Truyện bản sao không hoàn hảo nì! ^^

Thảo luận trong 'Tiểu thuyết' bắt đầu bởi ni_na, 21/3/2012. — 14.446 Lượt xem

  1. ni_na

    ni_na Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Gia nhập:
    31/10/2011
    Bài viết:
    354
    Lượt thích:
    299
    Kinh nghiệm:
    0
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Trường:
    Đại Học Tây Nguyên

    Truyện bản sao không hoàn hảo nì! ^^

    Bản sao không hoàn hảo (Phần 1)

    (MegaFun) - Tên tôi là Vũ Ngọc Lan Xuân, tôi học lớp 10A3 chuyên Hóa của trường THPT Lý Tự Trọng. Tôi cao 1m60, nặng 42kg, mặt tròn, mắt một mí, má lúm đồng tiền, có nước da trắng.
    Nhà tôi ở phía cuối đường Tô Hiệu, căn phòng trên tầng hai của khu tập thể có giàn hoa tigôn nửa hồng, nửa trắng. Tôi sống ở đó cùng ba mẹ và anh trai với một “vật thể lạ” cũng gào khóc lần đầu tiên ngày 17 tháng 3 năm 1995 như tôi.
    Tôi gọi nó là “vật thể lạ” bởi vì nó luôn có những hành động và những câu nói mà tôi không bao giờ có thể hiểu nổi hay đoán trước được. Nó - cái vật thể lạ đó tên là Vũ Ngọc Xuân Lan, học cùng lớp với tôi, nó cao 1m60,5 và nặng 42,5kg, cũng có cái mặt tròn tròn, mắt một mí, má lúm đồng tiền, có nước da trắng. Vậy đó, cái gì nó cũng phải “cành cựa” hơn tôi mới được. Nó cạnh tranh với tôi cả 0,5 cm chiều cao và đua đòi hai phút chào đời, tên của nó cũng được viết trong sổ điểm và hộ khẩu trước tôi. Thế là nó được làm chị tôi.
    Tác giả: Hàn Băng Vũ - Mc & âm nhạc: Hiền Lương - Biên Tập: Bảo Hà - Kĩ thuật: Duy Hưng.
    [​IMG] Bản sao không hoàn hảo (Phần 1). Vâng, nó đấy, chị sinh đôi của tôi đấy, cái máy biết gào thét suốt ngày la hét ầm ĩ cái câu: “Mẹ ơi, Mẹ đã sinh Xuân Lan rồi mẹ còn sinh thêm con nhỏ Lan Xuân này làm gì nữa?”.

    Giới thiệu nó là chị tôi

    Hiểm họa trời đất suốt ngày oan gia

    Quanh năm phải sống một nhà

    Nó lườm, nó nguýt chẳng tha bao giờ.

    Suốt mười sáu năm dài đằng đẵng sống trên đời, tôi phải ở chung phòng với một vật thể lạ biết la hét, đập phá, giằng đồ, có vẻ bề ngoài giống hệt mình, ngủ chung giường, học chung một lớp và đi chung một chiếc xe đạp với nó. Nhiều đêm tôi cứ tưởng tượng một ngày cuộc sống của tôi không có nó sẽ ra sao, chắc hẳn sẽ bình yên lắm. Cái bánh pizza sẽ tròn vành vạnh như mặt trăng, không phải cắt làm đôi để tôi tha hồ nhai nhồm nhoàm một mình mà không sợ ai giằng mất, cái giường rộng thênh thang cũng không phải chia cho nó một nửa, tôi tha hồ lăn qua lăn lại như là mình là bá chủ của thiên hạ vậy. Và ngay trong cái thời khắc huy hoàng bay nhảy trong giấc mơ rực rỡ đó, tôi bị cái “hiểm họa của trời đất” đạp cho bay xuống đất rồi cười hỉ hả úp mặt vào tường. Trời ạ, thế giới này có thêm nó nên cả địa cầu mới chật chội như thế này đây, ngay cả nguồn nước trong nhà tắm và viện trợ tiền tiêu vặt của “chính phủ” cũng bị cắt giảm vì phải chia hai.

    Trời ơi, trời hỡi ông trời

    Sao con cứ phải suốt đời làm em?

    Trời sinh mỗi một cây kem

    Nó cắn, nó mút con thèm làm sao?

    Suốt thời học mẫu giáo, đêm nào tôi cũng cầu nguyện thêm một câu trước khi đi ngủ: “Cầu cho ngày mai con được làm chị của Xuân Lan”. Thế đấy, mà tôi chờ đợi suốt mười sáu năm rồi, trời có phù hộ cho lời cầu nguyện của tôi được linh nghiệm đâu. Nó vẫn cứ là chị của tôi trong mười sáu năm ấy. Có lẽ tôi nên kiên trì hơn, đợi thêm mười sáu năm nữa, biết đâu “thế sự xoay vần”, một ngày nào đó tôi được làm chị của nó thật thì sao. “Chúa ơi, con khao khát tự do biết bao nhiêu. Xin cho con một ngày sống bình yên mà không có Xuân Lan.

    Nhìn nó giống hệt tôi, người ngoài khó mà phân biệt được, ngay cả những người hàng xóm sát cạnh nhà cũng có nhiều lúc nhầm lẫn. Buổi sáng khi tôi đang tết gọn mái tóc, thế nào nó cũng tìm cách chạy nhanh ra ngoài trước, đá tôi một cái rồi ra ngồi phía sau xe với cái mặt nhe nhởn của kẻ chiến thắng đầy đáng ghét. Cái trò nó thích đấy, là cái trò lè lưỡi ra rồi đưa tay lên miệng lêu lêu tôi. Mà kì thật, lúc nào nó cũng nhanh hơn tôi. Có chăng khi nào nó không tắm, không đánh răng hay không chải tóc không ta? Mà chắc là không đâu, nó nhanh hơn tôi ngay từ lúc mới chào đời cơ mà. Nhưng nếu như có một giải thưởng nào dành cho người nhanh nhẹn đáng ghét nhất thế giới, thì thế nào nó cũng đoạt huy chương vàng. Cũng có lúc tôi nhanh hơn nó, chạy được ra đến ngoài đường chờ nó dắt xe ra thì nó ngồi trên xe đạp vút đi bỏ mặc tôi chạy theo sau vã mồ hôi, nó mới dừng lại chờ. Nó thực sự là hiểm họa của trời đất, cái hiểm họa nhất định phải đội chung trời với tôi.
     


  2. ni_na

    ni_na Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    31/10/2011
    Bài viết:
    354
    Lượt thích:
    299
    Kinh nghiệm:
    0
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Trường:
    Đại Học Tây Nguyên
    Suốt ngày kêu ca phàn nàn về một bà chị trẻ con và lười nhác, cuối cùng cũng đến lúc tôi khởi nghĩa và đưa ra yêu sách “đổi vai” một lần. Quyết định do bố mẹ đưa ta là tôi và nó phải kê ra một bản đề nghị dài dằng dặc về các điều luật cho chị gái và em gái rồi tự thực hiện làm mẫu trước. Trong một tuần tới, tôi sẽ làm chị của nó, còn nó là em gái tôi. Ngày đầu tiên.

    Buổi sáng.

    - Em yêu, dậy đi học nào. - Ngày đầu tiên được làm chị, tôi ra cái giọng ngọt ngào rồi lại tự thấy mình ghê ghê với giọng nói của mình.

    - Ừ… - Nó uể oải đáp.

    - Mở to mắt nhìn chị làm gương nhé. - Tôi lôi nó ra, gập chăn màn rồi ra chải đầu, nhường nó vào nhà tắm trước. - Đấy, làm chị là phải nhường em như thế. Phải nhường em biết chưa? Đó là điều luật đầu tiên.

    Trong khi tôi thắt lại cái nơ ở cổ áo thì nó chạy ra trước, không quên đá tôi một cái rồi ra ngoài đường đứng. Tôi ở trong hét vọng ra:

    - Này, không dắt xe hả?

    - Không. Làm chị thì phải nhường em chứ. Hôm nay Xuân Lan làm em cơ mà. - Nó lại lè lưỡi nhìn tôi.
    Tôi hậm hực dắt xe ra, trong lòng bực bội lắm nhưng cũng cố nhe răng ra mỉm cười. “Hôm nay mình làm chị nó cơ mà. Phải nhường nhịn nhường nhịn, nhường nhịn”. Tôi lẩm bẩm như đọc kinh mà nhìn cái mặt nó chỉ muốn cấu cho nó một cái. Rõ ghét.
    Tác giả: Hàn Băng Vũ - Mc & âm nhạc: Hiền Lương - Biên Tập: Bảo Hà - Kĩ thuật: Duy Hưng.
    [​IMG] Bản sao không hoàn hảo. Buổi trưa.

    - Rửa bát đi nhé. Chị nấu cơm rồi đấy. - Tôi nói như ra lệnh với nó mà sực nhớ ra phải làm gương nên hạ giọng xuống. - Hôm nay em gái yêu thích rửa bát hay rửa chén? - Tôi tự thấy gai gai ở sống lưng với giọng nói của mình.

    - Cái bát to thế thì rửa bao giờ xong? Thôi, để em rửa chén nhé. - Nó tinh nghịch nhìn tôi. Ít nhất tôi cũng hài lòng được ba mươi giây vì thấy nó ngoan ngoãn.

    Này, xong rồi nhá”. Nó đặt cái chén bé tẹo trước mặt tôi cười nhe nhởn, rửa mấy cái cũng là rửa đúng không? Không có luật nào quy định nhé. Nó nói rồi chạy biến đi.

    Buổi tối.

    - Làm chị là phải làm gương cho em hả? - Cái giọng nó nói với tôi nghe có vẻ đầy mưu mô, chắc hẳn sau câu nói này là một mưu mô gì đó ác lắm đây.

    - Ừ. - Tôi nói không quên vênh cái mặt lên, vẫn liếc mắt về phía nó dò đoán.

    - Chị yêu ủi cho em bộ quần áo. Xem ủi như thế nào. - Nó giả bộ ngoan ngoãn như thể nó là em của tôi thật.

    Tôi ngồi ủi cho nó một chiếc quần và một chiếc áo sơ mi rồi hất hàm lên hỏi:

    - Đấy. Nhìn thấy chưa? Bây giờ thì làm đi.

    - Đấy mới là quần và áo ngắn. Còn váy và áo sơ mi, chắc là phải khác nhau chứ. - Đôi mắt nó tinh ranh, mà cái mặt vẫn hồn nhiên, ngây thơ. Nó nhập vai đứa em ngoan ngoãn tốt thật.

    Nửa đêm, nó đạp tôi bay xuống đất rồi giấu mặt vào chăn cười khúc khích.

    - Chị yêu, em không may. Chị phải cao thượng chứ.

    Tôi tóm tay nó lôi xuống không được, bèn lấy cái gối đập vào người nó được một nhát đầu tiên thì tiếng từ phòng bố mẹ đã vang lên, như tiếng còi của trọng tài thổi ra ngay khi vừa vào trận đấu:

    - Lan, Xuân. Có ngủ đi không hả? Lớn rồi còn suốt ngày chí chóe với nhau à?

    Hừ, mi cứ đợi đấy”. Tôi bực tức trong khi nó vẫn cười khúc khích không thôi. “Ta còn sáu ngày làm chị, ta sẽ hành hạ mi”. Tôi cười theo một điệu của cây thần đèn trong Aladin mà vẫn ấm ức không thôi. Lúc nào tôi cũng thua nó.

    Ngày thứ hai.

    Tôi nghĩ ra chiến thuật mới là lợi dụng uy quyền làm chị tạm thời của mình để hành hạ nó trước. Nhưng phải âm thầm, kín đáo không cái miệng nó mà ngoác ra thì thế nào tôi cũng thua trước. Nó luôn có cách nói để thắng được tôi mà. Nhưng buổi sáng hôm sau, tôi vừa mới thức giấc thì thấy nó đã nhường nhà tắm cho tôi trước. Tôi đi vào mà vẫn hoài nghi xem mặt nó có biểu lộ gì của sự gian xảo không. Vừa đánh răng, bọt trắng xóa đầy miệng (nhìn như trong phim kinh dị) mà tôi vẫn phải vắt não của mình như vắt chanh suy nghĩ xem liệu âm mưu của nó là gì.

    - Ăn sáng đi. Phở đấy. - Nó thản nhiên như thanh niên ăn kem Tràng Tiền.

    Tôi liếc mắt nhìn nó, không tránh khỏi nghi ngờ, bình thường cái mặt nó đâu có như thế này. Chắc là có âm mưu gì, để lừa mình rửa bát chăng?

    - Vừa chạy ra ngoài đường mua phở đấy à? - Tôi hỏi nó nghi ngờ.

    - Mua đâu mà mua. Phở nấu đấy. - Nó cúi xuống, cái mặt nhăn nhó vắt quả chanh tươi. - Ăn nhanh lên cho người ta rửa bát, hỏi nhiều thế.
     
  3. ni_na

    ni_na Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    31/10/2011
    Bài viết:
    354
    Lượt thích:
    299
    Kinh nghiệm:
    0
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Trường:
    Đại Học Tây Nguyên
    Nếu như đến trường THPT Lý Tự Trọng để hỏi về tôi, Vũ Ngọc Lan Xuân thì người ta sẽ biết ngay về một cặp đôi dính với nhau như hình với bóng. Không phải tôi với nó, cái vật thể lạ đáng ghét giống hệt tôi mà tôi vẫn coi như là Lan Xuân’ (Lan Xuân phẩy) đâu. Mà là tôi với một thằng con trai mũi tẹt, trán dô, tóc xù nhưng học Hóa và Toán “cực đỉnh” cao. Tôi gọi tên hắn là Hắc Ly, nguyên bản của từ Ugly có nghĩa là xấu xí trong tiếng Anh, nhưng vì da hắn đen nên tôi đổi thành Hắc Ly cho hợp với hoàn cảnh mà tự hào thấy mình thông minh, nghĩ ra cái tên hay đến lạ mặc dù mỗi lần réo rắt cái tên ấy là tôi lại bị hắn đập vào đầu cho một cái.
    Bạn thân của Xuân Lan là mấy đứa con gái đầu tóc chải chuốt, vuốt ve bằng keo bọt (hay nước bọt) suốt ngày bàn luận về móng tay, thời trang và ngôi sao thì bạn thân của tôi là hắn có sao đâu. Tôi làm bạn với ai thì là quyền của tôi chứ. Ờ thì tên Hắc Ly cù lần này có hơi xấu một tí, hơi ở dơ một tí và hôi nách hai tí nhưng cũng chẳng sao. Có người để rủ đi ăn chè rồi ù té trước khi hắn trả tiền là được rồi. Dù là hắn không phải cùng đồng loại để buôn dưa lê, tỉ tê nấu cháo điện thoại mọi chuyện từ A đến Z nhưng có hắn để trút giận cũng tốt.
    Tác giả: Hàn Băng Vũ - Mc & âm nhạc: Hiền Lương - Biên Tập: Bảo Hà - Kĩ thuật: Duy Hưng.
    [​IMG] Bản sao không hoàn hảo. Ai bảo người hắn to như con voi, tôi đánh vào chẳng thấy đau bao giờ (hắn đau chứ tôi có đau đâu, mà hắn đau là chuyện của hắn, mắc mớ gì mà tôi quan tâm. Chuyện của tôi chỉ là đánh hắn giải khuây thôi mà). Có hắn thì tôi cũng có chỗ mà than vãn về nhỏ Xuân Lan suốt ngày chí chóe, cào cấu cắn xé với tôi hay chuyện papa cắt giảm tiền tiêu vặt hay chuyện rửa làm vỡ bát bị mama mắng trong khi nhỏ Xuân Lan ngồi chơi rảnh rỗi.

    Có lẽ là suốt ngày có hắn cặp kè như hình với bóng nên bọn con trai mới không dám dòm ngó đến tôi mà để mắt hết về Xuân Lan. Thỉnh thoảng hắn cũng nói được một câu chí lý, đại loại như:

    - Nè tui thấy bà cũng có tệ lắm đâu mà sao bọn con trai nó không thích bà ha. Còn cái con nhỏ Xuân Lan nhà bà, vừa chảnh vừa xấu phát ớn mà tụi nó cũng thích là sao? - Tên Hắc Ly phán như nhà chuyên nghiên cứu thơ Đường vừa rút ra một định luật về Toán Học hay Vật Lý:

    - Này, ông chê ai xấu đó? - Cái tổ ong chuẩn bị vỡ làm cho máu tôi sắp sôi lên.

    - Thì tui chê cái con nhỏ Xuân Lan nhà bà đó. Môi thì cong tớn lên, mũi thì to, trán thì dô… - Hắn lải nhải.

    - Ông chê xong chưa? - Tôi lừ nửa con mắt long lên sòng sọc đe dọa.

    - Chưa. Mà bà này hay ghê ta. Tui chê bà Xuân Lan chứ có chê bà đâu mà bà động lòng. - Cái mặt hắn ngu dữ, nói thế mà chưa hiểu ra vấn đề.

    Tôi đấm thùm thụp vào bụng hắn mà gào lên:

    - Này, mở mắt to ra mà nhìn nhá. Nhìn kĩ lại mặt hàng đi. Thế này mà gọi là môi cong, mũi to, trán dô hả? - Tôi vừa nói vừa đấm hắn. - Nhìn thật kĩ đi.

    - Oái. Tha cho tui. Tui quên mất bà với nhỏ Xuân Lan là cùng một khuôn, một cặp. - Tôi nhéo tai nó trong khi cái mặt nó nhăn nhó khổ sở, sao thằng bạn chơi với mình mười mấy năm trời mà không lây bệnh khôn của mình một tí nào ta?

    Tôi chơi với tên Hắc Ly từ lúc còn học mẫu giáo, hồi nhỏ chơi đồ hàng hay đánh trận giả, tôi toàn cùng phe với Hắc Ly, tự coi mình là đại diện của chính nghĩa. Phe còn lại là nó, nhỏ Xuân Lan với một đứa con gái hay một thằng con trai mặt sữa nào đó mà tôi chẳng quan tâm. Phe đó là phe tà ác. Cuộc chiến xảy ra dù thương vong thuộc về bên nào thì bữa đó tôi và Xuân Lan cũng bị mẹ tôi đánh cho một trận tơi bời vì tội chị em không nhường nhau. Mà ngay lúc roi của mẫu hậu vung lên, hai đứa tôi cũng phải đùn đẩy, đổ tội cho nhau mới được. Chỉ có tên Hắc Ly là tốt bụng, hắn hay bênh vực tôi lắm, dù là cái mặt hắn ngu ngu chẳng làm cho đứa nào sợ nhưng có hắn làm lá chắn cho tôi là yên ổn rồi. Như mấy lần bắn Gunny, hắn vẫn chạy lên đỡ đạn cho tôi ấy còn gì?
     
  4. ni_na

    ni_na Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    31/10/2011
    Bài viết:
    354
    Lượt thích:
    299
    Kinh nghiệm:
    0
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Trường:
    Đại Học Tây Nguyên
    Đến đầu năm học lớp mười, hắn vô tình va phải một nàng lớp bên khi nàng đang khóc. Phải nói là nàng xấu lắm, nàng xấu hơn cả Thị Nở của Chí Phèo, xấu tới mức người khéo khen nhất cũng không khen nổi. Theo y như lời của khổ chủ là Hắc Ly tội nghiệp thì mặt nàng giống cái bánh bao rắc vừng đen quá tay, cái mắt nàng nửa lác nửa lé, thân hình nàng to như con khủng long (tôi ví hắn to như con voi cũng chưa là gì), to gấp đôi cả hắn.
    Hàm răng nàng cũng giống như hạt ngô vậy, nhưng mà là loại ngô đột biến gen, hạt vàng, hạt đen, hạt to, hạt bé, chỗ thiếu chỗ thừa. Tóm lại là nàng xấu thảm hại, xấu như ma chê quỷ hờn, xấu tới mức Hắc Ly không thể nhìn nổi, mà cá sấu mà nhìn thấy cũng phải quỳ sát đất bái phục nhường lại vương miện.
    Tác giả: Hàn Băng Vũ - Mc & âm nhạc: Hiền Lương - Biên Tập: Bảo Hà - Kĩ thuật: Duy Hưng.
    [​IMG] Bản sao không hoàn hảo. Hắn vừa nhìn nàng đã quay mặt đi ngay, đưa cho nàng cái khăn tay rồi bỏ chạy. Hắn bảo, cùng nhìn về một hướng với nàng thì được, chứ cùng ngồi nhìn sâu đắm đuối vào trong mắt nhau thì chắc hắn sẽ ngất xỉu vì hoảng sợ nàng sẽ cắm phập hàm răng vổ vào cái môi còn trinh trắng của hắn. Và hắn cũng chẳng ưa gì nàng. Nàng đanh đá, nàng tham ăn và nàng… kì lạ.

    Đấy là hắn nói thế. Nàng kì lạ là bởi vì lúc hắn chạy nàng bỏ lại cái khăn tay (thực ra là khăn lau tay) vì hắn đang bị khủng hoảng bởi cái dung mạo trời phú của nàng chứ có phải vì hắn ngại ngùng hay e thẹn gì đâu. Thế mà nàng tưởng hắn yêu nàng, hắn si mê nên không dám đối diện với nàng. Nàng chủ động tiến tới. Mỗi khi thấy hắn ở đâu là nàng sáp lại… Khổ thân cái thằng bạn Hắc Ly của tôi, đấy, lần đầu tiên hắn biết đến cái cảm giác… bị yêu là như thế đấy. Chắc hắn bị ám ảnh cả đời mất thôi.

    Thượng sách hắn đưa ra là một cái hành động ngu ngu không thể tưởng. Hắn bảo tôi giả làm người yêu của hắn.

    - Ủa, ông bị khùng rồi hay sao mà bảo tôi giả làm bồ của ông hả? Não ông có sạn à? - Tôi nói oang oang như mổ vào mặt hắn trong khi đã được bỏ miếng bò bía vào miệng hối lộ.

    - Không phải. Nàng mong manh lắm. Nhỏ bé lắm. Tôi sợ từ chối, làm nàng tổn thương làm việc dại dột. - Cái giọng hắn xuýt xoa cứ như cái vật thể nặng hơn 60kg to lù lù đứng chật cửa lớp là nhỏ bé thật.
    - Cả trường này biết tôi với ông là bạn bè bình thường. Bạn bè bình thường chứ đừng nói là tri kỉ. Ông tưởng nàng của ông không biết hả? - Cái giọng tôi vẫn choang choang, bắn cả mưa xuân tới tấp vào mặt hắn.

    - Thì tôi chính thức theo đuổi bà là được chứ gì? - Hắn nói nghe có vẻ thông minh. Tôi chưa được ai theo đuổi hay bị yêu như hắn bao giờ.

    - À, vụ này hay à nha. Tặng tui đồ ăn chứ đừng tặng hoa hồng nha. Sến lắm á. - Tôi hoan hỉ.

    - Bà này ham ăn ghê. - Mặt hắn nhăn nhó khổ sở.

    Trong mấy ngày sau, hắn hay rủ tôi ra căng tin, lượn qua lượn lại qua lớp của nàng cố ý cho nàng nhìn thấy. Trời chẳng nắng chẳng mưa, mà hắn mang cái ô to đùng đùng che cho tôi như hai đứa khùng đi giữa sân trường vậy. Nhưng cũng lãng mạn.

    - Ê này ông. Hay là ông mượn kế này để cưa tôi thật hả? Ông yêu tôi từ khi nào thế? Nói tui nghe đi. - Tôi chớp chớp mắt, đón nhận lời yêu của thằng bạn thân.

    Hắn dòm trước, ngó sau như điệp vụ X hoạt động bí mật rồi mới đập vào đầu tôi một cái, viễn tưởng bị nổ đùng đoàng vỡ tan:

    - Điên sao yêu bà? - Hắn thầm thì, nhìn trước ngó sau xem có thấy tay chân hay râu ria của nàng phục kích đâu đó không.

    - Tui nói cho ông biết nha. Ông mà còn lặp lại cái hành động vũ phu với tui nữa là tui hét toáng lên cho cả trường biết là ông có tật “dấm đài” đó. -Tôi giơ nắm đấm đe dọa:

    - Bà chui trong gầm giường tui ngủ hay sao mà bà biết? - Mặt hắn tỉnh bơ.

    - Nếu không tui sẽ nói với cả trường biết là ông có một bộ sưu tập búp bê để ở đầu giường. - Tôi cười hỉ hả.

    - Bà thiểu năng hả? Đó là rôbốt, không phải búp bê. - Hắn thì thào.

    - Nếu không thì ngay bây giờ, tui đi tìm nàng Kiều của ông, nói cho nàng biết là ông yêu nàng thắm thiết.
     
  5. ni_na

    ni_na Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    31/10/2011
    Bài viết:
    354
    Lượt thích:
    299
    Kinh nghiệm:
    0
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Trường:
    Đại Học Tây Nguyên
    Món quà sinh nhật năm nay mà bố mẹ dành cho tôi là một chiếc hộp có khóa mật mã để tôi cất giấu những thứ báu vật linh tinh như nhật kí để khỏi lo nó đọc trộm. Lúc tôi đang loay hoay nghịch ngợm thì nó gọi tôi ra ngoài. Và: “Sầm”… Chiếc hộp đóng lại từ lúc nào mà tôi không hề hay biết, đến khi quay lại để mở ra thì bó tay, bó chân, bó cả đầu, cả óc luôn. Cố ép thật nát cái bộ óc thiên tài mà không sao nhớ nổi mật mã để mở được.
    Đang bế quan luyện công, tập trung công lực để nhớ ra cái mật khẩu kì quái ấy thì nó đạp cửa lao vào trong phòng. Nhìn nó lúc đó có vẻ bạo lực giống y như ông Trương Phi miệng thét ra lửa, như một lão đao phủ kinh dị với cái búa to đùng trên tay.

    - Ơ làm gì đấy? - Tôi hét lên như thể sợ thứ mà nó sắp chặt là cái đầu của mình vậy.

    - Đưa đây chị mở. - Giọng nó đầy dứt khoát.

    - Không… - Tôi kéo dài giọng mình, la toáng lên như đầu mình sắp rơi xuống đến nơi.
    Tác giả: Hàn Băng Vũ - Mc & âm nhạc: Hiền Lương - Biên Tập: Bảo Hà - Kĩ thuật: Duy Hưng.
    [​IMG] Bản sao không hoàn hảo. Tôi ngồi trên giường, hai tay ôm chặt cái hộp, còn nó đứng dưới đất cố kéo tay tôi ra để giành lấy. Chúng tôi giằng co nhau như hai con quái vật giành nhau một con mồi tội nghiệp. Vừa giằng co chúng tôi vừa hò hét. Đến khi yếu thế, tôi đưa cả hàm răng chuyên dùng để ăn KFC ra làm vũ khí, cố cắn vào cổ tay nó đe dọa thì nó mới chịu buông tay ra. Nó gay gắt:

    - Cứ ôm cái hòm kho báu đi rồi đến mai mà không có máy ảnh thì chị sẽ phá nó đấy.

    Tôi không kém cũng gào lại:

    - Máy ảnh cũng là của em cơ mà.

    Ủa, mà sao nó biết mình bỏ máy ảnh vào trong đó ta? Nhỏ này đáng nghi ghê”. Tôi lăn lộn vật vã với cái hộp như đánh vật với món cua biển mà cuối cùng vẫn phải quyết định dùng kìm với búa vậy. Nhưng vì cái mặt nhơn nhơn giễu cợt của nó và tương lai cuốn nhật kí tội nghiệp… Tôi hạ quyết tâm, thử từng con số từ 000 cho đến 999 cho đến khi tìm ra thì thôi. Quả là điên thì cũng phải điên có đẳng cấp.

    Nó cười lăn lộn chế nhạo tôi:

    - Phải biết cái gì quan trọng hơn mà đưa ra chọn lựa chứ. Chìa khóa tủ áo trong ấy đấy. Còn cả máy kim từ điển với máy nghe nhạc trong đó. Đằng nào chẳng phải mở ra. - Nó vừa nói lại vừa lè lưỡi lêu lêu rồi nhìn phát ghét.

    - Không cần lựa chọn. Em sẽ có cả hai. - Tôi bực tức đáp lại, cau mày tỏ ra giận dữ và đáng ghét không kém.

    Lúc đó, tôi cũng bắt đầu co lại vì sợ nhưng vì trót giương oai với nó nên có phải đâm đầu vào tường thì cũng phải đội mũ bảo hiểm rồi bọc gối bông vào đầu mà đâm. Nghĩ tới cái mặt mình khi bị cái mặt đáng ghét của nó lè lưỡi ra giễu cợt làm tôi lao vào quyết tâm. Ý nghĩ đến cái cảm giác hân hoan chiến thắng như vừa được uống một mình hai hộp Yomost làm tôi cười nhăn nhở. Và bắt đầu.

    Tôi chỉ ăn qua loa bữa trưa, bỏ luôn bữa tối để luyện công phu bằng đủ mọi tư thế. Ngồi, nằm, quỳ, gác chân lên ghế rồi úp mặt xuống sàn. Tất nhiên là nó nói đúng, người ta vẫn thường phải lựa chọn để có được thứ quan trọng hơn với mình. Nhưng đôi lúc người ta vẫn có thể có cả hai, như trong trường hợp này và trong trường hợp mẹ tôi sinh ra hai chúng tôi chẳng hạn. Cứ chờ đấy cáo ạ, ta sẽ cho mi xem.
     
  6. ni_na

    ni_na Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    31/10/2011
    Bài viết:
    354
    Lượt thích:
    299
    Kinh nghiệm:
    0
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Trường:
    Đại Học Tây Nguyên
    Trường tôi có một hotboy mới xuất hiện. Thực ra thì anh ta vẫn cứ sống ở đó hàng chục năm nay rồi, chỉ là anh ta mới được khai quật sau khi giành giải nhất cuộc thi tháng Olympia mà thôi. Nếu nói cho công bằng thì anh ta cũng chẳng đẹp trai lắm, chỉ là anh ta cao to và khác với những thằng con trai mọt sách khác ở chỗ anh ta không đeo hai cái đít chai ở mắt với mặt không có sủi cảo chứ cũng đen nhẻm đen nhèm, có đẹp đẽ gì đâu. Chỉ được cái sống mũi thẳng, trán cao, hàm răng trắng đều và nụ cười hơi duyên duyên một tí, đá bóng cực giỏi. Thế mà tự dưng sau một đêm, anh ta trở thành hotboy.
    Cả trường để ý tới anh ta, lũ con gái thì bàn tán, quan tâm xem anh ta có bồ chưa và lập kế hoạch cưa cẩm. Tất nhiên trong số đó không có tôi, tôi mà thèm quan tâm đến mấy anh chàng hotboy ấy à, mà tôi quan tâm thì cũng có được đâu, chẳng phải nhỏ Xuân Lan vẫn bảo tôi là thiểu năng đấy còn gì.
    Tác giả: Hàn Băng Vũ - Mc & âm nhạc: Hiền Lương - Biên Tập: Bảo Hà - Kĩ thuật: Duy Hưng.
    [​IMG] Bản sao không hoàn hảo. Một trong số những người thích anh chàng hotboy có cái tên “nữ tính” Nhật Anh ấy là vật thể lạ sống trong nhà tôi. Tôi chẳng hiểu sao anh ta có điểm gì nổi bật, mà trong số một tá con trai theo đuổi nó, nó lại chọn anh ta trong khi anh ta hoàn toàn chẳng biết nó là ai.

    Người thích nó thì đẹp trai cũng có, vừa vừa cũng có, xấu tệ cũng có. Thông minh cũng có, học khá cũng có, dốt dốt cũng có, dốt đặc cũng có. Thế mà sao nó lại chọn anh ta? Có thể nó đang bị say nắng bởi cái vẻ chói lóa từ chiếc kỉ niệm chương Olympia và cái vòng nguyệt quế làm cho mê mẩn chăng? Hoặc có thể anh ta đã dụ dỗ nó ra căng tin và mua cho nó vài cái kẹo mút, hối lộ cho nó mấy ly kem vào giờ giải lao rồi chăng? Trời mới biết được… à mà tôi gần nó hơn trời, tôi không biết thì trời nào biết nữa. Nhưng tóm lại vẫn là nó đã để mắt tới anh chàng Nhật Anh hay Nhật Chị đấy.

    Dạo này nó thích chải chuốt, tết tóc hai bên hoặc buông xõa xuống, mặc váy và đi giày búp bê nhìn nữ tính. Động đất Nhật Bản ảnh hưởng tới tận Việt Nam chăng? Nó không chạy ầm ầm trong sân trường mà bẽn lẽn, rụt rè đi bên cạnh tôi. Bỗng dưng sao tôi thấy mình muốn độn thổ quá, sao cái gì nó cũng hơn tôi vậy ta? Lúc nó mặc quần Jeans, đi giày thể thao chạy nhảy hò hét, nhìn nó cá tính hơn tôi. Còn bây giờ nó mặc váy, đi giày búp bê sao nó cũng nữ tính hơn tôi nữa. Cái bóng đèn cao áp này quả là sáng lâu và sáng dai. Hay tại tôi thuộc cái loại dở dở không có tính cách rõ ràng nhỉ?

    - Nhật Anh! - Nó gọi lớn tên anh ta khi thấy anh ta chạy qua.

    - Hai bạn gọi mình à? - Anh ta tới gần, nở nụ cười tươi rói như quảng cáo Close up tự tin hơn gần nhau hơn.

    - Kìa, gọi anh ấy thì nói gì đi. - Nó huých tay tôi như thể tôi chính là thủ phạm trong việc dụ dỗ anh ta đến gần vậy.

    Tôi ấp úng, không nói được gì.

    - Chị em muốn làm quen với anh. - Cái giọng nó bẽn lẽn đến khó ưa. Mà… khoan đã, nó vừa gọi tôi là chị đấy sao? Sét nào vừa đánh từ tai trái qua tai phải thế nhỉ? Tôi quay cuồng, hóa đá ngay thời điểm đó.

    Tôi quay lại lừ mắt nhìn nó thì gặp cái nháy mắt đầy ẩn ý của nó đáp lại.

    - Em tên là gì? - Nụ cười anh ta nhìn hiền lành một cách điêu điêu. Tôi chẳng tin là anh ta hiền lành như thế đâu.

    - Chị em là Xuân Lan. Bí thư lớp Hóa 10a3 đấy. - Nó đẩy tôi nhích lên một bước. Trò đùa gì đây? Trao đổi danh xưng à? Tôi thề là lát nữa vào trong lớp, tôi sẽ bóp cổ nó.

    - Thì ra em là Xuân Lan. - Anh ta cười với tôi. - Còn đây là Lan Xuân hả? - Anh ta quay ra phía nó.

    - Anh biết tụi em hả? - Nó cười hí hửng, hình như quên mất cái vẻ nữ tính đang cố diễn nãy giờ.

    - Ừ, tất nhiên là biết rồi. Anh biết từ cuộc thi học sinh giỏi Hóa cấp tỉnh kì trước.Một người là Xuân Lan, còn một người Lan Xuân phải không? Cô gái nữ tính này chắc là Lan Xuân rồi
     
  7. ni_na

    ni_na Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    31/10/2011
    Bài viết:
    354
    Lượt thích:
    299
    Kinh nghiệm:
    0
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Trường:
    Đại Học Tây Nguyên
    Tối nay sinh nhật Hiếu lớp Sinh, đi nhá. Nó nói với tôi như ra lệnh. Không đi! Sao em phải đi? Tôi ngoặc lại nó, vẫn còn ấm ức chuyện về Nhật Anh. - Lệnh của tổng cục đấy. Quyết định rồi. Phải đi. - Nó lì lợm, giọng như thủ trưởng nói với cấp dưới.

    - Em không đi. Làm gì được em? - Tôi vênh váo nhìn nó.

    - Không đi cũng được. Nhưng ai không đi người ấy thiệt thôi. - Nó thản nhiên không quay lại nhìn tôi, vẫn mải sơn móng tay bằng cái màu đỏ chóe như vừa ăn thịt người.

    - Thiệt cái gì? - Tôi lại ngơ ngác như con nai vàng trước nó.

    - Nhật kí của em đâu? Em mà không đi, chị cho cả trường đọc. - Cái giọng nó thản nhiên đáng ghét.
    Sau một hồi lục tung giường chiếu, chăn màn, tôi phụng phịu:

    - Cái này là ép buộc nhau hả?

    - Ai ép buộc đâu. Tự do của mỗi người hơn mà. Đứa nào khôn, đứa đấy thắng. Tôi tức muốn trào nước mắt, mở tủ quần áo, lôi cái quần Jeans nó thích nhất ra đe dọa:

    - Chị mà không trả em, em cắt cái quần này của chị ra đấy. - Mặt tôi hằm hằm nhìn nó như kẻ thù muôn kiếp.

    - À cái quần đấy hả? Chị chán rồi. Cho em đấy. Trong tủ quần áo đấy thích lấy cái gì thì lấy. Nhưng tối nay em phải đi, em yêu ạ.
    Tác giả: Hàn Băng Vũ - Mc & âm nhạc: Hiền Lương - Biên Tập: Bảo Hà - Kĩ thuật: Duy Hưng.
    [​IMG] Bản sao không hoàn hảo. - Aaaaaaaaaaaaaaaaa. - Tôi hét lên. - Mẹ ơi…

    - Lại làm sao nữa? Suốt ngày chí chóe. Mẹ mệt rồi, có gì thì giải quyết với nhau, đừng có gọi mẹ nữa. - Tiếng mẹ tôi ở ngoài vọng vào.

    Sao tôi ghét nó thế? Giơ chân ra đạp cho nó một cái thì nó rụt chân lại, đá vào tường đau điếng. Đúng là đồ chị đểu. Tôi ấm ức nó cả chiều đến tận bữa ăn tối, cố gắng tìm mãi quyển nhật kí mà không thấy đâu. Đến tối, tôi ngọ nguậy chán không để cho nó make-up cho mà cuối cùng vẫn phải lẽo đẽo theo nó đi. Thì ra Hiếu lớp Sinh là bạn thân nhất của cái tên hotboy đáng ghét kia. Tất cả mọi thứ liên quan đến vật thể lạ nhà tôi bây giờ đều là đáng ghét hết.

    Tôi mặc của nó chiếc quần Jeans mà tôi dọa cắt ban chiều, đi giày thể thao và buộc tóc bổng, đúng style của nó. Còn nó mặc váy, đi giày búp bê (tất nhiên là của tôi) và xõa tóc, đến cả cái kẹp nơ xinh xinh trên tóc nó cũng là của tôi luôn. Tôi vào trong mà vẫn cảm thấy ấm ức không chịu nổi.

    Tên Nhật Chị đứng với Hiếu, anh ta quay ra cười với chúng tôi rồi lại gần chào:

    - Chào Lan Xuân và Xuân Lan. Hai cô gái dễ thương.

    Tôi cố nhớ mình là Xuân Lan mà mỉm cười, ngẩng cao đầu còn nó thì e dè, cố tỏ ra ngại ngùng mà tôi biết chắc là nó nghe lời khen đó đến cả trăm lần rồi mà không có cảm giác gì. Nó lỉnh đi chỗ khác, không quên thì thầm vào tai tôi: “Nhớ đảm nhận vai Xuân Lan mà hót cho hay về Lan Xuân dịu dàng nữ tính và nấu ăn giỏi đấy em nhá”.

    Tôi ngồi với anh ta, cố nuốt ấm ức về cuốn nhật kí để hót về Lan Xuân (tự mèo khen mèo dài đuôi theo như đề nghị của nó) cho hay đến chán chê rồi gọi nó lại gần.

    - Em út nhà em ở nhà hiền lắm. Bị em bắt nạt suốt ngày. - Tôi đưa tay lên xoa đầu nó cười xòa mà trong tâm địa đen tối lúc ấy chỉ muốn vò rối rồi giật cho nó đứt ra từng sợi. - Nó hay ngại nên ít nói lắm. - Miệng tôi nói mà đưa tay xuống eo nó bấm cho thật đau để mượn cơ hội trả thù, thấy trong lòng hỉ hả ghê gớm.

    - Ừ, đúng là em gái của em hiền thật. Chắc là xấu hổ nên anh chưa thấy nói gì.

    - Vậy anh với nó nói chuyện với nhau nhé. Em ra chỗ của mấy bạn một chút. - Tôi cười rồi bỏ đi, ko quên nhéo thêm nó một cái nữa trong khi nó đang cười gượng với anh chàng hoàng tử của mình mà vẫn lừ mắt để nhắc nhở về cuốn nhật kí đang trong tay nó.
     
  8. ni_na

    ni_na Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    31/10/2011
    Bài viết:
    354
    Lượt thích:
    299
    Kinh nghiệm:
    0
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Trường:
    Đại Học Tây Nguyên
    Thế là chúng tôi cũng đã qua tuổi dậy thì với những cái mụn nhân đáng ghét và trở thành thiếu nữ thực sự. Dù là rau luộc vẫn cháy, cơm vẫn khét, cháo vẫn khê thì chúng tôi cũng đã lớn, chỉ kém mẹ khi lấy chồng có hai tuổi thôi. Và phim ảnh, báo chí cũng thúc giục chúng tôi biết mơ về một thiếu gia cưỡi @ trắng thay vì một hoàng tử cưỡi ngựa trắng. Ước mơ thay đổi từ khi chúng tôi đọc được cái biển cấm súc vật kéo to tướng ngoài đầu đường.
    Mỗi chúng tôi có một cách riêng để mơ về hoàng tử của mình. Hoàng tử trong mơ của tôi là một anh chàng kính cận, ngoan hiền, dễ bảo và học thật giỏi. Nếu chữ đẹp để chép bài thay cho tôi trong giờ Văn, Sử, Địa nữa thì càng tốt. Còn hoàng tử trong mơ của nó phải là hotboy, để sánh tầm với hotgirl như nó. Phải gallant, đẹp trai và có nhiều con gái theo đuổi, nhưng không được lăng nhăng mà phải chung thủy với nó. Chúng tôi mơ về lần hẹn hò đầu tiên của mình cũng theo cách riêng của nhau. Tôi mơ đó là ngày mưa lất phất, tôi và anh chàng may mắn nào đó sẽ cùng đạp xe đạp đi dưới mưa. Lãng mạn biết bao.
    Tác giả: Hàn Băng Vũ - Mc & âm nhạc: Hiền Lương - Biên Tập: Bảo Hà - Kĩ thuật: Duy Hưng.
    [​IMG] Bản sao không hoàn hảo. Còn nó, nó ghét mưa. Tưởng tượng của nó là nó với anh chàng xấu số nào đó ngồi giữa khu vườn đầy hoa hồng và ánh nến chỉ tưởng tượng thôi cũng đã thấy tốn tiền. Nó thích mấy anh chàng baby cute, mặt búng ra sữa mà tôi gọi là gà công nghiệp như mấy anh chàng Hàn Quốc. Còn tôi, hình như chỉ thích những chàng con ngoan, trò giỏi, ngây thơ, ngoan hiền như… như thằng bạn Hắc Ly - thằng bạn phản bội của tôi, nhân vật chẳng bao giờ xuất hiện trong phim ảnh.

    Chiều hôm đó trời mưa, nó than vãn thở ngắn thở dài rồi cuối cùng cũng quyết định cùng tôi đi thuê VCD phim về xem. Khi đứng chờ nó ở bên quán bán bỏng ngô, tôi thấy nó va vào một anh chàng. Wow. Hệt như phim. Lại trời mưa nữa chứ. Hứ hứ. Giá kể người va vào anh chàng đó là tôi có phải tốt không? Bất công, bất công. Anh chàng cao to, đẹp trai, cười duyên và kính cận nữa chứ. Ui, đúng gu của tôi. Úm ba la xì bùa. Quay ngược thời gian để tôi va vào anh chàng thay cho nó. Òa, sao tôi vẫn đứng đây thế này. Hứ hứ.

    Cái ô màu xanh của nó tung ra, nó ngã xuống đất, ướt nhẹp cả cái váy xinh. Theo như trong phim thì nó sẽ quay ra mắng anh chàng kia té tát, hai người cãi nhau ba la xùm rồi đòi đền bù. Sau này gặp gỡ nhau nhiều, thấy ghét ghét, cãi nhau. Xa nhau là nhớ. Thế là yêu. Hoặc là anh chàng đó sẽ lao vào nó, hỏi han một hồi rồi đưa cho nó chiếc khăn tay. Mắt chạm mắt. Sấm sét đùng đoàng. Yêu ngay cái nhìn đầu tiên. Yêu như trong phim Hàn Quốc thế mới lãng mạn chứ. Trời ơi. Sao trời không cho con va vào cái anh đẹp trai kính cận kia mà lại là nó hả trời?

    Kìa, gì thế kia? Nó đứng dậy, cười gượng rồi đi. Ơ, anh ta cũng đi. Khoan đã, đứng lại. Không cãi nhau hay làm quen, xin số điện thoại à? Thế thì làm sao mà yêu nhau được? Thật là chẳng biết tận dụng cơ hội gì cả.

    - Này, chị không biết chị vừa lỡ mất cơ hội đáng giá lắm à? - Tôi hỏi dồn khi chạy được đến gần nó.

    - Cơ hội gì? Đang điên chết đây. Bẩn hết cái váy rồi. Hừ hừ! - Ngây thơ, giọng nói sao nghe điêu thế?

    - Anh đấy đẹp trai thế còn gì? Va vào nhau y như trong phim. - Tôi hí hửng nói.

    - Mắt lóa hay là mắt lác. Em chưa nhìn thấy chứ chị nhìn thấy chán rồi.

    - Ơ, nhìn ở đâu? Sao không chia sẻ đi? Định đánh lẻ à?

    - Mở to mắt ra nhìn đi. Đây là số mấy? - Nó giơ hai ngón tay chìa ra trước mặt tôi.

    - Số 2.

    - Sai. Số 5 La mã. Bảo sao mà lóa mắt. Anh của nhỏ Thu gần nhà mình đấy. Mới đi nước ngoài về.

    - Òa. Nhỏ Thu có anh trai đẹp trai thế hả? Lúc nào phải sang nhà chơi ngắm tận mắt mới được.

    - Đồ dở hơi. - Nó lẩm bẩm.

    Buổi tối, sau khi xem hết đĩa phim thuê được, nó rủ tôi sang nhà nhỏ Thu - nhỏ có anh trai đẹp trai kính cận hồi chiều.

    - Ơ, nhớ rồi à? Hay là để quên cái gì rồi mang đến trả? Thế cũng hơi giống (trong) phim rồi đấy.
     
  9. ni_na

    ni_na Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    31/10/2011
    Bài viết:
    354
    Lượt thích:
    299
    Kinh nghiệm:
    0
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Trường:
    Đại Học Tây Nguyên
    Chưa khi nào tôi lại chán như dạo này, cảm thấy mọi thứ không đi theo đúng quỹ đạo của nó. Cứ như là ăn kem mà chê dở, ăn phở mà không có hành, ăn chanh mà thấy ngọt vậy. Nói tóm lại là chán, chán, chán vô cùng. Câu nói được tôi nói nhiều nhất trong ngày đó là:

    - Chán quá!

    - Sao chán thế này?

    - Chán thật đấy.

    - Chán quá mẹ ơi!

    Nói chung là đủ các loại chán. Từ lúc Xuân Lan nhà tôi thích cái anh Cận Giả rồi bị vỡ mộng, nó như thay đổi hoàn toàn. Chẳng còn đành hanh gây sự với tôi nữa, cũng chẳng la hét ầm ĩ nữa, tự dưng nó ra dáng người chị làm tôi phát sợ. Từ việc buổi sáng chịu nấu ăn (học được qua quá trình cưa cẩm chàng Cận Giả) đến việc rửa bát buổi tối, kì lạ là không bị vỡ cái bát, cái đĩa hay lọ tương nào. Không tranh giành, cãi cọ với nó làm cho tôi thấy mình nhàn rỗi chẳng có việc gì để làm. Nó cũng dịu dàng, nữ tính hơn hẳn. Cứ như một con hổ hung dữ nhất vườn bách thú suốt ngày gầm gừ giơ móng vuốt giờ hóa kiếp thành một con mèo ngoan ngoãn đáng yêu chỉ thỉnh thoảng “meo meo” một tiếng. Nhà cửa bình yên, không lanh tanh bành bởi những trò phá phách của hai đứa, hoàng thượng và mẫu hậu cũng không còn phải hò hét ỏm tỏi để quát tháo. Thấy chênh vênh kiểu gì í. Hứ hứ. Nó mà hóa mèo ngoan ngoãn thế này thì thà tôi hóa chuột cho xong.
    Tác giả: Hàn Băng Vũ - Mc & âm nhạc: Hiền Lương - Biên Tập: Bảo Hà - Kĩ thuật: Duy Hưng.
    [​IMG] Bản sao không hoàn hảo. Đang chán thì điện thoại reo inh ỏi: “Heo không đòi ăn cơm, heo không đòi ăn cá, heo chỉ cần em bế trên tay ầu ơ”. Hắc Ly đang gọi… “Cái tên này gọi mình làm gì ta? Chắc là bị đá rồi nên kiếm mình tâm sự kể lể đây mà. Đã thế ăn bánh bơ, đội mũ phớt cho nó chừa cái tội phản bội đi”.

    - Alô, ai đó? - Giọng tỉnh bơ mặc dù máu đang sôi sùng sục giận dữ.

    - Tui nè, Hắc Ly của bà nè. - Ngọt như vừa uống nước mía bỏ thêm đường phèn vậy.

    - Ủa, mẹ ông gả bán ông cho tui làm ô sin hồi nào mà ông nói ông là của tui? Kiếm tui có chuyện gì? Đi chỗ khác chơi đi. Tui cúp máy đây. Thế là cúp máy cái rụp.

    Không biết mình có ác quá không ta? Mình cũng nhớ hắn cơ mà. Hức, mặc kệ hắn. Đáng đời.

    Heo không đòi ăn cơm, heo không đòi ăn cá, heo chỉ cần em bế trên tay ầu ơ.” Điện thoại lại réo rắt.

    - Cơm với cá cái gì? Không có bế ẵm gì hết. - Tôi gắt gỏng.

    - Bà bị mơ ngủ hả? Cơm với cá gì? - Nó choáng, chắc mắt đang chớp chớp, miệng đớp đớp đây mà.
    Hức, chuông điện thoại reo chứ có phải hắn hò hét gì đâu mà mình quát hắn.

    - Ờ thì tui có miệng tui nói vào cái điện thoại của tui. Tui thích nói gì tui nói, có sao không? - Tôi gào lên mà cái mặt vẫn đần đần vì chuyện cơm cá của con heo trong điện thoại.

    - Thì không sao. Lan Xuân của tui muốn nói gì thì nói. Có sao đâu. - Cái giọng hiền lành một cách vô cùng tàn bạo đáng sợ. Tất cả mọi âm mưu đều bắt nguồn từ sự ngọt ngào bất thường mà.

    - Ê ông kia. Muốn gì? Ông âm mưu gì ở đây hả? Lặn đi cho nước nó trong. - Tôi lớn giọng lấn át.

    - Sáng mai bà đợi tui qua đi học chung với nha. Tui nhớ bà quá à. - Lại cái giọng ngọt ngọt bỏ phèn chua.

    - Ông bị khùng hả? Nhớ thương cái gì? Tui tưởng ông đang đắm đuối hạnh phúc với em Mai mà. Hứ

    - Em Mai em í đá tui… À, tại tui nhớ bà quá. Đi chung với bà, tui thấy vui hơn đi với em Mai nên tui bỏ em í rồi. Mai đợi tui đi chung nha.

    Cúp máy cái rụp. “Ủa thằng này bị khùng hay sao ta? Hay là xa cách ngần ấy, chợt nhận ra là không ai bằng Lan Xuân này nhỉ? Hí hí.
     
  10. ni_na

    ni_na Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    31/10/2011
    Bài viết:
    354
    Lượt thích:
    299
    Kinh nghiệm:
    0
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Trường:
    Đại Học Tây Nguyên
    Hồi còn học mẫu giáo, tuy là tôi hay chiến đấu cùng phe với tên Hắc Ly nhưng thực ra thì tôi vẫn cứ thích thích một thằng bé mắt tròn, da trắng và rất hay có kẹo mút ăn tên là Tin (vô phúc cho hắn là tôi đã quên mất tên của hắn nên đặt tạm cho hắn cái tên này, hồi năm ngoái tôi cũng đặt cho hắn một cái tên nào đó mà cũng vô tình quên luôn. Tạm thời trong giây phút này thì tên hắn là Tin). Tôi thích tên Tin ấy trong khi tên Hắc Ly thì cứ lẽo đẽo chạy theo sau đòi chơi cùng, mà lúc đó tên Hắc Ly vốn dĩ đã xấu lại còn hay thò lò mũi xanh. Chỉ nhìn thôi là đã đủ… khiếp vía rồi.
    Buổi sáng đi học, chỉ cần nói là “đi gặp bạn Tin” là y như rằng tôi bật dậy như rôbốt mà không cần phải giục thêm câu thứ hai. Ấy, cái tính háo sắc của tôi đã bắt đầu ngay từ ngày tôi còn học mẫu giáo cơ. Chứ chẳng phải bây giờ mới có đâu. Phải rồi, lúc ấy tôi đã ba hay bốn tuổi rồi, lớn rồi chứ có phải trẻ con lên một lên hai nữa đâu. Lúc ở nhà, tôi với Xuân Lan hay chành chọe nhau nhưng khi đến lớp thì rất đoàn kết. Chỉ đến khi bỗng dưng… chúng tôi phát hiện ra là chúng tôi có chung một sở thích chính là cái tên là Tin ấy thì mọi chuyện mới bắt đầu.
    Tác giả: Hàn Băng Vũ - Mc & âm nhạc: Hiền Lương - Biên Tập: Bảo Hà - Kĩ thuật: Duy Hưng.
    [​IMG] Bản sao không hoàn hảo. Lên lớp là xô đẩy, tranh nhau ngồi gần tên Tin ấy cho bằng được, còn tên Tin ấy thì mặt đần thối ra, nhởn nhơ ngồi mút kẹo. Vốn dĩ con trai vô tình và lạnh lùng ngay từ thời còn học mẫu giáo phải không nhỉ? Hừ hừ. Mới học mẫu giáo mà đã bị ngó lơ, bảo sao lên đến cấp ba rồi mà vẫn phải nhìn con trai ăn bánh bơ, đội mũ phớt.

    Tình địch” của tôi không chỉ có một mình nó mà còn có con bé Hai Sừng (chính là cái con bé hay buộc tóc bổng hai bên mà tên Hắc Ly đã một thời đắm đuối). Cả ba chúng tôi tranh nhau ngồi gần tên Tin, nhớ sức ép của số đông trong dòng tộc với con số lên đến hẳn… hai người, tôi với nó chiếm được ưu thế, một đứa bên phải, một đứa bên trái hắn, còn con bé Hai Sừng phải ngồi đằng sau… thế mà hắn vẫn mải mê mút kẹo rồi chơi rôbốt mới giỏi chứ. Hai đứa gườm gườm nhau và cạnh tranh từ lúc đó. Đua nhau tập hát, đua nhau tập múa, đua nhau ăn cơm để thành… công chúa.

    Một ngày đẹp trời, nó bỗng dưng lon ton chạy về nói với mẹ:

    - Mẹ ơi, mẹ sang hỏi cưới bạn Tin về cho con đi.

    Mẹ tôi chưa kịp phản ứng thì tôi cũng phụ họa theo:

    - Cả con nữa, con cũng muốn cưới bạn Tin.

    Quả là thảm họa của trời đất, nó lúc nào cũng nhanh hơn tôi.

    - Sao con không chơi với bạn Mít? (Tên của Hắc Ly thời ấy).

    - Tại vì bạn Mít xấu. Bạn ấy thò lò mũi lại còn nghịch bẩn nữa.

    Và tôi với nó bắt đầu cuộc tranh giành nhau để được làm cô dâu của cái tên Tin ấy. Bằng những cái trò của trẻ con, thi nhau ăn, thi nhau học, thi nhau ngồi cạnh hắn. Nếu bây giờ được quay trở lại, tôi và nó cũng sẽ tranh giành để xé xác hắn ra vì một thời làm tôi với nó… thất tình. Hừ hừ.

    Một lần đi xe đạp với anh tôi, nó không may bị ngã gẫy tay phải bó bột. Tôi tưởng nó sẽ tru tréo khóc lên, không ngờ nó nhe nhởn hạnh phúc và sung sướng hơn tôi tưởng. Cái lưỡi nó phải dài ra cả kilômet mỗi lúc nhe nhởn trêu tôi, quả là mọi thứ bắt nguồn từ khi mới chào đời. Miếng ngon nhất cũng dành cho nó, cơm cũng đưa đến tận miệng nó, còn tôi có thêm cái nhiệm vụ thiêng liêng cao cả là nhường chị, bảo vệ chị khỏi bị các bạn bắt nạt. Ôi hay cái cuộc đời! Tôi phải nhường luôn cho nó cả “bạn Tin dễ thương”.
     

Chia sẻ cùng bạn bè


Đang tải...