vẫn tự nhắc mình là hãy quên đi, phải vượt qua mà sao khó quá
chỉ biết khóc, khóc một mình
đạp xe về mà mong có ai đó đâm phải mình, có thể nhắm mắt lại và ko phải đối mặt
chưa bao giờ hụt hẫng và thất vọng như thế
từ giờ sẽ ko bao giờ thức đến 1, 2h sáng để học nữa, ko bao giờ
nhường cơ hội cho...