Có những cảm xúc rất kỳ lạ.Khi chưa nhận ra,Ta sống cùng nó mỗi ngày mà chẳng hề để ý.Nhưng một khi đã nhận ra rồi...Mọi thứ đều trở nên khác đi.Một ánh mắt.Một câu nói.Một tin nhắn.Thậm chí chỉ là sự xuất hiện của một người.Cũng đủ khiến trái tim mất kiểm soát.
Sau vụ tin đồn dưới mưa, cuộc sống của lớp 11A1 cuối cùng cũng trở lại bình thường.Ít nhất là trên bề mặt.Không còn ai nhắc đến chuyện Khánh Vy và Khải Nguyên nữa.Không phải vì mọi người tin họ không có gì.Mà bởi vì...Cả lớp đã chuyển sang hóng một drama khác.
Điều đó khiến Khánh Vy thở phào.Nhưng cũng chỉ được vài ngày.Bởi vì cô phát hiện ra...Người phiền nhất không còn là đám bạn cùng lớp.Mà là chính mình.
Buổi sáng thứ tư.Khánh Vy đến lớp sớm.Lớp học còn khá vắng.Ánh nắng đầu ngày xuyên qua cửa kính, trải dài trên những dãy bàn học.Cô ngồi xuống chỗ.Lấy sách ra.Mở đúng trang cần học.Đọc được ba dòng.Rồi ngẩng đầu.Nhìn ra cửa.
"..."
Không thấy ai.Cô cúi xuống.Đọc tiếp.Được năm dòng.Lại ngẩng lên.
"..."
Vẫn chưa tới.Khánh Vy nhíu mày.Rồi lập tức cúi xuống.Tự mắng mình trong đầu. “Mày đang làm cái trò gì vậy?Chờ ai?Có gì đáng chờ?”
Nhưng đúng lúc ấy,Tiếng bước chân vang lên ngoài hành lang.Rất quen.Rất đều.Không nhanh.Không chậm.Cô chưa kịp ngẩng đầu thì đã biết là ai.Một giây sau. Khải Nguyên xuất hiện ở cửa lớp.Vẫn áo sơ mi trắng, Cặp sách đeo một bên vai.Vẫn dáng vẻ sạch sẽ quen thuộc.Vẫn biểu cảm bình thản như mọi ngày.Không hiểu sao,Khánh Vy lại thấy nhẹ nhõm.Giống như vừa xác nhận được điều gì đó.Và chính cảm giác ấy khiến cô giật mình.Càng ngày cô càng thấy không ổn.Rất không ổn.Ví dụ như lúc này.Tiết Anh văn.Giáo viên đang giảng bài trên bảng.Cả lớp cúi đầu ghi chép.Khánh Vy cũng đang ghi.Cho đến khi cây bút hết mực.
"Nguyên"
Cô khẽ gọi.Nguyên quay sang.
"Mượn bút."
Cậu đưa ngay.Không hỏi thêm gì.Khánh Vy nhận lấy.Đầu ngón tay vô tình chạm vào tay cậu.Chỉ một cái chạm rất nhẹ.Thoáng qua.Nhưng tim cô...Lỡ mất một nhịp.Cô lập tức rụt tay lại.Mặt nóng bừng.
"?"
Nguyên nhìn cô.
"Không khỏe à?"
"Không."
"Trông mặt cậu đỏ."
"Chắc do nóng."
Nguyên nhìn lên trần lớp.Bốn cái quạt đang quay hết công suất.
"..."
Cậu không nói.Nhưng ánh mắt rõ ràng viết rằng:“Tớ không tin.”
Khánh Vy lập tức quay lên bảng.Không dám nhìn nữa.
Tan học.Linh kéo cô xuống căn tin.
"Mày bị gì vậy?"
"Gì là gì?"
"Mấy hôm nay lạ lắm."
Khánh Vy cắn ống hút.
"Lạ chỗ nào?"
"Tao nói tên Khải Nguyên là mày đỏ mặt."
"Xàm."
"Không xàm."
"Xàm."
"Tao nói thật."
"..."
Linh chống cằm.Nhìn bạn thân bằng ánh mắt đầy ý vị.
"Khánh Vy."
"Gì?"
"Mày thích nó rồi."
"CÂM MIỆNG."
Tiếng hét vang tới mức bàn bên cạnh cũng quay sang nhìn.Linh cười lăn.Khánh Vy thì muốn độn thổ.
"Mày điên à?"
"Không."
"Không có chuyện đó."
"Ừ."
"Thật?"
"Ừ."
"Cái kiểu trả lời đó là sao?"
Linh cắn bánh.Rồi chậm rãi nói.
"Bởi vì người đang cố thuyết phục tao..." Cô nàng chỉ tay vào Khánh Vy. "...thực ra đang cố thuyết phục chính mình."
Chiều hôm ấy.Khánh Vy về nhà với tâm trạng hỗn loạn.Cô nằm dài trên gi.ường.Nhìn trần nhà.Rồi nhớ tới lời của Linh.
"Mày thích nó rồi."
Không.Không thể nào.Chỉ là bạn cùng bàn thôi.Chỉ là quen hơn người khác một chút.Chỉ là nói chuyện nhiều hơn một chút.Chỉ là...
Khánh Vy úp mặt vào gối.Không nghĩ nữa.Nhưng càng cố không nghĩ.Hình ảnh Khải Nguyên lại càng xuất hiện rõ hơn.Nụ cười rất nhẹ hôm dưới mưa.Câu nói "Tớ không thích để người khác vì mình mà ướt."Tin nhắn mỗi tối.Những lần đưa bút.Những lần nhắc cô học bài.Những lần vô thức quan tâm mà chính cậu cũng không nhận ra.
"..."
Tim cô đập nhanh hơn.Rõ ràng hơn.Và lần đầu tiên,Khánh Vy không thể tiếp tục lừa mình được nữa.
Tối đó,Điện thoại rung.Từ Người tiện đường.
"Câu 3 Hóa làm chưa?"
Khánh Vy nhìn màn hình.Mỉm cười.
"Chưa."
"Bài dễ."
"Cậu làm rồi à?"
"Ừ."
"Giỏi ghê."
Bên kia im vài giây.Sau đó.
"Tâm trạng tốt?"
Khánh Vy khựng lại.
"Sao biết?"
"Cậu vừa khen tớ."
"..."
"Thường ngày không vậy."
Khánh Vy bật cười.Người này đúng là đáng ghét.Tin nhắn mới hiện lên.
"Khánh Vy."
"Hửm?"
"Mai kiểm tra."
"Biết rồi."
"Ngủ sớm."
"..."
Lại là câu đó.Luôn luôn là câu đó.Nhưng không hiểu sao...Cô chưa bao giờ thấy phiền.Khánh Vy nhìn màn hình thật lâu.Ngón tay chần chừ trên bàn phím.Rồi gõ.Xóa.Gõ lại.Xóa tiếp.Cuối cùng chỉ gửi một dòng ngắn.
"Cậu cũng vậy."
Tin nhắn gửi đi.Tim cô đập nhanh hơn bình thường.Mười giây sau.Bên kia trả lời.
"Ừ."
Chỉ một chữ.Nhưng Khánh Vy lại cười.Rất lâu.Bởi vì lần đầu tiên cô hiểu ra một chuyện.Hóa ra,Thích một người...Là khi chỉ cần nhìn thấy tên họ hiện lên trên màn hình điện thoại.Cũng đủ khiến cả một ngày trở nên tốt đẹp hơn.Và ở phía bên kia thành phố.Khải Nguyên đặt điện thoại xuống bàn.Ánh mắt dừng lại rất lâu trên dòng chữ cuối cùng. "Cậu cũng vậy."Không hiểu vì sao.Khóe môi cậu hơi cong lên.Rất nhẹ.Rồi lại biến mất. Nhưng lần đầu tiên,Một bài toán khó trước mặt...Không còn là điều khiến cậu chú ý nhất nữa.