Tôi khóc, chẳng vì lí do gì, chẳng vì mục đích gì

Thảo luận trong 'Suy ngẫm' bắt đầu bởi endquiklove, 6/6/2015. — 13.509 Lượt xem

  1. endquiklove

    endquiklove Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Gia nhập:
    15/2/2015
    Bài viết:
    46
    Lượt thích:
    45
    Kinh nghiệm:
    18

    Tôi khóc, chẳng vì lí do gì, chẳng vì mục đích gì

    Nghĩ: Đọc xong một câu chuyện đầy triết lý, xem xong một bộ phim cảm động, kết thúc những dòng chat với một đứa em. Trời mờ sáng, đèn đường vàng. Gió, mang những hơi mát khôi nguyên nhất bẻn lẽn, thì thầm, có một chút hoài niệm, một chút tiếc nuối, một chút se sắt, vị dịu ngọt của tách trà litton…có một nỗi buồn lãng mạn rất hợp thời.

    Nước mắt là cái căn gốc nguyên thủy của con người, với phận nữ nhi nó đáng yêu và mềm mại. Nhưng chẳng người đàn ông nào lại không ngán ngấm, bối rối trước những cô gái quá nhiều u uất. Nước mắt chẳng thể làm chúng tôi gần nhau.

    Tôi khóc, chẳng vì lí do gì, chẳng vì mục đích gì. Có thể đó là một cách giao tiếp cực đoan và đớn đau của riêng tôi khi người ta chạm đến thẳm sâu tâm hồn.

    Tôi chất đầy trong tâm quá nhiều cái cần trân trọng đến nhọc nhằn chật hẹp ; loay hoay khổ sở trong việc sắp xếp cái cuộc sống thường nhật vốn dĩ là điều quá đỗi bình dị với phần đa con người. Tôi đơn độc với niềm tin của riêng mình. Đã có lúc tôi mơ mộng và hi vọng có thể dựa vào nhau để ít nhất có một phía ấm an mà dìu dắt nhau qua mọi bão tố. Nhưng nói rằng, có ai đó ở bên ân cần chăm chút thì lại cảm thấy ngượng nghịu, lại cảm thấy “không quen”, cảm thấy bản thân thật phiền toái. Vừa thèm khát lại vừa e ngại, vừa bình thản mà có chút lắng lo.Tôi chẳng mong được bảo bọc chở che, điều đó có thể khiến chính tôi ngột ngạt, tôi chỉ cần một điểm tựa, một niềm tin.
    Dẫu có đưa ra vô vàn lĩ lẽ văn hoa, cuối cùng, tôi vẫn phải thừa nhận rằng, di chuyển một người ra ngoài tầm quan sát và trung khu yêu thương chưa bao giờ là dễ. Nhưng có lẽ tôi không hối hận. Vì tôi đã có cơ hội để biết thêm rằng, vẫn có một ai đó có thể chạm vào thế giới của tôi, có thể bước vào nó. Người ta không ở lại, người ta không hoà nhập thì là vì người ta không thuộc về tôi thôi.
    Nhưng tôi có thể thanh thản rằng tôi đã thả trôi xúc cảm để nó rung động, xuyến xao và buồn đau một cách thuần hậu nhất, nhân bản nhất.
    Nguồn: http://dreaminlove.com/blogs_post.php?id=378
     

    shinran0000 thích điều này.

  2. hoanganhpsk

    hoanganhpsk Thành viên mới

    Tham gia:
    4/10/2011
    Bài viết:
    17
    Lượt thích:
    8
    Kinh nghiệm:
    3
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Trường:
    ĐH tài nguyên và môi trường tp hcm
    Khóc chỉ vì nước mắt muốn rơi vì quá khứ hay vì 1 ai đó...
    Đơn giản là mình k kiềm chế dc cảm xúc của con tim mà thôi
     
  3. rosekute

    rosekute Banned

    Tham gia:
    28/4/2017
    Bài viết:
    46
    Lượt thích:
    5
    Kinh nghiệm:
    8
    t khóc vì tôi buồn
     
  4. ánh trăng huyền ảo

    ánh trăng huyền ảo Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    3/3/2017
    Bài viết:
    99
    Lượt thích:
    121
    Kinh nghiệm:
    33
    Nghề nghiệp:
    tự do
    Khóc là cách duy nhất để giải tỏa cảm xúc,tâm trạng :)mỗi lần như thế bao nhiêu nỗi buồn chất chứa trong lòng dường như được dội rửa khiến cho ta cảm thấy trong lòng nhẹ nhõm ,dễ chịu.:):):):) vì thế hãy khóc đi khi ta muốn,khóc đi cho quên nỗi sầu bi :)
     

Chia sẻ cùng bạn bè


Đang tải...