♥ Nước mắt...
Là ngôn ngữ câm lặng của nỗi đau.
♥ Im lặng...
Là sự hùng biện cuối cùng của nỗi buồn.
♥ Vô cảm...
Là sự ngụy biện cho một trái tim đã chết!
♥ Cười...
Là phép ẩn dụ của một nỗi đau!
♥ Khóc...
Là tính chất bắc cầu của nỗi nhớ!
.
.
.
-ken-
ukm đúng oy đó :D:D kỹ sư cầu đường nè (tương lai)...nè
nhưng ta học chuyên ngành TDKTK CĐ :D:D.
mà ah con học TPHCM hay HN :D:D
@Mai: không đổ nhựa mà đổ tiền cơ :D:D
"Công Trình Giao Thông Công Chính"....chuyên nghiên cứu, xây cấp thoát nước cho thành phố đó "công chính mà"
còn bọn em là TDHTKCD = Tự Động Hoá THiết Kế Cầu-Đường (cái tên nói nên tất cả oy ;))