mới đọc mấy hôm trc c ạ
kinh hoàng quá
nhưng mà em ko có khóc :D:D:D
em mượn dc cuốn "cuốn theo chiều gió" rùi, cảm giác cầm sách trên tay đọc thiệt là thích :)
để đọc sau vậy
mùa thu nước chảy phượng hồng rơi
gió cồn khắc khoải bay giữa đời
nhật nguyệt tinh linh vang âm gió
tiếng oán phong sương nhớ dáng người
em về đi kẻo muộn
gió lạnh đã sang rồi
áo ấm có còn hơi
mùi xưa vuơg mái tóc?
em về đi kẻo muộn
nắng nhạt buổi chiều vương
nét phố rơi cánh phượng
ha qua rồi...
câu nói bất hủ: "biệt tài của kẻ ngu là làm cho những kẻ thông minh bị ức chế"
p/s: ta đang ức chế, nhưng kẻ làm ta ức chế lại dụ dỗ ăn kem tươi, quất 1 lèo 3 cây, tạm ổn, giờ no quá
nó dám bảo mình là bánh bèo xấu xa...
để c bảo này, nếu đối vs em nó là con bé thì: "đối với chị em mãi là thằng nhóc, khóc lóc chi cho tèm lem nước mắt"
không được ăn hiếp bé chuông cửa
:D
ơ mà c hỏi này,hết hè rồi em có tính viết tiếp truyện này ko? :KSV@05::KSV@05:
mình có 1 chị nuôi là người Thanh Hóa, tốt bụng, dễ thương và giỏi cực
không dị nghị, không thành kiến, chị ấy chiếm được tình cảm của tất cả mọi người
tăng thêm 1 kg nữa roài, không uổng công mình hì hục ăn uống, đánh cầu lông, đi bộ, rồi lại ăn, ăn và ăn a
:))
tình hình này hy vọng mình sẽ tăng thêm 3 kg, à không, thêm 5kg hay 6kg hay 10kg cũng dc, em là em chịu hết, không than vãn
:D
tóm lại là mình đang stress sao? hay nhỉ?
hây-da
thì ta cứ vậy đấy, ai bảo làm chuyện đáng ghét làm gì, ta chịu đựng cũng có mức thôi mà
ta đã nhắn tin kiểu đó thì làm ơn đi, hiểu rằng tâm trạng ta rất không vui nha
ta có cảm giác họ ngây thơ giả vờ, chứ ta nói như thế đâu có coi là nói nhẹ
bực...
ý em là sao?
mà c trả lời có 4 hay 5 câu xong nó ra luôn
=))
oánh chít giờ
từ giờ cánh cụt sẽ là loài vật đáng yêu, dễ thương, vui vẻ nhất thế giới, không bàn cãi
:D:D:
tối qua được nghe một câu mà có lẽ ai cũng phải ganh tị: "tớ chẳng giận cô ấy quá 15' được, mỗi lần nhìn thấy cái "mỏ" đáng yêu ấy vểnh lên là chỉ muốn chạy tới ôm ngay thôi"
:((:((:((
tớ tủi thân, thật đấy
ui ui
sinh viên trong kí túc xá còn đỡ
chứ bình thường sinh viên ở nhà trọ thì ôi thôi, "em nấu anh ăn", rồi "chồng chan vợ húp" nhìn cứ như thật ấy
bạn cạnh phòng mình là một điển hình, nhìn mặt mãi thấy thật là bức xúc
nể cô bạn nên không thèm nói
rồi tối tối tìm chỗ nào có ghế đá ngồi thì...