Anh chàng Giáng sinh

Trong chuyên mục 'Truyện ngắn' đăng bởi Mây Ôm Núi, 15/3/2020. — 592 Lượt xem

  1. Mây Ôm Núi

    Mây Ôm Núi Thành viên mới

    Anh chàng Giáng sinh

    Noel sắp đến rồi, khí trời đang se lạnh. Miên man suy nghĩ, tưởng tượng ra cái khung cảnh lãng mạn, êm đềm bên chàng trong đêm Noel. Lái xe mà chẳng tập trung gì hết.

    Chuông điện thoại reo, một cô gái tấp xe vào bên đường, dừng xe cạnh một quán cà phê trả lời điện thoại. Tại chiếc bàn ngay sát cửa kính bên trong quán, một chàng trai mặt quen quen đang ôm ấp một cô gái. Cô gái lao ngay vào quán, vớ ngay ly nước trên bàn tạt thẳng vào mặt gã, tiếp theo là một cái tát ra trò. Cô gái tức tối bỏ đi trước sự sững sờ của mọi người xung quanh.

    “Buồn quá! Chán quá! Noel đến rồi! Noel năm nay lại buồn lê thê. Mình ghét Noel”. Hân lại vừa đá anh bạn trai mới quen vài tháng.

    “Đồ chết bẩm dám bắt cá hai tay. Hắn chỉ hứa hẹn hảo huyền. Thế là cuộc tình thứ ba lại tan vỡ”. Hân than thở:

    “Ôi, nữa kia của mình giờ đang ở đâu? Làm sao tìm được nữa kia đây, sao mà gian nan thế? Giờ này hoàng tử của mình đang ở phương nao?”

    “Chán quá, chiều hôm nay sếp cho nghỉ sớm về đón Giáng sinh thế mà mình chẳng có chàng nào đi chơi cùng, tụi bạn chung phòng đứa nào cũng có đôi có cặp. Cặp nào cũng có kế hoạch cho tối nay, thế mà mình chẳng có gì. Chán chết! Tối nay đành về nhà ngồi nấu cháo tivi thôi.”

    Thẩn thờ, thẩn thờ tại bàn làm việc, xoay xoay ghế ngồi qua lại, tay gõ gõ bàn phím bâng quơ, chợt nơi cửa phòng có giọng nói vang lên:

    “Chào Hân.”

    Giật mình quay lại, trước mặt Hân là cậu bạn học chung năm lớp 12. Hình như là cậu ấy ngồi ở cuối lớp. Hân sững sờ nhìn người ta trân trân, nhưng cố mãi chẳng nhớ nổi người ta tên gì, Hân lúng ta lúng túng, lắp ba lắp bắp:

    “Chào… chào anh…”

    Quá bất ngờ, Hân chưa kịp phản ứng gì thì người ta đã đứng ngay trước mặt, trao ngay cho cô một bó hồng nhung xinh xắn. Theo phản ứng tự nhiên Hân chỉ biết đưa tay ra đón lấy, trong lòng cô đầy dấu hỏi:

    “Cái gì đây ta? Sao người ta lại tặng mình hoa hồng nhỉ???”

    Hàng tá câu hỏi to tướng lượn lờ trong đầu. Hân chưa kịp nói lời cảm ơn thì người ta lại trao ngay cho Hân một tờ giấy. Hân mở ra, nhìn vào trong, thì ra đó là một lá thư ngắn:

    “Hân thân mến, ngày 24 tháng 12 năm 2010 vào giờ giải lao, mình đang loay hoay lấy tấm thiệp Noel định tặng cho Hân, kèm theo lời mời Hân đi chơi đêm Giáng sinh thì bạn lớp trưởng đáng ghét đã nhanh chân rủ Hân đi trước. Thấy Hân cười tươi rói nhận lời, lòng mình đau lắm, buồn lắm, nhưng mình chẳng biết phải làm sao. Mình thật là xui xẻo mà. Sáng ngày hôm sau, nghe một đứa bạn hỏi tối qua Hân đi chơi có vui không, Hân vẫn cứ nụ cười tươi tắn, quyến rũ đó đáp, Hân khiến hy vọng của mình hoàn toàn tan nát. Mình biết là mình hết cơ hội rồi, mình chỉ dám len lén nhìn Hân từ xa mà thôi.”

    Hân tức tối thầm nghĩ: “Oan uổng cho mình quá, đâu có ai biết Noel năm đó thằng lớp trưởng nó cho mình leo cây chứ có đi chơi được gì đâu. Chỉ vì căn bệnh sĩ của mình quá nặng nên mình mới khoe khoang là đi chơi với nó rất vui. Ụa, sao người ta lại đưa cho mình đọc thư này nhỉ???”

    Ngẫng đầu lên nhìn người ta định hỏi, nhưng chưa kịp nói gì thì người ta lại dí tiếp vào tay mảnh giấy thứ hai:

    “Suốt năm lớp 12, tâm trí mình lúc nào tràn ngập hình ảnh của Hân, nhưng mình lại chẳng dám ngỏ lời. Rồi mình mất liên lạc với Hân kể từ kì thi tốt nghiệp lớp 12, mình dò hỏi mãi đến năm thứ hai đại học mới biết chỗ trọ của Hân. Khoảng một tuần trước Giáng sinh 2012, mình tìm đến chỗ của Hân nhưng Hân lại không có ở nhà. Chờ suốt mấy tiếng đồng hồ nhưng thấy Hân vẫn chưa về mình đành gởi lại lời nhắn cho cô bạn cùng phòng với Hân. Chiều ngày 24 tháng 12 năm 2012, mình lại tìm đến chỗ trọ của Hân, đó là lần đầu tiên gặp lại Hân sau hai năm dài đăng đẳng, chưa kịp nói gì thì Hân vẫn nụ cười xinh xắn đó, nụ cười ám ảnh mình mãi đã nhanh miệng bảo: - Xin lỗi nha, mình có đứa bạn đang chờ bên ngoài nãy giờ, mình phải đi liền bây giờ, xin lỗi cậu nha. À, con nhỏ Hạnh cùng phòng với mình nói nó thích cậu lắm, tối nay nó không có ai rủ đi chơi, hay là cậu rủ nó đi đi hen, bye. Lúc đó mình hụt hẫng lắm, mình tự hỏi liệu Hân có biết mình định nói gì không, có lẽ Hân thật sự rất vô tư. Thôi rồi, mình lại chậm chân nữa rồi. Rồi không lâu sau đó mình quyết định đi du học như một cách để cố quên đi Hân vì mình biết giờ mình chẳng còn cơ hội nữa. Không biết Giáng sinh năm đó Hân có vui không???”

    Hân tức thầm: “Lại trách oan mình nữa rồi, tối đó mình có đi chơi được đâu, đứa em bị tai nạn phải vào viện cơ mà. Cũng vì mình cho đứa bạn leo cây mà sau này nó xù mình luôn. Có ai hiểu cho tui đây trời…”

    Ấm ức quá Hân định mở miệng biện giải, thì người ta lại đưa tiếp mảnh giấy thứ ba:

    “Một thân một mình nơi xứ người, dù mình đã cố vùi đầu vào đống sách vở nhưng vẫn không sao quên được Hân, hình bóng Hân lúc nào hiện ra trong tâm trí mình. Ngồi học nơi giảng đường, mà mình cứ lầm tưởng mái tóc dài của một bạn nữ là mái tóc của Hân. Đi dạo trong khuôn viên của trường, nhìn thấy một cô gái Việt tung tăng trong tà áo dài tham gia một lễ hội của các bạn sinh viên người Việt mình lại nhớ đến dáng vẻ thướt tha của Hân trong tà áo dài trắng tinh thuở nào. Một lần tình cờ ghé xem một buổi biểu diễn văn nghệ của các bạn sinh viên người Việt, một bạn nữ với khuôn mặt hao hao giống Hân, cất giọng hát một bài dân ca Việt khiến mình hồi tưởng đến ngày 20 tháng 11, cái ngày Hân đứng trước lớp hát tặng thầy chủ nhiệm bài “Bụi Phấn”. Có lần vào thư viện mượn sách vô tình đụng phải một bạn nữ làm rơi cả chồng sách trong tay bạn ấy, mình lại nhớ đến hồi nào mình cũng từng đụng phải Hân, rồi lúng ta lúng túng giúp Hân nhặt từng quyển vở. Ôi sao những kỉ niệm ngọt ngào khiến mình nhớ mãi! Hân… mình muốn nói với Hân, mình đã xem Hân như một phần trong cuộc sống của mình kể từ ngày ấy, mình cảm thấy thật khó khăn khi phải trãi qua từng ngày, từng ngày khi không được nhìn thấy nụ cười duyên dáng, hồn nhiên của Hân, không nghe được tiếng nói ngọt ngào của Hân, không được nhìn thấy mái tóc đen tuyền óng ả của Hân. Mình… mình… muốn nói rằng MÌNH THẬT SỰ RẤT YÊU HÂN, nhưng vì không biết làm sao ngỏ lời với Hân nên đành gởi gắm tình cảm của mình qua những dòng chữ trong lá thư này, liệu Hân có hiểu lòng mình chăng…???”

    Hân khúc khích cười thầm lẩm bẩm:

    “Chu choa, đọc mà thấy nổi cả da gà. Nhưng mà những lời của người ta viết nghe thật ngọt ngào làm sao, thích quá đi mất. Sao trước giờ mình chẳng biết nhỉ, mình cũng vô tâm thật, khiến người ta phải khổ đau ngần ấy năm trời. Ôi, giờ mình cắt tóc ngắn mất rồi,… nhưng mà chắc không sao.”

    Mắc cỡ quá, sung sướng quá, Hân khẽ ngẩng đầu nhìn người ta nhoẻn miệng cười, rồi giả vờ quay mặt đi, chờ đợi người ta nói câu nói mà cô gái nào cũng muốn nghe, thế nhưng chờ mãi, chờ mãi chẳng nghe thấy người ta nói gì, sao người ta ngốc thế.

    “Làm sao đây? Chẳng lẽ chờ tiếp.”

    Rồi Hân cũng nghe thấy tiếng người ta:

    “Xin lỗi, chào Hân.”

    Rồi Hân nghe thấy tiếng chân người ta rời khỏi phòng.

    “Sao kì vậy…? Sao người ta chẳng nói gì hết mà lại bỏ đi? Trời đất! Người ta,… người ta ngốc đến thế sao? Thôi chết, mình giả bộ lộn người rồi…”

    Hân nữa muốn đuổi theo người ta, nữa lại không muốn vì là con gái.

    “Không được, không được, mình không muốn Giáng sinh năm nay lại thui thủi một mình, mình thật sự rung động khi đọc thư của người ta kia mà”, trái tim Hân thúc giục.

    Hân hấp tấp đuổi theo người ta, thấy người ta sắp đi đến chỗ thang máy rồi, Hân lại nhanh hơn, rồi trượt ngã.

    “Ui cha, đau quá, cái đôi giày quỷ này nó hại mình, cho nó đi luôn nè.”

    Hân lột chiếc giày bị gãy gót ra quăng sang một bên.

    “Trời ơi! Người ta sắp vào thang máy rồi”, Hân lồm cồm bò dậy, hướng về phía thang máy la to:

    “Nè…nè…, chờ chút…”

    Người ta quay đầu lại, người ta nghe thấy rồi. Hân đứng dậy từ từ tiến về phía người ta, mặt Hân hầm hầm trách móc:

    “Nè, đi đâu vậy? Sao hỏng nói gì mà đi liền vậy hả? Làm… làm người ta té đau muốn chết nè… rồi… còn bỏ đi nữa…” Hân vừa cúi đầu vừa nói, còn một tay chụp lấy tay của người ta, giữ thật chặt rồi nói tiếp.

    “Đồ ngốc”, Hân nói rồi làm ra vẻ muốn giơ tay ra gõ lên đầu người ta một cái.

    Lúc này chàng trai mới mở miệng nhưng cũng chẳng nói được gì ngoài mấy câu lắp bắp:

    “Hân, mình… mình… muốn nói… là… mình…”

    Hân cười khúc khích đưa tay lên bịt miệng người ta lại:

    “Suỵt, thôi khỏi cần nói, người ta hiểu rồi, chẳng phải đã nói hết trong thư rồi sao, cái người gì… mà nhát quá trời.” Hân lại bụm miệng cười khúc khích, lôi lấy tay người ta, nhéo mắt:

    “Hì hì, đi thôi, nhưng phải bắt đền cho người ta đôi giày mới đó.”

    “Hạnh phút thiệt, Noel năm nay là Noel đẹp nhất của mình. Không có gì tuyệt vời hơn tình yêu. Giờ mình có nó rồi.”
    ***HẾT***​
    Tác giả: Mây ôm núi
     


    Miyoko thích điều này.


  2. Mây Ôm Núi

    Mây Ôm Núi Thành viên mới

    Tham gia:
    15/3/2020
    Bài viết:
    21
    Lượt thích:
    12
    Kinh nghiệm:
    3
    Đây là truyện ngắn đầu tiên mình viết, nhịp điệu câu chuyện có nhanh quá không vậy mọi người?
     
    Miyoko thích điều này.
Đang tải...

Chia sẻ cùng bạn bè

Đang tải...
TOP