Tôi không phải là công chúa-Kawi 2

Trong chuyên mục 'Tiểu thuyết' đăng bởi myloveshinichi13, 12/4/2011. — 16.148 Lượt xem

  1. myloveshinichi13

    myloveshinichi13 Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tôi không phải là công chúa-Kawi 2

    Chap 11: Dư luận
    - Ê ê! Cậu làm gì thế? Tôi nói thế mà cậu làm thật à? Đồ khùng! Nhổ ra nhổ ra mau! – nó hốt hoảng một tay ôm chặt má một tay cho vào miệng Thái dự định…”móc ra” khiến cậu nhóc ho sặc sụa.
    .
    - Trời ơi, thả cái tay ra! Thả ra! – Thái nhăn mặt dùng tay cầm lấy tay nó hất ra nhưng nó vẫn bám trụ cái miệng của Thái để moi cho kì được viên thuốc .
    .
    Hai đứa nó người thì xấn vào kẻ thì hất ra khiến cho không khí náo loạn cả lên như một cuộc hỗn chiến! +_+
    .
    - Nhổ ra chưa, nhổ ra!
    .
    - Trời ơi là trời có nuốt đâu mà nhổ! – Thái đau khổ.
    .
    - Hả????
    .
    Nó dừng ngay lại hành động moi móc của mình nhìn chằm chằm Thái, bằng một ánh mắt không thể nào “tròn” hơn!
    .
    Thái đau khổ chìa viên thuốc giấu trong tay ra cho nó xem, có lẽ cậu nhóc chỉ muốn chọc nó ai ngờ nó “anh hùng” quá .
    .
    - Cậu dã man thật! – Thái vừa thở dốc vừa nhìn nó.
    .
    - Ai bảo cậu đùa ác làm gì, tôi cứ tưởng…- nó giận dỗi.
    .
    Nhưng cả hai đứa chợt phát hiện ra tay mình vẫn còn nằm gọn trong tay của đối phương, một khoảng lặng ập đến, cả hai chẳng ai nói một câu…chỉ nhìn nhau…cho tới khi…
    .
    - Trời đất ơi! Cô chủ cậu chủ đang mần cái chi thế nì? Nam nữ thọ thọ bất tương thân, thả cái tay ra mau, răng lại khổ ri không biết! - tiếng chị osin la thất thanh như nhà có trộm khiến chúng nó giật mình trở về lại vị trí ban đầu.
    .
    - Không có gì cả, chị hiểu nhầm rồi! –nó thanh minh.
    .
    - Tui không cần biết! Noái ri cho khỏe hí! Cô chủ và cậu chủ từ bữa ni không được ngồi gần nhau như rứa, không được đụng chạm bất cứ cái gì của nhau, nếu tui mà thấy là tui không để yên mô! Nhiệm vụ của tui là bảo vệ cô chủ và cậu chủ “bình an vô sự” trước khi hai người đến tuổi làm đám cưới! Rứa hí! - chị osin nói rành rọt như dội từng gáo nước vào mặt chúng nó.
    .
    - Thật là……..- Thái than lên một tiếng rồi bỏ vào phòng.
    .
    - Có rứa chớ! – chị osin cười toe toét ra ý hài lòng.
    .
    Còn lại nó một mình ngồi trên xích đu, những chuyện vừa xảy ra cho đến giờ vẫn khiến nó xấu hổ, nó không hiểu bản thân mình đang làm gì nữa.
    .
    Trưa
    .
    Nó mở máy điện thoại thì thấy có đến cả chục cái tin nhắn chưa đọc với chục cuộc gọi nhỡ, tất cả đều là của Hải Phi, nội dung tin nhắn đều xoay quanh việc hỏi nó đã hết đau chân chưa, có bị nhiễm trùng không, có cảm thấy khó chịu không v.v….có lẽ vì đặt chế độ im lặng nên nó không biết, nó phì cười, ông anh này thật kì cục!
    .
    Không thấy liên lạc gì từ Bảo cả, chắc vẫn còn giận, nó không hiểu Bảo đang nghĩ gì nữa, con trai mà giận dai quá, mà có phải lỗi của nó đâu, do Lê Thái cả đấy chứ .
    .
    - Thay áo quần chưa cháu! xuống đi học kẻo trễ! - tiếng cô Nhu từ dưới nhà vọng lên.
    .
    - Dạ! Đợi cháu một chút! – nó lấy cặp rồi chạy ào xuống nhà.
    .
    Nhưng xuống sân thì nó không thấy con ngựa điện của mình đâu cả, mà hình như lúc nó dọn về đây nó có đem theo đâu.
    .
    - Sao thế cháu, lên xe đi chứ! - tiếng cô Nhu giục
    .
    - Ơ …xe nào hả bác?
    .
    Nó nhìn quanh sân và chỉ thấy duy nhất một chiếc xe ô tô màu đen đang trong tư thế chuẩn bị xuất phát, nó hoảng hốt nhìn sang cô Nhu:
    .
    - Cháu về đây ở với bác thì đi học cùng với Bun luôn cho tiện!
    .
    - Nhưng đi bằng ô tô … - nó ngập ngừng
    .
    - Ô tô thì sao cháu?
    .
    - ….
    .
    - Cậu ấy không đi được ô tô, cậu ấy bị say xe! - tiếng Thái từ trong nhà bước ra.
    .
    - Thế à? Sao không nói với bác sớm! Giờ sao đây? Nhà ta làm gì có xe đạp hay xe máy. – bác Nhu tỏ vẻ lo lắng
    .
    - Con đã nói chú Bắc tới cửa hàng lấy về chiếc Shark rồi, con sẽ chở cậu ấy đi, từ nay khỏi cần ô tô nữa! – Thái điềm nhiên
    .
    - Thế cũng được, dù sao con cũng đủ 18 tuổi rồi, vả lại con đâu có biết đi xe đạp – bác gái nhìn Thái rồi cười.
    .
    - Mẹ! Sao lại nói chuyện đó ở đây? – Thái lúng túng khi nhìn thấy nó đang đứng cười ha hả.
    .
    - Xe đến rồi! Hai đứa đi học kẻo trễ!
    .
    - Chào bác cháu đi! – nó đội mũ bảo hiểm rồi trèo lên xe.
    .
    Chiếc xe màu cà phê sữa phóng nhanh ra khỏi cổng.
    .
    Trên đường
    .
    - Nè! Cậu thả tôi xuống ở đoạn gần trường để tôi đi bộ vào, chắc cậu cũng không muốn bị lôi vào tầm ngắm chứ hả? – Nó nhắc nhở
    .
    - Nói nhiều! – Thái bực dọc
    .
    Ấy vậy mà cậu ta chạy thẳng vào trong nhà xe khiến nó nhảy đựng lên suýt nữa làm chiếc xe mất thăng bằng.
    .
    - Tôi đã nói cậu mà sao…. – nó ú ớ
    .
    - Tôi thích thế!
    .
    - Cái con người…! – nó bó tay
    .
    Hàng trăm, không, đúng hơn là hàng ngàn con mắt đang hướng về cái nhà xe nơi nó và Thái đang có mặt, nó không thể chịu nỗi đành núp đằng sau lưng Thái.
    .
    “ Thái bữa nay đi xe máy đến trường à??? Lại còn chở con nhóc nào đó nữa??? Đúng là chuyện lạ!!! “ – Đó là những tiếng “vo ve” xung quanh!
    .
    - Cậu hại tôi rồi! – nó đau khổ
    .
    - Kệ họ! sao cậu hay bị phụ thuộc vào dư luận thế nhỉ? Chẳng lẽ cậu muốn giấu việc tôi với cậu đi học cùng nhau cho đến hết đời luôn à? – nói y chang Bảo
    .
    - Nhưng tôi và cậu có đi học chung với nhau đến hết đời đâu, chỉ một thời gian thôi mà! – nó cãi lại
    - Thì … - Thái không nói được gì rồi xách cái ba lô lên vai cho tay vào túi quần bước đi, để nó lại một mình bơ vơ giữa hàng ngàn “tia lửa điện” xung quanh
    .
    - Ê ê …! – nó bất lực
    .
    Nó thấy Thái ra ngoài đó rồi đứng nói gì với đám đông đang nhìn vào xong rồi đi thẳng.
    .
    Nó thở dài rồi thu hết can đảm tiến ra khỏi nhà xe, miệng không ngừng…cầu nguyện .
    .
    Nhưng chẳng ai nói gì nó cả, thậm chí chẳng ai nhìn nó lấy một cái khiến nó vừa đi vừa ngẩn ngơ , một lúc sau nó mới nhảy cẫng lên vì nhận thấy rằng đã thoát được cảnh bị “hành hạ” .
    .
    Nó vào lớp.
    .
    Tuyết chiều nay hình như đi học trế, bàn học của nó vẫn còn trống, Bảo cũng chưa thấy đến, nó bắt đầu cảm giác có cái gì đó kì lạ đang xảy ra.
    .
    Vào tiết một , là tiết Sinh của thầy chủ nhiệm, Bảo cuối cùng cũng đến nhưng Tuyết vẫn không thấy tăm hơi.
    .
    - Các em thân mến của tôi! Hôm nay thầy sẽ thông báo cụ thể cho các em về cuộc thi Thiên Vương cuối tháng sau! - thầy giáo tuyên ba hùng hồn
    .
    - Sao??? - tiếng nhao nhao của mấy đứa bàn trên
    .
    - Các em cứ bình tĩnh, chuyện đâu còn có đó! - thầy trấn an
    .
    - Vẫn theo những nội dung như năm trước hả thầy?
    .
    - Chính xác! Nhưng năm nay có thêm điều đặc biệt…
    .
    - ???
    .
    - Là ai giành được ngôi vị Nữ Vương và Nam Vương thì sẽ được làm người mẫu cho tạp chí TEEN trong bộ sưu tập mới!
    .
    - Oh … - cả lớp tỏ vẻ bất ngờ
    .
    - Vậy nên chúng ta phải chuẩn bị cho Viên Lam và Quý Bảo thật tuyệt vời để giành vương miện. OK? - thầy dõng dạc
    .
    - Vâng! Tất nhiên! - cả lớp hướng mắt về phía nó và Bảo cả,nhưng hai đứa chả có vẻ gì là hứng thú
    .
    - Chúng ta sẽ sang bài Quần thể, các em giở sách vở ra nào! - thầy lại trở về với phong cách của chính mình, cả lớp tiu nghỉu, nó chốc chốc lại nhìn sang Bảo nhưng chẳng có “phản hồi tích cực “nào cả ., nó bắt đầu cảm thấy chán và khó chịu về kiểu giận dỗi kì quặc của Bảo.
    .
    Trong tất cả các môn tụ nhiên nó thích Sinh vật nhất, nó cảm thấy mình có “duyên” với môn này nên tiết Sinh khi nào nó cũng học rất hứng thú, nó là người học chơi phân minh không bao giờ cho phép bản thân nhập nhằng giữa một trong hai, như lúc này đây, nó cũng thôi không để ý đến Bảo nữa.
    .
    Hôm nay Tuyết không đi học, giữa tiết nó có nhắn tin hỏi thăm nhưng không thấy trả lời lại, không biết đau ốm hay gì đây! Tuyết sống nội tâm nên chả bao giờ nó biết được cô nhóc đang nghĩ gì và muốn gì.
    Lâu nay cũng không thấy Len liên lạc với nó, không biết con bạn đã nguôi ngoai với mối tình đầu chưa nữa, nó nghĩ mà thấy thương con nhỏ ghê gớm.
    .
    Ra chơi
    .
    Nó đang hì hục viết bài luận anh văn thì Bảo lù lù tiến tới và ngồi bên cạnh nó - chỗ của Tuyết khiến nó giật mình tưởng …ma .
    .
    - Mình xin lỗi! - Bảo nói với vẻ buồn buồn
    .
    - ???
    .
    - Mình đã không giữ được cậu!
    .
    - ???
    .
    - Đáng lẽ mình phải níu tay cậu lại lúc đó….nhưng mình đã không làm được!
    .
    - Cậu đang nói cái gì thế??? mình thật sự không hiểu! – nó càng lúc càng tỏ vẻ ngờ nghệch
    .
    - Mang tiếng là bạn trai của cậu nhưng luôn không giữ được cậu, mình rất ghét bản thân, cậu hiểu chứ??? - Bảo nói mạnh
    .
    - Hơ…cái này…cái này không phải lỗi của cậu cũng không phải lỗi của mình….cậu cứ quên đi cho khỏe! – nó là kẻ không biết an ủi người khác .
    .
    - Cậu không hiểu được cảm giác của mình….mình không chấp nhận có ai đó cướp đi mất thứ đáng lẽ ra phải thuộc về mình….đó là một sự sỉ nhục….lần này mình đã bất cẩn nhưng sẽ không có lần sau nữa đâu! - Bảo đột ngột nắm chặt lấy tay nó…bất chợt nó có cảm giác sợ Bảo, con người Bảo bây giờ và con người mà nó quen không hề giống nhau một chút nào.
    .
    - Cậu…cậu…cậu không sao chứ? – nó lắp bắp rút nhẹ cánh tay mình ra khỏi tay Bảo.
    .
    - Rất ổn, chiều nay mình muốn dẫn cậu đi ăn. Ok? – đó là nụ cười quen thuộc của Bảo, nó cảm thấy an tâm chút xíu.
    .
    - ừ … à không ! – nó chợt nhận ra mình không còn “tự do” như trước nữa
    .
    - Sao thế???
    .
    - À …à… mình phải về nhà sớm, hôm nay nhà mình có việc! – nó cười cười
    .
    - Thế thì chiều mai nhé! Mình sẽ dẫn cậu đến một nơi rất tuyệt! - Bảo giới thiệu đầy vẻ phấn khích.
    .
    - Ừ! – nó gật gật đầu
    .
    Nó thoáng rùng mình sau khi Bảo rời khỏi, nó không hiểu được con người Bảo – đó là những gì nó rút ra được từ cuộc đối thoại vừa rồi.
    Ra về
    Nó cố ý về sau cùng để cố gắng thoát được những ánh mắt tò mò xung quanh, từ hôm nay sẽ là chuỗi ngày đau khổ của nó khi bị gắn chặt với hotboy một cách bất đắc dĩ .
    .
    Lúc sân trường vắng hoe nó mới lò dò đi ra cổng.
    .
    Nhưng không thấy Thái đâu.
    .
    Chap 12i: Vụ nhầm lẫn đáng yêu
    .
    Chẳng lẽ đợi nó lâu quá Thái bỏ về rồi sao??? Nó vừa nghĩ vừa tức! Con trai gì mà mới chờ chút xíu đã không chịu đựng được!
    .
    - Đi đâu giờ mới ra hả? – nó thất kinh hồn vía khi nghe tiếng la ở đằng sau lưng, nó quay mặt lại thì thấy Thái thở hồng hộc mặt đầy mồ hôi đứng nhìn nó chằm chằm.
    .
    - Cậu…cậu…làm tôi hết hồn! – nó lấy tay đặt lên ngực ra vẻ hoàn hồn
    .
    - Đi đâu? – Thái giận thực sự
    .
    - Tôi …tôi sợ họ nhìn thấy nên đợi về hết mới ra! – nó lí nhí
    .
    - Cậu rảnh quá nhỉ? Chẳng lẽ ngày nào cậu cũng bắt tôi đứng chờ như thế này rồi chạy đi tìm như thằng ngốc à? Không thể chịu đựng được mà! – Thái bực tức nhìn nó
    .
    - Xin lỗi! – nó cúi gầm mặt lại
    .
    - Sao cứ bị phụ thuộc vào người khác thế hả? Cứ sợ sệt những thứ không đáng sợ, tôi cứ tưởng cậu mạnh mẽ lắm chứ! Đúng là…- Thái xổ một tràn
    .
    - Đúng là tôi sợ đó! Dù tôi có mạnh mẽ có cứng cỏi đến mấy nhưng vẫn là con gái, vẫn biết xấu hổ, Cậu được người ta chú ý người ta dò xét quen rồi! Còn tôi không thích như thế cũng chưa bao giờ phải đối diện với những điều như thế, từ khi gặp cậu tôi mới phải hứng chịu những rắc rối không đáng có này, thế mà cậu còn la tôi nữa sao??? – nó uất ức
    .
    - Tôi không nhiều lời với cậu nữa! Đi về!
    .
    - Đã nói là đừng có ra lệnh cho tôi!
    .
    - Thôi đi! Lên xe tôi chở về! Tối rồi!
    .
    - Không thích!
    .
    - Đừng giở thói cứng đầu ra đây với tôi! Chưa bao giờ tôi phải nói nhiều như thế này! Chỉ vì cậu …
    .
    - Đúng rồi! tất cả đều vì tôi hết! Vì tôi mà cậu phải nói nhiều, vì tôi mà cậu thấy khó chịu, vì tôi mà cậu cảm thấy có lỗi với cô Kim nào đó chứ gì??? – nó gần như phát khóc.
    .
    - Tôi đã bảo không được đụng chạm đến chuyện riêng của tôi rồi mà! – Thái nạc lớn
    .
    - Tôi cứ thích đụng đấy, cậu quá đáng lắm, cậu tưởng tôi ham cái danh đính hôn với cậu hả, cậu tưởng tôi thích đến nhà cậu ở sao, tôi không cần, không thể chịu nỗi nữa rồi! – nó lấy tay vuốt khuôn mặt đỏ lừ vì tức giận của mình.
    .
    - Không nói nữa! tôi mệt mỏi lắm rồi! – Thái thở dài.
    .
    - Bộ chỉ mình cậu mệt thôi à! Tôi cũng không muốn nói nữa! Về thôi! – nó ỉu xìu cái mặt tới xe rút mũ bảo hiểm rồi đội lên
    .
    Thái nhìn nó, mặt buồn rười rượi rồi cũng tiến đến, cả hai đứa nó đều nặng trĩu một thứ cảm xúc trong lòng.
    .
    Về tới nhà Thái, nó lẳng lặng xuống xe rồi đi thẳng vào trong, bác Nhu không có ở nhà, nó bước lên cầu thang trở về phòng, Thái nhìn theo rồi cũng lặng im không nói năng gì, chị osin nhìn vậy liền cảm thấy kì lạ nhưng cũng không dám hỏi, động vào tụi nó lúc này chẳng khác nào chọc vào ổ kiến lửa! .
    .
    Đêm
    .
    Nó cảm thấy đói bụng mặc dù lúc nãy đã ăn hai chén cơm, tiếng réo của cái dạ dày khiến nó không thể ngủ tiếp nữa, nó hất chăn sang một bên rồi mở cửa phòng bước xuống cầu thang.
    .
    Nó tìm đến tủ lạnh lôi ra một đóng thức ăn và bắt đầu chén, cứ mỗi khi cảm thấy buồn trong lòng là nó lại muốn ăn, càng nhiều càng tốt.
    .
    Sau khi đã vơi được nỗi buồn nặng mấy tạ trong lòng mình nó thu xếp mọi thức vào lại trong tủ lạnh rồi lên phòng ngủ.
    .
    Sáng mai, trong ngôi nhà xảy ra một chấn động có thể được đo bằng độ rít te .
    .
    Á…………………
    .
    - Làm sao…làm sao….cậu lại ở trong phòng tôi thế này??????????- nó vừa hét vừa chỉ tay vào mặt Lê Thái đang mắt nhắm mắt mở…trên giường nó.
    .
    “Chuyện là như thế này!
    Sáng sớm dậy nó vừa mở mắt đã thấy mặt Lê Thái nằm gần kề mặt nó, nó chớp mắt lia lịa rồi lấy tay véo má vì cứ tưởng mình đang mơ thấy ác mộng . nhưng nhìn xuống thấy chân mình đang gác lên chân người của cậu hotboy thì nó tá hỏa thực sự.
    .
    - Cậu đừng có la ỏm lên như thế! Nhìn lại đi! – Thái sau một hồi không hiểu mô tê gì bỗng tỏ vẻ tức giận.
    .
    - Nhìn cái gì? Nhìn cái mặt lạnh hơn tiền, vô duyên vô nợ của cậu hả? – nó nhắm mắt nhắm mũi hét to hơn
    .
    - Cậu đang ở trong phòng tôi đó! – Thái nhìn nó nói lớn rồi hất chăn nhảy xuống giường
    .
    - Cái …cái …gì…??? – nó nói như ngậm bông trong miệng
    .
    - Nhìn lại đi, đây là phòng cậu à? Chưa hiểu gì hết cả mà đã hét toáng lên, thủng cả màng nhỉ của tôi rồi này! – Thái nhăn mặt rồi lấy tay ngoáy ngoáy lỗ tai
    .
    - Tôi …tôi… - nó không nói được gì, đây đúng là không phải phòng nó, nó chợt lấy hai tay che mặt rồi quay sang một bên khóc nức nở khiến Thái giật mình
    .
    - Sao thế? – Bác gái tù dưới nhà chạy lên hỏi rối rít
    .
    - Con…con cũng không biết! – Thái tỏ ra bối rối thực sự khi thấy nó nước mắt nhạt nhòa
    .
    - Lam, con sao thế? nhưng sao con… con lại ở trong phòng Bun???
    .
    Nó nghe thế càng khóc to hơn, nó muốn độn thổ, quá sức xấu hổ, làm sao nó có thể ở trong phòng Thái chứ??? Nó không sao hiểu được.
    .
    - Con bình tĩnh! Có gì từ từ nói! – bác gái dỗ nó
    .
    - Con …con ….ức ức! – nó vừa khóc vừa thút thít
    .
    - Bun! Con xuống nhà đi! – bác Nhu nháy mắt Thái, cậu nhóc cứ nhìn sửng nó và có lẽ vẫn không hiểu vì sao nó lại có thể khóc ngon lành như thế.
    .
    Sau 15 phút lấy lại bình tĩnh, cả nhà mới hiểu ra, ở nhà cũ, phòng nó nằm ở bên trái, nhưng ở nhà này phòng nó lại nằm bên phải và phòng Thái lại nằm bên trái , đêm qua sau khi đói và đắp đầy thức ăn trong bụng thì theo thói quen nó đã lên thẳng phòng Thái và ngủ ngon lành.”
    .
    - Không sao đâu con! Chẳng có chuyện gì nghiêm trọng xảy ra, đây chỉ là hiểu nhầm thôi! – bác gái cố gắng an ủi nó
    .
    - Con …con không cố ý! Hu hu … - nó vẫn không thôi khóc, chưa bao giờ nó phải chịu đựng sự xấu hổ như thế này.
    .
    - Thôi mà! Chỉ…chỉ là ngủ chung một giường…chưa có gì hết! Con đừng lo lắng hay xấu hổ nữa!Thằng Bun nó cũng không nghĩ ngợi gì đâu! Phải không Bun??? – bác gái nhìn sang Thái
    .
    - Tất nhiên là…có! – Thái tỉnh bơ đáp
    .
    - Hơ …hơ…. –nó bật khóc thành tiếng rồi chạy lên phòng
    .
    - Thằng Bun này! Con khùng rồi à? – bác gái nhìn Thái với sự trách móc – Con không biết Lam đang sốc à??? thật là….
    .
    - Con chỉ nói thật thôi! – Thái trả lời bằng một cái nhún vai rồi đi thẳng lên lầu.
    .
    Chị giúp việc chạy ra nói với bà chủ:
    .
    - Tụi ni nó bị cái chi a! Khi hôm về mặt đứa mô đứa nấy nhìn héo như tàu lá chuối, sáng ni mới tỉnh dậy đã ồn ào rồi! Cái nước ni thì mần răng về sống với nhau được trời!
    .
    Bác gái lắc đầu thở dài.
    .
    Nó đi học với đôi mắt sưng vù, mặc dù đã cố gắng lấy…dưa leo đắp cho đỡ sưng nhưng hình như vô tác dụng .
    .
    Thái không nói câu nào với nó, nó cũng không dám nhìn Thái, lúc thả nó ở cổng trường, nó lủi thủi xuống xe rồi đi thẳng vào trong, Thái nhìn theo mỉm cườim việc nó ngủ nhầm phòng không phải chỉ lúc cả hai thức dậy Thái mới biết, nhưng cậu nhóc vẫn muốn xem phản ứng của nó ra sao, đúng thật là thú vị!
    .
    Tuyết hôm nay cũng không đến lớp, nó bắt đầu thấy lạ, nghe nói Tuyết bị ốm nhưng không biết là bệnh gì, nó cũng không biết nhà Tuyết ở đâu nên không thể đi thăm được, Bảo nhìn đôi mắt như tổ ong của nó liền hỏi dồn:
    .
    - Mắt cậu bị gì thế? Khóc à?
    .
    - Không …không …tại đêm qua mất ngủ! –nó cố bao biện
    .
    - Mất ngủ không thể sưng mắt như vậy được!
    .
    - Thiệt mà…người như mình mà khóc được sao? – nó ra vẻ cứng cỏi
    .
    - Ừ …cũng đúng….cậu mạnh mẽ còn hơn con trai nữa mà! - Bảo mỉm cười vỗ vai nó
    .
    - Chính xác! – nó bắt chước phong cách của thầy chủ nhiệm, phải! một đứa con gái mạnh mẽ như nó chả bao giờ phải khóc hết, nhưng một khi đã khóc thì không thể kìm chế được luôn +_+
    .
    - Chiều nay mình đợi cậu ở cổng trường nhé!
    .
    - Há …ừ ừ…. – nó quên mất cuộc hẹn với Bảo
    .
    Nó ngúc ngắc cái đầu , không hiểu đêm qua vào phòng Thái nó đã nằm cái kiểu gì mà sáng nay cổ nó cứ đau đau một bên rất khó chịu!
    .
    Nhưng sự thật là đêm qua, vào phòng Thái, vì tối quá nó mắt nhắm mắt mở trèo lên giường và nằm ập xuống mà không để ý mình đang nằm ngược, hai chân đưa thẳng lên đầu Thái khiến cậu nhóc giật mình thức giấc, nó là đứa một khi đã ngủ thì quên hết tất cả hơn cả người chết , Thái sau cú đạp như trời giáng của nó Thái thì vùng dậy và thấy cô nhóc đang nằm ngủ ngon lành dưới chân mình, giường ngủ của Thái to gấp đôi giường người nên nó cứ tưởng chỉ có mình mình trên giường , vật vã lắm cậu nhóc mới chuyển được cái đâu của nó lên trên và cái chân của nó xuống dưới ( nguyên nhân vì sao nó thấy nhức cổ), đầu tiên Thái cũng định bế cô nhóc về phòng nhưng sau khi nghĩ ngợi một lúc lại nằm xuống và ngủ luôn! +_+
    .
    Đang ngồi học ngon lành chợt nó nhận được tin nhắn….là Hải Phi!
    .
    “ Em đang học hả? Tôi đang đứng ngoài cổng sau của trường, em ra đây đi!”
    .
    nó gập máy lại rồi thả vào cặp, đồ khùng tự dưng kêu người ta ra vào giờ này, nó lầm bầm trong miệng.
    .
    Chuông báo tin nhắn lại nổi lên, nó bực mình….lại Hải Phi!
    .
    “ Tôi biết là em sẽ không ra, thế thì tôi vào lớp gặp em nhé!”
    .
    Nó tái mặt, tên này bị khùng rồi, đúng là, thế là nó đành xin thầy ra ngoài.
    .
    Nó lon ton ra phía sau cổng dáo dác tìm kiếm, nó chợt thấy Hải Phi đang ngồi trên chiếc Dylan đỏ hai tay bắt ngang trên đầu xe.
    .
    Nhìn thấy nó, Hải Phi chợt mỉm cười toe toét vẫy nó, nó thở dài một cái rồi lững thững tiến lại.
    .
    - Anh làm cái gì thế?
    .
    - Này …cho em! - Hải Phi chìa ra một tấm tiệp trắng trước mặt nó.
    .
    - Cái gì thế này? – nó nhìn tò mò
    .
    - Cứ mở ra rồi biết! Chào nhé! – anh chàng vỗ nhẹ lên má nó rồi phóng vù xe đi để lại nó…với tấm thiệp.
    .
    Nó không hiểu, cứ nhìn tấm thiệp rồi nhìn bóng Hải Phi khuất sau con đường, thế này là thế nào????
    .
    Trở về lớp, nó để tấm thiệp vào trong cặp rồi tập trung vào bài học, nó không thích bị ảnh hưởng.
    .
    Ra chơi nó chạy ra ghế đá ngồi không quên đem theo cái thiệp của Hải Phi với một đống thắc mắc.
    Nó mở ra, một bức thiệp đẹp.
    .
    “ Tối nay là party mừng ngày thành lập trường, tôi muốn mời em đi với tôi, tất cả mọi thứ tôi đều đã chuẩn bị cho em rồi, sau khi tan học tôi sẽ đến trước cổng nhà văn hóa để đón em, đừng nghĩ đến chuyện từ chối, thời gian để em giận tôi đã hết rồi, hẹn gặp lại chiều nay”
    .
    - Cái gì thế này??? – nó tròn mắt tự nói với mình
    .
    - Có chuyện gì thế? - tiếng Bảo ở đằng sau vang lên khiến nó giật thót mình, vội giấu cái thiệp sau lưng.
    .
    - Không có gì hết! – nó lắp bắp
    .
    - Cậu thích ngồi ghế đá nhỉ? - Bảo cười nhìn nó rồi ngồi xuống bên cạnh.
    .
    - Ừ…Ừ! – nó hơi lo lắng
    .
    - Mình biết cậu chưa thật sự thích mình! - Bảo nhìn ra xa
    .
    - ???
    .
    - Nhưng mình không bỏ cuộc.
    .
    - ???
    .
    - Bây giờ chúng ta đã là một cặp, rồi sẽ có lúc cậu thực sự thích minh! - Bảo càng nói càng khiến nó thấy lạ.
    .
    - Cậu đang nói cái gì thế???
    .
    - Thôi …cậu ngồi một mình nhé! Mình đi tới văn phòng đoàn có việc đây! - Bảo lại cười, nụ cười hiền từ mà nó thích, nhưng không thể khiến nó rung động được nữa.
    .
    Nó ngồi lại một mình và bắt đầu cảm thấy lo lắng, Hải Phi là con người vô cùng kì cục, nếu nó không đi với tên đó thì sẽ có chuyện xảy ra, nhưng còn buổi hẹn với Bảo, làm sao từ chối bây giờ????
    .
    Đang bấn loạn với hàng tá khúc mắc trong đầu, chợt nó bị ai đó giật giật tóc, nó bực mình quay lại, là Lê Thái!
    Chap 13: Dạ tiệc
    .
    - Này! Làm cái gì thế? – nó nhíu mày
    .
    - Bình thường trở lại rồi! – Thái vòng tay tựa lưng vào thành ghế đá.
    .
    - Cậu mà cũng biết làm những hành động chọc phá này à? – nó nhướng mày
    .
    - Đây là lần đầu tiên tôi phải làm như vậy đấy! – Thái tỏ vẻ bối rối
    .
    - Hơ …ai biểu làm! Mà này, tránh xa tôi ra coi, sao cậu cứ muốn hại tôi thế hả? – nó chợt nhận ra tình trạng không bình thường của mình khi lũ bạn xung quanh đang hướng mọi sự chú ý về phía nó +_+
    .
    - Cậu…- Lê Thái kề gần mặt nó- cậu không cảm thấy có lỗi khi vào phòng tôi sao? - mặt Thái “đểu đểu” .
    .
    - Ơ …! – nó đỏ ửng cúi gầm mặt xuống , nó vẫn chưa hết xấu hổ .
    .
    - Buồn cười cậu thật đấy! muốn tạ lỗi với tôi thì chiều nay chuẩn bị tinh thần đi, chúng ta sẽ tới một nơi! Tôi về lớp đây! – Thái bỏ hai tay vào túi quần rồi “tịnh tiến”
    .
    Cái gì nữa vậy trời??? – nó lầm bầm….làm sao có thể như thế được??? cả 3 người đều hẹn nó vào chiều nay….nó vò đầu bức tai như ngồi trên đóng lửa…biết đi với ai bấy giờ…..
    .
    Số nó là số” đào hoa” - bạn nó đã từng bói như thế nhưng bây giờ nó mới thấy khổ sở với cái số này .
    .
    Tiết 5…chỉ còn 5 phút nữa là về, nó dự tính sẽ trốn trong…nhà vệ sinh cho đến tối nhưng nghĩ lại chuyện lúc trước bị nhốt lại trong trường thì thôi không dám nữ, và cuối cùng nó đưa ra một quyết định, là rằng sẽ đưa ra ba lá thăm, nếu rút trúng tên ai thì sẽ đi với người đó , nó nhắm mắt nhắm mũi bốc đại một lá…vừa định mở ra thì tiếng chuông điện thoại réo inh ỏi, nó mở ra nghe.
    .
    - A lô!
    .
    - Em đừng nghĩ đến chuyện từ chối nhé! nếu hôm nay em không đi với tôi thì sáng mai tôi sẽ tới tận lớp để tìm em…em cũng biết đôi chút tính khí của tôi rồi đây…nói là làm….6h tại cổng nhà văn hóa! Bye….
    .
    - Hơ …hơ….- nó gần như cấm khẩu
    .
    - Lam ơi! về thôi! - tiếng Bảo ngoài cửa giục nó, nó vội vã chạy ra bỏ lại cái thăm khi chưa kịp biết trong lá thăm đó ghi tên ai.
    .
    Nó níu tay Bảo lại sau khi đã thu hết can đảm.
    .
    - Sao thế? - Bảo ngạc nhiên hỏi
    .
    - Xin lỗi cậu, hôm nay…mình…mình…không thể đi cùng cậu được, mình có việc đột xuất, cậu thông cảm cho mình nhé! - nó nói lí nhí
    .
    - Việc đột xuất? - mặt Bảo biến sắc
    .
    - ừ…mình không thể không đi được! – nó thảm thiết
    .
    - Với Lê Thái ư?
    .
    - Không …không….sao cậu lại nói thế! – nó rối rít phản bác
    .
    - Cậu đừng nói dối mình nữa! Thôi vậy! nếu cậu cảm thấy không thể không đi thì chúng ta sẽ dời lại ngày sau, mình không chịu thua Lê Thái đâu! - Bảo tỏ vẻ giận dữ rồi đi thẳng vào nhà xe, nó đứng nhìn theo mà không biết nói thêm gì.
    .
    Nó lủi thủi đi ra cổng, Thái đã đợi sẵn, nhìn thấy nó cậu nhóc cười nhẹ một cái rồi chìa cái mũ bảo hiểm ra…từ khi nó xuất hiện hotboy thực sự đã nói nhiều hơn và biết cười nhiều hơn.
    .
    - Sao mặt buồn so thế kia???
    .
    - Không có gì hết!
    .
    - Chẳng lẽ vẫn thấy có lỗi với tôi chuyện sáng nay? – Thái tỏ vẻ “ngây thơ”
    .
    - Một chút! – nó buồn bã đáp lại rồi lấy mũ bảo hiểm leo lên xe.
    .
    - Đúng là có chuyện thật rồi…- Thái nhìn nó rồi lắc đầu.
    .
    Trên đường Thái hỏi gì nó cũng ừ ừ cho qua chuyện, sau khi thu hết can đảm nó mới nói nhỏ.
    .
    - Thái! Chúng ta về nhà cậu đi, chiều nay tôi có hẹn nên không thể đi cùng cậu được!
    .
    - Có hẹn??? – Thái phanh xe lại một cái thật mạnh khiến nó dúi mặt về phía trước.
    .
    - Ui da! Làm cái gì thế??? – nó xuýt xoa
    .
    - Có hẹn với Bảo phải không? – Thái càu nhàu.
    .
    - Không phải…sao mấy người lại nghĩ như thế nhỉ! – nó bực dọc.
    .
    - Không đi thì thôi, tôi cũng không thích đi nữa! – Thái lộ rõ vẻ giận dỗi
    .
    Nó chỉ biết nhăn mặt không trả lời lại, Thái phóng xe đi tiếp, vì nó ngồi sau nên không nhìn được sắc mặt giận dữ tột độ của Thái, nếu không chắc nó sợ đến xỉu mất.
    .
    Về tới nhà là nó chạy ngay lên phòng đóng sầm cửa lại, chị giúp việc hớn hở chạy ra chào chúng nó:
    .
    - Cô chủ và cậu chủ đã về rồi à! Có đói bụng không tui nấu đồ cho mà ăn!
    .
    - Tôi không đói! – Thái nói lớn cố ý cho nó nghe rồi cũng bỏ về phòng
    .
    - Ơ hay hai cái đứa ni, tụi bây sinh giờ mô ngày mô mà khắc nhau rứa hè? Tui mệt lắm rồi đỏ! - chị osin thở dài rồi ngúng ngoảy vào trong bếp
    .
    Ngồi trong phòng nó bắt đầu lôi ra ba hộp quà mà Hải Phi đã tặng, bây giờ nó mới hiểu vì sao anh ta lại tặng nó những thứ đó, chẳng lẽ anh ta giỏi đến mức có thể biết được đến khi nào thì nó không còn ghét anh ta nữa sao, nó vừa nói một mình như thế vừa mở tất cả ra, để mũ, váy và giày gần nhau thì trông chúng cực kì hợp tông, nó ngồi thở dài một lát rồi cũng lôi hết vào phòng tắm để thay.
    .
    Nó đứng trước gương và há mồm ngạc nhiên….nếu thêm chút phấn son chắc nó sẽ không nhận ra chính mình mất.
    .
    Nhìn lên đồng hồ, đã 5h50, nó rón rén đóng cửa phòng bước ra….Thái vẫn ở trong phòng cậu ấy….nó vừa nhìn vừa bước xuống cầu thang, chị osin cũng không thấy trong bếp, chắc là đi tắm, nó một tay xách đôi giày cao gót một tay mở cửa chính, nó thực hiện mọi thứ nhẹ nhàng đến mức có thể.
    .
    - Cô chủ, cô chủ đi mô mà diện đẹp rứa??? - tiếng chị osin oang oang khiến nó hãi hùng, không còn cách nào khác, nếu để Thái trông thấy nó với bộ dạng này chắc nó độn thổ vì xấu hổ mất, thế là ba chân bốn cẳng nó phóng ào ra cửa không quên nói với lại:
    .
    - Tôi đi sinh nhật, chị đừng để cơm cho tôi!
    .
    - Ơ …cô chủ…cô chủ! - chị giúp việc ngơ ngác
    .
    Nhà văn hóa ở gần nhà Thái, chỉ cách có mấy bước chân…nó vừa chạy vừa lấy tay che mặt, nó không đi được giày cao gót nên đành chạy bộ bằng chân, với bộ dạng nó thế này chắc ai cũng cảm thấy kì lạ, nó không hiểu tại sao mình phải làm như thế nữa???? lúc chiều nó cũng đã gọi điện thoại xin phép bác Nhu cho tối nay đi dự tiệc sinh nhật bạn nên cũng khỏi lo chuyện bị la, nhưng nó vẫn cảm thấy có lỗi với Thái và Bảo.
    .
    Nó lạch bà lạch bạch chạy đến nhà văn hóa, ngẩng cổ nhìn xem Hải Phi đang ở đâu nhưng vẫn không thấy, nó bắt đầu nghĩ có khi nào lại bị chơi xỏ ,nếu như thế thật thì nó đúng là một đứa ngu nhất trần đời.
    .
    - Em trông ngộ thật đó! - Tiếng Hải Phi khiến nó hoàng hồn
    .
    - Anh … sao như ma thế??? – nó cằn nhằn
    .
    - Chẳng ai như em cả, mặc váy mà đi chân, còn giày thì lại cầm trên tay, tôi bắt đầu thấy ngại khi phải dẫn em theo rồi đó!
    .
    - Anh thôi đi! Nếu không tôi về! đỡ khổ! – nó nổi khùng quay lưng bỏ về
    .
    - Đùa thôi! Lên xe đi! - Hải Phi bật cười rồi kéo tay nó dẫn đi
    .
    - Nhưng tại sao tôi phải đi cùng anh chứ??? – nó bắt đầu khó chịu
    .
    - Hôm nay ai cũng phải dẫn người yêu theo, tôi không có nên mới lôi em đi thôi! – Phi nhún vai
    .
    - Buông tay ra, tôi là học sinh cấp 3, không phải là sinh viên, tôi cũng không phải là người yêu hay bạn bè gì với anh hết, đừng có biến tôi thành trò cười! – nó dừng lại hất tay mình ra khỏi tay Phi
    .
    - Thì chúng ta chỉ giả vờ thôi, em cũng nên trả ơn tôi đã băng bó giúp em cái chân chứ? - Hải Phi cầm tay nó lại và tiếp tục dẫn đi
    .
    - Anh là hạng người gì thế? Có ai nhờ anh băng bó giúp tôi đâu, tự anh muốn làm cả đấy chứ! – nó nhìn Phi với vẻ khó hiểu
    .
    - Ok ok! Coi như tôi nhờ em, vì tôi không có người yêu nên mới khổ thế này đấy, đi nhanh kẻo vào tiệc bây giờ!
    .
    Nó nhắm mắt thở dài một cái, cứ coi như là giúp người trong cơn hoạn nạn . Dù đã đối xử hơi tàn nhẫn với bạn thân của nó nhưng không hiểu sao nó cảm thấy Hải Phi không phải là người xấu, đôi lúc nó không đủ niềm tin vào cảm giác của mình nữa.
    .
    Hải Phi dẫn nó đến một buổi đại nhạc tiệc lớn trong khuôn viên nhạc viện thành phố, mọi thứ được trang trí rất lung linh và bắt mắt, một sân khấu hoành tráng như sàn diễn chuyên nghiệp nằm ngay chính giữa, xung quanh là những chiếc bàn tròn với những cái ghê được bài trí bằng một tấm vải trắng muốt đính một chiếc nơ đỏ xinh xinh, trông tất cả đều rất dễ thương.
    .
    Khi nó gặp Hải Phi với tâm trạng không mấy thoải mái thì không kịp để ý hôm nay anh ta ăn mặt cực kì lịch lãm, khác hẳn với ngày thường…một bộ veston màu đen bên ngoài một chiếc áo sơ mi trắng kiểu lạ …trông chẳng khác nào một người mẫu thứ thiệt, thực sự ra anh ta không đến nỗi tệ nhưng vì ác cảm ban đầu nên nó không nhận thấy được vẻ đẹp của Hải Phi mà thôi.
    .
    Sau khi đi cất xe, Hải phi dẫn nó vào trong.
    .
    - Này! Em tính đi chân đất và cầm giày như thế vào trong đó à? - Hải Phi nhìn xuống cái chân trần của nó
    .
    - Ơ …quên mất! – nó bối rối cho giày xuống nền rồi đưa chân xỏ vào, nhưng đây là giày cao gót, không phải sandan nó đi ngày thường nên phải dùng tay hổ trợ với xỏ vào được, nó đành phải cúi xuống nhưng chiếc váy ngắn thực sự bất tiện cho việc này.
    .
    - Đứng yên đó! - Hải Phi ra lệnh.
    .
    Nó đứng như trời trồng khi nhìn thấy Hải Phi khuỵu xuống dưới chân nó.
    .
    - Đưa một chân đây!
    .
    - Ơ …
    .
    Nó làm theo, Hải Phi cầm chân nó rồi nhẹ nhàng đưa giày vào, tất cả mọi người xung quanh đều đứng lại nhìn với ánh mắt ngưỡng mộ….nó như công chúa lọ lem, một lọ lem thời đại mới.
    .
    - Xong rồi! đưa chân kia đây!
    .
    - Anh …họ đang nhìn kìa! – nó vừa dùng tay che mặt vừa cúi xuống nhăn nhăn
    .
    - Đưa đây!
    .
    Nó làm theo như rô bốt, thế là đôi giày đã nâng nó lên được một khúc….
    .
    - Đi thôi! - Hải Phi cầm tay nó lôi đi, những ánh mắt xung quanh vẫn thôi không tha cho nó.
    .
    Có khá nhiều cô sinh viên xinh đẹp nhìn nó với ánh mắt hình viên đạn, nó thực sự không hiểu vì sao lại như thế, cuộc hành trình của nó trong tay của Hải Phi là một tâm điểm của buổi tiệc này.
    .
    - Tại sao ai cũng nhìn tôi vậy? Chẳng lẽ họ biết tôi không phải là sinh viên? – nó lo lắng hỏi Hải Phi
    .
    - Không phải thế!
    .
    - Nhưng …
    .
    - Cứ im lặng và đi theo tôi!
    .
    Hòa mình vào buổi tiệc, nó và anh chàng ngồi ở bàn giữa, xung quanh toàn là những gương mặt lạ hoắc nhìn nó săm soi
    .
    - Hải Phi, đây là ai thế, sao tôi chưa thấy cậu giới thiệu lần nào cả??? - một anh cất tiếng hỏi
    .
    - Tất nhiên là cậu không biết rồi! Bạn gái chính thức của tôi!- anh chàng cười
    .
    - Em nào mà lọt được vào mắt xanh của hoàng tử nhạc viện thế? - một giọng nữ cất lên đầy vẻ mỉa mai
    .
    - Này bạn! Ăn nói xin lịch sự một chút, đừng có dùng đại từ “em” để gọi tôi! – nó bực mình “chọi” lại, nó dị ứng với những cách xưng hô khiếm nhã như thế.
    .
    - Oh! Cô em này cá tính thật! – anh chàng lúc nãy trầm trồ còn cô sinh viên kia đắng họng không nói được gì.
    .
    Nó nhìn anh sinh viên với vẻ mặt không vui.
    .
    - Oh oh, xin lỗi, không phải là cô em! Anh sorry! – anh chàng hoảng hốt
    .
    Nó bực mình ngồi vòng tay nhìn sang một phía khác, Hải Phi không nói gì, nhìn nó vởi vẻ hài lòng.
    .
    Buổi tiệc bắt đầu, tiếng nhạc inh ỏi nổi lên khiến nó cảm thấy nhức đầu, những bài hát quen thuộc của giới trẻ được những giọng ca tài năng của nhạc viện thể hiện, nó thích thú lắng nghe nhưng vẫn nghe tiếng xì xầm xung quanh.
    .
    “ Con nhỏ đó là ai thế? bạn gái mới của Hải Phi à? Nhìn lạ hoắc, hình như không phải trường mình? Trông cũng xinh đấy nhỉ? Nhìn thú vị đấy chứ! Lọt vào mắt hoàng tử thì tất nhiên không phải tầm thường rồi! …v.v…”
    .
    Nó lấy tay lôi lôi áo Hải Phi:
    .
    - Sao tôi thấy người khác cứ nhìn mình hoài à, sao anh bảo anh không có bạn gái, hay là nhiều quá nên không biết chọn ai mới lôi tôi ra hả?
    .
    - Nghĩ sao cũng được! - Hải Phi cầm lấy tay hắn rồi nắm chặt, mắt hướng lên sân khấu.
    .
    - Ê! Làm cái gì thế? thả tay ra coi! – nó giật giật.
    .
    - Làm thế này mới khiến họ tin được chứ? ngồi yên đi!
    .
    Nó không chịu, giật cho bằng được tay mình ra khỏi tay anh ta.
    .
    Tiếng người dẫn chương trình oang oang:
    .
    - Hôm nay chúng ta sẽ được thưởng thức một tiết mục đặc biệt đến từ sinh viên Hoàng Hải Phi với biệt danh “hoàng tử nhạc viện” cùng bài hát “Vì yêu”.
    .
    Tiếng vỗ tay cùng tiếng la hét ầm ầm khiến nó ngạc nhiên, ánh đèn sân khấu chiếu thẳng vào bàn của nó, Hải Phi bình thản đứng dậy, nhìn nó cười rồi bước lên sân khấu…nó cứ tròn mắt nhìn theo….nó không ngờ anh ta lại là người nổi tiếng như thế!
    .
    - Hôm nay tôi muốn trình bày bài hát này để gửi đến em, với một lời xin lỗi chân thành cho tất cả những gì đã xảy ra, tôi muốn bắt đầu với em một cách thực sự và nghiêm túc……
    .
    Đó là những gì mà Hải Phi đã nói…nhìn thẳng nó mà nói….nó không nghĩ được gì….người cứ như trên mây…tiếng la hét vỗ tay xung quanh cũng không khiến nó bình tĩnh trở lại được…….lần thứ hai trong cuộc đời…nó được nhận một lời tỏ tình “trực tiếp”.
    .
    Anh ta hát rất tuyệt vời, đúng là sinh viên nhạc viện có khác….nhưng nó không nghe được gì cả…trong mắt nó chỉ còn là ánh nhìn của Hải Phi, một cái nhìn khiến nó rơi vào tình trạng “mất tinh thần”!
    .
    Bỗng nhiên anh chàng đưa một tay ra giống như đang chờ đợi nó tiến lên sân khấu…nó thẫn thờ không hiểu liền lấy tay chỉ vào mặt mình với ý hỏi là “đang ám chỉ nó hả”, những người ngồi xung quanh thấy nó còn thẹn thùng liền chạy đến lôi nó đứng dậy và đẩy lên sân khấu khiến nó bối rối vô cùng.
    .
    Nó dần dần tiến lại gần sân khấu_nơi Hải Phi đang đứng , chỉ còn một chút nữa thôi…nó sẽ chạm bàn tay đó.
    .
    - Cẩn thận!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
    Chap 14: Những tai nạn bất ngờ
    .
    Đó là những gì nó nghe được sau khi bị ngã lăn ra nền,Hải Phi đang ôm nó,không khí náo loạn cả lên, một trong những chiếc đèn sân khấu bài trí hai bên đã rơi xuống trúng ngay chỗ nó đứng và Hải Phi đã kịp thời nhảy xuống bảo vệ cho nó, cũng may cả hai đều không bị gì , nó hoảng sợ nhìn gương mặt Hải Phi….
    .
    - Có sao không? Có bị gì không? - tiếng những người xung quanh
    .
    Hải Phi được mọi người đỡ dậy, tay vẫn nắm chặt tay nó, hình như anh ta đã bị thương ở tay trong lúc đỡ cho nó….
    .
    - Anh không sao chứ? – nó chạy đến bên Hải Phi mặt toát đầy mồ hôi.
    .
    - Không sao! Em có bị thương không?
    .
    - Không! Đưa tay tôi coi! – nó cầm lấy cánh tay của Hải Phi rồi xăn ống tay áo lên, một vết trầy khá dài, máu đã bắt đầu rỉ ra…..
    .
    - Đưa cậu ta vào phòng y tế! - tiếng của một thầy giáo cất lên
    .
    Nó cùng Hải Phi vào phòng y tế, vết thương không phải nặng nên cũng khiến mọi người yên tâm, dù chưa từng một lần băng bó vết thương nhưng nó vẫn lấy thuốc, bông băng rửa vết thương và băng bó cho anh ta, mọi người tản ra hết ngoài kia để xem xét tình hình dàn đèn, chỉ còn lại nó và Hải Phi trong phòng y tế.
    .
    - Á…. - Hải Phi nhăn mặt, có lẽ nó hơi mạnh tay.
    .
    - Xin lỗi! – nó nhắm mắt tỏ vẻ trách móc bản thân – tôi sẽ nhẹ tay hơn!
    .
    - Em không làm y tá được rồi, kiểu này chỉ có hại bệnh nhân thôi! - Hải Phi trêu
    .
    Nó không để ý đến lời trêu chọc đó nữa mà chỉ chăm chăm nhìn vào vết thương trên cánh tay của Hải Phi, nếu không có anh ta chắc nó sẽ….nó không dám nghĩ tiếp, mọi việc xảy ra thật quá sức tưởng tượng
    Sau một hồi vật vã cuối cùng nó cũng hoàn thành mặc dù đường băng không được đẹp lắm nhưng cũng là cả tấm lòng của nó.
    .
    - Cũng không đến nỗi tệ! - Hải Phi nhìn vào cánh tay
    .
    - ….
    - Sao em im lặng thế! đến giờ vẫn còn sợ hả? trời đất! – anh chàng tỏ vẻ ngạc nhiên
    .
    - ….
    .
    - Có lẽ ông trời thấy thành ý của tôi chưa đủ nên không cho em cầm tay tôi lúc đó, đúng là cái gì cũng phải phụ thuộc vào ý trời! - Hải Phi nói như nghiệm ra, đầu lắc lắc
    .
    - …..
    .
    - Em tính cấm khẩu à? chẳng lẽ em đang trách tôi đã dẫn em đến đây để gặp phải tai họa này…tôi đã trả giá rồi này, em có bị cái gì đâu! - Hải Phi trách
    .
    Nó ôm chầm lấy Hải Phi, một hành động theo phản xạ, khiến Hải Phi bất ngờ
    .
    - Cảm ơn anh! nếu không có anh chắc tôi không còn ngồi ở đây mất! – nó thút thít
    .
    - Em không trách tôi là được rồi! - Hải Phi mỉm cười
    .
    Nó chợt thấy mình đang thực hiện một hành động quá trớn liền thả ngay Hải Phi ra .
    .
    - Tối rồi! Làm sao mà về bây ?
    .
    - Thì tôi chở em về! có thế mà cũng hỏi! - Hải Phi cười
    .
    - Tay anh thế kia làm sao mà cầm lái?
    .
    - Thì tay kia, con người có hai tay làm gì? - Hải Phi vặn vẹo
    .
    - Nguy hiểm! – nó tỏ vẻ lo lắng
    .
    - Thế em thấy tôi nguy hiểm hơn hay mấy ông xe ôm nguy hiểm hơn?
    .
    - Chả liên quan gì đến nhau cả!
    .
    - Sao không? nếu tôi không đưa em về thì chỉ còn nhờ xe ôm thôi!
    .
    - ….
    .
    - Về chưa?
    .
    - Về!
    .
    Thế là hai người ra lấy xe, Hải Phi có vẻ vẫn còn đau tay, nó leo lên xe ngồi mà lòng nóng hơn lửa đốt .
    Chiếc xe từ từ lăn bánh.
    .
    Có lẽ vì đau tay nên Hải Phi lái xe chậm hơn, nó cũng chỉ mong thế thôi.
    .
    - Tới nhà tôi rồi!
    .
    - Oh la la, em cũng thuộc dạng tiểu thư sao? - Hải Phi nhìn căn biệt thự rồi thốt lên
    .
    - Không phải! đây là nhà họ hàng! – nó giải thích
    .
    - Thế sao? Thôi! Tôi về đây! Chúc em ngủ ngon, bắt đầu từ đây hãy mơ về tôi nhé! – anh ta nháy mắt rồi rồ ga chạy đi.
    .
    Nó cười, tiến đến cổng và bấm chuông, tiếng chị osin oang oang , cánh cổng mở ra, nó bước vào, đồng hồ điểm 9h tối, không phải là muộn.
    .
    - Bác Nhu đâu rồi chị? – nó nhìn chị osin đang cọ rửa bếp ga
    .
    - Bác đi ngủ rồi! hôm nay làm việc chắc mệt nên rứa!
    .
    - Thế à! À! Còn cơm không chị? – nó thấy đói
    .
    - Tui biết thế nào cô chủ cũng đói nên có để dành nơi á! Cô chủ lên thay đồ rồi xuống đây tui dọn cho mà ăn! Mà hôm nay sinh nhật ai mà cô chủ ăn mặc đẹp thế? - chị osin liến thoắng
    .
    - À …một người bạn thân…thôi tôi lên thay áo quần đây!
    .
    Lên lầu, nó nhìn sang phòng Thái, cửa vẫn đóng im ỉm, không biết cậu nhóc đã ngủ hay chưa. Nó dự định đến gõ cửa nhưng lại thôi, không nên gặp cậu ta lúc này.
    .
    Nó ngồi ăn cơm một mình, chị osin chốc chốc lại hỏi đủ thứ chuyện khiến nói trả lời đến mỏi miệng
    .
    - À! cậu chủ chưa ăn cơm! - chị osin như nhớ ra điều gì
    .
    - Hả? chưa ăn cơm?
    .
    - Cậu chủ không thích ăn cơm một mình, mấy hôm ni bà chủ bận việc công ty nhiều nên hay về trễ, thường ngày có cô chủ ngồi ăn cùng, hôm nay cô chủ cũng đi luôn nên cậu bỏ bữa.
    .
    - Thật là…
    .
    Nó bỏ chén cơm xuống bàn rồi chạy lên lầu gõ cửa phòng Thái cộp cộp.
    .
    Gõ đến đau tay mới thấy tiếng mở cửa, Thái nhìn nó vẻ mặt phờ phạc:
    .
    - Làm gì thế?
    .
    - Xuống ăn cơm! – nó nói rành mạch
    .
    - Tôi không rảnh để đùa lúc này! – Thái định đóng cửa lại
    .
    - Xuống ăn cơm với tôi, tôi không quen ăn một mình!
    .
    - Cậu đi tiệc tùng nó nê rồi sao còn về nhà ăn cơm nữa làm gì. – Thái giọng hờ hững
    .
    - Có xuống ăn không ? – nó chống hông
    .
    - Không! – Thái trả lời trống không rồi quay mặt vào trong
    .
    - Không ăn cũng phải ăn! – nó cầm tay Thái lôi ra ngoài khiến cậu nhóc không kịp phản ứng
    .
    Nó lôi tuột Thái xuống cầu thang dẫn đến bàn ăn rồi ấn Thái ngồi xuống trên ghế.
    .
    - Chị ơi cho Thái một chén cơm! – nó nhìn vào bếp gọi lớn
    .
    - Này! cậu khùng à? Đã nói là tôi không ăn! – Thái nhất quyết từ chối
    .
    - Tôi biết cậu chưa ăn tối, tôi cũng chưa ăn, suy ra chúng ta sẽ cùng ăn. Ok? – nó nhìn Thái
    .
    - Cậu đói thì tự đi mà ăn, tôi không…. – Chưa nói hết câu Thái đã bị nó nhét nguyên muỗng cơm vào miệng.
    .
    - Cậu bắt đầu nói nhiều hơn tôi rồi đấy! – nó cho muỗng cơm tiếp theo vào miệng nhai nhồm nhoàm trước cái mặt ngơ ngẩn của Thái.
    .
    - Cậu thật là…
    .
    Thế là cả hai đứa ăn cơm, nó ăn hai chén còn Thái ăn đến 3 chén .
    .
    - Nè! Không phải cậu không đói sao? – nó cười trêu nhìn Thái
    .
    - Không đói nhưng thấy cách cậu ăn cũng phải đói thôi! – Thái chống chế
    .
    - Oh oh! Tôi hiểu! ăn no rồi cũng hết giận tôi luôn chứ??
    .
    - Giận cái gì chứ? buồn cười! – Thái ra vẻ không biết gì cả
    .
    - Vậy là không giận tôi hả? thế thì tốt! – nó cười tít mắt chạy lại tủ lạnh lấy hai hộp sữa chua
    .
    - Nè! Ăn đi! – nó chìa một hộp cho Thái
    .
    - Làm gì nữa, cậu ăn không biết mỏi miệng à?
    .
    - Đừng nói kiểu đó, hôm nay vì cảm thấy có lỗi với cậu nên tôi sẽ cố gắng nín nhịn hết, buổi tối nếu ăn sữa chua sẽ rất tốt cho dạ dày! – nó “thuyết giảng”
    .
    - Tôi chưa nghe thấy chuyện đó bao giờ! – Thái nhún vai nhưng cũng cầm lấy hộp sữa.
    .
    Nó dùng tay mở nắp hộp sữa chua nhưng không biết thế nào vẫn chẳng lột được, thường ngày chỉ cần một lực nhẹ nó đã có thể mở ra rồi, nó bực mình lấy tay giựt một cái thật mạnh.
    .
    - Đưa đây! – Thái không chịu nỗi đành lên tiếng rồi lại gần nó lấy hộp sữa chua
    .
    Đúng lúc đó thì nguyên hộp sữa bay thẳng vào mặt Thái khiến cậu nhóc được dưỡng da một cách bất đắc dĩ.
    .
    - Ôi không! Xin lỗi! – nó thảng thốt
    .
    Thái không nói được gì đứng sững như trời trồng, nó cuốn quýt lấy khăn lau mặt cho cậu nhóc.
    .
    - Cậu yên tâm! Đây là sữa chua…ít ra nó có lợi cho da…. – nó vớt vát
    .
    - Để tôi lau, cậu lúc nào cũng chỉ biết gây rắc rối cho tôi thôi! – Thái tỏ vẻ giận dữ giựt lấy cái khăn trên tay nó, nền nhà đầy sữa chua, không biết cậu nhóc giựt cái kiểu gì mà khiến nó mất thăng bằng rồi ngã nhào xuống đất, tất nhiên Thái là người hứng đạn thay cho nó, mặt nó bây giờ cũng “hưởng” đầy sữa chua do chạm vào mặt Thái, thảm kịch lại tái diến!
    .
    - Trời ơi là trời! cô chủ và cậu chủ mần cái chi ri? Răng lại ngã chồm lên nhau như rứa? Tui đã nói là nam nữ thọ thọ bất thân rồi mà! khổ chưa tề! - Chị osin nhảy dựng lên rồi chạy lại đỡ nó dậy.
    .
    Thái với cái mặt đầy sữa chua đi thẳng vào phòng tắm…nó đứng nhìn lo lắng….một lúc sau nó thấy Thái bước ra rồi lên thẳng phòng, nó vội vã chạy theo níu níu vạt áo.
    .
    - Nè! Tha lỗi cho tôi đi mà!
    .
    - Không tha! – Thái giằn lại
    .
    - Đi mà! Tha lỗi cho tôi đi! Tôi có cố ý đâu! – nó nài nỉ
    .
    - Tôi không thích!
    .
    Thế là nó và Thái cứ người nói có kẻ nói không cho đến khi vào luôn trong phòng cậu nhóc.
    .
    - Cậu vào phòng tôi làm gì? – Thái nhìn nó
    .
    - Cậu nói là tha thứ cho tôi đi! – nó giật giật cái tay Thái
    .
    - Đi về phòng cho tôi ngủ! – Thái giật tay nó ra
    .
    - Trời ơi! cậu đẹp trai thế kia đừng có giận dai, xấu lắm!
    .
    - Tôi đẹp trai sẵn rồi! không cần cậu phải khen! – Thái “khẳng định”
    .
    - Đi mà! – nó vẫn nài nỉ
    .
    - Không là không!
    .
    - Nếu cậu không tha thứ cho tôi thì tôi sẽ ngồi đây không chịu về đâu! – nó ngồi cái bạch lên giường Thái vòng tay lại ra vẻ cương quyết.
    .
    - Kệ cậu! tôi đi ngủ! – Thái tỏ vẻ không quan tâm rồi nhảy lên giường nằm xuống.
    .
    - Ê! cậu nói thiệt à? ngồi dậy! ngồi dậy! Nói tha thứ cho tôi đi để tôi về! – nó bay lại lôi Thái ngồi dậy và lay lay .
    .
    - Trời ơi là trời! – Thái rên rỉ, không ngừng giật tay nó ra.
    .
    Hai đứa giằng co nhau như thế càng lúc càng mạnh hơn khiến cái giường rung lên, quả cầu bằng sắt trên đầu giường của Thái dần dần rời khỏi vị trí và lăn xuống gầm giường kêu một cái “cốp” rõ to.
    .
    Nó tá hỏa bay ra khỏi giường chui thẳng xuống gầm giường tìm kiếm, Thái ngồi trên giường chồm người nhìn xuống:
    .
    - Cầu làm cái gì nữa thế? Chui ra mau!
    .
    - Tôi đang tìm nó! cậu ngồi yên đi! - tiếng nó vọng lên
    .
    - Thấy chưa?
    .
    - Chưa! dưới này tối quá!
    .
    - Khổ quá! Không thấy thì chui ra đi! Sáng mai tôi lấy cũng được! – Thái nhăn mặt
    .
    - Không được! …Ui da! – có lẽ nó vừa đụng đầu vào thành giường
    .
    - Cậu cứng đầu nó vừa vừa thôi! – Thái la lớn
    .
    - A! hình như thấy rồi! – nó reo lên
    .
    Thái ngồi trên giường chúc đầu xuống gầm giường nhìn nó, nó từ từ bò ra , vừa bò vừa reo “có rồi” “có rồi”.
    .
    Nhưng ngay lúc nó ló đầu ra khỏi giường và ngẩng mặt lên thì….
    Chap 15: Gia sư
    Tất cả như đứng yên, cả nó và Thái như bất động, một cái kiss không ngờ đến….
    .
    Quay lại thời gian.
    .
    Lúc nó bò ra thì Thái vẫn trong tư thế ngồi trên giường và cúi đầu xuống nhìn nó, và vì nó bò ra với một tốc độ quá nhanh rồi đột ngột nhìn lên nên….
    .
    Sau 5 giây bất động nó bối rối đứng dậy rồi chạy nhanh về phòng, mặt mũi đỏ lừ tay vẫn còn đặt trên môi .
    Thái cứng đờ nhìn theo nó, đúng là những điều không thể ngờ tới trong cuộc đời sẽ luôn xuất hiện trong nhưng khoảnh khắc cũng không ngờ tới nốt!
    .
    Nó về phòng khóa cửa lại rồi nằm úp mặt trên giường, suốt đêm đó nó không ngủ được , cũng đúng thôi, àm sao mà ngủ được sau một đống những chuyện như thế.
    .
    Sáng mai ngồi trên bàn ăn, cả nó và Thái đều không dám nhìn mặt nhau lấy một lần, bác gái lấy làm lạ liền hỏi:
    .
    - Hai đứa có chuyện gì à?
    .
    - ….
    .
    - Sao không nói gì cả thế?
    .
    - ….
    .
    - Ơ hai cái đứa này???
    .
    - Dạ….thưa bác cho con lên thay áo quần! – nó cứ nghĩ đến chuyện tối qua và cảm thấy xấu hổ đành bỏ chén cơm xuống rồi chạy lên lầu.
    .
    - Nhưng cháu đã ăn được cái gì đâu? – bác gái hỏi với theo
    .
    - Con cũng nó rồi! – Thái cũng đứng dậy rồi bước thẳng lên lầu
    .
    - Chúng nó bị cái gì vậy nhỉ??? – Bác gái nhìn theo thắc mắc
    .
    Lúc thả nó ở cổng trường, Thái thu hết can đảm nói với nó:
    .
    - Chuyện hôm qua…tôi quên hết rồi!
    .
    Xong cậu nhóc phóng xe đi thẳng, còn bối rối thế kia mà dám nói quên hết rồi, nó thở dài rồi bước vào, càng ngày nó và Thái càng đi một xa….
    .
    Vào lớp nó thấy Tuyết đã ngồi ở đó, nó mừng rơn chạy đến:
    .
    - Cậu đi học lại rồi đấy à? Cậu làm mình lo lắng quá!
    .
    - Cám ơn! - Tuyết có vẻ bất cần.
    .
    - Cậu…thái độ sao kì cục thế? – nó bắt đầu thấy khó chịu
    .
    - Tôi là vậy đó! - Tuyết bỏ ra ngoài.
    .
    Nó thật sự thấy lạ lẫm, Tuyết thay đổi rồi, không còn như trước nữa, nhưng tại sao lại thế cơ chứ?
    Đang nghĩ mông lung bỗng nó nghe tiếng Bảo:
    .
    - Cậu tới rồi à? – kèm theo một nụ cười tươi
    .
    - ừ … - nó há hốc mồm ngạc nhiên, nó cứ tưởng Bảo sẽ giận nó chuyện hôm qua mà không thèm nói chuyện nữa chứ.
    .
    - Sao? thấy lạ hả? từ nay mình sẽ không như trước nữa đâu! - Bảo nháy mắt với nó càng khiến tâm trí nó đảo lộn
    .
    Mấy ngày nay lớp nào lớp nấy tất bật chuẩn bị cho cuộc thi Thiên Vương sắp được diễn ra, lớp nó cũng không ngoại lệ, ngày nào nó cũng bị hành hạ tra tấn với đủ loại váy áo do những bạn nữ trong lớp đem đến, Bảo cũng vậy, tụi nó như những con “ma - nơ - canh” sống vật lộn với đóng quần áo giày dép, cuối cùng thì nó cũng chọn ra được cho mình một bộ cánh thích hợp, đó là một chiếc váy xếp ly màu hồng nhạt và một đôi giày cũng màu hồng nốt…Bảo sẽ diện một bộ đồ màu trắng sữa trông nam tính cực kì , lớp nó với tham vọng độc bá vương miện năm nay nên đầu tư cho chúng nó vô cùng hoành tráng, nghe đâu cuộc thi sẽ gồm có 3 phần: trang phục tự chọn, năng khiếu và ứng xử. Ngôi vị Nữ Vương và Nam Vương năm ngoái đã thuộc về Hoàng Mỹ và Lê Thái, nó cũng không nghĩ rằng mình sẽ giành được vương miệng, chỉ mong đừng có bị “bể dĩa” là được!
    .
    Nó và Tuyết cũng không nói chuyện với nhau nữa, không phải do nó mà là do Tuyết không thích nói thôi, nó cũng cảm thấy hơi buồn nhưng cũng chẳng muốn níu kéo gì nữa.
    .
    - Các em! chỉ còn vài ngày nữa là cuộc thi diễn ra, phần trang phục và câu hỏi ứng xử thầy đã lo xong rồi, còn phần năng khiếu thì tính sao đây nhỉ?
    .
    - ừ…tính sao đây! - cả lớp xôn xao
    .
    - Cứ để hai bạn ấy quyết định thầy ạ, chuyện này lớp không ép được mấy bạn ấy đâu! – cô lớp phó văn thể lên tiếng
    .
    - Thế cũng được, các em chịu khó tập luyện tí xíu, hy sinh một chút vì lớp nhé! – Thầy chủ nhiệm động viên tụi nó
    .
    - Hơ ….biết làm cái gì đây? – nó thở dài lo lắng
    .
    Về đến nhà nó cứ bức rức về chuyện thi cử, thời gian không còn nhiều nữa, nó không biết mình phải làm gì.
    .
    Thái và nó đã “bình thường hóa quan hệ” sau nhiều ngày không nói với nhau một câu.
    .
    - Hơ! Sao mặt cậu trông thảm thế?
    .
    - Không có gì hết! - mặt nó thảm sầu
    .
    - Không có gì mà mặt mày ủ dột thế kia à?
    .
    - Không ..có…chi…hết! – nó nói không ra hơi
    .
    - Có nói hay không? – Thái nói lớn
    .
    - Thì đây…- nó chìa bài kiểm tra Lý 15p ra trước mặt Thái với khuôn mặt nhăn nhó đến tội.
    .
    - 5 điểm thôi à? Hèn gì! – Thái chắp miệng
    .
    - Đừng có chọc tức tôi nữa, đang buồn thúi ruột đây nè! – nó thút thít
    .
    - Ai chọc tức gì đâu, mà cậu học lớp khối D thì mấy môn tự nhiên không giỏi cũng đúng thôi! – Thái bắt đầu ra vẻ an ủi
    .
    - Không phải thế, Toán Hóa Sinh tôi học không đến nỗi nào nhưng không hiểu sao chỉ có môn này là khiến tôi khổ sở! – nó la lên phản bác
    .
    - Chậc! – Thái tỏ vẻ đã hiểu ra
    .
    - Làm sao bây giờ? Mai là kiểm tra 1 tiết rồi! Đời tôi chưa bao giờ phải chịu điểm dưới 7, tôi không muốn! – nó ra vẻ tức tối và lo lắng
    .
    - Để coi! – Thái nhìn mặt nó
    .
    - Làm gì mà nhìn tôi chằm chằm thế? – nó nghiêng người.
    .
    - Có muốn tôi bổ túc văn hóa không? – Thái cười “ngạo mạn”
    .
    - Hơ ? Bổ túc ư? Không cần! – nó tự ái
    .
    - Được thôi! cứ để cái sĩ diện to đùng của cậu giúp cậu kiếm thêm một con 5 nữa! – Thái vòng tay bước lên lầu
    .
    - Này! đứng lại! – nó bắt đầu “ thông ra”
    .
    - Sao? Nghĩ lại rồi chứ gì? – Thái cười trêu chọc
    .
    - ừ…! – nó bấm bụng chấp nhận cái gọi là bổ túc của Thái, dù gì sự thật là nó học Lý không tốt còn Thái lại là “supper lý” ( lớp A1 mà)
    .
    Thế là nó và Thái trở thành thầy trò +_+
    .
    - Trời ơi! cậu dùng sai công thức rồi! không phải cái này! – Thái gõ cây thước xuống bàn cẳn nhằn
    .
    - Biết rồi! Từ từ tôi sửa!
    .
    - Không phải kết quả này! cậu làm sai rồi! từ nãy đến giờ chỉ có 4 bài mà cậu làm sai đến hai bài!
    .
    - Nè nè! Nhìn lại đi! cậu đưa cho tôi bài tập của chương trình nâng cao mà, tôi làm được như vậy là tốt lắm rồi đó!
    .
    - Chương trình nâng cao với cơ bản có khác gì nhau mấy đâu!
    .
    - Hơ …có thế nữa!
    .
    - Làm tiếp bài này đi! Phải như thế này thế này.
    .
    10 phút sau…
    .
    - Trời ơi! Sao cậu lại làm như thế này chứ? Tôi bó tay với cậu luôn! thật là – Thái nhăn mặt thất vọng.
    .
    Nó ngước lên nhìn Thái với ánh mắt giận dữ rồi vùng dậy chạy ra ngoài sân, có lẽ chưa bao giờ nó phải chịu lép mình như thế, Thái hình như đã hiểu mọi chuyện và cảm thấy hơi có lỗi nên cũng chạy ra.
    .
    Nó tiến tới cái xích đu cổ tích rồi ngồi thẫn thờ trên đó hai tay níu lấy hai thanh sắt hai bên, dùng chân đung đưa, gió đêm không lạnh thổi vào khiến tóc nó bay bay, nó vẫn cảm thấy khó chịu trong lòng.
    .
    Thái tiến lại bên cạnh nó nhưng không nói năng gì…một đứa đứng một đứa ngồi cứ thế nhìn lên bầu trời, màn đêm trùm lên trước mắt nó một không gian tối nhưng không phải là tối đen mà vẫn phảng phất những ánh sáng nhỏ lấp lánh của những cây đèn giữa sân và ánh trăng khuyết trên cao…nó nhìn mà không chớp mắt…nhà Thái quả thật rất đẹp, một không gian như thần thoại, tự nhiên đến kì lạ, nó cứ đung đưa chiếc xích đu cổ tích với một tâm trạng nhẹ nhàng, gió đêm như thổi hết những giận dỗi tủi hờn của nó…..
    .
    - Cậu đã thôi giận tôi chưa? – Thái hỏi nó, mắt vẫn nhìn lên trời.
    .
    - Tôi không giận cậu, tôi giận mình thôi! – nó nói một cách trầm tĩnh
    .
    - Tôi cũng nghĩ thế, cậu không có lí do gì để giận tôi cả! – Thái mỉm cười rồi ngồi bên cạnh nó ( có lẽ mỏi chân quá +_+)
    .
    - Tôi đi vào đây! Chị giúp việc mà thấy lại mệt! – nó đứng dậy
    .
    - Ngồi xuống! Chị giúp việc chứ có phải là mẹ đâu mà cậu phải sợ quá đến thế! – Thái cầm tay nó kéo lại
    .
    Nó đành ngồi xuống, Thái vẫn không buông tay nó ra, nó cũng không để ý mà lặng đi nhìn bóng đêm….
    ……………
    .
    Mở mắt dậy nó đã thấy mình nằm trên giường … nó chợt nhướng mắt nghi vấn nhưng rồi lại nhắm mắt ngủ tiếp……
    .
    Mới sáng sớm nó đã nhận được tin nhắn của Hải Phi hẹn ra chơi gặp nhau ở cổng sau của trường…nó thắc mắc tại sao cứ phải là ra chơi và phải là cổng sau…anh ta không còn giờ nào địa điểm nào phù hợp hơn nữa sao???
    .
    Tới lớp.
    .
    Bảo đem tới chỗ ngồi của nó một hộp quà nhỏ tí nhưng nhìn rất bắt mắt, nó hỏi là gì thì Bảo không trả lời, lúc đó cũng có Tuyế, hai đứa nhìn hộp quà với những dấu hỏi to oạch, nó mở ra, một chiếc móc di động với hình trái tim nhỏ đính đầy kim cương ( tất nhiên là giả) lung linh…nó cầm lên nhìn với ánh mắt vui tươi kì lạ, nó thích những thứ lấp lánh như thế, trong hộp quà nhỏ cũng có thêm một tấm thiệp xinh xinh.”Tặng Lam! Hãy nhìn nó như thấy được trái tim của mình”….chợt nó khựng lại….trong đầu nó xuất hiện những suy nghĩ và cảm xúc khác nhau……
    .
    Tuyết bỏ ra ngoài, nó cũng không để ý, món quà của Bảo như một lời nhắc nhở cho tình cảm của nó, nó muốn khẳng định một điều, nó có thích Bảo thật sự hay chỉ là rung động nhẹ, nhât thời….nó đi tìm câu trả lời….
    .
    Nó vừa trải qua tiết kiểm tra Lý 1 tiết, mọi thứ thật tuyệt vời, công lao bị “đày đọa và chèn ép” tối hôm qua giờ đã được bù đắp xứng đáng, nó làm hết với một tâm lý thoải mái. Kì lạ một chỗ là toàn bộ những bài tập trong đề đều tương tự những dạng mà Thái đã dạy cho nó…đúng là học thầy không tày học bạn.
    Nó hớn hở chạy đi tìm Lê Thái để cảm ơn, tâm trạng sung sướng khiến nó cứ lâng lâng cười toe toét….
    .
    Đến trước cửa lớp 12A1, nó nhìn vào trong xem có Thái hay không, một giọng nữ cất lên:
    .
    - Bạn tìm Thái à? cậu ấy hình như ở sân bóng rổ đó!
    .
    - Thế à? Mình cảm ơn! – nó quay lưng đi và thắc mắc tại sao bạn đó lại biết nó đến đây để tìm Thái.
    .
    Chợt nó nhớ đến cuộc hẹn với Hải Phi….nó đành phải chạy ra cổng sau, nó không còn ác cảm với hoàng tử nhạc viện nữa, nó coi Hải Phi như một người anh trai, nó thấy với cương vị là em gái sẽ thích hợp hơn với nó.
    .
    - Lam! - tiếng Hải Phi bên kia đường.
    .
    Nó chạy sang….
    .
    - Có chuyện gì mà anh gọi tôi thế?
    .
    - Không có gì cả, tự dưng thấy nhớ thôi! –Hải Phi cười
    .
    - Không đùa! Tôi đang bận lắm lắm đó! – nó nói giọng cằn nhằn nhưng miệng vẫn cười tươi
    .
    - Nghe nói trường em sắp có cuộc thi Thiên Vương chứ gì, em cũng tham gia phải không? - Hải Phi nhìn nó dò hỏi
    .
    - Ơ…sao anh biết hay thế???
    .
    - Xời! Dù gì cũng là cựu học sinh có cái gì mà tôi lại không biết chứ!
    .
    - Xạo hay thật đó? – nó thận trọng
    .
    - Tin hay không thì tùy em thôi! Mà em định thi năng khiếu là gì thế? chưa nghĩ ra phải không?
    .
    - Ơ … sao đến chuyện này cũng biết thế ? – nó ngạc nhiên
    .
    - Em không cần biết! muốn tôi giúp không?
    .
    - Giúp gì? – nó nhíu mày
    .
    - Thì cứ trả lời đi đã!
    .
    - Muốn hay không thì tùy anh thôi! – nó nhại giọng
    .
    - Ha ha …em bắt chước cũng giỏi lắm! Thôi được! nể tình em đã là trái tim tôi “tan chảy” tôi sẽ giúp em!
    .
    - Nói cái gì ghê thế? – nó nhăn mặt, Hải Phi nhìn thấy thế thì cười lấy tay xoa xoa đầu nó….
    .
    - Tối nay em lên mạng đi, tôi sẽ gởi những thứ cần thiết cho em! Bây giờ thì bye nhé! - Hải Phi vừa đội mũ bảo hiểm vừa nói rồi phóng xe đi thẳng
    .
    Nó nhìn theo…lần nào cũng thế….cũng bỏ đi sau khi để lại cho nó một đóng thắc mắc….nó lắc đầu rồi bước vào.
    Nhìn lên đồng hồ, vẫn còn 10 phút nữa mới vào học lại, nó lon ton ra sân bóng rổ tìm Lê Thái.
    Đúng là Lê Thái có ở đó…nhưng không phải một mình mà với một người nữa.
    Chap 16: Nỗi đau
    Đó là Bảo!
    .
    Nó tiến lại rồi núp sau bụi cây, cả hai người đều có vẻ mặt vô cùng đáng sợ.
    .
    - Cậu tìm tôi có việc gì? – Thái hỏi
    .
    - Có việc mới tìm chứ! cậu đừng lại gần Lam của tôi nữa! - Bảo nói với vẻ khó chịu
    .
    - Vì sao chứ?
    .
    - Đó là bạn gái của tôi!
    .
    - Tất cả đều do cậu tự dựng lên chứ tôi có thấy Lam đồng ý đâu?
    .
    - Nhưng cậu ấy cũng không từ chối!
    .
    - Đó là vì Lam muốn giữ thể diện cho cậu thôi!
    .
    - Tôi không quan tâm, cậu nghe nói cũng đã có người yêu rồi, vì thế đừng đụng chạm đến Lam nữa!
    .
    - Ai bảo cậu thế! mà nếu có thì cũng không quan trọng, giữa chuyện có người yêu với việc quen Lam chẳng liên quan gì đến nhau cả!
    .
    - Đồ tồi! Cậu muốn bắt cá hai tay sao?
    .
    - Tôi có nói yêu Lam khi nào đâu mà cậu bảo tôi bắt cá hai tay chứ? buồn cười.
    .
    - Đừng ngụy biện nữa, dù cậu có tình cảm với Lam hay không thì Quý Bảo này cũng không chấp nhận, Lam là bạn gái của tôi, và cậu không thể cướp đi khỏi tay tôi được! nếu không thì đừng trách! Quý Bảo này đã nói là làm!
    .
    - Cậu định dùng vũ lực với tôi sao? Tôi biết cậu quen với băng đảng nhưng nếu muốn giành giật theo cách đó thì không xứng tầm với tôi chút nào!
    .
    - Cậu….thôi được! cậu cứ chờ đó!
    .
    Thế là Bảo bỏ đi, Thái nhìn theo rồi bỏ hai tay vào túi quần đủng đỉnh trở về lớp, nó nhìn hai người con trai cũng được gọi là “khá quan trọng” với cuộc đời nó mà nó thấy đau lòng….một sự tủi hờn len lỏi trong trái tim, Thái không thích nó, cho dù chưa bao giờ nó nghe Thái bày tỏ tình cảm với mình nhưng tận sâu trong đáy lòng nó vẫn nghĩ rằng Thái có dành tình cảm cho nó nhưng bây giờ…..nó chợt cảm thấy mình thật ngốc nghếch khi đã nghĩ như thế….cậu ta đã có người mình thích…người đó không phải là nó…
    .
    Còn Bảo, sau cuộc nói chuyện với Thái vừa rồi nó chợt nhận ra một sự thật, nó không còn thích Bảo nữa, đúng hơn là chưa bao giờ nó thực sự thích Bảo, những tình cảm mà bấy lâu nay nó ngỡ rằng là tình yêu đều là sự ngộ nhận. Nó nghĩ rằng nên đi nói thẳng với Bảo sẽ tốt hơn….ít ra để lòng nó bớt ray rức khi lừa dối tình cảm của Bảo.
    Cuối cùng, không có tình yêu nào là dành cho nó cả…
    .
    Nó trở về lớp, nhìn thấy Bảo mỉm cười với mình mà lòng nặng trĩu, nó tiến lại chỗ ngồi lấy chiếc móc di động bỏ vào trong hộp quà rồi đóng lại, như thể nó đóng lại cái tình cảm nửa hư nửa thực đối với Bảo, cuối giờ nó sẽ trả lại….nó muốn kết thúc một cách thật nghiêm túc.
    .
    Tuyết lại nhìn sang, vẻ mặt cô bé như ánh lên một nụ cười, nó không nhìn thấy được điều đó!
    .
    Nó nghe điện thoại reo lên, là số của Thái, nó chạy ra cửa sổ rồi mới bật lên:
    .
    - A lô!
    .
    - Chiều nay tôi có việc bận nên không thể đưa cậu về nhà được, tôi đã nhờ chú tài xế lên đón cậu rồi!
    .
    - Nhưng đi bằng ô tô????
    - Yên tâm! Tôi đã dặn là chở cậu bằng xe máy, về một mình nhé! Chào!
    .
    Nó hạ tay xuống, không biết chuyện gì quan trọng khiến Thái phải bỏ lại nó….nhưng nó cũng không là gì của Thái cả….nó lăc đầu rồi về chỗ ngồi.
    .
    Đôi khi ngẫm nghĩ lại nó cũng thấy lạ … nó biết rằng Thái có bạn gái nhưng từ khi ở chung một nhà đến giờ nó thấy cậu nhóc hiếm khi ra ngoài….vậy thì thời gian đâu đi gặp bạn gái cơ chứ??? Nó suy nghĩ lung tung như thế rồi lại thôi…đó là chuyện của Thái, không phải chuyện của nó……..
    .
    Ra về.
    .
    Nó gọi Bảo ra ghế đá nói chuyện….cậu nhóc hơi khó hiểu nhưng cũng mỉm cười đi theo
    .
    - Có chuyện gì thế?
    .
    - Cậu thực sự thích mình chứ? – nó hỏi một cách cực kì thẳng thắn khiến Bảo ngạc nhiên
    .
    - Ừ! - cậu nhóc hơi bối rối
    .
    - Nhưng mình không thích cậu, đúng hơn là chỉ quý cậu thôi! – mặt nó lạnh tanh
    .
    - Cậu…cậu đang nói gì thế? - Bảo ngỡ ngàng
    .
    - Mình xin lỗi, nhưng mình không thể, mình không thể lừa dối bản thân được nữa, mình không thích cậu, đó là sự thật mà chính bản thân mình cũng muốn phủ nhận, nhưng… - nó nói một hơi rồi ngập ngừng, mắt đã cay cay.
    .
    - Đừng đùa chuyện này! Cậu không thể đối xử với mình như vậy được! - Bảo nhìn nó với ánh mắt trách cứ.
    .
    - Cậu đừng ép mình, đừng khiến mình khó chịu hơn nữa. Cậu quá tốt với mình nhưng thực sự mình không thể làm gì để đền đáp tấm lòng của cậu, hãy chấm dứt tất cả để mọi chuyện trở lại như binh thường! – nó nói mà họng nghẹn lại
    .
    - Mình không cam tâm! Không thể nhanh chóng đến mức này được! - Bảo mất bình tĩnh
    .
    - Mình không thể nói thêm gì được nữa! Trả lại cậu! Giữa chúng ta thật sự chỉ có thể là tình bạn mà thôi! – nó đặt hộp quà nhỏ vào tay Bảo rồi bỏ chạy, nó thật sự đã quá tàn nhẫn nhưng phải thế thì mới kết thúc được …nó khóc….những giọt nước mắt hối lỗi….nó có lỗi với Bảo rất nhiều.
    .
    Còn về phần Bảo, cậu nhóc vẫn ngồi trên ghế đá, hộp quà trên tay dưới ánh nắng hoàng hôn ánh lên những gam màu lung linh càng khiến đôi mắt của Bảo ướt hơn….hộp quà sau đó đã bị ném đi….ném bằng tất cả sự tức giận và đau khổ.
    .
    Nó thẫn thờ đi ra cổng, đôi mắt vẫn chưa khô.Bỗng nó nghe có tiếng người nói chuyện ở hành lang sau vườn, nó cũng định bước đi không để ý, nhưng giọng nói đó khiến nó dừng bước, nó tiến tới hành lang, sau bức tường vàng nó chứng kiến một cảnh tượng chưa bao giờ nó nghĩ rằng có thể xảy ra, nó bấu chặt vào thành tường, gương mặt biến sắc….lòng nó tưởng như tan vỡ…….
    .
    Nó nhìn thấy Tuyết và Thái đang ôm nhau.không thể không thể như thế được! Nó chạy đi thật nhanh….Tuyết là Kim sao? Nhưng tại sao Tuyết lại là Kim của Thái được chứ??? Tất cả là một mớ hỗn độn…..nó không hiểu và cũng không muốn hiểu….
    .
    Nó chạy ra cổng, ông tài xế đã chờ nó từ nãy đến giờ, nó bảo ông ấy về để nó đi một mình, quá bất ngờ cho tất cả….nó vừa chạy trên vỉa hè vừa khóc như mưa…nó lây điện thoại gọi cho Len
    .
    - A lô! Mày đang ở đâu đấy, lên trường đón tao về với! tao sắp không chịu nỗi nữa rồi!
    .
    - Mày đang nói cái gì thế??? đừng làm tao sợ!
    .
    - Lên ngay đi! – nó hét lớn rồi tắt máy
    .
    Len đến…cô bé nhìn thấy nó ngồi bệt trên vỉa hè, mặt bạc nhợt, đôi mắt mọng nước, chưa bao giờ Len thấy nó như vậy.
    .
    - Mày…mày sao thế???
    .
    - Tao …hu hu….tao đã sai rồi mày ơi! Hu hu
    .
    - Mày đang nói cái gì thế?
    .
    - Tao thích người ta… nhưng lại không đủ tự tin để khẳng định điều đó….tao còn quay lưng với người thích tao nữa….tại sao lại thế chứ??? Tao không hiểu…..
    .
    - Mày … thôi …từ từ rồi nói cho tao nghe cũng được….
    .
    Len nhìn nó xót xa, cô bé chở nó về nhà mình, nó không chịu về nhà Thái.
    .
    - Mày, tao muốn ở nhà mày một vài hôm được không? – nó buồn bã hỏi Len
    .
    - Ờ…cũng được….ba mẹ tao cũng không có ở nhà….nhưng tại sao???
    .
    - Tao không muốn gặp Thái….tao không muốn! – nó hét lên
    .
    - Ok ok! Mày cứ bình tĩnh!
    .
    Nó bước lên phòng Len như người mất hồn…cô bé nhìn theo nó rồi thở dài…chắc hẳn đó phải là một cú sốc lớn mới khiến nó đau khổ như vậy….
    .
    Nó nằm trên giường, trùm chăn lại….nước mắt vẫn tuôn ra…nó tự nhủ đây sẽ là lần cuối cùng trong đời này nó khóc vì những điều vô lý như thế.
    .
    Thái về nhà.
    - Con về rồi đó à? – bác Nhu từ trong bếp đi ra
    .
    - Vâng! Lam vẫn trên phòng hả mẹ?
    .
    - Không! Nó không nói với con sao?
    .
    - Sao là sao???
    .
    - Nó đến nhà bạn ở vài ngày, hồi chiều nó gọi điện cho mẹ nói vậy, nhưng sao nghe giọng nó giống như đang khóc ấy, hai đứa có chuyện gì nữa à???
    .
    - Dạ không! Con và cậu ấy không xảy ra chuyện gì cả! – Thái tỏ vẻ ngạc nhiên
    .
    - Cậu chủ ơi! Khi hồi tài xế về cũng nói là nhìn mặt cô chủ trông thảm lắm! - chị osin chen vào
    .
    - Sao lại thế nhỉ? – Thái lo lắng
    .
    Cậu nhóc lên phòng lấy điện thoại gọi liên tục cho nó nhưng không có tín hiệu, nó đã tắt máy……
    .
    Nó ngồi và kể lại cho Len nghe hết mọi chuyện, cô nhóc cứ há mồm nuốt từng lời nó kể, nói ra được hết trong lòng nó cũng cảm thấy nhẹ đi vài phần, Len không nói thêm gì, chỉ ôm nó, tình bạn bấy lâu giữa hai đứa đều như thế, luôn được san sẻ bằng những cái ôm, đôi khi không cần nói với nhau mà cũng hiểu được lòng nhau, nó ngủ trên giường với Len mắt vẫn ươn ướt, có lẽ nó đã thích Thái thực sự, nhưng điều đó bây giờ không còn quan trọng nữa, nó sẽ quên đi cái tình cảm không đáng có này….
    .
    Sáng tỉnh giấc tâm trạng nó đã khá lên chút ít, có lẽ tại chiều qua nó vừa chia tay Bảo vừa phải chứng kiến cảnh tượng đầy bất ngờ đó nên cảm xúc nó mới vỡ tan ra như thế, sau một đêm khóc sưng cả mắt nó đã lấy lại được tâm trạng, Len nấu mì cho nó ăn, con nhỏ là tiêu biểu cho thế hệ phụ nữ Việt Nam nên rất đảm đang trong việc nội trợ +_+
    .
    - Mày định ở nhà tao mấy ngày thế?
    .
    - Sao? Mày không thích tao ở với mày à?
    .
    - Không phải thế! nhưng sách vở đâu mày học, còn áo quần nữa chứ???
    .
    - ừ nhỉ! Tao quên mất chuyện này! để chiều tao qua nhà Thái lấy!
    .
    - Nhìn mày hình như đã bình tĩnh trở lại rồi nhỉ? Hôm qua mày làm tao khiếp vía!
    .
    - ừ….tao cũng không hiểu vì sao tao lại thế nữa! – nó lắc đầu
    .
    - Có mày tới ở cùng tao cũng đỡ buồn, ba mẹ tao đi công tác cả rồi! – Len rầu rỉ
    .
    - Tao đúng là cứu tinh cô đơn cho mày chứ gì? – nó cười, nó đang lấy lại sự cân bằng của cuộc sống.
    .
    - Con nhỏ này!
    .
    Len chỏ nó đến trường rồi đi học, nó học tốt hơn Len, nhưng không vì thế mà tình bạn giữa chúng nó kém sâu sắc, đó là con bạn thân nhất của nó, nó không cần có nhiều bạn, nó chỉ cần mình Len cũng đủ rồi.
    .
    Trước khi bước vào lớp, nó thu hết bình tĩnh để đối mặt với Bảo, nó sẽ cố gắng tự nhiên, dù sao nó cũng đủ mạnh mẽ để làm được điều đó.
    .
    Bảo không nhìn nó, sự thật đã nằm trong dự đoán của nó, vẫn còn may mắn chán so với việc Bảo trách nó là đồ vô tình, thà cứ im lặng để thời gian xóa nhòa tất cả.
    .
    Tuyết hôm nay hớn hở khác thường, nó nhìn và hiểu lý do của sự khác thường ấy, cô nhóc cười với nó bằng một câu xã giao:
    .
    - Chào cậu! hôm nay cậu đi sớm nhỉ?
    .
    - Ừ! –nó không cười nỗi, nó đã biết được Kim là ai, nhưng tại sao Tuyết lại có tên là Kim vẫn là một mối nghi vấn trong lòng nó, hay chăng Tuyết và Kim là hai người khác nhau, nó nhức đầu rồi không muốn nghĩ tiếp nữa, dù sao thì cũng thế cả thôi, nó tự nhủ sẽ không quan tâm đến Thái nữa.
    .
    Nó vùi đầu vào học để quên đi tất cả, cuộc thi Thiên Vương đã bị dời lại vào tuần sau mà lý do vì sao thì nó không biết và cũng không quan tâm, nó đã lựa lúc Thái không có nhà để về lấy đồ đạc, nó đã xin phép bác gái ở lại nhà Len đến tuần sau, chưa đủ bình tĩnh để gặp “hôn phu ảo” của mình.
    ……………
    Chap 17: Chạy trốn
    .
    Thế là đã này qua nó không chạm mặt Thái, sự thật là nó cố gắng né tránh đến mức có thế, điện thoại, tin nhắn nó đều từ chối, ngay cả giờ ra chơi nó cũng trốn biệt khỏi lớp để tránh việc Thái đến tìm, cuộc sống nó bây giờ như một sự trốn chạy.
    .
    Bảo cũng im lặng với nó từ đó đến giờ, nó cũng không mong gì hơn thế, bây giờ nó chỉ xin được trở lại như lúc đầu mà thôi.
    .
    TIết bốn giờ thầy chủ nhiệm.
    .
    - Dạ chào thầy! cho em gặp Viên Lam! - Tiếng Hải Phi ngoài cửa lớp khiến nó giật bắn mình.
    .
    - À Ừ! Viên Lam ra có người gặp kìa em!
    .
    - Vâng!
    .
    Nó tức tốc chạy ra kéo Hải Phi xuống cầu thang.
    .
    - Anh khùng sao? tới đây làm gì thế?
    .
    - Tôi đã bảo em lên mạng sao gần cả tuần liền không thấy tăm hơi gì thế???
    .
    - Trời đất ơi, sao không gọi vào di động cho tôi!
    .
    - Em mở máy ra xem có bao nhiêu cuộc gọi của tôi mà bị em từ chối, 100 cuộc là ít!
    .
    - Ơ! Sao lại thế được??? – nó cuốn quýt, sự thật là cứ ai gọi đến là nó đều dập máy trừ số của Len…trong ý thức của nó đó đều là cuộc gọi của Thái +_+
    .
    - Giờ sao?
    .
    - Thì … thì anh gửi bằng giấy cho tôi cũng được, mà sao cứ phải gởi cho tôi??? Cái gì mới được chứ??? – nó cáu
    .
    - Ok! hết tiết tôi sẽ đưa em đi! Tôi đợi dưới cổng! Chào! - Hải Phi bỏ đi thẳng
    .
    - Lại thế nữa rồi! – nó nổi tức chạy vào lớp
    .
    “Ái chà chà, anh nào mà đẹp trai dữ vậy ta? Lam thật có số đào hoa nhỉ? Nhìn tướng biết con nhà giàu liền hà….” Đó là những gì nó nghe được từ tiếng xì xào xung quanh của lũ bạn, nó thở dài ngán ngẩm.
    .
    Tan học nó bước ra cổng sau nhìn ngó xung quanh xem có Thái không để mà tránh, Thái không hay đi ở cổng này nên nó cũng an tâm.
    .
    Hải Phi đã chờ sẵn nó, khuôn mặt anh chàng vẫn tươi rói như bình thường vẫn thế, nó tiến lại mặt hầm hầm.
    .
    - Anh muốn hại tôi à? Sao lại lên tận lớp mà tìm tôi hả?
    .
    - Ô hay! hồi nãy nói rồi giờ còn nói lại nữa à? Em ngộ nghĩnh thật nhỉ? - Hải Phi tròn mắt
    .
    - Tôi thế đấy! – nó chống hông, bản tính bà chằn hồi cấp 1 lại hiện diện
    .
    - Đúng là dễ thương thật! - Hải Phi cười ha hả
    .
    - Anh … - chợt nó thấy Len đang đứng phía trước và nhìn nó chằm chằm, nó quên mất là Len sẽ đến đón mình, khuôn mặt nó biến sắc, con nhỏ mà thấy nó đứng cười nói với người yêu cũ của mình chắc sẽ…tự sát mất +_+
    .
    - Ơ! Em tới rồi à! – nó trố mắt nhìn khi thấy Hải Phi vẫy vẫy cái tay gọi Len.
    .
    - Thế này là thế nào????
    .
    - Chẳng là thế nào cả! - Hải Phi nhún vai.
    .
    Len cười tươi rói chạy lại, nó cứ tròn vo hai con mắt nhìn, sau một hồi phân giải cuối cùng nó cũng hiểu được, Len và Hải Phi đã thành….anh em kết nghĩa +_+, Len cũng biết Hải Phi thích nó và cũng chính cô nhóc là người cung cấp đầy đủ thông tin bao gồm tên họ, ngày sinh, nơi sinh, nơi ở, lớp, trường, sở thích sở đoản, tóm lại kĩ càng từng chi tiết, hèn gì nó luôn thắc mắc tại vì sao Hải Phi lại biết quá nhiều về nó như thế trong khi nó chẳng bao giờ nói với anh ta, thế là đã rõ.
    .
    - Mày thật là. Sao không nói sớm cho tao biết, tao cứ tưởng mày…
    .
    - Tưởng gì??? tưởng tao vẫn còn vương vấn mối tình cũ hả??? ai bảo là không, nhưng bây giờ tao thích làm em gái hơn, làm em gái thì chẳng bao giờ bị đá, mày khờ quá! – Len cười ha hả bá vai bá cổ Hải Phi.
    .
    - Con này! Bó tay với mày luôn! – nó cũng bật cười, con bạn nó đúng là đặc biệt.
    .
    Bỗng nó thấy Bảo đang tiến lại phía nó, nhìn sang bên kia đường lại là Thái , cả hai đang bước nhanh về phía nó, rõ ràng là thế! Nó hốt hoảng vỗ vai Hải Phi.
    .
    - Nhanh! chở tôi đi nhanh!
    .
    - Lại có chuyện gì nữa đây!
    .
    - Len! Cậu về trước nhé, mình phải đi, cậu hiểu vì sao rồi chứ???
    .
    - ừ ừ… cậu đi nhanh đi! – Len giục
    .
    Thế là nó leo lên xe Hải Phi rồi phóng vù đi, nó vừa đội mũ bảo hiểm vừa ngoái đầu lại, không hiểu sao nó lại nhìn thấy được ánh mắt đang rất giận dữ của Thái, ánh mắt như xuyên qua trái tim nó…
    .
    - Tâm trạng em đang không được bình thường, vì thế tôi sẽ đưa em đến một nơi!
    .
    - ???
    .
    - Cứ tới đó rồi sẽ biết!
    .
    Hải Phi chở nó đến …nhà ma +_+
    .
    Mặc dù nó đã đu rất chặt cái…cột điện nhưng Hải Phi vẫn lôi được nó vào trong….nó hét như bị đánh khiến anh chàng phải bịt miệng nó lại….nó vốn sợ ma +_+
    .
    - Anh muốn tôi đứt dây thần kinh mà chết hả?
    .
    - Phải dùng nỗi sợ để tiêu diệt nỗ sợ chứ? Chẳng phải em đang sợ sao? Nào , vào đây!
    .
    - Đang nói cái gì thế???
    .
    Thế là nó bị lôi tuột vào trong ngôi nhà ma, tiếng hét của nói gần như làm ngôi nhà có thể sụp đổ +_+
    .
    Sau 15 phút, lỗ tai của Hải Phi không chịu nỗi nên đành dẫn nó ra:
    .
    - Em không đau họng à? lỗ tai tôi sắp điếc rồi này!
    .
    - Ai bảo anh dẫn tôi vào đó làm gì! – nó thở dốc.
    .
    - Trời đất! hầu hạ em khổ quá đấy! - Hải Phi nhăn mặt
    .
    - Đây mà gọi là hầu hạ sao????
    .
    - Thôi! Tôi dẫn em đi ăn kem!
    .
    - Này này…
    .
    Hải Phi lại lôi nó đi.
    .
    Suốt buổi tối anh ta dẫn nó đi hết chỗ này đến chỗ khác, Hải Phi còn ham chơi hơn cả nó…bỗng nó nhớ đến cuộc đi chơi đầu tiên với Bảo…nó ham chơi đến mức Bảo phải lôi nó ra….nhưng giờ tất cả chỉ là quá khứ.
    .
    Nó mệt lả chạy ra ngồi ngoài bãi cỏ, Hải Phi lát sau cũng chạy ra thở hổn hển:
    .
    - Anh là sinh viên mà tính vẫn như con nít thế à?
    .
    - Hơ ..tôi chỉ hơn em có 1 tuổi thôi, cũng chưa phải là người lớn thật sự!
    .
    - Hèn gì nhìn anh chẳng khác nào học sinh cấp 3!
    .
    - Có thể mới thích em chứ? Sinh viên ai mà thích!
    .
    - Hơ … anh không nói được câu nào dễ nghe được à? Có ai bảo anh phải thích tôi đâu!
    .
    - Ok ! Là tôi tự nguyện! được chứ?
    .
    - Hơ… mà chắc tôi không phải là tình yêu đầu của anh chứ nhỉ??? – nó hỏi với ý đùa
    .
    - Tất nhiên, trước khi quen em tôi cũng đã thích rất nhiều người nhưng đến em thì mới là thích thật sự! – anh chàng nói bằng một sự tự nhiên
    .
    Và điều đó khiến nó cảm thấy xấu hổ phải đứng bật dậy chạy ra chỗ khác…Hải Phi nhìn theo rồi mỉm cười.
    .
    Đang đứng ôm chặt cây cột điện nhìn xa xăm….chợt nó thấy thêm một điều bất ngờ…một cảnh tượng vẫn ngoài sức tưởng tưởng của nó.
    .
    Lại là Tuyết, nhưng không phải với Thái mà với Bảo, là chuyện gì nữa đây??? Nó nhìn không chớp mắt, không thể sai được, Bảo và Tuyết đang ngồi cùng nhau ở quán cà phê bên kia, ánh đền sáng choang càng khiến nó tin hơn vào đôi mắt của mình, Hai người đang nói chuyện với nhau trông rất thân mật, vào giờ này sao???Rốt cuộc Tuyết có mối quan hệ như thế nào với Bảo và Thái…nó không sao lý giải được.
    .
    - Làm gì mà em nhìn sững sờ thế??? - Hải Phi thấy lạ vỗ vai nó
    .
    - Không …không ….không có gì cả….mình về thôi! – nó vẫn nhìn quán cà phê bên đường không chớp mắt
    .
    - Ok! Tôi cũng đói lắm rồi!
    .
    Nó đứng đợi Hải Phi ở cổng khu giải trí, mắt vẫn không thôi nhìn hai người đó….bỗng Hải Phi tiến lại tay không với vẻ mặt đau khổ.
    .
    - Sao thế???
    ,
    - Mất rồi!
    .
    - Hả??? mất xe rồi sao? Làm sao lại thế được??? – nó rít lên
    .
    - Không phải xe mà là chìa khóa xe!
    .
    - Cái gì??? thế mà làm tôi đứng tim!
    .
    - Có lẽ lúc nãy người đông quá va chạm nhiều nên nó rớt ra.
    .
    - Thật là…làm sao bây giờ??? –nó đưa tay lên trán tỏ vẻ lo lắng
    .
    - Thì phải vào trong tìm lại chứ sao nữa!
    .
    Thế là Hải Phi lôi nó vào trong khu vui chơi giải trí lúc này đã vắng người, nó và anh chàng chạy quanh tìm kiếm nhưng trời tối + diện tích quá rộng là trở ngại lớn nhất, sau một hồi mải mê tìm kiếm nó chợt phát hiện ra mình đã lạc Hải Phi.
    .
    Nó hớt hải vừa đi tìm vừa gọi tên anh chàng, bây giờ không phải là tìm chìa khóa nữa mà là tìm chủ nhân của chìa khóa +_+
    .
    Điện thoại của nó reng lên, là số của Hải Phi, nó mừng rơn:
    .
    - A lô! Em đang đứng ở đâu đó?
    .
    - Tôi không biết! tối quá có thấy gì đâu? Anh thì sao?
    .
    - Cũng không khá hơn em! thử nhìn lại đi, có đứng cạnh cái gì cụ thể không để tôi tìm tới!
    .
    - Để coi…hình như đứng cạnh cái cầu trượt.
    .
    - Ở đây có mấy chục cái cầu trượt lẫn, em ở cái cầu trượt nào mới được chứ???
    .
    - Trời tối có nhìn thấy kĩ được đâu, hình như là cầu trượt hình con cá!
    .
    - Ok! đứng đó đợi tôi!
    .
    Nhưng 10 phút trôi qua nó vẫn không thấy tăm hơi Hải Phi đâu cả….khu vui chơi này dưới sự bao phủ của bóng đêm trông chẳng khác gì mê cung.
    .
    Nó bắt đầu thấy sợ, những con thú bằng nhựa cao lớn ban ngày nhìn vô cùng dễ thương nhưng trước mắt nó lúc này lại rờn rợn ghê ghê làm sao….nó ôm chặt đuôi con cá run bần bật +_+
    .
    Đang nhắm mắt nhắm mũi cầu nguyện chợt nó cảm giác một luồn hơi lạnh ngắt phả vào tóc mình, nó tá hỏa la ùm lên.
    Chap 18: Kết thúc cuộc trốn chạy
    .
    Nhưng đó là Hải Phi….không phải là ma…anh chàng nhanh chóng bịt miệng nó lại.
    .
    - Trời ơi! Em lại la nữa rồi! tôi đây này!
    .
    - Hix!
    .
    Nó vừa khóc vừa mếu quay lại ôm chầm lấy Hải Phi ( một lần nữa nó lại làm cái hành động “quá trớn” ấy, nhưng đây là vì sợ nên tạm chấp nhận được +_+)
    .
    - Ok Ok! Em bình tĩnh lại nào, có gì đâu! - Hải Phi vỗ vỗ vai nó
    .
    - Ở đây ghê quá đi mất! – nó thút thít
    .
    - Em có chấp nhận để tôi cả đời bên cạnh đứng cùng em như thế này không? – câu hỏi lạc chủ đề của Hải Phi khiến nó bối rồi và thả anh ta ra.
    .
    - Không đùa nữa! tìm được chìa khóa chưa? – nó đánh trống lảng.
    .
    - Biết ngay là em sẽ tránh né mà! Tôi cũng không vội vàng gì! Tôi sống rất nguyên tắc, cái gì đáng chờ đợi thì tôi sẽ chờ đợi….Về thôi!
    .
    - Nhưng …chìa khóa đâu mà về????
    .
    - Có rồi! ở trong túi áo!
    .
    - HẢ??? Anh..anh..
    .
    - Nhưng nó lọt vào trong nên tôi tưởng mất, giờ sao đây?? về hay đứng cãi????
    .
    - Thật quá đáng mà! – mặt nó đỏ bừng
    .
    Điện thoại nó lại reo lên, là số của Len, nó nhìn Hải Phi trừng trừng rồi mở máy:
    .
    - A lo! Gì vậy???
    .
    - Mày ơi! Mày mau về đi cứu tao!
    .
    - Mày đang nói cái gì thế??? - giọng nói hốt hoảng của Len làm nó đứng tim.
    .
    - Mày hại tao rồi, về mà giải quyết với mấy hoàng tử của mày đây này! - giọng Len thút thít
    .
    - Là sao??? Hoàng tử nào đây??? Mày đang mê sảng hả???
    .
    - Thì Thái và Bảo đang đứng chận ngoài cổng đây này! đứng từ nãy đến giờ, mặt như Trương Phi, mày mau về đi không hai cậu ta ăn thịt tao mất!!!!
    .
    - Trời đất! rồi rồi tao về liền!
    .
    Nó dập máy lôi Hải Phi ra lấy xe, nó không ngờ mọi chuyện lại tiến triển theo chiều hướng này….bây giờ muốn tránh cũng không được nữa rồi.
    .
    - Em cũng có số đào hoa không kém tôi là bao nhỉ?
    .
    - Anh đừng nói lôi thôi! chở tôi về nhà nhanh nhanh!
    .
    - Tôi như thế này mà phải là tình địch của hai cậu nhóc đó sao! thật là….
    .
    - Đã bảo đi nhanh lên mà! – nó quát lớn
    .
    - Ok ok! đừng dữ như thế! không hiểu sao tôi lại thích được em nhỉ???
    .
    Nhìn thấy khuôn mặt đáng sợ của nó nên Hải Phi đành im lặng….bây giờ trong lòng nó rối bời, không biết sẽ nói như thế nào với Bảo và Thái, nó cứ ngỡ sẽ để tất cả rơi vào im lặng nhưng số phận không cho phép nó thực hiện điều đó.
    .
    Xe của Hải Phi chở nó dừng trước cổng nhà Len, đúng là Bảo và Thái đang đứng đó với một chiếc Airblade và một chiếc Shark nằm chềnh ềnh chiếm cả lối đi, cả hai đang nhìn nó và Hải Phi như người ngoài hành tinh….không khí thật nặng nề…..
    .
    Nó nuốt nước bọt bước xuống xe, Hải Phi thì vẫn bình thản như không…hai cậu nhóc tiến lại ….
    .
    - Đây là ai? - Bảo nhìn nó hỏi
    .
    - Là bạn! – nó cố gắng tự nhiên hết mức
    .
    - Là bạn sao tôi chưa từng thấy cậu nói??? - Bảo nổi nóng
    .
    - Chẳng nhẽ ai tôi cũng phải thông báo cho cậu sao???
    .
    Hải Phi nhìn hai cậu nhóc đang đứng trước mặt mình rồi mỉm cười xuống xe.
    .
    - Chào! Tôi là Hải Phi, sinh viên nhạc viện, cũng được coi là tình địch của mấy cậu đấy!
    .
    - Anh …., tôi không quan tâm, Lam, tôi cần ở cậu một lời giải thích ! - Bảo nhìn nó
    .
    - Giải thích chuyện gì?
    .
    - Tôi không chấp nhận được chuyện chia tay vô lý của chúng ta!
    .
    - Tôi đã nói rõ với cậu rồi, chúng ta không hợp nhau, tôi thực sự chỉ coi cậu như một người bạn, hãy hiểu cho tôi! – nó tha thiết
    .
    - Tôi không cam tâm! - Bảo cầm mạnh tay nó, ánh mắt đầy giận dữ
    .
    - Cậu….
    .
    - Này nhóc, bình tĩnh lại đi, Lam đã nói không thích thì cậu nên chấp nhận…
    .
    Bốp … nó sửng sốt khi nhìn thấy một cú đấm rõ mạnh vào mặt Hải Phi….nhưng không phải là Bảo….mà đó là Thái…
    .
    - Ôi trời! - Len từ trong nhà chạy ra.
    .
    - Mấy người đang làm cái trò gì thế???? – nó hốt hoảng
    .
    Thái chạy lại cầm tay nó lôi đi không nói một câu nào, nó đứng lại giật tay, Thái nhìn nó:
    .
    - Nếu cậu không muốn tôi phát điên lên thì mau theo tôi về nhà!
    .
    Nó im lặng nhìn ánh mắt như hai ngọn lửa của Thái, nó hiểu rằng nếu lúc này nó thả tay Thái ra thì không biết chuyện gì kinh khủng sẽ xảy ra nữa, nó rất sợ Thái, trong thâm tâm nó luôn sợ Thái, đó là một sức mạnh vô hình luôn ngự trị trong tim nó, không ai nói được gì, cả Bảo cả Hải Phi cả Len, dường như họ hiểu những gì nó đang nghĩ…
    .
    Thái chở nó về nhà, chiếc xe chạy với tốc độ khủng khiếp khiến nó hoảng sợ phải bấu chặt vào thành yên xe.
    .
    Về tới nhà, bác Nhu thấy nó liền chạy ra tươi cười, chị osin cũng thế nhưng nó không kịp đứng lại chào mọi người môt câu đã bị Thái cầm tay lôi thẳng lên phòng của cậu nhóc rồi đóng sầm cửa lại.
    .
    - Chúng nó bị gì thế? – bác gái nhìn theo lo lắng
    .
    - Con cũng chịu, tụi nhỏ ni kì cục lắm! - chị osin lắc đầu
    .
    Thái đẩy nó vào phòng rồi thả mạnh tay, nó hoảng sợ thật sự, nó vừa đứng nhìn Thái vừa xoa xoa cái cổ tay bị Thái nắm rất chặt.
    .
    - Cậu nói đi! Tại sao cậu lại đối xử với tôi như thế chứ? – Thái nhìn với ánh mắt như xoáy sâu vào tim gan nó.
    .
    - Tôi đối xử với cậu thế nào, cậu đang nói cái gì thế?
    .
    - Tại sao lại trốn tránh tôi, suốt một tuần qua tôi gọi điện liên tục rồi nhắn tin rồi tới tận lớp tìm nhưng không nhận được một sự phản hồi nào cả, cậu như bốc hơi khỏi cuộc sống của tôi, tại sao tao sao chứ???? – Thái la lớn
    .
    - ….
    .
    - Cậu nói đi chứ? Sao cậu cứ im lặng mãi thế? chẳng lẽ tôi đã làm gì có lỗi với cậu sao? dẫu có đi nữa thì phải nói để tôi biết chứ???
    .
    - Phải đó! Tôi trốn tránh cậu đó! Tôi không muốn gặp cậu đó! Không phải lỗi của cậu mà chỉ vì tôi muốn thế! được chưa??? – nó cũng hét lên
    .
    - Tôi không hiểu! cậu muốn đùa giỡn với tôi sao?
    .
    - Chính cậu mới là người đùa giỡn với tôi! – nó sắp khóc
    .
    - Cậu không có lý do nào hay hơn chuyện đó sao?
    .
    - Thật sự tôi mệt mỏi lắm rồi! tôi sẽ từ hôn!
    .
    - Từ hôn??? cậu đang nói cái gì thế?
    .
    - Cho dù chuyện đính ước giữa tôi và cậu chỉ mang tính tình cảm chứ không có giấy tờ chứng thực nhưng tôi vẫn sẽ nghiêm túc với cả hai gia đình để xóa bỏ chuyện này, tôi không muốn làm gánh nặng tinh thần, làm áp lực cho cậu, tôi sẽ kết thúc tất cả.
    .
    - Cậu đang nói nhảm gì thế???
    .
    - Tôi không nó nhảm, tôi nói rất nghiêm túc, ngày mai tôi sẽ nói với bác Nhu và ba mẹ tôi như thế!
    .
    - Tôi…tôi thật sự không hiểu! Cậu có cái suy nghĩ vớ vẩn đó từ khi nào thế? – Thái nhìn nó sửng số
    .
    - Từ khi tôi nhìn thấy cậu và Tuyết trong trường…- nó hạ giọng
    .
    - Cậu…cậu đã nhìn thấy sao??? – Thái ngỡ ngàng
    .
    - Phải! đó là điều lẽ ra tôi không phải nhìn thấy…Hóa ra Tuyết là Kim, đúng là bất ngờ…tận sâu trong đáy lòng tôi vẫn luôn cho rằng cậu có tình cảm với tôi hay ít ra, trong lòng cậu tôi vẫn có một vị trí nào đó. Cái lí do đính hôn đã khiến cho tôi ảo tưởng, tham lam, thậm chí đôi lúc tôi nghĩ rằng có lẽ cậu là của tôi. Nhưng từ cái giấy phút đó trở đi tôi đã chôn vùi tất cả những suy nghĩ viên vông đó, tôi không phủ nhận là đã thích cậu nhưng không thể được nữa rồi, cậu không phải là của tôi…Vì thế tôi mới trốn tránh cậu, tôi muốn ổn định lại tất cả tình cảm của mình. Cậu hiểu chứ???? – nó nói một mạch rồi hạ giọng, nước mắt ướt đãm. Bao nhiêu chất chứa trong lòng nó đã nói ra hết, đã đến lúc nó phải thẳng thắn trước tất cả…
    .
    - Tôi …! – Thái nhìn nó xót xa
    .
    - Cậu không cần phải thương hại tôi! Bây giờ cậu đã hiểu tất cả rồi chứ? Tôi không còn gì để nói. Chào! – nó quay lưng trở về phòng.
    .
    - Đứng lại! tôi không cho phép cậu rời khỏi đây!- Thái níu tay nó lại
    .
    - Cậu để cho tôi yên! Tôi phải vứt bỏ càng sớm càng tốt cái tình cảm không đáng có này! Tôi không chịu nỗi nữa rồi! – nó hất tay Thái ra…
    .
    Nhưng cậu nhóc càng lôi mạnh tay nó hơn khiến nó dội vào thành giường…
    .
    - Ui da! – nó lấy tay ôm vai
    .
    Thái như người mất hồn nhìn nó, ánh mắt đau khổ:
    .
    - Tôi không cho phép cậu vứt bỏ nó!
    .
    Nó không nhìn Thái, gương mặt lạnh tanh.
    .
    - Đúng! Tên ở nhà của Tuyết là Kim, sự thật là tôi đã có tình cảm với Tuyết một thời gian dài trước khi gặp cậu, nhưng vì cậu, vì sự xuất hiện của cậu đã khiến mọi thứ thay đổi. Cái hôm tôi về muộn chính là đêm tôi gặp Tuyết để nói rõ tất cả. Chính nhờ cậu mà tôi nhận ra Tuyết đối với tôi không phải là tình yêu. Cậu hiểu chứ??? – Thái nói bằng tất cả những dồn nén.
    .
    - Đừng nói dối tôi, đã bao nhiêu lần cậu đe dọa khi tôi nhắc đến chuyện tình cảm của cậu, ấy vậy mà cậu nói không phải là sao chứ?
    .
    - Đó là vì tôi không muốn cậu nghĩ rằng giữa chúng ta có khoảng cách, tôi không muốn cậu bị ám ảnh bởi chuyện của tôi và Tuyết nhưng tôi không ngờ cậu luôn day dứt về điều đó….
    .
    - Nhưng cậu vẫn không quên được Tuyết, những gì cậu làm đã chứng tỏ điều đó! cậu không quên được! không quên được! – nó nhắc lại như một ám ảnh.
    .
    - Đó là Tuyết chủ động ôm tôi để níu kéo…tôi…tôi thực sự đã không còn gì với Tuyết cả!
    .
    Nó nhìn sâu vào mắt Thái như tìm kiếm một sự khẳng định rằng những điều cậu nhóc nói là sự thật.
    .
    - Cậu phải hiểu rằng tôi đã buông Tuyết ra…chỉ để giữ lại cậu, chỉ vì cậu mà thôi! – Lê Thái vừa nói vừa tiến lại gần nó, rồi ôm chầm nó với tất cả sự dồn nén bấy lâu trong lòng.
    Chap 19: Vào bếp
    Nó không nói gì, cũng không phản ứng gì, nước mắt giàn giụa trên vai Thái….nó không dám tin đó là sự thật nhưng vẫn thấy lòng nhẹ hẳn….Đối với nó Thái là mộ cái gì đó rất quan trọng không thể thay thế được. Nhưng sự thật đã cho thấy nó không phải là mối tình đầu của Thái, nó chỉ là kẻ đến sau, nó không thích là kẻ chen chân, là kẻ thế chỗ, nó không vì tình cảm và bỏ quên niềm kiêu hãnh của chính mình, nó không muốn…
    .
    Thái dẫn nó ra chiếc xích đu cổ tích…nó không hỏi bất cứ điều gì….chỉ ngồi xuống và nhìn lên trời…tình yêu bé bỏng của nó….không biết sẽ đi về đâu…có lẽ nó sẽ quên đi hoặc chăng sẽ tiếp tục, nhưng thật khó khăn…
    .
    Nó và Thái cứ ngồi như thế rất lâu rất lâu, nó có lẽ không phải là công chú nhưng Thái mãi là hoàng tử, làm sao bây giờ, Thái cầm chặt tay nó và rồi nó ngủ quên trên chiếc xích đu quen thuộc…không khóc…không đau lòng….màn đêm vỗ nhẹ trái tim đang tổn thương của nó….
    .
    Tỉnh dậy nó thấy mình đã nằm trên giường, trong căn phòng mà gần cả tuần nay bị nó bỏ rơi, nó bước xuống dưới, Thái và bác gái đã ngồi trên bàn ăn đợi nó…..Hôm nay là chủ nhật!
    .
    - Con đã dậy rồi à? tới đây nào! – Bác Nhu tươi cười phúc hậu
    .
    - Vâng! – nó nhìn Thái , gương mặt cậu nhóc đã trở về bình thường như mọi ngày, nó vẫn nghĩ rằng chuyện tối qua chỉ là một giấc mơ.
    .
    - Mới không ở nhà một tuần mà trông con gầy sọp hẳn đi, ăn uống thất thường lắm phải không? – Bác gái xuýt xoa.
    .
    - Con cũng không để ý! – nó thở dài nhìn lại mình
    .
    Thái vẫn im lặng đúng như cá tính thường ngày của cậu nhóc…
    .
    Sau bữa ăn, Thái thay áo quần rồi ra ngoài, nó cũng thắc mắc nhưng cũng không dám hỏi.
    .
    Thứ 4 tuần sau là cuộc thi Thiên Vương sẽ diến ra, nó không biết phần thi năng khiếu sẽ làm cái gì nữa, không chuẩn bị thì làm sao thi….nó không muốn trở thành trò cười cho thiên hạ.
    .
    Nó nghĩ thế rồi ủ rủ leo lên phòng, Hải Phi gọi điện thoại cho nó.
    .
    - A lo! Em vẫn ổn chứ?
    .
    - Vâng! Tôi không sao…còn anh?
    .
    - Cậu nhóc đám mạnh quá hủy hoại luôn một phần nhan sắc của tôi, giờ phải ngồi trong nhà có dám ra ngoài đường đâu!
    .
    - Trời! Đến mức đó sao???
    .
    - Em lo lắng cho tôi à? hạnh phúc thật!
    .
    - Vẫn còn đùa được thì chắc không đến nỗi nào.
    .
    - Em thích cậu nhóc đó phải không?
    .
    - Chuyện này…
    .
    - Có hay không?
    .
    - Có …
    .
    - Thế là tôi thất bại thật sao?
    .
    - Hải Phi! Tôi …tôi chỉ muốn coi anh là anh trai thôi! – nó ngập ngừng
    .
    - Nhưng tôi không muốn nhận em làm em gái!
    .
    - Hãy hiểu cho tôi!
    .
    - Ok ok! Chuyện đó tính sau! Bây giờ hãy bật mấy vi tính lên rồi mở mail ra. Nhanh lên!
    .
    Nó không hiểu mô tê gì cả nhưng vẫn làm theo.
    .
    - Có thấy gì không?
    .
    - Anh mới gửi mail cho tôi à?
    .
    - Không phải mới gửi mà là gửi lâu rồi!
    .
    - Là gì đây??? Clip nhạc à?
    .
    - Rõ khùng! Bật lên coi đi!
    .
    Nó mở lên…
    .
    Đó là Hải Phi, anh chàng đang ở trong đó và nhảy…rap +_+
    .
    - Cái này là….
    .
    - Tôi chuẩn bị cho phần năng khiếu của em đấy! Trong đó tôi đã hướng dẫn rất kĩ lưỡng và trực tiếp nhảy cho em coi, phải tốn nhiều thời gian lắm tôi mới quay xong clip này đó. Vì thế hãy làm cho tốt vào!
    .
    - Làm sao…làm sao tôi có thể được chứ???
    .
    - Cấm từ chối! nếu em không tập xong và biểu diễn tốt thì chết với tôi!
    .
    Cắt cái cụp.
    .
    Nó nhìn cái clip trước mặt và hình ảnh Hải Phi trong đó…anh chàng đã vì nó mà làm rất nhiều…nó chợt thấy áy náy trong lòng.
    .
    Nó không bao giờ nghĩ mình có thể nhảy rap…nhưng dưới sự tác động của Hải Phi khiến nó cảm thấy nên thử thách bản thân mình xem sao….Và nó đóng cửa lại bắt đầu luyện tập dưới phần chỉ đạo của Hải Phi… Một cách thức luyện tập lạ lùng và hiếm có…
    .
    Nhưng giữa ý thức và hành động luôn có một khoảng cách rất xa, nó mất gần hai tiếng đồng hồ mà vẫn không tập xong vũ đạo đầu tiên.
    .
    Tiếng bác Nhu dưới nhà vọng lên khiến nó dừng lại, mồ hôi mồ kê nhẽ nhại:
    .
    - Bác gọi con có chuyện gì thế ạ?
    .
    - Chị giúp việc sang nay vè quê có việc rồi, bác cũng phải sang nhà ngoại dự lễ, con với Thái ở nhà tự lo ăn uống nhé! Chiều bác về!
    .
    Nó dạ dạ mà lòng rối như tơ vò, có bao giờ nó vào bếp đâu, mà có vào cũng chỉ nấu cơm và nấu nước, thế này thì làm sao bây giờ????
    .
    Một mình nó trong căn nhà rộng thênh thang, nó lăn xăn vào bếp đeo tạp dề, mở tủ lạnh…đồ ăn tươi có rất nhiều, thịt cá trứng đủ cả, nhưng nó chỉ nhìn thôi chứ chưa bao giờ đụng tay vào chế biến. Nó đành chọn đại một miếng thịt bò và 3 quả trứng…Ít ra thịt bò còn mềm hơn thịt heo nên dễ thái ( đó là nó nghĩ vậy)
    .
    Sau khi kiếm được một cây dao ưng ý , nó cho phần thịt bò còn nguyên trên thớt và bắt đầu cầu nguyện mong đừng đứt tay +_+
    .
    - Cậu đang làm gì thế?
    .
    Tiếng Thái từ phía sau khiến nó giật mình đánh rơi cả con dao xuống đất!
    .
    - Á! Cậu …cậu định ám sát tôi à??? – Thái hoảng hồn.
    .
    Nó cuốn quýt cúi xuống nhặt dao lên …
    .
    - Ai bảo cậu làm người ta giật mình!!!
    .
    - Ôi trời! cậu đừng nói với tôi là hôm nay cậu xuống bếp nhé! – Thái lộ rõ vẻ lo lắng
    .
    - Đúng! Mà cậu tưởng tôi muốn à??? – nó bực mình
    .
    - Thôi..thôi! tôi lên thay áo quần đây! cậu …thận trọng! - biết rằng nó sẽ nổi khùng nên nói xong là Thái vọt lẹ lên phòng.
    .
    Nó nhắm mắt …thái miếng thịt bò đầu tiên +_+
    .
    Thái vừa thay áo quần xong mới bước đến đầu cầu thang đã nghe tiếng nó la thất thanh….cậu nhóc lắc đầu rồi chạy xuống…đó là việc hoàn toàn có thẻ dự doán được, nhất là đối với một đứa vụng về trong việc bếp núc như nó.
    .
    - Có chuyện gì thế? Đứt tay rồi chứ gì? – Thái chạy vào bếp
    .
    - Không!
    .
    - Không thì sao lại la dữ thế?
    .
    - Tôi không cắt nó được, cứ kề dao vào là nó lún xuống rồi lại dội lên!
    .
    Hóa ra là nó cắt mãi mà miếng thịt bò không đứt nên bực mình mới la lên +_+
    .
    Thái tới xem hiện trường rồi lắc đầu bái phục.
    .
    - Vợ ơi là vợ! đây không phải là dao thái thịt, lưỡi nó dày như thế này thì có cắt đến mai cũng không đứt đâu!
    .
    Nó trố mắt nhìn Thái:
    .
    - Cậu mới nói gì thế? Ai là vợ ở đây ?
    .
    Thái khựng lại, hình như đến cậu ta cũng cảm thấy ngạc nhiên khi phát âm ra từ đó…có thẻ gọi đây là phản xạ không điều kiện +_+
    .
    - À không! Tôi nhầm! cậu ..lấy dao khác thái tiếp đi! - cậu nhóc bối rối đi ra ngoài
    .
    Nó lắc đầu không hiểu rồi tới rổ dao lấy ra một con sắt bén hơn.
    .
    Sau một hồi hì hục chiến đấu cuối cùng nó cũng biến được phàn thịt bò nguyên thành một mớ toe như xơ mướp +_+
    .
    Phần chế biến đã xong, bây giờ là nấu.
    .
    Nó cho xoong lên bếp ga rồi bật lửa…sau khi tìm được chai dầu ăn với mấy củ hành, nó dự định thả vào để phi…Thái đứng dựa lưng vào tường nhìn nó rồi “phán”:
    .
    - Tướng cậu lúng búng như vậy thì sau này làm sao mà lấy chồng được!
    .
    Đang đỏ dầu vào xoong nghe Thái nói thế thì run tay, dầu bắn ra ngoài và không may mắt nó phải dính chưởng +_+
    .
    Nó Á len một tiếng đủ làm mọi thứ rung lên rồi lấy tay dụi mắt.
    .
    Thái khiếp hồn chạy đến:
    .
    - Cậu không sao chứ? Ngẩng mặt lên tôi coi !
    .
    - Tại cậu cả đấy! – nó ngẩng mặt lên nhăn nhó tay vẫn không thôi dụi mắt
    .
    - Xin lỗi! Cất cái tay ra tôi coi, cậu mà cứ dụi dụi như thế thì loét niêm mạc mất!
    .
    Thái cầm tay nó hất xuống rồi nhìn vào mắt nó, sau một hồi xem xét cậu nhóc lôi nó vào tới bồn rửa tay lấy nước tẩm vào mắt.
    .
    - Thế nào? Đã ổn chưa?
    .
    - Đỡ rồi! – nó từ từ nhấp nháy mắt
    .
    - Làm tôi đứng tim! – Thái thở phào, nhìn xuống thấy tay nó vẫn cầm chai dầu ăn thì lắc đầu đưa ra quyết định:
    .
    - Thôi ! tôi chở cậu đi ăn! cứ thế này thì không ổn!
    .
    Nó đành gật đầu, đúng là không ổn thật .
    .
    Từ chiều đến giờ nó ở lỳ trong phòng tập nhảy để mặc hoàng tử của nó bơ vơ một mình trong nhà…Cậu nhóc cứ gõ cửa kêu gọi rồi dọa nạt nhưng nó nhất quyết không ra…không còn nhiều thời gian nên nó phải tranh thủ…
    .
    Tối đến sau bữa ăn nó định leo lên phòng tập tiếp thì bị Thái lôi ra ngoài sân.
    Chap 20:vỡ tan
    .
    - Cậu làm gì thế?
    .
    - Cậu nhẫn tâm thật! Cả buổi chiều trốn trong phòng không ra chịu ra, cậu muốn tôi chết vì buồn à???
    .
    - Thì trước khi tôi tới đây thì cậu cũng một mình đó thôi! Có gì khác nhau đâu!
    .
    - Nói thế mà cũng nghe được hả? Phải trừng phạt cậu mới được!
    .
    Thái kéo nó tới chiếc xích đu cổ tích rồi ấn nó ngồi xuống, còn mình thì ra sau và dùng sức đẩy chiếc xích đu lên cao khiến nó la oái oái, sau đó là những tràn cười sặc sụa, đã lâu rồi nó và Thái không vui vẻ với nhau như thế…
    .
    Cười một lúc thì cả hai cùng mệt lả. Thái tiến lại xích đu rồi ngồi bên cạnh nó, nghiêng đầu ra sau dựa vào thành mắt lim dim. Nó nhìn Thái, đây là lần đầu tiên nó nhìn trực tiếp cậu nhóc với một khoảng cách gần như thế, Thái đúng là hoàng tử thời hiện đại, nó thích nhất là chiếc khuyên tai nhỏ xíu ẩn sau mai tóc của Thái…nhìn đáng yêu vô cùng!
    .
    Dù nhắm mắt nhưng cậu nhóc vẫn biết nó đang nhìn mình:
    .
    - Không cần phải nhìn chăm chú vậy đâu!
    .
    Nó giật mình ngoảnh mặt đi.
    .
    Thái cười nhẹ:
    .
    - Lúc cậu bỏ tôi đi…tôi đã rất nhớ cậu đấy!
    .
    Nó ngẩng mặt nhìn với vẻ ngạc nhiên…Thái bỗng bật dậy rồi kề sát mặt vào mặt nó nói nhỏ:
    .
    - Này “vợ đính hôn”, hôm nay không có chị giúp việc ở đây. Hay là,… – Thái càng tiến nó hơn khiến nó đỏ mặt không dám nhìn.
    .
    - Đang nói gì thế? Là sao….? Tôi …tôi không…
    .
    Thái nhìn thái độ của nó liền bật cười ha hả…
    .
    - Là đi vào thôi!
    .
    Thế là cậu nhóc cầm tay nó dẫn vào trong, còn nó thì xấu hổ đến lức không những mặt đỏ mà tay chân cũng đỏ luôn.
    .
    Sáng mai.
    .
    Nó hớn hở đến lớp, tâm trạng tươi vui lạ kì…
    .
    Nhưng không thấy Bảo đâu cả. Cậu nhóc nghỉ học. Nó bắt đầu lo lắng…
    .
    Tuyết không thèm nhìn nó lấy một cái. Nó cũng chẳng quan tâm. Thế là nó đã có câu trả lời cho tất cả những thái độ kì lạ mà từ trước đến nay Tuyết đói với nó.Tất cả đều vì Lê Thái…
    .
    Nó bật điện thoại lên…tin nhắn của Len.
    .
    “ Mày ơi, Bảo bị tai nạn đang nằm trong bệnh viện X phòng Y, học xong mày tới nhé. Yên tâm có tao ở trong này với cậu ta rồi!”
    .
    Nó hốt hoảng gọi lại cho Len thì biết rằng tối hôm Bảo và Thái đi tới nhà Len tìm nó thì sau khi Bảo đến gặp Tuyết ở quán cà phê, lúc Bảo đi về thì bị một ông say xỉn tông phải trước mặt nhà sách, cũng may là Len đang đi mua đồ ở gần đó nên kịp thời đưa vào bệnh viện, cũng may chỉ bị gãy tay và trầy xước nhẹ, nó nghe xong cũng đỡ lo lắng hơn.
    .
    Tuyết bây giờ nhìn nó còn hơn kẻ thù, ánh mắt như lưỡi dao khiến nó rợn cả tóc gáy….
    .
    Ra về.
    .
    Vừa thấy Thái là nó chạy ngay đến như chim nón lâu ngày xa tổ gặp mẹ.
    .
    - Làm gì mà hớn hở thế? – Thái cười trêu
    .
    - Nhanh nhanh! Chở tôi đến bệnh viện!
    .
    - Cái gì? bệnh viện???
    .
    - Khổ quá! Bảo bị tai nạn, mình phải đi thăm!
    .
    - À! Vậy thì nói rõ ra, tự nhiên nói cụt lũn thế ai mà hiểu được!
    .
    Thế là nó và Thái tới bệnh viện…
    .
    Sau một hồi hỏi hết y tá này đến bắc sĩ nọ cuối cùng hai chúng nó cũng tìm được phòng Bảo nằm. Vừa định gõ cửa đã nghe tiếng Len khóc sướt mướt:
    .
    - Hu hu…Cậu! cậu quá đáng lắm! tôi có lòng mua cháo cho cậu ăn mà cậu nỡ từ chối sao? Hu hu….Đồ dã man…đồ tàn bạo…đồ vô nhân đạio…Hu hu…cậu ăn hiếp con gái…Hu hu…
    .
    - Trời ơi là trời nhức đầu quá! Tôi ăn là được chứ gì? - Bảo van xin – Làm ơn nín đi!
    .
    Nó và Thái nhìn nhau cười, sự mít ướt của Len cũng có hiệu quả thật!
    .
    Hai đứa nó bước vào, Bảo đang ăn cháo ngẩng lên nhìn thoáng ngạc nhiên nhưng rồi cũng không nói gì…
    .
    - Hai cậu đến rồi à? Lam này! Tao thật không hiểu sao mày có thể quen với một tên độc đoán và khó ưa như hắn ta chứ? người đâu mà hỏi cái gì cũng không, ăn cái gì cũng không, người ta có lòng tốt chăm sóc mà bị đuổi hơn đuổi tà. Đúng là đò không có tim! – Len nói một hơi với vẻ uất ức.
    .
    - Này Len! Tôi có cần cậu phải miệt thị chửi rủa thế đâu hả? miệng cậu nói mà không cho nó đâm da nói luôn à?
    .
    - Tôi tức thì nói đấy! Phí công tôi cứu cậu!
    .
    - Đó mà là cứu à?
    .
    - Cậu..cậu…hu hu…
    .
    - Khóc nữa sao? - Bảo hốt hoảng – Tôi không nói nữa! tôi xin lỗi! Làm ơn đừng, tôi sợ tiếng khóc của cậu lắm! Nước mắt đâu mà sẵn thế không biết!
    .
    Tất cả bật cười … đúng là thú vị…Bảo và Len.
    .
    Hôm nay là ngày tập dợt thử cho cuộc thi Thiên Vương ngày mai. Thái đưa nó đến hội trường, sau một thời gian miệt mài nhảy ngày nhảy đêm cuối cùng nó cũng tập xong bài thi năng khiếu của mình, nó thầm cảm ơn Hải Phi…..những điều anh ta mang lại cho nó luôn khiến nó cảm động mà không biết cách nào đền đáp…
    .
    Thái trong cuộc thi năm nay sẽ giữ vị trí là đương kim Nam Vương cong Hoàng Mỹ tất nhiên sẽ là đương kim Nữ Vương. Sẽ có màn trao vương miện cho tân Thiên Vương. Nó cũng chẳng mong mỏi gì cái ngôi vị đó, nó chỉ mong hoàn thành bài thi một cách êm đẹp là được.
    .
    Nó đứng trong phòng trang phục mân mê chiếc váy màu hồng nhạt mà cả lớp cùng thầy chủ nhiệm đã cất công chọn cho nó, điện thoại reng lên, nó để váy trên bàn rồi chạy ra nghe…điện thoại của mẹ.
    .
    Nghe xong tất cả lời dặn dò của mẹ nó tắt máy rồi bước vào phòng…
    .
    Bỗng nó thấy Tuyết đang đứng trong đó, tay cầm chiếc váy của nó.
    .
    - Cậu đang làm gì thế?
    .
    Tuyết quay lại nhìn nó lườm lườm:
    .
    - Tao muốn xé nó!
    .
    - Cậu…
    .
    - Phan Viên Lam! Tao hận mày! Mày đã cướp đi của tao tất cả, cả Thái rồi Bảo, cả cơ hội thi Thiên Vương, mày là đồ xấu xa!
    .
    - Cậu đang nói cái gì thế? tôi không hiểu?
    .
    - Đáng lẽ người Thái thích là tao nhưng sự xuất hiện của mày đã làm thay điổ tất cả, còn Bảo là tình yêu đầu của tao, là người mà tao thầm thương trộm nhớ gần ba năm trời cũng bi lụy vì mày. Tao xinh đẹp hơn mày, giở giang hơn mày vậy mà người đi thi lại là mày không phải là tao! Tại sao lại thế chứ? Tao căm thù mày! Tạo không cho mày được toại nguyện đâu! - Tuyết rít lên rồi cầm cái váy định xé đôi ra, nó trợn mắt hốt hoảng chạy đến giựt lại, vô tình đẩy Tuyết vào mép tường ngã xuống.
    .
    - Cậu đang làm gì thế?
    .
    Nó nhìn ra….là Thái.
    .
    Tuyết nhìn thấy Thái liền vờ ôm vai rên rỉ, Thái chạy lại đỡ Tuyết lên.
    .
    - Cậu không sao chứ? Chuyện này là sao hả? Lam ? – Thái nhìn nó hỏi lớn.
    .
    - Tôi …tôi…tôi không cố ý…tại cậu ta…
    .
    - Mình chỉ muốn giúp cậu ấy thay trang phục thôi, ai ngờ cậu ấy chửi mình là đồ cướp bạn trai của người khác rồi xô mình vào tường. Mình thực sự chỉ có ý tốt vậy mà….- Tuyết ra vẻ thảm thiết níu chặt tay của Thái như sợ rằng nó sẽ đánh cô ta.
    .
    - Lam! cậu … cậu lầm thế thật ư?
    .
    - Không! Không phải thế! cậu ấy nói dối! – Lam rối rít phân minh
    .
    - Nhưng chính mắt tôi thấy cậu xô Tuyết! Tôi không ngờ cậu có thể hành động như thế… - Thái nhìn nó thất vọng…
    .
    - Thôi đi! Tại sao cậu chỉ tin lời của cậu ấy mà không tin lời tôi chứ? Phan Viên Lam này không phải thứ giang hồ như thế!
    .
    - Thôi đi Thái! Mình cũng không chấp nhặt gì đâu…ui da… - Tuyết lại đưa tay lên vai giả vờ đau.
    .
    Bốp.
    .
    Mặt Tuyết bị đánh sang một bên sau cú tát như trời giáng.
    .
    Nhưng không phải là nó….mà là Hoàng Mỹ…
    .
    Cô nhóc chỉ thẳng tay vào mặt Tuyết:
    .
    - Đồ cáo già! Tao chưa từng thấy đứa nào trơ trẽn như mày, mặt ngơ như nai mà lòng dạ đên tối! Thật đáng sợ!
    .
    - Hoàng Mỹ! cậu đang làm cái trò gì thế? – Thái hét lớn
    .
    - Làm gì hả? Làm cho nó lột xác yêu tinh!
    .
    Nói rồi Hoàng Mỹ đưa chiếc điện thoại cảm ứng phát lại đoạn video quay toàn bộ cuộc nói chuyện giữa nó và Tuyết trước mặt Thái.
    .
    Hóa ra lúc đó trong phòng không chỉ có nó và Tuyết, Hoàng mỹ đứng sau bức tường đã kịp thời quay lại tất cả…
    .
    - Tao bị quên đồ nên chạy vào đây lấy không ngờ lại chứng kiến được cảnh tượng này! Tao sữ đưa lên forum của trường cho toàn bộ mọi người biết được khuôn mặt thật của mày! Thế nào? Vỏ quýt dày phải có móng tay nhọn chứ???
    .
    Tuyết tái mặt nhìn Hoàng Mỹ rồi quỳ sụp xuống…cả Thái và nó đứng như trời trồng….nó nhìn sang Thái, một ánh nhìn thất vọng rồi cầm váy bỏ đi…Thái đã không tin nó.
    Chap 21: Nếu cậu không phải là công chúa
    .
    Nó bước đi, khuôn mặt không chút biểu hiện, lần này nó cố gắng không khóc, một lần đã là quá đủ rồi!
    Thái chạy đi tìm nó, đến nhà xe thì thấy nó đang ngồi đó chờ, nó không bỏ đi, nếu bỏ đi rồi khóc lóc thì chứng tỏ rằng nó quá yếu ớt và quá phụ thuộc…nó không cần…những cái gì không phải của nó thì nó sẽ không níu giữ nữa.
    .
    Nhìn khuôn mặt lạnh tanh không chút cảm xúc của nó Thái đau khổ vô cùng nhưng không nói năng gì….Thái hiểu rằng nó đang cần một sự yên tĩnh.
    .
    Về nhà nó vẫn ăn cơm như bình thường tuyệt nhiên không để lộ ra bất cứ sự tức giận nào.
    .
    Ăn xong, nó lên phòng rồi khóa trái cửa lại ngồi bệt xuống đất. Nó thực sự đã thất bại rồi sao??? Những điều mà nó ngỡ là sự thật đều vỡ tan cả rồi! Và nó bắt đầu nấc từng tiếng…dù có cố gắng nhưng nó không thể kìm chế được, nếu để mãi trong lòng chắc nó sẽ chết mất…
    .
    Thái gõ cửa…nó không trả lời.
    Cậu nhóc cũng ngồi bệt xuống đất, chúng nó cách nhau chỉ một lớp cửa nhưng cứ như là cả một đại dương…
    Tình yêu bé bỏng của nó………….Hoàng tử của nó….niềm tin của nó….tất cả đã biến mất rồi…
    .
    Sáng mai nó cố gắng biểu hiện hành động và cảm xúc thật tự nhiên trước mắt mọi người, bắc gái và chị giúp việc rối rít chúc nó đi thi thành công đoạt được vương miện . nó cũng cười nhẹ cảm ơn ….nó chỉ mong không bật khóc trước hội trường là đủ rồi.
    .
    Từ phòng thay đồ bước ra, cả lớp nó cùng thầy chủ nhiệm xuýt xoa ngỡ ngàng trước vẻ đẹp tiềm tàng tiềm ẩn của nó giờ mới được lộ diện….sự thật nó rất xinh….tóc được bai cao lên điểm thêm đôi bông tai trái dâu lủng lẳng và một sợi dây chuyền lánh lánh trên cổ….tất cả như tô điểm cho nó thêm rạng ngời….nó chẳng khác nào một công chúa nhỏ…
    .
    Màn thi trang phục tự chọn diễn ra khá suông sẻ, nó không mắc phải lỗi gì lớn lao trừ việc suýt té vì đôi giày quá cao…. bù lại nó dã cười rất tươi và khuôn mặt cực kì cuốn hút.
    .
    Chốc chốc nó lại nhìn Thái….đôi mắt cậu nhóc cứ buồn bã nhìn nói…
    .
    Phần thi năng khiếu….nó hít lấy hít để không khí để thêm tự tin, nó là thí sinh duy nhất đăng kí tiết mục nhảy hiện đại .
    Bước ra sân khấu trong trang phục tomboy, cả hội trường rú lên vỗ tay chào mừng nó….chợt nó nhìn thấy Hải Phi dưới kia đang cười đầy tự hào.
    Bao nhiêu lo âu tan biến cả…..nó bỗng cảm thấy hạnh phúc…nó phải vượt qua chính mình vì kì vọng của Hải Phi!
    .
    Và nó đã thành công! Thành công cả trong thực tế lẫn ý nghĩa….những giọt nước mắt đã lăn dài trên má nó….lần đầu tiên trong đời nó cảm nhận được giá trị của thành quả do chính mình khổ công tạo ra…..nó muốn cám ơn sư phụ đáng yêu của mình nhưng không nhìn thấy Hải Phi đâu nữa….anh ta đã biến mất trong biển người mênh mông dưới kia….một bạn gái chạy vào cánh gà đưa cho nó một lá thư.
    “ Em đã làm tốt, ít ra cũng có một lần em vì tôi mà cố gắng như vậy….Tôi đi đây, ít nhất trong hai năm nữa chúng ta sẽ không gặp lại nhau….tôi đi du học ….nhưng tôi vẫn luôn nhớ em vì thế đừng bao giờ quên tôi….từ lúc bắt đầu thích em tôi đã biết rằng mình sẽ là người thất bại rồi….nhưng tôi vẫn không từ bỏ em….tôi đã được nhận quá nhiều tình cảm từ những người con gái khác….bây giờ tôi muốn cho lại một ai đó, và tôi đã chọn em! Hãy sống tốt nhé! Tạm biệt tình yêu nhỏ của tôi! “
    Nó cầm lá thư trên tay mà lòng nhói đau…không ai thương nó theo cách đặc biệt như Hải Phi….mong anh sẽ trở lại với nó càng sớm càng tốt….anh trai đáng mến tuyệt vời!
    .
    Cuối cùng là phần thi ứng xử, nó đã cố gắng đọc hết cuốn sách “Giao tiếp và vốn sống” do thầy chủ nhiệm đưa cho nhưng xem ra tất cả đều đã bac hơi hết rồi .Nó run run đưa tay vào hộp bac thăm câu hỏi cho mình…
    .
    “Bạn hãy cho biết suy nghĩ của mình về giá trị của sự tha thứ”
    .
    Đó là câu hỏi của nó, một câu hỏi ngoài sức tưởng tượng….nó bối rối nhìn xung quanh….nó không biết trả lời như thế nào cả….và ánh mắt của nó dừng lại trước Thái.
    .
    “ Em xin trả lời câu hỏi của mình. Đã là con người ai cũng có lỗi lầm và cách tốt nhất để lỗi lầm ấy không tái diễn chính là tha thứ cho nó! ….Em không dám khẳng định mình là người vị tha và có đủ niềm tin để tha thứ cho tất cả ….nhưng….em nhận ra một điều….giữa tha thứ và giận hờn có lẽ sẽ hạnh hơn nếu chọn điều thứ nhất!. Em xin hết”
    .
    Cả hội trường im lặng rồi tất cả như vỡ ào trong tiếng vỗ tay hoan hô….nó đã vượt qua một cách thật xuất sắc!.
    .
    Trong lúc chờ đợi kết quả của Ban giám khảo sẽ là tiết mục văn nghệ do đương kim Thiên Vương trình bày. Ánh đền sân khấu bật sáng và Thái xuất hiện….cậu nhóc cầm micro nhìn nó:
    .
    “ Hôm nay, tôi muốn được gởi lời xin lỗi đến cậu- người mà hình bóng luôn là gương mặt của linh hồn tôi….Nếu cậu đang thấy tôi thì hãy nhìn vào đôi mắt của tôi ngay lúc này….Tôi sẽ không nói yêu cậu đâu! Tôi chỉ muốn nói tôi thích cậu….Bởi vì tôi muốn chúng ta bắt đầu lại từ đầu!”
    .
    Tất cả mọi người đều nhìn nó…..còn nó vẫn dõi theo đôi mắt của Thái…..nước mắt trào ra……
    .
    “Fill my heart with song
    Let me sing for ever more
    You are all I long for
    All I worship and adore

    In other words, please be true
    In other words, I love you”
    .
    Những câu hát của Thái bao quanh tâm trí nó, ngân nga theo từng nhịp đập của trái tim….có lẽ nó chưa mất điều gì cả….chỉ là bỏ quên lòng tin mà thôi….bây giờ nó đã lấy lại….nó đã thắng…..chiến thắng mọi nỗi đau để tìm đến hạnh phúc….
    .
    Kết quả cuộc thi tôi để dành cho các bạn dự đoán….nhưng thật ra nó cũng không quan trọng phải không nhỉ????^^
    .
    …………………………………….
    - Đây là cái gì thế?
    .
    - Quà! có thể mà cũng hỏi!
    .
    - Nhưng là cái gì mới được???
    .
    - Thì mở ra rồi biết!
    .
    Nó từ từ mở nắp quà….một chiếc nhẫn có gắn hình giọt nước trong veo….Nó ngẩng lên nhìn Thái…..cậu nhóc cầm tay nó rồi đeo nhẫn vào….
    .
    - Vậy là cậu không thoát khỏi tôi được nữa rồi! – Thái cười tươi
    .
    - Là sao????
    .
    Thái chìa tay trái của mình ra trước mặt nó, một chiếc nhẫn y đúc như thế….
    .
    - Đây là nhẫn đính hôn, không phải cậu nó là việc đính hôn giữa chúng ta chỉ mang tính tình cảm chứ không có xác nhận cụ thể à. thế thì đây là xác nhận rồi đó!
    .
    - Trời! mua khi nào thế?
    .
    - Vào cái sáng cậu phá tan cái nhà bếp chứ đâu!
    .
    Nó hạnh phúc…nhưng không dám cười…..nó lại sợ vỡ tan như bao lần trước…..Thái cầm tay nó hai chân đẩy chiếc xích đu cổ tích mà hai đứa đang ngồi đung đưa theo từng cơn gió …
    .
    - Nếu cậu không phải là công chúa…..thì tôi sẽ không làm hoàng tử! tôi chỉ muốn bên cậu mà thôi!........
    THE END
     


    mit dai, meopro442, D.T.T.T5 bạn khác thích điều này.

  2. lolli

    lolli chơi vơi Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    30/1/2011
    Bài viết:
    132
    Lượt thích:
    72
    Kinh nghiệm:
    28
    Nghề nghiệp:
    Sinh viên
    Trường:
    ĐH Kinh tế quốc dân
    “Fill my heart with song
    Let me sing for ever more
    You are all I long for
    All I worship and adore

    In other words, please be true
    In other words, I love you”
    Rất thích bài hát này:KSV@12:
    Truyện rất hay thanks nhiều nhiều:KSV@03:
     
  3. jenny pham

    jenny pham Thành viên mới

    Tham gia:
    22/12/2011
    Bài viết:
    8
    Lượt thích:
    6
    Kinh nghiệm:
    0
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    hay wa pan oi
     
  4. meopro442

    meopro442 Thành viên mới

    Tham gia:
    28/7/2010
    Bài viết:
    3
    Lượt thích:
    1
    Kinh nghiệm:
    0
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    hay lắm! rất dễ thương.
     
    camchuonglonely thích điều này.

Chia sẻ cùng bạn bè


Đang tải...