haha... ừa... là cậu... may mắn ra phết nhĩ... mà nói chuyện với ni-san Ly quốc nhiều dữ nha... sao cậu hong trả lời câu hỏi cuối á... bộ hong phải tớ hả..hj
Tại sao khi chụp hình... tất cả chúng ta ai cũng phải cười nhĩ...? Phải chăng vì ta muốn che giấu đi nỗi thống khổ và đau buồn luôn thường trực trên gương mặt ấy... Và để khi ta nhìn mình trong ảnh... ta có thể tự nhủ với lòng một cách huyễn hoặc ... rằng.. ta vẫn ổn...!
tớ sẽ quên cậu... thật đấy... mãi mãi quên cậu... tớ đã cho cậu quá nhiều lần làm tớ tổn thương... và giờ đây là lúc tớ phản kháng... cậu sẽ không còn cơ hội làm đau tớ nữa... dù chỉ một lần... tạm biệt nhé...người lạ từng quen.