Ai Cũng Có Chocolate Cho Ngày Valentine

Trong chuyên mục 'Truyện ngắn' đăng bởi thanhthanh1909, 27/11/2016. — 9.482 Lượt xem

  1. thanhthanh1909

    thanhthanh1909 Thành viên mới

    Ai Cũng Có Chocolate Cho Ngày Valentine

    [​IMG]

    - Em mua tặng bạn gái à?- Chị bán hàng nở nụ cười ngọt lịm nhìn Huy đang lúng túng giữa rất đông những cô nàng đang chọn chocolate tíu tít trong cửa hàng xinh xắn.
    - Vâng... Chị chọn giùm em.
    Huy cầm hộp chocolate trên tay, cẩn thận lách ra khỏi cửa hàng đông nghẹt ngày Vaientine, không mảy may biết rằng Giang đang nhìn theo với vẻ mặt như bị bùa Choáng đánh trúng.
    ***
    Lần đầu tiên nó gặp Huy cách đây vài năm, khi đang lang thang... trong rừng. Khu di tích cũ, nó tin là hiếm ai đến đây một mình. Người ta chỉ đến đây trong những buổi đi chơi nhóm xôm tụ, dịp sinh nhật, hoặc vào ngày lễ Tết, người đông nghẹt. Còn Giang, nó thi thoảng vẫn đạp xe tới đây từ sau lần chia tay với tình iu đầu tiên của nó. Không, người đầu tiên mà nó có tình cảm mới đúng, vì người ta vẫn hẹp hòi chẳng chịu xếp tình yêu một phía vào list tình-yêu-thực-sự. Sao cũng được, nó vẫn đến đây, lẩm nhẩm vài bài thơ nó viết, ngân nga mấy bài hát, hoặc đứng lặng ngắm cảnh, cũng có khi mang theo cái máy ảnh. Ngay cả khi đã quên phéng bạn kia rồi, nó vẫn không thay đổi thói quen. Giang vẫn cười khi nghĩ rằng nếu có ai đó trong đám bạn nhìn thấy nó như thế, hẳn là ngay lập tức nó sẽ bị kết tội... hâm!

    Nhưng khi nhìn thấy Huy, nó mới biết là có kẻ còn dở người hơn cả nó. Huy, một thằng con trai đích thị, hôm ý, đang... hái hoa!

    - Bạn ơi! Tặng bạn này!- Huy cười toét, ơi ới gọi nó.

    Nó nhìn Huy trùng trùng, vốn không định bóp phanh nhưng không hiểu sao rồi cũng đi chậm lại. Nó với lấy bó hoa trắng muốt, (bây giờ nó chỉ nhớ được là mấy bông hoa đó màu trắng) thì Huy rựt lại, cười cà chớn, chìa cho nó mấy bông hoa màu nâu xỉn xỉn. Xấu hơn, nhưng thơm. Nó biết vì đã có lần bọn "thổ địa" trong lớp, mang tới. Rừng nhiều hoa thơm lắm, có điều không phải thổ địa, nhưng rồi ngay lập tức nó biết tên kia cũng chẳng phải là “dân bản xứ":

    - Sao bạn mang được xe vào đây?
    - Có gì đâu, "gà" mới đi cổng chính thôi, có một chỗ hở rào mà!

    Nó nói, rồi phóng vụt đi. Đáng lẽ lúc truớc nó đã không dừng lại, nhưng có lẽ là vì cảnh hồ nước phẳng lặng khiến đầu óc thư thái hơn, và nó mở lòng ra một chút. Mà nó cũng quên chưa nói cảm ơn.

    Hôm nhập học lớp 10, nó gặp lại Huy trong lớp. Có lẽ đó là duyên số. Ý nghĩ đó hơi vớ vẩn, nhưng thời gian đã chứng minh là nó đúng. Hai đứa ăn rơ đến lạ, chẳng mấy chốc đã chơi với nhau cực thân.

    Bọn trong lớp trêu chọc ầm ĩ cả lên. Giang mặc kệ, trêu chán thì thôi. Vì cả Giang, Huy và cả bọn nó đều biết rằng Phan Thanh Giang va Đỗ Quang Huy là một đôi bạn cực-kì-trong-sáng.

    ***

    Valentine! Có lẽ chẳng có gì cần nói thêm về cái ngày này. Ai cũng có chút ngóng đợi ngày này, có lẽ thế, cho dù là Giang, con bé hiện chẳng thích ai mà cũng chẳng có ai thích nó, cũng âm thầm đếm lịch cho đến ngày Valentine.
    Tất nhiên, việc một hot boy nào đó tới trước mặt và tặng quà cho nó là một điều quá-sức-tưởng- tuợng. Thế nên, Giang chẳng cấm mình "phiêu" một tí với các hình ảnh rồ măng tích bay lượn lởn vởn trong không trung, nhưng lúc về lại mặt đất lại khổ sở với ý nghĩ: "Nhân vật nữ chính thì có rồi, nhưng tìm đâu ra nhân vật nam???". Giang ngạc nhiên khi thấy Huy vẫn rất bình thường, cười toe toét và trêu chọc mọi người, nói chuyện như không với nó, chẳng nhận ra con bạn thân đang... đau khổ ra sao. Nhưng rồi thì nó cũng nhận ra bên cạnh mình là thằng bạn, tuy cũng gal-lant ra phét nhưng vẫn vô cùng tồ tẹt, chứ không phải là một chuyên gia tâm lí. Thế cho nên Huy không nhận ra nó đang... chán đời là điều hoàn toàn dễ hiểu. Nhất là khi nó lại không tỏ vẻ gì là đang buồn chán cả (tỏ vẻ chán đời trong Valentine là một cách tự sát tuyệt vời với việc khiêu khích dư luận!).

    Nhưng đến khi chứng kiến Trang - con bạn vẫn được xem là "thất tình chuyên nghiệp” hí hửng nhận quà, thì Giang không thể chịu đựng thêm được nữa. Nó nhìn Huy bằng ánh mắt thảm thiết hết mức có thể:

    - Huy ơi!
    - Ơi!
    - Tớ muốn được ăn chocolate!

    Thằng bạn, người mà nó vẫn tưởng là đủ dịu dàng và tinh tế, giờ đây hiện nguyên hình bản chất bộc tuệch- ngoác miệng ra cười ha hả vào mặt nó:

    - Thì tự mua mà ăn!
    - Tất nhiên rồi, tự túc là hạnh phúc - Nó cũng cười, cố chữa thẹn- chiều cậu chở tớ đi mua nha!
    - Chiều tớ bận!- Huy chỉ nói có thế rồi lảng đi.

    Đấy! Và vừa lúc nãy thôi, nó thấy Huy đi mua chocolate cho bạn gái!

    Chẹp chẹp, bạn gái thì kệ bạn gái, bạn gái của Huy chứ có phải bạn gái của nó đâu. Nó chỉ giận Huy có "người ý" mà không thèm báo cho nó một tiếng, cái đồ coi thường anh em, cái đồ "trọng sắc khinh bạn". Nhưng có lẽ trong lòng nó không chỉ có bấy nhiêu cảm xúc. Hình như có cả buồn và trống rỗng nữa. Nó đang ghen ư? Hay là nó đã thích Huy? Lần này, khác với nhiều lần truớc, nó tua lại môt đống kỉ niệm trong đầu và tự cho phép mình kết luận: hình như nó cũng "hơi thích” Huy. Nhưng rồi thì nó cũng nhận ra, đó chỉ là nỗi buồn của một... người mẹ khi thấy con gái... lên xe hoa. Nó ác ý nghĩ thế, và khoái chí với cái ý nghĩ đó.

    Ôi trời ơi, nhưng mà nó đã nói gì với Huy thế nhỉ. Nó chỉ muốn đập đầu vào tường một ngàn lần mà chết quách đi cho rồi!

    - Giang ơi!- Tiếng gọi của Huy cắt ngang dòng suy nghĩ của nó, nó mới chỉ đập đầu xuống gối được khoảng ba chục lần thôi mà. Nó lập cập ra mở cửa.
    - Happy Valentine day!


    Giang bỡ ngỡ cầm hộp quà từ tay Huy, chưa kịp nói gì thì đã bị Huy chặn họng:

    - Yêu cầu quí cố nương giữ trật tự - Huy rút tờ giấy ra, đọc một lèo - Lần đầu gặp cậu, tớ tặng hoa cho cậu vì tuy cậu không phải là bạn gái của tớ nhưng cậu cũng là con gái. Lần này gặp cậu, tớ tặng chocolate cho cậu vì tuy cậu không phải là "người iu" của tớ nhưng cậu là bạn gái tớ, mở ngoặc bạn thân là con gái, đóng ngoặc. Và tặng nhân ngày Valentine vì tớ yêu cậu mở ngoặc theo kiểu bạn bè, cấm “hỉu” nhầm đóng ngoặc. Và không có hoa vì tớ đã sáng suốt tặng hồi đó rồi, đỡ hẳn một khoản. Chấm cảm.

    Giang phì cười trước cái giọng ngang phè phè của Huy, phải cố kiềm chế lắm mới không "Yo” ầm lên và mém chút nữa đã... nhảy lên ôm cổ thằng bạn (tội lỗi, tội lỗi^^). Thay vào đó, nó chỉ nói hết sức thành thực:

    - Ai mà làm người yêu cậu thì sướng lắm đấy!
    Huy khẽ nâng gọng kính, hếch mặt lên một góc
    30 độ:
    - Tất nhiên, Huy mà!
    - Tớ cũng có quà cho cậu nè- Giang lấy ra hộp chocolate - Mua tự ăn, nhưng ăn một mình chán lắm. Tặng lại cho... công bằng.
    - Hê he! Thanh-kiu! - Huy lại cười toét, và nó lại thấy nụ cười của thằng bạn dễ mến vô cùng.

    Rồi nó bỗng thấy trí nhớ cảm xúc tự động tua lại cái khoảnh khắc nó nhận ra cái sự "hơi thích" với Huy. Thế thì là sao nhỉ? Hừm hừm! Thôi kệ đi! Hôm nay là Valentine mà!

    JAINIE (hoa học trò 1005)
     




Đang tải...

Chia sẻ cùng bạn bè

Đang tải...
TOP