Yến Chi Hạ
Thành viên
- Tham gia
- 11/3/2025
- Bài viết
- 3
Chương 2: Sóng Ngầm Lâm Phủ
Sau một giấc ngủ chập chờn, Lâm Uyển Nhi cảm thấy đầu óc tỉnh táo hơn. Cô ngồi dậy, nhìn quanh căn phòng xa lạ, và nhận ra rằng đây không phải là một giấc mơ. Cô thực sự đã xuyên không về triều đại Đại Đường, nhập vào thân xác của Lâm Uyển Nhi.
"Mình phải làm gì đây?" Cô tự hỏi, cảm thấy lo lắng.
Cô biết rằng mình không thể cứ mãi sống trong sự hoang mang và sợ hãi. Cô phải tìm hiểu về cuộc sống của Lâm Uyển Nhi, và tìm cách hòa nhập vào thế giới này.
"Thúy Nhi?" Cô gọi.
"Nô tỳ ở đây, tiểu thư." Thúy Nhi vội vàng chạy đến.
"Hãy kể cho ta nghe về Lâm phủ, về gia đình ta." Lâm Uyển Nhi nói.
Thúy Nhi gật đầu, tuy cô thấy có chút kì lạ nhưng vẫn kể về gia đình Lâm phủ. Lâm phủ là một gia tộc danh giá, có nhiều đời làm quan trong triều đình. Cha của Lâm Uyển Nhi là Lâm tướng quân, một vị tướng tài ba, được hoàng đế trọng dụng. Mẹ của Lâm Uyển Nhi là phu nhân Liễu thị, một người phụ nữ hiền thục, dịu dàng.
"Tiểu thư là con gái duy nhất của Lâm tướng quân và phu nhân." Thúy Nhi nói. "Người nổi tiếng là tài mạo song toàn, được nhiều người ngưỡng mộ."
"Vậy tại sao ta lại bị thương?" Lâm Uyển Nhi hỏi.
Thúy Nhi ngập ngừng một lát, rồi nói: "Tiểu thư... người bị ngã xuống hồ sen."
"Ngã xuống hồ sen?" Lâm Uyển Nhi lặp lại, cảm thấy nghi ngờ.
Cô nhớ lại những gì mình đã đọc về Lâm Uyển Nhi. Cô gái này không hề yếu đuối, vụng về. Tại sao cô ấy lại ngã xuống hồ sen một cách vô tình?
"Có ai chứng kiến chuyện này không?" Cô hỏi.
"Không ạ." Thúy Nhi lắc đầu. "Khi mọi người phát hiện ra tiểu thư, người đã bất tỉnh dưới hồ sen."
Lâm Uyển Nhi nhíu mày. Cô cảm thấy có điều gì đó không ổn. Cô quyết định tự mình điều tra chuyện này.
"Thúy Nhi, hãy đưa ta đến hồ sen." Cô nói.
Thúy Nhi ngạc nhiên, nhưng không dám trái lời. Cô đưa Lâm Uyển Nhi đến hồ sen trong vườn. Hồ sen rộng lớn, nước trong xanh, những bông sen hồng trắng đang khoe sắc.
Lâm Uyển Nhi đi vòng quanh hồ sen, quan sát kỹ lưỡng. Cô nhận thấy có một vết trượt nhỏ trên bờ hồ.
"Có lẽ nào... mình đã bị ai đó đẩy xuống hồ?" Cô tự hỏi.
Cô cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Cô biết rằng mình đang gặp nguy hiểm.
"Tiểu thư, người có lạnh không ạ?" Thúy Nhi hỏi, lo lắng.
"Không sao." Lâm Uyển Nhi nói, cố gắng che giấu sự lo lắng của mình.
Cô biết rằng mình phải cẩn thận. Cô không thể tin tưởng bất cứ ai.
"Thúy Nhi, từ nay về sau, hãy luôn ở bên cạnh ta." Cô nói.
"Vâng, tiểu thư." Thúy Nhi đáp.
Lâm Uyển Nhi trở về phòng, và bắt đầu suy nghĩ về những gì mình đã biết. Cô nhận ra rằng Lâm phủ không hề yên bình như vẻ bề ngoài. Có lẽ có những kẻ đang âm mưu h.ãm hại cô.
"Mình phải tìm ra sự thật." Cô thầm nghĩ.
Cô quyết định bắt đầu điều tra từ những người thân cận nhất của mình. Cô muốn tìm hiểu xem ai là người có động cơ h.ãm hại cô.
"Mình sẽ không để số phận của Lâm Uyển Nhi lặp lại." Cô thầm nghĩ, đôi mắt ánh lên vẻ kiên định.
Sau một giấc ngủ chập chờn, Lâm Uyển Nhi cảm thấy đầu óc tỉnh táo hơn. Cô ngồi dậy, nhìn quanh căn phòng xa lạ, và nhận ra rằng đây không phải là một giấc mơ. Cô thực sự đã xuyên không về triều đại Đại Đường, nhập vào thân xác của Lâm Uyển Nhi.
"Mình phải làm gì đây?" Cô tự hỏi, cảm thấy lo lắng.
Cô biết rằng mình không thể cứ mãi sống trong sự hoang mang và sợ hãi. Cô phải tìm hiểu về cuộc sống của Lâm Uyển Nhi, và tìm cách hòa nhập vào thế giới này.
"Thúy Nhi?" Cô gọi.
"Nô tỳ ở đây, tiểu thư." Thúy Nhi vội vàng chạy đến.
"Hãy kể cho ta nghe về Lâm phủ, về gia đình ta." Lâm Uyển Nhi nói.
Thúy Nhi gật đầu, tuy cô thấy có chút kì lạ nhưng vẫn kể về gia đình Lâm phủ. Lâm phủ là một gia tộc danh giá, có nhiều đời làm quan trong triều đình. Cha của Lâm Uyển Nhi là Lâm tướng quân, một vị tướng tài ba, được hoàng đế trọng dụng. Mẹ của Lâm Uyển Nhi là phu nhân Liễu thị, một người phụ nữ hiền thục, dịu dàng.
"Tiểu thư là con gái duy nhất của Lâm tướng quân và phu nhân." Thúy Nhi nói. "Người nổi tiếng là tài mạo song toàn, được nhiều người ngưỡng mộ."
"Vậy tại sao ta lại bị thương?" Lâm Uyển Nhi hỏi.
Thúy Nhi ngập ngừng một lát, rồi nói: "Tiểu thư... người bị ngã xuống hồ sen."
"Ngã xuống hồ sen?" Lâm Uyển Nhi lặp lại, cảm thấy nghi ngờ.
Cô nhớ lại những gì mình đã đọc về Lâm Uyển Nhi. Cô gái này không hề yếu đuối, vụng về. Tại sao cô ấy lại ngã xuống hồ sen một cách vô tình?
"Có ai chứng kiến chuyện này không?" Cô hỏi.
"Không ạ." Thúy Nhi lắc đầu. "Khi mọi người phát hiện ra tiểu thư, người đã bất tỉnh dưới hồ sen."
Lâm Uyển Nhi nhíu mày. Cô cảm thấy có điều gì đó không ổn. Cô quyết định tự mình điều tra chuyện này.
"Thúy Nhi, hãy đưa ta đến hồ sen." Cô nói.
Thúy Nhi ngạc nhiên, nhưng không dám trái lời. Cô đưa Lâm Uyển Nhi đến hồ sen trong vườn. Hồ sen rộng lớn, nước trong xanh, những bông sen hồng trắng đang khoe sắc.
Lâm Uyển Nhi đi vòng quanh hồ sen, quan sát kỹ lưỡng. Cô nhận thấy có một vết trượt nhỏ trên bờ hồ.
"Có lẽ nào... mình đã bị ai đó đẩy xuống hồ?" Cô tự hỏi.
Cô cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Cô biết rằng mình đang gặp nguy hiểm.
"Tiểu thư, người có lạnh không ạ?" Thúy Nhi hỏi, lo lắng.
"Không sao." Lâm Uyển Nhi nói, cố gắng che giấu sự lo lắng của mình.
Cô biết rằng mình phải cẩn thận. Cô không thể tin tưởng bất cứ ai.
"Thúy Nhi, từ nay về sau, hãy luôn ở bên cạnh ta." Cô nói.
"Vâng, tiểu thư." Thúy Nhi đáp.
Lâm Uyển Nhi trở về phòng, và bắt đầu suy nghĩ về những gì mình đã biết. Cô nhận ra rằng Lâm phủ không hề yên bình như vẻ bề ngoài. Có lẽ có những kẻ đang âm mưu h.ãm hại cô.
"Mình phải tìm ra sự thật." Cô thầm nghĩ.
Cô quyết định bắt đầu điều tra từ những người thân cận nhất của mình. Cô muốn tìm hiểu xem ai là người có động cơ h.ãm hại cô.
"Mình sẽ không để số phận của Lâm Uyển Nhi lặp lại." Cô thầm nghĩ, đôi mắt ánh lên vẻ kiên định.