Hoàn [xuyên không] Ai dám yêu vương hậu của trẫm

Thảo luận trong 'Tiểu thuyết' bắt đầu bởi rio_sp, 4/5/2013. — 65.698 Lượt xem

  1. rio_sp

    rio_sp have a nice day ^^! Staff Member Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    16/11/2011
    Bài viết:
    14.667
    Lượt thích:
    8.827
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    tinh linh
    Trường:
    đh quy nhơn
    Chương 9: Chấn các 1
    “Đừng khóc , Ly nhân ngoan, ca ca giúp ngươi bôi dược, đây chính là thần dược mà Phong thái y đưa cho ta, rất hữu hiệu trong việc làm tan vết sưng đỏ.” Hắn từ trong lòng lấy ra nhất bình sứ ôn nhu nói.
    Phong thái y nói chuyện gì với ca ca vậy?Tayhắn đưa lên mặt ta giống như có ma chú băng lạnh hết sức thoải mái. Cổ tay cũng được hắn thượng dược
    “Ca ca, lần trước người hạ độc ngươi là ai là ai? Ca ca đắc tội người nào sao?” Ta phải làm rõ đến tột cùng đã xảy ra chuyện gì.
    Ta cảm giác tay hắn cứng ngắc, ta lo lắng đề phòng hỏi
    “Có phải ta đã hỏi điều không nên hỏi không?”
    “Ly nhân, việc này ta không muốn ngươi biết, nhưng hôm nay nthần trí gươi bị tổn thương. Ca ca sẽ không bỏ qua cho nàng.” Câu cuối cùng của hắn làm cho ta cảm nhận việc này khiến hắn hận thấu xương.
    Hắn qua vỗ nhẹ cổ tay ta
    “Đừng sợ, ta vĩnh viễn sẽ không thương tổn ngươi. Đợi lát nữa ta mang ngươi đến một nơi. Nhưng trước hết ngươi phải mặc xiêm y chỉnh tề, đầu phải mang cái khăn che mặt, biết không?” Hắn nhẹ giọng nói. Còn nhéo nhéo mũi của ta, làm ta đau nhưng hắn chỉ là ca ca thôi không có gì phải xấu hổ .
    Bốn phía cây cối bị gió thổi rung động, chung quanh còn có tiếng kêu của những con mèo, ta giật mình, nơi này sao lại có mèo? Rõ ràng là ban ngày nhưng sự âm u của không khí xung quanh làm ta không tự chủ được run run. Ta vỗ nhẹ ngực đừng sợ đừng sợ a.
    Càng đi về phía trước một mùi hôi thối làm ta nôn khan, đây là địa phương quỷ dị nào? Mùi hôi thối bốc lên ngày càng nồng nếu không phải có ca ca ở bên ta thật đã bỏ chạy từ sớm bình tĩnh bình tĩnh ta cũng không phải là người nhát gan.
    Đột nhiên dưới chân ta ngứa ngứa trong đầu nghĩ là rắn thét lên
    “A, rắn” ta hét lớn nhào vào trong lòng ngực ca ca trên đầu truyền đén tiếng ca ca cười
    “Nha đầu ngốc, nơi này làm sao có rắn a?” Ta đưa mắt nhìn xuống, hả, nguyên lai là một đoạn cây khô. Cái khăn che đi khuôn mặt đỏ ửng vì xấu hổ.
    “Ca ca, nơi này sao lại hoang vắng như vậy a?”
    ” Tới rồi, ngươi xem.” Trấn Các hai chữ to to đùng bày ra trước mắt ta, đây là giam giữ phạm nhân?
     
  2. rio_sp

    rio_sp have a nice day ^^! Staff Member Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    16/11/2011
    Bài viết:
    14.667
    Lượt thích:
    8.827
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    tinh linh
    Trường:
    đh quy nhơn
    “Kétttt” tiếng cửa được mở ra, ta hết nhìn đông rồi tới nhìn tây, tại sao lại không có ai cả? Ca ca vỗ tay ba tiếng
    “Trần Thanh, Trần Liễu khấu kiến Ngũ thiếu gia.” Ồ ồ giọng nói vang lên phá vỡ không khí yên tĩnh quanh đây, nhưng hai bọn họ xuất hiện khi nào? Giống như nháy mắt đã có mặt .
    “Vị này chính là Lục tiểu thư Tô Ly, từ nay về sau chính là người các ngươi phải bảo vệ. Tiểu thư muốn làm gì, không được ngăn trở, cẩn thận bảo vệ, hiểu chưa?” Ca ca uy nghiêm ra mệnh lệnh , nguyên lai phải bảo vệ ta a
    “Vâng” bọn họ giống như máy móc trả lời. Ca ca vung tay lên, lập tức không còn thấy bóng người, đây là công phu gì? Chân thần a. Ta không khỏi sợ hãi than.
    “Ca ca, bọn họ?”
    “Ly nhân, không cần lo lắng, hết thảy đều có ta.” Nội tâm của ta không khỏi nhảy múa.
    Ca ca không cho ai theo, chẳng lẽ có bí mật? Không thể tưởng được đình viện cũ nát này cũng có cơ quan? Sao lại không cso người nào? Trừ bỏ hai người vừa rồi, hết thảy lại khôi phục lại không khí tĩnh mịch. Cơ quan nơi này thật đúng là cao cấp a.
    Không biết đã trải qua bao nhiêu cơ quan, cuối cùng ta và ca ca bước vào một nhà tù bằng đá cánh cửa đá đóng lại làm cho ánh sáng trong phòng tối đen như mực, ta bắt lấy ống tay áo của ca ca,
    “Xoẹt” ca ca thắp đèn lên.
    “A, đó là cái gì? Người sao?” Ta há hốc mồm sợ hãi nói.
     
  3. rio_sp

    rio_sp have a nice day ^^! Staff Member Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    16/11/2011
    Bài viết:
    14.667
    Lượt thích:
    8.827
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    tinh linh
    Trường:
    đh quy nhơn
    Chương 10: Chấn các 2
    [​IMG]Dưới ánh nến một khuôn mặt tiều tụy khuất sau mái tóc rối nhìn rất thê thảm vô sinh khí(không có sức sống), quần áo rách tơi tả, khắp nơi trên cơ thể đều có vết thương và máu.​
    Đang mải nhìn cảnh tượng trước mắt bất ngờ ta nghe có tiếng động ở dưới chân là tiếng xiềng xích va chạm phát ra âm thanh, nhìn xuống ta thấy một nữ tử bị xích. Ta giương mắt nhìn ca ca, khuôn mặt ca ca không một chút thay đổi lãnh khốc bước tới rút roi da trên tường lúc này ta mới để ý nơi này có rất nhiều hình cụ(dụng cụ tra tấn) như vậy. Tận lực đánh nhìn hắn dùng hết sức lực quất nàng, ta sợ hãi nhìn cảnh tượng sảy ra trước mắt không dám lên tiếng.
    Tiếng roi quật chan chát tựa hồ như muốn lấy mạng người, máu chảy ra lênh láng, ta nhẹ giọng kêu
    “Ca ca, đừng đánh nàng sẽ chết.” nghe ta nói hắn hạ roi da xuống vuốt mấy cọng tóc che khuất khuôn mặt, ta nhìn thấy một khuôn mặt tái nhợt trong suốt như thủy tinh bị mái tóc che khuất, nàng chính là người tỳ nữ đã hại mình sao? Môi của nàng trắng bệch rất đáng thương nhưng ca ca là người lãnh khốc vô tình y không một chút thương sót bóp chặt lấy cằm nàng lên phẫn nộ quát
    “Là ai sai ngươi làm hại Ly nhân, nói là ai phái ngươi tới ?”
    Đôi mắt nàng xếch lên giống như cười nhạo nàng cố gắng lên tiếng nhưng chỉ phát ra thanh âm khàn khàn rất khó nghe
    “Hừ, đường đường là Ngũ thiếu gia của Chiêu quốc cùng phủ , cư nhiên lại hỏi một câu ngu xuẩn như thế? Gặp mặt mới biết Ngũ thiếu gia so với lời đồn thổi bên ngoài không giống nhau.” Thì ra nơi này là chiêu quốc, còn nàng vì cái gì muốn hại ca ca?
    Cánh tay ca ca như muốn bóp nát khuôn mặt nàng ta không đành lòng chứng kiến cảnh tượng này vội vàng nói
    “Ca ca, đừng ra tay tàn nhẫn với nàng.” Nàng ta cúi đầu cười, mặc dù tiếng cười rất nhỏ nhưng nó cũng đủ làm vang dội khắp căn phòng, ta muốn rời khỏi nơi này.
     
  4. rio_sp

    rio_sp have a nice day ^^! Staff Member Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    16/11/2011
    Bài viết:
    14.667
    Lượt thích:
    8.827
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    tinh linh
    Trường:
    đh quy nhơn
    “Ta tuy không thể hạ độc giết ngươi nhưng lại phát hiện một bí mật. Ha ha ha, Lục tiểu thư thất sủng ở Cùng phủ cư nhiên là người Ngũ thiếu gia có tình ý. Độc của tiểu thư chưa giải hết nên Ngũ thiếu gia mới nổi điên như thế.” Ta im lặng nghe nàng nói, ta vì sao lại thất sủng? độc trong người ta sao lại chưa giải hết? Ta lâm vào trầm tư.
    Giọng của ca ca trở nên bất an nói
    “Ngươi còn biết những gì?”
    “Tập nhã tuy y thuật cao siêu, nhưng trong lúc bào chế giải dược lại quên mất một thứ. Nên mới khiến cho Lục tiểu thư thần trí hỗn loạn quên một số sự việc.” Nàng chậm rãi nói ca ca nhìn nàng không tự chủ lên tiếng hỏi
    “Ngươi làm sao biết được?”
    “Thuốc này là do ta luyện , ta chỉ cần nghe hơi thở Lục tiểu thư là biết.”Nàng hưng phấn nói, tựa hồ như muốn khoe sự lợi hại của mình.
    Nguyên lai bọn họ cho rằng độc trong người ta chưa giải hết ảnh hưởng đến trí nhớ nên mới quên một số việc. Như vậy cũng tốt
    “Nhìn Lục tiểu thư khi nãy vì ta mà cầu tình, ta sẽ cho ngươi biết vị dược còn thiếu ở đâu.”
    “Ở nơi nào?” Ca ca chất vấn hỏi, nàng cười quỷ dị
    “là máu của ta không biết các ngươi có dám sử dụng không?” Nói xong nàng lại nở nụ cười.
    Ca ca giống như đang do dự
    “sợ ta hại nàng ngươi có thể lấy máu của ta đưa cho Tập Nhã thử nghiệm. dù sao nói đối với ta cũng không có ích lợi gì vì ta vẫn phải ở trong này trốn không thoát.”
    Ca ca đem tay nàng rạch một đường, máu từ từ chảy vào bình sứ. Thật sự muốn ta uống máu của nàng? Không cần.
    “Nếu Ly nhân khỏi bệnh, ngươi sẽ ít phải chịu nỗi thống khổ trên da thịt. Còn có ngươi không chịu nói ta cũng sẽ có cách điều tra rõ thân phận của ngươi.”
    “Ly nhân, chúng ta đi.” Tỳ nữ hiện còn đang cúi đầu cười. Ta chạy nhanh theo ca ca rời khỏi địa phương quỷ quái này.
    “Ca ca, nàng rốt cuộc là ai?” Ta nhịn không được lên tiếng hỏi.
     
  5. rio_sp

    rio_sp have a nice day ^^! Staff Member Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    16/11/2011
    Bài viết:
    14.667
    Lượt thích:
    8.827
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    tinh linh
    Trường:
    đh quy nhơn
    “Ly nhân, theo thám tử của ta hồi báo, nàng rất có thể là gian tế của Trữ quốc.” Trữ quốc? Một quốc gia khác nữa? Trời ạ.
    Theo ca ca ra khỏi biệt viện hắn không có mang ta trở về Bình Vân Các làm ta phải chật vật tìm đường chở về Cùng phủ này thật sự rất lớn a ta khẳng định mình bị lạc đường. Thật may mắn cuối cùng cũng đến nơi Tiểu Linh bước ra nghênh đón nói
    “Tiểu thư, ngài đi đâu mà bây giờ mới trở lại. Đúng rồi, tứ phu nhân đã đến lâu. Nàng chưa bao giờ đến Bình Vân Các nha, rất kỳ quái.”
     
    nhikieu thích điều này.
  6. nhikieu

    nhikieu Thành viên mới

    Tham gia:
    9/8/2013
    Bài viết:
    4
    Lượt thích:
    3
    Kinh nghiệm:
    3
    Trường:
    Cao đẳng Kinh tế Đối ngoại
    Truyện này hay quá. Hj thanks. Mà bạn k post tiếp hả ?
     
    rio_sp thích điều này.
  7. rio_sp

    rio_sp have a nice day ^^! Staff Member Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    16/11/2011
    Bài viết:
    14.667
    Lượt thích:
    8.827
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    tinh linh
    Trường:
    đh quy nhơn
    @nhikieu hì, mình xin lỗi :">, mình post tiếp nè
     
    nhikieu thích điều này.
  8. rio_sp

    rio_sp have a nice day ^^! Staff Member Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    16/11/2011
    Bài viết:
    14.667
    Lượt thích:
    8.827
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    tinh linh
    Trường:
    đh quy nhơn
    Chương 11: Làm bà mai

    [​IMG]Nga? Nàng tới làm gì ?

    Mới vừa vào tới cửa liền thấy thân ảnh dì Tư nương uốn éo bước đến gần nàng

    “Ai u, ngươi đã trở lại, nha đầu ngốc trời nóng như vậy ngươi che mặt làm chi?” Miệng nói tay làm nàng vươn tay tháo khăn che mặt trên đầu ta xuống, ta lui lại phía sau tránh bàn tay nàng. Nàng xấu hổ cười cười

    “Nga, ngươi xem xem ta chỉ được cái hấp tấp. Ngươi đừng trách Di nương a.”

    Không để ý đến lời nói của nàng ta nghiêm mặt nói,”Di nương, không biết đến đây có chuyện gì sao?”

    “Nga, là như vầy thật ra hôm nay ta đến đây là vì Tiểu Thất, nàng nàng” dì Tư nương ấp úng xem xét nhìn đôn nhìn tây. Xem ra nếu không có chuyện thì sẽ không vô Tam Bảo Điện a

    “Tiểu Linh, ngươi lui xuống đi.” Dì Tư nương cũng hướng tỳ nữ của nàng khoát tay ra hiệu,”Di nương, nơi này đã không còn người ngoài có chuyện gì cứ việc nói thẳng.”

    “Lục nha đầu, ngươi phải giúp ta. Tiểu Thất của ta Nha đầu chết tiệt đó thích Phong thái y .” tin này như tiếng sấm vang dội bên tai, ta có nghe lầm không? Tiểu Thất thích Phong thái y? Phong thái y tuổi đã ba mươi?

    “Lục nha đầu, ngươi có thể ở trước mặt Mặc Hân nói giúp ta vài lời tốt đệp được không. Để cho Tiểu Thất của ta có thể gã cho Tập Nhã. Phong thái y và Mặc Hân là bạn tốt, lời nói của Mặc Hân rất có trọng lượng trong việc này.” Ai dì Tư nương ngươi cũng thật là cầm cổ tay ta chặt như vậy bầm đỏ hết rồi

    “Nha đầu, ta biết trước đây Di nương đối với ngươi không tốt để ngươi phải chịu không ủy khuất. Nhưng ngươi còn có lão Ngũ làm chỗ dựa vững chắc.” Nếu ta không đồng ý khả năng sẽ bị nàng làm phiền dài dài

    “Dì Tư nương, được rồi ta đã biết. Ta sẽ cùng ca ca thương lượng .” Nàng nhất thời vui vẻ ra mặt tiêu sái trở về phòng. Dì Tư nương đi rồi

    “Tiểu thư, Tứ phu nhân cũng không phải là người hiền lành. Nàng là người rất thâm hiểm .” Tiểu Linh oán hận nói.

    “Được rồi Tiểu Linh. Ta từ sau khi bị trúng độc có rất nhiều chuyện không nhớ rõ . Đúng rồi, ngươi có biết thông tin gì về Tập Nhã không?”

    Nghe thấy ta hỏi Tiểu Linh hai mắt phát sáng

    “Tập Nhã ở Chiêu quốc tiếng tăm lừng lẫy, gia tộc của hắn chuyên hành nghề y, sử sách đều có ghi lại đâu. Hơn nữa hắn là người trong mộng của rất nhiều nữ tử. Do mấy hôm trước tiểu thư bị trúng độc nên Ngũ thiếu gia đã mời hắn đến trụ ở phủ thuận tiện cho việc chữa bệnh .” Nga, nguyên lai là như vậy. Hắn là tình nhân trong mộng? thật khoa trương .

    “Tiểu thư, Tiểu Linh không tốt. Lần trước đột nhiên Ngũ thiếu gia trở nên đáng sợ, Tiểu Linh không dám cãi lời.” Nàng chán nản nói. Ta thản nhiên cười nói

    “Tiểu Linh, không sao, ngươi không có lỗi chỉ làthân bất do kỷ(câu này muốn nói một nguwif chịu ảnh hưởng của người khác không làm chủ được).” Ta không khỏi thở dài nói. Tập Nhã? Xem ra ngươi cũng nổi tiếng đấy chứ

    ” Khoan đã Tiểu Linh, ta đã thấy Phong thái y, hắn có chòm râu, hơn nữa” ta chưa kịp nói xong, Tiểu Linh liền cười khanh khách.

    “Tiểu Linh, ngươi cười cái gì a?”

    “Tiểu thư, đó không phải là bộ mặt thật của Phong thái y, bên ngoài có tin đồn Phong thái y tinh thông thuật dịch dung. Ta còn nghe nói Phong thái y không chỉ có y thuật cao siêu hơn nữa tướng mạo rất anh tuấn” Nếu như vậy khẳng định dì Tư có rắp tâm

    “Tiểu thư, ngươi đột nhiên hỏi Phong thái y, có phải liên quan tớiTứ phu nhân?”

    “Tiểu Linh rất thông minh, ta muốn làm bà mai .” Ta vui vẻ cười nói.

    “Tiểu thư, tiểu thư, Tứ phu nhân nhất định là muốn gả Thất tiểu thư cho Phong thái y.” Tiểu Linh tức giận dậm chân, Tiểu Linh lại đoán đúng rồi? Chẳng lẽ Tứ phu nhân chỉ có một nữ nhi?

    “Tiểu thư, Tứ phu nhân nhất định đang nghĩ kế để có quyền lực, nàng có hai nữ nhi, Tam tiểu thư đó không tốt, hiện tại còn muốn quyết định tương lai cho Thất tiểu thư.” Nguyên lai là như vậy, xem ra ta phải tìm hiểu rõ ràng tấm lòng huynh đệ tỷ muội ở phủ này mới được, trước mắt không nên gây náo loạn để mọi người chê cười.

    “Tiểu thư, Tiểu Linh nói nhiều như vậy, không có phiền tiểu thư không?”

    “Không có.” Ta lắc đầu cười nói.

    “Tiểu thư, hiện tại tâm tình của ngươi đã tốt hơn rất nhiều, tiểu thư trước kia cũng không như thế nào để ý nhân . Hiện tại tiểu thư Tiểu Linh thích. Tiểu thư nhớ không rõ chuyện tình tiểu linh hội nói cho tiểu thư .” Tiểu Linh cười hì hì nói.

    “Nói chuyện gì mà vui vẻ vậy?”
     
    nhikieu thích điều này.
  9. rio_sp

    rio_sp have a nice day ^^! Staff Member Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    16/11/2011
    Bài viết:
    14.667
    Lượt thích:
    8.827
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    tinh linh
    Trường:
    đh quy nhơn
    Chương 12: Huyết hoàn

    ta ngẩng đầu nhìn là hắn? Tập nhã? Tới thật đúng lúc lúc, ta đang muốn mai mối cho ngươi, hì hì

    “Tiểu Linh, mau pha một tách trà ngon để ta tiếp đãi Phong thái y. Phong thái y mời ngồi.” Ta lễ phép nói.

    “Lục tiểu thư, xin đừng trách ta quấy rầy tiểu thư, ta chỉ là đến chữa bệnh cho tiểu thư.” Hắn chậm rãi ngồi xuống đối diện

    “Mặc Hân có việc gấp phải vào triều trước khi đi hắn phân phó ta đến xem bệnh cho ngươi. Trước tiên để ta xem những vết bầm trên mặt tan chưa?”

    Có chuyện thần kỳ như vậy sao? Vết bầm mới làm sao có thể tan nhanh như vậy?

    Hắn bước tới một mùi hương thơm thoang thoảng bay vào mũi rất dễ chịu, bàn tay hắn không giống như bàn tay thô ráp của ca ca, cũng không giống bàn tay của nam tử, có nam tử nào trên đời lại có bàn tay trắng nõn thon dài, sau tấm khăn che mặt ta chăm chú nhìn bàn tay hắn không nhìn thấy đáy mắt hắn gợn sóng.

    Trên đầu truyền đến hắn vui cười

    “Lục tiểu thư quả thực giống thiên tiên hạ phàm. Xinh đẹp tuyệt trần.” vết bầm đã tan hết? nhìn biểu hiện của hắn tuyệt đối không phải lời nói dối ta bán tín bán nghi.

    Bước tới gương đồng, trời ạ, thật sự tiêu sưng, y thuật thật đúng siêu phàm. Sau lưng tiếng cười của hắn càng đậm, ta xoay người tức giận trừng mắt nhìn hắn liếc mắt một cái, hắn cười càng sâu râu trên khuôn mặt hắn dựng hết lên

    “Từ xưa đến nay nữ tử đều thích chưng diện, xem ra lục tiểu thư cũng không phải là ngoại lệ a.” Hắn tiếp tục trêu trọc nói.

    “không đúng, không đúng, ta không phải tục nhân a.” Ta tức giận phản bác

    “Tiểu thư, trà đến đây.” Ta thấy Tiểu Linh si ngốc nhìn Phong thái y, hắn có gì đẹp , khuôn mặt giống tiểu lão đầu.

    Tập nhã cười tiếp nhận trà, xuyết nữa vì tức giận mà ta quên mất việc chính làm mai mối.

    “Nga, không biết Phong thái y tháy Thất muội của ta như thế nào a? Nếu gả cho ngươi liệu có được không?” Ta nghiêng đầu cười nói

    Khụ khụ hắn đang uống trà nghe ta nói liền bị sặc, ho mãnh liệt. Tiểu Linh nhìn ta lắc đầu, ta vẫn giữ nụ cười nồng đậm trên khuôn mặt.

    Hắn hướng Tiểu Linh khoát tay ra hiệu đi ra, Tiểu Linh bước đi , ta gọi lớn

    “Tiểu Linh, đừng đi. Uy, nàng là nha hoàn của ta, ngươi dựa vào cái gì mà ra lệnh nàng?” Tiểu Linh không để ý bước ra ngoài, tức chết ta .

    Không biết hắn bước tới sau lưng ta khi nào, ở bên tai ta nhẹ nhàng nói

    “Bằng ta là của ngươi thầy thuốc.” hơi tở nóng hổi thổi vào tai ta làm ta rất nhột không thích ứng được chạy nhanh tránh xa hắn. Hắn có điểm nguy hiểm.

    “Đến, cầm lấy dược ăn vào.” Hắn nghiêm mặt nói tay cầm một viên thuốc đưa tới cho ta

    “Đó là cái gì?”

    “Đây là huyết hoàn, dùng máu để luyện đối với ngươi có lợi.” Hắn ôn hòa giải thíchđây không phải là máu mà ca ca lấy của tì nữ kia chứ?

    “Ta không ăn.” Ta lắc đầu.

    “Lục tiểu thư, uống thuốc này vào độc trong người ngươi mới giải được hết. máu này ta đã nghiệm qua không có độc, hơn nữa đích thật là loại dược ta thiếu.” Hắn kiên nhẫn iải thích.

    Ta tiếp nhận viên thuốc trong tay hắn, viên thuốc còn lưu lại độ ấm trên tay hắn. Ai, liều mạng uống đi. Ta một tay cầm viên thuốc bỏ vào miệng một tay cầm cốc nước đứa lên miệng uống. A, uống xong rồi.

    Ai, không đúng, tại sao cổ họng lại khó chịu như vậy, ta không ngừng lắc đầu

    “Làm sao vậy? Dược có vấn đề a.” Hắn quan tâm hỏi, ta lấy tay chỉ chỉ vào cổ, nói.”Dược dính vào trong cổ họng , thật là khó chịu.” Ta buồn rầu nói.

    “Đến, uống nước thêm nước.” Ta một uống một hơi hết một chén nước, viên thuốc vẫn dích trong cổ họng không hết. Ta khó chịu trừng mắt nhìn hắn giận dữ ngươi nói dược dính ở cổ họng có thể thoải mái sao?

    “Lục tiểu thư, mạo muội.” Ta chưa kịp phản ứng hắn đã đứng trước mặt ta.
     
    nhikieu thích điều này.
  10. rio_sp

    rio_sp have a nice day ^^! Staff Member Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    16/11/2011
    Bài viết:
    14.667
    Lượt thích:
    8.827
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    tinh linh
    Trường:
    đh quy nhơn
    Chương 13: Xấu hổ

    Thân thể hắn thật mềm mại lại có mùi dược hương rất thơm, nga, trời ạ, ta suy nghĩ cái gì a? nhìn khuôn mặt nam nhân đang ghé sát vào mặt mình khiến hô hấp của ta trở nên nhanh.

    Yết hầu bị đôi tay to lớn của hắn gắt gao cầm trụ khiến ta không thể thở, vùng vẫy kháng cự dùng hai tay cầm chặt cổ tay hắn.

    Chết tiệt, sao hắn có thể khỏe như vậy? Ta không thể thở, môi bị hắn chiếm giữ. Làm cái gì a? Ta muốn mắng thật to đồ chết bầm. Chẳng lẽ hắn muốn phi lễ ta?

    Nghĩ đến đây, ta dùng hết sức lực đẩy hắn ra, bỗng dưng trời đất như đang xoay chuyển. Ta té xuống đất hai hàm răng va vào môi. A, môi chảy máu .

    Còn hắn bởi vì đau đớn nên đành buông đôi tay giữ đang chặt cổ họng ta ra, thoát khỏi đôi bàn tay tử thần như được sống lại ta ngẩng đầu hít một ngụm lớn không khí, lấy tay lau vết máu trên khóe môi. Sờ sờ yết hầu, viên thuốc cư nhiên trôi xuống. Đã thoải mái hơn nhiều. Lúc này ta mới sực nhớ tới Tập Nhã.

    “Uy, Tập Nhã, không sao chứ?” nhìn xuống dưới thân một khuôn mặt đau đớn thống khổ rên rỉ.

    Hắn cắn răng chịu đựng nhìn ta trong ánh mắt thống khổ thanh âm khàn khàn cất lên

    “Trước tiên ngươi đứng lên đi, ta”

    Trời ạ, ta cư nhiên ngồi trên người hắn ôi xấu hổ chết đi được.

    Khuôn mặt hắn ửng đỏ ánh mắt nhìn ta rất quái lạ. khiến cả người ta giống như bị kim chích ta vội vàng đứng dậy. Phủi bụi đất trên người. Trên mặt vẫn còn hơi đỏ.

    “Nha đầu ngươi khí lực cũng không nhỏ.” Hắn đứng dậy lúc sau cười ha hả nói.

    Trên môi hắn còn lưu lại tơ máu, thậm chí còn có chút sưng đỏ. Hắn không ngừng vuốt ve cánh môi. Ánh âm u đến cực điểm.

    Nghĩ đến việc hắn vừa làm lúc nãy nàng không thể tưởng tượng nổi, ai, lấy tay trùi sạch môi, tức giận trừng mắt nhìn hắn. Giống như muốn băm vằm hắn ra vậy.

    Hắn thanh thanh yết hầu nói ý muốn làm giảm bớt xấu hổ

    “Lục tiểu thư, chuyện vừa rồi”

    Ta chặn ngang lời hắn nói
     
    nhikieu thích điều này.

Chia sẻ cùng bạn bè


Đang tải...