Hoàn Tôi không phải là công chúa-Kawi

Trong chuyên mục 'Tiểu thuyết' đăng bởi myloveshinichi13, 12/4/2011. — 36.920 Lượt xem

  1. myloveshinichi13

    myloveshinichi13 Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tôi không phải là công chúa-Kawi

    TÔI KHÔNG PHẢI LÀ CÔNG CHÚA (PHẦN 1)
    (I AM NOT A PRINCESS)
    Tác giả: KAWI
    Chap1: Lời “tỏ tình” nửa đêm
    .
    11h30 tối
    .
    Nó đang ngủ. Đúng hơn là đã ngủ được mấy giấc rồi.
    .
    Từng…từng….từng…..
    .
    Theo phản xạ, nó vừa ngủ vừa…với tay mò mẫm cái điện thoại đang reo inh ỏi, không biết đứa nào rảnh rang mà chọn cái giờ này để quấy phá giấc ngủ của nó.
    .
    Không buồn nhìn số gọi đến, nó vừa ngáp vừa bật nắp, kề cái miệng ngái ngủ vào điện thoại với giọng thảm thê:
    .
    - A…lo! - đầu nó gục gục.
    .
    Nhưng tín hiệu từ đầu dây bên kia khiến nó tỉnh hẳn, tỉnh còn hơn cả…ruồi:
    .
    - Kim! Bây giời Kim hãy im lặng, hãy im lặng chỉ để nghe Bun nói mà thôi.
    Nó nuốt nước bọt:
    .
    - Bun biết Kim đang giận Bun, rất giận là đằng khác. Nhưng, thực sự Bun không cố ý. Chỉ là…. chỉ là Bun không thể kiềm chế….Bây giờ, Bun muốn nói một sự thật, một sự thật mà bấy lâu nay Bun không dám nói: Bun thích Kim….Kim chỉ biết thế là được. Thôi, Kim ngủ đi, mai gặp.
    .
    Cúp
    .
    Lần này thì nó tỉnh tuyệt đối. Mắt nó nhìn chằm chằm vào cái điện thoại, số vừa đến là số lại hoắc, đơn giản là vì nó không phải là Kim, dù buồn ngủ đến mấy thì nó vẫn đủ khả năng để nhớ tên mình là gì. Phải! Nó là Lam. Không phải Kim.
    .
    Nó cười một mình. Một cuộc điện thoại kì quặc và nó vô tình trở thành người được tỏ tình bất đắc dĩ. Tội nghiệp thằng nhóc tên Bun nào đó. Nghe qua giọng nói có vẻ phải khó khăn lắm mới thốt được ra. Ai dè lại không đúng đối tượng .
    .
    Rồi nó quăng cái di động vào góc giường và tiếp tục ngủ. Nhưng không ngủ được nữa. Nó bực mình…..
    Sáng mai lại nó gật gù gật gà trên bàn ăn, kết quả của một đêm thức trắng. Nhìn đôi mắt thâm quầng như bị ai bum vào, mẹ nó nhăn mặt:
    .
    - Con làm gì mà mắt trông như cú vọ thế?
    .
    - Đêm qua con không ngủ!
    .
    Mặt mẹ nó bỗng bừng sáng rực:
    .
    - Ôi! Con gái yêu của mẹ bữa nay đã biết thức khuya học bài rồi cơ đấy!
    .
    Nó ngán ngẫm không trả lời. Cứ để mẹ nghĩ như vậy cũng được.
    .
    - Chào mẹ con đi học!
    .
    - Ừ!
    .
    Nó lăn tăn leo lên chiếc xe đạp điện mà nó cho là “ cà tưng” được ba rước về từ nhà cậu. Vì sự đểnh đoảng bẩm sinh mà nó làm mất con ngựa sắt yêu quý để rồi phải xài con ngựa điện này..
    Mười lăm phút sau nó “ đáp” trường.
    .
    Khó khăn lắm nó mới tìm thấy nhà giữ xe. Chỉ mới vào trường này không được ba tuần nên việc này cũng hoàn toàn bình thường. Nhưng trường nó học thì không bình thường chút nào.
    Nó thở dài. Nó không thích thế. Nếu không vì cái kì vọng quá lớn của gia đình thì nó muốn học ở một trường bình thường hơn.
    .
    Nó chậm rãi bước lên cầu thang. Tính cách nó vốn dĩ không trầm trầm như bây giờ nhưng môi trường thay đổi nên cái phần quậy phá trong người nó cũng phải nén xuống. Điều này khiến nó bực mình. Và vì bực mình nên nó bước mạnh hơn nhanh hơn mà không để ý gì đến xung quanh…..
    .
    Bốp….!!!!!!!!! .
    .
    hậu quả của sự bực mình không đúng lúc.
    .
    Nó vừa va vào một ai đó.
    .
    Vừa lấy tay xoa xoa trán vừa ngẩng lên toan xin lỗi thì nó giật thót mình
    .
    - Đụng phải “ thứ dữ” rồi! - Nó lầm bầm.
    .
    Nguời đối diện nhìn nó bằng một ánh mắt không thể “ dã man” hơn:
    .
    - Hix! Sorry! Mình không cố ý, mình……
    .
    Nó chưa nói hết câu thì đã nhận được một chỉ tay thẳng vào mặt. Kẻ đối diện vẫn nhìn nó chằm chằm.
    Mặt Lam biến sắc, nó chỉ mới vào trường không lâu, nó không muốn mình bị ghi tên vào danh sách những nhân vật “ cần được quan tâm và lưu ý”
    .
    - Cậu đã va vào tôi, tôi không muốn có lần thứ hai!
    .
    Đó là tất cả những gì nó nghe được từ miệng của tên đứng trước mặt và cao hơn nó một cái đầu:
    .
    - Ơ! Mình…..
    .
    Lần này thì nó không biết phải nói cho ai nghe vì tên trước mặt đã đút hai tay vào túi quần và đi thẳng.
    Nó quay lại nhìn, miệng lầm bầm:
    .
    - Đúng là “ giống hotboy”, tên nào tên nấy cũng bị bệnh “ đu cột điện”.
    .
    Rồi nó lắc đầu, đi tiếp. Phù! May mắn là không ai có ở đây lúc này. Nếu không…
    .
    Nhưng không phải cứ không có ai là sẽ không có chuyện!
    .
    Hôm nay, nó phải mặc đồng phục. Chiếc váy ngắn làm chân nó co rúm lại. Nó lê từng bước vào lớp
    .
    - Hôm nay sao cậu đi sớm thế?
    .
    Tuyết, con nhỏ cùng bàn, người bạn duy nhất mà nó quen từ ngày đầu bước chân vào đây lên tiếng hỏi thăm. Nó chỉ cười nhẹ:
    .
    - À! Hôm nay tự dưng muốn đi sớm thôi!
    .
    Lớp nó học phần lớn đều là con của thương gia địa vị cao, đó cũng nguyên nhân giải thích cho việc tại sao toàn bộ lớp này đều thi vào Kinh tế_ nghĩa là sẽ nối nghiệp gia đình. Chỉ mình nó là lạc loài…..Ba mẹ nó đều là giáo viên, nhưng nó lại muốn làm giám đốc! . Chậc chậc!
    .
    Giọng chàng lớp trưởng dội như bom tấn:
    .
    - Cả lớp đứng!
    .
    Thầy giáo dạy Văn đủng đỉnh bước vào. Và nó là người duy nhất trong lớp…cất tiếng cười .
    .
    Mọi ánh mắt đều đổ dồn vào nó và tất nhiên người bất ngờ nhất chính là thầy giáo.
    .
    - Em kia! tại sao lại cười?
    .

    Nó tím mặt.

    .
    - Tôi hỏi tại sao em lại cười??
    .
    - Dạ! …dạ thưa thầy, em không cố ý, tại…
    .
    - Tại sao?
    .
    Tuyết nhanh miệng đỡ giùm:
    .
    - Dạ tại em vô ý đụng vào eo bạn nên bạn mới bật cười đó thầy!
    .
    Đó là một lí do không thể củ chuối hơn nhưng vẫn còn đỡ hơn cái lí do thành thật mà nó dự định nói.
    .
    - Các em đang đùa tôi à?
    .
    - Dạ không, tụi em không dám, sự thật là em bị nhạy cảm nên cứ ai đụng vào người là em lại bật cười, đây là bệnh…bệnh bẩm sinh, là hội chứng “ hay cười “ đó thầy .
    .
    - Bệnh “ hay cười” ư? Tôi chưa từng nghe bao giờ…….các em…
    .
    Dù có khó chấp nhận đến mức nào thì thầy vẫn phải chấp nhận cái lí do kì cục mà nó đưa ra, trong lớp có rất nhiều tiếng cười nhỏ bật lên, nó cũng suýt nữa không kìm chế nhưng lần này nó cố gắng hết sức để không tái phạm như khi nãy.
    .
    - Tôi tha cho lần này! Nếu còn tái phạm thì xuống giám thị, nghe rõ chưa!!! cả lớp ngồi xuống đi!
    Nó vừa ngồi xuống vừa thở phù phù. Hú hồn. Nó quay sang nhìn Tuyết với nụ cười và ánh mắt cảm ơn.
    [
    Bỗng nó thoáng thấy ánh mắt của cậu lớp trường từ dãy bên nhìn sang, cái ánh mắt kì lạ mà vô tình nhiều lần nó đã thấy. Đôi lúc nó tự đặt câu hỏi vì sao nhưng lại quên đi.
    .
    Có lẽ lúc nó phá lên cười thì trong lớp ai cũng hiểu nguyên nhân tại sao. Vì thầy giáo có một ngoại hình quá ư đặc biệt ( không tiện nói ở đây). Lại một lần nữa nó suýt gây ra tại hoạ vì cái tội vô ý vô tứ của mình!
    .
    Ra chơi
    .
    Nó ngồi một mình trong lớp, Tuyết hình như đã xuống căn tin.
    .
    Điện thoại nó lại reng….
    .
    Nó bật máy, là số của Len, con nhỏ bạn thân đang học trường cũ:
    .
    - A lo! Gì vậy nhóc?
    .
    - Ức ức………..
    .
    nếu nó không nhầm thì đây là tiếng khóc
    .
    - Ê! Mày đang khóc à? Có chuyện gì nữa vậy?
    .
    - Ức ức…….! - Đầu dây bên kia vẫn chỉ là tiếng khóc
    .
    Nó bực mình.
    .
    - Nè! Nếu mày gọi cho tao chỉ để bắt tao nghe tiếng nấc ức ức thì mày nên gọi cho con gà đi. Tao bực mình rồi đấy, cúp máy đây!
    .
    - Khoan! Mày quá đáng! phải cho tao trút hết thì tao mới đủ bình tĩnh kể cho mày nghe chứ, ức ức….
    .
    Nó ngán ngẩm, tính Len là vậy, mít ướt và nhạy cảm.
    .
    - Rồi! nói nhanh!
    .
    - Tao……tao bị đá rồi! Ảnh đá tao, đá một cách phũ phàng!
    .
    Nó không mấy bất ngờ khi nghe tin này
    .
    - Tao biết thế nào cũng xảy ra cơ sự này mà, ai bảo không nghe lời tao!
    .
    - Nhưng tao tức lắm, tao không cam tâm, ảnh nói với tao là vì tao hiền quá nên ảnh chán, ảnh nói không thích tao nữa, ảnh ghét con gái nông thôn lúc nào cũng khuôn phép này nọ , lúc nào cũng nai tơ thấy phát ngán. Tao …tao đau khổ quá mày ơi!
    .
    - Rõ khùng! mắc mớ gì mà phải đau với khổ. Mà tên đó dám nói với mày như thế à? Thật quá đáng, không thể tha được!
    .
    - Tao …tao rất thích ảnh, tao không sống nổi mất .. Hu hu…
    .
    - Nè nè! đừng nói bậy! Thằng đó không đáng!
    .
    - Ảnh hẹn mai gặp buổi cuối, tao có nên đi không mày, tao …thật sự tao không sống nổi nếu thiếu ảnh mày ơi!
    .
    - Đồ điên! mới mười bảy tuổi đầu mà sao bi luỵ đến mức này chứ! Thằng nào mà đểu giả ngạo mạn thế? Đá con người ta rồi còn bày đặt hẹn hò buổi cuối cùng. Mày đi đi, nếu mày đi thì đừng bao giờ gặp tao nữa.
    .
    - Hu hu! ( khóc to hơn) Đồ bạc tình bạc nghĩa! Tao không cần mày nữa! tao đi chết đây! Hu hu……
    .
    Nó lắc đầu, cũng vì cái tính yếu ớt nhạy cảm quá đáng mới hại con nhỏ thê thảm như vậy.
    .
    - Thôi thôi! Tao chịu mày luôn. Được rồi, tao sẽ đi cùng mày đến buổi hẹn cuối cùng đó, tao cũng muốn xem thằng đó là thằng nào mà khốn nạn như vậy. Còn mày thì nín ngay cho tao nhờ, nước mắt đâu mà thừa thải thế. Có gì tối gặp nói tiếp.
    .
    Nó dập máy cái rụp, vừa tức vừa thương con bạn. Lúc Len kể với nó chuyện có bạn trai nó đã phản đối quyết liệt. Thằng đó nghe đâu hơn Len hai tuổi, sinh viên trường công nghệ tin học, quen nhau ở quán cà phê rồi tiến tới yêu đương luôn. Không biết thằng kia ra sao nhưng nó biết Len thật lòng thích tên đó, thích theo đúng nghĩa một tình yêu trong sáng và không nghĩ ngợi. Mấy kẻ lừa đảo tình yêu bữa nay thiếu gì. Chỉ tại con bạn nó bờm quá mà thôi.
    .
    Đang mãi suy nghĩ bỗng dưng mắt nó nổi đom đóm khi bị ăn một cái tát! Nó sửng sờ quay lại nhìn. Kẻ vừa tát nó chính là công chúa nổi tiếng của trường – Hoàng Mỹ. Nó trợn mắt,mặt đỏ bừng.
    Chap hai: Cú chạm mặt “bạo lực”
    - Ê! Con nhỏ mới đến! Ai cho mày dám có ý với bạn trai của tao hả? phải nhìn lại mình đi chứ? Đũa mốc mà bày đặt chòi mâm son.
    .
    Nó bần thần không hiểu Hoàng Mỹ đang nói gì:
    .
    - Đang nói cái gì thế! Mình không hiểu???
    .
    Hoàng Mỹ cười mỉm đưa chiếc cảm ứng trước mặt nó, và hình ảnh trong đó chính là cảnh nó va vào hotboy của trường lúc nãy.
    .
    Nó thoáng ngạc nhiên nhưng rồi hiểu ra tất cả, ai đó đã rảnh rang quay lại cảnh nó đụng vào hotboy để “ trình” lên “ công chúa” nhằm “ lập công”. .
    .
    Và hành động của Hoàng Mỹ có thể được liệt vào những kiểu đánh “ ghen” kì cục nhất mọi thời đại .
    .
    - Mày định làm quen gây ấn tượng với Lê Thái theo cách cổ lổ xỉ như thế này à? Đúng là buồn cười!
    .
    Nó nhìn thẳng vào mặt Hoàng Mỹ:
    .
    - Xin lỗi, bạn hiểu lầm rồi, đó chỉ là sự cố bất ngờ chứ tôi chẳng có ý định cướp đoạt của bạn cái gì cả. Bây giờ, mời bạn xin lỗi tôi cho hành động quá đáng vừa rồi!
    .
    - Cái gì? Mày mơ giữa ban ngày à? Hay muốn tao tát thêm cho vài cái nữa để tỉnh hẳn. Không nói nhiều nữa, lần này tao cảnh cáo, lần sau thì mày không còn đứng được trong cái trường này nữa đâu.
    .
    Nói rồi Hoàng Mỹ quay lưng bỏ đi nhưng nó níu tay lại và…….tát Hoàng Mỹ một cái như trời giáng khiến cô nàng choáng váng.
    .
    - Xin lỗi! Trong mắt tôi bạn không phải là công chúa!
    .
    Rồi nó cười nhẹ và ngồi xuống, nó ghét con gái hách dịch.
    .
    Tất nhiên Hoàng Mỹ sẽ không tha cho nó, nhưng nó không sợ, quá lắm thì sẽ chuyển trường, nó cũng không muốn ở lại đây, trong một môi trường toàn áp lực.
    .
    - Con nhỏ này! Mày chán sống rồi.Mày……
    .
    - Có thôi đi không!
    .
    Người thứ ba lên tiếng. Nó ngẩng mặt lên. Lê Thái vòng tay dựa vào thành cửa nói vọng vào.
    .
    - Bun! Nó …nó dám tát Mỹ! - Hoàng Mỹ sụt sịt
    .
    - Ai làm bạn trai của cô hồi nào mà cô dám nói như thế! Tôi không muốn dính vào rắc rối, làm ơn đừng gây phiền toái như vậy nữa.
    .
    - Có ai cần dính vào đâu mà phiền với toái! - Nó nói bằng một thái độ giống như trêu chọc.
    .
    Lê Thái nhìn nó. Mọi người cũng nhin nó. Hôm nay nó đã trở lại với chính mình, với cá tính vốn dĩ và nó thấy thoải mái.
    .
    Lê Thái lại bỏ đi.
    .
    Hoàng Mỹ càng tức tối hơn.
    .
    Nó thì vẫn bình thản.
    .
    Tiếng chuông reo chấm dứt cuộc hỗn độn.
    .
    Hoàng Mỹ liếc nó một cái rõ dài rồi vùng vẫy bỏ về lớp.
    .
    Thế là rắc rối bắt đầu….
    .
    Cậu lớp trưởng nhìn nó. Vẫn ánh mắt kì lạ ấy. Lần này nó quyết định nhìn lại. Điều này khiến cho cậu nhóc bai rối rồi quay lưng đi, nó càng cảm thấy tò mò hơn!
    .
    Tuyết chạy lại, vẻ mặt lo lắng:
    .
    - Cậu bị khùng à? Sao lại gây chuyện với hai người đó, muốn gặp rắc rối sao?
    .
    - Mình thích thế! - Nó cười tươi nhìn Tuyết, cô bạn càng ngạc nhiên hơn.
    .
    Bỗng nó giật mình, nó nhớ lại câu nói của Hoàng Mỹ khi nói với Lê Thái. “ Bun” ư? chẳng lẽ……. Không thể nào! Nhưng sao lại có sự trùng hợp như vậy được. Nó ngơ ra một lúc rồi tự an ủi mình rằng tất cả chỉ là hiểu nhầm, và không nên suy nghĩ gì nữa. Đó là cách mà nó vẫn hay dùng khi bị bế tắc trước một vấn đề mà nó cho là khó khăn.
    .
    Trên đường về nhà trong đầu óc nó vẫn miên man suy nghĩ về những chuyện xảy ra, nó không biết mình đã làm đúng hay không nữa, nó chợt thấy sợ sợ.
    Sau bữa ăn tối, nó lăn vào bàn học để thanh toán đóng bài tập Lý- môn mà nó căm ghét nhất. Đêm nay chắc lại mất ngủ rồi đây. Nó thở dài nhìn những công thức khó nhớ và chồng bài tập thử thách tính nhẫn nại và kiên trì của mình.
    .
    Có tin nhắn!
    .
    Nó mở ra đọc, là của Len.Con nhóc nhắc nhở nó đừng quên cuộc hẹn ngày mai. Nó bực mình quăng di động vào đầu giường. Rắc rối, đúng là rắc rối!
    .
    Kết quả của một đêm không được ngủ: nó đã dậy trễ . Không kịp nhai miếng bánh mì, nó ba chân bốn cẳng bay lên xe phóng đến trường.
    .
    Và điều nó không mong đợi đã đến. Cổng trường đã đóng lại. . làm sao bây giờ, nó bặm môi……….chỉ còn một cách duy nhất…….
    .
    Nó chạy xe thẳng ra cồng sau, sau khi đã gởi xe ở nhà đối diện cạnh trường. Nó cầm cặp chạy vù đến cổng, nhìn trước nhìn sau rồi dùng hết sức bình sinh leo lên ……Phải! Nó sẽ trèo cổng để vào. Chỉ còn năm phút nữa thôi….. không còn nhiều thời gian. “Mong là không có thầy giám thị”. Nó nhẩm thầm trong miệng
    Với khả năng của nó không có gì là khó khăn khi leo như thế này, nhưng leo với cái váy ngắn như vậy thì lại là chuyện khác. Nó hít một hơi thật sâu!
    .
    Sau một hồi vật vã nó cũng leo lên được thành rào và chuẩn bị nhảy xuống. Nhưng cái váy không chiều theo ý nó mà mắc lại vào thanh sắt của hàng rào. Nó toát mồ hôi lấy tay giật giật. Và nó đã trượt chân, ngã xuống, tay vẫn còn nắm…cái váy……..
    .
    Á…á….á…
    .
    Đó là một thứ tạp âm . Vì ngoài nó ra còn một người nữa phải chịu đựng sự va đập không đáng có này!
    .
    Sau một hồi lấy lại bình tĩnh, nó mở mắt và khiếp đảm khi thấy mình đang đè lên người mà đáng ra nó không nên đụng phải: Lê Thái. Nó trợn mắt vùng đứng dậy. Tất nhiên nó chẳng hề hấn gì vì người lãnh đạin chính là cậu hotboy tội nghiệp. Mặt nó đỏ bừng còn Lê Thái thì lồm cồm đứng dậy, áo quần bê bết đất và từ từ tiến lại gần nó. Biết rằng sẽ có chuyện chẳng lành, nó nhắm mắt nhắm mũi vơ cái cặp rồi chạy đi thật nhanh, không quên để lại “ lời nhắn gửi”:
    .
    - Tôi…tôi xin lỗi nhưng tôi còn việc gấp phải đi, nếu muốn tính sổ gì thì đợi ra chơi hãy tính nhé!
    Và thế là nó bỏ chạy, để lại cậu nhóc đứng ngơ ngơ như kẻ mất hồn.
    .
    Đúng lúc nó chạy vào đến cửa lớp thì chuông báo vào giờ reo lên. Nó phóng vù vào chỗ ngồi…….cả lớp ai cũng thấy ngạc nhiên!
    .
    Vào tiết một:
    .
    Nó vừa thở hổn hển vừa lau mồ hôi, Tuyết ái ngại nhìn sang:
    .
    - Cậu sao thế?
    .
    - Không, mình hơi mệt, sáng nay dậy muộn quá!
    .
    - Tất cả các em lấy sách vở ra chuẩn bị vào bài!
    .
    Tiếng cô Lý vang lên khiến nó bình tĩnh trở lại. Nó mở cặp ra định lấy sách vở nhưng chợt khựng lại.….
    Sau một hồi nó “ Á” lên một tiếng khiến cả lớp chú ý. Một sự thật phũ phàng: Nó đã cầm nhầm cặp của Lê Thái.
    .
    Mặt nó nhăn lại trông khổ sở vô cùng, Tuyết lại nhìn sang. Nó cũng không buồn để ý, trong đầu nó lúc này là một mớ hỗn độn, nó nghĩ ngày tận số của đời mình đã đến!
    .
    Trong vô vàn sự xui xẻo thì cũng còn một cái gọi là may mắn…….Trong cái cặp lộn chủ mà nó đang giữ có cuốn sách Lý và cuổn vở Lý ., nó nhủ thầm xin lỗi Lê Thái rồi đặt sách và vở lên bàn, khéo léo để Tuyết không phát hiện ra nó đang “ xài” đồ của hotboy.
    Hai tiết Lý nặng nề trôi qua
    .
    đầu nó vẫn ong ong chưa thể trở lại bình thường, nó đang cố gắng chuẩn bị tinh thần để chịu tội, nó tưởng tượng đến cái viễn cảnh đau khổ sắp xảy ra và tự an ủi cho số phận của mình .
    .
    Ra chơi
    .
    Mặt nó lúc này diễn tả tâm trạng chẳng khác gì kẻ sắp bị hành hình….ai nhìn cũng phát sợ . nó gục đầu xuống bàn và nhắm chặt mắt lại. Chờ đợi.
    .
    Nhưng mười lăm phút trôi qua mà nó vẫn không thấy động tĩnh gì. Nó ngẩng mặt lên, chuông báo vào giờ đã reng lên, nó không tin vào mắt mình nữa, nó đã thoát, ít ra là trong lúc này!
    .
    Nó đứng phắt dậy, vẻ mặt vui sướng lạ lùng, cậu lớp trưởng lại nhìn nó, nó cũng không để ý đến nữa.Nhưng cậu ta bỗng chạy dến, đứng sát bên nó, vẻ mặt trong vô cùng khẩn thiết. Nó ngơ người nhìn lớp trường với những cái dấu hỏi to đùng. Cậu lớp trưởng cứ nháy mắt liên tục với nó, tay dụi dụi vào người nó như đang ám hiệu cái gì. Nó vẫn không hiểu. Cuối cùng không còn cách nào khác, cậu lớp trưởng đành phải lôi xộc nó ra ngoài cửa trước ánh mắt to hơn mắt bò của các thành viên khác trong lớp.
    .
    Nó bàng hoàng hơn, nhìn chằm chằm vào mặt lớp trưởng:
    .
    - Nè! cậu bị khùng à???
    .
    - Cậu…cậu….
    .
    - Tôi sao?
    .
    - Thật là…cậu nhìn xuống váy đi!
    .
    Nó ngạc nhiên và nhìn xuống.
    .
    Và mặt nó đỏ bừng lên, hai tay bụm miệng lại để không phát ra tiếng “á” . Váy của nó… đã bị rách một đường dài phía bên trái!
    .
    Nó nhìn lên lớp trưởng rồi nhìn xuống cái váy của mình. Xong rồi……chạy thẳng!
    .
    Nó cảm thấy quá xấu hổ. Con gái mà để con trai thấy như thế thì………nó chạy nhanh hơn vào phòng vệ sinh nữ rồi ngồi khóc trong đó. Lần đầu tiên trong đời nó cảm thấy xấu hổ như vậy, nó muốn độn thổ, muốn trở nên vô hình, nó khóc ngày càng to hơn!
    .
    - Lam! Cậu có trong đó không???
    .

    Nó vừa nấc vừa ngẩng lên. Ai đó đang gọi nó….

    .
    - Ai đó? Hức hức….
    .
    - Bảo đây!
    .
    Nó nín khóc ngay lập tức. Bảo ư? Cái tên này…..Là cậu lớp trưởng???? Nhưng đây là phòng vệ sinh nữ mà???? Nó đứng dậy mở cửa phòng vệ sinh.
    .
    - Cậu…cậu sao lại ở đây??? cậu là con trai cơ mà???
    - Không nói nhiều nữa! Đây là cặp của cậu và áo khoác của mình, nó cũng khá dài nên cậu có thể mặc vào để che chỗ váy bị rách, mình sẽ nói với giáo viên bộ môn là cậu bị ốm phải xin về. Cầm lấy. Mình đi đây!
    .
    Nó ôm tất cả vào người với ánh mắt ngạc nhiên tột đỉnh. Đó là lớp trưởng của nó sao???
    Một lúc sau nó phì cười, hoá ra anh bạn lớp trưởng Quý Bảo của nó lại có thể dễ thương đến thế ^^ Nó chợt cảm thấy ấm ấm trong lòng.
    .
    Chiều
    .
    Đang ngủ trưa ngon lành thì tiếng nhỏ Len dưới nhà vọng lên chan chát. Nó vùng dậy như người mộng du bước xuống cầu thang.
    .
    - Mày vẫn còn ngủ được à? – Len cất giọng hờn dỗi, không hiểu sao một đứa như nó lại có thể chơi thân với một nhóc có tính cách yểu điệu quá đáng như thế. .
    .
    Nó mắt nhắm mắt mở nhìn con bạn và…..xuýt té:
    .
    - Trời ơi, mắt mày sao sưng vù lên thế? Bộ mày không ăn không ngủ mà chỉ biết khóc thôi à??? – nó bực mình nói lớn
    .
    - Hix, tao …hức hức….
    .
    - Thôi thôi, tao lên thay áo quần đây, đừng có rơi mưa trước mặt tao nữa.
    .
    Nói xong nó bay vù lên cầu thang, nếu không nhanh chân có lẽ nó sẽ phải chứng kiến một cơn mưa nước mắt từ con bạn. .
    .
    - Đi đâu đây?
    .
    - Quán cà phê! hức hức….
    .
    - Thì biết là quán cà phê nhưng là quán nào mới được! .
    .
    - Beta! hức hức…
    .
    - Rồi! ngồi yên đi và nín ngay lại!
    .
    Nó ngán ngẩm!
    .
    Dừng xe trước quán cà phê, nó bảo Len vào trước ngồi nói chuyện với tên khốn nạn, nó sẽ vào sau và ngồi bàn bên, dẫu sao cũng là chuyện riêng giữa hai người.
    .
    Nó bước vào nhìn chăm chú tìm con bạn thân, may mắn là bàn bên cạnh vẫn còn người ngồi. Nó lẳng lặng bước đến và ngồi xuống, lắng tai nghe cuộc đối thoại của một đôi “ đứt gánh giữa đường” .
    .
    - Sao tới muộn thế? – tên khốn nạn cất giọng
    .
    - Tại…tại…xe hư!- Len có vẻ rất sợ tên này ( nó bỗng thấy bực mình .)
    .
    - Anh vào đề luôn, thực sự em rất dễ thương, rất hiền, rất biết nghe lời, tóm lại là hội đủ tiêu chuẩn của con gái Việt Nam. Anh cũng rất thích em nhưng đó đã là chuyện quá khứ, nói thật là em khiến anh thấy chán. Mình là người trẻ nên cần dứt khoát, để tránh đau khổ cho cả hai khi không còn tình cảm với nhau. Chúng ta chia tay, em đường em anh đường anh. Ok?
    .
    - Nhưng …nhưng….
    .
    - Có lẽ em sẽ buồn một vài hôm nhưng không sao, tất cả rồi cũng sẽ qua. Cứ bình tĩnh!- ( nó nổi điên trước cái giọng đểu giả phát ngấy của tên đó).
    .
    - Có phải…có phải anh đã có người khác??? – Len hỏi với giọng yếu ớt.
    .
    - Chuyện này thì cũng khó nói….cứ cho là vậy!
    .
    - Anh …anh thật là quá đáng, anh……Hu hu…….
    .
    Nó chợt cảm thấy xấu hổ thay cho con bạn, tự nhiên lại khóc trước một kẻ không ra gì. Nó không thể ngồi yên được nữa!
    .
    - Đứng dậy, đi về thôi! - Nó lôi con bạn đứng dậy với giọng ra lệnh.
    .
    - Ai thế này? – tên khốn nạn tỏ vẻ ngạc nhiên.
    .
    Nó không trả lời mà chỉ nhìn tên đối diện bằng một ánh mắt coi thường và căm ghét.
    .
    - Tao đã bảo mày đừng đến vậy mà mày cứ không nghe, bây giờ thì thấm chưa? thật không chịu nổi với mày, cái tên khốn nạn này có gì để mày phải lưu với luyến chứ? - nó nói to.
    .
    - Này này cô em! Nói năng đàng hoàng, ai là tên khốn nạn hả?
    .
    - Đứng dậy nhanh. Tao không muốn trông thấy bộ mặt bỉ ổi vô liêm sĩ này thêm một giây nào nữa.- Len vẫn khóc um lên.
    .
    Cuối cùng nó cũng lôi được con bạn đứng dậy, đang định bỏ đi thì tên kia kéo tay nó lại:
    .
    - Này nhóc! Ăn nói kiểu gì thế? Không còn phép tắt gì nữa à?
    .
    Lần này thì nó nổi điên thật sự, nó quay lại dùng tay tát tên kia một phát “ không thấy bầu trời” rồi xả một tràng:
    .
    - Phép tắt à? Không có phép tắt với hạng người như anh. Tôi cảnh cáo anh lần cuối, anh không được sớ rớ gì đến bạn của tôi nữa, cho nó yên. Một kẻ như anh không đáng với tình yêu của nó.
    .
    Rồi nó quay đi, nhưng hình như vẫn cảm thấy chưa thoả, nó quay lại và hất nguyên ly nước cam vào mặt tên khốn nạn:
    .
    - Con gái không dễ ăn hiếp đâu!
    .
    Nó bỏ đi, để lại vô vàn ngạc nhiên cho tất cả khách trong quán. Tên kia thì đứng như trời trồng, sững sờ nhìn theo dáng kẻ vừa tát mình……với một nụ cười!
    .
    Chap 3: Oan gia ngõ hẹp
    Một buổi chiều đáng quên! Nó nghĩ vậy.
    .
    Len vẫn khóc như mưa như gió. Đôi lúc nó khâm phục con bạn về khả năng khóc trời phú đó! .
    .
    Tối
    .
    Vừa ngồi vào bàn học nó sực nhớ ngay cái cặp tội nghiệp. Nhưng tại sao giờ ra chơi chiều nay không thấy Lê Thái tìm nó để đòi cặp, chẳng lẽ hắn ta không cần cái cặp đó của mình sao??? Nhưng nó thì rất cần…….cái cặp ca rô đó là quà sinh nhật của ba - món quà duy nhất ba tặng cho nó kể từ khi nó biết mở quà!
    .
    Học được hai tiếng nó lăn ra ngủ trên bàn với một đóng suy nghĩ lẫn lộn.
    Sáng mai nó sẽ đi tìm Lê Thái để đòi lại cặp .
    .
    Sáng
    .
    Nó thay áo quần và chợt nhìn thấy chiếc áo khoác màu nâu của Bảo, nó lại tủm tỉm cười, Bảo thật sư rất thú vị, không khó gần như bấy lâu nay nó vẫn nghĩ.
    .
    Nó rời khỏi nhà với chiếc cặp sách của Thái và chiếc áo khoác của Bảo, hai thứ nó cần phải trả lại cho chủ nhân và lấy lại cái của nó.
    .
    Vừa đến trường nó chạy ngay vào lớp. Nhưng hôm nay lớp trưởng tới muộn .
    .
    Nó những tưởng sẽ gặp mặt lớp trưởng sớm trả áo để tránh ánh mắt dị nghị của lũ bạn, không ngờ hôm nay nó lại đến trước, thường ngày Bảo tới rất sớm mà! Nó chợt thấy thắc mắc.
    .
    Năm phút….chỉ còn năm phút nữa là vào học nhưng Bảo vẫn không đến! Nó bắt đầu lo lắng. Lần đầu tiên nó cảm thấy lo cho một thằng nhóc sau vụ thất tình 8 năm về trước.
    .
    Tuyết thấy nó có vẻ bất thường liền hỏi:
    .
    - Cậu sao thế?
    .
    - Không sao!
    .
    Đó là câu hỏi và câu trả lời luôn được sử dụng trong cuộc trò chuyện của nó và Tuyết, không gì hơn, đơn giản đến mức chán nản, ở Tuyết có một cái gì đó luôn khiến nó phải băn khoăn.
    .
    Bỗng nó thấy Bảo từ ngoài của chạy vào với vẻ mặt hớt hải. Cả lớp chạy đến hỏi cuốn quýt, nó không đến nhưng cố gắng lắng tai nghe, nó không thích đám đông.
    .
    - Sao thế Bảo??? Có chuyện gì mà vội vã thế???
    .
    - Mình … mình…. Mình vừa tông xe……..
    .
    Khuôn mặt Bảo tái nhợt lộ rõ vẻ sợ hãi, nó cũng thế!
    .
    - Sao cơ? Tông xe? Cậu tông người ta ư? Có ai bị thuơng không? Nặng hay nhẹ? Cậu lỗi hay người ta lỗi???
    .
    - Nặng…nặng lắm….nằm một đóng giữa đường…..máu me bê bết….
    .
    Cả lớp hoảng loạn, nó thì trợn tròn mắt, không thể đứng ngoài được nữa, nó chạy đến, cầm chặt lấy tay của Bảo:
    .
    - Có thật như vậy không? Tại sao lại có thể như thế được?
    .
    - Thật………
    .
    - Vậy giờ họ ở đâu? Sao không đưa đi cấp cứu mà còn chạy vào đây làm gì???
    .
    - Không đưa kịp nữa rồi……
    .
    Cả lớp hét toáng lên, đứa nào đứa nấy nhìn nhau đầy khiếp sợ, nó thì nhìn chằm chằm vào Bảo, ánh mắt không thể bi đát hơn .
    .
    - Nam hay nữ, già hay trẻ??? – nó hỏi bằng giọng thảm sầu, Bảo thoáng ngạc nhiên.
    .
    - Cũng không biết nữa……
    .
    - Sao lại không biết, con người chứ có phải con chuột đâu mà không biết là nam hay nữ chứ? – nó nổi khùng hét toáng lên
    .
    - Thì là chuột mà! - cậu lớp trưởng thản nhiên
    .
    Và nó + cả lớp như đang rơi tự do trong không khí!
    .
    Bảo phá lên cười, cả lớp vẫn ngơ ngác nhìn nhau.
    .
    Sau một phút trấn tĩnh, tất cả đã hiểu ra, đó đều là trò của lớp trưởng!
    .
    - Thằng điên này, mày hết trò rồi sao mà bày ra cái này dể doạ con họ hả? Đồ không có tim!
    - Ai bảo mình bịa, sự thật là thế mà, mình đi học trễ, gấp quá nên không chú ý mới cướp đi sinh mạng của hai chú chuột tội nghiệp, không biết là o chuột hay cậu chuột nữa.
    .
    Cả lớp cũng phá lên cười, không ngờ lớp trưởng ít nói hằng ngày cũng biết pha trò! ^^
    .
    Riêng nó thì thấy không vui tí nào, nó lẳng lặng quay trở vể bàn học.
    .
    Vào giờ học
    .
    Nó vẫn còn cảm thấy khó chịu xen lẫn xấu hổ, hành động quan tâm quá đáng vừa rồi của nó trước mặt Bảo không biết có làm Bảo chú ý đến không, nó mong là không, càng mong càng tự trách cái tính bộp chộp của mình. .
    .
    Bỗng chiếc áo khoác của Bảo trong cặp nó bị rơi ra, nó cúi xuống nhặt lên một cách nhanh nhất có thể, nhưng …Tuyết đã nhìn thấy:
    .
    - Áo của ai thế? Mình trông quen quen, hình như không phải của cậu?
    .
    - À ừ…( nó lúng túng)….của mình ấy mà..
    ,
    - Vậy sao? - Tuyết hỏi với vẻ nghi ngờ
    .
    Nó không nói gì, quay mặt lên bảng, Tuyết cũng biết ý nên thôi không hỏi nữa.
    Ra chơi
    .
    Lớp vắng người…nó lấy cái áo trong túi tiến lại chỗ của Bảo, cậu nhóc đang lúi húi làm cái gì đó.
    .
    - Nè! Trả cho cậu! Cảm ơn vì đã giúp tôi!
    .
    - Không sao! Không cần phải khách sáo như thế! - Bảo cười
    .
    Nó thì im lặng về chỗ, nó lại thấy khó chịu.
    .
    Bỗng Bảo níu tay nó lại….
    .
    - Cậu không định trả ơn cho tôi sao?
    .
    - Trả ơn??? – Nó ngạc nhiên
    .
    - Nếu cậu thấy khó thì thôi!
    .
    - Không! Tôi cũng không thích nợ người khác, cậu muốn tôi trả ơn cái gì đây?- nó mạnh giọng.
    .
    - Ra về cậu đợi tôi rồi biết thôi.
    .
    - ???
    .
    Nó thắc mắc, nhưng cũng không hỏi thêm nhiều. Nguyên nhân là vì nó còn chuyện chưa giải quyết.
    Nó chạy lại chỗ ngồi lấy chiếc cặp lộn chủ rồi phóng nhanh ra cửa đi tìm Lê Thái.
    .
    - 12A1! Đây rồi! - Nó lẩm bẩm.
    .
    Sau một hồi thu hết can đảm nó mới dám hé mặt vào cửa lớp gọi một cô bạn ngồi bàn đầu hỏi nhỏ:
    .
    - Cho mình gặp Lê Thái với!
    .
    - Lê Thái???
    .
    - Đúng ! Lê Thái! – nó nhỏ nhẹ.
    .
    - Tụi bây ơi! Có một em mới toanh tới tìm hoàng tử của lớp mình kìa! – cô bạn hét lớn với một nụ cười tươi như…bông.
    .
    Nó cứng người, trong khi nó cố gắng hỏi nhỏ nhẹ để giảm bớt sự chú ý thì …….
    .
    Nó lắc đầu cúi xuống.
    .
    May mắn là Lê Thái có trong lớp.
    .
    Cậu ta đủng đỉnh bước đến, vẫn cái điệu bộ đó, vòng hai tay và đứng dựa vào thành cửa:
    .
    - Cậu tìm tôi?
    .
    - ừ…
    .
    - Có chuyện?
    .
    - ừ…
    .
    - Chuyện gì?
    .
    Nó hít một hơi thật sâu và nói:
    .
    - Mình…mình…xin lỗi chuyện hôm trước. Cậu…cậu cho mình lấy lại cái cặp!
    .
    - Cặp? Cặp nào?
    .
    Nó trợn tròn mắt kinh ngạc:
    .
    - Cặp mà cậu lấy nhầm…À không! Cái cặp của mình, khi đó mình lấy nhầm cặp của cậu nên……. – Chưa bao giờ nó phải cúi đầu thê thảm như thế này.
    .
    - Xin lỗi! Không biết!
    .
    Cậu ta phán một câu ngắn gọn rồi quay lưng đi vào.
    .
    Nó xụ mặt lại, trong tình thế “ ngàn cân treo sợi tóc” như thế này, nó quyết định “ liều” mặc dù không biết chắc là phải hay không:
    .
    - Cậu đứng lại! Nếu không… - Nó ngưng lại…dẫu sao vẫn cảm thấy có lỗi đôi phần
    .
    Lê Thái dừng lại nhưng không quay đầu, một giây sau cậu ta bước tiếp…
    .
    - Nếu không tôi sẽ công khai cái bí mật tình yêu của cậu cho coi! – nó la to lên đủ để tất cả chú ý.
    Mọi ánh mắt đều đổ dồn vào nó, nó nhìn thấy những dấu hỏi to đùng hiện lên trên mỗi khuôn mặt
    .
    Lê Thái dừng hẳn lại, quay lưng và tiến lại về phía nó, mặt lạnh hơn tiền:
    .
    - Cậu vừa nói cái gì? Nhắc lại xem!
    .
    - Tôi nói là nếu cậu không trả cặp cho tôi thì tôi sẽ công khai cái bí mật tình yêu củ chuối của cậu. – nó nói nhỏ …dù sao nó cũng biết nghĩ…….nếu làm lớn chuyện này thì không những Lê Thái mà cả nó sẽ gặp không ít rắc rối.
    .
    - Tôi không đùa với cậu. Đừng bịa chuyện thêm phiền phức.
    .
    - “Bun biết Kim đang giận Bun, rất giận là đằng khác. Nhưng, thực sự Bun không cố ý. Chỉ là…. chỉ là Bun không thể kiềm chế….Bây giờ, Bun muốn nói một sự thật, một sự thật mà bấy lâu nay Bun không dám nói: Bun……..” – nó ghé tai Lê Thái nói nhỏ nhẹ nhưng chưa kịp nói hết câu đã bị cậu nhóc bịt chặt miệng lôi tuột xuống cầu thang .
    .
    Xuống tơi chân cầu thang, đau tay quá nên nó giật mạnh:
    .
    - Thả tay ra, có gì thì nói đừng có lôi đi như thế! Đau …
    .
    - Cậu…tại sao cậu lại biết….- lần đầu tiên nó nhìn thấy vẻ mặt thản thốt như vậy của hotboy.
    .
    - Tôi cũng đâu có biết, tại cậu cả mà….. – nó nói với vẻ thản nhiên.
    .
    - Đừng đùa nữa….tôi muốn biết tại sao? Có nói hay không? – Thái trợn mắt nhìn nó với vẻ giận dữ, nó biết không nên đùa vào lúc này nên nghiêm túc trở lại.
    .
    - Tôi không đùa. Đêm đó tôi đang ngủ ngon lành thì cậu gọi đến nói lung tung phá hỏng giấc ngủ của tôi. Ban đầu tôi tưởng thằng khùng nào nổi cơn, hoá ra là cậu.
    .
    - Sao cơ? Làm sao có chuyện đó được?
    .
    - Tôi cũng có biết đâu!
    .
    - Số di động của cậu là gì?
    .
    - Hỏi làm gì?
    .
    - Nói ! – Thái la to.
    .
    - 0905238699
    .
    - Trời đất!- Thái ngỡ ngàng.
    .
    - Sao? Đúng chưa? Tôi có rảnh đâu mà đùa với cậu.
    .
    Thái đứng sững một hồi, nó dụi dụi tay:
    .
    - Này…này….
    .
    - Cậu phải giữ bí mật chuyện này. Tôi cấm cậu nói cho bất kì ai. Nếu không đừng trách tôi!
    .
    - Đừng giở cái giọng doạ nạt ra đây với tôi, tôi cũng không phải hạng người thích đi kể chuyện người khác, nếu cậu chịu trả cặp cho tôi thì tôi cũng không lôi chuyện này ra nói đâu.
    .
    - Được rồi, tôi sẽ sai người đem cặp tới cho cậu.
    .
    - Thế thì tốt! Tôi về lớp đây!
    .
    Nó thủng thẳng bước đi, nhưng chợt nghĩ ra cái gì đó, nó quay lại:
    .
    - Mà Kim là ai vậy?
    .
    Lê Thái trợn mắt nhìn nó. Nó biết không nên đụng chạm vào lúc này nên xuống nước:
    .
    - Không nói thì thôi, tôi không hỏi nữa.
    .
    Và thế là nó trở về lớp. Lê Thái nhìn theo rồi thở dài…..
    .
    Sự thật là cậu nhóc đã bấm nhầm số, chỉ sai một con số thôi nhưng lại ra cơ sự này .
    .
    Còn nó, hành động bồng bột của nó vừa rồi có lẽ sẽ chẳng bao giờ nó nghĩ sẽ đem lại cho nó những tá rắc rối về sau này.
    .
    Ra về
    .
    Phải khó khăn lắm nó mới “ rước” con ngựa điện của mình ra khỏi nhà xe chật chội. Vừa ra đến cổng, nó đã nhìn thấy Bảo đứng đó tự lúc nào, nó lặng lẽ dắt xe đến.
    .
    - Cậu lấy xe rồi à? Đi thôi!
    .
    - Nhưng đi đâu? – Nó tỏ vẻ khó hiểu
    .
    - Cậu cất xe đi, tôi sẽ chở!
    .
    - Cất xe ư? Không cần đâu, tôi không thích. – nó lắc đầu
    .
    - Tôi đi xe máy, cậu đi xe đạp, bất tiện lắm!
    .
    - Nhưng …
    .
    Chưa nói hết câu thì nó bất ngờ khi thấy một ai đó đang tiến lại phía nó, tay cầm một bó hoa thật to, càng tiến lại gần thì nó càng tròn mắt hoảng hồn.
    .
    Chap 4: Thảm họa…
    - Chào cô bé cá tính! Tặng em!
    .
    - Hơ ! Anh tới đây làm gì? Tôi không nhận, anh về đi! – nó vừa ngạc nhiên vừa từ chối quyết liệt.
    .
    - Hãy cầm lấy và nghe tôi nói! - người đó dúi bó hoa vào tay nó và nhìn chằm chằm
    .
    - ???
    .
    - Nghe cho rõ nhé! Phan Viên Lam, từ nay tôi sẽ theo đuổi em, tôi thề sẽ khiến em là của tôi!
    .
    - Nói cái gì thế??? – nó như kẻ mất hồn.
    .
    Nhưng người đó không trả lời và bước đi
    .
    Nó ngơ ngác nhìn theo bóng người đó leo lên chiếc Dylan màu đỏ rồi phóng vù biến mất.
    .
    Nó nhìn xuống bó hoa toàn hồng nhung.
    .
    Nó càng không hiểu chuyện gì xảy ra.
    .
    - Ai thế? Bạn trai à? - Bảo nhìn nó hỏi.
    .
    - ……….
    .
    - Tôi đang hỏi cậu đó!
    .
    - Không …không phải! Điên! – nó bừng tỉnh phủ nhận dứt khoát
    .
    - Nhưng tại sao…? - Bảo hỏi ngập ngừng rồi nhìn xuống bó hoa trên tay nó.
    .
    Nó nhìn xuống rồi lấy tay quăng thẳng vào thùng rác bên cạnh.”Đồ khùng! “– nó nói thầm.
    .
    Bảo thấy nó quăng một cách không thương tiếc như vậy liền trố mẳt nhìn nhưng rồi cũng không hỏi gì thêm. Tính Bảo là thế! Không muốn dò hỏi khi người ta không muốn nói.
    .
    - Mình đi thôi! - Bảo giục
    .
    - Ừ!
    .
    Nhưng vẫn chưa yên,nó thoáng thấy dáng cậu hotboy đang lù lù tiến đến chỗ nó từ phía hành lang bằng một ánh mắt đằng đằng sát khí.
    .
    Nó linh tính có chuyện chẳng lành.
    .
    May mắn ngay lúc đó Tuyết đang dắt xe từ trong nhà xe đi ra, nó hét lớn:
    .
    - Tuyết! Mình có việc phải đi bây giờ, cậu đưa xe gửi ở phòng bảo vệ giúp mình với nhé! Thanks!
    Nói rồi nó nhảy thẳng lên yên xe của Bảo vỗ mạnh vào vai cậu nhóc:
    .
    - Đi thôi, nhanh lên!
    .
    Nhìn dáng vẻ hốt hoảng của nó Bảo cũng vội vã theo, chiếc Airblade đen đưa nó bay xuống đường và phóng nhanh khỏi cổng.
    .
    Năm phút sau nó mới thở phào nhẹ nhõm, không biết tại sao khi nhìn thấy Lê Thái nó lại hoảng sợ như vậy, bản thân nó cũng chưa chắc Lê Thái tìm nó nữa mà!Nó thấy mình thật ngốc!
    .
    - Hêy! Cậu chở tôi đi đâu vậy?
    .
    - Ăn!- Bảo trả lời ngắn gọn.
    .
    - ???
    .
    Một buổi tối nó cành - nó nghĩ như vậy khi được lớp trưởng “ nhồi” không biết bao nhiêu là thứ trong bụng!
    .
    - Tôi không ăn nữa đâu!- nó lắc đầu
    .
    - No rồi à? - Bảo cười hiền từ
    .
    - Cậu đòi tôi trả ơn mà sao lại đãi tôi ăn nhiều như thế chứ? – nó nhăn mặt vì quá no.
    .
    - Ai bảo tôi đãi? Cậu trả chứ? - Bảo nói với vẻ mặt tỉnh queo
    .
    - Hả? – nó nuốt ngụm nước xuống cổ, tròn mắt lo lắng nhìn Bảo- Tôi trả ??? Cậu không đùa chứ?
    .
    - Toàn đồ đắt tiền như vậy sao tôi đủ tiền mà trả???
    .
    - Ha ha…thế mà cậu cũng tin, phong độ như tôi ai lại làm thế! Cậu dễ tin thật! - Bảo cười lớn
    .
    - Cậu…quá đáng! – nó đỏ mặt trách móc, dù sao nó cũng là con gái, trước tình huống như thế này thì chỉ biết đỏ mặt thôi .
    .
    - Thôi, mình đi! - Bảo vẫn cười, nhìn nó với ánh mắt thú vị.
    .
    Nó không nói gì, cũng không biết gì mà nói.
    .
    Bảo kêu phục vụ tính tiền, nó nhìn cách trả tiền của Bảo rồi thấy lạ…..Bảo trên lớp với Bảo bây giờ khác xa nhau!
    .
    Bảo rất ít nói nhưng lại hay cười, đôi lúc nó thích nhìn Bảo cười hơn, trông rất …rất như thế nào thì nó cũng không diễn tả được!.
    .
    Bảo dẫn nó đến công viên .
    .
    - Hêy! Sao lại tới đây? – nó sửng sốt
    .
    - Đừng nghĩ vớ vẩn! – câu nói của Bảo dẹp tan đám mây u ám đang hiện diện trong đầu nó.
    .
    - Thế tới đây làm gì?
    .
    - Chơi, đơn giản thế mà cũng hỏi.
    .
    Thế rồi Bảo kéo nó vào trong, hai đứa mười bảy vào chơi cũng chỗ với những em tuổi tuổi, Bảo vẫn bình thường còn nó thì thấy ngượng vô cùng, nhưng đó chỉ là lúc đầu, lúc sau nó chơi còn hăng hơn cả Bảo!
    .
    8h tối
    .
    Bảo kéo nó ra từ một cửa hàng lô tô, khỏi nói cũng biết phải khó khăn như thế nào mới kéo được .
    .
    - Về thôi!
    .
    - ừ - nó ừ ừ nhưng mắt vẫn không rời trò chơi
    .
    Bảo cầm lấy tay nó thật chặt lôi ra.
    .
    - Tối rồi!
    .
    Nghe đến giờ giấc bỗng nhiên nó giật mình, nó đi chơi mà không xin phép, thế nào rồi cũng bị ăn mắng cho xem, rồi nó lật đật chạy ra không để ý rằng tay mình vẫn nằm gọn trong tay Bảo.
    .
    - Cậu đứng đây đợi, tôi vào lấy xe!
    .
    - Ừ!
    .
    Tự dưng nó thấy có lỗi, mang tiếng đi trả ơn mà toàn được Bảo đãi chứ nó đã tốn đồng nào đâu!
    .
    Bảo lái xe ra, trên tay hình như cầm theo một cái gì đó.
    .
    Nó cũng không để ý, lấy mũ bảo hiểm rồi định leo lên xe nhưng Bảo ngăn lại:
    .
    - Khoan đã!
    .
    - Sao thế?
    .
    - Cầm lấy cái này!
    .
    Bảo chìa ra cho nó một sợi dây ánh kim.
    .
    - Đây là gì thế?
    .
    - Tôi muốn cậu đeo nó!
    .
    - Đeo ư?
    .
    - Đó là yêu cầu duy nhất mà tôi muốn cậu thực hiện để trả ơn cho tôi!
    .
    - ???
    .
    - Không phải đồ đắt tiền đâu, hai nghìn một sợi thôi à!
    .
    - Nhưng tại sao tôi phải đeo nó chứ, mà đây có phải dây chuyền cũng có phải là lắc tay đâu?
    .
    - Thì nó là lắc chân mà! Nếu cậu có đeo cũng không ai nhận ra đâu. Thôi lên xe tôi chở cậu về trường kẻo bác bảo vệ lại la ỏm cho coi.
    .
    Nó leo lên xe như rôbôt vì đầu óc vẫn còn mãi nghĩ ngợi về…cái lắc chân .
    .
    Về tới nhà, vừa bước vào cửa thì nó nhận được tin nhắn của Len với nội dung thảm vô cùng:
    .
    “ Tao buồn quá mày ơi, tao nhớ ảnh quá, tao …” còn một lô một lốc những lời than vãn ảo não dài dằng dặc phía sau nhưng nó không buồn đọc tiếp nữa.
    .
    Nó chỉ nhắn lại một câu để an ủi con bạn thân : “ Không đáng để phải như thế”
    .
    Chợt nó nghĩ đến những chuyện chiều nay đã xảy ra, nó không thể ngờ tên đó lại có thể hành động như vậy. Phải! Người đã tặng hoa và tỏ tình với nó chính là kẻ khốn nạn phá nát trái tim bạn thân của nó! Nó không hiểu tên đó nghĩ như thế nào mà lại làm như vậy,chẳng lẽ hắn ta không biết cá tính của nó hay sao mà còn muốn trêu đùa nó! Nó cười một mình rồi vào bàn học.
    .
    Sáng mai thức dậy, nó vội vã chuẩn bị sách vở vào cặp, bỗng chiếc lắc chân mà Bảo tặng rơi xuống, nó nhặt lên và bắt đầu nghĩ lung tung, không biết có nên đeo vào hay không, chần chừ một hồi lâu cuối cùng nó cũng đeo vào chân mình ., nó nghĩ đơn giản là chỉ để trả ơn thôi, nhưng lòng thì lại xốn xang một niềm vui kì lạ!
    .
    Mới ló mặt vào trường nó đã nhận được vô vàn ánh mắt săm soi của lũ bạn, đó là chuyện hiển nhiên khi nó đã gây ra một chấn động có liên quan đến hotboy số một của trường .
    .
    - Bạn Lam thân mến, bạn có muốn ăn kẹo không? - một cô bạn lạ hoắc xấn lại và chìa cây kẹo mút trước mặt nó với giọng ngọt hơn…mía lùi!
    .
    - À …không …cám ơn! – nó cười gượng, mắt tròn vo kinh ngạc, sáng sớm mà mời người ta ăn kẹo @_@
    .
    - Lam này! Hôm nay trông bạn xinh lắm, cái áo bạn mặc rất hợp với bạn – cô bạn cười híp mắt
    .
    - Cám …ơn…hờ hờ! - lần này nó không nói được gì nữa, đang có chuyện gì xảy ra thế này, cái áo này….là cái áo ngày nào nó cũng mặc mà . nó linh tính có chuyện gì đó rất kì lạ đang xảy ra.
    .
    - Chúng ta là bạn cùng trường, mình có thể nhờ bạn một chút chuyện được không? - giọng cô nhóc đầy vẻ van lơn.
    .
    - Ờ…ờ…nếu mình có thể.
    .
    - Vậy thì…….- cô bạn ghé sát tai nó thầm thì - Bạn có thể nói cho mình biết bí mật của Lê Thái là gì không?
    .
    - Hứ…- nó thở một cái rõ dài, thế là nó đã hiểu ra, tất cả chỉ vì cậu hotboy .
    .
    - Xin lỗi bạn….mình có biết gì đâu mà kể - nó cười lấy lệ
    .
    - Thôi mà! Mình biết bạn biết rõ lắm! Cả trường này ai chả nghĩ thế! Kể cho mình nghe đi! Đi mà!
    .
    - Hơ …hơ….mình ….mình muốn đi giải quyết….chào bạn ! .
    .
    Không để cô bạn có cơ hội kì kèo thêm nữa nó phóng thật nhanh lên cầu thang.
    .
    Nhưng vẫn chưa yên!
    .
    Chạy đến đầu cầu thang thì một đống con gái đã đứng đấy và chực sẵn, kẻ đầu đàn không ai khác chính là Hoàng Mỹ .
    .
    Nó lấy tay vuốt mặt tỏ vẻ mệt mỏi.
    .
    - Này nhỏ mới đến, mày không nghe lời cảnh cáo của tao hả, tại sao còn dám đụng đến hotboy. HẢ??????? – Hoàng Mỹ ré vào mặt nó
    .
    Nó nghiêng người tránh, nếu không sẽ ướt hết cả mặt.
    .
    - Tôi không biết gì hết! Làm ơn tha cho tôi đi! – nó nói với giọng nài nỉ
    .
    - Tha cho mày ư? Đừng mơ, mày biết Lê Thái là bạn trai tao, bạn trai của Hoàng Mỹ mà còn dám ………..
    .
    - Chuột kìa! – nó hét lớn chỉ tay xuống đất phía chân Hoàng Mỹ đang đứng.
    .
    - Á á…….. – đó là một dàn đồng ca của …sự hoảng sợ ., Hoàng Mỹ là người hét to nhất, cô nàng nhảy rumba tại chỗ vừa hét vừa cúi nhìn xuống đất.
    .
    Đó là kinh nghiệm mà nó rút ra được từ hồi còn học trường cũ, là rằng, con gái rất sợ chuột, trừ nó, nhện mới là con vật nó khiếp đảm nhất.
    .
    Lợi dụng “ địa hình địa vật” thuận lợi nó đâm thẳng cái đám đông hỗn loạn chạy thật nhanh lên cầu thang.
    Nó cứ cắm đầu chạy miết như thế cho đến khi vào lớp, nó sợ sẽ lại bị níu kéo như ban nãy.
    .
    Đứng trước cửa phòng mình nó mới thở phào nhẹ nhõm, Tuyết đã đến và đang ngồi ăn sáng với hộp xôi trên bàn, nó lẳng lặng đi đến chỗ ngồi và nhận ra có cái gì đó dưới hộc bàn của mình, Tuyết nhìn sang nói:
    .
    - Mình thấy nó khi đến lớp, không biết của ai nữa, chắc lớp dưới để quên.
    .
    Nó không trả lời vì nghĩ rằng đó là sự giữ lời hứa của Lê Thái, nó mỉm cười và lấy tay lôi ra, nhưng….đó không phải là chiếc cặp ca rô của nó, một chiếc cặp rất xịn…..nhưng không phải là thứ nó cần!
    .
    Mặt nó bỗng dưng tối xầm lại, Tuyết thấy lạ nhưng không hỏi gì, cô nhóc hôm nay trông xinh hơn mọi ngày với chiếc kẹp tóc mới màu hồng đính trên mái, hình như đó là mốt hiện thời của con gái, nhưng nó không để ý mà chỉ chú tâm nhìn vào cái cặp xa lạ với một nỗi thất vọng.
    .
    Vào tiết
    .
    Mặt nó buồn rười rượi, Bảo nhìn sang và cảm thấy kì lạ, nó biết Bảo đang nhìn mình nhưng ra chiều không để ý, nó cảm thấy như thế thật ngượng, vả lại nó đang không được vui, nó ghét những ai không giữ lời với nó!
    .
    Hôm nay là tiết chủ nhiệm.
    .
    Thầy chủ nhiệm của nó còn rất trẻ, cao to, dạy hay nhưng lại thiếu đi mất một tố chất quan trọng: đó là Sự - Đẹp - Trai ., đôi lúc nó cũng tiếc thay cho thầy!
    .
    - Các em! Hôm nay thầy có một thông báo quan trọng! - giọng nói opera của thầy cất lên.
    .
    - ???
    .
    - Với danh hiệu là lớp có “mặt bằng nhan sắc” đứng hàng đầu của trường, lớp chúng ta năm nay sẽ phải đạt cho được ngôi vị Thiên Vương trong cuộc thi sắp tới! - giọng thầy đầy vẻ tự hào.
    .
    - Sắp có cuộc thi Thiên Vương hả thầy? - một số thành viên đặt câu hỏi với vẻ hứng thú.
    .
    - Chính xác! – đó là câu cửa miệng của thầy chủ nhiệm
    .
    - Hoan hô…vậy là sắp có cái để coi rồi! - cả lớp bắt đầu nhao nhao như tổ quạ.
    .
    - Khi nào hả thầy???
    .
    - Cuối tháng sau!
    .
    - Hoan hô! Bic bic!
    .
    - Trật tự! Bây giờ chúng ta sẽ đến với bài “Liên kết gen và hoán vị gen”, các em lấy sách vở ra nào!
    .
    Cả lớp bỗng im bặt, mắt thao láo nhìn thầy, một cách đặt vấn đề chẳng liên quan một tẹo nào đến bài học cả . đúng là phong cách!
    .
    Nó thì không quan tâm cho lắm tới những cuộc thi như thế, nó nghĩ rằng mình không hợp.
    .
    Đang loay hoay với đóng suy nghĩ trong đầu thì nó ngạc nhiên khi được sao đỏ gọi tên:
    .
    - Dạ thưa thầy chị Viên Lam có người gửi đồ!
    .
    Nó vội vã chạy ra nhưng vẫn không hiểu chuyện gì, cô bé đưa cho nó một hộp quà to đùng được bao bằng giấy kim tuyến màu hồng lấp lánh nói rằng có anh nào đó muốn gửi cho nó, nó hỏi tên nhưng cô bé không biết, nó đành ôm hộp quà về chỗ ngồi trước con mắt tò mò của chúng bạn.
    .
    - Ai gửi cho bạn thế? - Tuyết nhìn hộp quà.
    .
    - Cũng không biết nữa! - mặt nó lộ ra vể ngờ nghệch.
    .
    Vì hộp quà to quá nên nó đành phải để dưới sàn, Bảo lại nhìn sang, ánh mắt tỏ rõ sự nghi vấn, nó không biết nói gì nên đành quay mặt lên bảng. Thầy chủ nhiệm lại “ đổ thêm dầu vào lửa”:
    .
    - Ái chà chà! Lam lớp mình ghê nhỉ? Được người iu đem quà đến tận lớp để tặng cơ đấy!
    .
    Chủ ý của thầy chỉ là nói đùa để trêu nó thôi, ai ngờ khiến mặt nó đỏ bừng, bai rối phân bua nhưng chỉ được đáp trả bằng tràng cười của cả lớp, trừ lớp trưởng!
    .
    Ra chơi
    .
    Nó để hộp quà đó rồi chạy đi tìm Lê Thái hỏi về cái cặp yêu dấu của mình, cũng là muốn tránh ánh mắt của Quý Bảo, bản thân nó cũng không hiểu tại sao mình lại như thế nữa!
    .
    Và con đường để nó đi tìm hotboy thật sự chẳng suông sẻ tí nào .
    .
    Cứ hễ nơi đâu có mặt nó là nơi đó có đám đông bủa vây chỉ với một câu hỏi duy nhất là” bí mật của Lê Thái là gì?” Chỉ cần liên quan đến Lê Thái cũng đủ gây náo loạn khắp trường rồi đằng này lại là bí mật chuyện tình yêu của hotboy thì hỏi sao cho khỏi bị “chận”.
    .
    Nó thì luôn miệng nói không biết, cố gắng chạy thật nhanh để thoát khỏi những cái tay lôi kéo và những cái miệng hoạt động hết công suất.
    .
    May mắn là nó đã thoát! Nhưng vừa đến cuối dãy nó đã thấy bóng dáng Hoàng Mỹ đang lăm lăm tiến về phía trước, hình như cô nàng không thấy nó, nó xìa chân phanh cái kít rồi quay đầu chạy về phía ngược lại, nó không ngờ cuộc đời của mình lại phải đối mặt với chuyện này!
    .
    Sau muôn trùng sóng gió nó cũng lết được đến lớp của Lê Thái với trạng thái mệt mỏi tột độ.
    Bực mình vì phải dính rắc rối vô duyên, nó hét lớn không nề hà gì nữa:
    .
    - Lê Thái, cậu ra đây cho tôi!
    .
    Cả lớp nhìn nó không chớp mắt, chưa một ai dám xưng hô với hotboy như thế! Nó là đầu tiên!
    Nhưng Lê Thái không có trong lớp .
    .
    Sau một phút bình tĩnh nó mới nhận ra mình đang gây ra một sự chú ý quá đáng! . Nó nhắm mắt cúi xuống với vẻ xấu hổ rồi ngẩn lên cười một cái rõ tươi để lấy…cảm tình và quay lưng để trở về lớp.
    .
    - Cậu tìm tôi? - Tiếng Lê Thái ở sau lưng khiến nó giật mình quay ngoắt lại.
    Chap 5: Số phận trớ trêu
    - Cặp của tôi đâu? – nó bắt đầu tỏ thái độ giận dữ.
    .
    - Tôi đã trả rồi, cậu còn đòi hòi gì nữa?
    .
    - Không phải! Đó không phải cặp tôi! – nó càng giận dữ hơn.
    .
    - Đúng là……theo tôi!
    .
    Lê Thái lại cầm tay nó lôi đi, đó là cách tốt nhất để trốn ánh mắt dò hòi của một mớ người xung quanh, có lẽ nó sẽ là người lập kỉ lục về số lần gây náo động ở trường này .
    .
    - Thả tay ra! – nó vùng tay
    .
    - Tất nhiên, tôi cũng có muốn đâu! – Thái buông tay nó ra.
    .
    - Bây giờ thì trả lời đi! Cặp tôi đâu?
    .
    - Mất rồi! – Thái đáp gọn lỏn
    .
    - Cái gì? – nó không giấu nỗi vẻ ngạc nhiên.
    .
    - Cũng không biết sao lại mất nữa……nhưng tôi đã mua cái mới đền rồi mà!
    .
    - Tôi không cần!- nó nói không ra hơi
    .
    - Thôi đi, đừng làm thái độ như thế! Tôi thấy không hợp với cậu chút nào! – Thái nhăn mặt.
    .
    - Cậu thích hay không thích là mặc xác cậu, bây giờ tôi yêu cầu cậu trả lại cái cặp của tôi ngay lập tức! – nó nói với giọng nghiêm khắc
    .
    - Tôi đã nói là mất rồi, tôi không thích đùa!
    .
    - Tôi cũng không đùa! - giọng nó run run
    .
    - Mệt cậu quá! – Lê Thái nói với vẻ lạnh lùng rồi bỏ đi.
    .
    - Thật quá đáng! – nó nói thầm với vẻ bức xúc nhìn theo bóng Lê Thái đang bước đi ngày một xa.
    .
    Và ……….
    .
    - Ui da!
    .
    Đó là âm thanh được thốt ra từ miệng hotboy sau khi bị nó giáng một đòn chí tử! .
    .
    Cụ thể là nó bay đến dùng cùi chỏ tống một cú thật mạnh vào lưng của Lê Thái khiến cậụ nhóc ngã lăn ra đất, nhưng vì hăng quá đáng nên nó… cũng ngã luôn .
    .
    Vậy là nó đã ba lần “đụng” vào người hotboy với mức độ tăng theo cấp số nhân! Đầu tiên là đụng nhẹ, rồi vô ý rơi từ trên cao xuống, và bây giờ là đánh luôn hotboy………….một bản lĩnh phi thường! .
    .
    Sau cú đáp đất đầy dữ dội ấy, nó lồm cồm bò dậy, không biết nghĩ như thế nào nó lại đưa tay ra để đỡ Lê Thái đứng dậy. Tất nhiên là Lê Thái không cần bàn tay của kẻ đã đẩy mình ngã để nâng mình đứng lên.
    .
    Cậu ta dùng một tay chống đất, một tay ôm bụng từ từ đứng dậy , mặt ngước nhìn nó - ánh mắt “ rực lửa”,nó thoáng giật mình, nhưng có lẽ cú đánh của nó quá mạnh, Thái mới đứng lên lại khuỵu xuống, nó nhanh chóng lấy tay đỡ vội. Nhưng kết quả lại không như mong muốn . tay nó đã vô ý cào xước tay trái của Lê Thái! .. Đúng là một thảm kịch!!!!!
    .
    Nó trở về lớp một bộ dạng thảm trên mức thảm! Bây giờ nó mới thấy lo cho quãng thời gian tiếp theo khi ngày ngày phải đối mặt với tất cả những chuyện như thế này, Lê Thái chắc chắn sẽ không tha cho nó sau hàng loạt những vụ “ khủng ba” mà nó đã gây ra! .
    .
    Ngồi thẫn thờ một lúc, nó mới chợt nhận ra hộp quà, nó mệt mỏi rút cái nơ đỏ ra rồi từ từ mở nắp quà, nó không để ý rằng xung quanh mình là những ánh mắt săm soi với sự tò mò lộ rõ.
    .
    Một chiếc mũ …. Món quà mà không ai ngờ đến, nó không để ý đến cái mũ mà ánh mắt của nó đang hướng về tấm thiệp cũng màu đỏ nốt . Nó mở ra……
    .
    “ Tặng em” kí tên: Hải Phi
    .
    Đó là một cái tên lạ hoắc đối với nó.
    .
    Tiếng lớp trưởng yêu cầu mọi người về chỗ ngồi đã chấm dứt mọi sự thắc mắc đang bủa vây nó, Bảo nhìn nó, ại ánh mắt dò hỏi, nó cúi xuống.
    .
    Bảo đến gần nó, nói với một lượng âm thanh chỉ đủ để cho mình nó nghe:
    .
    - Mình có chuyện muốn nói với cậu, cuối giờ gặp nhau ở cổng trường!
    .
    - ừ …
    .
    Nó lúng túng trả lời, tự dưng nó cảm thấy có lỗi với Bảo. nhưng tại vì sao lại như thế thì nó không biết. Bảo với nó chưa có một sự công khai nào cả, cũng chưa có ai trong chúng nó thể hiện rõ lòng mình, nó không có một cái cớ nào để có thể nghĩ rằng Bảo …đang ghen .
    .
    Nó lại nhìn món quà….không thể hiểu!
    .
    Ra về
    .
    Một vai nó đeo cặp của mình, vai còn lại nó phải vác thêm cái cặp xa lạ, hồi nãy nó quên mất việc đem trả cho Lê Thái, nhưng có lẽ không cần thiết, Lê Thái mà thấy nó chắc sẽ ăn tươi nuốt sống nó mất, đợi một dịp nào đó “thanh bình” nó sẽ mang đi trả, nhưng rõ ràng lỗi không phải chỉ mình nó.
    .
    Sau khi thoát khỏi cái nhà xe chật chội, nó trông thấy Bảo vẫn đứng ở chỗ cũ, nó hít một hơi thật sâu và tiến đến.
    .
    Đang trong tình trạng sầu thảm, nó chợt trông thấy có ai đó ở bên kia đường đang vẫy mình, nó nhíu mắt nhìn ( sự thật là nó bị cận nhẹ .) và….nó tá hoả khi trông thấy người đó đang đưa lên một cái gì nhìn rất giống tấm thiệp màu đỏ trong hộp quà nó mới nhận sáng nay, sau một giây chăm chú, nó ngã ngửa khi nhận ra đó là ai! Hải Phi chính là hắn! Là tên khốn nạn mà nó đã nguyền rủa! Biết được cô nhóc đã trông thấy và nhận ra mình Hải Phi cười nhẹ rồi phóng xe đi, chính xác là anh ta đến đây chỉ để làm như thế, một phong cách tán tỉnh cực kì mới lạ! .
    .
    Nó như người trên mây, nhưng cái nhìn của Bảo khiến nó trở về với thực tại, nó tiến đến và cất tiếng hỏi sau bao nhiêu dồn nén:
    .
    - Cậu muốn nói gì với mình à?
    .
    - Cũng không có gì quan trọng lắm…….nhưng mình muốn làm rõ một điều……. - giọng Bảo trầm xuống khiến nó càng lo lắng.
    .
    - ???
    .
    - Cậu đã có bạn trai? - Bảo hỏi với đôi chút ngượng ngùng.
    .
    - Ai bảo cậu thế? – nó tròn mắt
    .
    - Tôi cảm thấy thế!
    .
    - Không …làm gì có….mình….
    .
    Nó dự định sẽ kể cho Bảo nghe chuyện của nhỏ Len và Hải Phi nhưng tiếng chuông điện thoại cắt ngang làm nó phải ngưng lại:
    .
    - A lo! Có chuyện gì vậy mẹ?
    .
    - Con về nhà nhanh nhé! Mẹ có chuyện gấp!
    .
    - Chuyện gì thế mẹ? – nó bắt đầu lo lắng
    .
    - Con cứ về nhà đi!
    .
    - Ơ …alô….
    .
    Nó nhìn cái điện thoại không có tín hiệu rồi nhìn sang Bảo.
    .
    - Xin lỗi cậu, mình phải về đây, có gì mai gặp rồi nói cũng được!
    .
    - ừ ! - Bảo trả lời với vẻ buồn buồn
    .
    - Chào cậu!
    .
    Nó biết lớp trưởng không vui nhưng nó không thể ở lại, nhìn vào ánh mắt Bảo nó chợt thấy khó chịu trong lòng nhưng cũng đành dắt xe đi về.
    .
    Có lẽ nó đã mến Bảo! . bản thân nó cũng không hiểu nổi đang có chuyện gì xảy ra với mình.
    .
    Chúng ta sẽ nói một chút về quá khứ tình iu của nó nhé! ^^
    .
    Thật ra ….nó là một đứa “đa tình” bởi lẽ từ mẫu giáo đến giờ nó đã trải qua ba mối tình .
    .
    Cụ thể:
    .
    Hồi còn học mẫu giáo, nó hay chơi với một cậu nhóc tên Rin, đó là tên ở nhà còn tên đi học thì nó không biết, trong lớp mẫu giáo của mình nó cho rằng không có ai đủ tư cách … làm ngựa cho nó cỡi bằng thằng nhóc đó, vậy là nó sấn tới nói như “búa bổ” vào mặt Rin:
    .
    - Tao thích mày…mày có thể làm ngựa cho tao cỡi chứ?
    .
    - ừ …
    .
    Và thế là nó có “ bạn trai” mặc dầu lúc đó nó không biết” bạn trai” là cái giống gì .
    .
    Nhưng cũng chỉ được có hai tuần! ” bạn trai” của nó sau một lần bị nó tát một phát chảy máu mũi vì cái tội không chịu cho “bạn gái” cỡi vì quá nặng . đã méc với phụ huynh và rồi chuyển trường!
    .
    Mối tình thứ hai là mối tình nhỏ với cậu lớp trưởng lớp bên cạnh hồi lớp 1 ., nó hâm mộ cái dáng mập mập trông giống như Đôrêmon của anh bạn đó và đã tiến hánh công cuộc “ thể hiện tình cảm”, và nó đã “ lọt “ vào đôi mắt của cậu nhóc, nhưng chưa kịp ăn cùng nhau một cái kẹo mút thì nó đã bị “đá” vì cái hành động bạo lực là ..béo má “bạn trai” ^^
    .
    Mối tình thứ ba càng thê thảm hơn, đó là với “đại ca của trường”! Một cậu nhóc con nhà giàu ngạo mạn ( theo như nó nhận xét) và không biết nghe lời. Đó là năm nó học lớp 5! Và nó thích mẫu người “đại ca” như thế ( lúc đó nó bị ảnh hưởng bởi hình tượng …đại sư huynh trong phim kiếm hiệp .) Vậy là nó tấn công! Nhưng kết thúc của mối tình này là vô cùng “đau khổ” : nó đã để lại một vết sẹo khá sâu trên trán của “ đại ca” khi giận dữ đẩy “đại ca” vào mép bàn ( nó cũng không chủ tâm làm như vậy)…….”đại ca” phải băng cái trán trắng bóc, còn nó, tự cảm thấy có lỗi nên thôi không “thích” đại ca nữa. .
    .
    Từ đó nó từ bỏ việc đi tìm”tình iu” …sau này lớn lên nó nhận ra rằng nó càng cố tìm tình iu thì tình iu lại càng rời xa nó……..vậy nên ………….bây giờ nó cũng hiền hơn rồi, không còn “ bà chằn” như trước nữa, thay vào đó nó lại nghịch ngợm và quậy hơn! .
    .
    Cũng kể từ đó nó không còn hứng thú với những gì có liên quan đến “ tình cảm”, mặc dù những mối tình của nó nói cho cùng chỉ là những tình cảm của tuổi con nít, vu vơ trong sáng nhưng nó cảm giác bản thân không nên suy nghĩ thêm nhiều về những chuyện như thế, đúng là cũng tội nghiệp cho nó, đôi lúc nó cũng có nhớ về cậu nhóc”đại ca” , đó là “chàng trai”mà nó nhớ rõ nhất cho đến thời điểm này.
    .
    Quay về với thực tại
    .
    Vừa vào đến nhà nó đã chạy xộc vào cửa miệng kêu í ới:
    .
    - Mẹ ơi! Mẹ đâu rồi?
    .
    - Về rồi đấy à? - mẹ nó ngồi trên salon quay đầu nhìn lại
    .
    - Có chuyện gì mà mẹ gọi con về gấp thế?
    .
    - Thì mẹ sợ con hay đi chơi với bạn nên về trễ mới gọi cho chắc.
    .
    - Đúng là….
    .
    - Thôi, mau lên phòng thay áo quần rồi mẹ chở đi.
    .
    - Đi đâu thế mẹ?
    .
    - Tới nhà một người bạn. Thôi, nhanh lên kẻo người ta đợi.
    .
    Nó ngớ người một lúc rồi cũng lò dò bước lên.
    .
    Trên đường
    .
    - Sao con chưa từng nghe ba mẹ nói về việc có bạn ở đây nhỉ???
    .
    - Thì vì lâu nay họ có ở đây đâu, mới từ Mỹ về mà. Đó là những người bạn tốt nhất của cả ba và mẹ đấy.
    .
    Nó à lên một tiếng rồi không hỏi thêm gì nữa.
    .
    Mẹ nó dừng xe trước một ngôi biệt thự cực kì sang trọng, đó có lẽ là lần đầu tiên nó được tận mắt nhìn thấy một căn nhà đẹp đến như thế ngoài đời!
    .
    Mẹ nó tiến tới và bấm chuông, cánh cửa sắt màu xám chạm trổ hoa văn cao ngất ngưỡng từ từ hé mở, một người phụ nữ trung niên trông rất sang trọng đứng sau cánh cổng thấy mẹ nó liền chạy lại và ôm chầm lấy, nó ngạc nhiên.
    .
    - Ôi! Liên, mình nhớ cậu quá, đã 10 năm rồi còn gì! - người phụ nữ đó xúc động.
    .
    - Mình cũng nhớ cậu nhiều lắm! trông cậu lúc này đẹp hơn xưa nhiều! - mẹ nó cười rạng rỡ.
    .
    - Thôi, vào nhà rồi hãy nói……mà đây là bé Lam ư? Sao trông lớn thế này!- người phụ nữ nhìn nó với ánh mắt đầy trìu mến.
    .
    - Dạ con chào bác! – nó kính cẩn
    .
    - Ừ! Nhưng nó ngang lắm, giống y như cậu hồi còn con gái!- mẹ nó đùa.
    .
    Thế là hai mẹ con đi vào trong, nó tròn mắt nhìn xung quanh với vẻ ngỡ ngàng xen lẫn lạ lẫm, một chiếc xích đu to thật to màu xanh rêu được thiết kế cực kì công phu là thứ để lại cho nó ấn tượng nhiều nhất, trông giống như cổ tích vậy, ngôi nhà màu trắng ngà với rất nhiều ô cửa sổ thiết kế theo kiểu cổ điển với những giàn hoa giấy màu vàng, đỏ, da cam quấn quýt trên những thành rào tạo nên một không gian thanh khiết cho mái hiên nhà, con đường nhỏ lát bằng đá tự nhiên dẫn nó bước vào trong như đưa nó đí vào miền thần tiên, thần tiên trên hạ thế!
    .
    Nó và mẹ được mời ngồi trên ghế được trải bằng đệm nhung, người phụ nữ đi vào trong và bưng ra hai cốc nước chanh.
    .
    Nó ngồi nghe hai người phụ nữ kể lại chuyện ngày xưa, đôi lúc nó lại ngước mắt nhìn quanh, thật là đẹp, mắt nó ánh lên từng đợt, nó nghĩ thầm nếu được ở trong ngôi nhà này chắc nó sẽ không muốn đi đâu nữa!
    .
    - À! Lam năm nay bao nhiêu tuổi rồi nhỉ? – người phụ nữ nhìn nó hỏi
    .
    - Trời đất! Sao cậu mau quên thế! Nó bằng tuổi con cậu mà!
    .
    - Ừ nhỉ! Công việc làm mình lẫn thẫn mất rồi! – bà ta cười tươi
    .
    - A bà chủ ơi, cậu chủ đã về! - tiếng chị osin làm nó giật mình
    .
    - Mới nhắc nó đã về rồi! - người phụ nữ nhìn ra cửa.
    .
    Vì nó ngồi quay lưng so với cửa nên nó không nhìn thấy cậu chủ là ai và cũng không định quay lưng để nhìn, nhưng khi nghe giọng nói của cậu chủ thì nó ngạc nhiên và chồm người nhìn lại.
    .
    - Thưa mẹ con về!
    .
    - A cậu chủ! Răng hôm ni cậu chủ đi học về muộn rứa? cậu chủ làm Bống lo dễ sợ! – cô osin nhỏ
    với giọng miền Trung đặc sệt chạy nhanh lại lấy khăn lau mặt tới tấp cho cậu chủ rồi lấy cặp đeo lên vai, đúng là một osin điển hình. .
    .
    Và ngay khi nó quay lại nhìn thì mắt nó gần như là “ lệch tròng” khi chiêm ngưỡng dung nhan cậu chủ, nó không tin được vào mắt mình, nó chớp chớp mắt liên tục nhìn, còn cậu chủ cũng sửng sờ nhìn nó, những đôi mắt bộc lộ sự ngỡ ngàng tột độ……….Phải! không ai khác đó chính là Lê Thái……..
    .
    Nó chỉ kịp Á lên một tiếng rồi úp mặt vào người mẹ……….số phận thật trớ trêu!
    .
    Chap 6: Tai nạn bất ngờ
    - Sao thế con? - mẹ nó ngạc nhiên hỏi
    .
    - Hai đứa học cùng trường à? - mẹ Lê Thái bất ngờ
    .
    - Hình như thế! Nhìn đồng phục của con cậu giống đồng phục của nhỏ Lam mà! Đúng là duyên số! - mẹ nó cười.
    .
    - Lại đây Bun! - mẹ hotboy vẫy tay.
    .
    Lê Thái ngồi xuống, mắt vẫn không thôi nhìn nó, nó thì không dám nhìn lại, mặt cứ chúi sau lưng mẹ.
    .
    - Sao tay con bị thương thế này? - mẹ Thái cầm tay con trai hỏi với vẻ lo lắng.
    .
    - Không sao cả, con vô ý nên thế! – Thái nói, mắt vẫn không thôi nhìn nó, còn nó thì càng không dám nhìn…đó là vết thương do móng tay của nó gây ra .
    .
    Trong suốt thời gian tiếp theo nó không nói gì, Lê Thái cũng thế, chỉ có hai người mẹ là cười nó rôm rả, họ đâu biết cái mối quan hệ phức tạp của nó với Lê Thái, chậc chậc…..
    .
    - Bun, dẫn Lam lên trên tham quan đi con, bạn bè cùng trường thì còn lạ lẫm cái gì nữa! - mẹ Thái vỗ vai đứa con trai
    .
    - Dạ????? - cả nó và Lê Thái đồng thanh.
    .
    - Đúng rồi, hai con lên lầu chơi để người lớn nói chuyện cho thoải mái! - mẹ nó cũng đồng tình.
    .
    Nó quay sang nhìn mẹ với ánh mắt trách cứ, tại sao mẹ nó lại dẫn nó theo làm gì, lại còn bắt nó …. Nó bực mình nhưng cũng đành đứng lên cùng Lê Thái, cả hai như đang đeo hai cái gông dưới chân, lết thết từng bước nặng nề lên cầu thang.
    .
    Lên thấu tầng hai, Thái không nói không rằng đi thẳng vào phòng rồi đóng sầm cửa lại bỏ nó đứng bơ vơ một mình, nó cũng không buồn kêu lại, nó biết Thái đang rất giận nó, với lại nó cũng không có gì để nói với Thái!
    .
    Nó cho rằng Thái là một con người kì lạ, sau bao nhiêu lần bị nó “đánh” Lê Thái đều không nói năng gì, không một lời trách móc, chỉ nhìn nó với ánh mắt giận dữ rồi bỏ đi, nó bắt đầu nhận thấy sự khác biệt giữa hotboy Lê Thái với những hotboy khác…không ăn chơi, không “đại ca” ,không nổi tiếng với những chuyện yêu đương nhăng nhít. Thái trầm tính, lạnh lùng và dường như vô cảm với xung quanh, có lẽ vì thế mà hotboy càng trở nên “quyến rũ” với bao đứa con gái trong trường .
    .
    Nó bước đi một mình…không cần Thái nó vẫn có thể tham quan hết căn nhà này, hotboy được sống trong một cung điện như vậy hèn gì đôi lúc nó nhìn Thái mà cứ nghĩ đến những vị hoàng tử trong truyện cổ tích…….
    .
    Men theo cầu thang nó nhìn thấy những chậu hoa màu xanh nước biển bắt mắt phía ban công, nó tiến lại gần, trông chúng thật đẹp, nó mân mê từng cánh hoa bằng một niềm hứng thú kì lạ
    .
    - Đừng đụng vào nó! – tiếng Thái cất lên khiến nó giật mình đứng dậy.
    .
    - Làm gì dữ vậy! Tôi chỉ thấy nó đẹp nên muốn xem thôi! – nó bất mãn
    .
    - Cậu không hợp với nó! – Thái nói với vẻ khẳng định
    .
    - Cái gì? – nó bực mình – Thôi đi! Tôi biết cậu giận tôi vì chuyện chiều nay nhưng chính cậu là nguyên nhân của mọi rắc rối, giá mà cậu không gọi nhầm rồi bắt tôi phải nghe những lời tỏ tình kì cục thì có lẽ tôi và cậu không có nhiều mâu thuẫn với nhau như lúc này, mặc dù tôi không phải là cô Kim gì đó nhưng tôi nghĩ với lời tỏ tình vô duyên như thế thì không ai đủ cam đảm để chấp nhận cậu đâu! – nó nói với vẻ trêu chọc.
    .
    Nhưng nó không ngờ đó là lời đụng chạm lớn đối với Thái, cậu ta tiến nhanh về phía nó rồi dừng lại ngay trước mặt với một khoảng cách không thể ngắn hơn khiến nó phải nghiêng người dựa vào thành lan can thấp lè tè sau lưng.
    .
    - Tôi không cho phép cậu can thiệp vào chuyện tình cảm của tôi! – Thái tỏ vẻ khó chịu.
    .
    - Tôi cũng không thèm. – nó nói rành rọt.
    .
    - Từ nay tôi không muốn gặp cậu nữa! Lãy tránh xa khỏi tầm mắt của tôi! – Thái nhìn nó không chớp mắt.
    .
    - Me too! – nó ra vẻ lành đạm không thèm nhìn Thái.
    .
    Lê Thái nhanh chóng quay lại để trở về phòng. Nhưng….chân hotboy trong khi chuyển hướng đã quệt phải chân nó một lực khá mạnh khiến nó không thể giữ thăng bằng….và nó ngã nhào ra sau…...…..Lê Thái chỉ kịp nhìn thấy nó với với cánh tay như chuồn chuồn sắp gãy cánh trước khi nó rơi từ trên ban công lầu hai xuống! Tay cậu nhóc với theo nhưng không kịp……
    .
    Ò e ò e ò e…
    .
    Choàng mắt tỉnh dậy, nó suýt nữa ngất khi nhìn thấy ba bốn gương mặt đang nhìn chằm chằm vào nó….
    Đúng là trong cái rủi cũng có cái may, nó rơi từ trên lầu hai xuống nhưng lại rơi trúng vào lùm cây sau nhà nên vẫn lành lặn chỉ bị chấn thương nhẹ ở trán .
    .
    Nó nhìn thấy mẹ, thấy ba và bác Nhu( mẹ Thái) nhưng không thấy Lê Thái đâu cả, nó thầm rủa cậu nhóc độc ác.
    .
    - Con tỉnh rồi à? Con làm ba mẹ lo quá! Sao lại để rơi từ trên đó xuống thế? - mẹ nó xuýt xoa.
    .
    - Tại vì……..- nó nói lớn, định bụng sẽ nói rằng do Lê Thái “bạo lực” nên mới khiến nó như vậy, nhưng nghĩ lại nó lại thôi không nói. Dù gì nó cũng là người gây khá nhiều thương tích cho Thái…coi như bây giờ nó trả lại
    .
    - Sao con?
    .
    - Tại con ham nhìn mấy chậu hoa nên trượt chân thôi! – nó nói với vẻ mệt mỏi rồi nghiêng đầu qua một bên và nhắm mắt.
    .
    - May là không có chuyện gì nghiêm trọng xảy ra – Cô Nhu an ủi mẹ nó
    .
    - Ừ…
    .
    Hai người họ ra ngoài để nó nghỉ ngơi, có lẽ ngày mai nó sẽ phải nghỉ học để ở lại bệnh viện theo dõi .
    .
    Lê Thái không vào thăm nó, nó cũng không còn quan tâm đến, nhưng chỉ là không vào phòng nó nằm thôi chứ Thái vẫn đứng ngoài cửa, tất nhiên nó không biết được điều đó.
    .
    Ngày hôm sau, tin nó bị rơi từ ban công lầu hai xuống khiến cả lớp náo loạn, thầy chủ nhiệm lo lắng gọi điện thoại hỏi thăm nó, thầy kể cho nó nghe hàng tá truyện cười khiến nó cười đến sái quai hàm, mấy thằng nhóc cùng lớp lũ lượt rũ nhau đến thăm nó mang theo toàn bơ sữa khiến nó cảm động đến rơi nước mắt, nhưng nó không thấy Bảo.
    .
    Tuyết cũng đến thăm nó và mang theo một hộp quà to tướng màu đỏ, nó cười híp mắt:
    .
    - Quà của mình à? Mình nằm viện chứ có phải tổ chức sinh nhật đâu mà tặng quà thế?
    .
    - Không phải quà của mình đâu……- Tuyết nhỏ nhẹ.
    .
    - Không phải của cậu? Thế của ai? – nó hỏi dồn
    .
    - Sao đỏ đem lên nói có người gửi cho cậu!
    .
    - Sao? Lại tên đó! – Nó tiu nghỉu ôm hộp quà và để qua một bên.
    .
    - Cậu đã đỡ chưa? - Tuyết hỏi với vẻ lo lắng
    .
    - Ừ, cũng không nặng nề gì lắm! – nó cười, chợt nghĩ đến Bảo, nó hỏi - Bảo hôm nay có đi học chứ? - một câu hỏi trớt qướt nhưng không hỏi thì nó không chịu nỗi.
    .
    - Có! Cậu ấy chưa đến đây thăm cậu à? Mà mình cũng không nghe cậu ấy hỏi han gì về cậu cả! - Tuyết hồn nhiên trả lời.
    .
    - Thế à? – nó hỏi cho có với vẻ thất vọng. Bảo giận nó thật rồi, nhưng tại sao lại giận nó, vì nguyên nhân gì cơ chứ, vì Hải Phi, vì những món quà??? Bản thân nó cũng đâu có biết sẽ xảy ra chuyện đó, nó nghĩ rồi chợt có cảm giác giận Bảo.
    .
    Đến chiều, nó mới chợp mắt được một chút thì tiếng nhỏ Len lanh lảnh khiến nó giật mình:
    .
    - Trời ơi! Mày làm cái gì mà để đến nông nổi này thế?
    .
    - Cô nương, làm ơn lần sau đừng có oang oang như thế, làm tao khiếp hồn. – nó bực mình
    .
    - Thôi mà! Tao thương mày quá nên không kìm nỗi cảm xúc….tội nghiệp bạn của tao…thương thương….
    .
    Hành động vuốt tóc như bà cụ non của Len khiến nó phì cười, con nhỏ đôi lúc thật dễ thương
    .
    - Mày đã thoát khỏi tên khốn nạn đó chưa?
    .
    - Không được gọi ảnh là khốn nạn – Len nạt nó
    .
    - ???
    .
    - Tuy ảnh không thích tao nữa nhưng tao vẫn thích ảnh, mặc dù anh đá tao phũ phàng nhưng dù gì anh vẫn là con người thẳng thắn thích thì nói thích không thích nữa thì nói không thích, đó mới là điểm khiến tao thích ảnh – Len vòng hai tay cất giọng như đang thuyết giảng, nó cũng thấy con bạn có đôi phần đúng, nhiều lúc nó khâm phục nhỏ Len vì cái tính rạch ròi phân minh như vậy, nó mong bạn mình sẽ kiếm được một người tốt hơn, thích hợp với nó hơn.
    .
    Tối đến nó mới có thời gian để ngủ, ở bệnh viện mà còn khổ hơn ở nhà, nó là người bệnh phải được nghỉ ngơi đằng này nó phải tiếp hết người này đến người khác, đúng là ngược đời!
    .
    Nó nhận được tin nhắn trước khi chuẩn bị đi ngủ, lúc đó chỉ mới 6h tối
    .
    Một số máy lạ!
    .
    “ Tôi nghe tin em bị tai nạn, tôi rất lo cho em, hãy mau bình phục, em đau làm tôi đau….”
    .
    Nó đã biết ai gửi, chợt nó nhớ đến hộp quà, nó với tay lấy rồi mở ra, đó là một chiếc váy dạ hội, nó mỉm cười, nếu như Len biết nó đang là đối tượng của người iu cũ có lẽ sẽ không tha cho nó đâu, nhưng nó cũng là người vô tội, thế rồi nó không nghĩ gì thêm nữa….nằm xuống và ngủ!
    .
    8h tối
    .
    Nó tỉnh giấc khi thấy có dấu hiệu lạ xuất hiện trên người: ai đó đang nắm tay nó .
    .
    - Bảo! Cậu đến đây từ khi nào thế? – nó kinh ngạc khi thấy Bảo đang cầm tay nó và ngồi bên cạnh.
    .
    - 1 tiếng trước….thấy cậu ngủ nên mình không nỡ gọi. - Bảo nhẹ nhàng
    .
    - Sao từ ngày hôm qua đến giờ thái độ cậu kì lạ vậy? – nó hỏi với giọng hờn trách.
    .
    - Xin lỗi…mình không cố ý…chỉ tại…..
    .
    - ???
    .
    - Thôi…không nói nữa….bây giờ mình muốn hỏi cậu, cậu phải trả lời thật lòng…..- Bảo nhìn vào mắt nó
    .
    - ừ …- nó cảm thấy bối rối….
    .
    - Cậu có bạn trai chưa?
    .
    - Ơ …tất nhiên là chưa….cậu đang hỏi gì kì cục thế. – nó càng bối rối hơn, mặt đã dần chuyển sang đỏ.
    .
    - Vậy thì cậu có đồng ý làm bạn gái của mình không? - Bảo với với vẻ nghiêm túc.
    .
    - Ơ …- nó tròn mắt nhìn vào Bảo, nó không tin những gì mà lớp trưởng đang nói, mặt nó chuyển hoàn toàn sang đỏ, chưa bao giờ nó phải ngượng đến thế!
    .
    - Cậu cứ trả lời theo những gì trái tim cậu cảm nhận….mình chỉ cầm cậu nói “có” hay là “không” thôi! - mắt Bảo lại càng nhìn nó sâu hơn.
    .
    Người ta đang tỏ tình với nó, nó không thể tin được, từ trc đến giờ chỉ có nó tỏ tình và luôn gặp thất bại, thật sự nó cảm thấy bai rối, người nó như đang ngồi ở sa mạc Sahara, nó không biết phải trả lời Bảo như thế nào, bản thân nó cũng không xác định được tình cảm đối với Bảo là gì, nhưng đó không đơn thuần là tình bạn, nhìn ánh mắt của Bảo, nó càng bối rối!
    .
    - Mình…….
    .
    Nhưng Lê Thái đã không cho nó nói, cậu nhóc đẩy mạnh cửa bước vào, cả nó và Bảo đều hướng mắt nhìn….câu chuyện thế là đành đang dở.
    .
    - Tôi đến để đưa cháo cho cậu. – Thái nói với giọng đều đều.
    .
    - Cám …ơn! – nó thấy nghẹn nghẹn trong họng, đơn giản vì nó thấy xấu hổ .
    .
    Lê Thái nhìn nó rồi nhìn Bảo với ánh mắt không bình thường chút nào, thế rồi cậu nhóc cầm camen cháo từ từ tiến lại phía nó nằm, Bảo đột ngột cầm tay Thái:
    .
    - Cậu cứ để đó, tôi sẽ giúp Lam! Cám ơn vì đã mang đến!
    .
    Thái nhìn Bảo chằm chằm, không nói gì, Lam thấy trong đôi mắt của Thái có cái gì rất lạ, rồi cậu ta đưa cháo cho Bảo, sau đó quay sang nhìn nó, bây giờ nó mới để ý đến khuôn mặt của Thái, một đôi mắt sáng với lông mi dài, con trai hiếm ai có được đặc điểm này, và nó phát hiện Bảo có đeo bông tay…một chiếc khuyên màu bạch kim thoáng sau mai tóc. Thái có một vẻ nam tính đặc biệt, nhưng ánh mắt đó đã thôi không nhìn nó nữa và quay lưng đi, nó không hiểu tại sao Thái lại ít nói như thế.
    .
    Thái ra khỏi phòng và đóng cửa lại, cậu nhóc lấy hai tay vuốt mặt với vẻ mệt mỏi, thực ra Thái đã đứng ngoài từ lâu nghe cuộc trò chuyện giữa nó và Bảo, đến lúc nó chuẩn bị thốt ra câu trả lời thì cậu nhóc đã phá đám, bản thân Thái cũng không hiểu tại sao mình lại làm như vậy, trong lòng cậu ta đặt ra hàng trăm câu hỏi và sự biện minh cho hành động của mình…nhưng tất cả chỉ là nguỵ biện!
    .
    Bảo sau đó cũng ra về khi nó đã ăn xong tô cháo, trước khi đi lớp trưởng không quên nhắc nhở nó:
    .
    - Mình sẽ đợi cậu vào ngày mai cho câu trả lời! - rồi cười một nụ cười thật hiền chúc nó ngủ ngon….
    .
    Sau khi còn lại một mình, Lam bắt đầu suy nghĩ nhưng nó không thể nghĩ ra được điều gì sáng suốt cả! Nó nằm xuống và nghĩ rằng ngày mai sẽ giải quyết tất cả…Phải! ngày mai……nó nhìn sang hộp quà, rồi từ từ đi vào giấc ngủ.
    .
    Sáng mai nó đã có mặt ở trường sau một ngày ăn ngủ trong bệnh viện . nó bỗng thấy vui khi nghĩ về lớp của mình, ớp của nó cũng tuyệt vời đấy chứ, đúng là trong hoạn nạn mới biết được lòng nhau .
    .
    Mấy cậu nhóc lớp nó nhảy bổ ra chào nó bằng những nụ cười không thể nào “tươi” hơn, nó cũng cười vì cảm thấy hạnh phúc. Tuyết đã đến và tặng cho nó một chiếc kẹo mút mừng nó ra viện, thầy chủ nhiệm thì vỗ vai xoa đầu nói một tràn khiến nó ù tai: nào là chúc mừng, là dặn dò…..v.v….mặt nó tươi tỉnh hẳn lên vui như đi hội!
    .
    Bảo đến, hôm nay cậu nhóc trông cực kì cuốn hút với đầu tóc mới và một phong cách khác hẳn ngày thường, thực sự là rất đẹp trai, chính nó cũng thấy thế, và nó lại càng ngượng ngùng hơn
    .
    Tiết đầu tiên là của thầy chủ nhiệm
    .
    - Cả lớp im lặng nghe thầy tuyên bố nào!
    .
    - ???
    .
    - Để chào mừng bạn Viên Lam của chúng ta vừa trở về từ chấm chấm chấm thầy quyết định lớp mình sẽ dành tặng một món quà cho bạn í. Đó là…
    .
    - Là gì thầy? - cả lớp xôn xao, nó cũng hồi hộp.
    .
    - Chúng ta sẽ cử Lam tham gia cuộc thi Thiên Vương của trường sắp đến với Quý Bảo ^^ - thầy la lớn kèm theo một gương mặt không thể tươi hơn .
    .
    - Hả???????? – nó hét lên vì bất ngờ.
    .
    - Thật hả thầy????
    .
    - Chính xác!
    .
    Cả lớp vỗ tay rần rần, Bảo cũng nhìn sang nó với một nụ cười động viên, Tuyết ban đầu ngồi im sau đó cũng chúc mừng nó. Tất nhiên nó kiên quyết không chịu nhưng đó đã là… “ ý trời” .. Nó chỉ biết thở dài
    .
    Tiết học thứ 3, nó đang chăm chú thanh toán bài tập Hoá trong giờ luyện tập thì cô nhóc sao đỏ hôm nọ lại lù lù bước vào cửa nói lớn:
    .
    - Chị Lam có người gửi quà!
    .
    Nó ngẩng mặt lên, tròn mắt rồi cũng hiểu ra, cả lớp dường như cũng quen với “sự kiện” này……trừ Bảo…..
    Nó chạy ra, hộp quà lần này có vẻ nhỏ hơn, và vẫn là màu đỏ .
    .
    Tuyết lại nhìn sang nó nhưng với một sắc mặt không giống ngày thường rồi quay lên bảng, nó cũng không để ý.
    .
    Ra chơi
    .
    Bảo hẹn nó xuống căn tin, nó cũng đã chuẩn bị tinh thần để trả lời.
    .
    Vừa dọn xong sách vở vào hộc bàn nó lon ton chạy xuống cầu thang, nhưng sự hiện diện của Lê Thái trước cửa phòng nó khiến mọi chuyện hỗn loạn ..
    .
    Chap 7: Bị nhốt bất đắc dĩ
    - Cậu tới làm gì thế? Chắc không phải tìm tôi chứ? Nếu vậy thì xin chào, tôi có việc bận…. – nó cười ngây thơ với Thái, tính nó không giận ai được lâu, nguyên nhân nó cho rằng hotboy tới đây không phải là tìm mình là bởi cậu nhóc không hề nhìn nó mà cứ chăm chú đảo mắt tìm một ai đó trong lớp. Nhưng vừa mới bước được một bước đã bị Thái lôi trở lại, nó nhíu lông mày vởi vẻ nghi vấn:
    .
    - Này…làm cái gì thế?
    .
    Thái kề sát mặt nó nói nhỏ, tình hình lúc đó thì các bạn cũng tưởng tượng ra: hàng trăm cái “tai voi” đang hướng thẳng vào nó và Thái:
    .
    - Học xong cậu đứng ngoài cổng đợi tôi, mẹ cậu dặn tôi phải đón cậu về nhà!
    .
    - Hả? Về nhà??? – nó sửng sốt
    .
    - Đúng! Về nhà tôi!
    .
    - Nhưng tại sao??? – nó ngẩn người
    .
    - Tôi không biết, hai đấng phụ mẫu đang có chuyện gì đó, cậu cứ theo như thế mà làm! Tôi đi đây!
    .
    - Này này…. – nó gọi với theo cái con người lạnh lùng đang bước ngày một xa nhưng không có một sự phản hồi nào cả.
    .
    - Thật kì cục! – nó lầm bầm trong miệng.
    .
    Nó lắc đầu một cái rồi bước đi, nhưng có một đống người đang đứng trước mặt đợi nó…..lại Hoàng Mỹ:
    .
    - Tao thật không hiểu nổi mày muốn cái gì nữa! Mày muốn chọc tức tao hả???????? – Hoàng Mỹ không giấu nỗi vẻ tức giận.
    .
    - Tôi cũng thấy mệt với cậu rồi đấy, mà Thái có công nhận cậu là bạn gái đâu, tôi cũng không làm bất cứ chuyện gì đụng chạm đến cái tình yêu lớn lao của cậu cả, sao cậu cứ muốn gây rắc rối với tôi thế?
    .
    - Mày …. Tao không thể chịu đựng thêm được nữa, mày không coi những lời tao nói ra gì cả, đừng trách tao ác!
    .
    - Đang làm cái gì thế? - Tiếng Bảo từ phía sau vang lên khiến mọi người quay lại
    .
    Lớp trưởng tiến đến cạnh nó, nhìn mặt Hoàng Mỹ và “ phán”:
    .
    - Hoàng Mỹ, cậu đừng gây sự với Lam nữa, giữa Lam và Thái chẳng có gì cả, đừng giở trò trẻ con ra ở đây!
    .
    - Tôi không cần cậu dạy dỗ, đây là việc giữa tôi và nó.
    .
    - Nhưng Lam là bạn gái của Quý Bảo này, tôi không cho phép bất kì ai gây rắc rối cho bạn ấy!
    .
    Nó thất kinh nhìn sang Bảo, ánh mắt cậu nhóc sáng lên đầy cương quyết, nó không nói được gì, miệng cấm khẩu, tất cả mọi người xung quanh và nhất là Hoàng Mỹ đều sửng sốt trước lời tuyên ba “hùng hồn” của cậu lớp trưởng
    .
    - Thế nào? Mọi chuyện thế là xong rồi nhé! Từ đây đừng tìm Lam nữa… - Bảo nói và nắm chặt lấy tay nó…
    .
    Hoàng Mỹ không nói thêm được gì đành tức tối bỏ về lớp, tiếng chuông vào giờ reng lên làm đám đông dần dần tản ra. Bảo vẫn cầm tay nó và đi vào lớp, trước lúc bước vào nó chợt nhìn về đầu dãy và thấy ai đó đang đứng nhìn nó rồi quay lưng mất hút sau thành cầu thang. Nó không biết là ai…nhưng đó là Lê Thái!
    .
    Cả lớp vỗ tay hò hét chúc mừng nó và Bảo, đứa nào cũng trách tụi nó sao không nói sớm rồi bắt khao này khao nọ….nhưng cả nó và Bảo chẳng nói gì, nó cảm thấy không vui, Bảo đã làm một việc khá tự tiện.
    .
    Suốt tiết nó cứ thấy bảo lấm la lấm lét nhìn mình, ánh mắt như thế hối lỗi.Tuyết lại nhìn sang nó, một cái nhìn không bình thường và như bao lần khác lại quay lên bảng, nó nhìn Tuyết, nó không hiểu Tuyết muốn nói gì với nó….thật kì lạ!
    .
    Tuyết là một cô bé xinh xắn, da trắng môi hồng đúng như hình mẫu của những búp bê barbi, thêm một mái tóc dài duỗi thẳng và dáng người thon thon. Tuyết được rất nhiều người để ý, nó cũng tự hào vì điều đó. Tuyết rất ít nói, lúc nào cũng trầm lắng, đôi khi nó không hiểu Tuyết muốn gì và làm gì nữa, nhưng nó nghĩ Tuyết là một người tốt, ít ra là cô nhóc rất tốt với nó, nó không quen nhận xét người khác, nó cảm giác mọi nguời xung quanh đều tốt đẹp, nếu bản thân không gây hấn với ai thì cũng không ai làm hại đến nó, suy nghĩ đơn giản như vậy giúp nó làm quen được rất nhiều người, Tuyết là một ví dụ!
    .
    Ra về, nó cố ý đi thật nhanh để không phải gặp Bảo….Bảo dường như cũng hiểu nó đang không được vui nên cũng không nói năng gì.
    .
    Hôm nay mẹ chở nó đi học và bây giờ nó phải đứng chờ hotboy ngoài cổng, nó không hiểu mẹ đang muốn gì nữa, nó không hợp với Lê Thái.
    .
    - Này! - tiếng Thái từ đằng sau khiến nó giật mình quay ngoắt lại.
    .
    - Xe cậu đâu? – nó hỏi khi thấy Lê Thái một mình đi ra mà không có bất cứ một phương tiện nào kèm theo.
    .
    - Chuẩn bị đến! – Lê Thái vừa nói vừa hướng mặt nhìn về phía trước, nó cũng nhìn theo, một chiếc xe Toyota màu bạc đang từ từ chạy về phía nó
    .
    - Cái gì? Đi bằng ô tô à? – nó nhăn mặt
    .
    - Sao ? Cả đời chưa được đi à? – Lê Thái nhìn nó, vẻ mặt như đang cười.
    .
    - Tôi không về bằng ô tô đâu! – nó nói rồi vùng vằn bỏ đi
    .
    - Này! Đứng lại! Không về bằng ô tô thì muốn đi bộ hả? Cậu có bị vấn đề gì không đấy? – Thái gọi nó với sự bực mình, nó quay lại nhìn rồi cũng la lớn:
    .
    - Tôi không đi được xe ô tô, tôi bị say sóng, đồ ngốc!
    .
    Lê Thái đứng chừng lại một lúc rồi bật cười, đó là lần đầu tiên nó thấy được nụ cười của hotboy, cậu ta cười dễ thương như thế không hiểu tại sao lại hiếm khi cười, nó nhìn sửng và thắc mắc, một khuôn mặt cực kì dễ thương, một hoàng tử đúng chất, đó là tất cả những gì nó có thể nhận xét được về Lê Thái lúc này.
    .
    - Cậu có thôi đi không hả? việc tôi không đi được ô tô khiến cậu vui đến thế à? – nó lấy lại tinh thần và nổi khùng.
    .
    Lê Thái không cười nữa, mặt nghiêm nghị nhìn nó:
    .
    - Thế giờ cậu muốn thế nào? Không về bằng ô tô thì về bằng cái gì?
    .
    - Tôi không biết, về bằng cái gì cũng được miễn đừng là thứ 4 bánh! – nó vòng tay ra vẻ
    .
    - Thế thì cậu tự kiếm xe dưới 4 bánh mà đi nhé! Tôi về!
    .
    Nói rồi cậu nhóc leo lên xe bỏ lại nó đứng bơ vơ một mình, nó nhìn theo tức giận nhưng vẫn không thèm gọi lại, thà đi bộ về còn hơn.
    .
    Đang lê từng bước trên vỉa hè chợt nó nhớ ra một thứ: hộp quà! Hộp quà nó để quên trong lớp mất rồi, chần chừ một lúc nó quay đầu chạy thật nhanh về phía cổng, đằng nào cũng có nhã ý tặng mình, không thể phũ phàng với chúng như vậy được!
    .
    Lúc đó đã hơn 6h tối.
    .
    Nó chạy nhanh vào phòng học, trong trường lúc này vắng vẻ vô cùng, nó đến chỗ ngồi của mình và nhìn xuống hộc bàn, nó thở phào nhẹ nhỏm khi thấy hộp quà vẫn còn đó, có lẽ tối quá nên cô lao công không nhìn thấy ., nó lôi hộp quà ra rồi nhét vào cặp, bỗng nghe thấy bước chân người đến, nó nín thở
    .
    - Cậu chạy vào trường làm gì thế???? – Lê Thái thở hồng hộc hỏi nó
    .
    - Hơ …sao biết tôi ở đây mà tìm??? – nó ngạc nhiên
    .
    - Tôi lấy xe về đón cậu nhưng nhìn thấy cậu chạy như bay vào trường, không hiểu nên mới đi theo thôi! – Thái phân bua
    .
    - Không phải cậu về rồi sao?
    .
    - Tôi không phải thứ vô tình đến thế! – Thái nhìn sang một bên đáp với vẻ hơi ngượng ngượng
    .
    - À …. – nó cười tủm tỉm, hotboy cũng có lúc biết ngượng cơ đấy
    .
    - Thôi về! – Thái giục
    .
    - Ừ …
    .
    Thế là hai đứa nó lục đục đi ra cổng, nó đi trước Thái đi sau, chúng nó chưa bao giờ đi cùng hàng với nhau, sự khác biệt về tính cách và địa vị cùng những mâu thuẫn không ra gì là nguyên nhân gây ra sự phân cách đó.
    .
    Nhưng cổng đã đóng ., cả cổng trước lẫn cổng sau!
    .
    Nó cuốn quýt nhìn sang Thái:
    .
    - Làm sao đây???
    .
    - ……….
    .
    - Sao cứ im lặng thế! – nó gắt lên
    .
    - Tôi đang nghĩ đây, đừng có gắt gỏng nữa! – Thái nhăn mặt
    .
    Nó bực mình đến ghế đá ngồi, mặt xị xuống.
    .
    Và đèn trường tắt phụt!
    .
    Sân trường bây giờ tối om, hôm nay trời mau tối, nó sợ hãi chạy đến đứng sát Thái, dù gì cũng là con gái, bóng tối luôn là nỗi ám ảnh
    .
    Thái nhìn nó rồi thoáng cười, cậu nhóc lấy di động ra gọi liên tục nhưng điện thoại lại hết pin! .
    .
    - Điện thoại tôi hết pin rồi, cậu có nơi không?
    .
    - Tôi quên ở nhà rồi! – nó nói với giọng đau khổ.
    .
    - Đúng là…..- Thái thở dài
    .
    Nó và Thái đành vào hành lang phía trong ngồi, dù gì thì ở đó cũng có điện sáng.
    .
    - Làm sao bây giờ? – nó thút thít
    .
    - Leo cổng! – Thái nói vơi giọng thản nhiên
    .
    - Hả??? – nó giật nãy
    .
    - Chẳng phải cậu đã một lần leo rồi sao, chuyện đó có gì là khó! – Thái trêu
    .
    - Này! đừng có chọc người ta – nó dỗi, quay lưng lại không thèm nhìn Thái
    .
    - Đúng là con nít! - cậu nhóc nhìn nó lắc đầu
    .
    Nó lầm bầm nguyền rủa thằng nhóc mất dịch, đang cắn môi tức giận chợt nó trông thấy lùm cây trước mặt rung rung, nó tá hoả la lên quay lại ôm chầm vào Thái.
    .
    - Cái gì thế? – Thái cũng hốt hoảng theo
    .
    - Cái cây … cái cây… - nó run run
    .
    Thái nhìn sang rồi lại phá lên cười:
    .
    - Nhát gan nó vừa vừa thôi! Cái gì cũng sợ được…khâm phục cậu thật…chỉ là gió thôi mà!
    .
    Thái nhìn xuống thấy tay nó đang bấu chặt vạt áo của mình, cái đầu áp vào ngực cậu…bất giác Thái thấy lòng mình có cái gì đó rất lạ
    .
    Sau một phút trấn tĩnh, nó bỗng nhận ra mình đang làm một chuyện cực kì vô ý tứ, nó ngẩng nhanh đầu dậy và vô tình đánh một cái cốp vào cằm của Thái .
    .
    - Ơ! Xin lỗi! tôi không cố ý……. – nó rối rít.
    .
    - Tôi không chịu nổi cậu nữa rồi! Đứng lên ra leo cổng mà về! – Thái có vẻ bực mình vì cú đau vừa rồi.
    .
    - Leo thì leo sợ gì! – nó khẳng khái
    .
    Thế là nó lăn tăn chạy ra phía cổng.
    .
    Đứng trước thành cổng cao gần 3 mét, nơi mà mình đã từng” chinh phục”, nó hít một hơi thật sâu rồi dùng tay níu chặt lấy song sắt sau đó lấy chân trèo lên, nhưng trèo lên rồi phải tụt xuống . giày nó không có độ nhám nên không tạo được ma sát, vả lại thành cổng lại có quá nhiều rêu, nó mắng bản thân sao hôm nay động trời lại mang giày búp bê làm gì, thế là nó cứ trèo lên rồi tụt xuống, Thái không chịu nỗi đành phải cất lời:
    .
    - Thôi! Cậu có trèo đến mai cũng không ra được đâu!
    .
    - Kệ tôi!
    .
    - Đúng là đồ cứng như cua!
    .
    - Không có cứng như cua, chỉ có ngang như cua thôi!
    .
    - Cậu…. – Thái chịu thua
    .
    Nó bỗng nhiên thấy người mình được nhấc bổng lên……..Thái đã chạy đến bế nó lên
    .
    - Ăn gì mà nặng thế hả trời??? – Thái nhăn mặt
    .
    - Mập trời cho!
    .
    - Nhanh lên cho tôi nhờ với, nắm cái chấn sắt phía trên rồi trèo qua! – Thái giục
    .
    - Tôi đang cố đây nè! Cậu có biết là tôi đang mặc váy không hả??? – nó bực dọc
    .
    - Xong chưa! – Thái có vẻ sắp không chịu nỗi, sự thật nó có nặng mấy đâu…chỉ 48 kí thôi à .
    .
    - Đang cố! Sắp được rồi!
    .
    Hai đứa nó cứ đứa giục đứa leo làm náo loạn một góc sân.
    .
    Cuối cùng nó cũng “vượt lên chính mình” là lọt qua cổng….đến lượt Thái
    .
    - Cầm giày cho tôi! – Thái ném đôi giày qua cho nó
    .
    - Đồ bẩn thỉu! – nó nhăn mặt khi hứng phải một chiếc vào mặt .
    .
    Có lẽ vì là con trai nên Thái leo cổng “điêu luyện” hơn nó, chỉ mất một phút là xong!
    .
    Lúc đó là 8 giờ tối.
    .
    Hai đứa cuốc bộ trên vỉa hè, ông tài xế không biết đã đi đâu mất, cũng phải thôi, tụi nó tự dưng biến mất trong gần hai tiếng dồng hồ thì ai mà đủ can đảm để đứng chờ!
    .
    May mắn là có một bưu điện ở gần trường, Thái chạy vào rồi dặn nó đứng ngoài đợi!
    .
    Nó đứng ngoài nhìn vào, cô chủ quán bưu điện hình như là sinh viên cứ nhìn Thái chằm chằm, có ý tán tỉnh con trai nhà lành đây mà….nó nghĩ thầm.
    .
    Lúc Thái từ trong phòng gọi bước ra chợt cô gái đó nắm tay Thái lôi lại…hỏi số điện thoại làm quen! ., con gái thời nay kì cục quá, mấy chị hai này đúng là hết chỗ nói.
    .
    Thái tỏ vẻ bối rối, một hành động thô lỗ !
    .
    Chị chủ quán cứ trơ mặt ra cười toét miệng lấy cảm tình….nó thấy bực mình….không thể để yên được!
    .
    Chap 8: Hôn nhân “bất đắc dĩ”
    - Này chị kia, làm gì mà nắm tay bạn trai tôi thế? – nó chạy vào hất tay chị chủ quán ra hét lớn
    .
    - Ơ …ơ…bạn gái à? – cô chủ quán thốt lên
    .
    - Này nhé! Tôi nói chị nghe nhé! Mình là con gái, lại đang sinh viên, nên ý tứ một chút chứ…đằng này…may là bạn trai tôi hiền…tôi cũng không phải thứ dữ, nếu không chị sẽ khó mà yên thân đấy ! Lần sau rút kinh nghiệm nhé! Bà chị “mai trê” ! – nó nói một hơi rồi lôi Thái về, chị chủ quán xấu hổ quá nên cúi gầm mặt lại, cũng may là còn biết xấu hổ .
    .
    Nó hành động một mình mà không để ý đến Thái đang nhìn nó như nhìn sinh vật lạ, nó cứ cầm tay Thái lôi đi như thế cho đến một đoạn đường khá dài.
    .
    - Này! Đi đâu đấy? – Thái hỏi
    .
    Như đã thức sau một…”giấc mơ”, nó bừng tỉnh và vội vã thả tay Thái ra, mặt đỏ lừ.
    .
    - Tôi gọi tài xế rồi, cũng chuẩn bị đến đấy, đứng đây chờ đi! – Thái nhìn gương mặt như gấc chín của nó rồi quay mặt sang phía khác cười.
    .
    Nó ngồi bệt xuống gốc cây, vừa đói lại vừa mệt, người nó trông như tàu lá chuối khô, hôm qua mới xuất viện hôm nay lại gặp phải chuyện này, đúng là xui xẻo .
    .
    Thái không nói gì, cứ im lặng như bản tính thường ngày, nó cũng không thèm nói chuyện nữa.
    .
    Năm phút sau thì ông tài xế có mặt và lần này không phải là một người mà là hai người, không phải xe ô tô mà là hai con SH to oạch, Thái tiến lại cầm mũ bảo hiểm đội lên đầu, thấy nó còn trơ trơ đứng nhìn liền gọi lớn:
    .
    - Có về hay không thì bảo!
    .
    Nó giật mình lon ton chạy đến đội mũ rồi leo lên xe của ông tài xế đội mũ bảo hiểm màu cam…giống màu mũ mà nó đang đội.
    .
    - Này! Đi đâu thế? Qua đây!
    .
    - ???
    .
    - Tôi chở cậu về, còn hai chú sẽ đi cùng một xe về công ty. Cậu cũng muốn về công ty à?
    .
    Thế là nó nhảy xuống rồi chạy sang phía Thái, đang trèo lên xe chợt nó suy nghĩ gì đó rồi nhảy xuống lại:
    .
    - Sao thế?
    .
    - Tôi không an tâm giao phó tính mạng cho cậu!
    .
    - Trời đất! Sao cậu lắm chuyện thế! Tôi chưa bao giờ chở ai đâu nhé, cậu là ngoại lệ đấy! Còn không mau lên, tôi bực rồi đó! – Thái nổi cáu
    .
    Nó nhìn Thái với vẻ giận dỗi rồi cũng leo lên xe…..con trai khi nổi cạu thì không nên đụng vào, nó biết vậy nên đành im lặng.
    .
    - Vịn sau yên ấy, đừng có ôm tôi! – Thái quay lại “nhắc nhở”
    .
    - Cái gì???? – câu hỏi của Thái khiến nó sững sờ, nó cảm giác mình bị xúc phạm - Vừa thôi nhé! Tôi không nhịn nữa đâu, ai mà thèm đụng vào người cậu, phách lối!
    .
    - Thế mà có người đã va vào tôi đến ba lần rồi đấy! - lời Thái dội vào tai nó.
    .
    Và thế là nó đành im lặng .
    .
    Trên đường về nhà nó không thèm nói một câu với cậu nhóc và cố gắng ngồi càng …xa cậu nhóc càng tốt . . Tình trạng đó sẽ được duy trì nếu như không có cái ổ voi chết tiệt .. Dù đã cố tránh nhưng Thái vẫn không thể vượt qua cái ổ voi đó, chiếc xe bị xóc mạnh và người nó bị dội lại phía trước, đầu nó va vào vai Thái kêu một cái cốp rõ to, nó ui da một tiếng rồi lấy tay xoa trán mà quên để ý mình vẫn còn trong tình trạng nguy hiểm, chiếc xe xóc mạnh thêm lần nữa khiến nó ôm chầm vào người cậu nhóc, cái cảm giác kì cục ấy khiến cả nó và Thái đều thấy không – bình - thường tí nào!
    .
    Qua khỏi đoạn nguy hiểm nó nhanh chóng buông tay ra và về lại trạng thái bình thường….đây là do cái ổ voi…không phải nó muốn thế! và thế là nó tự nhủ trấn an mình!
    .
    Nhưng Thái không chở nó về nhà nó….mà là nhà Thái!
    .
    - Ê! Nhà tôi không phải ở đường này! .
    .
    - Thì tôi đang về nhà tôi mà!
    .
    - Cái gì???
    .
    - Mẹ cậu dặn tôi như thế, về gặp mẹ mà hỏi!
    .
    - ???
    .
    Thái dừng xe trước cổng, nó nhảy xuống.
    .
    - Sao không tới bấm chuông cho rồi, bộ đợi tôi nữa à? – Thái nhìn nó ngán ngẩm
    .
    - Ai mà biết, nhà tôi làm gì có chuông mà bấm! – nó thanh minh
    .
    Thế là nó lết tới cổng với tay nhấn chuông, tiếng cô nhóc giúp việc oang oang khiến nó giật mình, rồi cánh cổng dần dần mở ra.
    .
    Vừa bước vào phòng khách nó đã trông thấy mẹ nó ngồi cười nói với bác Nhu, nó thấy tưng tức … mẹ có vẻ chẳng lo lắng gì cho nó cả!
    .
    - Mẹ! – nó kêu với vẻ khó chịu
    .
    - A! Con gái mẹ về rồi à? - mẹ nó tươi cười
    .
    - Cháu chào bác! –nó nhìn sang bác Nhu
    .
    - Ừ! Hai đứa đi chơi vui vẻ chứ???
    .
    - ???, đi chơi???
    .
    - Vui lắm ạ! – Thái đứng sau giật tay nó rồi nói.
    .
    Nó nhìn Thái với vẻ tò mò và khó hiểu.
    .
    Sau khi cất cặp và đi rửa mặt, nó ngồi vào bàn ăn tối, tội nghiệp hai người mẹ, dẫu đói bụng nhưng vẫn cố đợi hai đứa con về.
    .
    - Khi nào thì cậu cho Lam sang đây??? – câu hỏi của bác Nhu khiến nó và Thái nhìn nhau sửng sốt
    .
    - Đầu tuần sau thôi, cũng chỉ còn hai ngày, đồ đạc thu xếp cũng gần xong rồi! - mẹ nó cười
    .
    - Mẹ và bác đang nói gì thế ạ, con không hiểu???
    .
    - Thì nhà mình chuẩn bị xây lại, con cũng cần có một nơi để ở chứ, cũng may là nhà bác Nhu rộng rãi lại là chỗ quen thân nên cả hai nhà mới đồng ý là cho con qua đây ở trong một thời gian.
    .
    - Hả???? – nó và Thái đồng thanh hét lớn.
    .
    - Có gì mà hai đứa ngạc nhiên thế? À Hoa này( tên mẹ Lam), mình vẫn chưa nói cho bọn trẻ chuyện hôn ước giữa chúng ấy nhỉ?? – bác Nhu nhìn sang mẹ nó với vẻ như vừa nhớ ra chuyện gì
    .
    - Cái gì nữa đây? Hôn ước? – Thái hốt hoảng còn nó thì suýt nữa sặc nước canh .
    .
    - Đúng rồi, mẹ quên khuấy chuyện này, ngày trước ba mẹ với ba mẹ Thái chơi rất thân với nhau còn hơn cả anh chị em ruột, khó khăn hoạn nạn đều gánh cùng nhau, đến khi bác Nhu sinh Thái thì cả hai gia đình quyết định nếu đứa con trong bụng của mẹ đang mang là con gái thì sẽ kết duyên cho hai đứa sau này, không ngờ đúng là con gái thật, có lẽ như số trời đã định là vậy rồi. Cho nên mới đợi khi cả hai lớn tí nữa thì sẽ nói chuyện này. Con bây giờ với Thái cũng có thể gọi là đã đính hôn với nhau rồi đó.
    .
    - Cái gì? - lần này thì cả hai đều mất bình tĩnh
    .
    - Mẹ ơi! Đây là thời đại nào rồi mà còn có chuyện như thế nữa? – nó nhăn mặt tỏ vẻ bất bình
    .
    - Thời đại nào cùng phải biết giữ lời hứa chứ con, mẹ thấy hai đứa cũng hợp nhau đấy chứ, bây giờ cứ là bạn thôi còn sau khi hai đứa lên đại học thì sẽ tính xa hơn.
    .
    - Con … - nó định nói thêm nhưng lại không biết nói gì, hai đấng phụ mẫu có vẻ rất cương quyết
    .
    Sau bữa cơm đó Thái và nó không một lần nhìn mặt nhau chứ đừng nói đến chuyện nói với nhau câu nào. Tự dưng trở thành “cô dâu chú rể dự bị” hỏi làm sao không thấy khó xử cho được???
    .
    Không biết Thái nghĩ như thế nào chứ nó thì cảm thấy chuyện này chẳng hay ho tí nào, “hôn phu” của nó đã có người khác, giữa nó và Thái lại chẳng có chút tình cảm gì với nhau ( cho đến giờ là thế) thì làm sao có thể….
    Nó không biết rằng suốt đêm đó Thái không ngủ được, cậu nhóc cứ lăn tăn với một mớ suy nghĩ trong đầu.
    .
    Vừa leo lên giường ngủ, nó chợt nghe điện thoại rù rù trên bàn, nó tới mở ra, một tin nhắn mới, là số của Hải Phi, nó không lưu số này nhưng đây là một số điện thoại không thể không khiến nó phải nhớ với ba số 9 ở hàng cuối!
    .
    “ Hôm nay không thấy em ở nhà xe, có lẽ em không đi học bằng xe điện, mừng vì em đã lành bệnh….miss you”
    .
    Nó nhận ra tên này cũng thú vị ra phết, hành động của hắn ta dễ thương đấy chứ! Nó mỉm cười rồi với tay lấy cái cặp lôi hộp quà ra và mở, lần này là một đôi giày búp bê sọc đỏ trông cực kì bắt mắt, nó không hiểu tên này muốn làm gì nữa!
    .
    Và thế là nó lăn ra ngủ…….
    .
    Sáng mai nó đến trường với chiếc xe đạp điện quen thuộc, lâu rồi không đi nên nó thấy nhớ, nó vi vu đến trường với tâm trạng khá tốt.
    .
    Nó bắt gặp Bảo ở cửa ra vào, cả hai đến lớp cùng một lúc, Bảo nhìn nó, nó cũng mỉm cười nhìn lại, nụ cười của nó khiến Bảo cảm thấy nhẹ lòng, nó đã hết giận, cũng phải thôi, sau bao nhiêu chuyện của ngày hôm qua nó không còn đủ tâm trí để giận thêm Bảo nữa, nó cũng không để ý gì đến việc Bảo đã công khai mối quan hệ giữa hai đứa, nó nghĩ đó chỉ là chuyện đùa cho vui mà thôi.
    .
    Nhưng tất cả những gì xung quanh khiến cho nó phải nghĩ khác!
    .
    Cả lớp nhìn nó và Bảo bằng một ánh mắt khác hẳn ngày thường, còn mọi người trong trường đều nhìn nó như thể nói với nhau rằng “ chúng nó là một cặp đấy” khiến nó khó chịu vô cùng!
    .
    Ra chơi nó ngồi một mình trên ghế đá, mọi thứ xung quanh làm nó bực mình, nó chưa chuẩn bị cho một mối tình nào cả, nó chỉ muốn được tự do thôi.
    .
    Bỗng nó thấy Bảo tiến lại, cậu nhóc ngồi bên cạnh nó càng khiến dân tình xôn xao hơn!
    .
    - Cậu muốn làm tâm điểm của sự chú ý à? – nó tỏ vẻ khó chịu
    .
    - Nếu mình và cậu có không nói chuyện hay không đi với nhau thì bọn họ cũng nghĩ chúng ta là một cặp thôi, cứ để cho họ thoả mãn trí tò mò vô lý của mình.
    .
    Nói rồi Bảo đột nhiên cúi gập người xuống dưới chân nó, cầm chân trái của nó lên rồi nhìn thật kĩ khiến nó hoảng hồn:
    .
    - Làm cái gì thế?
    .
    - Cậu vẫn còn đeo nó à, mình rất vui! - Bảo nhìn cái lắc chân hôm nọ tặng nó rồi ngẩng lên cười.
    .
    - Trời ơi làm ơn đứng dậy giùm cái đi, mọi người đang nhìn kìa, xấu hổ chết đi được! – nó năn nỉ Bảo rồi lấy cuốn vở che mặt.
    .
    - Đừng có để ý, họ nhìn chán tự khắc sẽ không nhìn nữa, đôi khi cũng phải biết bỏ qua mọi ánh mắt xung quanh để sống chủ động hơn. - Bảo nói như giáo huấn nó, còn nó thì đỏ bừng cả mặt, triết lý của Bảo không cho nó đủ niềm tin để thoát khỏi sự tác động của bên ngoài.
    .
    Cuối cùng thì Bảo cũng đứng dậy, cậu nhóc cầm tay nó lôi đi:
    .
    - Vào lớp thôi, hết giờ rồi!
    ,
    Nó đành lủi thủi đi theo, có lẽ Bảo đúng, cho dù nó có trốn tránh thì người khác vẫn cho là thế, thà cứ thoải mái là hơn!
    ,
    Hoàng Mỹ đã thôi không tìm nó gây sự nữa, nó bây giờ như “hoa đã có chủ” chả ai dám đụng chạm đến, dù gì thì Bảo cũng có tiếng trong trường, rất đàng hoàng nhưng vô cùng quy tắc……nó từng nghe Tuyết kể Bảo dám đánh nhau với đại ca trong trường chỉ vì tên đó lỡ may đụng chạm đến gia đình Bảo, nó cũng thắc mắc bộ Bảo không sợ bị trả thù thì biết được rằng anh trai kết nghĩa của cậu nhóc là một tay chơi có tiếng trong vùng với số lượng đàn em đông như “ kiến cỏ” nên chẳng có ai dủ can đảm để đụng vào Bảo, hoá ra Bảo không đơn giản như nó nghĩ……
    Chap 9: Chấp nhận và khó hiểu
    Những ngày sau đó cuộc sống của nó cũng không mấy êm ả nhưng nó đã dần dần quen với việc làm bạn gái của lớp trưởng mặc dù trong ý thức chưa bao giờ nó cho đó là sự thật, nó dự định đợi tất cả bình yên trở lại cho sẽ chấm dứt chuyện này.
    .
    Nó và Thái cũng không nói chuyện với nhau một lần nào từ sau cái hôm biết được sự thật “phũ phàng” ấy, nó nghĩ Thái sẽ không vui khi gặp nó và nó cũng thế, Thái đã có người mình thích và không phải là nó, còn nó thì không muốn trở thành kì đà cản mũi, cứ để thời gian giải quyết tất cả vậy!
    .
    Hải Phi từ bữa đến giờ cũng không thấy liên lạc gì, đêm nào cũng nhận được tin nhắn tự dưng không có hồi âm nữa nó bỗng thấy lạ lạ và thiếu thiếu, đúng là cái gì đã trở thành thói quen thì khó mà từ bỏ được, nó cũng không còn nghĩ rằng Phi là một kẻ khốn nạn nữa, nó bắt đầu thấy những lời Len nói là đúng nhưng nó vẫn băn khoăn về những món quà của Hải phi, không biết chúng mang dụng ý gì……..
    Cuộc sống của bây giờ có quá nhiều điều phải bận tâm, quá nhiều người phải khiến nó suy nghĩ, giá như được trở lại như xưa thì tốt biết mấy!
    .
    Hôm nay là ngày thứ hai, cũng là ngày nó phải…thu dọn đồ đạc để “di cư” sang nhà Thái ., sau bao nhiêu năm dành dụm thì ba mẹ nó cũng có đủ tiền để sửa sang lại căn nhà cũ, nó hi vọng rằng phòng mới của nó sẽ rộng hơn phòng cũ, không còn những vết nứt trên tường và những khe hổng trên mái.
    .
    Nó đến lớp khá sớm, nhìn quang cảnh sân trường buổi sáng khiến nó thấy thoải mái lạ kì, nó nhìn thấy cái ghế đá mà đêm nọ đã ngồi với Thái ,nhìn thấy hàng cây đã từng khiến mình sợ hết hồn, và nó thoáng cười, rồi thấy buồn buồn, Tiếng Tuyết vang lên khiến nó giật mình:
    .
    - Hôm nay cậu đến sớm nhỉ?
    .
    - Ừ…cậu mới cắt tóc à? Xinh quá! – nó rất hiếm khen người khác nhưng sự thật là Tuyết cắt tóc trông đẹp cực, mái trước tóc cắt ngang lại che hết trán điểm thêm một chiếc cài màu trắng trông hiền dịu vô cùng.
    .
    - Cám ơn! – Tuyết đáp với sự thờ ơ khiến nó thấy lạ nhưng cũng không nói gì, thái độ của Tuyết luôn là bài toán khó đối với nó!
    .
    Ra chơi Bảo kéo nó xuống căn tin, ban đầu nó kiên quyết từ chối nhưng trước sự dai như đĩa của Bảo nó đành bấm bụng theo “bạn trai” xuống đó, mọi người có lẽ đã quen với chuyện tình gà bông của nó với Bảo nên cũng thôi chọc ghẹo, nhờ thế mà nó sống sót cho đến bây giờ!
    .
    - Cậu ăn gì? - Bảo hỏi vồn vã.
    .
    - Ăn gì cũng được miễn đừng cay! – nó bị bệnh dạ dày lại sợ cay.
    .
    - Đợi tí! - Bảo cười rồi chạy đi mua thức ăn.
    .
    Nó ngồi một mình trên bàn ăn, nhìn dáng Bảo bon chen trong mớ người đông đúc trước mặt mà thấy chạnh lòng. Bảo thật sự rất tốt với nó!
    .
    - Lớp trường phu nhân cũng đến đây nữa à? - giọng Hoàng Mỹ vang lên khiến nó giật mình ngẩng mặt.
    .
    - Cậu tới được sao tôi lại không nhỉ? – nó đáp lại bằng vẻ mặt tỉnh rụi.
    .
    - Thì hỏi cho biết vậy thôi, mà này, mặc dù tôi không thích cậu nhưng từ khi biết cậu là bạn gái của nhóc Bảo thì tôi không còn ghét cậu nữa, miễn là đừng đụng vào Lê Thái thì tôi sẽ không bao giờ gây hấn với cậu nữa đâu, chuyện trước đây coi như xí xoá….đó là phong cách của Hoàng Mỹ…..chào nhé! - Mỹ cười tươi rồi đi để lại nó ngơ ngẩn không hiểu mô tê gì cả.
    .
    - Tính nhỏ đó là thế đấy, nó không xấu bụng đâu, chỉ hơi tiểu thư, nóng này và đại ca thôi! - tiếng cô bạn lớp bên ngồi cạnh giải thích - cậu mới vào trường này nên không hiểu đó thôi, Hoàng Mỹ thích Lê Thái từ năm lớp 10, nó chung tình từ đó đến giờ, sống rất tình cảm hết mình vì bạn bè vì thế mà có ai ghét nó đâu. Cậu là do xui mới khiến nó nổi khùng như vậy mà thôi!
    .
    Nó cứ há mồm nuốt từng lời của cô bạn, hoá ra Mỹ không xấu như nó nghĩ, nhìn người phải nhìn lâu mới”thấy” chứ không phải một sớm một chiều!
    .
    - Làm gì mà thơ thẩn thế? - Bảo vỗ vai nó
    .
    - À…không có gì…Hoàng Mỹ dễ thương thật nhỉ? – nó mỉm cười vừa nói vừa hướng mắt về Hoàng Mỹ
    .
    - Đang nói cái gì thế? - Bảo sờ trán nó với vẻ bất an
    .
    - Làm cái gì vậy, mình vẫn bình thường mà! – nó nhăn mặt, Bảo có lẽ nghĩ rằng nó đang có vấn đề.
    .
    - Ha ha… cậu đang nói cái người đã tát mình là dễ thương à? Thú vị thật!
    .
    - Cậu là con trai không hiểu được tâm lí chị em đâu! – nó nói với giọng bề trên khiến Bảo càng cười to hơn, nó cũng cười theo.
    .
    - Thôi ăn đi, sắp hết giờ rồi! - Bảo lấy tay vỗ nhẹ vào má nó giục
    .
    - Cậu to gan nhỉ? Ai cho đụng vào người ta hả? – nó lí sự
    .
    - Giờ ăn hay cãi nhau đây?
    .
    - Ăn! Có sức mới cãi được chứ!
    .
    Thế là cả hai cùng cười, nó không để ý rằng Lê Thái ngồi ở bàn bên đang nhìn sang, cậu nhóc có vẻ không vui tí nào.
    .
    - Ra đây tôi nói chuyện! – Thái ngồi dậy tiến lại phía sau lưng nó cúi mặt nói nhỏ rồi bước ra ngoài cửa.
    .
    Nó ngẩng mặt nhìn lên rồi như suy nghĩ gì đó lại cúi xuống ăn tiếp, Thái nói gì nó mặc kệ, chẳng có lí do nào khiến nó phải nghe lời một cách máy móc như thế cả. Bảo thoáng nhìn sắc mặt nó rồi cũng cúi xuống ăn tiếp.
    .
    - Ê! Mặt cậu bị dính nước tương rồi kìa! - Bảo nhìn nó chằm chằm
    .
    - Hả??? – nó lấy lưỡi liếm liếm quanh miệng.
    .
    Bảo nhìn nó rồi bật cười, rút trong khay tờ giấy rồi với tới lau miệng cho nó, nhưng cánh tay lớp trưởng mới đi được “nửa đoạn đường” thì nó đã bị Thái lôi ra khỏi ghế. Bảo nhìn trân trân, người dường như bất động còn nó thì không hiểu chuyện gì đang xảy ra, biết bao nhiêu ánh mắt đổ dồn về phía tụi nó.
    .
    - Cậu làm cái gì thế? – nó bực mình hất tay Thái sau khi đã bị cậu nhóc lôi đi một đoạn khá dài.
    .
    - Tại sao tôi nói mà cậu không nghe, cậu coi thường lời nói của tôi vậy hả? – Thái nạc nó.
    .
    - Đừng có “đại ca” như thế nhé, tôi chả việc gì phải nghe lời cậu cả, cậu với tôi bình đẳng lại chẳng ai hơn tuổi ai, đừng có phách lối! – nó nạc lại
    .
    - Đừng có cãi lại lời tôi!
    .
    - Hơ…có miệng thì cãi, cậu có quyền gì chứ, đừng lôi thôi, có chuyện gì nói nhanh cho tôi đi, trời đánh còn tránh bữa ăn, đằng này…….có gì nói đi!
    .
    - Không thích nói nữa! – Thái bực mình hằn giọng rồi bỏ đi
    .
    - Này …này…đứng lại….thật quá đáng mà! – nó gọi với theo.
    .
    Thế là nó lủi thủi bước về, chuông vào giờ đã reo lên, nó vùng vằn đi thắng về lớp miệng không ngớt nguyền rủa cậu nhóc hotboy.
    .
    Bảo đã về lớp, cậu nhóc xem ra vẫn chưa lấy lại được bình tĩnh, nó cũng không dám lại gần, tội nghiệp Bảo, danh dự một thằng con trai coi như đã bị sứt mẻ .
    .
    - Cậu ghê thật nhỉ? - Tuyết nhìn nó nói mỉa mai
    .
    - Cậu nói với ý gì thế? – nó bực mình
    .
    - Không …thôi, cậu đừng để ý! - Tuyết rút lui
    .
    Nó tức muốn xí khói lỗ tai, mới thoát khỏi sự đe doạ của Hoàng Mỹ bây giờ lại dính thêm vụ này chắc nó trở thành vua tai tiếng mất thôi! Nó nhìn sang bàn lớp trưởng, cậu nhóc vẫn ngồi im bất động khiến nó càng thấy bất an hơn, nó đập đập đầu xuống bàn kêu cốp cốp khiến mấy đứa bàn trên và cả Tuyết khiếp đảm…..
    .
    Nguyên buổi học hôm ấy cả lớp bị bao trùm bởi một không khí nặng nề, nguyên nhân xuất phát từ nó và Bảo, hai gương mặt cứ hầm hầm nhăn nhăn nhó nhó.
    .
    Bản thân Lê Thái càng “dễ sợ” hơn, cậu nhóc không hiểu mình đang làm gì nữa, tội nghiệp tội nghiệp.
    .
    Ra về!
    .
    Nó không nhìn thấy Bảo đâu cả liền vội vã chạy ra nhà xe. Nhưng Bảo đi nhanh quá khiến nó không theo kịp, nó vừa đi vừa gọi nhưng cậu nhóc không quay lại, cũng vì ham nhìn theo Bảo nên nó không chú ý mình đang đi giữa đường, một chiếc xe máy từ đằng sau chạy vụt tới không phanh kịp dúi mạnh vào chân khiến nó khuỵu xuống.
    .
    - Đi đứng kiểu gì thế ! – ông lái xe sau một phút kinh hãi liền mắng thẳng vào mặt nó.
    .
    - Cháu xin lỗi! – nó vừa đứng dậy vừa rối rít,
    - Lỗi phải cái gì, con gái mà đi đứng tạp nham, không ra thể thống gì hết! – ông lái xe vẫn chưa nguôi giận.
    .
    - Xin lỗi ông, em tôi nó thiếu cẩn thận, ông đừng chấp nó làm gì! - một giọng nói lạ vang lên khiến nó quay lại, là Hải Phi!
    .
    - Hơ…!
    .
    - Mong ông bỏ qua cho, nó còn nhỏ!
    .
    - Thôi được rồi, tôi chỉ mắng để nó tỉnh lần sau không đi đứng bất cẩn như thế nữa. – nói rồi ông lái xe rú ga chạy đi
    .
    - Em không sao chứ? - Hải Phi nhìn chân nó hỏi
    .
    - Không biết nữa, chắc là không sao! – nó đứng lên rồi đi thẳng vào trong lấy xe, chưa bao giờ nó phải bị mắng vì một chuyện vô lý như thế.
    .
    Hải Phi cũng không nói thêm gì, nhìn theo bóng nó lẩn sau đám người rồi khuất hẳn.
    .
    Nó dắt xe ra đến cổng, chân vẫn cảm thấy nhức nhức, hình như bị trầy xước gì đó rồi, nó nhăn mặt lên yên ngồi đưa chìa khoá vào ổ rồi lên ga để chạy.
    .
    Nó đi được nửa đường thì cảm thây đau chân thật sự, có lẽ va chạm vừa rồi khá mạnh, nó đành dừng xe bên lề đường để xem chân có bị làm sao không.
    .
    Ngay khi nó vừa dừng lại thì Hải Phi tới, anh chàng xuống xe mang theo một bì trắng trắng tiến lại gần nó…….
    .
    - Đau rồi chứ gì? thế mà bảo không sao! – anh ta vừa nói vừa khuỵu xuống trước mặt nó.
    .
    - Chẳng liên quan gì tới anh cả, về đi! – nó tức giận
    .
    - Đau chân thế mà miệng vẫn to gớm! – anh chàng nhìn nó cười rồi lôi chân nó ra
    .
    - Làm cái gì thế? – nó giật nảy.
    .
    - Để coi bị thương như thế nào mà mặt mày bầm dập đi như vậy chứ!
    .
    - Ê …ê!
    .
    Nó ú ớ, Hải Phi cứ lấy tay lôi chân nó lên rồi xăn ống quần, một vết thương đang chảy máu, không nặng lắm như cũng đủ để nó la ỏm lên khi rưới oxi già.
    .
    - Nhỏ nhỏ cái miệng thôi! Em làm thế người ta tưởng tôi làm gì em thì khổ!
    .
    - Nhưng đau mà! – nó nhăn mặt.
    .
    - Thì bị thương tất nhiên phải đau rồi nhưng cũng cần có sự chịu đựng chứ! Con gái ai cũng vậy hết! – anh chàng tỏ ra hiểu rõ.
    .
    - Ấy ấy…đau…hix!
    .
    - Rồi rồi…mà sao tôi phải hầu hạ em thế này nhỉ??? hầu hạ cái người đã tát mình nhỉ? - Hải Phi chợt “ngộ” ra.
    .
    - Ai biểu anh hầu hạ! – nó giận dỗi thu chân lại
    .
    - Thôi kệ…lỡ cho nó”loét” luôn!
    .
    Sau gần mươì phút thì vết thương của nó cũng được “thanh toán” xong bằng một cái băng trắng hình vuông được Hải Phi đậy lại một cách cực kì nghệ thuật!
    .
    - Hơ…trông anh thế mà mấy cái vụ này cũng khéo chứ nhỉ?
    .
    - Ối dào, cái này mà không làm được nữa thì học y làm gì cho nó xấu mặt hả em! – anh chàng nhìn nó cười cười.
    .
    - Đừng nói dối, anh học công nghệ thông tin mà! – nó phản bác lại.
    .
    - Chẳng phải em chửi tôi là đồ khốn nạn đồ lừa bịp mà, chuyện tôi nói mình học công nghệ thông tin chẳng lẽ em cũng tin ??? tội lỗi….tôi tưởng em phải thậtn trọng lắm chứ! - Hải Phi nhìn nó với vẻ “xót thương”.
    .
    - Chẳng ai học y mà giống anh cả! – nó chống chế.
    .
    - Tôi thì sao? mỗi người sinh ra có một cơ địa khác nhau tất nhiên chả ai giống ai rồi, bộ nhiễm sắc thể của mỗi người có ai y đúc nhau không? Em nói thế mà cũng nghe cho được! – anh chàng thốt lên toàn chuyện”sinh học”.
    .
    - Sinh viên y mà cũng đào hoa, cũng biết lừa con gái nhà lành à? Tôi chưa thấy! – nó vòng hai tay ra vẻ.
    .
    - Tôi cũng định nói với em chuyện này đây! Tôi không hề lừa dối Len, do cô bé đeo tôi quá nhưng vì lòng nhân ái tôi mới cố để dứt bé ra, tôi không thích ai thì chẳng bao giờ tôi chấp nhận người đó. Em đừng có đánh giá con người tôi thấp kém như thế, tôi sống cực kì có nguyên tắc đấy!
    .
    - Thế anh học y thật à? – nó có vẻ bắt đầu tin.
    .
    - Tất nhiên!
    .
    - Là sinh viên năm hai?
    .
    - Không ! Ra trường rồi!
    .
    - Cái gì? Học y lâu lắm mà!
    .
    - Ha ha … nhìn mặt em kìa…thộn cả ra….em…ha ha…em quá tin người thật đấy! - Hải Phi cười ha hả nhìn nó.
    .
    - ???
    .
    - Thôi nhé! Không đùa em nữa! Tôi là sinh viên nhạc viện! Ok? - mặt Hải Phi trở lại nghiêm túc.
    - Anh …anh….thật là…- nó nổi đóa đứng dậy.
    .
    - Ai bảo em dễ tin làm gì!
    .
    - Không nói chuyện với anh nữa! tôi về! – nó vùng vằn bỏ đi.
    .
    - Ok! Chào em! Tôi cũng xong việc rồi! Bye! – nói rồi anh chàng đội mũ bảo hiểm lên xe rồi phóng đi thẳng để nó đứng một mình trong tâm trạng không hiểu chuyện gì đang xảy ra .
    .
    Cũng nhờ Hải Phi mà chân nó không còn nhức nữa, nó vừa đi trên đường vừa nghĩ về anh chàng kì quặc đó, nó thật sự không hiểu anh ta muốn cái gì nữa!
    Chap 10:Ra mắt “nhà chồng”
    .
    Về tới nhà nó thấy ba mẹ đã thu xếp xong hành lý chuẩn bị cho nó “dời” nhà, bây giờ nó chỉ muốn…quỳ xuống chân mẹ nó để cầu xin cho nó đi chỗ khác ở . nó không muốn ở cùng với Thái, với kẻ kì cục vô lương tâm đó, chắc chắn không sớm thì muộn sẽ có chuyện xảy ra nhưng nó biết có thế nào thì cũng không xoay chuyển được tình thế nữa rồi!
    .
    - Con đã về đấy à? Vào thu xếp rồi chuẩn bị sang nhà bác Nhu kẻo muộn!
    .
    - Dạ…- nó buồn thiu trả lời
    .
    Trong vô vàn đau khổ cuối cùng nó cũng đành vác đồ đạc tới nhà Thái, bác Nhu cười tươi như hoa chào đón nó, nó cũng gượng cười lại, dẫu sao bác ấy cũng rất tốt với nó, chỉ có Thái là khiến nó thấy bất an.
    .
    - Đây là phòng cháu! – Bác Nhu mở cánh cửa phòng
    .
    - Woa…! – nó trố mắt kinh ngạc.
    .
    - Thế nào? Cháu thích chứ?
    .
    - Vâng …cám ơn bác!
    .
    Nó cười tít mắt chạy vào trong, một căn phòng giống như trong giấc mơ của nó!
    .
    Đang lăn lộn trên giường với niềm vui sướng tột độ, bỗng nó vùng dậy, đây không phải là nhà nó, căn phòng này dù có đẹp đến đâu cũng không bằng căn phòng trước kia đã gắn bó với nó, nó thoáng buồn rồi đứng dậy đi xuống dưới.
    .
    - Bống ơi Bống ơi! - tiếng cô Nhu vang lên.
    .
    - Dạ! Cô kêu con có chuyện chi rứa?
    .
    - Từ nay nhà mình có thêm thành viên mới, đây là Lam, con gái của bạn thân cô, bằng tuổi Bun. – bác vừa nói vừa vỗ vai nó
    .
    - Dạ con biết rồi, đây là vị vợ chưa cưới của cậu chủ, là cô chủ, chào cô, tui là Bống! - chị osin đứng nghiêm mình chào nó khiến nó không thể không bật cười nhưng cũng may là đã nhịn lại.
    .
    - Con nghĩ thế cũng được! Mà sao Bun chưa về nhỉ? - mẹ Thái tỏ vẻ lo lắng
    .
    - Cậu chủ nói hôm ni có việc bận ở trường nên về hơi trễ cô nả!
    .
    - ừ , thôi vào chuẩn bị cơm tối đi!
    .
    - Dạ!
    .
    Đó là một người giúp việc kì lạ…nó nghĩ thế khi thấy cách ăn nói và thái độ của chị osin.
    .
    Nhưng đến tối vẫn không thấy Thái về, nó cũng không dám ăn cơm trước mặc dù rất đói .
    .
    - Nếu con thấy đói thì bác con ta ăn cơm trước nhé!
    .
    - Dạ thôi! Con không đói, hồi chiều có ăn một ít ở trường rồi ạ! – nó nói thế thôi chứ mắt cứ dán vào đóng đồ ăn trên bàn, đúng là hồi chiều có ăn nhưng mới được mấy miếng đã bị quý tử nhà này lôi đi không thương tiếc . nó bấm bụng ngồi chờ.
    .
    Nhưng đã 9 giờ Thái vẫn chưa về! Cơm nước đã nguội lạnh, chị giúp việc ngồi ngủ gật trong bếp, bác gái thì hết gọi điện cho người này đến gọi cho người khác hỏi thăm, nó chán chường leo lên phòng ngồi một mình, một nơi còn quá xa lạ với cuộc sống của nó.
    .
    Ngồi học trong tình trạng đói vật vã khiến nó không thể chịu nỗi được nữa, nó lăn ra ngủ để kìm chế cơn đói.
    .
    Nhưng mới yên được một lúc nó đã nghe tiếng cãi vã ồn ào dưới nhà, nó lò dò bước xuống cầu thang.
    .
    Bốp!
    .
    Nó trợn mắt khi nhìn thấy bác gái tát Thái một cái thật mạnh.
    .
    - Con học ở đâu cái thói cãi lại lời mẹ thế hả?
    .
    - Con đã nói là con không thích sao mẹ cứ ép con.
    .
    - Vì sao lại không thích? Con đừng có trốn tránh nữa, trước sau rồi cũng phải thế thôi!
    .
    - Nhưng con không thích là không thích, không hợp với con. Đó là sự thật!
    .
    - Mẹ là mẹ của con, mẹ hiểu cái gì tốt cho con, đừng cãi mẹ!
    .
    - Con lớn rồi, phải để những chuyện đó cho con tự quyết chứ!
    .
    Nó tái mặt và sắp khóc, nó chạy lên phòng, Thái thực sự không thích nó ở đây, trong ngôi nhà này, sự hiện diện của nó với sự đính hôn tự quyết giữa hai gia đình là một gánh nặng cho Thái, nó ghét bị coi là như vậy, nó cũng không cần đến cái hôn ước vớ vẫn ấy, nó không cần!
    .
    Và thế là nó khóc cho đến khi ngủ thiếp đi……….
    .
    Nó mở mắt dậy, miệng đắng ngắt vì đã không có gì trong bụng suốt một thời gian khá dài, nó cảm thấy hơi chóng mặt.
    .
    - Con đã dậy rồi đấy à? – bác gái nhìn nó tươi cười
    .
    .
    - Dạ! – nó mắt nhắm mắt mở chào bác gái mà không để ý rằng Thái đang nhìn nó như nhìn một sinh vật lạ.
    .
    - Cậu đến đây khi nào thế?
    .
    - Chiều hôm qua, tại con về trễ quá nên không biết đấy thôi!
    .
    Nó không buồn nhìn Thái rồi đi thẳng vào bếp, thói quen ở nhà của nó là mỗi sáng thức dậy đều vào bếp giúp mẹ chuẩn bị bữa sáng.
    .
    - Trời ơi cô chủ mần chi rứa? cô chủ cứ ra ngoài bàn ngồi đợi một xí rồi tui đem ra ngay! – chị osin đuổi nó như “đuổi tà”
    .
    - Ơ … em chỉ muốn giúp chị thôi mà!
    .
    - Tui tự mần được! cô chủ chỉ có việc ngồi và ăn thôi!
    .
    Thế là nó lết ra bàn ăn - nơi mà Thái và bác Nhu đang ngồi, bác gái nhìn nó cười còn Thái thì lắc đầu, nó xấu hổ nên cúi gầm mặt xuống, nó mới về đây đã quen đâu!
    .
    Nó ăn sáng một cách từ tốn nhất có thể mặc dù đang đói khủng khiếp, bác gái ngồi giữa, nó và Thái ngồi dối diện nhau nhưng chẳng nhìn được nhau lấy một lần!
    .
    Chợt bụng nó đau thắt!
    .
    Nó vừa ăn vừa lấy tay bấm bụng, mặt dần dần tái đi nhưng nó cố gắng không rên nửa lời, nó nghĩ rằng chắc chỉ đau một tí rồi hết, nhưng càng lúc càng đau dữ hơn, nó cúi gầm mặt xuống bàn ăn, thả cái muỗng rớt xuống nền nhà, tay vẫn không thôi xoa bụng.
    .
    - Cháu làm sao thế? – bác gái hốt hoảng
    .
    - Cháu…cháu… - nó không nói nỗi nữa
    .
    - Làm sao thế? – Thái bắt đầu thấy lo
    .
    Lần này nó không còn phản ứng được nữa, nó nghiêng người rồi ngã xuống nền nhà.
    .
    - Cháu không sao chứ??? Đừng làm bác sợ! – bác gái vỗ vỗ má nó
    .
    - Hơ….
    .
    - Bác sĩ vừa mới về, cháu là vì bị đói quá lâu nên thế….bác thật sự xin lỗi, đêm qua vì lo cho thằng Bun quá nên bác không nhớ là con vẫn chưa ăn tối…cháu đừng trách bác nhé!
    .
    - Con không sao! – nó nói không ra hơi.
    .
    - Cũng tại thằng nhóc này đêm qua về muộn khiến cả nhà đợi cơm tối, cuối cùng có ai ăn được gì đâu! – bác Nhu nhìn sang Thái đứng dựa vào cửa và đang nhìn nó – bác đã gọi điện xin phép cho con và Bun nghỉ học sáng nay rồi, chiều đi học cũng được!
    .
    - Dạ…con cám ơn bác! – nó nói rồi nghiêng đầu sang một bên để khỏi phải đối diện với mặt Thái…
    - Thôi bác đến công ty đây, con nằm rồi nếu thấy đói thì kêu chị Bống nấu cho mà ăn, hai đứa ở nhà nhé!
    .
    Nó không hiểu vì sao nó đau bụng mà Thái lại nghỉ học với nó, nó đau chứ có phải Thái đâu! Dù sao thì nó cũng không có gì để nói với cậu quý tử kia cả.
    .
    Nằm được một lúc nó nghe tiếng ai đang gọi liền mở mắt dậy, Thái đứng ngay cuối giường nhìn nó, bực mình nó nhắm mắt ngủ tiếp!
    .
    - Không định dậy ăn à? Muốn đói đến chết luôn sao?
    .
    - Không ! Tôi không muốn ăn! Cậu ra khỏi phòng tôi ngay! – nó hét
    .
    - Ai bảo đây là phòng cậu?
    .
    - Cậu….- nó vùng ngay dậy ngồi trước mặt Thái
    .
    - Có nói như thế thì cậu mới chịu dậy chứ! Đi thôi!
    .
    Cậu nhóc quay lưng đi. Nó Á lên một tiếng………. một lần nữa chân của Thái lại vô tình đụng mạnh vào chân nó trước khi chuyển hướng.
    .
    - Sao thế? - cậu nhóc hoảng hốt
    .
    - Bộ chân tôi có thù oán chi với cái chân của cậu hay sao mà lúc nào cậu cũng gây đau đớn cho nó thế? – nó bực mình nhìn lên mặt Thái, hai tay ôm chặt cái chân tội nghiệp, vết thương ngày hôm qua hình như đã bị chấn động.
    .
    - Đưa tôi xem!
    .
    - Không!
    .
    - Cậu ngồi im cái coi! người đâu mà như con giun lúc nào cũng giảy nãy lên được!
    .
    - Mặc kệ tôi!
    .
    Thái quỳ xuống cầm chân nó vén ống quần lên, một chiếc băng y tế trắng đã có những chấm máu đỏ thấm ra, cậu nhóc lấy tay từ từ gở ra và nhìn thấy vết thương đang chảy máu.
    .
    - Thật là…….- nó bặm môi tỏ ý bực mình.
    .
    - Làm cái gì mà để bị thương thế này?
    .
    - Do xui xẻo mới thế! – nó càu nhàu.
    .
    - Để coi!
    .
    Thế là Thái chạy ngay xuống cầu thang rồi đem lên một hộp y tế gia đình.
    .
    - Này này, có biết làm không đó, đừng có hại tôi! – nó giãy nãy
    .
    - Nói nhiều thật! ngồi yên đi! – Thái nói lớn
    .
    - Đừng có quát người ta!
    .
    - Không muốn bị quát thì ngồi yên!
    .
    - Hứ…….
    .
    Sau đôi chút khó khăn, một phần cũng do cái miệng nó la dữ quá, Thái cũng đã băng bó xong, vậy là nó bị thương nhưng việc thay băng lại là người khác làm cho nó, bó tay! .
    .
    Dưới sự ra lệnh của Thái và cái miệng cãi không lại của mình cuối cùng nó cũng phải theo cậu nhóc xuống dưới nhà để ăn.
    .
    - Ăn từ từ thôi! – Thái nhìn nó lo lắng
    .
    - Vì cậu mà tôi phải thế này bởi thế để cho tôi ăn yên!
    .
    Nó đã thanh toán xong hầu như đống thức ăn có trên bàn, cái dạ dày đang kêu ầm ỉ cuối cùng cũng được vỗ về.
    .
    Xong xuôi đâu đó, nó chạy ra vườn, nơi có cái xích đu cổ tích và ngồi đung đưa trên đó, lâu rồi nó không có những phút giây “lãng mạn” như thế này! Nó ngồi im lặng và mỉm cười, đột nhiên nó ước mình được làm công chúa….nhưng sự thật nó không phải là thế nên nó nhắm nghiền mắt lại để xoa dịu trái tim mơ mộng của mình!
    .
    - Dừng lại cái coi, chóng mặt quá! - Tiếng Thái nhăn nhó khiến nó bừng tỉnh
    .
    - Cậu khó chịu nó cũng vừa vừa thôi, ai biểu nhìn cho chóng mặt! – nó nhìn Thái rồi chau mày lại.
    .
    - Thuốc và nước đây! Uống đi! – Thái đưa thuốc và ly nước cho nó rồi ngồi bên cạnh, nó đành xích qua một bên, nó chỉ muốn ngồi giữa thôi .
    .
    - Ôi mẹ ơi thuốc gì mà khó chịu thế! – nó nhăn mặt đau khổ
    .
    - Chỉ là thuốc viên cho vào miệng là nuốt liền thế mà cũng không uống được, không thể hiểu! – Thái lắc lắc cái đầu.
    .
    - Cậu giỏi thì uống thử đi, lúc nào cũng ra vẻ, chướng mắt! – nó hất mặt nhìn sang Thái
    .
    Bỗng Thái giựt lấy viên thuốc trên tay nó và cho vào miệng rồi nuốt ực một phát, nó trợn tròn mắt….
    Nguồn:BLog.yume
     


    vivi76, dauachambo, jenny pham3 bạn khác thích điều này.

Chia sẻ cùng bạn bè


Đang tải...