Hoàn Ánh trăng và kẻ 2 lòng

Trong chuyên mục 'Truyện ngắn' đăng bởi chuyencuagio, 9/7/2019. — 497 Lượt xem

  1. chuyencuagio

    chuyencuagio Thành viên mới

    Ánh trăng và kẻ 2 lòng

    Các bạn có thể nghe câu chuyện qua giọng đọc của MC Thanh Hiền tại:
    Kênh youtube: Chuyện của Gió
    Video: MC Thanh Hiền - Chuyện của gió - Ánh trăng và kẻ 2 lòng
    Video Clip này được chèn từ YouTube. Bạn có thể xem trên các trình duyệt có hỗ trợ HTML5.

    -------------------------------------------------------------------------------------------------------------
    Phần em.

    Trăng đêm nay tròn quá dỗi, ánh sáng thanh nhẹ soi vào lòng người. Hắn vẫn luôn gặp em vào những đêm tình như thế, hắn khẽ thì thầm vào tai em vài lời:

    - Sói thích bầu trời nhưng Sói cũng yêu ánh trăng.

    Hắn khẽ hôn lên trán em. Vẻ mặt em hân hoan ngọt ngào và tràn đầy hạnh phúc như hắn chẳng có nói gì, hắn chỉ một lòng yêu em. Em yêu hắn nhiều đến thế trong khi hắn lộ rõ bản chất của kẻ hai lòng? Tôi đang ghen đấy em à.

    Ai đó khẽ gọi hắn, một vài cơn gió cuốn ngang bầu trời, đám mây con che đi ánh trăng vàng vành vạnh. Cả phố phường nhộn nhịp chìm vào bóng tối lửng lơ. Hắn vuốt lại mái tóc em thật ân cần, trao cho em những cử chỉ đường mật nhất. Một cái véo nhẹ vào má, hay nụ cười say lòng có phần kiêu ngạo của hắn,... hắn muốn cho em biết một cuộc tình vụn trộm nó thú vị thế nào và đau đớn ra sao ấy. Mà sao em cứ mãi lầm lũi trong một tình yêu sẽ chia như thế, em có biết tôi đau thế nào không?

    Hắn cất bước rời đi. Bước chân nhanh nhẹn, lạnh lùng, đáng người chững chạc đầy cao ngạo, và cái đầu nghiêng nghiêng chẳng ngoảnh nhìn em lấy một lần. Hắn khuất bóng rồi bỏ em chơ vơ với bóng tối. Em nhìn lên bầu trời hoanh lạnh, như chính cõi lòng em, ánh mắt thù hằn và căm ghét với ánh ánh trắng cao. Bầu trời có ghét ánh trăng giống như em không? Tôi không biết.

    Em tựa vào bức tường lạnh khuất sáng , khuất cả ánh trăng. Cuộn người khóc nấc lên. Em ghét hắn, vì em là Bầu Trời, hắn là Sói, và cô ấy là Ánh Trăng. Chỉ có tôi một lòng yêu em, nhung nhớ về em, và là cái bóng của hắn, em biết không? Tôi ước gì em có thể tựa vào vai tôi lúc này, nhưng tôi đã mờ đi và trở về bên hắn, có buồn không em ơi?

    Thành phố Mùa Xuân nhộn nhịp, trên khuôn mặt mọi người tràn đầy vẻ hoan hỉ. Hắn cầm tay một cô gái dìu dắt qua dòng người, thỉnh thoảng họ dừng lại ở một hàng quán bày đủ loại đồ lưu niệm, hắn mĩm cười với cô ấy một cách dịu dàng, ánh mắt chăm chú luôn ẩn chứa nét tinh nghịch và hoang dại. Đó là mùa xuân đầu tiên cả hai ở cùng nhau, cùng yêu nhau một cách chân thành, không toan tính. Tôi nghĩ thế, vì hắn chưa yêu ai cả. Thế còn em, hắn có yêu em không? Chỉ có tôi yêu em thôi.

    Ánh trăng vẫn cao, vẫn tròn. Vào những ngày trăng tròn, sói là một con thú thật sự. Tiếng hú vang vọng bất giác truyền từ nơi xa khiến tôi rợn người, làm hắn chú ý. Hắn đói, đói những cuộc tình, và em đã là con mồi của hắn. Rồi cô ấy cũng thế thôi. Không khí vẫn náo nức, không ngừng lan tỏa. Mọi người vẫn vui, cô ấy vẫn vui, duy chỉ có hắn còn vui.

    Vài đôi ngày trôi đi. Ánh trăng lẳng lặng biến mất khỏi bầu trời. Có vài cơn gió mùa nhộn nhạo bủa vây bầu trời. Sói lang thang.

    Hắn thô lỗ nắm lấy tay em mà kéo đi, chẳng dịu dàng chút nào. Hắn liếc nhìn những gã trai quanh em một cách nguy hiểm. Như em là của hắn, của riêng hắn. Em vùng khỏi tay hắn , vội chạy đi. Hắn khác quá. Nước mắt em tuôn rơi và lặng yên, em bần thần khi hắn nắm lấy tay em, nhẹ nhàng và dịu dàng làm em dao động. Hắn luôn biết cách dỗ dành con gái, hắn quá nguy hiểm. Em à!

    - Đừng giận Sói. Vì Sói rất thích bầu trời.

    Hắn giúp em lau đi những giọt nước mắt còn đọng lại, nhưng nước mắt em vẫn rơi, em cố nhắm nghiền đôi mắt để ngăn dòng nước mắt, nhưng sao không thể. Hay phần nào trong em đã biết hắn là kẻ dối gian, chỉ có trái tim em còn cố chấp?

    - Sói thích bầu trời hay Sói thích những vì sao trên bầu trời?

    Giọng em run run, rời rạc và nấc nghẹn. Chẳng biết sao sống mũi em say xè, nức nở, hay em yêu hắn rồi? Tôi sẽ ghen, em đấy.

    Thành phố chợt tắt ngấm ánh đèn, bóng xô đẩy nhau đến cạnh hắn như muốn nói vài lời tâm tình. Em thoáng sợ hãi, hắn đặt ngón tay lên môi em, ra hiệu cho em im lặng, tay hắn đặt lên vai em như để nói:"có anh ở đây rồi".

    Ánh sáng một làn nữa lan đi, bóng tối rời đi trong khó chịu. Chỉ vài giây ngắn ngủi mà sắc mặt em thay đổi đi rất nhiều, nước mắt em không còn rơi, em thôi nức nở, và vẻ mặt thẩn thờ xen lẫn hốt hoảng. Hắn rời đi theo tiếng gọi của một cơn gió lạ, đậm hương và nồng nàn. Như hắn đã từng nói về em, sự ngọt ngào của bầu trời thanh tao.

    Em biết đấy. Sói là kẻ hai lòng. Sói không thể chỉ yêu một bầu trời hay một ánh trăng, Sói yêu bất kì ai. Chỉ có tôi là chung tình, là một lòng yêu em. Mà có sao em chẳng một lần quan tâm? Cái bóng này yêu em từ lâu.

    Đã từ lâu khi bài tình ca của bầu trời và mặt đất ngân vang. Sói chỉ luôn hướng về bầu trời và khát khao. Sói ghét những cơn gió cứ vờn quanh bên bầu trời, cố cắt cứa lời thì thầm sói chỉ dành riêng cho bầu trời. Chẳng có ai nguyện chúc phúc cho cả hai, chỉ có mưa là nguyện vì cả hai mà cầu chúc. Giọt mưa cứ tí tách rơi như ca vang bài tình ca của bầu trời và mặt đất.

    Mái tóc tôi ướt đẫm mưa, chắc vậy, những giọt mưa cô đọng không ngừng rơi xuống. Em ghét tôi từ khi tôi nhìn em vui say bên người khác, một kẻ có nụ cười tinh ngịch và cử chỉ dịu dàng, em đẩy tôi đi như hai ta đã chấm dứt, em quên rồi? Tôi cười, tôi vẫn thói quen cũ, vẫn âu yếm má em mỗi khi em giận dỗi, em chỉ cố né đi. Tôi dơ bẩn, tôi biết.

    - Sói có nghe thấy bài tình ca của bầu trời và mặt đất.

    - Đừng ngớ ngẩn như thế. Tôi không phải bầu trời và Sói cũng không phải mặt đất. Vả lại, bầu trời và mặt đất không thể ở cùng nhau, cả hai chỉ có thể đau đớn nhìn nhau từng ngày qua ngày.

    Em hét lên, gã vỗ về em, gã nhìn về tôi, khinh bỉ. Bất giác tôi mĩm cười. Em là bầu trời, gã là cơn gió, tôi chỉ còn là cái bóng của Sói.
    Nước mắt tôi rơi, tự nhiên, lặng lẽ, không một dự báo nào chảy trôi khỏi khóe mắt, hắn nhìn tôi, khiêu khích, vẻ đắt thắng hiện rõ lên khuôn mặt dù đã sủng ướt. Và tất cả là lý do để hắn trở thành tôi của thực tại.

    Phần cô ấy.

    Cô ấy nhẹ nhàng và dịu dàng như ánh trăng. Mang lại cho sói niềm vui, nụ cười và sự chững chạc, trưởng thành.

    - Sói yêu ánh trăng mất rồi.

    Hắn khẽ cười, ngây ngô, nét hồn nhiên trẻ dại mà ở cạnh em tôi chưa một dám thể hiện. Hắn ghét em và yêu cô ấy, tôi yêu em và không thích cô ấy. Vì cô ấy giành mất hắn của em, vì tôi không thể yêu em. Thôi nào, cô ấy lại cười rồi, có lẽ không quá yêu kiều, nhưng đủ làm tôi bối rối, hắn rạo rực.

    Mưa bất chợt rơi khỏi bầu trời không một dự báo trước, chẳng nhạc, chẳng ca, chỉ là dòng lạnh giá phủ lên đầu, dội xuống người. Như mưa ghét sói, ghét cả hai, chẳng buồn ngân vang bài tình ca của bầu trời và mặt đất. Vô nghĩa.

    Nhưng cơn mưa nặng hạt kia chẳng đủ làm cả hai buồn phiền, họ vui đùa trong mưa, nghịch ngợm như những đứa trẻ. Khi thấm mệt, hắn cõng cô về, điều tôi chưa một lần làm với em, cô ngủ thiếp đi trên vai hắn, và chỉ như một sự vô tình nào đó, hắn ngoái nhìn về một hướng hửng nắng cuối trời, môi cô khẽ chạm lên má hắn, ửng đỏ. Trông hắn mới ngờ nghệch làm sao, cả khuôn mặt đỏ lửng, ánh mắt xa xăm mang nét cười, và sự rạng rỡ không sao giấu hết. Hắn chỉ vừa mới đặt chân đến nấc thang đầu tiên của tình yêu, chỉ là khởi đầu, rồi hắn sẽ nhanh chóng giống tôi thôi.

    Ngày không trăng, sói đợi chờ, vẻ thất vọng, chán chờm vẽ khuôn mặt sói ra một dạng thật khó coi. Những vì sao rơi rụng khắp cả bầu trời, thu hút sói, bầu trời tìm sói đấy có nghe không?

    Em đến tìm hắn vào một ngày trăng non mập mờ tối, vẻ đợi chờ và mong mỏi. Tôi mờ nhạt, và chắc là hắn cố ý để em không nhìn thấy tôi.

    - Sói có yêu bầu trời không? Sói đã ghen kia mà.

    Tôi có ghen và yêu em đấy. Nếu em hỏi tôi, tôi sẽ trả lời ngay, chẳng nghĩ ngợi nhiều như hắn làm em lo lắng, phải bối rối chăm chú đợi chờ câu trả lời từ hắn. Hắn thật kiêu ngạo, em nhỉ?

    - Sói là kẻ đa tình, em biết không? Vì khi yêu một người chỉ toàn là thương đau, như một cái bóng cứ lầm lũi và khuất sâu.

    Hắn nói về tôi. Về một người từng yêu em tha thiết, về một người giận em đến vô cùng, chắc hắn cũng ghét em, hắn sẽ không yêu em đâu. Và khi hắn vẫn ở cạnh cô ấy, hắn không yêu thêm bất kì ai, chắc vậy. Như tôi chỉ yêu mình em.

    - nhưng Sói rất thích bầu trời. Nếu em muốn, hãy bắt đầu lại, được không?

    Khi nghe câu ấy, tôi như chấn động, hắn yêu em? Không thể nào. Nhưng em lại vỡ òa, lao vào lòng hắn, lòng hắn có ấm áp như tôi? Em khóc nấc lên, hắn vỗ về trên đôi vai gầy, run rẩy, như hắn thật sự thương em. Mà sao, ánh mắt hắn lạnh như băng, nụ cười cũng hời hợt và sảo quyệt quá. Hắn chỉ muốn trêu em.

    Giá tôi có thể nó em nghe, hắn không phải là tôi yêu em như ngày xưa, hắn chẳng dại khờ yêu em nữa đâu, hắn chỉ muốn trả lại em những đ