Bài học nhỏ từ câu chuyện của mẹ con nhím

Trong chuyên mục '[☼] Xúc cảm' đăng bởi heokool, 13/4/2012. — 1.696 Lượt xem

  1. heokool

    heokool Cà rốt, trứng hay hạt cà phê? Thành viên thân thiết

    Bài học nhỏ từ câu chuyện của mẹ con nhím

    Ở một khu rừng nọ có hai mẹ con nhím sống với nhau dưới gốc một cây cổ thụ. Nhím con còn bé lắm nên thấy gì nó cũng tò mò hỏi mẹ, nó hỏi mẹ tại sao lá cây mầu xanh, tại sao trời lại mưa tại sao có mây bay gió thổi... Nhím mẹ âu yếm nhìn con trả lời :

    - Vì chúng được sinh ra như thế, khi nào lớn lên con sẽ biết

    - Mẹ ơi thế tại sao trên mình mẹ lại có nhiều lông sắc nhọn như thế

    Nhím mẹ lại âu yếm xoa đầu con trả lời: "Khi nào lớn lên con sẽ biết"

    Nhím con chỉ biết mang những câu hỏi vào giấc ngủ với ý nghĩ sáng mai nó sẽ lớn hơn, cho tới một ngày kia nó sẽ thành người lớn và có câu trả lời cho tất cả

    Thời gian trôi qua, cái ngày mà nó chờ đợi cũng đã đến, đó là ngày đầu tiên nhím mẹ đồng ý cho nó rời khỏi tổ để tự tìm kiếm thức ăn. Nó vui mừng và hồi hộp bò ra khỏi tổ. Quãng đường của nó cứ xa dần xa dần, nhưng lần nào quay lại nó cũng thấy nhím mẹ đang ở phía sau - cặm cụi và lo lắng. Điều đó khiến nó không vui vì nó nghĩ nó lớn rồi nó muốn một mình tìm hiểu thế giới này. Đôi mắt nhím mẹ luôn dỗi theo khiến nó cảm thấy như mẹ nó vẫn coi nó là trẻ con...

    - Mẹ về đi con muốn đi một mình !

    Nó́ giận dỗi xù những cái lông sắc nhọn nói với mẹ

    - Mẹ muốn còn được bên con, giúp con những gì có thể, con cứ đi cứ làm những gì mình thích nhé chỉ cần con đừng nhìn lại phía sau là được mà

    - Không!

    Nhím con lại giận dữ xù những cái lông sắc nhọn


    - Con muốn đi một mình mẹ về đi


    Nhím mẹ buồn rầu lặng lẽ quay lưng chậm chạp và khó nhọc bước đi



    Còn lại một mình nhím con tiếp tục hành trình đến với cuộc sống tươi đẹp, rồi nó gặp và có những người bạn mới. Nào là cáo nào là sóc là hươu... dần dần nó chẳng còn nhớ tới mẹ nữa, cuộc sống của nó giờ tràn ngập niềm vui bên những người bạn mất rồi... Cho tới một ngày kia trong lúc vui chơi nó vô tình bị một cái gai sắc nhọn đâm vào chân. Đau đớn vô cùng nhưng nó chẳng thể nào tự lấy cái gai ra được.

    - Tớ đau quá các bạn ai lấy nó ra giúp tớ với !

    Cáo lại gần nhím định dùng răng cắn cái gai ra

    - Ối! Đau quá tớ không thể lại gần bạn hơn đc vì những cái gai trên người bạn

    Sóc cũng sốt sắng định dùng đôi tay khéo léo của nó lấy cái gai nhưng rồi cũng đành chịu không thể lại gần nhím vì những cái lông của nó. Hươu dùng đôi sừng của nó cố gắng gạt cái gai ra nhưng chỉ làm nhím đau hơn.

    Nhím con đau đớn khóc lóc trong sự buồn rầu và bất lực của lũ bạn thì bất chợt nhím mẹ xuất hiện. Nhím mẹ hoảng hốt chạy tới và chẳng để ý tới những cái lông của nhím con, nó gắng sức lôi cái gai đang làm đau con nó.

    Lâu lắm rồi từ ngày chia tay, lúc này nhím con mới gặp lại mẹ, cũng lâu lắm rồi nó mới thấy mẹ nó ở gần nó thế. Nó chợt giật mình nhận ra trên lưng mẹ nó có không ít những cái lông nhỏ - những cái lông nó bắn ra mỗi khi giận dỗi, có rất nhiều cái lớn hơn có lẽ là của anh chị nó, và cả bây giờ khi nó đã trưởng thành, những cái lông sắc nhọn trên người nó lại vẫn cắm thêm lên lưng và làm đau mẹ nó - khi mẹ nó đang cố lấy cái gai ra.

    Bất chợt trong đầu nó hiện lên hình ảnh ngày thơ bé nó hỏi mẹ tại sao trên người mẹ nhiều lông nhọn như thế. Bây giờ nó đã biết những cái lông nhọn đó là của những anh chị nó, của nó và dẫu vô tình chúng vẫn luôn làm đau mẹ nó, nhưng không vì vậy mà mẹ nó rời xa, ngay khi nó đau và chẳng có ai giúp được như lúc này đây mẹ nó liền xuất hiện. Nó đã biết mẹ nó vẫn luôn lặng lẽ ở bên nó trong suốt những tháng ngày qua, âm thầm và khó nhọc bước theo nó trên mọi nẻo đường... chợt nó như chẳng còn thấy đau nữa. Một cảm giác êm ái như trong vòng tay mẹ, như những ngày thơ bé được mẹ ôm vào lòng, xoa đầu và kể những câu chuyện ngoài cái gốc cây kia..
     


    lazydollbôngbéo thích điều này.


  2. bôngbéo

    bôngbéo Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    23/1/2012
    Bài viết:
    731
    Lượt thích:
    347
    Kinh nghiệm:
    0
    Nghề nghiệp:
    Sinh viên
    Nhớ mẹ quá :(
     
Đang tải...

Chia sẻ cùng bạn bè

Đang tải...
TOP