi chờ một số đoàn khác đến đủ, tôi nhất quyết ở lỳ trong phòng “bế quan tỏa cảng”. Cũng coi như tạm an toàn… Cho đến khi sẩm tối, Ken gõ cửa và nằng nặc đòi phải đưa tới Red River plaza mua sắm vài món đồ. Bất chấp mọi sự phản kháng vô vọng, cuối cùng đã lôi tuột tôi ra ngoài. Chẳng kịp định thần gì cả thì thấy mình lơ ngơ đứng giữa gian hàng CD-DVD mất rồi.



-Xem này!_Ken hí hửng vẫy gọi rối rít_Có riêng từng kệ đĩa của Trung Quốc, Hàn Quốc, Nhật Bản,… nữa!

-Tất nhiên rồi, họ sắp đặt để phục vụ cho đợt tuyên truyền, quảng bá D.A.P mà.

-Thật sao?

-Umh. Plaza này vốn là nơi khách nước ngoài thường xuyên lui tới mua sắm.

-Ồ… Chẳng phải album mới của SNSD đây sao?

Chợt để ý liếc nhìn sang… tôi bất giác cầm chiếc đĩa trên tay, vẻ mặt bỗng trở nên thất thần. Ánh mắt nặng trĩu trùng xuống, trầm tư hướng về xa xăm những gương mặt kiều diễm mỉm cười duyên dáng trên bìa đĩa…

-Có kèm masage nữa này. Nhưng… hổng nhìn ra gì hết trơn. Nguyên cả cục chữ Hàn nhằng nhịt dài ngoẵng, hiểu chết liền à…

-…

-Jessica và Tiffany ghi chung một lời nhắn ở cuối nè. Lạ nhỉ? Thân cỡ nào thì cũng không cần tiết kiệm massage giống nhau luôn vậy chứ.

-…

-Thật tò mò muốn biết họ viết gì quá đi… Có khi nào là thông điệp bí ẩn gì không?

-“Album này, tôi đặc biệt gửi lời xin lỗi tới một người quen cũ.”

-Hả…?

-Đó là lời nhắn của Jessica và Tiffany._Tôi thờ ơ cầm chiếc đĩa xem xét qua loa

-À… em biết tiếng Hàn mà nhỉ…

Ken gật gù ậm ừ, thôi không thắc mắc gì thêm nữa. Có vẻ không để tâm lắm sự khác thường ẩn ý sâu xa đằng sau đó. Tuy không còn nhiều người nhận ra tôi sau khi scandal dạo nọ chìm dần, tạm lắng xuống theo thời gian qua đi… Nhưng số người biết thì không phải ai cũng hiểu hết tường tận những mảng tối lẩn khuất bên dưới bề nổi của vụ ầm ĩ. Suy cho cùng, đó là cả sợi dây vô hình nối kết rất nhiều mối q.uan hệ rắc rối trong showbiz…

-Er…?! KiBum-kun kìa…_Ken bỗng reo khe khẽ kinh ngạc

Tôi giật mình ngẩng lên ngơ ngác…

-… cùng với Shiori-san nữa.

Và ngay lập tức… trái tim tôi hụt hẫng rơi trượt xuống một nhịp sâu thẳm…

Anh đang cười,… dường như là nhẹ nhàng và ấm áp đưa ký ức dịu dàng trở về trong tôi. Thứ hạnh phúc tồn tại trong chân lý là chỉ thực sự hạnh phúc khi người mình yêu hạnh phúc. Còn tôi,… có lẽ đã vấy bẩn, nhuộm tối mảng màu quá khứ của mình nên không đủ tốt đẹp mà có được tình yêu cao thượng như thế. Không thể thẳng thắn bước ra phía trước đối diện anh, nhưng cũng không cam tâm giương mắt đứng nhìn từ góc khuất. Sự đố kỵ xấu xa bắt đầu nhen nhúm và cứ thế lớn dần mỗi lúc tôi kìm nén, quay lưng trốn tránh…

-Neh, Sherry?

-…

-Không sao chứ?

-Hm…?

-Vẻ mặt em trông khó coi quá đấy…

Thịch…

Tôi bừng tỉnh, nuốt nghẹn xuống tiếng đập chơi vơi từ lồng ngực. Ngay cả một lời nói giản đơn ấy cũng dội lại thổn thức, cứa vào vết thương cũ thêm nhát cắt nhói buốt. Từng câu từng từ luôn gợi nhớ những mảnh vụn rời rạc của quá khứ xa xăm…

~ Flash back ~



-Scarlet? Loại TV của LG ấy hả? Mà tên gì nghe như mỳ Ramyun thế. Nhà cô ta kinh doanh tiệm mỳ à?

-Không đâu. Con gái cưng của một đại gia rất có thế lực. SM dự tính đẩy cô ta lên bằng cách cho fan service với KiBum hyung. Nhưng nói chung giọng hát và vũ đạo của Scarlet cũng khá. Luyện tập tử tế thì chắc chắn không “chìm” được.

-Sao không phải là với DongHae? Trông cô ta rất cute, ngoại hình ổn đấy.

-Nếu như thế, trước khi cô ta có thể ngóc đầu lên nổi đã bị fan EunHae dẫm đạp tơi bời rồi. À, tiết mục thú vị nhất kìa. Để xem họ sẽ cạnh tranh chinh phục cô gái mình chọn bằng cách nào.

-Sau đó sẽ tung hoa như kiểu tung tú cầu chọn chồng ngày xưa phải không? KiBum sao thế? Cứ lảm nhảm mấy chuyện thời tiết, chính trị, chiến sự… xa xôi ở tận đâu đâu. Tỏ tình như thế thua là chắc rồi.

-Phụttt… DongHae hyung còn tệ hại hơn. Nói tới nói lui, lảm nhảm mây gió trăng sao hoa lá cành… một hồi rồi chốt lại ý rằng: “KiBum tốt hơn anh rất nhiều đấy”

-Định chơi chiến thuật “tình yêu cao thượng” sao… Err! Tung hoa rồi kìa.

-Lố bịch quá đi! Hai người đều lùi lùi cố tránh, chẳng may bông hoa rớt trúng KiBum hyung. Há há há…

-Sao cứ thấy như họ đùn đẩy cho nhau thế nhỉ? Kì cục…

-Chị.

-Gì?

-Vẻ mặt chị trông khó coi quá.

-Muốn chết không?

-…

~ End flash back ~




-Ây da…_Ken lắc đầu ngán ngẩm, nhíu mày nhăn nhó càm ràm_ Không ổn rồi…

-…

-Hình như họ đang gặp rắc rối kìa. Mấy cô nhân viên không rành tiếng Anh lắm hay sao ấy? Thật lóng ngóng, vụng về quá đi… Lẽ ra hai người đó ra ngoài thì nên đem theo phiên dịch viên bản xứ sẽ tiện hơn chứ nhỉ?

“Phiên dịch viên”…

Cơ hội… Đúng thế, ở đây tôi hoàn toàn tự tin không ai có được lợi thế tuyệt vời hơn. Vị trí đó dường như sắp đặt sẵn chỉ dành cho riêng tôi thích hợp mà thôi. Nếu như tôi đường hoàng ra mặt lúc này…

“Album này, tôi đặc biệt gửi lời xin lỗi tới một người quen cũ”…


Xin lỗi ư…?

Một chút nhói đau, một chút cay đắng, một chút căm hờn, một chút chua chát… Tôi chầm chậm đưa ánh nhìn lạnh lẽo xuống dòng chữ trải ngang tầm mắt. Để làm gì nếu kết thúc cuối cùng vẫn luôn chỉ là lời xin lỗi nghiệt ngã, xót xa…

-Humh…? Sherry?

-Muộn giờ ăn tối rồi, chúng ta đi về thôi._Tôi gằn giọng, phăm phăm bước thẳng một mạch tới lối ra, nhấn nút gọi thang máy đang nghỉ chờ ở tầng trệt.

-Em không định giúp sao?_Ken vẫn chần chừ ngoái đầu băn khoăn và lưỡng lự gọi với theo_Họ thật sự bối rối đấy, KiBum và Shiori…

-Không - liên - quan - gì - tới - em - cả.



* * *​

Ngày thứ hai…

Truyền hình buổi họp báo và hoạt động của giới truyền thông. Cơ bản thì tôi cũng chẳng phải lượn lờ xuất đầu lộ diện nhiều giữa chốn công cộng. Chỉ đơn giản là lo kiểm tra phần trang phục trong phòng nghỉ riêng của KOO và để mắt dõi theo xem lúc nào Shuji (thành viên mà tôi phụ trách) cần tút lại dung nhan, chỉnh sửa đầu tóc trước khi quay phim, chụp ảnh… Ken nói đúng, chỉ cần chuyên tâm tập trung toàn bộ vào công việc thì sẽ nhanh chóng (tạm thời) cân bằng những cảm xúc bất ổn thôi.

Ngày bận rộn kết thúc với bữa tối khá êm xuôi, tốt đẹp của nhóm thần tượng tụ tập vui vẻ ở khách sạn… nếu tôi không một phút lơ đễnh lỡ bước đi ngang qua đó…

-Đây là tạo mẫu của Shuji-kun trong buổi diễn tối mai à?_Ken chăm chú xem xét bản thảo một cách kỹ lưỡng rồi mỉm cười tủm tỉm_Kiểu tóc này…

-Trông cứ như đội con bạch tuộc lên đầu ấy_Tôi hậm hực tiếp lời_Nhưng Shuji thích thế. Em vốn không định uốn cong lọn tóc vậy đâu…

-Hahaha… Nó là một thằng nhóc khó chiều, nên mới giao cho bảo mẫu dày dạn kinh nghiệm như em.

-Bảo mẫu?!

-Humh…_Ken ậm ờ coi bộ lờ phắt đi_Tóc Shuji hơi yếu nên khi dùng máy sấy đừng để nhiệt độ cao quá. Vùng da quanh mắt cũng chú ý dùng tông phấn sáng một chút nhé.

-…

-Còn nữa, nó chịu lạnh kém nên sắc mặt dễ trở nên nhợt nhạt. Vì vậy… Sherry?

-…

-Hey, S-h-e-r-r-y…?

-Ah… umh…_Tôi sực tỉnh, hắng giọng ấp úng_ Vâng, em biết rồi…

-Lại ngẩn ra thế nữa rồi. Em chẳng thể rời mắt khỏi Super Junior nhỉ. Hay… chính xác là không rời mắt khỏi KiBum-kun?

Ken chép miệng thở dài, ngao ngán nhìn vào trong theo hướng ánh mắt tôi ngây dại thất thần. SJ đang dùng tiệc ồn ào, náo nhiệt cùng một số nghệ sỹ khác. Dĩ nhiên tôi lại thấy cảnh tượng quen thuộc, Shiori luôn quanh quẩn ở bên cạnh KiBum nói chuyện, cười đùa vui vẻ. Nhìn… Nhìn mãi… nhìn mãi… thì càng ức chế. Cần phải giải tỏa bức bối đè nén, nhưng vấn đề là nghĩ đi nghĩ lại thì uất ức thêm vì chẳng có lý do gì để ĐƯỢC tức giận cả!

-Cứ như vậy có chắc sẽ ổn không chứ?

-Ý anh là sao…_Tôi bực bội “giận cá chém thớt”, tức lây sang cả cách nói chuyện nhấm nhẳng

-Em ấy. Có chắc là chỉ-cần-không-gặp-mặt là ổn không? Rõ ràng em không phải dạng người giỏi kiềm chế nữa…

-Đúng thế…_Tôi hít thật sâu lấy hơi bình tĩnh_Bây giờ chính em cũng rối bời không biết nên thế nào. Nhưng mà…

Một tia sáng phản quang chợt rọi đến lấp lóa. Tôi ngờ vực đảo mắt liếc nhìn, dò xét khắp lượt xung quanh. Heh… Chuyện hay ho gì thế kia? Không thể tin được ngay cả khi đất nước thăng hoa tiến lên hội nhập với thế giới, tự hào sánh ngang cùng cường quốc 5 châu blah… blah… blah… theo di nguyện của Bác mà… vòng bảo vệ vẫn kiểm soát dở ẹc như dạo trước!!! (Thực ra thì hai vấn đề này cũng không được liên quan cho lắm…) Có thể dễ dàng để paparazzi lọt vào, nhởn nhơ săn ảnh “béo bở” ngay giữa trung tâm vũ trụ tập kết đầy “SAO” sáng lấp lánh rực rỡ vậy đấy…

Paparazzi… Rồi sẽ lại rùm beng lên cho mà xem. Tốt đẹp gì ba cái trò rình rập hạ cấp đó đâu chứ.

“Lại còn hai cái người kia nữa!”


Tôi quay ngoắt lườm sang sắc lẹm, đằng đằng sát khí lạnh toát cứ như thể “ánh mắt em hay chớp lửa đêm giông…”.

“Thân mật vừa thôi, bại liệt giác quan thứ 6 rồi hay sao mà không hề linh cảm có ống kính camera đang chĩa chằm chằm hướng vào mình thế hả?!!...”



Đúng là “được voi” tiện thể “đòi luôn cả Hai Bà Trưng” mà… Đúng là “càng nhân nhượng thì chúng càng lấn tới” mà… Đúng là “cá không ăn muối cá ươn” mà… Tinh thần dân tộc trỗi dậy, nhân danh người Việt Nam yêu nước nồng nàn, thay mặt cho chị em phụ nữ chân chính xứng đáng 8 chữ vàng “anh hùng, bất khuất, trung hậu, đảm đang”,… tôi ngàn lần quyết không dung thứ mấy “con sâu làm rầu nồi canh” kia sẽ hủy hoại danh dự quốc gia, thể diện nước nhà trên trường quốc tế được! (Thực ra thì hai vấn đề này cũng LẠI không được liên quan cho lắm…)

-Hơ… Sherry?!_Ken há hốc mồm gọi với theo

Tôi đùng đùng xộc vào, vẻ mặt lạnh tanh băng qua dãy bàn ăn (mà trong đó có chỗ ngồi của KiBum và Shiori) Đến đúng tầm ngắm bắn thì tiện tay giật phắt quả táo mình chợt liếc thấy ngay bên cạnh, và dồn hết công lực với tất cả bực bội “tức nước vỡ bờ”, tung chưởng ném bay vèo…

BỐP!!!...

Tuyệt! “Strike out” con mồi. Tên paparazzi chỉ kịp vừa ngoảnh lại, giơ trán hứng trọn cú ném búa tạ rồi xụi lơ nằm vật ra đấy ngắc ngoải. Không chừng còn mắt trắng dã, sủi bọt mép cũng nên. Đang nhe nhởn, phủi tay hả hê thì mới chột dạ sực tỉnh ra…

-Han…nie?

Tôi điếng người, đứng sững như sét đánh dòng điện 500KV tê dại chạy dọc sống lưng lên tới tận đỉnh đầu. Cả phòng ăn trợn mắt nhìn trân trối đã đành, có 13 con người còn buông rơi bát đũa bàng hoàng, sửng sốt hơn. KiBum sững lại trong thoáng chốc. Nhưng rồi bờ vai anh chùng xuống, chỉ chống cằm chăm chú hướng thẳng về phía tôi một cái nhìn sâu thẳm lặng lẽ…

-Hannie… Thực ra thì…_KyuHyun nuốt ực miếng trứng nhai dở và dường như cố nhằn ra một nụ cười méo mó đến tội nghiệp_Anh nghĩ là em nên chuẩn bị marathon nước rút đi, càng nhanh càng tốt…

-Hở? Gì…cơ?_Tôi ngây thơ nghệt mặt ra đần thối

-Còn hỏi nữa… Hãy xem em đã làm chuyện tốt đẹp gì kìa…_LeeTeuk ngao ngán lầm bầm

Tôi rùng mình, e dè liếc xuống chỗ ghế ngồi bên dưới… HeeChul cúi gằm mặt bất động trong dáng vẻ “ông già câu cá” trầm ngâm, ưu tư. Thực tình là không có kỳ thị gì đâu, nhưng đặt sự trầm tĩnh, điềm đạm như thế này bên cạnh Kim Hee Chul mà tôi biết thì… cứ như tranh đả kích ấy!

Cơ mà… một điều khác quan trọng hơn là… quả táo tôi nghĩ đã ném đi sao vẫn chình ình ngay đó???

Tôi hốt hoảng liếc ngay sang “hiện trường” cùng “hung khí”, đồng thời não bộ bắt đầu tua lại đoạn “anh hùng xạ điêu” vừa nãy… Thay vì nhắm vào quả táo, tôi đã hăm hở tóm nhầm luôn… chiếc Black berry mà HeeChul cầm trên tay đang hí hoáy lướt web. Và cứ thế hồn nhiên quăng “VÉÉÉO…!”

Cạch…

HeeChul đẩy ghế, chầm chậm đứng dậy và lừ lừ quay sang phía tôi…

-Ah… À…_Tôi dè chừng lùi lại, đã chuẩn bị sẵn sàng co giò chạy thẳng một mạch

-…

-Xin… xin lỗi,… cái đó…

“Lạy chúa nhân từ…!!! TT^TT”


-Huh?... Cái gì?

-Hả?!

-Ồ… Chiếc-điện-thoại-đắt-tiền đó ấy hả?_HeeChul bỗng nhún vai nhẹ tênh, lại còn mỉm cười hết sức… nhẹ nhàng, tử tế_Không sao đâu.

“Hả…?”

-Của Bummie ấy mà.

“HẢ???”

-Nhưng, vấn đề là…_HeeChul lập tức sầm mặt, thay đổi thái độ quay ngoắt và cau mày trừng trừng dồn sát tôi đến chân tường_...H-a-n-n-i-e, tại - sao - em -…

-Ủa? Sherry-san?

Diễm phúc làm sao, ngay lúc “tiến thoái lưỡng nan” ấy thì Shiori lên tiếng vừa vặn cắt ngang đúng đoạn cao trào.

-Sherry là maker của Shuji-kun trong nhóm tụi em đó. Hiện còn đang là trợ lý đi theo Ken nữa. Neh, Ken?_Shiori ngoái nhìn tươi cười rạng rỡ

-Staff trong đoàn của Nhật ấy hả…?_Dù chưa thạo hẳn tiếng Anh nhưng HeeChul nhìn xuống tấm thẻ tôi đeo, gằn giọng nhấn mạnh lại bằng tiếng Hàn-thứ ngôn ngữ mà Shiori ngây ngô không hiểu cho lắm, và sức uy hiếp thì càng lúc càng lạnh lẽo, rùng rợn hơn nữa

-Nhưng… HeeChul cũng biết cô ấy hả?

Một khoảnh khắc bối rối, nặng nề đáng sợ rơi vào “sự im lặng của bầy cừu”. Và Shiori thì chưa hẳn muốn chỉ dừng lại ở đó…

-Là thật sao?! Waa… Sao mọi người quen nhau hay quá vậy?


Nhịp đập dồn dập mạnh mẽ khiến lồng ngực nhỏ bé dần trở nên ngột ngạt, nhức nhối. Thậm chí tôi cảm giác dù ở một khoảng cách tương đối thì HeeChul vẫn có thể thấy rõ trái tim tôi kích động sắp bắn vọt ra ngoài. Tất cả xung quanh đều đang hướng chăm chăm ánh nhìn soi mói, hiếu kỳ chiếu thẳng vào tâm điểm là tôi mà chờ đợi bất cứ động tĩnh nào dù nhỏ nhất. Sự căng thẳng, hoang mang đến mức tôi còn không cả dám nuốt nước bọt hay thở mạnh nữa.

Sao lại quen nhau à…?


Ôi… Đùa chứ,… lúc này nếu có câu hỏi nào tôi ái ngại phải trả lời thẳng thắn nhất thì chính là điều giản đơn ấy thôi. Tôi nên lấy tư cách một cộng sự từng làm việc với SJ, hay…

-Ahhh…_Người quản lý của KOO chợt buột miệng sực nhớ_Hình như cô gái này trước đây là…

-SHERRY!_Đột ngột, tiếng gọi giật lại thất thanh của Ken lập tức át đi giọng ngờ vực, hoài nghi ấy_ Chúng ta có rất nhiều việc cần chuẩn bị. Mau qua đây đi.

Phía cuối ngõ cụt… câu mệnh lệnh nghiêm nghị, lạnh lùng của Ken như tia sáng mong manh mở ra một lối thoát cứu vãn sự bế tắc dồn nén trong tôi. Lẳng lặng rảo bước rời khỏi đó mà không hề vương vấn, đắn đo chút gì phản ứng của tất thảy những người còn lại… thật sự tôi cay đắng bởi nỗi tủi hờn ê chề của kẻ thua cuộc chỉ biết quay lưng trốn chạy…


..
.​

Cộp… cộp… cộp…

Khá muộn sau khi bàn bạc cụ thể với Ken xong về buổi diễn tối mai,… tôi uể oải lê bước nặng nhọc. Đầu óc trống rỗng chỉ mơ màng nhận thức lối hành lang phía trước về phòng mình. Đến một góc quẹo, bỗng thấy cả người bị kéo phăng chao đảo. Bất ngờ, choáng váng một chút… rồi tôi hé mở mi mắt và nhanh chóng nhận ra nguyên cớ của vụ đột kích chấn động theo kiểu mai phục đánh úp giữa đường vừa rồi…

-Ki… KiBum…

-Vậy ra em vẫn còn biết gọi được tên anh._Giọng KiBum đều đều lạnh băng. Anh luôn thực sự đáng sợ khi nổi giận…

-Đa…u…

Tôi nhíu mày bật kêu khe khẽ khi hai bên vai căng cứng đều bị anh giữ chặt, siết mạnh tay ấn vào bức tường chắn phía sau…

-Ngay trước mắt bọn anh, lẩn trốn trong bóng tối… em đang cố tình đùa giỡn trò trốn tìm với anh đấy à?

-Em xin lỗi, nhưng em không hề định chơi đùa với điều đó_Tôi bướng bỉnh đáp ráo hoảnh, ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt anh sự lãnh đạm

-Ngay cả khi đối diện nhau…_Thoáng một sự ngập ngừng, ngờ vực trong câu nói bỏ lửng của anh…

-… thì em cũng không muốn gặp mặt_Tôi thờ ơ tiếp lời, mím chặt môi ngăn những nỗi suy tư chực vỡ òa

-Tại sao?...

Lời hoài nghi buột nhẹ qua môi anh như gió thoảng…

-Tại sao giữa chúng ta phải trở thành như thế này…?

“Tại sao cho tất cả những trớ trêu mà định mệnh sắp đặt… Tại sao cho tất cả những khổ đau mà bánh xe số phận lăn qua… Tại sao cho tất cả những tàn nhẫn mà đường đời đưa tới…”​




-Bởi vì em sợ…_Tôi mấp máy môi lẩm nhẩm

-…

-Em sợ… phải nhìn lại một Eden của ngày xưa, và… nếu lỡ phải bắt gặp thêm một “Eden thứ hai”…

Gạt bỏ khỏi vòng tay anh, tôi lầm lũi bước đi trong lặng lẽ. Dù biết sau lưng mình… là để lại anh với khoảng trống hụt hẫng tan vỡ…

-Hannie…

-…

-Đã có khi nào em cảm thấy sai lầm…

-…

-Đã có khi nào… em từng hối hận vì yêu anh không?




..
.

* * *​
 

gracefulkitten

Vừa già vừa lười !!!!
Thành viên thân thiết
Tham gia
30/5/2010
Bài viết
2.305
Hàng giờ liền… tôi thừ người ngồi bất động trong giáo đường yên tĩnh, vắng lặng của khu nhà thờ cổ kính nằm lẩn khuất ngay giữa Hà thành luôn ồn ã náo nhiệt, tất bật hòa nhịp cùng dòng chảy hối hả. Thực ra, những đứa trẻ ở cô nhi viện Thanh Diệp vẫn thường được dẫn tới đây làm lễ rửa tội nếu chúng theo đạo. Thế nên cũng có thể coi rằng tôi từng quen thuộc “căn cứ địa bí mật” này (Dù khi đó tôi còn chẳng thèm phân biệt Chúa với Phật khác nhau ra làm sao…)

“…
I didn’t realize how precious you were because you were always next to me. Those precious people who were always by my side. When I was tired and felt that I was alone I fogot about those who gave me strength

From now on, even if you’re tired and exhousted, don’t give up and stand up, thinking of your tomorrow

Whether you failed in bussinees or in love, nothing can break you down

You know that you’re not alone in this world

Don’t sit down and be sad all the time, let all stand up together and reach our hand out
…”


(Hope-H.O.T.)​


Tôi nghe đi nghe lại… để lời bài hát âm vang mãi, từng câu từng từ vọng lại trong tiềm thức một dư vị êm dịu, yên bình. Suy cho cùng, tôi đã “mở mắt” nhưng vẫn là không dám nhìn thẳng vào quá khứ chôn vùi. Vậy nên mãi mà chẳng thể tìm thấy lối đi bước ra khỏi bóng tối…



-Chúa có thể lắng nghe mọi khổ đau của con người, nhưng sẽ không thấu hiểu nỗi sầu tương tư trong tình yêu đâu.

Tôi giật bắn liếc sang con nhóc quái dị tự dưng “hiển linh” lù lù ngay bên cạnh mình từ bao giờ không hay.

-… *mặt thộn, mắt chớp chớp*

-Chị không nhớ em à?_Nó nhướng mày lên cau có_Tệ thật, chưa già đã lú…

-Giống cái gì mà giống. Chả giống mình tẹo nào cả…_Tôi lầm bầm, thở hắt ra chán nản

-Huh?

“…
-Con có biết tại sao Ngọc Linh cứ quấn qu‎ýt với con không rời không?

-…

-Nó luôn chú ‎ý bức ảnh này và đã nhận ra con ngay từ khi con bước chân vào cửa. Nó thực sự yêu qu‎ý con mà không vì bất cứ lý do gì cả.

-Vì nó quá giống con… Cô bé ấy giống hệt bản sao của con năm xưa…
…”​


-Gì chứ… Hồi xưa mình có bao giờ già trước tuổi và “bất bình thường” cấp độ cao như vậy đâu…

-Lảm nhảm tự kỷ ám thị cũng là dấu hiệu của lão hóa tiền mãn teen đấy._Con nhóc nhìn trân trối cảm thông và lắc đầu ngao ngán

-…

-Tại sao chị trở về chỉ có một mình?

-Chứ em muốn mấy mình?

-Không lẽ chưa cả có bạn trai sao?!

-Đi xuất khẩu lao động rồi.

-Ủa? Giời mới biết người ta cũng tới cả Việt Nam để xuất khẩu lao động nha.

-…

-Người mà chị đã tin tưởng rằng tình yêu định mệnh ấy… Chị còn nhớ “ngọc tương tư” không?

-Mấy thứ cổ tích con nít đó sẽ chẳng bao giờ linh nghiệm đâu_Tôi cười khẩy châm chọc

-Xạo! Chị đã tặng nó, có nghĩa là chị cũng từng hi vọng và đặt niềm tin còn gì.

-Không có._Tôi vẫn tỏ vẻ dửng dưng, ngoan cố cãi bướng

Soạt…

Ngọc Linh quẳng tới trước mặt tôi tờ báo mà nó cầm theo trong tay. Dĩ nhiên, đập ngay vào mắt tôi trang đầu là bài viết và hình chụp Super Junior lúc vừa bước ra khỏi sân bay Nội Bài. Ý gì đây chứ, không lẽ con bé vẫn nuôi mộng làm “cô dâu 12 tuổi” của DongHae, viễn tưởng kiểu như “bao giờ Việt Nam lấn biển to được bằng Trung Quốc” ấy…

-Anh này là Kim Ki Bum oppa phải không?

-Umh._Tôi ậm ờ qua loa_Nhân tiện, anh ấy cũng không có em trai đâu.

-Em chỉ chung tình với DongHae oppa thôi_Nó bĩu môi nguýt dài_Nhìn chỗ quần Jean của anh ấy xem.

-…

-Làm ơn hiểu đúng ý em nghiêm túc đi! Đừng có nhìn lung tung vậy chứ!!!

-Thì em bảo nhìn quần còn gì!

-Đây này!

Nó bức xúc gí ngón tay chỉ phía dưới vạt áo của KiBum. Chiếc móc điện thoại để hờ ra bên ngoài túi quần… Vẫn nguyên vẹn hạt ngọc đính ở đó như một minh chứng rõ ràng bắt quả tang ngay tại trận cái sự gian dối trắng trợn của tôi. Thề có Chúa đóng đinh trước mặt… Người nhặt nhạnh, moi móc con bé này ở đâu ra thế không biết…

-Đẹp thật đấy nhỉ?

Lần thứ hai trong ngày, tôi dựng ngược tóc gáy, giật bắn người thảng thốt. Vị giám đốc “xuất quỷ nhập thần” cũng hồn nhiên “rạch giời rơi xuống” nhảy bổ vào cuộc đàm đạo.

-Ngọc Linh, con đem mấy bó hoa này ra ngoài xe trước nhé.

Ngọc Linh nhăn nhó bất mãn nhưng rồi cũng miễn cưỡng nghe lời, dù không có vẻ gì là sẽ có lần sau chịu ngoan ngoãn như thế nữa. Thở phào nhẹ nhõm khi đuổi khéo được con bé quái vật rời đi, tôi ngả người ra sau ghế buông thõng mệt mỏi.

-Lại 3 năm trôi qua nhỉ, dì thêm già đi nữa rồi. Cuộc đời càng lúc càng trở nên ngắn ngủi quá. À mà… dì khá ngỡ ngàng khi con bất ngờ muốn hẹn gặp ở nơi này đấy.

-Dì à, con đã gặp được rồi…

-Humh? Ai kia?

-Em trai con.

-Ah… Là thằng bé phiền phức ngày đó, Duy Anh phải không? Bây giờ nó thế nào? Chắc lớn lên cũng đẹp trai lắm ha.

-Đã chết rồi…

-…

-Hơn nửa năm trước, nó mất trong một vụ tai nạn ô tô… mà chính con lái xe.

-Xin lỗi, dì rất buồn về điều đó…

-Bây giờ, con đường phía trước… con không biết phải đi tiếp thế nào._Tôi khịt mũi ngập ngừng_ Khác với sự sắp xếp áp đặt ngày bé mà con bất mãn không thể kháng cự, lúc này khi hoàn toàn có quyền tự định đoạt lựa chọn thì con lại do dự không nhấc chân tiến lên nổi.

-Con sợ hãi điều gì ngăn cản mình?

-Mỗi bước đi của con chà đạp lên quá nhiều sự đánh đổi mất mát. Cái chết của Duy Anh… cũng là tại con. Đáng ra con mới là người phải chết. Nên mỗi lần nhìn về tương lai của mình, con đều luôn sợ hãi…

-Con cho rằng Duy Anh chết là tại con gây nên, hay thằng bé tự quyết định lựa chọn vì con?

-…

-Hân này, con nhớ một quy luật sinh tồn trong cuộc sống không…

-Quy luật sinh tồn?

-“Không có con đường chung nào đem lại hạnh phúc cho tất cả mọi người.”

-Mm… Lần cuối con tới đây trước khi rời cô nhi viện, vị cha xứ đã viết tặng con câu đó…_Tôi bần thần nhớ lại lờ mờ phần ký ức xa xăm

-Vậy nên, chặng đường mà con đang đi dù là sự bù đắp bằng khổ đau của người khác… thì chính là giá trị của hạnh phúc đó. Hạnh phúc con hướng tới được dựng nên trên nền tảng khổ đau thì không có nghĩa nó không xứng để đón nhận, mà càng đáng được trân trọng hơn.

-Nhưng,… con không thể thôi ám ảnh lỗi lầm của mình…

-Đó là sự lựa chọn của Duy Anh, và con biết điều gì tệ hại hơn không… Nếu con trân trọng sự lựa chọn đó thì nỗi đau thương sẽ thanh thản, nhẹ nhàng. Nếu con phủ định tất cả và nhìn nhận chỉ là tội lỗi, sai lầm thì cay nghiệt, chua chát thay… mọi hi sinh, đánh đổi của thằng bé đều vô nghĩa. Ván cược với cuộc đời, nó hoàn toàn thua trắng.

-Con…

-Và một sự ra đi vô nghĩa không bao giờ có thể được giải thoát, Hân à…

-…


..
.​

<If you haven’t change your mind… Soba ni ite hoshii yo… Tonight~…>

Tôi sực tỉnh, ngơ ngác lục tìm di động đang báo tin nhắn mới. Chưa đến giờ hẹn theo lịch làm việc, nhưng Shuji có vấn đề gì đó mà nhặng xị giục tôi về bàn bạc.

-Ah… Con phải đi trước rồi, xin lỗi dì…

-Haha… Tuổi trẻ năng động thật đấy.

Gượng mỉm cười méo xệch cúi chào, tôi vội vã gọi điện thoại kêu taxi đón và tất bật ra cửa.

-Hân.

-Dạ…?

-Dì vẫn muốn hỏi lại một câu ngày trước… Bây giờ, con sống có hạnh phúc không?

-…

Tôi lặng người ngoái nhìn, không cất nổi một từ bật ra khỏi cổ họng khô đắng…

-Con sống tốt, nhưng có thực sự hạnh phúc không?

-…

-Dì biết ngay lúc này con chưa thể trả lời. Umh, và… hãy nhớ điều này nữa…



Hạnh phúc không chờ đợi đằng sau cánh cửa đóng…



..
.

* * *​

16h02’… Hậu trường sân vận động Mỹ Đình, khoảng 3 tiếng trước giờ khai mạc D.A.P…

Lúc này vẫn đang tất bật dựng sân khấu và kiểm tra đạo cụ. Đồng thời lần diễn tập cuối cùng, hoàn chỉnh phần khớp nhạc, âm thanh, ánh sáng,… cho buổi truyền hình trực tiếp tối nay. Tôi cũng lo bắt tay vào công việc của mình. Kiểu tóc của Shuji có vẻ khá phức tạp và mất nhiều thời gian. Chưa kể cậu ấy còn lựa chọn cầu kỳ mấy bộ trang phục nữa. Phew~…



-Ủa?... Ủa? Ủa?..._Giọng LeeTeuk cứ nấc lên từng hồi ngắt quãng_Cái đèn này xài thế nào kỳ vậy?

-ĐỪNG CÓ DỞ HƠI THẮP ĐÈN DẦU GIỮA BAN NGÀY! BẬT ĐIỆN LÊN CHO TÔI CÒN TÌM QUẦN KHÔNG THÌ BẢO?! Chết tiệt, 13 bộ… Sao cái quần nào cũng giống nhau thế này…

-Tiết kiệm năng lượng là bảo vệ môi trường đấy. Hahaha…

-Nhạt quá, EunHyuk. Đi tắm biển đi._YeSung cất tiếng dửng dưng.

Từ chỗ này có thể vọng sang rõ ràng mọi sự ồn ào, náo nhiệt ở căn phòng phía bên kia bức tường ngăn mỏng manh. Tôi lẳng lặng tập trung uốn, kẹp từng lọn tóc một cách tỉ mẩn. Nhưng vẫn không thể rời tâm trí xao động mông lung nên chỉ dỏng tai hóng hớt mà kín đáo nghe ngóng…

-Hmm… LeeTeuk ssi, đạo diễn chương trình nhờ em tới hỏi là…

Một giọng con gái lạ hoắc mà tôi chắc mẩm là phiên dịch viên của SJ…

-Oh, An ssi. Tới đúng lúc lắm! Qua đây xem dùm cái công tắc điện đi, cắm máy sấy mà nó bốc khói xèo xèo mùi khét lẹt ý…

-Dạ?!

“Không biết là công tắc điện,… hay chính tóc DongHae cháy xèo xèo khét lẹt nữa…”

-Neh, mùa đông mà sao không thấy tuyết rơi nhỉ?

-Dạ…?!!

“SungMin lại bắt đầu mơ màng lãng mạn mà “tức cảnh sinh tình” rồi. Có thích thì biếu không trọn bộ “Tuyết miền nhiệt đới” tặng kèm nguyên cả tảng xốp trắng cho tung rơi lả tả đây này…”

-An ssi!

-V… vâng?

-Hai cái quần này, cái nào nhỏ hơn?!

-Dạ???

“Íh… HeeChul vẫn miệt mài, nỗ lực tìm quần sao…?”

-An ssi, câu này cái gì mà không gặp người vô duyên thế? Lại còn quân tử nói một lời thì sẽ bị đuổi đánh nữa…

-Sao cơ? Vô duyên?! Và bị đuổi đánh ấy ạ…???

“Là “Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ, vô duyên đối diện bất tương phùng” và “Quân tử nhất ngôn, tứ mã nan truy”, EunHyuk ah… Không rõ Hán tự thì đừng hồn nhiên dịch xuyên tạc lung tung chứ…”




..
.​

-Công việc “bảo mẫu” không dễ dàng chút nào nhỉ?

Tôi âm thầm tiến đến ngồi xuống cạnh Huyền An ở một góc khán đài nhìn lên sân khấu, cô bé phiên dịch viên học năm 2 FTU. Cũng có thể coi là hậu bối kế nhiệm của tôi…

-Yeh… Đúng thế đấy.

An thẫn thờ buông tiếng thở dài, buột miệng đáp mà không hề để ý xung quanh. Rồi như bỗng chột dạ nhận ra liền thảng thốt quay sang tôi ấp úng.

-Hả?! À, kh…ông… Xin… xin lỗi!… Nhưng… Chị là…?

-Vừa rồi chị thấy em nói chuyện với Super Junior. Rất thú vị, hahaha… Làm phiên dịch viên cũng bận rộn như vậy nữa nhỉ.

-Ah, vâng. Chị thấy rồi à… Họ luôn khiến em bất ngờ… Ủa, mà chị là người Việt hả?!

-…

-Ý em là chị biết tiếng Hàn, chị lại ở trong đoàn của Nhật…_An ngạc nhiên khi bất chợt để ý thấy tấm thẻ staff tôi đeo.

-Humh? À, ừ. Có một thời gian chị học ở Hàn, và bây giờ đang làm việc cho một công ty của Nhật. Tình cờ được sắp xếp chuyến đi này.

-Wao… tuyệt thật. Sau này em cũng muốn ra nước ngoài theo học chuyên ngành phiên dịch.

-Vậy nhạc hội lần này thực sự là kinh nghiệm quá tốt rồi ha?

-Umh… Ban đầu em nghĩ đơn giản lắm, chỉ cần giỏi ngoại ngữ thôi là thừa tự tin rồi. Nhưng khi bị quẳng vào lăn lộn giữa thực tế mới biết phiên dịch viên không chỉ là truyền đạt thông điệp từ thứ ngôn ngữ này sang thứ ngôn ngữ khác. Hiểu ngôn ngữ và cũng phải hiểu cả chính đối tác của mình nữa.

-Khó thật đấy nhỉ…

-Nghe nói hơn 3 năm trước Super Junior cũng từng đến Việt Nam một lần rồi.

-…

-Nhiều lúc em đố kỵ, tò mò không biết phiên dịch viên lúc đó của họ làm sao mới có thể hoàn thành tốt công việc như thế. Trong khi em thì…

-…

-Hồi đó cũng là một sự kiện lớn và còn kéo dài suốt 2 tuần nữa. Hẳn những phiên dịch viên của đợt ấy hẳn phải rất tài giỏi, xuất sắc.

Hồi đó à… khi tôi lần đầu tiên gặp gỡ, tiếp xúc với một thế giới khác…

Ký ức dồn dập ùa về trong từng khoảnh khắc, tôi bỗng giật mình hụt hẫng. Từ bao giờ mà những ngày tháng vô tư, tươi vui đẹp đẽ ấy đã vụt trôi nhanh đến thế. Để lúc này chỉ còn lại trong tôi sự trống rỗng mơ hồ…​


-Cô ấy…

-Huh?

-Phiên dịch viên của SJ lúc trước ấy… Cô ấy cũng xoay xở rất vất vả, và nhiều lúc dở khóc dở cười lắm chứ… Nhưng rồi đó trở thành những kỷ niệm tuyệt vời nhất._Tôi chống cằm mỉm cười bâng quơ.

-Vậy à…Humh… Nhưng… sao chị…?_An e dè nhíu mày đầy băn khoăn

So với khoảng thời gian bị hành hạ khổ sở, lúc nào cũng gồng gánh áp lực quật lên quật xuống tới bời xơ xác… thì cuộc sống hiện tại của tôi đang bình yên, nhẹ nhàng hơn rất nhiều. Mỗi sáng thức giấc không còn phải lo lắng ngày hôm nay sẽ đối mặt với những rắc rối gì. Ra đường không cần thấp thỏm nhìn trước ngó sau. Gặp gỡ người ta cũng khỏi căng thẳng đề phòng, dò xét quân địch hay quân mình…

Mọi thứ đều tốt đẹp lắm mà…
… nhưng sao cứ thấy nhàm chán, nhạt nhẽo thế nào ấy…

Thời gian hờ hững trôi qua đúng quy trình tự nhiên của nó, cuộc sống cũng cuốn theo dòng chảy thờ ơ ấy mà đếm lùi dần. Nhưng từng ngày đều đều phẳng lặng giống “tồn tại” hơn là thực sự có ý nghĩa nào đó để có thể lưu giữ trong tiềm thức như một phần của quá khứ…

“Con sống tốt, nhưng có thực sự hạnh phúc không?"...


Lúc đó… tuy mệt mỏi, nhưng luôn vui vẻ và sống nhiệt huyết hết mình. Sâu thẳm trong tâm trí ngủ quên của mình,… tôi nhớ rõ từng ký ức ồn ào, náo nhiệt ngày ấy.

Nhớ kiểu cách ngạo mạn, kiêu kỳ của HeeChul hay hạch họe, đàn áp mình tả tơi rơi rụng. Và trái lại, SiWon thì luôn dùng sự lịch lãm, tử tế hết sức manly mà bao che, bênh vực tôi. Nhớ những lần DongHae vòi vĩnh bướng bỉnh và có khi ngây ngô, hờn dỗi đến ngờ nghệch. Nhớ trò quậy phá, châm chọc, rượt đuổi lúc nào cũng đổ vỡ ầm ĩ của KangIn, EunHyuk, ShinDong. Bất giác, tôi nghẹn ngào cảm giác mong ngóng những món ăn ấm áp của HanKyung, RyeoWook. Hay những buổi tối khuya hùng hục đấu game với KyuHyun. Hàng giờ liền ngồi vật vờ ngắm SungMin shopping hì hụi thử hết bộ này tới bộ khác và cuối cùng vứt lại nguyên bãi chiến trường lộn xộn, chẳng chọn bộ nào cả. Tôi thích trêu chọc vẻ cuống quýt lo âu của LeeTeuk về nguy cơ gene hói di truyền và cái sự tích “lúm đồng tiền biến mất” nữa. Tôi cũng chẳng phiền đâu nếu YeSung nổi hứng kỳ quái theo chu kỳ, cứ thỉnh thoảng lại “bỗng dưng yêu đời” kêu tôi xách máy ảnh lon ton chạy theo chụp những tư thế ưỡn ẹo làm dáng mà đảm bảo trưng lên sẽ bị đánh sập CY ngay tức khắc.

Và…

Tôi không thể ngừng ý nghĩ về ánh mắt anh xa xăm trầm lặng luôn hiện hữu, ám ảnh nhạt nhòa trong mỗi cơn mơ chập chờn…

“Đã có khi nào em cảm thấy sai lầm…

Đã có khi nào… em từng hối hận vì yêu anh không?...”​




-QUẢN LÝ MOON!!!...

Tiếng kêu thất thanh vọng đến náo động cả ekip đang miệt mài công tác chuẩn bị trên sân khấu. Quản lý Moon tạm dừng bàn bạc với MC để quay ra ngó nghiêng xem sự cố khủng khiếp gì kinh hoàng đến vậy. An cũng biến sắc tái mét, căng thẳng chăm chú dõi theo.

-Không… không ổn rồi…

-Cụ thể là làm sao?!

-Su… Super Junior biến mất… không có trong phòng…

-Aisshhh…! Lại Kim Hee Chul “nhàn cư vi bất thiện” mà bày trò kiêu binh nổi loạn đây mà._Quản lý Moon sa sầm mặt mày, tức giận hầm hầm_Lần này cậu ta dẫn đi mất bao nhiêu người?

-Sạch trơn! Chẳng còn mống nào cả!!!

-CÁI GÌ???

Phìiii…

Đột nhiên tôi quên bẵng lỗi xã giao kiềm chế mà cứ thế ôm bụng, lăn đùng ra cười rũ rượi. Lịch sử đang lặp lại, tái diễn y hệt cảnh 3 năm trước. Thậm chí lần này sắc mặt anh Moon còn tệ hại khủng khiếp hơn, biến chuyển liên tục như tắc kè hoa đổi màu sặc sỡ. Hết trắng bệch hoảng hốt, sang đỏ phừng giận dữ, rồi lại tái xanh bối rối…

Bốp!

-Ouch!...

Ken lững thững đi tới, cầm tập tài liệu bạt đầu tôi một phát tỉnh cả người.

-Cười cợt trên nỗi đau khổ của người khác. Duyên quá cơ đấy, Sherry-chan.

-Em còn thản nhiên ở đó mà cười được nữa, Sherry ssi!!! Chỉ còn gần 2 tiếng…

Cùng lúc đó anh Moon cũng nhăn nhó bất mãn. Một Anh một Hàn… Hai bên hai thứ tiếng cứ đập nhau chan chát qua lỗ tai tôi…

-Xem ra em không thể bàng quan đứng ngoài coi là chuyện không-liên-quan nữa rồi._Ken nhẹ vỗ vai tôi cười ẩn ý.

-Umh, đúng thế._Tôi ngẩng cao đầu nhìn về phía trước, trong lòng bỗng trở nên rạo rực chút đổi khác gì đó nhẹ nhõm, tươi sáng hơn_Có lẽ em nên tự đi tìm câu trả lời cho mình thôi…

-Super Junior cũng ranh ma, quỷ quyệt quá đấy chứ. Haha… Liều lĩnh chơi trò đào tẩu tập thể này thì buộc phải lôi em vào cuộc rồi.

-Nhất định là cấu kết với DBSG và Vũ đã đứng sau giật dây bày mưu kế. Vì cậu ấy biết chắc chắn em không thể dửng dưng làm ngơ đâu._Tôi gầm gừ hậm hực

-Được rồi, được rồi. Nếu đã sẵn sàng thì hãy tự tin tiến lên đi nào.

Ken đẩy tôi thúc giục. Dường như đã chờ đợi quyết định dứt khoát này quá mòn mỏi rồi nên không thể nhẫn nại thêm được nữa vậy.

-À, An. Em cũng đi nào. Có lẽ sẽ vất vả đấy. Humph…

-Ơ… Vâng…


..
.​

-Yah… Quản lý Moon, đó là ai vậy?

-Huh? Ah, Sherry ssi.

-Một staff của đoàn Nhật ấy hả? Nhưng rốt cuộc cô gái ấy có liên quan thế nào mà lại can thiệp vào chuyện của bên chúng ta vậy?

-Sherry chính là phiên dịch viên lúc trước khi SJ đến Việt Nam.

-Sao cơ?!

-Ở đây thì cô ấy là người duy nhất biết chính xác những nơi mà 13 tên quỷ đó có thể mò tới giữa lòng Hà Nội này. Chắc chỉ trong phạm vi mấy chỗ đã từng đi chơi lần đó thôi.



..
.

* * *​

16h40’… 1 tiếng 20 phút trước giờ khai mạc D.A.P.

Hơn nửa giờ đồng hồ rong ruổi điên đảo khắp các ngõ ngách của Hà thành… Tôi cảm giác dường như một cách vô thức đã bị kéo vào tham gia cuộc hành trình tìm kiếm cho đủ những mảnh ghép rải rác của SJ vậy. Hẳn nhiên, 13 người đó không dễ dàng tụ tập cùng một chỗ mà lại còn phân tán từng nhóm nhỏ chạy tứ tung khiêu khích nữa.

“…
nuhlago (nuhlago) nuhlago (nuhlago)
nan nuhbboon ilago (nuhlago) nuhlago (nuhlago)

daleun saram pilyo ubssuh nan geunyang nuhlago
dashi hanbun mooluhbwado nan geunyang nuhlago
imi nuhneun daleun sarang hetgetjiman (nuhlago)
nochil sooga ubssuh dashih dolikil soo ubssuh (nuhlago)
…”


("It’s you"-Super Junior)


-Ừ, An à? Bên đó sao rồi?

[Em tìm thấy rồi. Ngay gần Tràng Tiền…]

-Phew…_Tôi thở phào nhẹ nhõm_Thế có mấy người?

[Ah,… LeeTeuk, SiWon, EunHyuk và KangIn. Nhưng… nhưng mà…]

-Huh? Bọn họ gây chuyện gì rắc rối à?

[Cũng không hẳn. Nhưng… họ đang ở giữa phố… với… với…]

-Làm sao?! Em nói rõ ràng xem nào. Cứ ấp úng, lắp bắp thế. Hay tại nhiễu sóng nên rè tiếng nhỉ…

[B… Bong bóng… ý]

-Hả? Bong bóng?

[Umh… là cái… thì cũng gần như vậy đấy…]

-Đứng ở đường bán bong bóng á?!!

[Không phải! Mà… có vẻ là một hoạt động tình nguyện, phân phát miễn phí…]

-Bong bóng?!!

[Aissh! Quên chuyện bong bóng đi. Là thế này, mấy anh đẹp trai rạng ngời đó đang cố gắng đưa cho người ta…]

-Bong bóng???

[KHÔNG!!! ĐANG ĐỨNG GIỮA ĐƯỜNG PHÁT CONDOM!]

-E…h-h-h?


[Thế nên mới nói, hình như tình nguyện tham gia đội tuyên truyền giáo dục giới tinh hay sao đó. Ủa…]

ẦM! ẦM!...

BINH!!!

RẦM…


[Neh, em có thể hỏi là…]

“ĐẰNG KIA!”

“MAU RẼ SANG ĐÓ!”

“QUÂY LẠI, CHẶN PHÍA ĐÓ LẠI!...”

@#$%^&*…!!!

ẦM!...

BINH! BINH!... @#$%^…


[Chỗ chị đang có bạo động hay gì à…?]

-Không phải “bạo động”. Nhưng… NỔI LOẠN thì có đấy…



Tôi buông thõng người ngồi phịch xuống gốc cây, ngao ngán nhìn ra mặt hồ Tây nổi sóng dữ dội như thể “biển động trong lốc xoáy, tầm nhìn xa trên 10km, gió giật cấp 11,12…” Nền trời bắt đầu ngả xám chạng vạng, và ở đây dân tình vẫn nô nức chen lấn cuộc đua “lùa bắt vịt” tự tổ chức quy mô lớn trên diện rộng. Tôi thề, không nhanh lượn được cái ca-nô cứu hộ kia vượt chướng ngại vật cả “bầy vịt” nhốn nháo lộn xộn mà ra tới kịp thì HeeChul, DongHae, SungMin, KyuHyun chắc cứ chuẩn bị trôi dần ra biển Đông đi là vừa…


..
.​

18h10’… 50 phút trước giờ khai mạc D.A.P



-Sao cơ?

[Đường Tôn Đức Thắng tắc chật cứng rồi. Em không thoát ra được chỗ tắc này…]

-Quốc Tử Giám…

[Gì ạ?]

-Mau tìm cách dọc theo vỉa hè đi bộ tới Quốc Tử Giám đi. Chắc chắn họ đang ở xung quanh khu vực đó đấy.

[Ừa ha. Chắc bị fan tóm giữa chừng nên mới thành tắc nghẽn thế này… Vậy em đi đây.]

-Sherry ssi, sắp tới giờ rồi…_Quản lý Moon đứng cạnh cứ nhấp nhổm không yên, liên tục liếc sang tôi bồn chồn

Tôi căng thẳng xoay tròn cây bút viết trong tay, lầm nhẩm dò xét lại những cái tên đã được “điểm danh” Tính thêm cả nhóm đang tìm ở Quốc Tử Giám nữa thì có lẽ là gần đủ. Nhưng một linh cảm bất an trỗi dậy mạnh mẽ trong tôi rằng, vẫn sẽ thiếu duy nhất một cái tên…

Kim Ki Bum…



-Sherry à…?

-…

-Sherry?!

-Anh Moon, anh cứ về trước đi. Em phải đến riêng một nơi này.

Chỉ ngây người thẫn thờ bỏ lại lời nhắn nhủ qua loa ấy, rồi tôi hớt hải băng qua đường, lao đi vội vã giữa dòng người tất bật, nườm nượp giờ tan tầm…



Bến Hàn Quốc… 18h35’…

Tôi sững sờ, choáng ngợp với cảnh tượng trước mắt. Bến Hàn Quốc thường ngày vắng lặng, yên ả trong không khí tĩnh mịch, êm đềm là thế… lúc này đang rực sáng lung linh huyền ảo. Người ta thả đèn trời giăng kín bóng tối về chập choạng xám xịt. Cả khung trời ngập tràn những đốm lửa lập lòe rực rỡ. Và giữa sông nước mênh mang lồng lộng gió ào ạt… bến Hàn Quốc bừng lên như một khối pha lê kỳ diệu lấp lánh giữ thiên hà…

Tôi bần thần đưa mắt nhìn hoang mang khắp bốn bề đông kín người nhộn nhịp qua lại. Làm sao đây… Thật quá khó để có thể tìm một ai đó giữa chốn này…

“Cười đi em dẫu cho mình cần phải chia ly
Dù sao đi nữa chúng ta vẫn là của nhau
Hứa với anh sẽ tin anh
Hứa đi em chờ mong anh
Mình sinh ra là để cho nhau…”


(“Anh sẽ quay về”-Weboys)​


Đâu đó ngay gần tôi, vọng lại thanh âm ngân vang của một khúc nhạc quen thuộc từ di động của ai đó bật loa ngoài…

“Dù sao anh cũng sẽ quay về cùng em thôi
Làm sao anh không nhớ… nhớ baby của anh
Mới đây xa ngàn xa nhau
Đó cũng chỉ là thử thách
Để mai sau mình yêu nhau hơn…”


Mỗi chiếc đèn trời bay lên là lời cầu chúc cho một ước nguyện…

Bất giác… tôi mỉm cười, tự háo hức với ý nghĩ vụt lóe sáng trong đầu. Không quá khó để kiếm được cho mình chiếc đèn trời ngay giữa lễ hội thả đèn như thế này. “Thứ còn lại”, thì tôi đã chuẩn bị sẵn mang theo…



Vụttt…

Hàng loạt đèn trời tôi thắp nối đuôi nhau thả bay lơ lửng giữa không trung. Khẽ nhắm mắt ưu tư với lời nguyện cầu lặng lẽ của mình, tôi vô thức để tâm trí cuốn theo cả lời bài hát nhẹ nhàng, ngọt ngào vang vọng…

“…
And I will be back for you…
Em hãy chờ và hãy đợi
Dù sông tan, dù biển cạn thì thuyền anh cũng sẽ quay về
And you will be there for me…
Anh vẫn chờ và sẽ đợi
Dù nước chảy, dù đá mòn… anh vẫn chung tình.
…”


Lời nguyện cầu kết thúc… Tôi hé mở mi mắt, ngước lên dõi theo mãi những chiếc đèn cho đến khi vụt hẳn khỏi tầm nhìn, chỉ còn là những vệt lửa mịt mờ xa xăm. Và bất chợt,… thứ ánh sáng nhạt nhòa phản chiếu dưới mặt nước lấp lóa một bóng hình thấp thoáng sau lưng tôi…

“Có những cuộc tìm kiếm đơn giản chỉ là tìm kiếm

Nhưng nhờ đó ta biết được rằng… Tình yêu chân thật giữa một biển người vẫn luôn tìm thấy nhau…”​




-Cuối cùng cũng tìm thấy anh rồi, “hoàng tử thất lạc”_Tôi khoanh tay, mỉm cười tự mãn

-Phải là anh tìm thấy em mới đúng_KiBum chỉ lẳng lặng nhún vai hờ hững, ngẩng lên nhìn bầu trời qua vành mũ lụp xụp che khuất trán_Thường thì người ta không gắn nhiều pháo hoa vào đuôi đèn như thế…

-Em biết chắc chắn anh sẽ nhận ra mà_Tôi vui vẻ liến thoắng và chộp lấy tay anh kéo đi_D.A.P chỉ còn chưa đầy 10’ nữa là bắt đầu rồi. E.L.F sẽ không bỏ qua sự vắng mắt của Snow White đâu.

-Khoan đã… Nhưng…

-Humh?

-Vẫn chưa…

-“Câu trả lời”… phải không?

Tôi khựng lại, đột ngột dừng bước ngay đúng “dấu mốc” cái cột gỗ mục nát ngày xưa… Ngoái nhìn mỉm cười lấp lửng, tôi tiến đến đối diện phía trước KiBum. Và thật khẽ quàng tay qua bờ vai xương gầy, nhún chân đặt lên môi anh một nụ hôn…

Gió ở đây vẫn lồng lộng tung bay phấp phới như thế…



“Trên đường đời của mình, yêu anh có thể là sự lựa chọn không nên có…

… Nhưng điều đó chưa từng khiến em hối hận.”​





..
.

* * *​


http://www.nhaccuatui.com/nghe?M=EPVlmIS-M2

(Link to listen music "My everything-Super Junior Lee Dong Hae)



“Lá thư gửi tới thiên đường”

Tuyết rơi… lớp lớp lồng vào nhau, cuộn tròn, xoáy tung trong gió như một cơn mưa bụi thoảng qua mong manh, rồi lại tan vào hư vô, chìm trong biển trắng mênh mông… Cả ngàn năm, tuyết vẫn xoay vần với vũ khúc câm lặng của đất trời như thế, lạnh lẽo và cô đơn…

Hàn Quốc đang là mùa tuyết rơi…

Hey, Eden. Tuyết ở trên thiên đường thì có lạnh và trắng hơn không nhỉ? Trước đây chị đã không nghĩ cuộc đời mình trôi dạt xa đến thế. Và sẽ có lúc được ngắm tuyết tinh khôi, thuần khiết như bây giờ… Em có nhớ khoảng thời gian chúng ta gặp lại nhau trên chính miền đất này không? Còn chị mỗi khi nhắm mắt lại để đắm chìm trong hồi tưởng, chị thường mơ về cùng một giấc mơ… Giấc mơ về những ngày tuyết rơi…

Gần đây chị hay nhớ lại nhiều chuyện hơn. Em từng nói về cái tên tiếng Anh của mình, Eden-vườn địa đàng. Giống như em từng quay về một lần từ nơi đó, nên giờ đây trở lại với ngôi nhà của Chúa cũng là một điểm dừng trong chuyến hành trình này thôi…

Cuộc sống của chị bây giờ á? Umh, theo một cách nào đó thì có thể nói là ổn. Tuy bỏ dở chuyên ngành kinh tế, nhưng chị phát hiện năng khiếu nghệ thuật thừa hưởng từ ba cũng không có gì là không tốt cả. Có thể thâm nhập vào showbiz và khám phá rất nhiều thứ hay ho. Chẳng gì thì cũng có châm ngôn “Nếu không thể chống lại số phận thì hãy học cách sống chung với nó” mà

Còn nhắc tới một số người quen cũ… Em sẽ không tưởng tượng nổi đâu. Chị đã gặp EuiChul-“vị hôn phu hờ” Jung Eui Chul, ngay sau D.A.P ấy…


“…
-Sao cậu lại ở đây?

-Hành trình tìm kiếm tình yêu đánh mất

-Đi tìm tình yêu á?

-Ừ.

-TRUNG QUỐC Ở BÊN KIA! ĐỒ MÙ PHƯƠNG HƯỚNG BẨM SINH!!!
…”

Riêng cái cặp đôi MinJin “bất khả chiến bại” mà em vẫn hằng ngưỡng mộ sùng bái ấy… Tốt nhất đừng trông chờ bất cứ điều gì tốt đẹp ở họ…

“…

-Woaaa… Laptop của JunSu hyung thật nhiều bí mật khủng khiếp.

-YAH!!! Hai đứa lại hack máy tính của anh đấy hả???

-Vụ thứ ba trong tuần rồi… ChangMin bẻ khóa mật mã và EunJin xâm nhập hack dữ liệu. Tụi nó phối hợp với nhau ăn ý như thể điệp viên chính phủ luôn ấy…

-YooChun ah, hình như chỉ còn cậu chưa bị sờ đến nhỉ?

-Điệp viên à? Nghe hay đấy. Bí mật lớn nhất của Shim Chang Min chính là nắm giữ bí mật của những người khác. Tiến lên Jinnie, chúng ta sẽ thống trị cả showbiz!
…”

Uhm… Và…

Cạch.

-Hannie ah, KiBum có ở đây không?

-Không ạ.

Tất nhiên là chị đang định nhắc đến…

Cạch.

-Hannie! KiBum đâu?

-Không có ở đây mà.

Mấy người đó sao cứ thản nhiển ra vào nườm nượp vậy nhỉ?... Chỗ này có phải là trụ sở riêng của…

Cạch.

-Yah! KiBum ah!

-Không có ở đây!

Ôi… Có lẽ là không cần phải kể về…

Cạch.

-Hey, Hannie. KiBum…

-ĐÃ BẢO KHÔNG CÓ Ở ĐÂY!!!

Thấy chưa… Em thấy chưa… Rõ ràng là…

Cạch.

-Eh! Kim Ki…

-ĐƯỢC RỒI! EM ĐI TÌM KIM KI BUM VỀ NGAY ĐÂY!



P/S: Xin lỗi, thật bất tiện vì đã viết bằng tiếng Việt. Bởi vì…

Cạch.

-Này, Hannie…

-Heenim, em xin đấy. KiBum…

-Ai quan tâm chứ, định hỏi là em cặm cụi làm gì đấy?

-À… cái này…

-AHHH!!! THƯ TÌNH BÍ MẬT!

-Hả?!

RẦM RẬP… RẦM RẬP…

ẦM!...


-Đâu? Đâu?

-Ai?

-Bí mật nào?

-Thư tình đâu?



Yeh… Lý do chính là như vậy đấy. Nên nếu không đọc được thì hãy tìm thiên thần người Việt nào đó… (trên ấy có không?!!) nhờ dịch giúp nhá.

-Hannie lén lút viết “thư tình bí mật”?!

-Không phải mà. Đó là…

-E hèm… “Vượt nghìn trùng xa cách, qua đại dương mênh mông sâu thẳm… Gửi người tình muôn vàn yêu dấu…”

-BẬY!!! Trả cho em!...

-KangIn hyung! Đưa em, đưa em… “Trong bóng tối cô đơn lạnh lẽo, em chợt bồi hồi xao xuyến nhớ…”

-Nhớ cái đầu anh ấy!!!

-EunHyuk, chuyền sang đây!

-Yah! Mấy người các anh thật là…

-YeSung, đưa tớ đọc tiếp!

-Được rồi! Mau trả lại đây, rồi… tự em đọc cho!

-XẠO!

-Cũng không cần cả chục cái miệng đồng thanh to như vậy đâu. Hừ… TRẢ ĐÂY MAU!!!




..
.​


“Phía cuối con đường… mỗi người đều sẽ tìm thấy một điểm dừng chân cho bến đỗ trong chuyến hành trình dài của cuộc đời mình…”​


* * *​


~THE END~​
 

gracefulkitten

Vừa già vừa lười !!!!
Thành viên thân thiết
Tham gia
30/5/2010
Bài viết
2.305
BONUS




Minnie’s story – Chuyện kể của Minnie



* * *​


*Chiều cao: một gang rưỡi

*Cân nặng: 4835.7 gờ-ram

*Kích cỡ: bằng quả dưa




KSV.ME-whitebabydog82355.jpg





Ngày tôi sinh… một ngày trời giở chứng. Sáng nắng, chiều mưa, đêm nổi cơn giông tố ầm ầm. Âu cũng là điềm báo số mệnh bất thường của một sinh linh bé nhỏ vừa xuất hiện trên cõi đời tươi đẹp.

2 tháng tuổi, tôi tự nguyện bán mình chỉ với giá của một chiếc hotdog. Chẳng là dạo nọ… nhân dịp hôm nay trời nhẹ lên cao, tôi mới nổi hứng thơ thẩn lượn ra lượn vào. Rồi duyên phận lặng lẽ rơi bụp trúng đầu khi một cô gái đủng đỉnh bước ngang qua trước cổng với bịch thức ăn ngạt ngào hương thơm quyến rũ. Bằng cả tâm hồn trong sáng non nớt, thơ ngây, tôi nhắm mắt đưa chân chạy theo tiếng gọi khao khát của yêu thương mãnh liệt. Và cuối cùng thì chính tôi cũng chẳng nhớ mình đến từ đâu để mà trở về nữa.

Nghiễm nhiên, tôi phải bám cứng lấy người mang theo sự dụ dỗ ma quỷ của tình yêu tội lỗi đó để khỏi lang thang bơ vơ nơi đầu đường xó chợ, lớ ngớ lại bị gô cổ tống vào trại thú vật vô chủ chứ chẳng chơi.

Thế rồi, phút giây đắm đuối mắt trợn tròn và ngẩn người ngắm tôi trân trối với thành quả chất đống của công cuộc chiến đấu không mệt mỏi “ăn, ăn nữa, ăn mãi”… cô gái tên Việt Hân ấy chỉ xúc động thốt lên một tiếng bàng hoàng “ChangMin…”

Humh. ChangMin à?...

Tôi ngừng lại ngẫm nghĩ đôi chút, rồi lại tiếp tục dụi mõm vào tô thức ăn và khẽ ngoe nguẩy đuôi lãnh đạm. Được thôi, cái tên đó cũng tàm tạm. Dù sao tôi vốn không cầu kỳ hay phàn nàn gì lắm mấy vấn đề hình thức lễ nghi bên ngoài. “Nhập gia tùy tục” được giáo huấn là nguyên tắc cơ bản hàng đầu của mọi vật nuôi cơ mà.

“Hân, tớ đến bệnh viện kiểm tra đây. Ủa… con chó ở đâu ra vậy?”

“Này, của cậu đấy”


Cô ấy xách cổ tôi nhấc lên nhẹ tênh như một túm bông và đặt phóc vào tay cô gái kia đang đứng sững nhìn tôi chằm chằm.

“Tớ không hứng nuôi thú cưng”

“Tin tớ đi. Tớ thề, Minnie sinh ra là để dành cho cậu”

“H…ử?”

“À, ý đang bảo con chó đó…”


Vậy ra đây sẽ là mục tiêu của cuộc đời tôi sao? Okay, chủ nhân mới đã được nhận dạng. “Xin chào, tôi là Minnie. Hãy chăm sóc tốt phần đời còn lại của tôi nhé.”

“Chờ đã. Nhưng sao phải là Minnie?”

“Nó chỉ có thể hợp với cái tên đó thôi. Gọi khác đi là tẩu hỏa nhập ma đấy”

“Cái gì?!”




Chết tiệt… Chẳng ai thèm nghe tôi nói cả. Hứ...!

Mà thôi, thực ra tụi tôi đâu có chấp con người nhận thức bị hạn chế về khả năng giao tiếp đa ngôn ngữ. Miễn sao không quẳng tôi vào nồi xào lăn với hành, xả, tỏi, ớt… thì cũng tạm coi là ổn rồi.




..
.​

Xuân đến, hạ về, thu qua, rồi đông lại tới… Thời gian trôi nhanh như gió thoảng. Thấm thoắt, tôi đã… đầy tuổi. Đời người ta ngắn lắm, đời chó còn ngắn ngủi hơn. Thế nên khi số tuổi được tính bằng đơn vị năm thì cũng đồng nghĩa với dấu hiệu bạn đang bước vào thời kỳ tiền mãn teen. Haizzz… Ngoảnh đi ngoảnh lại, chẳng mấy chốc mà tuổi thanh xuân qua vèo. Một thời trai trẻ thế là hết…

-Minnie! Nhanh lên, muộn giờ rồi!

Ơ hay. Thì cứ từ từ để thong thả trút hết phiền muộn đã nào. Trời đánh còn tránh… lúc đi vệ sinh nữa chứ. Cái con người này thật là…

-Minnie!!!

Tới đây. Tôi tới ngay đây… Chậc. Nặng bụng bỏ xừ, ai mà chạy nhanh được! Tim gan phèo phổi sẽ đảo lộn tùng phèo mà lăn đùng ra chết bất đắc kỳ tử đó!!!

-Jinnie.

Ah! ChangMin phiên bản gốc.

Nếu biết “đại gia chuyên cung cấp đá cục đông lạnh độc quyền cho UFO” sẽ thân chinh tới đón thế này thì tôi đã chẳng thèm làm mình làm mẩy chui rúc bụi rậm lâu như vậy. Lại còn mất công rũ lông và gãi sạch đám bùn đất tèm nhem khắp mặt nữa chứ. Thế là đi tong bộ cánh mượt mà đẹp đẽ mỗi sáng cô chủ phải đè ra vật lộn để chải chuốt.

-Sẽ bị trễ giờ đó. Anh đưa em ra sân bay nhé?

-Có được không vậy?

-Vẻ mặt tối sầm đó là ý gì chứ?!

Hừ… Chứ gì nữa. Lại như lần trước ấy. Cứ âm thầm lẳng lặng đi thì thôi, đằng này cậu ấy vừa thò mặt ra bị phát hiện một cái… đương yên đương lành tự dưng còn tắc đường không cả đi được. Nẫu ruột…

Tôi thở dài ngao ngán, nhảy tót qua khung cửa xe để mở vào ngồi yên vị trên ghế. Cô chủ bận chuyến công tác xa. Thế nên mấy ngày tới tôi được gửi gắm sang tá túc ở nhà thông gia. Có cần kể sơ qua thâm cung bí sử của gia tộc Đông Phương Thần Khởi bên ấy không nhỉ?

Đại vương YunHo có lẽ xuất thân nông dân trồng chuối thời địa chủ GwangJu nên low tech về công nghệ hiện đại lắm. Tuy nhiên dạo này cũng có chút tiến bộ là đang tập tành nhắn tin di động và biết lõm bõm xài máy tính rồi cơ đấy.

JaeJoong cung chủ-hàng top trong thập đại mỹ nam tử của showbiz Hàn thì vẫn cứ phong độ đỉnh cao, fan lên phấp phới cùng thương hiệu “đẹp đến từng cen-ti-met” Nhưng thấy giang hồ đồn gần đây nhàn cư vi bất thiện hay sao mà cung chủ đú đởn giẳng biển tuyển người yêu với châm ngôn vàng ngọc “Tôi xin hứa sẽ cố gắng ngày càng đẹp hơn để bạn gái luôn tự hào”. Đùa chứ cậu ấy không tự ý thức được nỗi thống khổ của cô bạn gái bất hạnh nào phải đi cạnh thằng con trai cứ thích chơi trội đẹp hơn mình à? Ôi… vậy nên cả đời này cũng không có nổi bạn gái đâu mà.

Nhắc tới tướng quân YooChun thì mới thực sự là bi kịch. Tương truyền Park tướng quân xưng bá võ lâm với tuyệt chiêu đánh du kích thiên hạ bằng phong cách đổi mùa theo đồ thị hàm sin. Nghe đâu sau đợt bão càn quét “người người thích Chun, nhà nhà yêu Chun”, thì mốt thịnh hành nhất bây giờ của cậu ấy là style “người cùng khổ”: dù bạn không xấu nhưng người ta vẫn phải kỳ thị.

Còn “đệ nhất tài tử SM Town” Kim thiếu gia-Kim Jun Su vừa rồi lại được phong tặng huân chương chiến công hạng nhất danh hiệu “Dũng sĩ diệt Oricon” Bên cạnh đó, vui single mới vẫn không quên nhiệm vụ giữ vững biểu tượng chuẩn mực của “ngây thơ đẳng cấp quốc tế”.

Cuối cùng phải kể đến chính là đương kim thái tử Shim Chang Min. Tèn ten ten ten… Seoul media xin trân trọng giới thiệu di sản sáng tạo thừa của nhân loại, bảo vật quốc gia đã dãn sẵn mác hàng cấm “Không phận sự miễn sờ”. Với tinh thần quốc tế trong sáng vì hòa bình thế giới, hội nghị thượng đỉnh cấp cao showbiz châu Á đã ký hiệp định đa phương thống nhất đề ra kế hoạch chiến lược của Đông Phương cung “Nhất định phải mồi chài rao bán được ChangMin”, tổng kết ăn mừng thắng lợi giòn giã tưng bừng của Đông Phương cung “Đã gả được ChangMin đi”, mục tiêu phấn đấu lâu dài trong tương lai của Đông Phương cung “Quyết tâm không để ChangMin bị dắt tay trả về tận nhà (lần nữa)”



Trên đây là báo cáo sơ bộ về Đông Phương truyền kỳ được thực hiện bởi cao thủ chém gió chuyên nghiệp “Minnie version 2”. Mọi ý kiến, thắc mắc xin liên hệ đường dây nóng của tổng cục chó thần tượng để biết thêm chi tiết. Chân thành cảm ơn và chào thân ái.


..
.

* * *​

Thế là tôi nhập cung. Ngày ngày sống cuộc đời vương giả mà ngóng chờ cô chủ vi hành trở về. Gì chứ đám hoàng tộc 4 chân ở đây gần như chỉ có mỗi việc ăn rồi rụng lông cho hết thời gian nhàn hạ. Phong cách sống lành mạnh với tinh thần chơi là chính, phá hoại là chủ yếu.



-LÀ SAOOO…???

Giật mình bởi tiếng hét thất kinh “rung chuyển 5 châu, chấn động địa cầu”, tôi mơ màng rơi bịch khỏi chiếc nệm bông êm ái. Lóp ngóp ngẩng lên thì đã thấy Xiahki, Harang và TaePoong lũ lượt kéo nhau rầm rập xộc tới…

-Lại thảm họa gì vừa ập xuống vậy?_Tôi uể oải ngồi dậy, ngoác miệng ngáp dài một cái chưa hết cơn ngái ngủ.

-Là cậu chủ…_TaePoong nằm lăn ra sàn, thè lưỡi thở hổn hển đứt quãng

-YunHo ấy hả?

-Chứ còn ai trồng khoai đất này nữa_ManDong bình thản liếm láp xong phần sữa tươi của mình mới lững thững lượn ngang qua_”Gieo gió gặt bão”, đằng này cậu ấy dám khiêu khích cả lốc xoáy thì sẽ hứng sóng thần cũng phải đạo thôi.

Hmm… tình hình căng thẳng lúc này chính là bởi ảnh hưởng của cuộc nội chiến xảy ra ngay sau concert mùa xuân năm 2014. Khoảnh khắc lịch sử bùng nổ tại sân vận động Jamsil khi hơn 30.000 fan đã trợn mắt… à,… ý là tận mắt chứng kiến bậc đế vương của sân khấu Jung Yun Ho kết thúc màn trình diễn sexy dance của mình bằng cảnh hot ôm eo (gần như) kiss vũ công nữ. Tuy nhiên là tư thế xoay lưng lại ống kính máy quay nên chuyện gì thực sự xảy ra đằng sau đó thì cậu ấy biết, cô ấy biết, và những người nhìn thấy biết.

-Thà rằng cứ uốn éo quanh cái cột mic trông còn tử tế hơn._Harang hếch mũi nhăn nhó

-Thật íh_TaePoong cũng gật gù tán thành_Máy quay chiếu sát đến mức nhìn rõ cả lỗ rách trên tất quần của cô ta này.

-Mấy cậu thành kiến với người ta quá đi. Đã tủi thân bị YunHo chơi ác rồi, lỡ mà mắc thêm chứng tự kỷ ám thị nữa thì tội nghiệp lắm đó.

-Ừ. Dù gì cũng được vòng 1 chắc chắn bự hơn JaeJoong mà.

-Ai dám chắc đó không phải hai bịch xylicol chứ.

-ManDong, cậu mới thực sự là kỳ thị cô ta ấy!

-ĐỪNG CÓ NGỦ, MINNIE!!!

Ouch… Xiahki láo toét! Không đâu chọi nguyên cả cục xương nhựa to thế, có tin tôi châm lửa đốt trụi đuôi cậu không hả?!...

Ừ thì có một vấn đề to đùng vật vã ở đây là mới sáng sớm, YunHo mắt nhắm mắt mở lò dò vào được đến phòng ăn thì đã bị bổ thẳng vào mặt tin sét đánh tung tóe, cháy điện lẹt xẹt… “JaeJoong hyung á? Vừa nãy đã xách hành lý đi rồi. Nói là không về đâu, bảo hyung khỏi tìm”

Eh…?

“Xách hành lý đi rồi?”

Eh…?!

“Không về đâu”

Eh…?!!

“Khỏi tìm”

EHHHHH…

“LÀ SAOOO…???”

Đầu đuôi sự tình chính là thế. Ngày cuối tuần “trời cao trong xanh, sương sớm long lanh”, JaeJoong đã lẳng lặng khăn gói quả mướp xuất cung “người ra đi đầu không ngoảnh lại”… Tất nhiên YunHo “mong manh dễ vỡ” bị đả kích ghê gớm khủng hoảng lắm. Còn tổn thương sâu sắc hơn cả viễn tưởng kinh hoàng một ngày… sau bữa ăn, ChangMin ngoan hiền chợt lên tiếng nhỏ nhẹ bẽn lẽn “Để em rửa bát cho” ấy.

Hự… A… Ack… kkk… !!! Khoan đã… Chuyện… Chuyện gì vậy???...

-Minnie thật quá lạnh nhạt, bạc bẽo mà…

Cả mảng trời phía trước tôi đổ sập xuống tối sầm choáng váng…

-Ngay cả lúc này, cậu ta vẫn bàng quan, vô tâm… không thèm đếm xỉa nỗi bất hạnh gia cang tan nát của tôi… hức… ANTI MINNIE KHÓ ƯA!!!

Cái con quái vật lắm lông chết dẫm này…!!!

-Không phải Minnie lãnh cảm không muốn lên tiếng… mà là cậu đang ngồi đè lên cậu ta đấy, Vick._Giọng Harang trầm trầm ngân vang lạnh lẽo

-Hả ?...

Làm ơn… xin hãy trả lại ánh sáng cuộc đời tôi…




..
.​

Quả nhiên hậu cung là chốn thị phi thâm độc đáng sợ mà cạm bẫy nguy hiểm luôn rình rập treo lơ lửng. Có lẽ cần phải nghiêm túc bàn bạc suy tính lại chuyện gả cô chủ vào cái động bát quái này chăng… Tôi tuyệt đối không muốn khép lại trang sử vàng chói lọi rực rỡ của đời mình bằng bản cáo phó hoành tráng: chẳng may bị đè bẹp mà chết và được an táng dưới mông Vick! Rùng mình khi nghĩ tới khối lông trắng khổng lồ to gấp cả chục lần mình ấy… tôi khẽ thở hắt ra trong vô vọng và duỗi chân, tựa đầu lên đó bắt đầu lim dim giấc ngủ chập chờn kéo đến.

Br… Brummm…

Hửm?... Cái thứ thanh âm hỗn tạp ồn ào này đáng ra không nên xuất hiện cả trong cơn mơ yên ả êm đềm của tôi chứ nhỉ?

Brrr… Ket… Ketttt…


Một sự chấn động rung chuyển cùng tiếng động cơ phanh gấp. Tôi cũng theo quán tính trôi tuột cả người ngã đập vào thành ghế phía sau và bừng tỉnh hẳn, bật dậy thảng thốt ngó nhìn dáo dác xung quanh. Ôi không… Chiếc mui trần trong gara mà tôi mò mẫm leo lên kiếm một chỗ yên bình trên ghế sau để “quy ẩn giang hồ” lại chính là xe của YunHo. Chúa dạy cấm có sai, “tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa”… Có lẽ nào số tôi nhất định phải ba chìm bảy nổi với nhà họ Jung này sao?!

...
 
Top