HoangkhanhA
Thành viên
- Tham gia
- 8/3/2026
- Bài viết
- 1
CHƯƠNG I: HUYẾT MẠCH CỦA THẦN
Từ thuở bình minh của nhân loại, bầu trời không mang màu xanh của hy vọng mà bị xé toạc bởi những Vết nứt Hư vô. Từ sâu thẳm những kẽ nứt ấy, lũ Ma thú — những sinh vật không có linh hồn, chỉ có cơn đói vĩnh cửu — tràn xuống như một cơn lũ đen đặc.
Dân lành rên xiết trong lầm than. Làng mạc chỉ còn là đống tro tàn, tiếng khóc than vang vọng khắp những đại lục già cỗi. Loài người lúc bấy giờ chỉ là những con mồi yếu ớt, chờ đợi ngày diệt vong trong vòng vuốt của quỷ dữ.
Giữa lúc tuyệt vọng nhất, từ cõi vĩnh hằng, Nữ thần Aethelgard đã giáng trần. Với đôi cánh ánh sáng và quyền năng của những vì sao, Người không trực tiếp tiêu diệt mọi ma thú, mà quyết định ban tặng "Hạt giống của Thần" cho 5 con người ưu tú nhất, quả cảm nhất của nhân loại.
"Hỡi những đứa con của mặt đất, hãy dùng máu của ta để rèn nên ý chí, dùng sức mạnh của ta để bảo vệ sự sống."
Năm người được chọn đã nhận lấy 5 nguồn sức mạnh tối thượng: Vô hiệu hóa, Kiếm thuật, Ma pháp, Chữa lành và Thao túng không gian. Dưới sự dẫn dắt của Nữ thần, họ quét sạch lũ ma thú trở lại vực thẳm, vá lại những vết nứt trên bầu trời, mở ra một kỷ nguyên mới cho nhân loại.
Sau khi cuộc chiến kết thúc, Nữ thần trở về cõi vĩnh hằng, để lại thế gian cho con người cai trị. Trong 5 vị anh hùng:
Biểu tượng: Một đôi cánh với những chiếc lông vũ là một lưỡi kiếm sắc nhọn cắm thẳng.
Phương Nam: Gia tộc Công tước Solarys (Ma Pháp)
Biểu tượng: Mặt trời rực cháy và con Phượng hoàng.
Phương Đông: Gia tộc Công tước Elowen (Chữa Lành)
Biểu tượng: Cành nguyệt quế và đôi mắt mở rộng.
Phương Bắc: Gia tộc Công tước Nightfall (Thao Túng)
Biểu tượng: Con rối đen và vầng trăng khuyết.
CHƯƠNG II: ĐÓA HOA TRONG THUNG LŨNG SƯƠNG MÙ
Rời xa những lâu đài nguy nga và những cuộc chiến đẫm máu, bối cảnh chuyển đến 1000 năm sau tại Oakhaven — một ngôi làng nhỏ nằm lọt thỏm giữa vùng thung lũng sương mù của biên giới phía Bắc.
Mười lăm năm trước, giữa một đêm bão bùng chưa từng có, một người phụ nữ lạ mặt với chiếc áo choàng rách rưới hớt hải chạy qua những con đường lầy lội của làng Oakhaven. Bà ôm lấy bụng bầu lớn, gương mặt tái nhợt vì kiệt sức và đau đớn.
Bà gõ cửa một ngôi nhà nhỏ ven làng. Khi cánh cửa mở ra, người phụ nữ chỉ kịp thốt lên lời cầu cứu nghẹn ngào trước khi ngã quỵ. Đó là một ca đại nạn. Tiếng thét đau đớn của bà hòa cùng tiếng sấm rền vang. Khi tiếng khóc chào đời của đứa trẻ vang lên, cũng là lúc hơi thở của người mẹ lịm dần.
Bà chỉ kịp để lại một cái tên trước khi nhắm mắt vĩnh viễn: "Apherla...".
Apherla lớn lên trong vòng tay của những dân làng tốt bụng. Ngay từ nhỏ, cô đã bộc lộ sự thông minh đến đáng sợ. Trong khi những đứa trẻ khác còn đang tập đọc, Apherla đã có thể ghi nhớ toàn bộ những cuốn sách cũ kỹ về lịch sử đế quốc.
Năm 7 tuổi, một sự kiện chấn động đã xảy ra. Khi bị một nhóm trẻ trêu chọc, trong cơn tức giận vô thức, Apherla đã khiến toàn bộ đồ đạc xung quanh lơ lửng giữa không trung. Những sợi tơ ma pháp vô hình xuất hiện từ đầu ngón tay cô, trói chặt mọi thứ lại.
Thay vì sợ hãi, cô bé Apherla 7 tuổi lại nhìn chúng với đôi mắt đầy tò mò. Cô bắt đầu dành hàng giờ mỗi ngày để "chơi đùa" với sức mạnh ấy. Và từng bước hiểu được bản chất vấn đề của thứ sức mạnh này.
Năm 12 tuổi, quyền năng Thao túng của cô đã đạt đến mức không tưởng. Lúc này, Leo – một chiến binh ẩn dật trong làng, ông từng là kị sĩ – đã nhận ra thân phận của cô và bắt đầu bí mật dạy dỗ cô để che giấu sức mạnh. Ông biết, đôi mắt tím ấy là minh chứng cho dòng máu thuần chủng nhất của gia tộc Nightfall, một sự tồn tại vừa quyền lực vừa đầy rẫy kẻ thù.
Trong 3 năm qua, ông đã dạy dỗ Apherla hết mình và dạy cho cô về thế giới bên ngoài. Cho đến khi cô tròn 15 tuổi, Leo đưa cho cô một phong thư nặc danh:
"Ta không thể giữ con ở lại thung lũng này mãi. Đây là giấy nhập học của Học viện Sevadus-Nơi nổi tiếng nhất đế quốc đào tạo ra những thiên tài về nhiều lĩnh vực khác nhau. Có một người bạn cũ của ta đã sắp xếp tất cả. Tên con sẽ là Apherla Ravenloft. Hãy đi, học cách làm chủ sức mạnh và tìm ra câu trả lời cho đôi mắt của chính mình."
Apherla nhìn bức thư, trong lòng dấy lên sự hoài nghi. Cô biết Leo đang giấu mình điều gì đó, nhưng cô cũng hiểu rằng Oakhaven đã trở nên quá nhỏ bé đối với sức mạnh đang cuộn trào trong huyết quản mình.
CHƯƠNG III: KHÁT VỌNG DƯỚI ÁNH TRĂNG
Đêm cuối cùng tại Oakhaven, Apherla không ngủ. Cô thu dọn hành trang đơn giản, dắt thanh kiếm gỗ cũ kỹ bên hông và rời đi khi sương mù còn chưa kịp tan.
Khi đi ngang qua Khu Rừng Than Khóc — ranh giới cuối cùng của thung lũng, không gian bỗng chốc trở nên đặc quánh. Một luồng áp lực ma pháp nặng nề đè nặng lên vai cô. Từ trong bóng tối của những tán cây cổ thụ, một sinh vật hiện ra. Đó không phải là một tinh linh nhỏ bé, xinh đẹp thường thấy trong sách vở. Nó là một Tinh linh Ma — một thực thể chiến đấu được hình thành từ tàn tích chiến tranh 1000 năm trước. Nó có hình dáng một con báo đen khổng lồ nhưng cơ thể cấu thành từ khói đen đặc và những tia chớp tím lập lòe. Đôi mắt nó rực lên sắc đỏ của cơn khát máu.
Từ bóng tối, con báo đen gầm lên một tiếng vang động cả thung lũng. Sức mạnh của nó phảng phất trong không gian khiến cây cỏ héo tàn thành tro bụi ngay tức khắc, những sinh vật đột ngột rơi vào trạng thái chết tạm thời, đôi mắt của chúng trắng bệch như thể bị rút cạn kiệt linh hồn. Chỉ duy nhất Apherla không bị ảnh hưởng, và dường như cô cũng cảm nhận được 1 thứ sức mạnh đáng ra không nên tồn tại trên thế giới này. Không để Apherla kịp định thần, nó vung vuốt về phía hư không. Ngay lập tức, từ mặt đất trồi lên những gai nhọn đen kịt như những lưỡi mác của tử thần, không gian dao động mạnh mẽ, lao vút về phía cô với tốc độ kinh hoàng.
Apherla di chuyển để né những chiếc gai, nhưng vì chúng quá nhiều mà lại quá nhanh….
Xoẹt!
Một chiếc gia dài sắc lẹm sượt mạnh qua cánh tay trái của cô, xé toạc lớp áo vải và để lại một vệt máu dài đỏ tươi. Cảm giác đau rát và lạnh lẽo thấm vào d.a thịt khiến đôi mắt tím của Apherla đanh lại. Cơn đau đớn truyền đi khắp cơ thể và rồi 1 vòng tròn lời nguyền hiện ra-1 lời nguyền cổ đại mạnh mẽ mà cô đã được thấy trong sách: Nó sẽ ăn mòn cơ thể của con người từng chút một. Apherla trợn tròn đôi mắt nhìn thứ vừa xảy ra rồi nhìn con quái thú một cách tức tối.
"Ngươi… dám khắc lời nguyền lên ta sao?"
Apherla lùi lại một bước, tay phải vung lên. Không còn là những rung động vô hình nữa, mười đầu ngón tay cô bung ra những sợi chỉ tím rực rỡ, tỏa sáng mãnh liệt giữa đêm đen.
Thay vì chỉ trói buộc, lần này Apherla điều khiển các sợi chỉ đan chéo nhau, tạo thành một mạng nhện sắc lẹm lơ lửng giữa không trung. Khi tinh linh ma lao đến với những cái gai nhọn tiếp theo, Apherla khẽ giật ngón tay. Những sợi chỉ tím không hề đứt mà ngược lại, chúng như những lưỡi cưa ma pháp, cắt phăng những cái gai đen cứng nhất thành từng mảnh vụn.
"Ta đã nói rồi. Ngươi cô độc ở đây quá lâu, nên đã quên mất cách cúi đầu trước kẻ mạnh hơn! Mau giải thứ trên tay cho ta"
Apherla đứng lặng, nở một nụ cười mỉm đe dọa. Đôi mắt tím rực sáng, mười đầu ngón tay cô bung ra những sợi chỉ tím sắc lẹm, dệt thành một mạng lưới cắt nát mọi đòn tấn công và siết chặt lấy con quái thú. Con quái thú thét lên đau đớn, sức mạnh từ cơ thể nó trỗi dậy, vạn vật xung quanh không chịu nổi áp lực mà tan biến thành hạt bụi trong chớp mắt trước sự chứng kiến của Apherla, chỉ tiếc không giải được thứ đang siết chặt lấy mình.
"Được….ta sẽ giải lời nguyền cho ngươi” Tinh linh ma gầm gừ tức giận nhưng vẫn niệm chú thuật giải.
Khi cô nới lỏng tay và ném cho nó một ánh nhìn lạnh lẽo, con thú không biến mất mà thu nhỏ lại, lẳng lặng bước đi bên cạnh cô.
Nó nhìn vết máu trên tay cô, rồi nhìn nụ cười mỉm đầy nguy hiểm chưa kịp tan trên môi Apherla. Nó cất giọng trầm đục: “Ngươi mạnh thế, tại sao không thử thống trị thế giới?"
Apherla không dừng bước, đôi mắt tím thạch anh nhìn thẳng về phía trước, đáp ngắn gọn:
"Ta mới chỉ đánh bại được 1 thứ như ngươi thôi, có vẻ ngươi tự tin vào sức mạnh của mình quá nhỉ?”
“Ngươi không biết ta là tinh linh vương hệ ma à?” Con quái thú gầm gừ.
Lúc này, trên mặt Apherla hiện lên một chút dao động rồi lại biến mất, cô chậm rãi nói:
“Ra…vậy”
Con tinh linh bám theo sau gót Apherla, không ngừng đặt câu hỏi:
"Ngươi định đi đâu? Hay định lang thang vô ích?"
"Sevadus." Cô đáp cộc lốc.
"Sevadus là nơi nào? Ngươi đến đó làm gì?"
Apherla vẫn im lặng, đôi mắt nhìn thẳng về phía trước. Sự phớt lờ của cô khiến con quái thú bắt đầu mất kiên nhẫn, nó gầm gừ:
"Sao ngươi không trả lời ta?"
Apherla dừng bước, luồng áp lực hư không khẽ dao động, cô gắt lên:
"Này, ngươi bớt phiền phức giùm ta được không?"
Con quái thú ngay lập tức nổi giận, chớp tím từ người nó tỏa ra dữ dội:
"Ta có tên hẳn hoi chứ không phải là 'Này'! Là Sien! Sien!"
Nó nhấn mạnh cái tên hai lần để khẳng định đẳng cấp của mình. Apherla chỉ thở dài một tiếng "Tsk", rồi lại lẳng lặng bước tiếp. Sien dù vẫn còn hầm hè nhưng vì quá tò mò về cô gái mang nụ cười nguy hiểm này, nó thu nhỏ lại thành một con mèo đen, nhảy tót lên vai cô để tiếp tục cuộc hành trình đến học viện.
CHƯƠNG IV: CUỘC GẶP GỠ TÌNH CỜ
Sau khi hoàn tất thủ tục đăng kí, Apherla lẳng lặng bước về phía khuôn viên học viện. Một chàng trai tóc xám với đôi mắt tím nhạt đang đứng tựa lưng vào cột đá lớn, dáng vẻ thanh thoát và lạnh lùng. Thấy bóng dáng lạ lẫm của cô, anh ta hơi nghiêng đầu, một nụ cười nửa miệng hiện lên đầy vẻ thú vị.
Anh ta bước tới chặn đường, giọng nói trầm thấp nhưng mang theo chút ý vị dò xét:
"Nhóc là thường dân à?"
Câu hỏi không mang tính sỉ nhục, nhưng sự tự tin quá mức của anh ta khiến người nghe cảm nhận rõ khoảng cách về địa vị. Apherla dừng lại, đôi mắt tím thạch anh nhìn thẳng vào anh ta, vẫn im lặng như cách cô đã làm với Sien.
Thấy cô không phản ứng, chàng trai tóc xám không hề nổi giận. Anh ta bật cười nhẹ, một nụ cười khá tự nhiên và điển trai, rồi cúi xuống nhìn sát vào mắt cô:
"Sao ngươi không trả lời? Bị vẻ ngoài của ta làm cho đứng hình rồi sao?"
Sien trên vai Apherla gầm gừ một tiếng nhỏ trong cổ họng. Nó thầm thì:
"Lại thêm một tên tự luyến. Ta bắt đầu thấy cái nơi này toàn những kẻ rắc rối rồi đấy."
Apherla vẫn giữ thái độ dửng dưng. Cô khẽ nhếch môi, nở nụ cười mỉm đầy nguy hiểm đặc trưng của mình. Một luồng áp lực vô hình từ những sợi chỉ tím dưới lớp áo khẽ rung động khiến không khí xung quanh trở nên đặc quánh. Cô chỉ đáp lại ngắn gọn:
"Ngươi nói xong chưa?"
Chàng trai tóc xám hơi khựng lại, ánh mắt anh ta lóe lên một tia kinh ngạc. Áp lực tỏa ra từ cô gái trông có vẻ nhỏ nhắn này không hề đơn giản. Thay vì khó chịu, anh ta lại cười tươi hơn, vẻ mặt lộ rõ sự thích thú:
"Thú vị đấy. Ta là Alaric Nightfall, người thừa kế của gia tộc công tước phương Đông. Ngươi là người đầu tiên phớt lờ ta đấy. Nhớ lấy cái tên này, vì chúng ta sẽ còn gặp lại nhau dài dài ở Sevadus."
Anh ta ung dung bước qua, để lại một mùi hương bạc hà thanh mát. Apherla không quay đầu lại, lẳng lặng bước tiếp. Cô không biết rằng, kẻ vừa trêu chọc mình chính là người sau này sẽ trở thành "anh trai cuồng em gái" số một của cô.
Sau buổi nhận lớp đầy những ánh mắt soi xét, Apherla được dẫn đến khu ký túc xá dành cho học viên ưu tú. Đây là một tòa tháp cổ kính với những ban công phủ đầy hoa hồng leo.
Phòng của cô nằm ở tầng cao nhất. Khi cánh cửa mở ra, đập vào mắt Apherla không phải là một căn phòng nữ sinh bình thường, mà là một không gian ngập tràn mùi thảo mộc khô và những ống nghiệm thủy tinh lấp lánh.
Ngồi giữa đống sách cổ là một cô gái có mái tóc màu nâu gỗ xoăn nhẹ, đeo một cặp kính gọng tròn hơi trễ xuống mũi. Cô ấy ngước lên, để lộ đôi mắt màu xanh lá cây trong vắt như ngọc bích — đặc trưng không thể nhầm lẫn của tộc Elowen (Phương Đông), gia tộc nắm giữ quyền năng Chữa lành và Thảo dược.
Sien nhảy xuống sàn, mũi khịt khịt liên tục: "Mùi của hoa cỏ... Thật khiến ta hắt hơi quá đi!"
Cô gái tóc nâu đẩy gọng kính, nở một nụ cười hiền lành nhưng đôi mắt xanh lại toát lên vẻ tinh tường của một dược sư:
"Chào em, tân sinh viên nặc danh hôm nay sao? Chị là Elina Elowen, tiền bối khoa Dược thuật. Rất vui được chung phòng với em."
Apherla đặt hành lý xuống, ánh mắt tím thạch anh quan sát căn phòng một lượt rồi cúi xuống một chút đáp lại một cách lịch sự nhưng vẫn giữ khoảng cách:
"Tôi là Apherla Ravenloft. Hy vọng sở thích nghiên cứu của chị không làm nổ tung căn phòng này."
Elina bật cười, âm thanh trong trẻo như tiếng chuông gió:
"Yên tâm, chị chỉ chế thuốc cứu người chứ không chế bom. Nhưng đôi mắt tím đó của em... nó đẹp một cách nguy hiểm đấy."
Sau khi sắp xếp xong hành lý trong căn phòng ngập mùi thảo mộc của Elina, Apherla quyết định đi dạo để khảo sát địa hình học viện. Sien trong hình dạng mèo đen, đôi mắt đỏ rực vẫn không ngừng liếc nhìn xung quanh đầy cảnh giác.
Vô tình, cô bước chân vào Khu rừng Sương mù – khu vực cấm phía sau học viện, nơi những ma thú cấp cao bị phong ấn để phục vụ cho việc huấn luyện của người có thực lực cao. Tại đây, cô gặp lại Alaric. Anh ta vẫn giữ vẻ ngoài lãng tử, mái tóc xám khẽ bay trong gió. Thấy Apherla, anh ta nở nụ cười phóng khoáng:
"Nhóc cũng thích mạo hiểm sao? Đi một mình ở đây nguy hiểm lắm, hay là đi cùng ta? Dù sao ta cũng đang thấy hơi chán."
Apherla không đáp, chỉ lẳng lặng bước tiếp như ngầm đồng ý. Càng đi sâu vào trong, không khí càng trở nên đặc quánh và lạnh lẽo. Đột ngột, một con U Minh Lang (Sói hư không) cấp cao – sinh vật có tốc độ kinh hoàng và móng vuốt chứa độc hắc hỏa lao ra từ bụi rậm.
Alaric phản ứng cực nhanh. Với tư cách là một kiếm sư thiên tài được tuyển thẳng, anh ta rút thanh kiếm bạc, những đường kiếm sắc lẹm chém đứt không khí. Alaric không còn vẻ lả lơi thường ngày. Lưỡi kiếm rung động mạnh mẽ tỏa ra luồng kiếm khí màu xám bạc đặc quánh.
"Nghe này nhóc, đứng yên đó đừng cử động! Nếu thấy ta bị nuốt chửng thì cứ việc chạy trước, rõ chưa?"
Dứt lời, Alaric lao đi. Tốc độ của anh nhanh đến mức tạo ra một vệt sáng bạc xé toạc màn sương. Con thú gầm lên, vung bộ vuốt nặng nề đập xuống đất làm mặt đất rung chuyển, nhưng Alaric đã kịp thời tung người lên không trung, chém vào yếu điểm của U Minh Lang.
Tuy nhiên, con quái thú này quá già rơ, tuy bị chém vào điểm yếu nhưng nó vẫn phun ra luồng khói độc làm chệch hướng tấn công của anh ta và dùng đuôi đánh mạnh vào lồng ngực Alaric, hất văng anh ta vào gốc cây cổ thụ.
"Khốn khiếp... nó mạnh hơn ta tưởng..." Alaric ho ra một ngụm máu, định gượng dậy nhưng vết thương bị độc hắc hỏa ăn mòn khiến anh ta khụy xuống.
Con quái vật gầm lên, chuẩn bị tung đòn kết liễu. Sien trên vai Apherla gầm gừ, đôi mắt đỏ rực lên: "A..la, để ta xé xác nó!"
"Không, đứng yên." Apherla dứt khoát.
Cô bước lên phía trước Alaric. Để tránh lộ sức mạnh của mình, Apherla không hề cử động tay. Cô đứng sừng sững, mái tóc đen tung bay, đôi mắt tím thạch anh đột ngột tỏa ra một luồng ánh sáng u tối đầy quyền năng.
Cô sử dụng Thuật Thao Túng Tâm Linh thông qua ánh mắt – một kỹ năng bí truyền mà chỉ những kẻ có tinh thần lực cực đại mới làm được. Đôi mắt tím của cô xoáy sâu vào đôi mắt của con ma thú.
Một luồng áp lực khổng lồ đè nặng xuống khiến con U Minh Lang đang hung tợn bỗng khựng lại, toàn thân nó run rẩy kịch liệt. Trong nhãn quan của nó, Apherla không còn là một cô gái nhỏ bé, mà là một tử thần đang bóp nghẹt linh hồn nó. Con quái thú rên rỉ, bốn chân quỳ rạp xuống mặt đất, không dám cử động dù chỉ một li.
Alaric ngồi phía sau, dù đang đau đớn nhưng anh ta vẫn sững sờ nhìn bóng lưng của Apherla. Anh ta không thấy sợi chỉ nào, không thấy kiếm pháp, chỉ thấy một cô gái đứng đó và áp đảo một con ma thú cấp cao chỉ bằng... một ánh nhìn.
Apherla thu lại ánh sáng trong mắt, nụ cười mỉm nguy hiểm lại xuất hiện. Cô không quay đầu lại, chỉ lạnh lùng nói:
"Nó sợ bóng tối thôi. Đi thôi, trước khi nó đổi ý."
Sien nhìn Alaric bằng đôi mắt đỏ đầy giễu cợt, thầm nghĩ: "Tên nhóc này, ngươi vẫn chưa thấy được toàn bộ sức mạnh thật sự của cô ta đâu."
CHƯƠNG VII: KÝ ỨC TRỐNG RỖNG
Sáng hôm sau, khi ánh nắng rạng rỡ của phương Nam chiếu vào phòng, Alaric đột ngột bật dậy trên ghế dài. Anh ta ôm đầu, gương mặt tóc xám thường ngày vốn lém lỉnh giờ hiện lên sự hoang mang tột độ.
"Đau đầu thật... Chuyện gì đã xảy ra vậy? Sao ta lại ở căn phòng lạ lẫm này?"
Elina bình thản đặt tách trà xuống, liếc nhìn Apherla đang tựa lưng bên cửa sổ rồi đáp:
"Cậu bị trúng độc Hắc Hỏa trong rừng, may mà Apherla đi ngang qua thấy cậu nằm ngất nên dìu về đây. Chắc do tác dụng phụ của độc tố khiến cậu bị mất trí nhớ tạm thời rồi."
Alaric nhìn sang Apherla, ánh mắt tím nhạt tràn đầy vẻ nghi hoặc:
"Nhóc cứu ta thật à? Ta nhớ là ta đang vào khu rừng đó. Ta không nhớ mình đã hạ con quái đó thế nào nữa."
Sien trên vai Apherla đôi mắt đỏ rực nhìn Alaric, thầm nghĩ: "Ngươi không nhớ là đúng rồi, vì linh hồn ngươi lúc đó suýt thì bị chấn động bởi uy áp của cô ta đấy."
Apherla chỉ nhún vai, nụ cười mỉm nguy hiểm thường trực trên môi:
"Ngươi yếu đến mức ngất xỉu ngay khi thấy con sói, ta phải tốn bao nhiêu công sức mới lôi cái xác không hồn này về đấy. Đừng có quên tiền công."
Alaric đỏ mặt, vừa xấu hổ vừa bực bội.
CHƯƠNG VII: BUỔI HỌC ĐẦU TIÊN
Alaric nhìn đồng hồ rồi hoảng hốt. Anh ta cuống cuồng vơ lấy bao kiếm, tóc tai còn chưa kịp chải chuốt cho ra dáng thiên tài:
"Chết tiệt! Muộn giờ rồi! Nhóc thường dân, đi mau lên không lão giáo sư già sẽ nhốt chúng ta ngoài cổng đấy!"
Anh ta lao ra khỏi phòng như một cơn gió. Apherla thong thả đứng dậy, chỉnh lại dải băng đen trên cổ tay. Sien trên vai cô khẽ vươn vai, đôi mắt đỏ rực nhìn theo bóng dáng lóng ngóng của Alaric với vẻ khinh bỉ lộ rõ. Elina chỉ kịp đưa cho cô một túi nhỏ chứa bột thảo dược làm dịu vết thương rồi dặn dò:
"Cẩn thận nhé”
Tại quảng trường trung tâm học viện, hàng trăm học viên của khoa Ma pháp và khoa Phép thuật đang đứng tập trung. Những ánh mắt coi thường đổ dồn về phía Apherla khi cô bước tới.
"Nhìn kìa, 1 thường dân cũng tham gia bài khảo sát thực địa sao?"
"Chắc là lính canh cho vào nhầm rồi. Nó thì làm sao chịu nổi áp lực ma pháp trong mê cung?"
"À, biết gì chưa, nghe nói đêm qua đội tuần tra tìm thấy xác một con U Minh Lang thật ở Tầng Hầm Thứ Chín! Máu đen vương vãi khắp nơi, con quái vật cổ đại đó bị chém nát bét!" Một nam sinh khoa Ma pháp thì thầm.
"Cái gì? Tầng Hầm Thứ Chín là khu vực cấm mà? Chẳng lẽ hai người kia... đi nhầm vào đó?"
"Chứ còn gì nữa! Alaric và con bé nặc danh kia. Sáng nay tớ thấy Alaric được cõng ra, trông như sắp chết ấy. Còn cô ta... Apherla Ravenloft... bộ dạng bình thản đến rợn người, áo choàng còn chẳng dính một vết máu!"
Một nữ sinh khác khịt mũi khinh bỉ:
"Hừ, chắc chắn là Alaric của ta đã liều mạng giết con thú đó để bảo vệ cô ta rồi ngất xỉu. Cô ta chỉ là kẻ ăn may, dựa hơi thiên tài để sống sót thôi. Nhìn cái họ “Ravenloft” lạ hoắc đó xem, chắc chắn là một lũ thường dân hám danh!"
Đám học viên quý tộc tụm năm tụm ba quanh những cột đá cẩm thạch, ánh mắt đổ dồn về phía Apherla và Alaric.
Giáo sư phụ trách dõng dạc nói, cắt đứt mọi sự hỗn loạn đang diễn ra:
"Im lặng! Bài khảo sát hôm nay là tiến vào Vực Thẳm Ảo Ảnh. Các trò phải tìm ra Viên Đá Sự Thật ẩn giấu sâu nhất để hoàn thành. Danh sách ghép cặp đã có sẵn... Cặp số 18: Alaric Nightfall và Apherla Ravenloft!"
Alaric đứng hình mất vài giây, rồi tặc lưỡi tiến lại gần cô:
" Cứ bám sát sau lưng ta, ta sẽ bảo vệ nhóc khỏi lũ quái vật ảo ảnh!"
Bước qua cánh cổng không gian, anh ta lập tức thay đổi thái độ. Không còn vẻ ngoài thường ngày, đôi mắt tím của Alaric sắc lẹm, thanh kiếm bạc tuốt khỏi vỏ tỏa ra luồng kiếm khí lạnh lẽo. Anh ta đưa tay chắn trước Apherla, giọng thấp nhưng kiên định:
"Nghe này nhóc, sương mù ở đây có độc và lũ quái vật ảo ảnh không đùa được đâu. Đứng sát sau lưng ta, đừng rời bước nào cả!"
Suốt dọc đường đi, Alaric thể hiện bản lĩnh của một kẻ được gọi là thiên tài kiếm thuật. Khi những con Dực Thủ Ma (quái vật có cánh với bộ móng vuốt thép) lao xuống từ tán cây, Alaric tung người lên không, những đường kiếm xám bạc vạch thành những vòng tròn hộ thân hoàn hảo. Anh ta không chỉ đánh bại chúng mà còn liên tục để mắt đến Apherla, sẵn sàng đỡ thay cô những luồng ám khí từ lùm cây bắn ra.
"Hù! Suýt chút nữa là nhóc thành nhím rồi đấy!" Alaric vừa thở dốc vừa chém bay một mũi tên ma pháp, mồ hôi chảy ròng ròng trên trán.
Apherla đi phía sau, đôi mắt tím thạch anh quan sát từng cử động của anh ta. Cô thầm thừa nhận Alaric rất mạnh, nhưng mê cung này đang bào mòn thể lực của anh ta quá nhanh. Sien trên vai cô đôi mắt đỏ rực liếc nhìn xung quanh, truyền âm:
"Tên này sắp chạm giới hạn rồi. Ma lực trong mê cung đang hút cạn sức lực của hắn."
Khi chỉ còn cách bục đặt Viên Đá Sự Thật một đoạn ngắn, một nhóm ba học viên quý tộc bất ngờ hiện ra từ màn sương. Kẻ cầm đầu là Kael, một tên quý tộc kiêu ngạo luôn đố kỵ với danh tiếng của Alaric.
"Ồ, xem kìa! Thiên tài Alaric Nightfall của chúng ta lại đi hộ tống một con bé thường dân sao?" Tên đó cười khẩy, tay xoay tròn quả cầu lửa rực cháy.
"Rút lui đi, rồi ta sẽ để ngươi đưa con nhóc này ra ngoài bình an."
Alaric cắm thanh kiếm xuống đất để giữ thăng bằng, lồng ngực phập phồng dữ dội. Anh ta đã chiến đấu liên tục suốt bốn giờ đồng hồ với ma thú, ma lực gần như cạn kiệt. Tuy nhiên, anh ta vẫn nhếch môi, nụ cười ngạo nghễ không đổi, đe dọa:
"Có vẻ như ngươi không biết vị trí của mình nhỉ. Chừng nào ta còn đứng đây, các ngươi đừng hòng lấy được Viên đá sự thật."
Kael mất kiên nhẫn, ra lệnh cho đồng bọn tấn công. Những luồng hỏa chú và lôi điện liên tiếp dội xuống. Alaric nghiến răng, dùng chút sức tàn cuối cùng vung kiếm tạo ra một bức tường kiếm khí để che chắn cho Apherla. Một tiếng nổ lớn vang lên, Alaric bị hất văng về phía sau, thanh kiếm bạc tuột khỏi tay, anh ta quỳ sụp xuống, hơi thở đứt quãng.
"Kết thúc rồi, Alaric!" Kael tụ tụ một quả cầu hỏa chú khổng lồ, nhắm thẳng vào Alaric đang kiệt sức.
Trong khoảnh khắc đó, Alaric vẫn cố gắng vươn tay ra như muốn đẩy Apherla chạy đi: "Chạy... mau..."
Apherla nhìn bóng lưng đẫm mồ hôi và đầy vết trầy xước của Alaric, đôi mắt tím thạch anh bỗng chốc trở nên tối sầm lại. Một luồng uy áp vô hình khiến không gian xung quanh bỗng chốc lặng thắt.
Ba tên quý tộc nhóm Kael đồng loạt niệm chú, những luồng hỏa xà dữ tợn lao thẳng về phía Alaric đang quỳ rạp dưới đất. Alaric nhắm nghiền mắt, dùng chút tàn lực cuối cùng để che chắn cho Apherla.
Apherla đứng sau lưng anh ta, đôi mắt cô không hề có một chút sợ hãi. Cô khẽ vuốt bộ lông đen mượt của con mèo trên vai, giọng nói lạnh lùng vang lên trong không gian tĩnh mịch:
"Sien, ta không muốn bẩn tay. Giải quyết chúng đi."
"Với cả che mắt lũ người trên cao đi. Đừng để ai thấy bản thể thật của ngươi."
Sien khẽ rùng mình, đôi mắt đỏ rực như máu bỗng chọc rực sáng. Một luồng sóng xung kích vô hình lan tỏa, không phải để tấn công, mà là để bóp méo không gian.
Tại đại sảnh học viện, các giáo sư đang chăm chú nhìn vào quả cầu tinh thể bỗng chốt ồ lên kinh ngạc. Hình ảnh bên trong Vực Thẳm Ảo Ảnh đột ngột nhiễu loạn, bị bao phủ bởi một màn sương đen kịt và những tia chớp tím kỳ quái.
"Chuyện gì thế này? Ma lực của mê cung bị nhiễu loạn sao?"
"Mau khôi phục tầm nhìn!”Các vị giáo sư cuống cuồng tung ra ma pháp dò tìm, nhưng mọi nỗ lực đều bị dội ngược lại bởi một bức tường không gian bất khả xâm phạm.
CHƯƠNG VIII: SỰ TRỖI DẬY TRONG BÓNG TỐI VÀ TRÁI TIM TRỐNG RỖNG
Bên trong mê cung, khi mọi sự giám sát đã bị cắt đứt, Sien nhảy xuống khỏi vai Apherla. Trong tích tắc, nó hóa thành một thực thể quyền lực với đôi cánh đen khổng lồ che lấp cả bầu trời ảo ảnh. Luồng uy áp của Tinh Linh Vương khiến mặt đất dưới chân Kael sụp đổ.
Sien gầm lên một tiếng, âm thanh không phát ra thành tiếng mà đánh thẳng vào linh hồn đối phương. Toàn bộ hỏa chú của Kael tan biến như bọt biển.
Kael và đồng bọn kinh hoàng nhìn thực thể đáng sợ trước mắt. Chúng chưa kịp thét lên thì luồng linh áp đỏ rực từ đôi mắt Sien đã đè nghiến chúng xuống đất. Sien khẽ vung vuốt, không gian xung quanh ba tên quý tộc bị vặn xoắn, ném văng chúng vào một góc sâu của mê cung, khiến chúng ngất lịm đi với nỗi ám ảnh cả đời.
Sau khi dọn dẹp xong, Sien thu nhỏ lại, đôi mắt đỏ vẫn đầy vẻ ngạo nghễ.
Sau khi Sien dọn dẹp xong nhóm của Kael, không gian giả lập trở nên tĩnh lặng một cách lạ thường. Alaric vẫn nằm mê mệt trên lưng Apherla, mái tóc xám rũ rượi, miệng còn lẩm bẩm vài từ vô nghĩa trong giấc ngủ do Sien ban tặng.
Apherla cõng anh ta trên vai, bước từng bước vững chãi vào sâu trong hang động cuối cùng. Sien đi bên cạnh, đôi mắt đỏ rực thỉnh thoảng liếc nhìn về phía quả cầu giám sát của các giáo sư trên cao, khẽ khịt mũi để duy trì màn sương nhiễu loạn không gian.
Giữa hang động, Viên Đá Sự Thật hiện ra, lơ lửng trong một khối cầu ánh sáng trắng tinh khiết, tỏa ra áp lực tinh thần khiến bất cứ kẻ nào có dã tâm đều phải quỳ rạp. Giọng nói cổ xưa vang vọng:
"Kẻ mang mục đích đen tối sẽ bị thiêu rụi. Chỉ trái tim không mong cầu mới chạm được vào Sự Thật."
Apherla dừng bước trước khối cầu ánh sáng. Cô không hề có ý định đặt Alaric xuống. Cứ thế, một mình cô cõng theo "cục tạ" tóc xám kia, tiến thẳng vào hang động.
Luồng ánh sáng trắng quét qua người cô như một đợt sóng thần, tìm kiếm bất kỳ vết dơ nào của tham vọng hay dã tâm. Nhưng lạ thay, nó chỉ thấy một khoảng không sâu thẳm.
Apherla không muốn quyền lực, không muốn danh tiếng, thậm chí cô còn chẳng quan tâm đến việc mình có phải là người giỏi nhất học viện hay không. Trong lòng cô lúc này chỉ có một suy nghĩ duy nhất: Lấy viên đá này nhanh lên để còn cõng tên ngốc này về, nặng chết đi được.
Khối cầu ánh sáng vốn dĩ vô cùng hung dữ với những kẻ quý tộc tham lam, nay lại dịu dàng như làn nước, tan chảy khi Apherla đưa tay ra. Viên đá Sự Thật chậm rãi bay đến, nằm gọn trong lòng bàn tay cô, tỏa ra sắc tím huyền bí đồng nhất với màu mắt của cô.
Ngay khi ngón tay Apherla chạm vào bề mặt lạnh lẽo của Viên Đá Sự Thật, một tiếng "rắc" khô khốc vang lên, xé toạc sự tĩnh lặng của hang động. Quầng sáng trắng tinh khiết bỗng chốc hóa thành những tia chớp tím giận dữ, đánh thẳng xuống mặt đất.
RẦM!
Trần hang bắt đầu rạn nứt, những khối thạch nhũ khổng lồ đổ sụp xuống như mưa. Không gian giả lập do các giáo sư tạo ra đang tự hủy diệt vì không còn vật trấn giữ.
"Không gian này đang nuốt chửng chính nó!" Sien truyền âm gấp gáp, đôi mắt đỏ rực quét nhanh tìm lối thoát.
Apherla nghiến răng, dù đang cõng Alaric (vẫn đang ngủ say sưa, đầu gục vào vai cô như không hề hay biết trời đất đang sụp đổ), cô vẫn giữ được sự bình tĩnh đến đáng sợ. Cô không thể dùng tốc độ bình thường để chạy thoát khỏi sự sụp đổ của không gian.
"Sien! Tạo lối đi!"
Con mèo đen gầm lên, một luồng hắc khí bùng nổ bao quanh hai người. Sien dùng móng vuốt xé toạc màn sương mù đang đặc quánh lại, tạo ra một đường hầm không gian ngắn ngủi giữa đống đổ nát. Nó không chỉ mở một lối đi cho Apherla, mà tạo ra hàng loạt những hố đen dịch chuyển nhỏ dưới chân từng học viên đang hoảng loạn.
Apherla xốc lại Alaric trên lưng, đôi mắt tím thạch anh lóe lên tia sáng kiên định. Cô nhảy vọt qua những tảng đá đang rơi, mỗi bước chân đều chuẩn xác đến từng milimet. Đằng sau lưng cô, bóng tối của sự hư vô đang nuốt chửng mọi thứ.
Khi cảm nhận được sức nặng của Viên Đá Sự Thật trong tay và nhìn cách không gian này tự hủy diệt ngay khi có kẻ chạm vào, Apherla bỗng nhận ra một sự thật ghê tởm.
Thử thách này vốn dĩ không được tạo ra để có người chiến thắng.
Tất cả con người, từ kẻ hèn mọn đến bậc quân vương, ai mà chẳng có khát vọng? Kể cả sự sống sót cũng là một loại khát khao. Việc thiết lập điều kiện "trái tim không mục đích" là một cái bẫy hoàn hảo. Các giáo sư của học viện Sevadus thừa biết điều đó. Họ tạo ra vùng đất này không phải để tìm ra "người thuần khiết", mà là để dồn đám học viên vào đường cùng.
Khi không ai có thể lấy được viên đá một cách chính trực, chúng sẽ bắt đầu nghi ngờ, lừa lọc và cuối cùng là giết hại lẫn nhau để chứng minh mình là kẻ xứng đáng nhất. Họ không đào tạo anh hùng, họ đang tôi luyện nên những cỗ máy chiến tranh tàn nhẫn, những kẻ sẵn sàng bước qua xác đồng đội để chạm tay vào hư vinh.
"Nực cười thật..." Apherla thầm thì, giọng nói bị lấn át bởi tiếng đá lở.
Cô nhìn xuống Alaric đang bất tỉnh. Tên ngốc này, dù tự mãn, nhưng trong khoảnh khắc sinh tử vẫn muốn thể hiện để bảo vệ cô. Chính cái "khát vọng" muốn làm anh hùng đó đã khiến anh bị viên đá chối bỏ. Trong thế giới của những kẻ tạo ra mê cung này, sự lương thiện và lòng tự trọng của Alaric chỉ là vật cản.
Bóng tối của sự hư vô đã mấp mé gót chân, nhưng Apherla không hề quay đầu lại. Sien gầm lên, xé toạc một lỗ hổng không gian cuối cùng trước khi hang động hoàn toàn biến mất vào cõi hư vô.
BÙM!
Một luồng áp lực tím đen bùng nổ ngay giữa quảng trường học viện. Đám đông học viên đang xôn xao bỗng chốc lặng thắt lại. Từ trong vết nứt không gian vặn xoắn, Apherla và các học viên xuất hiện. Bộ đồng phục của cô vương đầy bụi đá, hơi thở có chút dồn dập, nhưng trên lưng cô, Alaric vẫn ngủ say như thể đang nằm trên nệm ấm chăn êm.
Cô chậm rãi tiến về phía bàn của ban giám khảo – nơi những chiếc áo choàng lộng lẫy đang che đậy những linh hồn mục rỗng.
"Cạch."
Viên Đá Sự Thật được cô ném xuống mặt bàn đá cẩm thạch, phát ra một âm thanh khô khốc, vang vọng khắp quảng trường tĩnh lặng.
CHƯƠNG IX: ÁNH MẮT TỪ THÁP CAO
Trong khi mọi ánh mắt tại quảng trường đang đổ dồn về phía Apherla và Alaric với đủ loại cảm xúc từ kinh hãi đến sùng bái, thì từ đỉnh chóp cao nhất của tòa tháp Hiệu trưởng — nơi mây mù luôn bao phủ quanh năm — có một ánh mắt lạnh lẽo đang thu trọn mọi việc vào tầm ngắm.
Bên trong căn phòng ngập tràn mùi hương thảo mộc và những cổ vật ma pháp đang phát ra tiếng rì rầm, một người đàn ông trung niên với mái tóc bạc trắng được chải chuốt kỹ lưỡng đứng tựa lưng vào khung cửa sổ sát đất. Đó là Hiệu trưởng Malphas, người nắm giữ vận mệnh của Sevadus.
Bầu không khí bên trong căn phòng nồng nặc mùi da thuộc cũ và hương trầm ma pháp đắng ngắt. Hiệu trưởng Malphas đứng bất động bên khung cửa sổ hình vòm, đôi bàn tay gầy guộc chắp sau lưng. Ánh mắt lão xuyên qua lớp kính dày, xuyên qua màn sương mù nhân tạo, đóng đinh vào bóng dáng nhỏ bé của Apherla đang bước đi giữa đám đông.
Lão không nhìn Alaric – thiên tài kiếm thuật của đế quốc. Lão cũng không nhìn Viên Đá Sự Thật đang nằm chơ vơ trên bàn giám khảo.
Thứ lão nhìn là khoảng không phía sau Apherla.
"Sự trống rỗng hoàn hảo..." Malphas thầm thì, giọng lão khàn đặc như tiếng giấy nhám chà sát vào nhau. "Không tham vọng, không dã tâm, không có lấy một tia sáng của sự mong cầu. Một trái tim như vậy... làm sao có thể tồn tại ở một đứa trẻ mười lăm tuổi?"
Lão nheo mắt lại. Từ góc độ này, lão thấy con mèo đen trên vai cô gái kia khẽ ngước đầu lên. Dù cách nhau hàng trăm mét, Malphas vẫn cảm nhận được luồng linh áp đỏ rực từ đôi mắt của Tinh Linh Vương đang khóa chặt lấy vị trí của lão. Một sự cảnh cáo trực diện.
"Thưa Hiệu trưởng." Một vị giáo sư bước vào, mồ hôi đầm đìa trên trán. "Cổng dịch chuyển... không gian giả lập đã bị phá hủy hoàn toàn. Chúng ta phải xử lý đứa trẻ đó thế nào? Cô ta đã làm hỏng cả một thế hệ máy chiến tranh mà chúng ta đang nhào nặn!"
Malphas không quay đầu lại, môi lão khẽ nở một nụ cười lạnh lẽo:
"Xử lý? Không. Ngươi không thấy sao? Ta đã đợi hàng chục năm để tìm thấy một kẻ có thể khiến Viên Đá Sự Thật tự nguyện tan chảy. Đứa trẻ đó không phải là kẻ phá hoại, cô ta là kiệt tác mà Sevadus chưa bao giờ dám mơ tới."
Ở phía dưới, giữa quảng trường đang chấn động bởi những tiếng xì xào, Apherla đột ngột khựng lại. Một luồng điện lạnh lẽo chạy dọc sống lưng cô, không phải là sát khí trực diện, mà là cái nhìn thấu tóm của một kẻ đang quan sát vật mẫu trong lồng kính.
Cô không ngước lên tòa tháp cao nhất, nơi màn sương mù đang che giấu kẻ quyền lực nhất Sevadus, nhưng đôi mắt tím thạch anh của cô hơi nheo lại.
"Sien, thấy không?" – Cô thầm truyền âm, bước chân vẫn giữ nhịp điệu bình thản.
Con mèo đen trên vai cô không còn vẻ lười biếng. Nó xù lớp lông đen mượt, đôi mắt đỏ rực như hai hòn than cháy dạt dào linh áp. Nó liếc ngược lên đỉnh tháp, phát ra một tiếng gầm gừ cực nhỏ chỉ đủ để Apherla nghe thấy:
"Một con sâu bọ đang ảo tưởng mình là thần thánh?"
Apherla khẽ nhếch môi, nụ cười mỉm nguy hiểm hiện rõ hơn bao giờ hết. Cô siết chặt lấy Alaric trên lưng, cảm nhận hơi thở đều đặn của tên ngốc này đang phả vào cổ mình – thứ duy nhất chân thật giữa cái học viện đầy rẫy sự giả tạo này.
"Cứ để hắn nhìn. Kẻ càng đứng trên cao thì khi ngã xuống sẽ càng tan xương nát thịt. Hắn muốn thấy sự 'trống rỗng' của tôi? Vậy thì tôi sẽ cho hắn thấy thế nào là sự sụp đổ của một hư vô thật sự."
Cô thản nhiên bước tiếp qua những toán học viên đang đứng chết trân tại chỗ. Cái họ Ravenloft mà cô đang che giấu dường như đang rung động trong huyết quản, đáp lại cái nhìn đầy tham vọng từ phía trên cao kia bằng một sự im lặng chết chóc.
Khi bóng lưng của Apherla khuất dần sau dãy hành lang đá cẩm thạch dẫn về phía phòng y tế, cái nhìn từ trên cao kia dường như vẫn không rời đi, nhưng luồng áp lực tím đen mà cô vô tình để lại tại quảng trường đã khiến những kẻ yếu ớt xung quanh phải rùng mình kinh sợ.
Từ thuở bình minh của nhân loại, bầu trời không mang màu xanh của hy vọng mà bị xé toạc bởi những Vết nứt Hư vô. Từ sâu thẳm những kẽ nứt ấy, lũ Ma thú — những sinh vật không có linh hồn, chỉ có cơn đói vĩnh cửu — tràn xuống như một cơn lũ đen đặc.
Dân lành rên xiết trong lầm than. Làng mạc chỉ còn là đống tro tàn, tiếng khóc than vang vọng khắp những đại lục già cỗi. Loài người lúc bấy giờ chỉ là những con mồi yếu ớt, chờ đợi ngày diệt vong trong vòng vuốt của quỷ dữ.
Giữa lúc tuyệt vọng nhất, từ cõi vĩnh hằng, Nữ thần Aethelgard đã giáng trần. Với đôi cánh ánh sáng và quyền năng của những vì sao, Người không trực tiếp tiêu diệt mọi ma thú, mà quyết định ban tặng "Hạt giống của Thần" cho 5 con người ưu tú nhất, quả cảm nhất của nhân loại.
"Hỡi những đứa con của mặt đất, hãy dùng máu của ta để rèn nên ý chí, dùng sức mạnh của ta để bảo vệ sự sống."
Năm người được chọn đã nhận lấy 5 nguồn sức mạnh tối thượng: Vô hiệu hóa, Kiếm thuật, Ma pháp, Chữa lành và Thao túng không gian. Dưới sự dẫn dắt của Nữ thần, họ quét sạch lũ ma thú trở lại vực thẳm, vá lại những vết nứt trên bầu trời, mở ra một kỷ nguyên mới cho nhân loại.
Sau khi cuộc chiến kết thúc, Nữ thần trở về cõi vĩnh hằng, để lại thế gian cho con người cai trị. Trong 5 vị anh hùng:
- Vị thủ lĩnh được tôn làm Hoàng đế, lập nên Đế quốc Valeria huy hoàng, hùng mạnh, trị vì giữa trung tâm lục địa. Họ nắm giữ quyền lực lớn hơn bao giờ hết và sở hữu quyền năng vô hiệu hóa sức mạnh của kẻ yếu hơn mình.
- 4 người còn lại được phong tước hiệu công tước, trở thành 4 đại gia tộc công tước uy quyền:
Biểu tượng: Một đôi cánh với những chiếc lông vũ là một lưỡi kiếm sắc nhọn cắm thẳng.
Phương Nam: Gia tộc Công tước Solarys (Ma Pháp)
Biểu tượng: Mặt trời rực cháy và con Phượng hoàng.
Phương Đông: Gia tộc Công tước Elowen (Chữa Lành)
Biểu tượng: Cành nguyệt quế và đôi mắt mở rộng.
Phương Bắc: Gia tộc Công tước Nightfall (Thao Túng)
Biểu tượng: Con rối đen và vầng trăng khuyết.
CHƯƠNG II: ĐÓA HOA TRONG THUNG LŨNG SƯƠNG MÙ
Rời xa những lâu đài nguy nga và những cuộc chiến đẫm máu, bối cảnh chuyển đến 1000 năm sau tại Oakhaven — một ngôi làng nhỏ nằm lọt thỏm giữa vùng thung lũng sương mù của biên giới phía Bắc.
Mười lăm năm trước, giữa một đêm bão bùng chưa từng có, một người phụ nữ lạ mặt với chiếc áo choàng rách rưới hớt hải chạy qua những con đường lầy lội của làng Oakhaven. Bà ôm lấy bụng bầu lớn, gương mặt tái nhợt vì kiệt sức và đau đớn.
Bà gõ cửa một ngôi nhà nhỏ ven làng. Khi cánh cửa mở ra, người phụ nữ chỉ kịp thốt lên lời cầu cứu nghẹn ngào trước khi ngã quỵ. Đó là một ca đại nạn. Tiếng thét đau đớn của bà hòa cùng tiếng sấm rền vang. Khi tiếng khóc chào đời của đứa trẻ vang lên, cũng là lúc hơi thở của người mẹ lịm dần.
Bà chỉ kịp để lại một cái tên trước khi nhắm mắt vĩnh viễn: "Apherla...".
Apherla lớn lên trong vòng tay của những dân làng tốt bụng. Ngay từ nhỏ, cô đã bộc lộ sự thông minh đến đáng sợ. Trong khi những đứa trẻ khác còn đang tập đọc, Apherla đã có thể ghi nhớ toàn bộ những cuốn sách cũ kỹ về lịch sử đế quốc.
Năm 7 tuổi, một sự kiện chấn động đã xảy ra. Khi bị một nhóm trẻ trêu chọc, trong cơn tức giận vô thức, Apherla đã khiến toàn bộ đồ đạc xung quanh lơ lửng giữa không trung. Những sợi tơ ma pháp vô hình xuất hiện từ đầu ngón tay cô, trói chặt mọi thứ lại.
Thay vì sợ hãi, cô bé Apherla 7 tuổi lại nhìn chúng với đôi mắt đầy tò mò. Cô bắt đầu dành hàng giờ mỗi ngày để "chơi đùa" với sức mạnh ấy. Và từng bước hiểu được bản chất vấn đề của thứ sức mạnh này.
Năm 12 tuổi, quyền năng Thao túng của cô đã đạt đến mức không tưởng. Lúc này, Leo – một chiến binh ẩn dật trong làng, ông từng là kị sĩ – đã nhận ra thân phận của cô và bắt đầu bí mật dạy dỗ cô để che giấu sức mạnh. Ông biết, đôi mắt tím ấy là minh chứng cho dòng máu thuần chủng nhất của gia tộc Nightfall, một sự tồn tại vừa quyền lực vừa đầy rẫy kẻ thù.
Trong 3 năm qua, ông đã dạy dỗ Apherla hết mình và dạy cho cô về thế giới bên ngoài. Cho đến khi cô tròn 15 tuổi, Leo đưa cho cô một phong thư nặc danh:
"Ta không thể giữ con ở lại thung lũng này mãi. Đây là giấy nhập học của Học viện Sevadus-Nơi nổi tiếng nhất đế quốc đào tạo ra những thiên tài về nhiều lĩnh vực khác nhau. Có một người bạn cũ của ta đã sắp xếp tất cả. Tên con sẽ là Apherla Ravenloft. Hãy đi, học cách làm chủ sức mạnh và tìm ra câu trả lời cho đôi mắt của chính mình."
Apherla nhìn bức thư, trong lòng dấy lên sự hoài nghi. Cô biết Leo đang giấu mình điều gì đó, nhưng cô cũng hiểu rằng Oakhaven đã trở nên quá nhỏ bé đối với sức mạnh đang cuộn trào trong huyết quản mình.
CHƯƠNG III: KHÁT VỌNG DƯỚI ÁNH TRĂNG
Đêm cuối cùng tại Oakhaven, Apherla không ngủ. Cô thu dọn hành trang đơn giản, dắt thanh kiếm gỗ cũ kỹ bên hông và rời đi khi sương mù còn chưa kịp tan.
Khi đi ngang qua Khu Rừng Than Khóc — ranh giới cuối cùng của thung lũng, không gian bỗng chốc trở nên đặc quánh. Một luồng áp lực ma pháp nặng nề đè nặng lên vai cô. Từ trong bóng tối của những tán cây cổ thụ, một sinh vật hiện ra. Đó không phải là một tinh linh nhỏ bé, xinh đẹp thường thấy trong sách vở. Nó là một Tinh linh Ma — một thực thể chiến đấu được hình thành từ tàn tích chiến tranh 1000 năm trước. Nó có hình dáng một con báo đen khổng lồ nhưng cơ thể cấu thành từ khói đen đặc và những tia chớp tím lập lòe. Đôi mắt nó rực lên sắc đỏ của cơn khát máu.
Từ bóng tối, con báo đen gầm lên một tiếng vang động cả thung lũng. Sức mạnh của nó phảng phất trong không gian khiến cây cỏ héo tàn thành tro bụi ngay tức khắc, những sinh vật đột ngột rơi vào trạng thái chết tạm thời, đôi mắt của chúng trắng bệch như thể bị rút cạn kiệt linh hồn. Chỉ duy nhất Apherla không bị ảnh hưởng, và dường như cô cũng cảm nhận được 1 thứ sức mạnh đáng ra không nên tồn tại trên thế giới này. Không để Apherla kịp định thần, nó vung vuốt về phía hư không. Ngay lập tức, từ mặt đất trồi lên những gai nhọn đen kịt như những lưỡi mác của tử thần, không gian dao động mạnh mẽ, lao vút về phía cô với tốc độ kinh hoàng.
Apherla di chuyển để né những chiếc gai, nhưng vì chúng quá nhiều mà lại quá nhanh….
Xoẹt!
Một chiếc gia dài sắc lẹm sượt mạnh qua cánh tay trái của cô, xé toạc lớp áo vải và để lại một vệt máu dài đỏ tươi. Cảm giác đau rát và lạnh lẽo thấm vào d.a thịt khiến đôi mắt tím của Apherla đanh lại. Cơn đau đớn truyền đi khắp cơ thể và rồi 1 vòng tròn lời nguyền hiện ra-1 lời nguyền cổ đại mạnh mẽ mà cô đã được thấy trong sách: Nó sẽ ăn mòn cơ thể của con người từng chút một. Apherla trợn tròn đôi mắt nhìn thứ vừa xảy ra rồi nhìn con quái thú một cách tức tối.
"Ngươi… dám khắc lời nguyền lên ta sao?"
Apherla lùi lại một bước, tay phải vung lên. Không còn là những rung động vô hình nữa, mười đầu ngón tay cô bung ra những sợi chỉ tím rực rỡ, tỏa sáng mãnh liệt giữa đêm đen.
Thay vì chỉ trói buộc, lần này Apherla điều khiển các sợi chỉ đan chéo nhau, tạo thành một mạng nhện sắc lẹm lơ lửng giữa không trung. Khi tinh linh ma lao đến với những cái gai nhọn tiếp theo, Apherla khẽ giật ngón tay. Những sợi chỉ tím không hề đứt mà ngược lại, chúng như những lưỡi cưa ma pháp, cắt phăng những cái gai đen cứng nhất thành từng mảnh vụn.
"Ta đã nói rồi. Ngươi cô độc ở đây quá lâu, nên đã quên mất cách cúi đầu trước kẻ mạnh hơn! Mau giải thứ trên tay cho ta"
Apherla đứng lặng, nở một nụ cười mỉm đe dọa. Đôi mắt tím rực sáng, mười đầu ngón tay cô bung ra những sợi chỉ tím sắc lẹm, dệt thành một mạng lưới cắt nát mọi đòn tấn công và siết chặt lấy con quái thú. Con quái thú thét lên đau đớn, sức mạnh từ cơ thể nó trỗi dậy, vạn vật xung quanh không chịu nổi áp lực mà tan biến thành hạt bụi trong chớp mắt trước sự chứng kiến của Apherla, chỉ tiếc không giải được thứ đang siết chặt lấy mình.
"Được….ta sẽ giải lời nguyền cho ngươi” Tinh linh ma gầm gừ tức giận nhưng vẫn niệm chú thuật giải.
Khi cô nới lỏng tay và ném cho nó một ánh nhìn lạnh lẽo, con thú không biến mất mà thu nhỏ lại, lẳng lặng bước đi bên cạnh cô.
Nó nhìn vết máu trên tay cô, rồi nhìn nụ cười mỉm đầy nguy hiểm chưa kịp tan trên môi Apherla. Nó cất giọng trầm đục: “Ngươi mạnh thế, tại sao không thử thống trị thế giới?"
Apherla không dừng bước, đôi mắt tím thạch anh nhìn thẳng về phía trước, đáp ngắn gọn:
"Ta mới chỉ đánh bại được 1 thứ như ngươi thôi, có vẻ ngươi tự tin vào sức mạnh của mình quá nhỉ?”
“Ngươi không biết ta là tinh linh vương hệ ma à?” Con quái thú gầm gừ.
Lúc này, trên mặt Apherla hiện lên một chút dao động rồi lại biến mất, cô chậm rãi nói:
“Ra…vậy”
Con tinh linh bám theo sau gót Apherla, không ngừng đặt câu hỏi:
"Ngươi định đi đâu? Hay định lang thang vô ích?"
"Sevadus." Cô đáp cộc lốc.
"Sevadus là nơi nào? Ngươi đến đó làm gì?"
Apherla vẫn im lặng, đôi mắt nhìn thẳng về phía trước. Sự phớt lờ của cô khiến con quái thú bắt đầu mất kiên nhẫn, nó gầm gừ:
"Sao ngươi không trả lời ta?"
Apherla dừng bước, luồng áp lực hư không khẽ dao động, cô gắt lên:
"Này, ngươi bớt phiền phức giùm ta được không?"
Con quái thú ngay lập tức nổi giận, chớp tím từ người nó tỏa ra dữ dội:
"Ta có tên hẳn hoi chứ không phải là 'Này'! Là Sien! Sien!"
Nó nhấn mạnh cái tên hai lần để khẳng định đẳng cấp của mình. Apherla chỉ thở dài một tiếng "Tsk", rồi lại lẳng lặng bước tiếp. Sien dù vẫn còn hầm hè nhưng vì quá tò mò về cô gái mang nụ cười nguy hiểm này, nó thu nhỏ lại thành một con mèo đen, nhảy tót lên vai cô để tiếp tục cuộc hành trình đến học viện.
CHƯƠNG IV: CUỘC GẶP GỠ TÌNH CỜ
Sau khi hoàn tất thủ tục đăng kí, Apherla lẳng lặng bước về phía khuôn viên học viện. Một chàng trai tóc xám với đôi mắt tím nhạt đang đứng tựa lưng vào cột đá lớn, dáng vẻ thanh thoát và lạnh lùng. Thấy bóng dáng lạ lẫm của cô, anh ta hơi nghiêng đầu, một nụ cười nửa miệng hiện lên đầy vẻ thú vị.
Anh ta bước tới chặn đường, giọng nói trầm thấp nhưng mang theo chút ý vị dò xét:
"Nhóc là thường dân à?"
Câu hỏi không mang tính sỉ nhục, nhưng sự tự tin quá mức của anh ta khiến người nghe cảm nhận rõ khoảng cách về địa vị. Apherla dừng lại, đôi mắt tím thạch anh nhìn thẳng vào anh ta, vẫn im lặng như cách cô đã làm với Sien.
Thấy cô không phản ứng, chàng trai tóc xám không hề nổi giận. Anh ta bật cười nhẹ, một nụ cười khá tự nhiên và điển trai, rồi cúi xuống nhìn sát vào mắt cô:
"Sao ngươi không trả lời? Bị vẻ ngoài của ta làm cho đứng hình rồi sao?"
Sien trên vai Apherla gầm gừ một tiếng nhỏ trong cổ họng. Nó thầm thì:
"Lại thêm một tên tự luyến. Ta bắt đầu thấy cái nơi này toàn những kẻ rắc rối rồi đấy."
Apherla vẫn giữ thái độ dửng dưng. Cô khẽ nhếch môi, nở nụ cười mỉm đầy nguy hiểm đặc trưng của mình. Một luồng áp lực vô hình từ những sợi chỉ tím dưới lớp áo khẽ rung động khiến không khí xung quanh trở nên đặc quánh. Cô chỉ đáp lại ngắn gọn:
"Ngươi nói xong chưa?"
Chàng trai tóc xám hơi khựng lại, ánh mắt anh ta lóe lên một tia kinh ngạc. Áp lực tỏa ra từ cô gái trông có vẻ nhỏ nhắn này không hề đơn giản. Thay vì khó chịu, anh ta lại cười tươi hơn, vẻ mặt lộ rõ sự thích thú:
"Thú vị đấy. Ta là Alaric Nightfall, người thừa kế của gia tộc công tước phương Đông. Ngươi là người đầu tiên phớt lờ ta đấy. Nhớ lấy cái tên này, vì chúng ta sẽ còn gặp lại nhau dài dài ở Sevadus."
Anh ta ung dung bước qua, để lại một mùi hương bạc hà thanh mát. Apherla không quay đầu lại, lẳng lặng bước tiếp. Cô không biết rằng, kẻ vừa trêu chọc mình chính là người sau này sẽ trở thành "anh trai cuồng em gái" số một của cô.
Sau buổi nhận lớp đầy những ánh mắt soi xét, Apherla được dẫn đến khu ký túc xá dành cho học viên ưu tú. Đây là một tòa tháp cổ kính với những ban công phủ đầy hoa hồng leo.
Phòng của cô nằm ở tầng cao nhất. Khi cánh cửa mở ra, đập vào mắt Apherla không phải là một căn phòng nữ sinh bình thường, mà là một không gian ngập tràn mùi thảo mộc khô và những ống nghiệm thủy tinh lấp lánh.
Ngồi giữa đống sách cổ là một cô gái có mái tóc màu nâu gỗ xoăn nhẹ, đeo một cặp kính gọng tròn hơi trễ xuống mũi. Cô ấy ngước lên, để lộ đôi mắt màu xanh lá cây trong vắt như ngọc bích — đặc trưng không thể nhầm lẫn của tộc Elowen (Phương Đông), gia tộc nắm giữ quyền năng Chữa lành và Thảo dược.
Sien nhảy xuống sàn, mũi khịt khịt liên tục: "Mùi của hoa cỏ... Thật khiến ta hắt hơi quá đi!"
Cô gái tóc nâu đẩy gọng kính, nở một nụ cười hiền lành nhưng đôi mắt xanh lại toát lên vẻ tinh tường của một dược sư:
"Chào em, tân sinh viên nặc danh hôm nay sao? Chị là Elina Elowen, tiền bối khoa Dược thuật. Rất vui được chung phòng với em."
Apherla đặt hành lý xuống, ánh mắt tím thạch anh quan sát căn phòng một lượt rồi cúi xuống một chút đáp lại một cách lịch sự nhưng vẫn giữ khoảng cách:
"Tôi là Apherla Ravenloft. Hy vọng sở thích nghiên cứu của chị không làm nổ tung căn phòng này."
Elina bật cười, âm thanh trong trẻo như tiếng chuông gió:
"Yên tâm, chị chỉ chế thuốc cứu người chứ không chế bom. Nhưng đôi mắt tím đó của em... nó đẹp một cách nguy hiểm đấy."
Sau khi sắp xếp xong hành lý trong căn phòng ngập mùi thảo mộc của Elina, Apherla quyết định đi dạo để khảo sát địa hình học viện. Sien trong hình dạng mèo đen, đôi mắt đỏ rực vẫn không ngừng liếc nhìn xung quanh đầy cảnh giác.
Vô tình, cô bước chân vào Khu rừng Sương mù – khu vực cấm phía sau học viện, nơi những ma thú cấp cao bị phong ấn để phục vụ cho việc huấn luyện của người có thực lực cao. Tại đây, cô gặp lại Alaric. Anh ta vẫn giữ vẻ ngoài lãng tử, mái tóc xám khẽ bay trong gió. Thấy Apherla, anh ta nở nụ cười phóng khoáng:
"Nhóc cũng thích mạo hiểm sao? Đi một mình ở đây nguy hiểm lắm, hay là đi cùng ta? Dù sao ta cũng đang thấy hơi chán."
Apherla không đáp, chỉ lẳng lặng bước tiếp như ngầm đồng ý. Càng đi sâu vào trong, không khí càng trở nên đặc quánh và lạnh lẽo. Đột ngột, một con U Minh Lang (Sói hư không) cấp cao – sinh vật có tốc độ kinh hoàng và móng vuốt chứa độc hắc hỏa lao ra từ bụi rậm.
Alaric phản ứng cực nhanh. Với tư cách là một kiếm sư thiên tài được tuyển thẳng, anh ta rút thanh kiếm bạc, những đường kiếm sắc lẹm chém đứt không khí. Alaric không còn vẻ lả lơi thường ngày. Lưỡi kiếm rung động mạnh mẽ tỏa ra luồng kiếm khí màu xám bạc đặc quánh.
"Nghe này nhóc, đứng yên đó đừng cử động! Nếu thấy ta bị nuốt chửng thì cứ việc chạy trước, rõ chưa?"
Dứt lời, Alaric lao đi. Tốc độ của anh nhanh đến mức tạo ra một vệt sáng bạc xé toạc màn sương. Con thú gầm lên, vung bộ vuốt nặng nề đập xuống đất làm mặt đất rung chuyển, nhưng Alaric đã kịp thời tung người lên không trung, chém vào yếu điểm của U Minh Lang.
Tuy nhiên, con quái thú này quá già rơ, tuy bị chém vào điểm yếu nhưng nó vẫn phun ra luồng khói độc làm chệch hướng tấn công của anh ta và dùng đuôi đánh mạnh vào lồng ngực Alaric, hất văng anh ta vào gốc cây cổ thụ.
"Khốn khiếp... nó mạnh hơn ta tưởng..." Alaric ho ra một ngụm máu, định gượng dậy nhưng vết thương bị độc hắc hỏa ăn mòn khiến anh ta khụy xuống.
Con quái vật gầm lên, chuẩn bị tung đòn kết liễu. Sien trên vai Apherla gầm gừ, đôi mắt đỏ rực lên: "A..la, để ta xé xác nó!"
"Không, đứng yên." Apherla dứt khoát.
Cô bước lên phía trước Alaric. Để tránh lộ sức mạnh của mình, Apherla không hề cử động tay. Cô đứng sừng sững, mái tóc đen tung bay, đôi mắt tím thạch anh đột ngột tỏa ra một luồng ánh sáng u tối đầy quyền năng.
Cô sử dụng Thuật Thao Túng Tâm Linh thông qua ánh mắt – một kỹ năng bí truyền mà chỉ những kẻ có tinh thần lực cực đại mới làm được. Đôi mắt tím của cô xoáy sâu vào đôi mắt của con ma thú.
Một luồng áp lực khổng lồ đè nặng xuống khiến con U Minh Lang đang hung tợn bỗng khựng lại, toàn thân nó run rẩy kịch liệt. Trong nhãn quan của nó, Apherla không còn là một cô gái nhỏ bé, mà là một tử thần đang bóp nghẹt linh hồn nó. Con quái thú rên rỉ, bốn chân quỳ rạp xuống mặt đất, không dám cử động dù chỉ một li.
Alaric ngồi phía sau, dù đang đau đớn nhưng anh ta vẫn sững sờ nhìn bóng lưng của Apherla. Anh ta không thấy sợi chỉ nào, không thấy kiếm pháp, chỉ thấy một cô gái đứng đó và áp đảo một con ma thú cấp cao chỉ bằng... một ánh nhìn.
Apherla thu lại ánh sáng trong mắt, nụ cười mỉm nguy hiểm lại xuất hiện. Cô không quay đầu lại, chỉ lạnh lùng nói:
"Nó sợ bóng tối thôi. Đi thôi, trước khi nó đổi ý."
Sien nhìn Alaric bằng đôi mắt đỏ đầy giễu cợt, thầm nghĩ: "Tên nhóc này, ngươi vẫn chưa thấy được toàn bộ sức mạnh thật sự của cô ta đâu."
CHƯƠNG VII: KÝ ỨC TRỐNG RỖNG
Sáng hôm sau, khi ánh nắng rạng rỡ của phương Nam chiếu vào phòng, Alaric đột ngột bật dậy trên ghế dài. Anh ta ôm đầu, gương mặt tóc xám thường ngày vốn lém lỉnh giờ hiện lên sự hoang mang tột độ.
"Đau đầu thật... Chuyện gì đã xảy ra vậy? Sao ta lại ở căn phòng lạ lẫm này?"
Elina bình thản đặt tách trà xuống, liếc nhìn Apherla đang tựa lưng bên cửa sổ rồi đáp:
"Cậu bị trúng độc Hắc Hỏa trong rừng, may mà Apherla đi ngang qua thấy cậu nằm ngất nên dìu về đây. Chắc do tác dụng phụ của độc tố khiến cậu bị mất trí nhớ tạm thời rồi."
Alaric nhìn sang Apherla, ánh mắt tím nhạt tràn đầy vẻ nghi hoặc:
"Nhóc cứu ta thật à? Ta nhớ là ta đang vào khu rừng đó. Ta không nhớ mình đã hạ con quái đó thế nào nữa."
Sien trên vai Apherla đôi mắt đỏ rực nhìn Alaric, thầm nghĩ: "Ngươi không nhớ là đúng rồi, vì linh hồn ngươi lúc đó suýt thì bị chấn động bởi uy áp của cô ta đấy."
Apherla chỉ nhún vai, nụ cười mỉm nguy hiểm thường trực trên môi:
"Ngươi yếu đến mức ngất xỉu ngay khi thấy con sói, ta phải tốn bao nhiêu công sức mới lôi cái xác không hồn này về đấy. Đừng có quên tiền công."
Alaric đỏ mặt, vừa xấu hổ vừa bực bội.
CHƯƠNG VII: BUỔI HỌC ĐẦU TIÊN
Alaric nhìn đồng hồ rồi hoảng hốt. Anh ta cuống cuồng vơ lấy bao kiếm, tóc tai còn chưa kịp chải chuốt cho ra dáng thiên tài:
"Chết tiệt! Muộn giờ rồi! Nhóc thường dân, đi mau lên không lão giáo sư già sẽ nhốt chúng ta ngoài cổng đấy!"
Anh ta lao ra khỏi phòng như một cơn gió. Apherla thong thả đứng dậy, chỉnh lại dải băng đen trên cổ tay. Sien trên vai cô khẽ vươn vai, đôi mắt đỏ rực nhìn theo bóng dáng lóng ngóng của Alaric với vẻ khinh bỉ lộ rõ. Elina chỉ kịp đưa cho cô một túi nhỏ chứa bột thảo dược làm dịu vết thương rồi dặn dò:
"Cẩn thận nhé”
Tại quảng trường trung tâm học viện, hàng trăm học viên của khoa Ma pháp và khoa Phép thuật đang đứng tập trung. Những ánh mắt coi thường đổ dồn về phía Apherla khi cô bước tới.
"Nhìn kìa, 1 thường dân cũng tham gia bài khảo sát thực địa sao?"
"Chắc là lính canh cho vào nhầm rồi. Nó thì làm sao chịu nổi áp lực ma pháp trong mê cung?"
"À, biết gì chưa, nghe nói đêm qua đội tuần tra tìm thấy xác một con U Minh Lang thật ở Tầng Hầm Thứ Chín! Máu đen vương vãi khắp nơi, con quái vật cổ đại đó bị chém nát bét!" Một nam sinh khoa Ma pháp thì thầm.
"Cái gì? Tầng Hầm Thứ Chín là khu vực cấm mà? Chẳng lẽ hai người kia... đi nhầm vào đó?"
"Chứ còn gì nữa! Alaric và con bé nặc danh kia. Sáng nay tớ thấy Alaric được cõng ra, trông như sắp chết ấy. Còn cô ta... Apherla Ravenloft... bộ dạng bình thản đến rợn người, áo choàng còn chẳng dính một vết máu!"
Một nữ sinh khác khịt mũi khinh bỉ:
"Hừ, chắc chắn là Alaric của ta đã liều mạng giết con thú đó để bảo vệ cô ta rồi ngất xỉu. Cô ta chỉ là kẻ ăn may, dựa hơi thiên tài để sống sót thôi. Nhìn cái họ “Ravenloft” lạ hoắc đó xem, chắc chắn là một lũ thường dân hám danh!"
Đám học viên quý tộc tụm năm tụm ba quanh những cột đá cẩm thạch, ánh mắt đổ dồn về phía Apherla và Alaric.
Giáo sư phụ trách dõng dạc nói, cắt đứt mọi sự hỗn loạn đang diễn ra:
"Im lặng! Bài khảo sát hôm nay là tiến vào Vực Thẳm Ảo Ảnh. Các trò phải tìm ra Viên Đá Sự Thật ẩn giấu sâu nhất để hoàn thành. Danh sách ghép cặp đã có sẵn... Cặp số 18: Alaric Nightfall và Apherla Ravenloft!"
Alaric đứng hình mất vài giây, rồi tặc lưỡi tiến lại gần cô:
" Cứ bám sát sau lưng ta, ta sẽ bảo vệ nhóc khỏi lũ quái vật ảo ảnh!"
Bước qua cánh cổng không gian, anh ta lập tức thay đổi thái độ. Không còn vẻ ngoài thường ngày, đôi mắt tím của Alaric sắc lẹm, thanh kiếm bạc tuốt khỏi vỏ tỏa ra luồng kiếm khí lạnh lẽo. Anh ta đưa tay chắn trước Apherla, giọng thấp nhưng kiên định:
"Nghe này nhóc, sương mù ở đây có độc và lũ quái vật ảo ảnh không đùa được đâu. Đứng sát sau lưng ta, đừng rời bước nào cả!"
Suốt dọc đường đi, Alaric thể hiện bản lĩnh của một kẻ được gọi là thiên tài kiếm thuật. Khi những con Dực Thủ Ma (quái vật có cánh với bộ móng vuốt thép) lao xuống từ tán cây, Alaric tung người lên không, những đường kiếm xám bạc vạch thành những vòng tròn hộ thân hoàn hảo. Anh ta không chỉ đánh bại chúng mà còn liên tục để mắt đến Apherla, sẵn sàng đỡ thay cô những luồng ám khí từ lùm cây bắn ra.
"Hù! Suýt chút nữa là nhóc thành nhím rồi đấy!" Alaric vừa thở dốc vừa chém bay một mũi tên ma pháp, mồ hôi chảy ròng ròng trên trán.
Apherla đi phía sau, đôi mắt tím thạch anh quan sát từng cử động của anh ta. Cô thầm thừa nhận Alaric rất mạnh, nhưng mê cung này đang bào mòn thể lực của anh ta quá nhanh. Sien trên vai cô đôi mắt đỏ rực liếc nhìn xung quanh, truyền âm:
"Tên này sắp chạm giới hạn rồi. Ma lực trong mê cung đang hút cạn sức lực của hắn."
Khi chỉ còn cách bục đặt Viên Đá Sự Thật một đoạn ngắn, một nhóm ba học viên quý tộc bất ngờ hiện ra từ màn sương. Kẻ cầm đầu là Kael, một tên quý tộc kiêu ngạo luôn đố kỵ với danh tiếng của Alaric.
"Ồ, xem kìa! Thiên tài Alaric Nightfall của chúng ta lại đi hộ tống một con bé thường dân sao?" Tên đó cười khẩy, tay xoay tròn quả cầu lửa rực cháy.
"Rút lui đi, rồi ta sẽ để ngươi đưa con nhóc này ra ngoài bình an."
Alaric cắm thanh kiếm xuống đất để giữ thăng bằng, lồng ngực phập phồng dữ dội. Anh ta đã chiến đấu liên tục suốt bốn giờ đồng hồ với ma thú, ma lực gần như cạn kiệt. Tuy nhiên, anh ta vẫn nhếch môi, nụ cười ngạo nghễ không đổi, đe dọa:
"Có vẻ như ngươi không biết vị trí của mình nhỉ. Chừng nào ta còn đứng đây, các ngươi đừng hòng lấy được Viên đá sự thật."
Kael mất kiên nhẫn, ra lệnh cho đồng bọn tấn công. Những luồng hỏa chú và lôi điện liên tiếp dội xuống. Alaric nghiến răng, dùng chút sức tàn cuối cùng vung kiếm tạo ra một bức tường kiếm khí để che chắn cho Apherla. Một tiếng nổ lớn vang lên, Alaric bị hất văng về phía sau, thanh kiếm bạc tuột khỏi tay, anh ta quỳ sụp xuống, hơi thở đứt quãng.
"Kết thúc rồi, Alaric!" Kael tụ tụ một quả cầu hỏa chú khổng lồ, nhắm thẳng vào Alaric đang kiệt sức.
Trong khoảnh khắc đó, Alaric vẫn cố gắng vươn tay ra như muốn đẩy Apherla chạy đi: "Chạy... mau..."
Apherla nhìn bóng lưng đẫm mồ hôi và đầy vết trầy xước của Alaric, đôi mắt tím thạch anh bỗng chốc trở nên tối sầm lại. Một luồng uy áp vô hình khiến không gian xung quanh bỗng chốc lặng thắt.
Ba tên quý tộc nhóm Kael đồng loạt niệm chú, những luồng hỏa xà dữ tợn lao thẳng về phía Alaric đang quỳ rạp dưới đất. Alaric nhắm nghiền mắt, dùng chút tàn lực cuối cùng để che chắn cho Apherla.
Apherla đứng sau lưng anh ta, đôi mắt cô không hề có một chút sợ hãi. Cô khẽ vuốt bộ lông đen mượt của con mèo trên vai, giọng nói lạnh lùng vang lên trong không gian tĩnh mịch:
"Sien, ta không muốn bẩn tay. Giải quyết chúng đi."
"Với cả che mắt lũ người trên cao đi. Đừng để ai thấy bản thể thật của ngươi."
Sien khẽ rùng mình, đôi mắt đỏ rực như máu bỗng chọc rực sáng. Một luồng sóng xung kích vô hình lan tỏa, không phải để tấn công, mà là để bóp méo không gian.
Tại đại sảnh học viện, các giáo sư đang chăm chú nhìn vào quả cầu tinh thể bỗng chốt ồ lên kinh ngạc. Hình ảnh bên trong Vực Thẳm Ảo Ảnh đột ngột nhiễu loạn, bị bao phủ bởi một màn sương đen kịt và những tia chớp tím kỳ quái.
"Chuyện gì thế này? Ma lực của mê cung bị nhiễu loạn sao?"
"Mau khôi phục tầm nhìn!”Các vị giáo sư cuống cuồng tung ra ma pháp dò tìm, nhưng mọi nỗ lực đều bị dội ngược lại bởi một bức tường không gian bất khả xâm phạm.
CHƯƠNG VIII: SỰ TRỖI DẬY TRONG BÓNG TỐI VÀ TRÁI TIM TRỐNG RỖNG
Bên trong mê cung, khi mọi sự giám sát đã bị cắt đứt, Sien nhảy xuống khỏi vai Apherla. Trong tích tắc, nó hóa thành một thực thể quyền lực với đôi cánh đen khổng lồ che lấp cả bầu trời ảo ảnh. Luồng uy áp của Tinh Linh Vương khiến mặt đất dưới chân Kael sụp đổ.
Sien gầm lên một tiếng, âm thanh không phát ra thành tiếng mà đánh thẳng vào linh hồn đối phương. Toàn bộ hỏa chú của Kael tan biến như bọt biển.
Kael và đồng bọn kinh hoàng nhìn thực thể đáng sợ trước mắt. Chúng chưa kịp thét lên thì luồng linh áp đỏ rực từ đôi mắt Sien đã đè nghiến chúng xuống đất. Sien khẽ vung vuốt, không gian xung quanh ba tên quý tộc bị vặn xoắn, ném văng chúng vào một góc sâu của mê cung, khiến chúng ngất lịm đi với nỗi ám ảnh cả đời.
Sau khi dọn dẹp xong, Sien thu nhỏ lại, đôi mắt đỏ vẫn đầy vẻ ngạo nghễ.
Sau khi Sien dọn dẹp xong nhóm của Kael, không gian giả lập trở nên tĩnh lặng một cách lạ thường. Alaric vẫn nằm mê mệt trên lưng Apherla, mái tóc xám rũ rượi, miệng còn lẩm bẩm vài từ vô nghĩa trong giấc ngủ do Sien ban tặng.
Apherla cõng anh ta trên vai, bước từng bước vững chãi vào sâu trong hang động cuối cùng. Sien đi bên cạnh, đôi mắt đỏ rực thỉnh thoảng liếc nhìn về phía quả cầu giám sát của các giáo sư trên cao, khẽ khịt mũi để duy trì màn sương nhiễu loạn không gian.
Giữa hang động, Viên Đá Sự Thật hiện ra, lơ lửng trong một khối cầu ánh sáng trắng tinh khiết, tỏa ra áp lực tinh thần khiến bất cứ kẻ nào có dã tâm đều phải quỳ rạp. Giọng nói cổ xưa vang vọng:
"Kẻ mang mục đích đen tối sẽ bị thiêu rụi. Chỉ trái tim không mong cầu mới chạm được vào Sự Thật."
Apherla dừng bước trước khối cầu ánh sáng. Cô không hề có ý định đặt Alaric xuống. Cứ thế, một mình cô cõng theo "cục tạ" tóc xám kia, tiến thẳng vào hang động.
Luồng ánh sáng trắng quét qua người cô như một đợt sóng thần, tìm kiếm bất kỳ vết dơ nào của tham vọng hay dã tâm. Nhưng lạ thay, nó chỉ thấy một khoảng không sâu thẳm.
Apherla không muốn quyền lực, không muốn danh tiếng, thậm chí cô còn chẳng quan tâm đến việc mình có phải là người giỏi nhất học viện hay không. Trong lòng cô lúc này chỉ có một suy nghĩ duy nhất: Lấy viên đá này nhanh lên để còn cõng tên ngốc này về, nặng chết đi được.
Khối cầu ánh sáng vốn dĩ vô cùng hung dữ với những kẻ quý tộc tham lam, nay lại dịu dàng như làn nước, tan chảy khi Apherla đưa tay ra. Viên đá Sự Thật chậm rãi bay đến, nằm gọn trong lòng bàn tay cô, tỏa ra sắc tím huyền bí đồng nhất với màu mắt của cô.
Ngay khi ngón tay Apherla chạm vào bề mặt lạnh lẽo của Viên Đá Sự Thật, một tiếng "rắc" khô khốc vang lên, xé toạc sự tĩnh lặng của hang động. Quầng sáng trắng tinh khiết bỗng chốc hóa thành những tia chớp tím giận dữ, đánh thẳng xuống mặt đất.
RẦM!
Trần hang bắt đầu rạn nứt, những khối thạch nhũ khổng lồ đổ sụp xuống như mưa. Không gian giả lập do các giáo sư tạo ra đang tự hủy diệt vì không còn vật trấn giữ.
"Không gian này đang nuốt chửng chính nó!" Sien truyền âm gấp gáp, đôi mắt đỏ rực quét nhanh tìm lối thoát.
Apherla nghiến răng, dù đang cõng Alaric (vẫn đang ngủ say sưa, đầu gục vào vai cô như không hề hay biết trời đất đang sụp đổ), cô vẫn giữ được sự bình tĩnh đến đáng sợ. Cô không thể dùng tốc độ bình thường để chạy thoát khỏi sự sụp đổ của không gian.
"Sien! Tạo lối đi!"
Con mèo đen gầm lên, một luồng hắc khí bùng nổ bao quanh hai người. Sien dùng móng vuốt xé toạc màn sương mù đang đặc quánh lại, tạo ra một đường hầm không gian ngắn ngủi giữa đống đổ nát. Nó không chỉ mở một lối đi cho Apherla, mà tạo ra hàng loạt những hố đen dịch chuyển nhỏ dưới chân từng học viên đang hoảng loạn.
Apherla xốc lại Alaric trên lưng, đôi mắt tím thạch anh lóe lên tia sáng kiên định. Cô nhảy vọt qua những tảng đá đang rơi, mỗi bước chân đều chuẩn xác đến từng milimet. Đằng sau lưng cô, bóng tối của sự hư vô đang nuốt chửng mọi thứ.
Khi cảm nhận được sức nặng của Viên Đá Sự Thật trong tay và nhìn cách không gian này tự hủy diệt ngay khi có kẻ chạm vào, Apherla bỗng nhận ra một sự thật ghê tởm.
Thử thách này vốn dĩ không được tạo ra để có người chiến thắng.
Tất cả con người, từ kẻ hèn mọn đến bậc quân vương, ai mà chẳng có khát vọng? Kể cả sự sống sót cũng là một loại khát khao. Việc thiết lập điều kiện "trái tim không mục đích" là một cái bẫy hoàn hảo. Các giáo sư của học viện Sevadus thừa biết điều đó. Họ tạo ra vùng đất này không phải để tìm ra "người thuần khiết", mà là để dồn đám học viên vào đường cùng.
Khi không ai có thể lấy được viên đá một cách chính trực, chúng sẽ bắt đầu nghi ngờ, lừa lọc và cuối cùng là giết hại lẫn nhau để chứng minh mình là kẻ xứng đáng nhất. Họ không đào tạo anh hùng, họ đang tôi luyện nên những cỗ máy chiến tranh tàn nhẫn, những kẻ sẵn sàng bước qua xác đồng đội để chạm tay vào hư vinh.
"Nực cười thật..." Apherla thầm thì, giọng nói bị lấn át bởi tiếng đá lở.
Cô nhìn xuống Alaric đang bất tỉnh. Tên ngốc này, dù tự mãn, nhưng trong khoảnh khắc sinh tử vẫn muốn thể hiện để bảo vệ cô. Chính cái "khát vọng" muốn làm anh hùng đó đã khiến anh bị viên đá chối bỏ. Trong thế giới của những kẻ tạo ra mê cung này, sự lương thiện và lòng tự trọng của Alaric chỉ là vật cản.
Bóng tối của sự hư vô đã mấp mé gót chân, nhưng Apherla không hề quay đầu lại. Sien gầm lên, xé toạc một lỗ hổng không gian cuối cùng trước khi hang động hoàn toàn biến mất vào cõi hư vô.
BÙM!
Một luồng áp lực tím đen bùng nổ ngay giữa quảng trường học viện. Đám đông học viên đang xôn xao bỗng chốc lặng thắt lại. Từ trong vết nứt không gian vặn xoắn, Apherla và các học viên xuất hiện. Bộ đồng phục của cô vương đầy bụi đá, hơi thở có chút dồn dập, nhưng trên lưng cô, Alaric vẫn ngủ say như thể đang nằm trên nệm ấm chăn êm.
Cô chậm rãi tiến về phía bàn của ban giám khảo – nơi những chiếc áo choàng lộng lẫy đang che đậy những linh hồn mục rỗng.
"Cạch."
Viên Đá Sự Thật được cô ném xuống mặt bàn đá cẩm thạch, phát ra một âm thanh khô khốc, vang vọng khắp quảng trường tĩnh lặng.
CHƯƠNG IX: ÁNH MẮT TỪ THÁP CAO
Trong khi mọi ánh mắt tại quảng trường đang đổ dồn về phía Apherla và Alaric với đủ loại cảm xúc từ kinh hãi đến sùng bái, thì từ đỉnh chóp cao nhất của tòa tháp Hiệu trưởng — nơi mây mù luôn bao phủ quanh năm — có một ánh mắt lạnh lẽo đang thu trọn mọi việc vào tầm ngắm.
Bên trong căn phòng ngập tràn mùi hương thảo mộc và những cổ vật ma pháp đang phát ra tiếng rì rầm, một người đàn ông trung niên với mái tóc bạc trắng được chải chuốt kỹ lưỡng đứng tựa lưng vào khung cửa sổ sát đất. Đó là Hiệu trưởng Malphas, người nắm giữ vận mệnh của Sevadus.
Bầu không khí bên trong căn phòng nồng nặc mùi da thuộc cũ và hương trầm ma pháp đắng ngắt. Hiệu trưởng Malphas đứng bất động bên khung cửa sổ hình vòm, đôi bàn tay gầy guộc chắp sau lưng. Ánh mắt lão xuyên qua lớp kính dày, xuyên qua màn sương mù nhân tạo, đóng đinh vào bóng dáng nhỏ bé của Apherla đang bước đi giữa đám đông.
Lão không nhìn Alaric – thiên tài kiếm thuật của đế quốc. Lão cũng không nhìn Viên Đá Sự Thật đang nằm chơ vơ trên bàn giám khảo.
Thứ lão nhìn là khoảng không phía sau Apherla.
"Sự trống rỗng hoàn hảo..." Malphas thầm thì, giọng lão khàn đặc như tiếng giấy nhám chà sát vào nhau. "Không tham vọng, không dã tâm, không có lấy một tia sáng của sự mong cầu. Một trái tim như vậy... làm sao có thể tồn tại ở một đứa trẻ mười lăm tuổi?"
Lão nheo mắt lại. Từ góc độ này, lão thấy con mèo đen trên vai cô gái kia khẽ ngước đầu lên. Dù cách nhau hàng trăm mét, Malphas vẫn cảm nhận được luồng linh áp đỏ rực từ đôi mắt của Tinh Linh Vương đang khóa chặt lấy vị trí của lão. Một sự cảnh cáo trực diện.
"Thưa Hiệu trưởng." Một vị giáo sư bước vào, mồ hôi đầm đìa trên trán. "Cổng dịch chuyển... không gian giả lập đã bị phá hủy hoàn toàn. Chúng ta phải xử lý đứa trẻ đó thế nào? Cô ta đã làm hỏng cả một thế hệ máy chiến tranh mà chúng ta đang nhào nặn!"
Malphas không quay đầu lại, môi lão khẽ nở một nụ cười lạnh lẽo:
"Xử lý? Không. Ngươi không thấy sao? Ta đã đợi hàng chục năm để tìm thấy một kẻ có thể khiến Viên Đá Sự Thật tự nguyện tan chảy. Đứa trẻ đó không phải là kẻ phá hoại, cô ta là kiệt tác mà Sevadus chưa bao giờ dám mơ tới."
Ở phía dưới, giữa quảng trường đang chấn động bởi những tiếng xì xào, Apherla đột ngột khựng lại. Một luồng điện lạnh lẽo chạy dọc sống lưng cô, không phải là sát khí trực diện, mà là cái nhìn thấu tóm của một kẻ đang quan sát vật mẫu trong lồng kính.
Cô không ngước lên tòa tháp cao nhất, nơi màn sương mù đang che giấu kẻ quyền lực nhất Sevadus, nhưng đôi mắt tím thạch anh của cô hơi nheo lại.
"Sien, thấy không?" – Cô thầm truyền âm, bước chân vẫn giữ nhịp điệu bình thản.
Con mèo đen trên vai cô không còn vẻ lười biếng. Nó xù lớp lông đen mượt, đôi mắt đỏ rực như hai hòn than cháy dạt dào linh áp. Nó liếc ngược lên đỉnh tháp, phát ra một tiếng gầm gừ cực nhỏ chỉ đủ để Apherla nghe thấy:
"Một con sâu bọ đang ảo tưởng mình là thần thánh?"
Apherla khẽ nhếch môi, nụ cười mỉm nguy hiểm hiện rõ hơn bao giờ hết. Cô siết chặt lấy Alaric trên lưng, cảm nhận hơi thở đều đặn của tên ngốc này đang phả vào cổ mình – thứ duy nhất chân thật giữa cái học viện đầy rẫy sự giả tạo này.
"Cứ để hắn nhìn. Kẻ càng đứng trên cao thì khi ngã xuống sẽ càng tan xương nát thịt. Hắn muốn thấy sự 'trống rỗng' của tôi? Vậy thì tôi sẽ cho hắn thấy thế nào là sự sụp đổ của một hư vô thật sự."
Cô thản nhiên bước tiếp qua những toán học viên đang đứng chết trân tại chỗ. Cái họ Ravenloft mà cô đang che giấu dường như đang rung động trong huyết quản, đáp lại cái nhìn đầy tham vọng từ phía trên cao kia bằng một sự im lặng chết chóc.
Khi bóng lưng của Apherla khuất dần sau dãy hành lang đá cẩm thạch dẫn về phía phòng y tế, cái nhìn từ trên cao kia dường như vẫn không rời đi, nhưng luồng áp lực tím đen mà cô vô tình để lại tại quảng trường đã khiến những kẻ yếu ớt xung quanh phải rùng mình kinh sợ.