Odwin travel
Thành viên
- Tham gia
- 12/9/2024
- Bài viết
- 12
Chỉ đến ngày thứ hai của chuyến đi, mình mới nhận ra một điều khá lạ: mình nói ít hơn bình thường. Không phải vì buồn, cũng không phải vì không có chuyện để nói. Mà vì không cần phải nói.
Ở Villa Hồ Tràm 10 người, nhịp sinh hoạt của cả nhóm chậm hơn hẳn. Buổi sáng, mỗi người dậy một giờ khác nhau. Có người ra sân ngồi uống cà phê. Có người vào bếp lục lọi đồ ăn. Không ai hỏi ai dậy lúc mấy giờ.
Mình thường là người hay nói, hay gợi chuyện. Nhưng chuyến này thì khác. Mình ngồi nghe nhiều hơn. Nghe tiếng nước trong hồ bơi, nghe tiếng cửa phòng mở ra rồi khép lại, nghe những đoạn hội thoại ngắn giữa hai người khác trong nhóm.
Có lúc cả nhóm ngồi chung một chỗ, nhưng mỗi người theo đuổi một suy nghĩ riêng. Không ai cố kéo câu chuyện. Không ai thấy cần phải lấp đầy sự im lặng.
Buổi trưa hôm đó, mình để ý thấy mọi người giao tiếp bằng ánh mắt nhiều hơn bằng lời nói. Ai đó đứng dậy lấy nước, người khác tự động nhích ghế. Ai đó vào bếp, có người theo sau phụ giúp, không cần gọi.
Mình chợt nhận ra: ở villa, đặc biệt là những căn được chọn kỹ, sự thoải mái không đến từ tiện nghi, mà từ việc không phải giải thích quá nhiều.
Odwin Travel từng nói rằng có những chuyến đi không cần quá nhiều hoạt động, vì chính không gian đã đủ để mọi người kết nối lại với nhau. Lúc đó mình gật đầu cho qua. Nhưng sau chuyến này, mình hiểu.
Khi mình nói ít hơn, mình bắt đầu để ý nhiều hơn. Và khi để ý nhiều hơn, mình thấy chuyến đi này sâu hơn mình nghĩ rất nhiều.
Ở Villa Hồ Tràm 10 người, nhịp sinh hoạt của cả nhóm chậm hơn hẳn. Buổi sáng, mỗi người dậy một giờ khác nhau. Có người ra sân ngồi uống cà phê. Có người vào bếp lục lọi đồ ăn. Không ai hỏi ai dậy lúc mấy giờ.
Mình thường là người hay nói, hay gợi chuyện. Nhưng chuyến này thì khác. Mình ngồi nghe nhiều hơn. Nghe tiếng nước trong hồ bơi, nghe tiếng cửa phòng mở ra rồi khép lại, nghe những đoạn hội thoại ngắn giữa hai người khác trong nhóm.
Có lúc cả nhóm ngồi chung một chỗ, nhưng mỗi người theo đuổi một suy nghĩ riêng. Không ai cố kéo câu chuyện. Không ai thấy cần phải lấp đầy sự im lặng.
Buổi trưa hôm đó, mình để ý thấy mọi người giao tiếp bằng ánh mắt nhiều hơn bằng lời nói. Ai đó đứng dậy lấy nước, người khác tự động nhích ghế. Ai đó vào bếp, có người theo sau phụ giúp, không cần gọi.
Mình chợt nhận ra: ở villa, đặc biệt là những căn được chọn kỹ, sự thoải mái không đến từ tiện nghi, mà từ việc không phải giải thích quá nhiều.
Odwin Travel từng nói rằng có những chuyến đi không cần quá nhiều hoạt động, vì chính không gian đã đủ để mọi người kết nối lại với nhau. Lúc đó mình gật đầu cho qua. Nhưng sau chuyến này, mình hiểu.
Khi mình nói ít hơn, mình bắt đầu để ý nhiều hơn. Và khi để ý nhiều hơn, mình thấy chuyến đi này sâu hơn mình nghĩ rất nhiều.