1. Peace Loving

    Peace Loving Tan Vào Gió... Thành viên thân thiết

    Thư gửi mẹ của những Hài Nhi-PLEIKU( đừng bỏ qua -mình quá may mắn:()

    [​IMG]
    ung Thu Pleiku
    Nghĩa trang Đồng Nhi Pléiku
    Tết Trung Thu Đinh Hợi ( 25 / 9 / 2007 )
    [​IMG]
    Kính thưa mẹ!

    Mặc dù con không biết mẹ là ai, vì con chưa một lần được thấy mặt mẹ! Nhưng con vẫn gọi người đã cưu mang con trong dạ một thời, là Mẹ. Bởi, cho dù là con vật, nó cũng có mẹ, có con.

    Nhưng, từ xưa đến nay, không có con vật mẹ nào quyết định giết con mình, không cho nó được chào đời. Còn mẹ, mẹ đã cưu mang con đến 7, 8 tháng mà còn quyết định mướn người giết con?
    Từ khi biết mẹ toan tính phá thai, khi đó con được khoảng 3-4 tháng. Biết mình sắp bị giết, con lo sợ lắm, con đau buồn lắm, luôn khóc than cho số phận... suốt mấy tháng trời!
    [​IMG]
    Con muốn thét gào thật lớn, van xin thật to: "Mẹ ơi ! Mẹ nỡ lòng nào giết con, đứa con bé bỏng, đứa con đang lớn lên từng ngày trong dạ mẹ. Đứa con có trái tim cùng nhịp đập với trái tim mẹ! Máu mẹ đang chảy vào cơ thể con để nuôi con sống! Sao mẹ lại định giết con? Mẹ đừng giết con tội nghiệp! Con tội tình gì mẹ ơi! Con chắp hai tay, lạy mẹ trăm ngàn lạy, xin mẹ để cho con được sinh ra, được sống, được làm người. Con quyết suốt đời yêu thương và đáp đền ơn mẹ!"

    Nhưng con chưa biết nói làm sao nói được! Con vô phương, yếu ớt, bất lực, lo sợ thấp thỏm từng ngày, từng phút..., cho đến ngày Tết trẻ con được vui chơi dưới ánh trăng rằm, thì mẹ đã quyết định mang con đến "Lò sát sinh Thai Nhi"!

    Thế là hết! Người ta giết con trong dạ mẹ - một cách lạnh lùng!... không chút xót xa!... không tí thương tiếc! - Như một " đồ tể" lành nghề - "đồ tể chuyên giết thai nhi như giết súc vật!" - Xong việc, họ đã khoan khoái nhận tiền công, như người làm thuê giết mổ heo, chó, gà, vịt, trâu bò...!

    Ôi ! Đối với con vật, có đôi lúc, người ta còn động lòng trắc ẩn: khi cắt cổ một con gà, đập chết một con chó, mổ thịt một con bò đã nuôi lâu ngày! Còn con, là con người, sao không được như thế ?! Mạng sống của con không bằng mạng sống của con bò, con chó, con gà...ư?

    Khi giết rồi, lôi xác con ra không được, vì con đã quá lớn! Nên họ dùng một cái kềm, có 4 cái móc nhọn, đưa vào tử cung của mẹ - "tên đồ tể" - một cách chuyên nghiệp, đã lựa thế cho móc vào đầu con, mỗi bên 2 móc... siết thật chặt, móc vào thật sâu... óc não con vọt ra, trắng hếu, nhầy nhụa... họ mới kéo con ra được!!!
    [​IMG]
    Con đã chết rồi, không còn cảm giác gì. Nhưng, chắc lúc đó mẹ đau đớn khủng khiếp lắm? Chắc mẹ oằn người lên, hai tay níu chặt mép bàn sinh, rên rỉ, mặt mẹ tím tái, hai dòng lệ trào tuôn, thân thể mẹ ướt sủng mồ hôi và cả máu nữa!? Làm sao mẹ quên được cái giờ phút hãi hùng ấy, mặc dù đến nay đã 3 năm rồi?

    Sau đó mẹ lai thuê người đem xác con đi chôn. Khi đem đến Nghĩa Trang Đồng Nhi Pléiku, họ đâu có chôn, mà trao cho người khác chôn con, tiền cồng họ nhận rồi! (Lại một loại lương tâm bán rẻ hơn lương thực!)

    Nhờ lòng từ bi của nhóm người đi viếng Nghĩa Trang Đồng Nhi dịp Tết Trung Thu năm ấy, họ đã mua quách về tẩn liệm, chôn con và xây mộ đẹp lắm! Trên mộ con được ghi : "Cháu Trung Thu - Pleiku"
    [​IMG]
    Ngày Trung Thu năm 2004, cũng có một thai nhi bị giết chết. Con còn nhớ rất rõ - nhìn khiếp lắm mẹ ơi! - Bạn ấy bị cắt nát, bỏ trong một cái bao nilon máu me đỏ lòm, lầy nhầy... nhìn giống như một mớ thịt bằm để chuẩn bị nấu cho heo, vất cho chó - trước đây, trong thời kỳ thực phẩm khan hiếm, có những người đã mang về từ phòng phá thai mỗi ngày cả "xô", để nuôi lợn cho chóng lớn! - Bởi thế nên không biết bạn là trai hay là gái?! Bạn được mang đến nghĩa trang chung một thùng giấy với con, và cũng được nhóm người có lòng bác ái nói trên, mai táng chu đáo, xây mồ sát bên con, bạn được ghi tên trên mộ là: " Vinh Sơn".
    Từ đó đến nay, chúng con là bạn của nhau, vui buồn có nhau, nắng mưa che nhau, an ủi nhau trong cảnh quạnh quẽ, cô đơn, sưởi ấm nhau trong đêm đông mưa giầm, gió lạnh!
    [​IMG]
    Chúng con thương nhau lắm, bởi cũng đã chết oan ức, tức tưởi giống nhau. Thỉnh thoảng bạn Vinh Sơn nhớ lại cái chết của mình và khóc than thảm thiết, vì bạn bị giết còn tàn nhẫn hơn con nhiều: cơ thể bạn không còn nguyên vẹn hình hài! Mỗi lần như thế con chẳng biết an ủi bạn thế nào, chỉ biết cùng khóc với bạn, khóc thật nhiều, khóc thật lâu, để chia sẻ niềm đau của người bạn " xấu số hơn con", vì dù gì, thì con cũng là một đứa "con trai nguyên xi!"

    Mẹ ơi ! nếu mẹ không huỷ hoại con, thì năm nay - Trung thu này - con tròn 3 tuổi. Chắc con cũng được mặc quần áo mới, có mũ giày mới, tay xách đèn ông sao đẹp, đi xem múa lân với bạn bè, lại còn được ăn bánh Trung thu nữa! Con còn hát cho mẹ nghe: " Cháu lên ba... cháu đi mẫu giáo ...", khi con tung tăng nhảy chân sáo, nắm tay mẹ dắt con đến trường.

    Mẹ đã thấy ảnh của con chưa? Ảnh "Cháu Trung Thu- Pleiku" đấy ! Mẹ nhìn kỹ xem, vì con bị lôi ra bằng cái kềm, nên đầu con bị hằn sâu đến 4 lỗ, nhưng to con, đẹp trai: đầu bự, tai dài, mũi cao, miệng rộng... đó là những dấu hiệu chứng tỏ con sẽ là một chàng trai phương phi, thông minh, có thể sẽ là một nhân tài, chẳng những của đất nước, mà có khi còn của nhân loại nữa! Biết đâu đấy!. Khi ấy mẹ sẽ hãnh diện và hạnh phúc vì con biết chừng nào mẹ nhỉ? Nhưng việc ấy sẽ không bao giờ xảy ra nữa! Vì mẹ đã giết chết con rồi!

    Mẹ biết không? Có rất nhiều người, đủ mọi tôn giáo, thuộc mọi giới, từ trong nước, đến nước ngoài, khi nhìn ngắm tấm ảnh con bị giết chết, mình không một mảnh vải, để nằm trần trụi trên tờ báo, đưa hai bàn tay nhỏ xíu chới với níu lấy mấy ngón tay của "một người" mà con được biết, đó là bàn tay của một Linh mục có lòng từ tâm, chuyên lo xây mộ cho các thai nhi bị giết - như van xin: "hãy thương con, cho con một nấm mộ, nhỏ thôi! Xin đừng để thân xác con bị lạnh lẽo, bị phơi nắng, dầm mưa, bị làm mồi cho mèo tha, chó xé tội nghiệp!" - Trên ảnh có ghi dòng chữ: "Cháu Trung Thu Pleiku" bị tước mất quyền Sống nhằm ngày trung thu 2004". Người ta rất xúc động, đã không sao giữ cho lệ khỏi trào tuôn! Và họ đã lưu giữ tấm ảnh như một di tích "tội ác thời đại" này vậy!

    Con nổi tiếng lắm đó mẹ ơi! Có nhiều người thương con! Họ làm thơ, phổ nhạc nói về cái chết của con. Ai nghe đọc thơ và hát bài "Lời cầu xin của con" (do Ngọc Quang sáng tác) đều xúc động - nhất là giới trẻ - không cầm được nước mắt! Nhờ đó mà có nhiều em bé đã được cứu sống! Khi người mẹ - đa số là các bà mẹ trẻ, có khi còn ở tuổi vị thành niên - đang mang con trong dạ cũng định giết bỏ nó - như mẹ cách đây 3 năm - nhưng khi nhìn ảnh của con đã khóc nức nở, và quyết định giữ con mình lại dù phải trả bất cứ giá nào!
    [​IMG]
    [​IMG]
    Mẹ ơi! Không biết 3 năm qua, mẹ còn giết thêm đứa em nào của con nữa không?! Con nghe nói có những bà mẹ đã huỷ hoại lên tiếp đến 3, 4 đứa con mình không thương tiếc, không ân hận xót xa, bởi họ đã quá quen với việc ác này rồi!? Vì vậy mà có ai đó đã nói: "Nhân phẩm ngày nay hạ giá rồi. Chỉ còn thực phẩm lên giá thôi!"
    Ôi mỉa mai cay đắng! Ôi nhân tình! Ôi thế thái!

    Mẹ biết không, hơn 5.000 em bé, tại "Nghĩa Trang Đồng Nhi Pleiku" này. Còn tại "Nghĩa Trang Không Bia Mộ" ở núi Hòn Thơm Nha Trang cũng chôn cất hơn 5.000 thai nhi bị giết, và còn nhiều nơi khác nữa: Sài Gòn, Huế, Đà Nẵng, Buôn Ma Thuột, đường đèo Qui Hoà - Qui Nhơn v.v... Thân xác non nớt của chúng con đã tan nát gần hết rồi! Nhưng phần "anh linh" của chúng con đâu có bị huỷ diệt! Con người đâu chỉ có thân xác vật chất mà thôi - như con chó, con bò chết là hết. Nếu chết là hết, sao người ta sợ chết và sợ người chết hả mẹ? Sao con chó, con bò chết chẳng có ai sợ cả?
    [​IMG]
    Nghĩa Trang Đồng Nhi Pleiku
    [​IMG]
    Nghĩa Trang Không Bia Mộ​
    Bởi vì, con người còn có cái "phần không chết", và họ sợ cái phần "anh linh" không chết đó mẹ ơi!

    Nhất định là như thế, nếu không, tại sao mỗi năm, cứ đến ngày 27 tháng 7 Dương Lịch, người ta tổ chức đến nghĩa trang Liệt sỹ để viếng mộ, để truy điệu " Anh linh các chiến sỹ"?.

    Nghĩa cử tưởng nhớ anh linh các chiến sĩ tự nó đã nói lên một chân lý, không thể chối cãi được, đó là: Khi chết đi, phần thân xác ai cũng như ai, sẽ hôi tanh, thối rữa, mục nát và trở về cát bụi như nhau. Nhưng phần anh linh vẫn còn tồn tại mãi mãi... Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn rất có lý khi đã tin, đã làm thơ, đã phổ nhạc, đã hát say sưa: "Người chết nối linh thiêng vào đời..." Nếu chết là hết thì lấy gì để nối linh thiêng vào đời?

    Cách đây vài ngày thôi, con đọc được trên trang FIAT số 191, mang tựa đề: "Người chết nối linh thiêng vào đời" trong đó có câu chuyện kể rằng:
    "Một chị tìm gặp chúng tôi và kể rằng đã phá thai từ hơn 17 năm trước. Sau biến cố đáng tiếc thời con gái ấy, chị đã lập gia đình và may mắn còn sinh được hai đứa con. Nhưng chị không hoàn toàn hạnh phúc, đứa con đầu tiên đã bị khước từ, nó vẫn thỉnh thoảng hiện về trong giấc ngủ chập chờn, khiến chị cứ sầu não héo hắt di trong suốt bấy nhiêu năm."
    "Có chi tiết lạ lùng đặc biệt là: phá thai được 1 năm rồi, thì đứa bé hiện về khoảng 1 tuổi; phá thai được 5 năm thì thằng bé 5 tuổi chạy lon ton đến gặp mẹ; đứa bé vẫn cứ lớn dần theo thời gian, và theo lời chị kể: "Mới hôm qua nó lại về, bây giờ nó là một thanh niên..."

    Một lần nữa, con xin lặp lại với mẹ: "Chết không phải là hết." Cho nên một ngày nào đó, chúng con sẽ gặp lại những người đã giết hại chúng con một cách tàn nhẫn, vô nhân đạo và vô lý đó!

    Giết người vô tội, - mà kẻ bị giết như chúng con, không nói được tiếng van xin hay phản đối, không có một tấc sắt để tự vệ, không được luật pháp chở che - là một loại tội ác "Trời không dung, Đất không tha"! Cho dù những kẻ đó không "thừa nhận" có Trời! Cũng không sao tránh khỏi "lưới Trời lồng lộng" và "án Trời" rất công minh đâu! Đến ngày đó, "họ" sẽ lý luận để tự bào chữa: "Tôi không làm, thì cũng có người khác làm mà. Họ còn nói: "Sở dĩ con chó, con bò... nó không chủ trương, không giết con còn trong dạ, vì nó không có trí khôn, không biết tính toán cho tương lai", "đồ ngu như bò", "đồ chó má biết gì"!

    Theo con nghĩ: nếu con người - về vấn đề phá thai này thôi - cũng "không - khôn" như con vật! thì chúng con đã được bảo vệ, được sinh ra, được cất tiếng khóc chào đời và được sống, như vốn chúng con "có quyền được sống!" được làm người như mọi người!

    Tại sao con người lại chủ trương cướp mất quyền sống mà Ông Trời đã ban cho chúng con?

    Mẹ ơi! Con không biết vì lý do nào mẹ đã giết con? Bị cha con bỏ rơi? Bị gia đình xua đuổi? Vì quá nghèo? Vì sợ mất chức mất quyền? Sợ mất ghế, mất việc? Sợ mất danh thơm tiếng tốt? Sợ mất tiêu chuẩn để được hưởng quyền lợi?

    Hôm nay nhân ngày giỗ 3 năm của con. Con thương nhớ mẹ, nên viết thư này gửi mẹ đây! Không biết mẹ đang ở đâu? Mẹ có được cha của con nhìn nhận, yêu thương? Có được gia đình tha thứ? Có được ấm no hạnh phúc, được danh thơm tiếng tốt, được chức quyền địa vị... vì việc mẹ đã huỷ bỏ con không? Hay vẫn bị cha con bỏ rơi, bị gia đình từ chối, bị lầm than vất vả, vẫn cơ cực đói nghèo, và vô cùng ân hận, khổ đau? Thế thì việc giết bỏ con đã đem lại điều gì, như mẹ mong muốn? Con thương mẹ quá! Thương mẹ của con nhiều! Con đã tha thứ và luôn tha thứ cho mẹ!

    Mẹ ơi! Thôi đừng khóc nữa! Dù khóc cạn nước mắt, khóc suốt cả cuộc đời, mẹ cũng không làm con sống lại được nữa rồi!
    Mẹ hãy luôn nhớ rằng: con người có thể giết được thân xác, chứ khong giết được linh hồn. Có thể làm cho chết, chứ không thể làm cho sống. Cái quyền trên linh hồn và trên sự sống là của Ông Trời. Tin hay không tin, thì Ông Trời vẫn có đó, và vẫn tồn tại muôn đời.

    Giờ đây, để vơi đi phần nào nỗi khổ đau trong lòng mẹ, để chuộc lại lỗi lầm mẹ đã vấp phạm, mẹ hãy quyết tâm không tái phạm, và tìm mọi cách ngăn chặn hành động ác nhân này. Hãy nói cho người khác biết kinh nghiệm đớn đau trên thân xác, nguy hiểm đến tính mạng khi phá thai, và nỗi dằn vặt, lo sợ, đau khổ trong lòng mà mẹ phải chịu đựng từ ngày phá thai đến nay. Mẹ hãy giúp đỡ, khuyên lơn các cô gái lỡ dại, đừng phá huỷ con mình, và tìm cách giúp đỡ họ cho đến ngày sinh nở. Có khi còn phải tìm nơi nuôi giúp con họ, nếu họ lại muốn bỏ rơi con mình!

    Làm được như thế, có thể mẹ lấy lại được sự thoải mái tâm hồn. Có thể mẹ không còn lo âu, sợ sệt như vì quả báo nữa. Con người còn biết: "Đánh kẻ chạy đi, chứ không ai nỡ đánh người chạy lại"!

    Phần con, con cũng đã và luôn luôn tha thứ cho mẹ của con!

    Huống chi "Ông Trời" còn độ lượng bao dung gấp muôn ngàn lần đối với những ai biết lỗi mình, biết đoái công chuộc tội và thật lòng sám hối ăn năn, quyết tâm sống đời lương thiện và đền bù tội lỗi bằng nghĩa cử yêu thương.
    Con hy vọng mẹ lại có được "Nụ cười nở trên môi"...

    Kính chào và hẹn gặp lại mẹ một ngày rất gần đây thôi! Vì cuộc đời này cũng sẽ chẳng kéo dài được bao lâu. Cho dù sống đến 100 năm đi nữa, thì cũng qua nhanh lắm mẹ ơi!

    Đứa con bất hạnh của mẹ!
    Bé Trung Thu Pkeiku
    [​IMG]
    :KSV@18:
    [​IMG]
    [​IMG]
    [​IMG]
    [​IMG]
     


    ~Katori_chan~, ngocdiem_99, Nam Miên4 bạn khác thích điều này.

  2. Nam Miên

    Nam Miên Cười lên Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    3/4/2012
    Bài viết:
    2.057
    Lượt thích:
    1.659
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Học phổ thông cấp 4
    Nghe cai ten that la than thuong, be Trung Thu va be Vinh Son....
     
  3. nang_s2_mua

    nang_s2_mua Thành viên mới

    Tham gia:
    9/5/2014
    Bài viết:
    3
    Lượt thích:
    2
    Kinh nghiệm:
    3
    Nam Mô A Di Đà Phật!!!! _()_
    Cầu mong cho các bé được siêu thoát!!!
     

Chia sẻ cùng bạn bè


Đang tải...