Thiên thần gãy cánh...

Trong chuyên mục 'Vườn thơ' đăng bởi phithuongkaka, 9/12/2010. — 1.781 Lượt xem

  1. phithuongkaka

    phithuongkaka Lữ khách qua đường Thành viên thân thiết

    Thiên thần gãy cánh...

    Em yêu như thiên thần nơi êm ả
    Ánh nắng vuốt ve đôi cánh nhỏ xinh xinh!
    Sao em không xuống đây chút nhỉ
    Cùng trần gian vui đón ánh bình minh...

    Sao không thử một lần rời tiên giới,
    Nơi em hồn nhiên sống vô tư
    Sống ngày tháng êm đềm tĩnh mịch
    Chẳng biết đâu là cõi hực hư.

    Hay thử rời ánh mặt trời gay gắt
    Cùng hòa mình vào bóng tối dịu êm
    Để thấy được ánh trăng soi đáy nước
    Để đời anh được tỏa sáng tình em...

    Từ bóng tối anh nhìn em say đắm
    Lúc em cười, em khóc lúc mộng mơ
    Đùa giỡn cùng áng mây làn gió
    Lời yêu em anh lướt hóa vần thơ.

    Từ bóng tối anh biết yêu là thế
    Biết cô đơn biết vị đắng thất tình
    Biết ghen dù là ghen vô cớ
    Khi em trao ai đó nụ cười xinh.

    Em có biết thiên đường là ảo ảnh
    Mây gió kia rồi cũng sẽ bay đi
    Những phù phiếm đam mê rồi cũng tắt
    Ngày đó thiên đường chẳng còn chi!

    Thiên thần kia hãy rũ đi đôi cánh
    Hãy rời xa cuộc sống hư vô
    Hãy để anh được đỡ em bay xuống
    Thiên thần gãy cánh bỏ cõi mơ!

    Trong bóng tối có em như ngời sáng
    Ánh sáng hồn em hay ngọn lửa trái tim anh?
    Em sẽ thấy nhân gian đầy lưu luyến
    Mắt em cười như sương sớm giọt long lanh...

    Đến với anh, đến với anh em nhé
    Đừng mãi vô tình con tim anh nhói đau
    Satan kia nếu biết yêu cũng vậy
    Có em trời đất quyện hòa nhau...
    (ST)
     



Chia sẻ cùng bạn bè


Đang tải...