Nụ cười

Thủy Bình

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
6/12/2023
Bài viết
37
Nó lặng lẽ bước đi trên phố, trời đã tối muộn mà nó vẫn chưa về nhà, thì bởi...nó đâu còn nhà để về nữa. Hôm trước, lúc nó còn đang rất hạnh phúc, vào đúng sinh nhật nó khi nó đang đi chơi với bạn và chuẩn bị về nhà, thì nó thấy ngôi nhà của mình đã chìm trong biển lửa. Cảnh sát đã vào cuộc, họ muốn đưa nó đến trại trẻ mồ côi nhưng nó đã chạy đi, nó không muốn đến đó vi ba nó đã từng ở đó và ông bảo nơi đó không tốt chút nào. Nó bước đi không một chủ đích và ngồi xuống ghế đá gần đó, lúc này mới hoàn hồn, nó nghĩ lại về những chuyện đã qua và đột nhiên bật khóc, nước mắt lăn dài trên khuôn mặt nó. Bất chợt trước mặt nó vang lên một giọng nói dịu dàng:
-Em nhỏ, sao em lại khóc?
Đứng đó là một chàng trai có gương mặt với đường nét ôn hòa, mái tóc nâu dài được cột bằng một sợi dây có gắn một chiếc chuông bạc, anh ta nhìn nó, vẫn nở nụ cười.
-Tôi...do tôi không còn nơi để về nữa rồi.
Nó thành thật trả lời, không nghĩ nhiều nhưng mà có lẽ nói ra sẽ ổn hơn nhỉ? Nó không mong cầu sự cảm thông nhưng mà nó thật sự bất ngờ vì hành động tiếp theo của anh ta.
-Hửm, vì điều đó mà em buồn hả?
Anh ta nhìn nó rồi hỏi, vẫn với nụ cười dịu dàng như thường lệ. Nó không hiểu, gặp phải chuyện đó thì ai chẳng buồn, sao anh ta phải hỏi câu này chứ. Nghĩ vậy nhưng nó vẫn trả lời thành thật:
-Đúng vậy, tôi buồn, thậm chí...tôi còn không muốn sống nữa.
Điều nó nói là thật, còn ai muốn tiếp khi tất cả mọi thứ bị cướp đi chứ. Anh ta im lặng một lúc lâu rồi gọi nó:
-Em nhỏ, nhìn này.
Anh ta nói rồi búng tay, một đốm lửa bùng cháy trên ngón tay anh ta rồi hóa thành vô vàn đốm lửa nhỏ và tan ra vào không khí, Nó ngạc nhiên đến mức không tin vào mắt mình rồi nhìn lại anh ta.
-Em nhỏ, em thấy sao, có thấy đẹp không?
Tâm trí nó vẫn đuổi theo những đốm lửa đã tan vào không khí, ngẩn ngơ gật đầu.
-Có lẽ em không tin nhưng trên thế gian này có những người có năng lực đặc biệt như vậy, ta là một trong số đó. Mà biết đâu em cũng như vậy thì sao?
Anh ta nhìn nó và nói ra một điều không tưởng với chất giọng bình thản. Nó vẫn không tin nhưng ánh sáng của ngọn lửa, hơi ấm từ nó tỏa ra, tất cả đều là bằng chứng không thể chối cãi, với lại nó cũng chú ý đến câu nói cuối của anh ta.
-Tôi cũng có thể sao?
-Chà, ai mà biết được. Nhưng khả năng cao đấy, với lại em thấy không trên đời này vẫn còn rất nhiều điều em chưa biết. Hiểu điều đó em còn muốn chết nữa không?
Nó không còn muốn chết nữa nhưng nó có còn nơi nào để về đâu, tiếp tục sống thì nó biết đi đâu bây giờ. Như đọc được suy nghĩ của nó anh ta giờ tay ra và hỏi
-Vậy em nhỏ, em đi theo ta không?
Nó ngẩn ra, chưa biết trả lời thế nào thì anh ta đã hỏi tiếp
-Ta tên Surya, còn em?
-Tôi tên Hana.
Nó trả lời không chút đắn đo, anh ta nhìn nó lại mình cười. Vẫn giơ tay ra, anh ta lặp lại câu hỏi
-Ừm, rất vui được gặp em. Vậy thì em nhỏ, à không Hana, em muốn đi theo ta không?
Nó không hiểu sao lúc đó nó lại nắm lấy bàn tay ấy nhưng có lẽ đó là quyết định đúng đắn.
---To be continue---
P/s: Em lần đầu viết truyện, mong được mọi người góp ý ạ
 
-Ừm, đầu tiên ta muốn dẫn em đến gặp một người đã.
Ngay sau lúc Hana đồng ý đi với Surya, anh ta đã kéo nó đến một tòa chung cư cũ kỹ, anh thản nhiên bước vào chiếc thang máy nhìn như đã không còn dùng được, anh nói với nó:
-Ta nói trước nhé, người chũng ta định gặp không phải người xấu nhưng em nên cẩn thận một chút.
Nó chỉ gật đầu, không nói gì vì nó cũng khá tò mò người đó là người như nào. Khi thang máy dừng lại, anh ta dẫn nó vào một căn phòng nằm ở cuối hành lang. Trước khi bước vào, nó cảm giác ánh mắt anh ta tựa như hoài niệm một điều gì đó, tựa như đang nhớ đến một điều gì đó ở rất xa. Nghĩ ngợi một lúc, anh ta mở cửa bước vào
-Em chào anh ạ.
Khi vừa bước vào, trước mặt nó là một chàng trai với mái tóc nâu xõa dài, ánh mắt sắc sảo đến lạ đang nhìn nó và Surya. Anh ta nhếch môi, câu nói như đùa giỡn nhưng ánh mắt không có ý cười
-Ồ, anh không nghĩ cậu còn nhớ đến anh đấy. Hôm nay giở giời hay sao mà tự dưng đến gặp anh?
-Anh cứ nói như em là đứa vô ơn đến vậy ấy.
-Thì ý anh là vậy mà.
-Anh...
Surya không giận sau khi nghe câu nói đầy sự mỉa mai đó vì anh hiểu, hiểu đó là sự thật nên anh đành im lặng cúi đầu.
-Thôi bỏ đi, vậy rốt cục hôm nay cậu đến đây gặp anh làm gì?
Nghe đến đó, Surya liền chỉ Hana rồi nói
-Anh Chandra, em muốn nhờ anh chuyện của cô bé này.
Chàng trai ấy-người được gọi là Chandra nhìn xuống Hana rồi nhìn lại Surya
-Cậu muốn nhờ anh điều gì?
-Dạ, em vừa tìm thấy cô bé này và em cảm giác cô bé có năng khiếu ma thuật. Em mong anh có thể dạy cho cô...
Chưa đợi Surya nói hết câu, anh đã cắt ngang
-Anh từ chối.
-Ơ...tại sao lại...?
Có lẽ từ đầu anh cũng không kỳ vọng quá nhiều nhưng chắc chắn anh không ngờ đề nghị của mình lại bị từ chối nhanh đến vậy. Chandra vẫn nhìn anh bằng ánh mắt sắc sảo, nói bằng giọng lạnh lùng
-Là cậu tự đưa nhóc ấy về, cậu phải có trách nhiệm, cậu không thể đùn đẩy cho người khác được.
-Em hiểu rồi, vậy em có một việc nữa muốn nhờ anh.
Surya nói bằng giọng khẩn thiết, dù sao thì cũng là phận anh trai, Chandra không đành lòng từ chối nên dùng mắt ra hiệu, kêu anh nói tiếp.
-Từ nay em muốn cùng Hana đi ngao du đây đó, nếu có việc gì thì...
-Được rồi, anh hiểu rồi. Cái này anh đồng ý.
-Em cảm ơn anh.
-Ừ, cơ mà anh có việc muốn nói riêng với cậu.
Nói rồi Chandra đánh mắt về phía Hana. Như hiểu ý, Surya kêu cô bé ra ngoài một lát. Sau khi cô bé ra khỏi phòng, anh liền hường mắt về phía Chandra, thấy vậy, Chandra nhếc môi cười
-Bây giờ cậu có thể nói cho anh lý do thật sự khiến cậu đưa cô bé theo chứ?
-Nếu em nói là vì lòng tốt đơn thuần thì anh nghĩ sao?
-Lòng tốt? Ừ, anh biết cậu tốt nhưng không phải tốt kiểu ngu ngốc, làm điều gì đó mà không suy xét cẩn thận. Thân là anh trai cậu, cậu nghĩ có thể qua mắt được anh sao?
-Thật ra một phần là do em thấy cô bé giống chúng ta, ánh mắt như đã từ bỏ tất cả, em muốn giúp cô bé. Phần còn lại là vì ma lực của cô bé rất giống người đó, nó sẽ...
-...giúp ích cho kế hoạch của chúng ta, đúng chứ?
Chandra nhìn anh bằng ánh mắt như thể đã nhìn thấu mọi suy nghĩ, yên lặng một lúc rồi anh hỏi
-Vậy phần nào nhiều hơn?
-Phần một ạ.
Riêng điều này anh có thể trả lời không lưỡng lự. Hiểu được điều đó, hiểu được điều này, Chandra cười và chuẩn bì nói điều gì đó thì bắt chợt cả hai đều cảm nhận bên ngoài có gì đó không ổn. Surya lao ra ngoài hét lớn
-Hana!
Nhưng cô bé đã không còn ở đó.
---To be continue---
P/s: Mong được mọi người góp ý ạ.
 
-Chết tiệt, sao con bé biến mất được vậy!
Sau khi không thấy Hana đâu nữa, Surya lao vội ra khỏi ngoài nhưng chợt thấy một bức tường vô hình chắn mình lại khiến anh không thể đi ra khỏi cửa được. Anh quay đầu lại thấy Chandra đang đứng đó, nhìn anh với vẻ ngán ngẩm
-Đàu tiên, cậu bình tĩnh lại cho anh. Cậu cứ như này thì sao làm gì được chứ?
-Nhưng lúc này sao em bình tĩnh được chứ, mỗi giây trôi qua, khả năng con bé gặp nguy hiểm sẽ ngày càng tăng lên!
-Cậu cứ bình tĩnh đi đã!
Anh không hiểu, anh nhìn anh trai mình, tại sao anh ấy có thể bình tĩnh đến vậy. Bất chợt trong lòng anh hiện lên một mối nghi ngờ, dù rất nhỏ
-Anh Chandra, chẳng lẽ anh đã biết trước chuyện này sẽ xảy ra?
Nghe thấy câu hỏi đầy sự nghi ngờ của em trai mình, Chandra nhếc môi cười, giọng có phần giễu cợt
-Cậu đoán xem?
-Anh...
-Cậu từ từ, anh chắc chắn cô bé không sao đâu, cậu cứ ngồi xuống đi.
***
Khi Hana đang ở ngoài đợi Surya, bất chợt có một con rồng lao tới quắp nó lên lưng. Nó đang định hét lên thì một thanh niên trên lưng con rồng đã nhẹ nhàng che miệng nó lại
-Từ từ, tôi không định làm gì em đâu.
Khi nó đã bình tình lại, nó liền quay lại nhìn người đó. Đó là một thanh niên trẻ với mái tóc ngắn màu đen nhánh và nụ cười hòa nhã. Anh ta mặc một chiếc áo choàng trắng dài và trên tay là một chiếc chuông bạc được xâu vào một sợi chỉ, nhìn rất quen, hình như giống hệt chiếc chuông của Surya.
-Anh là ai?
Hana nhìn chàng thanh niên đó với anh mặt nghi ngại. Cảm nhận được ánh mặt đó, anh ta chỉ bật cười với nó, anh ta chỉ xuống khoảng không bên dưới, nói với giọng hòa nhã
-Em chưa cần bận tâm về điều đó đâu, em nhìn xuống bên dưới đi. Cảnh quan nhìn từ trên cao xuống, em thấy như nào?
-Ah!
Nó thốt lên một tiếng ngây ngô tựa trẻ thơ, nó không thể diễn tả được cảm xúc lúc này. Làm sao để có thể diễn tả được cảm xúc khi thấy những con đường sáng đèn từ trên cao, sao có thể diễn tả cảm giác từng cơn gió phả vào cơ thể. Tất cả đều thật sự tuyệt với đến đáng kinh ngạc.
-Sao, đẹp đúng không?
Nó ngẩn ngơ gật đầu, tâm trí vẫn còn mải mê ngắm nhìn cảnh tượng trước mắt.
-Em biết không, con người chúng ta luôn muốn được bay lên không trung nhưng sâu thẳm trong đó là khao khát sự tự do khám phá thế giới, muốn biết nhiều hơn về thế giới này.
-Tôi chưa hiểu lằm.
Anh ta nghe vậy, chỉ mỉm cười rồi hỏi nó
-Ừm chưa hiểu cũng không sao, vậy em có muốn ngắm tiếp không?
-Tôi muốn nhưng anh Surya thì...
Anh ta cắt ngang lời nó và nở nụ cười có phần ranh mãnh
-Em không phải lo, dù sao tôi cũng muốn chọc tức thằng nhóc đó. Em cứ ngắm cho thỏa đi, khi nào muốn về bảo tôi. Mà còn nữa...
Anh ta cầm lấy chiếc chuông bạc rồi đưa cho nó
-...khi nào cần tôi, em chỉ cần rung chiếc chuông này, tôi sẽ đến ngay.
Nói rồi, con rồng lại chao lượn trên bầu trời đêm, đưa họ đi khắp nơi thưởng thức cảnh đẹp. Một lúc lâu sao, anh ta nhìn sang nó, thấy nó đã dựa vào mình và ngủ, anh ta cười khổ
-Haizz, ngủ rồi à. Chắc cũng nên trả cô bé về cho nhóc đó rồi.
***
Khi đó, ở tòa chung cư cũ, một cảnh tượng khá quái dị đang diễn ra. Lúc Chandra đang từ tốn ngồi uống trà thì Surya lại bồn chồn không yên, cuối cũng anh ta nóivới giọng mất bình tĩnh
-Em phải đi tìm cô bé thôi, không thể đợi lâu hơn được.
Chandra thở dài rồi chỉ ra ngoài cửa
-Kìa, về rồi kìa.
Bên ngoài cửa là chàng trai với mái tóc đen nhánh đó mở cửa bước vào cũng Hana đang say ngủ trên tay. Surya nhìn thấy người này liền thoáng nhẹ nhõm và sao đó là vẻ mặt cay cú
-Tưởng ai, hóa ra là lão Varja thối.
-Hahaha, ăn nói với sư phụ thế là không được đâu, nhóc con ạ.
 
Quay lại
Top Bottom