Năm 17 tuổi, ta yêu nhau | Phần 1: Chính thức gặp gỡ | Chương 8: An Nhiên - Hoàng Thanh | Cảnh 1: An Nhiên

Tạ Như Huỳnh

Đủ nắng hoa sẽ nở 🥀
Thành viên thân thiết
Tham gia
24/11/2025
Bài viết
230
CHƯƠNG 8: AN NHIÊN - HOÀNG THANH

Cảnh 1: AN NHIÊN

Một tuần học mệt mỏi đã trôi qua, một tuần mới lại bắt đầu.

Hôm nay, sân trường Hoàng Thanh rực rỡ hơn thường lệ, không chỉ vì nắng vàng mà còn vì sự rộn ràng trong những bước chân học trò. Bầu trời trong xanh không gợn mây, báo hiệu một ngày đặc biệt.

Trên lớp, giờ ra chơi bao giờ cũng là lúc nhộn nhịp nhất: tiếng cười đùa, tiếng kéo ghế, tiếng bút gõ lạch cạch xuống bàn, tiếng của những câu chuyện râm ran từ góc này sang góc khác dệt nên một bức tranh học đường sống động.

Trong những tiếng cười đùa ấy, tiếng của một bạn rõ hào hứng:

- Này, các cậu biết gì chưa? Năm nay đội tuyển học sinh giỏi trường mình làm nên lịch sử rồi đó.

Một bạn khác lên tiếng:

- Có chuyện gì thú vị nhỉ?

Trong nhóm đó, một bạn khác giọng rõ to:

- Cậu không biết sao, sáng nay thông tin đi toàn khối rồi mà nhỉ? Như mọi năm thì các môn thuộc ban xã hội như Văn, Địa, Giáo dục kinh tế và pháp luật đều có giải nhưng đáng chú ý là ban tự nhiên lần đầu có giải Nhất.

Một bạn khác cắt lời:

- Môn gì nhỉ?

Không khí giờ ra chơi cứ vậy mà xôn xao cả một góc lớp bởi môn gì và ai đạt giải Nhất vẫn còn là một ẩn số khó đoán. Thi thoảng, vài bạn nói về Thanh Ngọc rồi liếc nhìn sang Thiên Anh, dù vậy, trong lớp 12A2 lúc này lại có một góc rất yên tĩnh, yên tĩnh như cơn gió thoáng qua ngoài cửa sổ - bàn thứ ba từ trên bục giảng tính xuống của dãy cạnh cửa chính đi vào. Thiên Anh tựa nhẹ cằm lên tay, ánh mắt vô thức hướng ra khoảng trời đang phai dần màu xanh, để lại những khoảng trắng mơ hồ. Gió khẽ đung đưa rèm trắng, làm mái tóc cô khẽ bay, để lộ một dáng vẻ trầm lặng hiếm hoi giữa khung cảnh ồn ã.

Kiều Vy chống cằm quan sát cô bạn thân vài giây, môi khẽ cong lên thành một nụ cười gian gian, liền kéo ghế lại gần, gõ nhẹ cây bút vào tay Thiên Anh:

- Này, mày đang nhớ ai thế?

Thiên Anh giật nhẹ mình, quay sang, môi thoáng nở nụ cười:

- Sao lại nhớ ai?

- Còn chối nữa? Từ nãy đến giờ tao thấy mày cứ đơ như tượng, mặt đâm chiêu suy nghĩ điều gì đó. Mà này, thầy Thành thông báo kết quả thi cho mày chưa?

Thấy Thiên Anh vẫn ngơ ngác ra đó, Kiều Vy liền trêu ghẹo:

- Này Tiểu Thiên, đang nhớ Hoàng Nam hả?

Nghe cái tên quen thuộc ấy, Thiên Anh có chút ngượng ngùng, khẽ cười, gập nhẹ quyển vở ghi chép trước mặt lại. Cô im lặng một chút, rồi chậm rãi lên tiếng, giọng như gió thoảng:

- Tao nghĩ là tao từng gặp Hoàng Nam trước cả hôm ở Chuyên Dương Thanh…

Thiên Anh chưa dứt lời, đôi mắt Kiều Vy đã sáng rỡ như vừa được nghe thấy một điều gì đó rất thú vị:

- Thật nhỉ? Mày gặp cậu ấy ở đâu?

- Nhà sách An Nhiên.

Kiều Vy mở to mắt, ngả người lên ghế, ánh mắt có chút không tin nổi:

- Trời đất ơi, chẳng lẽ lại là một câu chuyện ngôn tình nữa! Mà mày chưa từng kể tao nghe nhỉ?

- Chỉ là thoáng qua nên tao cũng chẳng biết nên kể thế nào nữa.

- Thế là như thế nào? Kể mau, kể chi tiết đi!

Thiên Anh cười khẽ, ánh mắt chậm rãi trôi về một buổi chiều cách đây không lâu.

Hôm ấy, trời dịu nhẹ như một bản nhạc ballad mở đầu bằng tiếng piano trong vắt. Thiên Anh đạp xe đến nhà sách An Nhiên, nơi cô vẫn thường lui tới mỗi khi cần một khoảng thở giữa những ngày học hành tất bật. Cô thích mùi gỗ của kệ sách, tiếng từng trang sách được lật khe khẽ như tiếng gió trượt qua tim người, thích cả ánh đèn vàng rọi xuống từng trang giấy như ánh nắng chiều dịu dàng. An Nhiên - một thế giới tách biệt, nơi không ai hỏi Thiên Anh bao nhiêu điểm, không ai nói về kỳ vọng hay áp lực.

Thiên Anh đi ngang qua khu sách kỹ năng sống, lướt tay trên từng bìa sách như đang chạm vào những điều cần học hỏi. Một cuốn sách có tựa đề “Người thương” với dòng chữ: “Hóa ra, có những ấn tượng đầu đời, chẳng cần lời chào, chỉ cần một ánh nhìn là đủ để nhớ mãi về sau” được in rõ nét trên trang bìa khiến Thiên Anh dừng lại. Không hiểu sao, dòng chữ ấy khẽ làm tim cô chùng xuống, cứ như lời nhắc dịu dàng từ một nơi rất xa.

Thiên Anh gập sách, nở một nụ cười lặng lẽ, rồi bước tiếp đến kệ sách Hóa học quen thuộc. Đúng lúc ấy, ánh mắt cô vô tình quét ngang một kệ sách Sinh học gần đó. Xuyên qua khe hở nhỏ giữa những quyển sách nâng cao, phía xa có một người con trai đang ngồi ở bàn đọc sát ô cửa kính: áo sơ mi đồng phục gọn gàng, tay áo xắn cao lộ ra cổ tay trắng, mái tóc hơi rối phủ trán vẫn không che được góc nghiêng điềm đạm.

Người con trai ấy đang chăm chú đọc một cuốn sách dày, trước mặt đặt mô hình cơ thể người mở sẵn. Ánh nắng xuyên qua tán cây rọi làm nổi bật sống mũi cao, lấp lánh của người đó. Dáng vẻ không một chút ngó nghiêng xung quanh, không phân tâm bởi bất kỳ ai cả như trong không gian này chỉ có mỗi cậu và thế giới học thuật của riêng mình - thật tri thức; khung cảnh ấy, thật yên tĩnh và bình yên đến lạ- một thứ gì đó cuốn hút đến khó lý giải.

Đang chìm vào hồi ức thì Thiên Anh trầm ngâm:

- Ngay khoảnh khắc đó, không biết vì ánh sáng, vì gương mặt hay vì cách cậu ấy đang lặng lẽ chìm vào thế giới của mình, tao thấy giống đọc được một đoạn văn rất hay trong cuốn sách cũ kỹ nào đó vậy.

Nghe đến đó, Kiều Vy liền ôm má, thốt lên nhỏ xíu:

- Tiếp nào, tiếp nào!

Thiên Anh bật cười, tay lại mở quyển sổ ghi chép để giấu đi sự ngượng ngùng.

Ký ức vẫn chưa dừng lại. Thiên Anh khẽ nghiêng đầu, tiến lại gần hơn, cô muốn nhìn rõ hơn cái tên ghi trên bảng tên đồng phục người con trai đó, không thấy bảng tên, chỉ nhận ra là đồng phục của Hoa Thanh. Thiên Anh thì thầm trong đầu: “Thì ra là ngôi trường nổi tiếng trai xinh gái đẹp, học giỏi và chăm chỉ ấy”. Thiên Anh còn đang lặng người trước khung cảnh như bước ra từ một bức tranh ấy thì điện thoại trong túi áo rung khẽ.

Thiên Anh giật mình, rút điện thoại nghe máy:

- Dạ con nghe mẹ ơi, con đang ở nhà sách.

Một giọng nói ấm áp từ trong điện thoại truyền đến:

- Mẹ biết. Ông bà ngoại vừa gọi, bảo gia đình mình qua ăn tối, lát con về sớm một chút nhé!

- Vâng ạ, con về liền.

Cúp máy, Thiên Anh nhìn về phía bàn đọc nơi chàng trai vừa ngồi, nhưng chỗ ấy… đã không còn bóng người, người con trai khi nãy đâu rồi nhỉ? Có thể cậu ấy đã đi rồi. Đến khi Thiên Anh rời khỏi nhà sách An Nhiên, tay vẫn cầm theo cuốn sách ban nãy. Chiều tối, bầu trời sẫm màu hơn, những ngọn đèn vàng vừa lên, hắt xuống một bóng mình dài trên vỉa hè lặng gió. Thiên Anh vẫn còn nghĩ về dáng người con trai ấy, góc nghiêng như bước ra từ trang cuối của một cuốn truyện tranh học đường, giống như người ta hay nói: “Người ấy sinh ra để trở thành hồi ức đẹp của ai đó”.

Kiều Vy chốt lại bằng một tràng cảm thán đầy phấn khích:

- Bạn thân của tôi ơi, hay mày viết truyện đi, câu chuyện của mày mà vẽ thành truyện tranh chắc bán được lắm đó!

Thiên Anh vừa cười vừa cúi đầu giấu ánh mắt ngại ngùng:

- Được rồi, đừng trêu tao nữa…

- Không hề trêu nha, tao thấy mày với cậu rất có duyên luôn đấy. Mày gặp cậu ấy trước, đi thi học sinh giỏi cũng gặp nhau, rồi cùng thân thiết với một người. Nói ra tao thấy lãng mạn quá chừng!

Thiên Anh chỉ khẽ cười, trong lòng vẫn còn âm vang câu chữ đã đọc buổi chiều hôm đó và tay cô vẫn đang nâng niu một cây bút mực với ánh mắt trìu mến.

Không khí giữa hai cô gái nhỏ trầm đi khoảng năm giây, bỗng Kiều Vy hào hứng như chợt nhớ ra điều gì đó:

- Mà mày chưa trả lời câu hỏi của tao, thầy Thành thông báo gì chưa?

- Cô nương à, sau giờ ra chơi buổi chiều mới có tiết Hóa mà; với lại thầy đã dặn rằng, nếu kết quả tốt, thầy sẽ thông báo trên lớp để lớp cùng chia vui, còn thầy im lặng thì tự hiểu rồi đó.

Thiên Anh trả lời bằng ánh mắt bình tĩnh như đang chuẩn bị đón nhận một kết quả mà bản thân cô cho là xứng đáng sự cố gắng suốt thời gian qua.

- Đúng là phong cách của giáo viên Hóa kiêm chủ nhiệm lớp 12A2 chúng ta!​

Kiều Vy gật đầu, đưa ngón tay cái đáp lời Thiên Anh./.

-------------------------
Ngày hoàn thành chỉnh sửa: 22/03/2026
 
Quay lại
Top Bottom