Nếu em không phải một giấc mơ

Thảo luận trong 'Truyện dài' bắt đầu bởi Totoro, 10/6/2013. — 2.027 Lượt xem

  1. Totoro

    Totoro Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Gia nhập:
    17/12/2011
    Bài viết:
    5.522
    Lượt thích:
    2.082
    Kinh nghiệm:
    113
    Trường:
    Lucius

    Nếu em không phải một giấc mơ

    Lauren là nữ bác sĩ làm việc chăm chỉ trong một phòng cấp cứu bệnh viện thành phố nhưng không may bị tai nạn. Được các đồng nghiệp cấp cứu nhưng cô khó có thể thoát khỏi bàn tay tử thần đang rình rập. Cô được chuyển đến bệnh viện và được chăm sóc ở đấy như một người thực vật, không hề nhận biết được gì đang xảy ra xung quanh và đợi cái chết có thể đến bất cứ lúc nào. Chuyện về tai nạn giao thông thảm khốc này cuối cùng cũng lắng xuống sau một thời gian.

    Arthur là một kiến trúc sư chịu nhiều áp lực từ công việc đang theo đuổi. Một buổi tối sau khi đi làm về, anh phát hiện ra một phụ nữ núp trong tủ quần áo của mình. Đó chính là hình hài của Lauren nhưng bản chất là một linh hồn. Arthur có may mắn nhìn thấy được cô và có những cảm giác đụng chạm cô y như đối với một con người thực sự. Đây là sự ngẫu nhiên thú vị do sau tai nạn người ta đã cho thuê căn hộ cô ở và người thuê chính là Arthur.

    Ban đầu, khi phát hiện ra người lạ trong nhà, Arthur không thể tin được rằng, đó chỉ là một hồn ma và rất khó chịu, nhưng càng về sau, anh càng có tình cảm với cô và cuối cùng thì tìm mọi cách đưa Lauren trở về với đời thường. Anh gác lại tất cả dự định cá nhân để mang Lauren về với khát khao được sống cùng cô. Anh cùng cô tìm hiểu về tình trạng hiện tại của cô trong bệnh viện, những tiến bộ y học và chạy đua với thời gian. Sự cô đơn của hai con người, sự đồng cảm và khao khát được sẻ chia làm giữa họ nảy sinh một tình yêu.

    Trong khi hai người đang tìm kiếm tài liệu về tình trạng của Lauren thì bệnh viện đề nghị với mẹ Lauren về việc giải quyết tình trạng hiện nay của cô, do chi phí chăm sóc một người thực vật rất lớn và bệnh viện đang cần chỗ để phục vụ cho việc chạy chữa những người khác, còn khả năng sống sót hiện nay của cô rất thấp, vì vậy cần bà đồng ý làm việc rút ống thở của cô. Lúc đầu, bà không đồng ý nhưng sau khi bị thuyết phục nhiều lần, mẹ Lauren xuôi theo ý kiến đề nghị. Arthur và một người bạn của anh biết tin này đã đánh cắp cơ thể cô từ bệnh viện mang đi một nơi khác, với hy vọng sẽ tự chăm sóc cô trong khi đợi làm gì khác. Cuối cùng, cảnh sát cũng đã tìm ra nơi giấu cơ thể Lauren và tìm đến chỗ họ, yêu cầu mang trả cô về bệnh viện.

    Arthur đành phải trả cơ thể Lauren lại cho bệnh viện, nhưng linh hồn của cô vẫn ở bên anh. Cho đến một ngày, linh hồn Lauren tự dưng tan biến. Arthur rất đau khổ và không liên lạc với thế giới bên ngoài trong vòng một tuần. Khi liên lạc lại thì anh được biết đúng thời điểm linh hồn Lauren ở bên anh biến mất, cô đã tỉnh lại. Anh vội đến ngay bệnh viện. Tuy Lauren không nhận ra anh, nhưng anh tin rằng thời gian sẽ giúp cô khôi phục lại trí nhớ về những gì xảy ra giữa hai người.


    "Từ nước Mỹ sang Châu Âu rồi ngược lại, đã giữ gìn sự hồi hộp của ta cho tới trang cuối cùng." (Le Temps)


    [​IMG]


    Câu chuyện bắt đầu từ một tai nạn ôtô đã bất ngờ đẩy Lauren, nữ sinh viên y khoa nội trú tại bệnh viện San Francisco, vào một cơn hôn mê kéo dài. Nhận thức được tất cả nhưng không thể nào giao tiếp được với thế giới bên ngoài, cô trở thành một cái xác sống, bất động và mất ý thức dưới mắt tất cả mọi người. Khát khao trở lại với cuộc sống bình thường đã khiến cho hồn cô đột nhiên tách ra khỏi cơ thể bất lực và đi lang thang khắp nơi.

    [​IMG]


    Trở về ngôi nhà cũ của mình, hồn Lauren đã gặp tại đây Arthur, người thuê nhà mới- một kiến trúc sư trẻ. Anh trở thành người duy nhất nhận biết được sự có mặt của Lauren và giao tiếp được với cô-nói đúng hơn là với hồn cô. Từ chỗ nghi ngờ ban đầu đi đến chỗ bị thuyết phục và thương cảm, Arthur đã tìm mọi cách để giúp Lauren thoát ra khỏi tình trạng phân ly hồn xác thương tâm này và trở lại với cuộc sống bình thường.
    Mối tình kỳ lạ giữa một người trần mắt thịt và một hồn ma đã nảy sinh như vậy, cảm động, hấp dẫn mà không hề quái dị, giật gân. Để đi được đến kết thúc có hậu, cặp tình nhân đã phải trải qua biết bao thăng trầm, nhiều khi tưởng như hoàn toàn tuyệt vọng. Đó là một câu chuyện cổ tích của thời hiện đại, đươc viết bằng một văn phong trong sáng và thấm đượm tình người.





    Tác giả: Marc Levy

    Chương 01
    Mùa hè 1996 Trên chiếc bàn đầu giường làm bằng gỗ màu sáng, cái đồng hồ báo thức nhỏ vừa mới reo lên. Năm giờ rưỡi sáng, căn phòng tràn ngập một ánh sáng vàng óng ả mà chỉ những buổi bình minh ở San Francisco mới có. Cả nhà đang ngủ, con chó Kali nằm trên tấm thảm to, Lauren cuộn tròn trong chăn bông trên chiếc giường rộng. Vẻ ấm áp dịu dàng lan tỏa làm cho căn hộ của Lauren đẹp một cách bất ngờ. Nằm trên tầng cao nhất của môt ngôi nhà xây kiểu thời Victoria ở Green Street, căn hộ có một phòng khách liền bếp kiểu Mỹ, một phòng thay quần áo, môt phòng ngủ rộng và một buồng tắm thênh thang có cửa sổ. Sàn nhà lát bằng những phiến gỗ to màu vàng, sàn trong phòng tắm thì được sơn trắng kẻ ô đen. Những bức tường trắng được trang hoàng bằng các bức hoạ cũ mua ở các galerie Union Street, trần nhà viền một đường kẻ chỉ bằng gỗ chạm trổ rất thanh thoát bởi bàn tay của một người thợ mộc tài năng hồi đầu thế kỷ và được Lauren sơn lại thành màu caramen. Vài tấm thảm dừa bện sợi đay đặt quanh mấy góc phòng khách, phòng ăn và cạnh lò sưởi. Đối diện lò sưởi một chiếc đivăng to đùng bọc vải mộc như mời mọc ngồi vào nghỉ ngơi. Trên tủ tường, giá sách có đặt mấy chiếc đèn xinh xắn với những chụp đèn xếp nếp, những đồ được mua trong vòng ba năm qua. Đêm trôi qua thật nhanh. Là sinh viên y khoa nội trú tại bệnh viện Memorial San Francisco, Lauren đã phải kéo dài ca trực của cô lâu hơn hẳn hai mươi tư giờ thường lệ, do lúc đêm khuya có các nạn nhân của một đám cháy lớn được đưa đến. Những chiếc xe cứu thương đầu tiên lao vào khu cấp cứu mười phút trước lúc đổi ca và cô đã lập tức tiến hành phân loại để chuyển những nạn nhân trước nhất vào các phòng khác nhau, trong khi những người cùng ê kíp với cô nhìn nhau chán nản. Bằng một phương pháp điêu luyện, cô khám mỗi bệnh nhân mất có vài phút rồi phát cho họ những mảnh giấy thay đổi màu sắc tuỳ theo tình trạng trầm trọng hay ít hay nhiều của họ, sơ thảo chẩn đoán bệnh trạng, viết đơn cho họ đi làm những xét nghiệm ban đầu và hướng dẫn các hộ lý đưa bệnh nhân vào những phòng thích hợp. Công việc phân loại mười sáu người nhập viện từ mười hai giờ đêm đến mười hai giờ mười lăm kết thúc vào đúng mười hai giờ rưỡi đêm, và các bác sĩ phẫu thuật, được gọi đến khẩn cấp, đã có thể tiến hành những ca mổ đầu của cái đêm dài này từ lúc một giờ kém mười lăm. Lauren làm phụ tá cho bác sĩ Fernstein trong hai ca mổ liên tiếp, cô chỉ chịu về nhà khi bác sĩ ra lệnh dứt khoát bằng cách cảnh cáo cô rằng sự mệt mỏi có thể làm cô lầm lẫn và điều đó rất nguy hiểm cho người bệnh. Nửa đêm, cô ngồi vào sau tay lái của chiếc xe Triumph, rời bãi đậu xe của bệnh viện, phóng như bay về nhà qua những đường phố vắng tanh, vắng ngắt. “Mình quá mệt và mình phóng quá nhanh”, chốc chốc cô lại tự nhủ như vậy để chống lại cơn buồn ngủ, nhưng chỉ cần nghĩ đến chuyện trở lại khoa cấp cứu giữa những phòng bệnh ồn ào là cô lại thấy người tỉnh táo. Cô bấm điều khiển từ xa để mở cửa gara, cất chiếc xe ôtô cũ vào đó. Đi xuyên qua hành lang bên trong, cô nhảy bốn bậc lên cầu thang chính và bước vào nhà, thở phào nhẹ nhõm. Kim đồng hồ quả lắc phía trên lò sưởi chỉ hai giờ rưỡi. Lauren cởi bỏ quần áo ngay giữa phòng khách. Không mặc gì trên người, cô vào bếp pha một cốc chè. Những chiếc lọ đặt trên giá đựng đủ loại chè khác nhau, như thể mỗi một thời điểm trong ngày phải có một hương vị riêng của nó. Cô đặt chén chè lên chiếc bàn đầu giường, chui vào trong chăn và ngủ thiếp đi ngay. Ngày mới qua quá dài, và ngày sắp tới lại có việc cần dậy sớm. Lợi dụng hai ngày được nghỉ tình cờ rơi vào đúng cuối tuần, cô đã nhận lời mời đến chơi chỗ mấy người bạn ở Carmel. Mặc dù sự mệt mỏi tích tụ cho cô cái quyền hết sức chính đáng được dậy trưa, nhưng không điều gì có thể làm cô bỏ thói quen dậy sớm. Lauren rất mê những buổi bình minh ở nơi này, trên con đường chạy ven biển Thái Bình Dương và nối San Francisco với vịnh Monterey. Nửa thức nửa ngủ, cô quờ tay ấn nút tắt chuông đồng hồ báo thức. Đưa cả hai tay nắm chặt lên giụi mắt, cô nhìn con chó Kali đang nằm trên tấm thảm. - Đừng có nhìn tao như thế, tao không còn là người hành tinh này nữa đâu. Nghe thấy giọng nói của cô, con chó vội vã chạy lăng xăng quanh giường rồi đặt đầu lên bụng cô chủ. “Này con gái, tao bỏ rơi mày hai ngày nhé. Quãng mười một giờ mẹ tao sẽ ghé qua đón mày. Dịch ra nào, tao dậy đây, tao sẽ cho mày ăn”. Lauren duỗi chân, vươn tay, ngáp rõ dài rồi chụm nhảy bật dậy. Vừa lấy tay vuốt tóc, cô vừa đi vào bếp, mở tủ lạnh, ngáp cái nữa rồi lấy ra bơ, mứt, bánh mì, hộp đồ ăn cho chó, một gói giăm bông Parme đã mở sẵn, một miếng phomát Hà Lan, một hộp mứt quả táo, hai hộp sữa chua, một ít ngũ cốc rang giòn, nửa quả bưởi; nửa quả còn lại thì để ở ngăn dưới của giá đựng đồ ăn. Kali vừa nhìn cô chủ vừa lắc đầu nhiều lần. Lauren trợn mắt dọa con chó và kêu lên : - Tao đói! Như thường lệ, cô bắt đầu bằng việc chuẩn bị bữa sáng cho con vật cưng trong một cái gamen to bằng đất nung. Sau đó, cô xếp đồ ăn cho mình vào một cái khay rồi mang ra bàn làm việc. Từ chỗ này, cô có thể khẽ quay đầu để ngắm nhìn Saussalito và những ngôi nhà mọc trên những quả đồi của nó, cầu Golden Gate kéo dài như một vạch nối giữa hai phía của vịnh, cảng đánh cá Tiburon và những mái nhà nối tiếp nhau như những bậc thang ra đến tận khu Marina. Cô mở toang cửa sổ, thành phố yên tĩnh tuyệt đối. Chỉ có tiếng còi u u của những chiếc tàu lớn chở hàng đi Trung quốc hòa với tiếng kêu của lũ hải âu là đệm nhịp cho không khí mơ màng uể oải của buổi sáng này. Lauren vươn vai lần nữa rồi tấn công vào bữa sáng ngồn ngộn đồ ăn với vẻ ngon miệng hết sức. Hôm qua cô không ăn tối do không có thời gian. Tranh thủ mấy phút giữa ba đợt tiếp nhận bệnh nhân, cô đã định ăn vội một miếng xăng wuých, nhưng lần nào cái máy nhắn tin của cô cũng réo lên gọi cô đến một ca cấp cứu mới. Chả thế mà lỗi lần có người hỏi Lauren về nghề nghiệp của cô, bao giờ cô cũng trả lời bằng đúng một câu: “cấp tốc”. Ngốn ngấu xong gần hết bữa đại tiệc của mình; cô đặt cái khay rửa bát rồi đi vào buồng tắm. Cô lấy ngón tay vuốt lên những chớp cửa để khép lại, cởi chiếc sơ mi vải bông trắng ra rồi đứng vào dưới vòi hoa sen. Tia nước ấm phun mạnh làm cô tỉnh hẳn ngủ. Tắm xong, cô lấy một chiếc khăn bông cuộn quanh mình, để hở đùi và ngực. Đứng trước gương, cô bĩu môi, quyết định chỉ trang điểm nhẹn nhàng, mặc vào người một cái quần bò, áo polo, rồi cởi quần bò ra, mặc váy ngắn, cởi váy ngắn, mặc lại quần bò. Cô mở tủ lấy ra một cái túi bằng vải bạt, ném vào đó vài thứ lặt vặt, những đồ vệ sinh cá nhân, và cảm thấy đã hoàn toàn sẵn sàng cho chuyến đi chơi cuối tuần. Quay người lại, cô nhìn quang cảnh bừa bộn trong nhà, quần áo vứt trên sàn, khăn tắm quẳng mỗi nơi một cái, bát đĩa bẩn trong bồn rửa bát, chăn đệm lộn xộn; bằng một vẻ hết sức dứt khoát, cô hướng về tất cả những đồ vật này, cất tiếng nói to, dõng dạc : - Không ý kiến, không than phiền gì hết, ngày mai ta sẽ về sớm và sẽ dọn dẹp đâu ra đấy! Rồi cô chộp lấy một cái bút chì và một mảnh giấy, thảo ra mẩu thư sau rồi dính nó lên trên cửa tủ lạnh bằng một cục nam châm to hình con ếch : Mẹ giữ hộ con chó nhé, nhớ đừng có dọn dẹp gì đấy, khi nào về con sẽ làm tất. Con sẽ đi thẳng đến chỗ mẹ để đón Kali vào quãng 5 giờ ngày chủ nhật. Yêu mẹ, cô bác sĩ cưng của mẹ. Cô khoác áo măng tô, dịu dàng xoa đầu con chó, thơm lên trán nó rồi dập cửa khóa nhà lại. Cô bước xuống những bậc cầu thang to, đi ra phía ngoài để ra gara, và gần như nhảy phóc vào cỗ xe cũ kỹ của mình. - Đi rồi, thế là đi được rồi đây. - Cô lặp đi lặp lại - Thật không thể tin được, cứ như có phép màu, bây giờ chỉ cần cái xe này nó vui lòng khởi động cho thôi. Nếu mày lại giở trò ho khụ lên một tiếng rồi tắt ngấm thì tao sẽ tưới xi rô vào động cơ của mày rồi ném mày ra đống sắt vụn, tao sẽ thay mày bằng một cái ôtô mới chạy hoàn toàn bằng điện, không cần bộ phận khởi động và không nhõng nhẽo lúc sáng sớm trời lạnh, hy vọng là mày hiểu rồi chứ? Nổ máy. Rõ ràng là những lời của cô chủ đã gây ấn tượng rất mạnh cho chiếc xe Ănglê cũ kỹ, bởi vì động cơ của nó nổ vang ngay lập tức. Một ngày tốt đẹp hứa hẹn bắt đầu.
     


  2. Totoro

    Totoro Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    17/12/2011
    Bài viết:
    5.522
    Lượt thích:
    2.082
    Kinh nghiệm:
    113
    Trường:
    Lucius
    Chương 02Lauren bắt đầu lái xe đi chầm chậm để khỏi làm hàng xóm thức giấc. Green Street là một phố xinh xắn có cây cối và những ngôi nhà nhỏ hai bên đường. Ở đây, mọi người quen biết nhau như trong một cái làng. Qua sáu ngã tư rồi ra tới Van Nees, một trong hai trục đường lớn chạy xuyên qua thành phố, cô chuyển sang tốc độ cao hơn. Ánh sáng ban mai nhợt nhạt mỗi lúc lại hồng lên làm lộ ra dần dần cảnh sắc rực rỡ của thành phố. Chiếc xe lao đi vun vút trên những đường phố vắng tanh. Lauren nhấm nháp cảm giác say ngây ngất của khoảnh khắc này. Những con đường dốc của San Francisco tạo điều kệin hết sức thuận lợi cho cái cảm giác chóng mặt ấy.
    Một chỗ rẽ ngoặt gấp khúc ở Sutter Street. Có tiếng két lên rồi những tiếng lạch cạch trong bộ lái. Đường dốc đứng xuống phía Union Square, lúc đó là 6 giờ rưỡi, đài ôtô bật lên một điệu nhạc đinh tai nhức óc, Lauren cảm thấy hạnh phúc, lâu lắm rồi không hạnh phúc được như vậy. Hết stress, hết bệnh viện, hết cả mọi nghĩa vụ. Một cuối tuần hoàn toàn thuộc về cô đang bắt đầu và không nên bỏ phí một phút nào. Union square tĩnh lặng. Vài tiếng đồng nữa thì các vỉa hè sẽ đầy những người du lịch và những người dân thành phố đi mua sắm trong những cửa hàng lớn nằm dọc bên quảng trường. Những chiếc cable-cars sẽ nối đuôi nhau; những tủ kính sẽ sáng rực, những chiếc ôtô sẽ xếp hàng dài ở lối vào bãi đậu xe ngầm phía dưới những khu vườn, nơi mà các ban nhạnc rong thường đổi vài nốt nhạc, dăm ba điệp khúc lấy mấy đồng tiền.
    Trong lúc chờ đợi, vào cái khoảnh khắc tinh mơ này sự yên tĩnh ngự trị. Các cửa hàng tối om, vài người vô gia cư đang ngủ trên những chiếc ghế băng. Người gác bãi đậu xe ngủ gà ngủ gật trong chòi gác. Chiếc xe Triumph ngốn đường theo nhịp điệu giật cục của cái cần sang số. Các ngã tư toàn đèn xanh, Lau ren giảm tốc độ xuống số hai để chuẩn bị rẽ sang Polk Street, một trong bốn phố bao quanh quảng trường. Người lâng lâng, đầu quấn một chiếc khăn như một giải băng để giữ tóc, cô bắt đầu rẽ ngoặt trước mặt tiền rộng mênh mông của tòa nhà Macy’s. Một đường cong hoàn hảo, bánh xe khẽ kêu kèn kẹt, một tiếng động lạ tai, những tiếng lạch cạch lạch cạch, tất cả diễn ra rất nhanh, những tiếng lạch cạch hòa vào nhau, lẫn lộn, rồi lại đối chọi nhau.
    Một cú va đập đột ngột! Thời gian ngưng lại. Hoàn toàn không còn đối thoại giữa bộ lái và các bánh xe nữa, sự liên lạc bị đứt đoạn hẳn. Chiếc ôtô đi vẹo sang một bên và trượt dài trên mặt đường hãy còn ẩm ướt. Mặt Lauren nhăn nhúm lại. Hai tay cô bám chặt lấy cái tay lái đã trở nên dễ sai khiến, chấp nhận quay không ngừng vào một khoảng trống khủng khiếp cho đến hết ngày. Chiếc xe Triumph tiếp tục trượt, thời gian dường như bỗng trở nên thanh thản và thư giãn như trong một cái ngáp dài. Đầu óc Lauren quay cuồng, đúng ra là khung cảnh quay cuồng xung quanh cô với một tốc độ ghê người. Chiếc ôtô biến thành một con quay. Bánh xe húc mạnh vào vỉa hè, phần trước xe bật tung lên, ôm lấy cái ống nước chữa cháy. Mui xe tiếp tục lao về phía trời cao. Bằng một nỗ lực cuối cùng, chiếc xe xoay tròn, hất tung ra ngoài người lái xe đã trở nên quá nặng đối với cái con quay bất chấp luật sức hút này. Người Lauren bị ném lên không trung rồi rơi đập vào mặt trước của một cửa hàng lớn. Tấm kính to của cửa hàng vỡ tung và toé ra thành một tấm thảm thủy tinh vụn. Lớp thủy tinh ấy đón nhận vào nó cô gái trẻ đang lăn dưới đất rồi dựng lại bất động, mái tóc xoã xượi giữa những mảnh vỡ, trong lúc chiếc xe Triumph cũ kỹ đang kết thúc cuộc chay đua và sự nghiệp của nó, nằm chổng ngược, một nửa xe ghếch lên vỉa hè. Một làn khói mỏng thoát ra từ trong lòng chiếc xe và nó trút hơi thở cuối cùng, chấm dứt trò đỏng đảnh cuối cùng của “bà lão Ănglê”.
    Lauren nằm bất động. Trông cô như đang nghỉ ngơi, bình thản. Nét mặt cô thư thái, hơi thở chầm chậm và đều đặn. Miệng hơi hé mở như khẽ cười, mắt nhắm lại, cô có vẻ đang ngủ. Mái tóc dài viền quanh khuôn mặt cô, tay phải cô đặt trên bụng.
    trong chòi gác, người gác bãi đỗ xe chớp mắt, anh ta nhìn thấy hết, “hệt như trong phim”, nhưng đây “rõ ràng là thật”, sau này anh kể lại như vậy. Anh đứng dậy, chạy ra ngoài rồi thay đổi ý kiến và quay trở lại. Run lên như trong cơn sốt, anh nhấc máy điện thoại, bấm số 911. Anh gọi cấp cứu, và đội cấp cứu lên đường.
    Nhà ăn của bệnh viện San Francisco là một gian phòng rộng lát đá hoa trắng, tường quét vôi vàng. Một lô bàn hình chữ nhật làm bằng formica được xếp rải rác dọc hai bên của một lối đi chính dẫn đến chỗ đặt các máy bán đồ ăn thức uống tự động. Bác sĩ Philip Stern nằm ngủ gà ngủ gật bên một chiếc bàn, tay cầm một chén cà phê nguội. Cách đó một chút, người cùng êkíp với anh đang lắc lư trên một chiếc ghế, mắt mơ màng nhìn vào chỗ trống. Máy nhắn tin chợt réo lên trong túi áo của bác sĩ. Anh mở mắt, vừa nhìn đồng hồ vừa càu nhàu; chỉ mười lăm phút nữa thôi là anh hết phiên trực. “Sao lại thế được nhỉ, mình đúng là chẳng may tí nào cả; Frank, gọi cho tổng đài hộ cái xem”. Frank chộp lấy cái máy điện thoại treo trên tường ngay cạnh đó, ngeh thông tin mà trong máy truyền đạt lại cho anh, đặt lại điện thoại rồi quay về phía Stern. “Đứng dậy thôi ông bạn, có việc cho chúng mình rồi, ở Union square, hình như trầm trọng đấy...” Hai bác sĩ nội trú thuộc đội cấp cứu của San Francisco đứng dậy đi về phía có chiếc xe cấp cứu đang đợi họ, động cơ lập tức nổ vang, đèn pha sáng chói. Còi xe hú lên hai hồi ngắn gọn, báo hiệu đội cấp cứu số 2 lên đường. Lúc đó là bảy giờ kém mười lăm, Mark Street vắng tanh vắng ngắt, chiếc xe cấp cứu phóng như bay trong buổi sáng tinh mơ.
    - Khỉ thật, thế mà hôm nay lại đẹp trời cơ chứ
    - Việc gì mà cậu cứ ca cẩm thế?
    - Tại vì mình hết hơi rồi, mình sẽ lăn ra ngủ và chẳng hưởng thụ được cái ngày đẹp trời thế này
    - Rẽ trái thôi, mình đi ngược chiều.
    Frank thực hiện, chiếc xe cấp cứu rẽ vào Polk Street, đi về phía Union Square. “Đây rồi, phóng nhanh lên, mình nhìn thấy rồi đây”. Đến nơi, hai bác sĩ nhận thấy trước hết là bộ khung của chiếc xe Triumph cũ kỹ, nằm rúm ró bên ống nước chữa cháy. Frank ngắt còi xe cấp cứu.
    - Này, cũng chẳng phải vừa đâu - Stern vừa nhảy từ trên xe xuống vừa nhận xét. Hai cảnh sát đã có mặt tại chỗ, một người vẫy Philip về phía cửa kính vỡ.
    - Nạn nhân đâu? - Bác sĩ hỏi viên cảnh sát.
    - Đây, ngay trước mặt anh, đó là một phụ nữ, cô ấy là bác sĩ, hình như ở khoa cấp cứu thì phải. Có lẽ anh biết cô ấy chứ?
    Quỳ xuống bên cạnh thân thể Lauren, Stern hét lên gọi người bạn cùng êkíp chạy đến. Dùng kéo, anh rạch chiếc quần bò và cái áo chui cổ của cô gái, để phơi ra làn da. Dọc theo bên đùi trái có một chỗ biến dạng rõ rệt, máu đọng thâm quầng bên trong, dấu hiệu bị gãy xương. Phần còn lại của cơ thể bề ngoài không có chỗ nào có vẻ bị giập nát.
    - Chuẩn bị làm điện tim và truyền thuốc đi, mạch yếu lắm, chưa đo được huyết áp, nhịp thở 48, vết thương ở đầu, gãy xương đùi kèm chảy máu bên trong, cậu chuẩn bị cho mình 2 quilô (đơn vị truyền thuốc hoặc truyền máu). Bọn mình có biết cô này không nhỉ? Cô ấy có làm việc ở chỗ mình không?
    - Mình đã từng gặp cô ấy, cô ấy là bác sĩ nội trú ở khoa cấp cứu, làm việc với ông Fernstein. Chỉ có cô ấy là dám trái ý ông ta
    Philip không đáp lại nhận xét này. Frank đặt bảy cái núm nhỏ lên trên ngực cô gái, nối từng núm một với máy điện tim; mỗi núm được nối bằng 1 sợi dây điện có màu khác nhau, sau đó anh bật máy. Màn hình sáng lên ngay tức khắc.
    - Điện tâm đồ trông thế nào? anh hỏi người bạn cùng êkíp.
    - Không có gì khả quan cả, cô ấy đang xỉu đi. Huyết áp 8/6, mạch 140, môi tím nhợt, mình chuẩn bị cho cậu một ống thuốc endotracheal 7, chúng mình sẽ đặt nội khí quản cho cô ấy.
    Bác sĩ Stern vừa mới nối được xong ống thông, anh đưa chai huyết thanh cho một viên cảnh sát.
    - Cẩn thận hộ tôi, tôi cần rảnh cả hai tay.
    Quay lại phía người bạn, anh yêu cầu bạn tiêm vào ống truyền thuốc 5mg adrenaline, 125mg Solu-Medrol và chuẩn bị ngay tức khắc máy sốc điện. Đúng lúc đó, nhiệt độ Lauren hạ xuống đột ngột, trong khi điện tâm đồ trở nên dao động thất thường. Phía dưới chiếc màn hình màu xanh lá cây, cái đèn đỏ hình trái tim bắt đầu nhấp nháy, báo hiệu sắp có một cơn rung thất.
    - Nào, cô gái, cố lên nào! Cô ấy có lẽ bị chảy máu dữ lắm ở bên trong người. Bụng cô ấy ra sao?
    - Bụng mềm, chắc chảy máu phía trong ở đùi thôi. Cậu sẵn sàng để đặt nội khí quản chưa?
    Chưa đầy một phút, Lauren đã được đặt nội khí quản và cái ống được nối vào một máy hô hấp. Stern hỏi các hằng số tình trạng nạn nhân. Frank trả lời là nhịp thở ổn định, huyết áp hạ xuống còn có 5. Anh chưa kịp nói xong thì tiếng bíp bíp đều đều ở máy đã chuyển thành một tiếng rít chói tai.
    - Rung thất rồi, cậu nạp cho mình 300 jun.
    Philip cọ cọ hai tay cầm của máy sốc điện vào nhau.
    - Được rồi, có điện rồi đấy - Frank kêu lên.
    - Tránh ra, mình làm sốc điện đây!
    Do tác dụng của máy sốc điện, cơ thể nạn nhân bật cong lên đột ngột, bụng oằn lên rồi lại rơi phịch xuống.
    - Không, chưa được.
    - Thử để ở 360 xem, làm lần nữa nào.
    - 360 rồi, làm đi.
    - Tránh ra!
    Tấm thân nhảy dựng lên rồi lại rơi xuống bất động. “Cho mình 5mg adrenaline và nạp lại ở 360. Tránh ra!”. Điện lại phóng ra, cơ thể nạn nhân nảy lên lần nữa. “Vẫn cứ rung thất! Hỏng mất rồi, tiêm vào ống truyền một đơn vị Lidocaine và nạp lại máy sốc điện. Tránh ra”. Tấm thân lại nảy lên. “Tiêm 500mg Beryllium và nạp lại ngay 380!”
    Lauren được làm sốc điện thêm một lần nữa, quả tim cô dường như có chịu tác dụng của những loại thuốc được truyền vào, nó bắt đầu đập lại với nhịp điệu ốn định, nhưng chỉ được chốc lát: tiếng rít lên ở máy chỉ bặt đi vài giây rồi lại vang lên to hơn... “Tim ngừng đập” Frank thốt lên.
    Ngay lập tức Philip tiến hành thao tác mát xa tim mạch - hô hấp với vẻ kiên quyết khác thường. Vừa cố sức để cứu sống cô gái, anh vừa nói khẩn thiết với cô: “Đừng có ngốc nghếch thế, hôm nay trời đẹp lắm, trở lại đi, đừng làm như vậy”. Rồi anh ra lệnh cho bạn chuẩn bị máy sốc điện một lần nữa. Frank thử làm cho bạn bình tĩnh lại: “Thôi nào, Philip, không ích gì nữa đâu”. Nhưng Stern không chịu thôi, anh hét lên, đòi chuẩn bị máy sốc điện. Frank thực hiện. Philip lại yêu cầu mọi người tránh ra; không biết là lần thứ bao nhiêu rồi. Cơ thể nạn nhân uốn cong lên lần nữa, nhưng điện tâm đồ vẫn là một đường thẳng. Philip lại làm mát xa, trán anh đã lấm tấm mồ hôi. Vẻ mệt mỏi làm lộ rõ nỗi tuyệt vọng của người bác sĩ trẻ trước sự bất lực của mình. Frank hiểu rằng Philip đã không còn tỉnh táo nữa. Lẽ ra Philip đã phải ngừng cấp cứu nạn nhân từ nãy để tuyên bố thời điểm nạn nhân qua đời, vậy mà anh lại cứ tiếp tục làm mát xa tim.
    - Truyền thêm nửa mg adrenaline và tăng máy sốc điện lên thành 400.
    - Philip, thôi đi, thật là vô nghĩa, cô ấy chết rồi. cậu làm gì vớ vẩn thế.
    - Im mồm và làm ngay đi!
    Viên cảnh sát ném một cái nhìn dò hỏi về phía người bác sĩ trẻ đang quỳ bên Lauren, nhưng anh chẳng mảy may chú ý đến điều đó. Frank nhún vai, tiêm thêm một liều thuốc nữa vào ống truyền, nạp điện lại vào máy sốc điện. Anh thông báo là dòng điện đã đạt đến 400mA. Stern chẳng buồn yêu cầu mọi người tránh ra nữa, anh làm sốc điện ngay. Lồng ngực nạn nhân bị dòng điện với cường độ cao hất tung lên khỏi mặt đất. Điện tâm đồ vẫn cứ thẳng băng một cách tuyệt vọng. Philip không nhìn điện tâm đồ, anh đã đoán được trước kết quả từ khi chưa làm sốc điện lần cuối này. Anh đập tay vào ngực Lauren. “Mẹ kiếp, mẹ kiếp!”, Frank túm lấy vai bạn, xiết chặt.
    - Thôi nào, Philip, cậu mất tự chủ rồi, bình tĩnh lại đi! Cậu tuyên bố nạn nhân tắt thở rồi chúng mình chuồn. Cậu đang suy sụp rồi, đi nghỉ thôi.
    Philip đầm đìa mố hôi, mắt nhìn đờ đẫn. Frank cao giọng thêm và dùng hai tay kéo đầu bạn, bắt bạn nhìn thẳng vào mình.
     
  3. Totoro

    Totoro Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    17/12/2011
    Bài viết:
    5.522
    Lượt thích:
    2.082
    Kinh nghiệm:
    113
    Trường:
    Lucius
    Anh ra lệnh cho Philip phải bình tĩnh lại, và không thấy Philip có bất cứ phản ứng gì, anh bèn tát cho bạn một cái. Philip tiếp nhận cái tát. Giọng nói của Frank bèn trở nên dịu lại: “Trở lại với mình đi, Philip, tỉnh trí lại nào”. Rồi kiệt sức, anh buông bạn ra, đứng dậy, cũng vô hồn như thế. Mấy viên cảnh sát sững sờ nhìn hai bác sĩ. Frank đi đi lại lại, vẻ hoang mang ra mặt. Philip vẫn quỳ trên nền đất, người rúm lại, từ từ ngẩng đầu lên, há miệng nói bằng một giọng trầm trầm: “Bảy giờ mười, tắt thở”. Và quay về phía viên cảnh sát vẫn cầm chai huyết thanh một cách hết sức thận trọng, anh nói: “Các anh đưa cô ấy đi, thế là hết rồi, chúng tôi không còn làm gì cho cố ấy được nữa”. Anh đứng dậy, nắm vai Frank và kéo bạn đi về phía xe cứu thương. “Đi về thôi”. Hai viên cảnh sát đưa mắt nhìn theo họ khi họ trèo lên xe cứu thương. “Hai ông đốc này có vẻ kì quặc nhỉ!”, một người cảnh sát nói. Người kia chăm chú nhìn vào mặt bạn đồng nghiệp.
    - Cậu đã bao giờ tham dự một phi vụ trong đó người quân ta bị giết chưa?
    - Chưa
    - Thế thì cậu không hiểu được cái mà hai bác sĩ kia vừa trải qua. Nào, giúp tôi một tay, ta nhấc cô ấy lên rồi đặt vào băng ca trong khoang xe.
    Chiếc xe cứu thương đã rẽ vào chỗ ngoặt cuối phố. Hai viên cảnh sát nâng tấm thân bất động của Lauren dậy, đặt lên băng ca rồi lấy một cái chăn phủ lên. Vài người xem hiếu kỳ cũng bỏ đi vì chẳng còn gì mà xem nữa. Bên trong xe cứu thương, hai bác sĩ ngồi lặng thinh từ lúc xe lăn bánh. Frank phá vỡ sự im lặng.
    - Lúc nãy cậu bị cái gì ám thế Philip?
    - Cô ấy chưa đến 30 tuổi, là bác sĩ, quá đẹp để mà chết.
    - Đúng vậy, thế nhưng đó lại chính là cái mà cô ấy làm đấy! Cô ấy đẹp và là bác sĩ thì có khác gì? Cô ấy có thể xấu và làm việc trong một siêu thị. Đó là số phận, cậu chẳng có thể làm được gì hết, đó là giờ của cô ấy. Bây giờ chúng mình về nhà, cậu đi ngủ và cố quên hết tất cả những chuyện đó.
    Đi sau họ một quãng, chiếc ôtô cảnh sát đến một ngã tư đúng vào lúc một chiếc xe taxi vượt qua đường, khi đèn hiệu đã chuyển sang màu đỏ. Viên cảnh sát tức giận phanh két lại và cho còi cảnh sát rú lên, người lái taxi “Limo Service” dừng xe lại và xin lỗi rối rít. Thân thể của Lauren vì cú phanh này nên bị rơi khỏi băng ca. Hai người cảnh sát trèo ra phía sau, người trẻ nâng chân Lauren, người đứng tuổi hơn thì kéo hai cánh tay cô. Mặt ông đờ ra khi ông nhìn vào ngực cô gái.
    - Cô ấy thở!
    - Cái gì?
    - Cô ấy thở, ngồi ngay vào tay lái rồi phóng về phía bệnh viện đi.
    - Anh đã thấy chưa! Dù thế nào đi nữa thì hai ông đốc này cũng có vẻ kỳ quặc sao đó.
    - Im đi và phóng nhanh lên. Tôi không hiểu gì cả, nhưng bọn này sẽ phải nghe nói đến tôi.
    Chiếc xe cảnh sát bất thần vượt qua xe cứu thương và lao đi vun vút dưới con mắt sửng sốt của hai bác sĩ. Đó chính là xe cảnh sát “của họ”. Philip muốn để còi cứu thương rồi phóng theo xe cảnh sát, nhưng Frank không chịu, anh đã kiệt sức rồi.
    - Tại sao họ lại phóng như thế kia?
    - Mình không biết gì hết, mà chưa chắc đó đã là họ. Cảnh sát thì ai cũng giống nhau.
    Mười phút sau, họ đỗ xe bên cạnh chiếc xe cảnh sát, các cửa xe vẫn để mở. Philip xuống xe và đi vào khu cấp cứu. Anh bước về phía thường trực, mỗi bước một vội vã hơn. Không kịp chào cô thường trực, anh hỏi cô luôn :
    - Cô ấy ở phòng nào?
    - Ai cơ hả bác sĩ Stern? - Cô y tá trực hỏi.
    - Cô gái vừa được đưa đến ấy.
    - Cô ấy ở phòng mổ số 3, Fernstein đã vào đó rồi. Hình như cô này làm việc trong ê kíp của ông ấy.
    Từ phía sau lưng Stern, viên cảnh sát đứng tuổi khẽ đập vào vai anh.
    - Đầu óc ông thế nào đấy, ông bác sĩ?
    - Xin lỗi ông.
    Xin lỗi, cứ tưởng xin lỗi là xong à. Làm sao anh ta lại có thể tuyên bố là một cô gái trẻ đã chết khi cô ấy còn thở trong thùng xe? “Anh có hiểu được là không có tôi thì cô gái đã bị ướp sống trong nhà lạnh không?” Anh ta sẽ phải nghe nói đến viên cảnh sát này. Đúng lúc đó bác sĩ Fernstein đi ra khỏi phòng mổ, làm ra vẻ không hề chú ý đến viên cảnh sát, ông hướng thẳng về phía anh bác sĩ trẻ: “Stern, anh truyền cho nạn nhân bao nhiêu adrenaline?” “Bốn lần,mỗi lần 5 mg” Stern trả lời. Ngay lập tức, giáo sư Fernstein quở trách Stern rằng cung cách cứu chữa nạn nhân của anh thật là dai dẳng thái quá. Sau đó quay về phía viên cảnh sát, ông khẳng định rằng Lauren đã chết từ trước lúc bác sĩ Stern tuyên bố giờ cô tắt thở.
    Giáo sư nói thêm rằng lỗi của đội cấp cứu hẳn là đã quá cố gắng kéo dài những biện pháp vô ích để cứu trái tim của nạn nhân này, mà tất cả phí tổn cho chuyện ấy thì đổ lên đầu những người đóng bảo hiểm. Để chấm dứt mọi tranh luận, ông giải thích rằng lượng thuốc truyền vào đã ứ đọng lại xung quanh màng ngoài tim: “Khi các ông phanh ôtô lại một cách đột ngột thì lượng thuốc ấy chuyển vào quả tim. Quả tim liền phản ứng một cách thuần túy hóa học và bắt đầu đập lại”. “Chuyện ấy đáng buồn là chẳng thay đổi được gì đối với việc bộ óc của nạn nhân đã chết. Còn về quả tim thì khi nào thuốc tiêu hết nó cũng ngừng đập ngay thôi, chưa biết chừng nó đã ngừng đập chính vào lúc tôi nói chuyện với các ông đây”. Giáo sư đề nghị viên cảnh sát xin lỗi bác sĩ Stern về sự bực tức hoàn toàn không chính đáng đối với bác sĩ, và yêu cầu Stern trước khi về thì rẽ qua phòng của giáo sư. Viên cảnh sát quay về phía Philip, giọng gắt gỏng: “Tôi thấy rõ là ngành cảnh sát chúng tôi không giữ độc quyền về chủ nghĩa nghiệp đoàn. Tôi không chúc ông một ngày tốt đẹp đâu”. Ông ta quay gót rời bệnh viện. Mặc dù hai cánh cửa bệnh viện đã khép lại sau khi ông ta đi qua, người ta vẫn còn nghe rõ tiếng dập đánh ình một cái cửa xe ôtô cảnh sát.
    Stern đứng lặng, hai tay vẫn đặt trên quầy thường trực, mắt nheo lại băn khoăn nhìn cô ý tá trực. “Nhưng mà tất cả câu chuyện này có nghĩa là gì?” Cô y tá nhún vai và nhắc anh rằng giáo sư Fernstein đang đợi anh.
    Anh gõ vào cánh cửa có móc khóa xích ở bên trong nơi thủ trưởng của Lauren làm việc. Giáo sư mời anh vào.. Đứng ở phía sau bàn làm việc, ông quay lưng nhìn qua cửa sổ, rõ ràng đang đợi Stern nói trước, anh bèn cất tiếng luôn. Anh thú nhận với ông là anh không hiểu những điều nói với viên cảnh sát. Fernstein ngắt lời anh một cách khô khan.
    - Nghe kỹ tôi nói đây, Stern, điều mà tôi nói với viên sĩ quan ấy là cái đơn giản nhất có thể giải thích cho ông ta để ông ta khỏi làm một báo cáo về anh và làm tiêu sự nghiệp của anh. Cách cư xử của anh thật không chấp nhận được đối với một người có kinh nghiệm như anh. Cần phải biết chấp nhận cái chết khi ta không còn cách nào khác. Chúng ta không phải thánh thần và không chịu trách nhiệm về số phận. Cô gái này đã chết khi anh đến, và sự ngoan cố của anh suýt nữa đã làm anh phải trả giá đắt đấy.
    - Nhưng giáo sư giải thích thế nào về việc cô ấy lại thở?
    - Tôi không giải thích và tôi không việc gì phải giải thích. Chúng ta không biết hết tất cả mọi điều. Cô ấy đã chết, bác sĩ Stern. Anh không thích điều đó là một chuyện, nhưng cô ấy quả thực đã từ giã cuộc đời. Tôi chẳng cần chuyện là phổi cô ấy phập phồng và tim cô ấy tự đập, điện não đồ của cô ấy thẳng băng. Bộ não cô ấy chết hẳn rồi. Chúng ta sẽ đọi những bộ phận còn lại chết theo rồi đưa cô ấy xuống nhà xác. Chấm hết.
    - Nhưng giáo sư không thể làm một chuyện như vậy được, không thể khi có bao nhiêu điều hiển nhiên như thế!
    Fernstern biểu lộ sự bực bội của ông bằng một cái lắc đầu và nói cao giọng hơn. Ông không việc gì phải nghe dạy dỗ cả. Stern có biết giá tiền phải trả cho một ngày làm hồi sức cấp cứu không? Anh tưởng bệnh viện sẽ giữ riêng một giường bệnh để duy trì cuộc sống nhân tạo cho một “cây rau” à? Ông hết sức yêu cầu anh trưởng thành lên một chút.
    Ông từ chối việc buộc cá gia đình phải trải qua hàng tuần lễ liền bên giường bệnh của một người bất động và mất trí, chỉ còn sống nhờ máy móc. Ông từ chối chịu trách nhiệm về cái loại quyết định chỉ cốt để thảo mãn cái tôi của bác sĩ như thế này.
    ông ra lệnh cho Stern đi tắm cho tỉnh người và biến đi cho khuất mắt ông. Người bác sĩ trẻ vẫn đứng ì ra trước mặt giáo sư, anh tiếp tục lập luận mỗi lúc một hùng biện hơn. Khi anh tuyên bố là cô ấy đã chết, người bệnh này của anh đã ở trong trạng thái ngừng tim mạch - hô hấp được mười phút rồi. Tim cô và phổi cô đã ngừng hoạt động. Đúng là anh có cố sức dai dẳng một cách thái quá thật, bởi vì lần đầu tiên trong đời làm bác sĩ của anh, anh cảm thấy rằng cô gái này không hề muốn chết. Anh kể cho gaío sư nghe qua đôi mắt hé mở của cô gái, anh cảm thấy cô chống chọi và không chịu để bị cuốn chìm đi.
    Vì vậy, anh đã cùng với cô chống chọi quá mức bình thường, và thế là mười phút sau, trái với mọi logíc, ngược lại tất cả những điều mà anh đã học, trái tim cô bắt đầu đập lại và phổi cô lại hít thở khí trời, hít thở nguồn sống. “Giáo sư có lý khi nói rằng chúng ta chỉ là bác sĩ và không phải cái gì cũng biết - Anh tiếp tục - Cô gái này cũng là bác sĩ”. Anh van xin giáo sư cho cô gái một cơ hội. Người ta đã nhìn thấy những bệnh nhân chìm trong hôn mê đến hơn sáu tháng trời rồi bỗng nhiên tỉnh lại mà chẳng ai hiểu được là vì sao. Điều vừa xảy ra với cô gái chưa từng xảy ra với người nào cả, vậy thì nếu phải tốn tiền để cứu cô ấy cũng có sao đâu. “Đừng để cô ấy chết, cô ấy không muốn, đó là điều cô ấy nói với chúng ta”. Giáo sư im lặng một chút rồi trả lời anh :
    - Bác sĩ Stern, Lauren là học trò tôi, tính cách không phải dễ nhưng rất có tài, tôi rất quý mến cô ấy và đã hy vọng nhiều về sự nghiệp của cô ấy, cũng như tôi hy vọng nhiều về sự nghiệp của anh; cuộc nói chuyện này kết thúc ở đây.
    Stern bước ra khỏi phòng làm việc của giáo sư mà không khép cửa lại. Frank đứng đợi anh trong hành lang.
    - Cậu đứng đây làm gì?
    - Đầu óc cậu làm sao thế Philip, cậu có biết cậu vừa nói bằng cái giọng như thế với ai không?
    - Thế thì sao?
    - Người mà cậu nói chuyện là giáo sư của cô gái ấy, ông ta biết rõ cô ấy và làm việc cùng với cô ấy suốt mười lăm tháng nay, ông ta đã cứu sống nhiều người hơn là cậu có thể làm trong suốt cuộc đời bác sĩ của cậu. Cậu cần phải học cách tự chủ, quả thực là đôi khi cậu nói năng rất nhảm nhí.
    - Để cho mình yên, Frank, hôm nay mình nghe giảng đạo đức thế là đủ rồi
     
  4. Totoro

    Totoro Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    17/12/2011
    Bài viết:
    5.522
    Lượt thích:
    2.082
    Kinh nghiệm:
    113
    Trường:
    Lucius
    Chương 03Bác sĩ Fernstein đi ra khép lại cửa phòng, ông nhấc máy điện thoại, lưỡng lự đặt máy xuống, bước vài bước về phiá cửa sổ, rồi lại đột ngột nhấc điện thoại lên. Ông yêu cầu cho ông nói chuyện với phòng mổ. Ngay lập tức có một giọng máy trả lời ở đầu máy bên kia.
    - Fernstein đây, các anh chuẩn bị đi, mười phút nữa ta có một ca mổ, tôi sẽ bảo mang bệnh án đến cho các anh.
    - Ông nhẹ nhàng đặt máy điện thoại xuống, lắc đầu, và đi ra khỏi phòng làm việc.
    Vừa bước ra, ông xô ngay phải giáo sư Williams.
    - Tình hình anh thế nào? - Giáo sư Williams hỏi - Đi uống chén cà phê với tôi nhé?
    - Không, tôi không đi được đâu.
    - Anh có việc gì thế?
    - Một việc ngớ ngẩn, tôi đang chuẩn bị làm một việc ngớ ngẩn. Tôi phải đi ngay đây, tôi sẽ gọi điện cho anh sau.
    Fernstein bước vào phòng mổ, người khoác chiếc áo blu màu xanh lá cây có dây buộc lại ở thắt lưng. Một cô y tá đeo vào cho ông đôi găng tay đã khử trùng. Căn phòng rộng mênh mông, kíp mổ đã đứng bao quanh chỗ Lauren nằm. Phía sau đầu cô gái có một cái máy dao động theo nhịp thở và nhịp tim đập của cô.
    - Các hằng số thế nào? - Fernstein hỏi bác sĩ gây mê.
    - Ổn định, ổn định không ngờ. Sáu mươi nhăm và 12/8. Cô ấy đang ngủ thiếp đi, huyết khí bình thường, giáo sư có thể tiến hành.
    - Phải, anh nói đúng, cô ấy đang ngủ thiếp đi.
    Lưỡi dao mổ rạch một đường dài dọc theo vết thương đùi. Vừa bắt đầu tách những lớp cơ ra, giáo sư vừa nói với cả kíp mổ. Gọi họ là “các bạn đồng nghiệp thân mến”, ông giải thích cho họ rằng họ sắp chứng kiến một giáo sư phẫu thuật với hai mươi năm kinh nghiệm thực hiện một ca mổ chỉ đáng để cho sinh viên y nội trú năm thứ năm làm: nắn lại xương đùi.
    - Các anh chị có biết vì sao tôi lại làm không?
    Đó là bởi vì không có một sinh viên nội trú năm thứ năm nào sẽ chấp nhận nắn lại xương đùi cho một người mà bộ não đã chết được hơn hai tiếng đồng hồ. Ông cũng đề nghị đừng ai hỏi ông gì hết, họ chỉ có mười lăm phút là cùng thôi và ông cám ơn tất cả đã sẵn sàng vào cuộc. Nhưng Lauren là học trò của giáo sư nên tất cả mọi người có mặt trong phòng đều hiểu ông và đồng tình với ông thực hiện ca mổ. Một bác sĩ điện quang bước vào và chiếu cho mọi người xem mấy tấm phim. Trên phim thấy hiện rõ một bọc máu ở thuỳ xương chẩm. Quyết định được đưa ra là phải chọc hút để giải phóng sức ép. Một lỗ chọc được thực hiện phía sau đầu, một chiếc kim mảnh được luồn qua đó rồi xuyên qua màng não, dưới sự giám sát bẳng màn hình. Chiếc kim được bác sĩ phẫu thuật điểu khiển đến tận nơi có bọc máu. Bản thân bộ não thì dường như không bị ảnh hưởng gì. Một dòng máu chảy qua ống thông. Gần như ngay lập tức, sức ép trong sọ giảm đi. Bác sĩ gây mê lập tức tăng lưu lượng ôxygen truyền vào não bằng con đường đặt nội khí quản. Được giải phóng khỏi sức ép, các tế bào lấy lại được sự chuyển hóa bình thường, loại dần đi những độc tố tích tụ. dần dần từng phút một, ca mổ thay đổi trạng thái tinh thần. Cả êkíp phẫu thuật quên đi là họ đang mổ cho một người đã chết lâm sàng. Mọi người bị cuốn hút vào cuộc, những thao tác điêu luyện nối tiếp nhau. Chụp X quang xương sườn, khôi phục lại những đoạn xương gãy, chọc hút màng phổi... Ca mổ được thực hiện rất có phương pháp và chuẩn xác. Năm tiếng đống hồ sau, giáo sư Fernstein tháo găng tay ra đập khẽ vào nhau. Ông yêu cầu kíp mổ làm nốt việc khâu lại vết mổ rồi chuyển bệnh nhân vào phòng hồi sức. Ông ra lệnh tháo hết các máy móc trợ giúp hô hấp ngay khi thuốc mê hết hiệu lực.
    Một lần nữa, ông cám ơn kíp mổ về sự có mặt của họ và về việc họ sẽ kín tiếng sau này. Trước khi rời khỏi phòng mổ, ông yêu cầu một cô y tá, Betty, khi nào tháo các máy móc ra khỏi người Lauren thì báo ngay cho ông biết. Ông đi ra khỏi phóng mổ và bước nhanh về phía thang máy. Đi ngang qua tổng đài, ông gọi điện hỏi cô thường trực và muốn biết xem bác sĩ Stern có còn ở trong bệnh viện hay không. Cô gái trả lời là không, anh ấy đã đi về rồi, vẻ mặt mệt mỏi lắm. Giáo sư cám ơn cô gái và nói là ông đi nghỉ, nếu có ai hỏi thì nói là ông ở trong phòng làm việc của ông.
    Từ phòng mổ, Lauren được đưa vào phòng hồi sức. Betty lắp máy kiểm tra tim, máy điện não và một ống thông nối vào máy thở nhân tạo. Được trang bị như vậy, trông Lauren lúc này không khác gì một phi công vũ trụ. Cô y tá trích một ít máu của Lauren để xét nghiệm rồi rời khỏi căn phòng. Lauren nằm ngủ yên, trên mi mắt như hiện lên bóng dáng của một xứ sở khác trong giấc ngủ dịu dàng và sâu thẳm. Nửa tiếng đồng hồ trôi qua, Betty gọi điện cho giáo sư Fernstein.Cô báo cho giáo sư là thuốc gây mê đã hết tác dụng đối với Lauren. Ông bèn hỏi cô về các hằng số cơ bản. Cô xác nhận với ông điều mà ông đang chờ đợi, các hằng số vẫn ổn định như trước. Cô xin ông khẳng định lại việc phải làm tiếp theo.
    - Cô tháo máy hô hấp ra đi. Lát nữa tôi sẽ đến.
    Nói rồi giáo sư dập máy. Betty đi vào phòng, cô tháo ống thông ra khỏi máy, thử để cho bệnh nhân tự thở. Một lát sau cô rút hẳn ống thông ra khỏi bệnh nhân, giải phóng cho khí quản khỏi vướng víu. Cô vuốt lại một mảng tóc của Lauren về phía sau, âu yếm nhìn cô gái rồi tắt đèn, và đi ra khỏi phòng. Căn phòng chìm trong ánh sáng màu xanh lá cây phát ra từ máy điện não. Biểu đồ trên máy vẫn thẳng băng. Lúa đó là gần 21h30 phút, xung quanh tĩnh lặng.
    Gần một giờ sáng, tín hiệu ở máy hiện sóng bắt đầu dao động, lúc đầu chỉ rất khẽ khàng. Đột nhiên, điểm cuối biểu đồ bỗng nhảy vọt lên, vạch thành một đỉnh khá cao, sau đó lại nhào đến chóng mặt xuống phía dưới rồi lại trở về thành một đường kẻ ngang.
    Không ai chứng kiến sự bất thường này. Điều ngẫu nhiên đã xảy ra như vậy, phải một tiếng đồng hồ sau đó, Betty mới trở lại căn phòng. Cô đến lấy những chỉ số của Lauren, mở xem băng giấy in biểu đồ tuôn ra từ máy, phát hiện ra cái đỉnh cao bất thường, cô nhướn lông mày và tiếp tục đọc thêm vài cm nữa. Nhận thấy đoạn biểu đồ tiếp theo vẫn là một đường thẳng, cô ném tờ giấy đi mà không đặt thêm câu hỏi nào khác. Cô nhấc máy điện thoại treo ở tường lên và gọi điện cho giáo sư Fernstein.
    - Tôi đây, thưa giáo sư, bệnh nhân chìm sâu trong hôn mê với những hằng số ổn định. Tôi làm gì tiếp bây giờ?
    - Cô tìm một giường bệnh ở tầng năm, cám ơn Betty.
    Fernstein dập máy.
     
  5. Totoro

    Totoro Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    17/12/2011
    Bài viết:
    5.522
    Lượt thích:
    2.082
    Kinh nghiệm:
    113
    Trường:
    Lucius
    Chương 04Mùa đông 1996
    Arthur dùng điều khiển từ xa để mở cửa gara và đỗ xe ôtô vào đó. Anh đi theo lối cầu thang trong vào căn hộ mới của mình. Anh dùng chân dập cửa lại, đặt túi xuống, cởi áo măng tô và ngồi phịch vào đi văng. Giữa phòng khách, chừng hai chục thùng các tông vứt ngổn ngang nhắc anh nhớ đến những công việc phải làm. Anh cởi bỏ bộ comlê ra, mặc vào cái quần bò và miệt mài tháo dỡ những thùng đồ, xếp những quyển sách trong các thùng lên giá sách. Sàn gỗ kêu ken két dưới bước chân anh. Đến lúc rất khuya, khi đã xếp xong tất cả, anh bèn gập bỏ những vỏ hộp các tông lại, cho chạy máy hút bụi và dọn nốt cái bếp. Xong xuôi, anh ngắm nghía tổ ấm mới của mình. “Mình phải xả cho nguội bớt người đi một chút mới được”, anh tự nhủ. Đi vào buồng tắm, anh do dự không biết nên dùng vòi hoa sen hay dùng bồn tắm. Quyết định dùng bồn tắm, anh vặn vòi nước, bật cái đài nhỏ trên lò sưởi gần tủ quần áo đựng quần áo bằng gỗ, cởi quần áo ra và bước vào bồn tắm, thở dài nhẹ nhõm.
    Trong khi Peggy Lee hát bài Fever trên làn sóng 101.3FM, Arthur nhúng đầu nhiều lần vào nước. Điều làm anh ngạc nhiên trước hết là chất lượng âm thanh của bài hát mà anh đang nghe, sau đó là tính chất stereo thực đến kinh ngạc, nhất là lại phát ra từ một cái đài được coi là mono. Nghe kỹ, anh cảm thấy hình như từ chiếc tủ quần áo vọng ra tiếng ngón tay đánh nhịp theo giai điệu của bài hát, óc tò mò bị kích thích, anh bước ra khỏi buồng tắm, đi rón rén về phía tủ để nghe rõ hơn. Tiếng động mỗi lúc một rõ lên. Anh do dự, hít một hơi dài rồi bất thần mở tung cánh cửa tủ. Trố mắt ra, anh khẽ lùi lại.
    Giữa những chiếc mắc quần áo có một cô gái, mắt nhắm lại, vẻ như bị điệu nhạc quyến rũ, vừa búng ngón tay trỏ và ngón tay cái vào nhau để đánh nhịp, vừa khe khẽ hát.
    - Cô là ai? Cô làm gì ở đây? - Anh hỏi.
    Cô gái giật nảy mình và mở tròn xoe mắt.
    - Anh nhìn thấy tôi à?
    - Tất nhiên là tôi nhìn thấy cô.
    - Cô gái dường như vô cùng sửng sốt về việc anh nhìn thấy cô. Arthur liền nhắc cô rằng anh không mù cũng chẳng điếc, rồi anh đặt lại câu hỏi lần nữa: cô làm gì ở đây? Đáp lại mọi câu hỏi, cô gái nói với anh rằng cô thấy điều này thật tuyệt vời. Arthur chả thấy có gì là “tuyệt vời” trong tình huống này cả, và bằng một giọng khó chịu hơn, anh hỏi lại cô lần thứ ba: cô làm gì trong phòng tắm của anh vào giữa lúc đêm khuya như thế? “Tôi cho là anh chưa hiểu ra vấn đề - Cô gái nói - anh thử chạm vào cánh tay tôi đi!” Anh ngẩn người ra sững sờ, cô gái nài nỉ :
    - Nào, anh làm ơn chạm vào cánh tay tôi đi.
    - Không, tôi không chạm vào cánh tay cô đâu, có chuyện gì xảy ra ở đây?
    Cô gái cầm lấy cổ tay Arthur rồi hỏi anh có cảm thấy là cô chạm vào anh không. Vẻ bực tức, anh quả quyết xác nhận rằng anh có cảm thấy là cô chạm vào anh, rằng anh nhìn thấy cô hết sức rõ ràng. Lần thứ tư, anh hỏi cô là ai và làm gì trong tủ đựng quần áo ở phòng tắm của anh. Cô gái lờ hẳn đi trong câu hỏi của anh và hân hoan nhắc lại rằng thật là “kỳ diệu” vì anh nhìn thấy cô, nghe thấy cô và có thể chạm được vào cô. Sau một ngày làm việc một mỏi, Arthur có tâm trạng không lấy gì làm vui.
    - Này cô, đủ rồi đấy. Đây là trò đùa của ông bạn hợp doanh của tôi phải không? Cô là ai? Một gái gọi dùng để làm quà mừng nhà mới à?
    - Lúc nào anh cũng thô lỗ như vậy hay sao? Trông tôi có giống gái điếm không?
    Arthur thở dài.
    - Không, trông cô không giống gái điếm, có điều là cô lại nấp trong buồng tắm nhà tôi vào lúc gần nửa đêm.
    - Hiện thời anh là người đang trần truồng chứ không phải tôi!
    Arthur giật nảy mình, chộp vội một cái khăn tắm quấn ngang bụng và cố lấy lại vẻ bình thường. Sau đó anh cao giọng :
    - Thôi được, bây giờ ta chấm dứt cái trò này, cô ra khỏi đây, đi về nhà cô và nói với Paul rằng đây là một trò rất tầm thường, rất rất tầm thường.
    Cô không quen biết Paul và yêu cầu anh hãy hạ giọng xuống. Dù sao thì cô cũng có điếc đâu, chỉ có những người khác là không nghe thấy cô, chứ cô thì nghe rất rõ. Anh mệt mỏi và không hiểu gì cả về tình huống này. Cô gái có vẻ rất xáo động, anh thì vừa mới chuyển nhà xong và chỉ muốn được yên tĩnh.
    - Làm ơn cầm lấy các thứ của cô rồi về nhà cô đi, và nhất là ra khỏi cái tủ này đi chứ.
    - Từ từ nào, việc này đâu có dễ như vậy, tôi không thể chính xác hoàn toàn được, cho dù vài ngày nay cũng đã khá hơn rồi.
    - Cái gì khá hơn từ vài ngày nay?
    - Nhắm mắt lại đi, tôi thử đây.
    - Cô thử làm gì?
    - Ra khỏi tủ chứ còn gì nữa, đó là điều anh muốn, phải không nào? Vậy thì nhắm mắt lại đi, tôi cần phải tập trung tư tưởng, và anh im đi cho 2 phút.
    - Cô thật điên rồ quá mức!
    - Ồ! Khó chịu đến thế là đủ rồi, xin anh im đi và nhắm mắt lại cho, ta sẽ không đứng cả đêm ở đây.
    Bối rối, Arthur bèn phục tùng. Hai giây sau anh nghe một giọng nói từ phòng khách vọng đến.
    - Không đến nỗi nào, chỉ đến được cạnh đi văng thôi, nhưng vậy là cũng không đến nỗi.
    Anh vội đi ra khỏi buồng tắm và nhìn thấy cô gái đang ngồi trên sàn nhà ở chính giữa phòng. Cô làm như không hề có chuyện gì xảy ra cả.
    - Anh giữ lại các tấm thảm thế này tôi rất thích, nhưng tôi ghét cái tranh treo trên tường kia.
    - Tôi treo những tấm tranh tôi thích ở chỗ mà tôi thích, và tôi muốn đi ngủ đây, vậy nên nếu cô không muốn nói cô là ai thì cũng không sao cả, nhưng đi ra ngoài ngay! Về nhà cô đi!
    - Tôi đang ở nhà tôi! Tức là, hồi trước đây là nhà tôi. Tất cả câu chuyện này sao mà nản quá.
    Arthur lắc đầu, anh thuê căn hộ này cách đây mười hôm và báo cho cô biết rằng anh đang ở nhà anh.
    - Vâng, tôi biết, anh là người thuê nhà của tôi sau khi tôi chết, tình huống này quả thật cũng khá nực cười.
    - Cô nói vớ vẩn, chủ nhà này là một bà quãng bảy chục tuổi. Còn cái chuyện thuê nhà sau khi cô chết có nghĩa là gì vậy?
    - Bà ấy sẽ rất hài lòng nếu được nghe anh nói đấy, bà ấy sáu mươi hai tuổi, đó là mẹ tôi và là người giám hộ hợp pháp của tôi trong hoàn cảnh hiện thời. Tôi mới thực là chủ nhà.
    - Cô có một người giám hộ hơp pháp à?
    - Đúng vậy, chiếu theo hoàn cảnh, đối với tôi lúc này mà phải ký giấy tờ thì thật khó đến phát điên lên được.
    - Cô đang điều trị trong một bệnh viện à?
    - Đúng thế, nói một cách nhẹ nhàng nhất thì là như vậy.
    - Ở đó chắc mọi người đang lo lắng lắm. Bệnh viện nào vậy, tôi sẽ đưa cô đến.
    - Này anh, anh đang nghĩ tôi là một mụ điên rồ đấy à?
    - Không phải thế đâu...
    - Sau chuyện gái điếm mà cón thêm thế nữa thì quá nhiều đối với lần gặp đầu đấy.
    Anh cóc cần biết cô là một gái gọi hay một người điên kỳ quái, anh mệt rũ ra rồi và chỉ muốn đi ngủ thôi. Cô gái không đáp lại mà cứ tiếp tục theo đà suy nghĩ của mình.
    - Anh thấy tôi thế nào? - Cô lại hỏi
    - Tôi không hiểu câu hỏi của cô.
    - Trông tôi thế nào, tôi không nhìn thấy mình trong gương được, trông tôi thế nào?
    - Xáo động, cô có vẻ rất xáo động - Anh thản nhiên nói.
    - Tôi muốn hỏi về mặt hình thức cơ.
    Arthur do dự, anh miêu tả cô là một cô gái cao lớn, mắt rất to, miệng xinh, gương mặt dịu dàng trái ngược hẳn với cách xử sự của cô, anh nói rằng cô có những ngón tay dài với những cử chỉ duyên dáng.
    - Nếu tôi nhờ anh chỉ cho một ga tàu điện ngầm thì chắc hẳn anh sẽ cho biết hết tất cả những cách có thể di chuyển đến đó phải không?
    - Xin lỗi, tôi không hiểu.
    - Thế anh không tự hỏi làm sao tôi có thể vào đây một cách chính xác như thế à?
    - Làm sao cô vào đây được, cô có chìa khóa khác à?
    - Tôi không cần chìa khóa. Thật khó tin là anh lại nhìn thấy tôi.
    Cô lại nhấn mạnh rằng đối với cô việc được người khác nhìn thấy đúng là một phép màu. Cô nói với anh rằng cô thấy cách anh miêu tả cô thật dễ thương. Và cô mời anh ngồi xuống cạnh cô. “Điều mà tôi sắp nói với anh đây sẽ không dễ nghe và thật khó chấp nhận, nhưng nếu anh vui lòng nghe câu chuyện của tôi, nếu anh vui lòng dành cho tôi sự tin cậy thì có thể cuối cùng anh sẽ tin tôi và điều đó rất quan trọng, bởi vỉ dù anh không hề ngờ tới, anh là người duy nhất trên đời mà tôi có thể chia sẻ bí mật này”.
    Arthur hiểu rằng không còn cách nào khác, anh sẽ phải nghe điều mà cô gái này muốn nói với anh, và mặc dù mong muốn duy nhất của anh lúc này là được ngủ, anh vẫn ngồi xuống bên cô và nghe câu chuyện khó tin nhất mà anh từng được nghe trong đời.
    Cô tên là Lauren Kline, cô nói rằng mình là sinh viên y nội trú và sáu tháng trước đã bị tai nạn ôtô, một tai nạn trầm trọng do gãy bộ lái. “Từ đó tôi bị hôn mê. Không, anh đừng nghĩ gì vội, để tôi giải thích cho anh”. Cô không nhớ gì về tai nạn nữa cả. Cô lấy lại được ý thức lúc ở phòng hồi sức, sau ca mổ. Khắp người có những cảm giác rất kỳ lạ, cô nghe thấy tất cả những điều người ta nói xung quanh cô, nhưng cô không thể cử động mà cũng chẳng nói được. Lúc đầu cô cho rằng đó là do thuốc gây mê “Nhưng tôi đã lầm, nhiều tiếng đồng hồ trôi qua mà tôi vẫn không sao tỉnh dậy được về mặt thể chất” Cô tiếp tục nhận thức được tất cả, nhưng không thể giao tiếp được với thế giới bên ngoài. Trong đời chưa bao giờ cô sợ đến thế, vì suốt bao nhiêu ngày cứ nghĩ rằng mình bị liệt toàn thân. “Anh không thể tưởng tượng được cái mà tôi trải qua đâu. Suốt đời bị cầm tù bởi chính thân thể mình”.
    Cô hết sức muốn chết đi cho xong,nhưng mà khó lòng làm đựoc điều đó khi mà đến giơ ngón tay lên cũng chả được. Mẹ cô ở bên giường bệnh của cô. Bằng ý nghĩ, cô vna xin mẹ dùng gối làm cho cô nghẹt thở. Rồi có một bác sĩ bước vào phòng, cô nhận ra giọng của ông, đó là giọng nói của giáo sư của cô. Bà Kline hỏi giáo sư liệu con gái bà có nghe được khi mọi người nói với cô không. Fernstein trả lời là ông không biết gì về chuyện đó cả, nhưng các công trình nghiên cứu cho phép nghĩ rằng những người trong tình trạng như cô nhận thức đựơc tín hiệu của thế giới bên ngoài, vì vậy cần phải thận trọng khi nói bên cạnh cô. “Mẹ tôi muốn biết liệu có ngày tôi tỉnh lại được không”. Giáo sư trả lời bằng một giọng trầm tĩnh rằng ông vẫn không biết gì hết, rằng cần phải giữ một chút hy vọng, rằng người đã thấy có bệnh nhân hồi tỉnh sau nhiều tháng, rằng điều đó rất hiếm nhưng đã từng xảy ra. “Tất cả đều có thể, ông nói, chúng ta không phải là thánh thần, chúng ta không biết hết mọi điều”. Ông nói thêm: “Cơn hôn mê kéo dài là một điều bí ẩn đối với y học”. Thật kỳ lạ, điều đó làm cô nhẹ cả người, cơ thể cô hóa ra còn nguyên vẹn. Sự chẩn đoán này không làm an lòng hơn, nhưng ít nhất cũng không phải là vĩnh viễn. “Liệt toàn thân thì vô phương cứu chữa. Trong các trường hợp hôn mê kéo dài thì bao giờ cũng còn hy vọng, dù rằng rất nhỏ”, Lauren nói thêm. Các tuần lễ chậm chạp trôi qua, dài lê thê, mỗi ngày một dài hơn. Cô sống trong những kỷ niệm của mình và nghĩ đến những nơi khác. Một đêm, khi mơ về cuộc sống ở phía bên kia cánh cửa phòng, cô tưởng tượng ra cái hành lang với những cô y tá qua lại, tay ôm đầy hồ sơ bệnh án hay đẩy xe lăn, các đồng ngiệp của cô, đi từ phòng này sang phòng khác...
    - Và lần đầu tiên điều đó xảy ra: tôi thấy mình ở giữa cái hành lang mà tôi đang hết sức nghĩ đến. Đầu tiên, tôi nghĩ là trí tưởng tưởng của tôi đã chơi khăm tôi một vố, tôi biết rõ những nơi này, đó là bệnh viện mà tôi làm việc. Nhưng khung cảnh trông hiện thực đến rủn cả người. Tôi nhìn thấy các nhân viên bệnh viện xung quanh tôi, Betty mở tủ lấy ra những miếng gạc rồi đóng tủ lại, Stephen đi qua, tay vò đầu. Anh ta bị một tật về thần kinh, lúc nào anh ta cũng làm như vậy.
    Cô nghe thấy tiếng ồn ào từ cửa thang máy, cô ngửi thấy mùi tỏa ra ở những món ăn được đem đến cho các nhân viên đang phiên trực. Không ai nhìn thấy cô cả, mọi người đi lại xung quanh cô, thậm chí chẳng buồn tìm cách tránh cô, hoàn toàn không biết đền sự có mặt của cô. Cô cảm thấy mệt mỏi, cô nhập lại vào cơ thể mình.
     
  6. Totoro

    Totoro Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    17/12/2011
    Bài viết:
    5.522
    Lượt thích:
    2.082
    Kinh nghiệm:
    113
    Trường:
    Lucius
    Những ngày tiếp theo, cô học cách di chuyển trong bệnh viện. Cô nghĩ đến nhà ăn và có mặt ở đó, nghĩ đến phòng cấp cứu và “hấp”, cô ở đó ngay. Sau ba tháng luyện tập, cô đã đi xa được ra ngoài bệnh viện. Bằng cách ấy cô đã tham dự bữa ăn tối với một cặp người Pháp trong một khách sạn yêu thích của cô, xem nửa bộ phim trong một rạp chiếu bóng, đến ở nhà mẹ cô vài tiếng đồng hồ. “Tôi không lặp lại thử nghiệm này lần nào nữa, tôi thấy quá khổ tâm khi ở ngay bên mẹ mà không thể giao tiếp với mẹ được”. Con chó Kali cảm nhận được sự có mặt của cô, nó vừa đi quanh quẩn vừa rên ư ử, điều đó làm cho cô phát điên lên được. Rồi cô trở lại đây vì dù sao đây cũng là nhà cô, và đây vẫn là nơi cô cảm thấy dễ chịu nhất. “Tôi sống trong sự cô đơn tuyệt đối. Anh không thể nào tưởng tượng được cái sự không thể nói với ai cả, trở nên vô hình, không tồn tại trong cuộc sống một người nào nữa. Vì thế anh sẽ hiểu nỗi bất ngờ và sự kích động của tôi khi anh nói với tôi tối nay, lúc tôi ở trong tủ và khi tôi nhận rõ là anh nhìn thấy tôi. Tôi không hiểu tại sao lại thế, miễn là điều đó kéo dài, tôi có thể nói với anh hàng giờ được, tôi có đến hàng trăm câu nói đang tồn kho”. Những lời nói đầy cảm xúc mãnh liệt nhường chỗ cho một khoảnh khắc yên lặng. Nước mắt trào ra lóng lánh ở khoé mắt cô. Cô nhìn Arthur, lấy tay vuốt lên mặt. “Chắc anh cho là tôi điên?” Arthur lặng đi, mủi lòng trước cảm xúc của cô gái, choáng ngợp bởi câu chuyện kì quặc mà anh vừa được nghe.
    - Không, tất cả những chuyện đó, nói thế nào nhỉ, thật lạ thường, gây hoang mang, sửng sốt. Tôi thật không biết nói sao. Tôi muốn giúp cô, nhưng không biết phải làm gì.
    - Cho tôi ở lại đây, tôi sẽ thu mình thật nhỏ, tôi sẽ không làm phiền anh đâu.
    - Cô có thật sự tin vào tất cả những điều cô vừa kể cho tôi không?
    - Anh không tin tí nào cả à? Anh đang tự nhủ rằng trước mặt anh là một cô gái hoàn toàn mất thăng bằng phải không? Dù sao thì tôi cũng chẳng có cơ may nào cả.
    Anh đề nghị cô thử đặt mình vào vị trí của anh. Nếu như vào lúc nửa đêm cô bắt gặp trong tủ quần áo ở buồng tắm nhà cô một người đàn ông hơi bị kích động, anh ta cố giải thích cho cô rằng anh ta là một loại ma đang bị hôn mê, khi ấy cô sẽ nghĩ gì và phản ứng tức khắc của cô sẽ ra sao?
    Nét mặt Lauren giãn ra, giữa làn nước mắt thoáng hiện một nụ cười. Cuối cùng cô thú nhận với anh rằng “tức khắc” hẳn là cô sẽ rú lên, và cô đồng ý rằng có thể châm chước cho anh được. Arthur bèn cám ơn cô về điều này.
    - Arthur, anh phải tin tôi, tôi van anh đấy. Không ai có thể bịa ra được một câu chuyện như thế.
    - Có chứ, có chứ, anh bạn hợp doanh của tôi có thể tưởng tượng được ra một trò đùa tầm cỡ này.
    - Quên ông bạn hợp doanh của anh đi! Ông ta chẳng dính dáng gì vào đây cả, đây không phải là trò đùa.
    Khi anh hỏi cô làm sao biết được tên anh, cô trả lời rằng cô ở đây từ trước khi anh chuyển đến. Do vậy cô thấy anh đến xem căn hộ và ký hợp đồng thuê nhà trên bàn trong bếp với nhân viên của hãng bất động sản. Cô cũng ở đây khi những thùng đồ bằng các tông của anh được chuyển đến và khi anh làm gãy cái makét máy bay của anh trong lúc tháo dỡ nó ra. Thành thực mà nói, tuy rằng cô lấy làm tiếc cho anh, cô cũng rất buồn cười về sự tức giận của anh lúc đó. Cô cũng nhìn thấy anh treo cái tranh nhạt thếch này trên đầu giường anh.
    - Anh cũng hơi gàn đấy, chuyển đi chuyển lại cái đi văng đến hai chục lần để rồi cuối cùng lại đặt nó vào chỗ duy nhất hợp với nó. Tôi rất muốn nhắc anh là cái chỗ ấy trông hiển nhiên đến thế cơ mà. Tất cả mọi lúc.
    - Cô cũng có mặt khi tôi tắm hay lúc nằm trong giường à?
    - Tôi không phải người thích nhìn trộm. Nói cho cùng thì anh có thân hình cũng cân đối đấy, chỉ cần chú ý để khỏi bị mỡ ở thành bụng thôi, còn thì trông anh hoàn toàn không đến nỗi nào.
    Arthur nhướn lông mày. Cô nói năng rất có sức thuyết phục hay đúng hơn là rất tự tin, nhưng anh có cảm giác như đang bị sa lầy, câu chuyện của cô gái này thật là vô nghĩa. Nếu cô muốn tin thì đó là việc của cô, anh chả có lý do gì để phải chứng minh cho cô là chuyện đó không có thật, anh có phải là bác sĩ tâm thần của cô đâu. Anh muốn ngủ và để cho xong việc anh bèn đề nghị cô ở lại đây một đêm, anh sẽ ngủ trên cái đi văng mà anh “phải khó nhọc lắm mới đặt được đúng chỗ” và nhường cho cô phòng ngủ của anh. Ngày mai cô sẽ về nhà cô hay về bệnh viện, chỗ nào mà cô muốn, và họ sẽ mỗi người một ngả. Nhưng Lauren không đồng ý, cô đứng ra trước mặt anh, vẻ cau có, quyết làm cho anh phải nghe cô. Hít một hơi dài, cô tuôn ra một loạt những bằng chứng kinh hoàng về các việc anh làm trong mấy ngày gần đây. Cô thuật lại cuộc nói chuyện điện thoại giữa anh và Carol-Ann lúc quãng mười một giờ tối hôm kia. Cô ấy dập phắt máy điện thoại trước mũi anh ngay sau khi anh lên lớp đạo đức cho cô ấy, mà lại khá là long trọng nữa chứ, về những lý do khiến anh không còn muốn nghe nói đến chuyện anh và cô ấy nữa. “Tin tôi đi” Cô nhắc lại với anh về hai cái chén mà anh đánh vỡ khi dỡ đồ đạc, “Tin tôi đi”, về chuyện anh ngủ dậy muộn và bị bỏng vì vòi nước nóng lúc tắm hoa sen, “Tin tôi đi”, về cả chuyện anh mất bao nhiêu thời gian vừa đi tìm chìa khóa xe ôtô vừa cáu kỉnh. “Tin tôi đi chứ, giời ạ”. Thêm vào đó, cô cho là anh rất đãng trí, chìa khóa của anh đặt ngay trên cái bàn nhỏ ở lối đi vào chứ đâu. Hôm thứ ba thì có hãng điện thoại đến đây, họ bắt anh đợi mất nửa tiếng đồng hồ. Và anh đã ăn bánh mì với pastrami, anh làm dây ra áo khoác và anh đã thay áo trước khi đi khỏi nhà.
    “Bây giờ thì anh tin tôi rồi chứ?”
    - Cô theo dõi tôi nhiều ngày nay, tại sao thế?
    - Nhưng làm sao mà tôi lại theo dõi anh được chứ, đây có phải là Watergate đâu! làm gì có máy quay phim và máy ghi âm đặt ở mọi chỗ!
    - Sao lại không nhỉ? Nhu vậy còn hợp lý hơn là câu chuyện của cô, phải không?
    - Cầm lấy chìa khóa xe ôtô của anh đi!
    - Để đi đâu?
    - Đến bệnh viện, tôi đưa anh đi xem tôi.
    - Tất nhiên rồi! Đã gần một giờ sáng, tôi sẽ đâm đầu đến một bệnh viện ở đầu kia thành phố và yêu cầu y tá trực vui lòng đưa tôi hết sức cấp tốc đến phòng bệnh của một cô gái mà tôi không quen biết vì hồn ma của cô ấy đang ở trong nhà tôi, tôi thì rất muốn ngủ mà cô ấy lại rất bướng bỉnh nên đó là cái cách duy nhất để cô ấy cho tôi được yên.
    - Thế anh có thấy một cái khác không?
    - Một cái gì khác?
    - Một cái cách khác, nào, anh có dám nói với tôi là anh sẽ ngủ được không?
    - Nhưng mà tôi đã làm gì Chúa trời để đến nông nỗi này?
    - Anh có tin Chúa đâu, anh đã nói qua điện thoại với ông bạn hợp doanh của anh về một hợp đồng: “Paul, tao không tin vào Chúa, nếu bọn mình được vụ này thì đó là do bọn mình khá nhất, còn nếu không được thì phải rút ra những kết luận và tự xem lại mình”. Vậy thì, tự xem lại anh năm phút đi, tôi chỉ yêu cầu anh có thế thôi. Tin tôi đi! Tôi cần anh, anh là người duy nhất....
    Arthur nhấc máy điện thoại và bấm số máy người bạn hợp doanh của anh.
    - Tao có đánh thức mày không?
    - Không đâu, mới có một giờ sáng thôi và tao đang đợi mày gọi điện thoại để còn đi ngủ - Paul trả lời.
    - Tại sao? Tao cần phải gọi điện cho mày à?
    - Không, mày không cần phải gọi cho tao, nhưng mà đúng là mày đã đánh thức tao rồi đấy. Mày muốn gì vào cái giờ này?
    - Muốn cho mày nói chuyện với một người và nói với mày là những trò đùa của mày ngày càng ngu ngốc hơn.
    Arthur đưa ống nghe cho Lauren và yêu cầu cô nói chuyện với bạn anh. Cô không cầm máy điện thoại được, cô giải thích cho anh là cô không cầm được bất kỳ vật nào. Đầu dây bên kia dây nói Paul sốt ruột hỏi Arthur đang nói với ai. Arthur mỉm cười đắc thắng và ấn nút bật micro ở máy điện thoại.
    - Mày nghe thấy tao không, Paul?
    - Có, tao nghe thấy mày. Nói đi, mày giở trò gì thế? Tao muốn ngủ.
    - Tao cũng muốn ngủ, mày im đi cho một giây. Nói với hắn đi, Lauren, nói đi nào!
    Cô gái nhún vai.
    - Nếu anh muốn. Chào Paul, chắc chắn là bạn anh không nghe thấy tôi đâu, nhưng cả bạn anh anh cũng chẳng chịu nghe nốt.
    - Thôi được, Arthur, nếu mày gọi tao để chẳng nói gì hết thì quả thật là rất muộn rồi đấy.
    - Trả lời đi.
    - Trả lời ai?
    - Người vừa nói với mày ấy.
    - Thì chính mày vừa nói với tao và tao đã trả lời mày rồi.
    - Mày không nghe thấy ai khác à?
    - Này, người hùng, mày bị lên cơn do lao lực quá hay sao?
    Lauren nhìn anh với vẻ rất thương cảm.
    Arthur lắc đầu; dù sao thì nếu như hai này người thông đồng với nhau, hắn ta cũng không đời nào chịu lòi đuôi dễ dàng như vậy được. Qua micro họ nghe thấy Paul hỏi lại xem Arthur nói với ai. Arthur yêu cầu bạn quên hết những chuyện này đi và xin lỗi vì đã gọi điện muộn như thế. Paul lo lắng muốn biết xem liệu mọi việc có ổn cả không, có cần anh ghé qua không. Athur trấn an bạn ngay lập tức, mọi việc đều ổn cả và anh cám ơn bạn.
    - Nào, có gì đâu, ông bạn, mày cứ việc đánh thức tao khi nào mày muốn vì những trò ngớ ngẩn của mày, không việc gì mà phải ngại cả, bọn mình hợp doanh với nhau trong cả cái tốt lẫn cái xấu cơ mà. Vậy nên khi nào mày gặp chuyện gì xấu như thề này thì cứ đánh thức tao dậy, ta cùng hưởng. Thế nhé, ta ngủ lại được chưa hay mày còn chuyện gì khác?
    - Chúc mày ngủ ngon, Paul.
    Và họ dập máy điện thoại.
    - Đi với tôi đến bệnh viện đi, lẽ ra ta đã ở đó rồi.
    - Không, tôi không đi với cô đâu, đi như vậy là gia cố lòng tin cho câu chuyện kỳ cục này. Tôi mệt rồi cô ạ, và tôi muốn đi ngủ, vậy cô vào phòng ngủ còn tôi nằm đi văng hoặc là cô biến đi. Đó là đề nghị cuối cùng của tôi.
    - Thế đấy, mình đã tìm được một kẻ còn cứng đầu hơn mình nữa chứ. Đi vào phòng ngủ của anh đi, tôi không cần giường.
    - Vậy cô làm gì?
    - Điều đó thì ảnh hưởng gì đến anh?
    - Điều đó ảnh hưởng đến tôi, vậy thôi.
    - Tôi sẽ ở lại trong phòng khách.
    - Cho đến sáng mai, sau đó thì...
    - Vâng cho đến sáng mai, cám ơn lòng hiếu khách quý hóa của anh.
    - Cô không vào phòng ngủ của tôi để theo dõi tôi chứ?
    - Anh cứ việc khóa cửa phòng anh lại vì anh có tin tôi đâu, với lại nếu đó là do anh ngủ không mặc quần áo thì việc gì, tôi đã nhìn thấy cả người anh rồi, anh biết đấy!
    - Tôi tưởng là cô không thích nhìn trộm cơ mà?
    Cô lưu ý anh rằng lúc nãy trong buồng tắm, không cần phải thích nhìn trộm, mà phải mù cơ. Anh đỏ mặt lên và chúc cô ngủ ngon. “Đúng vậy, chúc anh ngủ ngon, Arthur, chúc anh có những giấc mơ đẹp”. Arthur đi vào phòng ngủ và dập cửa lại. “Đúng là một mụ điên - Anh lầm bầm - Thật là một câu chuyện điên rồ”. Anh nằm phịch vào giường. Những chữ số màu xanh trên chiếc đài báo thức chỉ một giờ rưỡi. Anh nhìn những chữ số thay đổi cho đến lúc thành hai giờ mười một phút. Anh nhảy chồm dậy, mặc vào người một chiếc áo pull rộng thùng thình, quần bò, đi tất và đi ra khỏi phòng khách một cách đột ngột. Lauren đang ở đó, ngồi xếp bằng tròn trên bệ cửa sổ. Khi anh bước vào, cô nói với anh đầu không quay lại :
    - Tôi thích khung cảnh này, anh có vậy không? Đó chính là cái khiến tôi mê căn hộ này. Tôi thích ngắm cây cầu, mùa hè tôi thích mở cửa sổ ra để nghe tiếng còi tàu thuỷ. Tôi luôn luôn muốn đếm những con sóng bị tan ra khi đập vào mũi tàu thủy trước khi những con tàu này vượt ra khỏi Golden Gate.
    - Nào, ta đi thôi - Anh nói với cô thay câu trả lời.
    - Thật chứ, tại sao đột nhiên anh lại quyết định thế?
    - Cô làm toi mất đêm nay của tôi rồi, thôi thì đã hỏng cho hỏng luôn, miễn sao giải quyết đựơc vấn đề trong hôm nay, ngày mai tôi còn phải làm việc. Tôi có một cuộc gặp mặt quan trọng lúc trưa mai, và tôi phải cố ngủ ít nhất hai tiếng, vậy nên ta đi ngay bậy giờ. Cô khẩn trương lên chứ?
    - Anh đi đi, tôi sẽ đi đến gặp anh.
    - Cô đến gặp tôi ở đâu?
    - Tôi sẽ đến gặp anh, tôi nói vậy rồi, tin tôi hai phút đi.
    Anh cho rằng đối với tình huống hiện tại thì anh dành cho cô như vậy đã quá nhiều lòng tin. Trước khi đi ra, anh hỏi lại họ cô. Cô nói cho anh họ của mình và chỉ dẫn thêm cả số phòng lẫn số tầng mà cô đang nằm điều trị, tầng năm và phòng 505. Cô nói thêm là dễ nhớ thôi, toàn số năm cả mà. Anh thì thấy những cái đang chờ đợi mình chẳng có gì là dễ cả. Anh đóng cửa nhà, xuống cầu thang, đi vào chỗ đỗ xe. Lauren đã ở trong ôtô, ngồi ở hàng ghế sau.
    - Tôi không biết bằng cách nào mà cô làm đựơc như vậy, nhưng quả thật tài quá. Cô chắc làm cùng với Houdini!
    - Ai vậy?
    - Houdini, một nhà ảo thuật.
    - Anh có những nguồn thật hết ý.
    - Xin cô ngồi lên phía trước cho, tôi không có mũ an toàn đâu.
    - Xin anh độ lượng cho một tí, tôi đã nói với anh là tôi chưa thật chính xác được, ngồi vào ghế sau thì đâu có đến nỗi tồi, tôi còn có thể đậu lên nắp đậy xe được ấy chứ. Tuy rằng tôi đã rất tập trung tư tưởng vào bên trong xe. Tôi đảm bảo với anh là tôi tiến bộ ngày càng nhanh chóng hơn.
    Lauren ngồi vào cạnh anh. Sự yên lặng ngự trị, cô gái nhìn qua cửa sổ. Arthur phóng vun vút trong đêm. Anh hỏi cô nên làm thế nào khi đã vào bệnh viện. Cô đề nghị anh giả vờ làm một người anh họ của cô ở Mehicô vừa mới nhận được tin đã phải đi mất một ngày một đêm để đến đây. Sáng sớm mai anh ta lại phải đi máy bay sang Anh và sáu tháng nữa mới quay lại, do vậy hết sức cần thiết phải vi phạm nội quy và cho phép anh ta được vào thăm cô em họ yêu quý, mặc dù đã khuya lắm rồi. Thành thực mà nói anh không tự thấy mình giống một gã Nam Mỹ, và lường trước là câu chuyện bịa của cô sẽ không trót lọt.
    Cô cho là anh thật bi quan và gợi ý rằng nếu đúng như thế thì ngày mai họ sẽ quay lại đây. Anh không nên lo lắng. Nhưng thực ra thì trí tưởng tượng của cô mới là cái làm anh lo lắng hơn. Chiếc Saab chui vào trong khu vực của bệnh viện. Cô bảo anh rẽ trái, sau đó đi đường thứ hai bên tay phải và khuyên anh đỗ xe ở ngay sau cây thông màu bạc. Đỗ xe xong, cô khẽ chỉ cho anh cái chuông để bấm ban đêm, nhắc anh là đừng bấm lâu quá kẻo người ta khó chịu đấy. “Ai cơ?” Anh hỏi. “Những cô y tá đi từ cuối hành lang đi ra mở cửa chứ ai, họ không thể di chuyển bằng điều khiển từ xa được, anh tỉnh ngủ đi nào...” “Tôi cũng muốn lắm” Anh nói.
     
  7. Totoro

    Totoro Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    17/12/2011
    Bài viết:
    5.522
    Lượt thích:
    2.082
    Kinh nghiệm:
    113
    Trường:
    Lucius
    Chương 05Arthur ra khỏi ôtô và bấm hai hồi chuông ngắn gọn. Một phụ nữ nhỏ bé, cặp mắt đóng khung trong cái kính gọng đồi mồi ra mở cửa cho anh. Cô ta hé cửa và hỏi anh muốn gì. Anh xoay xở bằng mức tốt nhất mà anh có thể với câu chuyện của mình. Cô y tá cho anh biết rằng ở đây có nội quy thì hẳn để thi hành nó, anh chỉ có việc trở lại đây ngày mai thôi, và hoãn chuyến đi của anh lại.
    Arthur van xin, viện cớ là ngoại lệ củng cố cho nguyên tắc. Đến lúc anh đã sẵn sàng đầu hàng, trong lòng ngán ngẩm, thì thấy cô y tá có vẻ nao núng, nhìn đồng hồ rồi rốt cục nói với anh. “Tôi phải đi một vòng thăm bệnh nhân đây, anh đi theo tôi, tuyệt đối không làm ồn, không đụng chạm vào đâu hết và mười lăm phút sau thì anh đi khỏi đây”. Anh cầm tay cô y tá lên hôn để tỏ lòng cám ơn. “Ở Mêhicô, tất cả các anh đều như vậy à?”, cô y tá hỏi, miệng thoáng một nụ cười. Cô để cho anh vào bên trong và bảo anh đi theo cô. Họ ra thang máy và đi thẳng lên tầng năm.
    - Tôi đưa anh vào phòng, tôi tiếp tục đi thăm bệnh nhân rồi sẽ qua đây đón anh. Anh đừng động vào gì hết.
    Cô y tá đẩy cửa phòng số 505, căn phòng mờ mờ tối. Một phụ nữ nằm trên giường, người được rọi sáng bằng một ngọn đèn đêm, có vẻ như đang chìm trong một giấc ngủ sâu. Từ cửa ra vào, Arthur không thể nào phân biệt được những đường nét trên khuôn mặt đang ngủ ấy. Cô y tá hạ giọng :
    - Tôi để cửa mở, anh vào đi, cô ấy không tỉnh dậy đâu, nhưng phải chú ý đối với những điều nói bên cạnh cô ấy đấy, người ta không bao giờ biết rõ về những bệnh nhân hôn mê cả. Ít ra thì đó là điều mà các bác sĩ nói, tôi thì tôi nói khác cơ.
    Arthur rón rén đi vào, Lauren đã đứng cạnh cửa sổ và yêu cầu anh đi lại chỗ cô: “Lại đây nào, tôi không cắn anh đâu”. Anh không ngừng tự hỏi không biết mình làm gì ở đây. Anh đến gần bên giường và hạ mắt xuống. Sự giống nhau trông thật đến bàng hoàng. Cô gái nằm bất động nhợt nhạt hơn cái phiên bản đang mỉm cười với anh, nhưng ngoài chi tiết này ra thì các đường nét của họ y hệt nhau. Anh bèn lùi lại một bước.
    - Không thể như thế được, cô là chị em sinh đôi với người này à?
    - Anh làm tôi nản quá! Tôi làm gì có chị với em. Chính tôi đang nằm đó, chỉ là tôi thôi, anh hãy giúp tôi và hãy cố chấp nhận điều không thể chấp nhận nổi. Không có cái gì là giả mạo ở đây và anh cũng không mê ngủ đâu. Arthur, tôi chỉ có mỗi anh, anh phải tin tôi, anh không thể quay lưng lại với tôi được. Tôi cần sự giúp đỡ của anh, anh là người duy nhất trên trái đất này mà tôi có thể nói chuyện cùng kể từ sáu tháng nay, là người duy nhất cảm thấy được sự hiện diện của tôi nghe được tôi nói
    - Tại sao lại là tôi?
    - Làm sao tôi biết được, chính tôi cũng cảm thấy chẳng có chút gì là lôgíc trong tất cả câu chuyện này.
    - “Tất cả câu chuyện này” thật khá là ghê rợn.
    - Anh tưởng là tôi không sợ hay sao?
    Gì chứ nỗi sợ thì cô có thừa. Cô nhìn thấy chính cơ thể mình nằm đó như cây rau héo hắt đi từng ngày một, cô thấy mình nằm đó, nối với ống thoát tiểu và ống truyền thức ăn. Cô không có một câu trả lời nào cho những câu hỏi đặt ra và ngày nào cô cũng tự hỏi suốt từ lúc bị tai nạn đến giờ. “Tôi đặt ra những câu hỏi mà anh không thể ngờ được đâu”. Mắt nhìn buồn bã, cô chia sẻ với anh những điều ngờ vực và những nỗi khiếp sợ của cô: điều bí ẩn này sẽ kéo dài bao lâu? Cô có thể sống lại dù chỉ vài ngày cuộc sống của một phụ nữ bình thường, tự đi được bằng đôi chân của mình, ôm trong vòng tay mình những người mà mình yêu thương? Cô đã dành bao nhiêu năm học y để làm gì nếu như mọi chuyện lại kết thúc như thế này? Còn bao nhiêu ngày nữa thì tim cô thôi đập? Cô nhìn thấy mình chết và sợ đến lạnh người. “Tôi là một người -ma, Arthur”. Anh hạ mắt xuống để tránh cặp mắt cô.
    - Để chết thì cần phải ra đi, thế nhưng cô vẫn ở đây cơ mà. Lại đây, ta về thôi, tôi mệt rồi và cô cũng vậy. Tôi đưa cô về.
    Anh quàng tay lên vai cô và kéo cô sát lại người mình như để an ủi. Khi quay lại, anh thấy cô y tá đứng ngay trước mặt, nhìn anh chòng chọc, vẻ sửng sốt.
    - Anh bị chuột rút à?
    - Không, sao vậy?
    - Cánh tay anh giơ lơ lửng lên cao, bàn tay thì nắm chặt, không phải là chuột rút à?
    Arthur rụt phắt tay khỏi vai Lauren và để lại như thường.
    - Chị không thấy cô ấy à? - Anh hỏi cô y tá.
    - Tôi không thấy ai cơ?
    - Không ai cả!
    - Anh có muốn nghỉ ngơi một chút trước khi đi khỏi đây không, tôi thấy anh tự nhiên có vẻ là lạ thế nào ấy.
    Cô y tá muốn trấn an anh, những chuyện thế này bao giờ cũng làm cho người ta bị sốc, “điều đó bình thường thôi”, “rồi sẽ qua thôi”. Arthur nói rất chậm để trả lời cứ như là anh đã bị mất tiếng và đang tìm lại cách nói: “Không, mọi chuyện ổn cả mà, tôi đi đây”. Cô y tá ngại hỏi liệu anh có tìm được đường ra khỏi đây không. Lấy lại được tinht hần, anh nói cô cứ yên tâm, lối ra ngay đầu hành lang thôi mà.
    - Vậy tôi để anh lại đây nhé, tôi còn có việc ở phòng bên cạnh, tôi phải thay đồ trải giường, có một sự cố nhỏ.
    Arthur chào cô y tá rồi đi ra hành lang. Cô y tá nhìn thấy anh giơ tay lên để ngang và nói lầm bầm: “Tôi tin cô, Lauren, tôi tin cô”. Cô y tá nhướn lông mày rồi quay vào phòng bên cạnh. “Ôi trời! Vẫn có những người như vậy, họ bị chấn động thôi, có gì đáng nói đâu”. Hai người biến vào trong buồng thang máy. Arthur hạ mắt nhìn xuống dưới. Anh không nói gì, cô gái cũng vậy. Một đợt gió từ phía bắc thổi vào vịnh đem theo cơn mưa nhỏ và giá buốt, trời lạnh như cứa vào da thịt. Anh nâng cổ áo măng tô lên che gáy và mở cửa xe cho Lauren. “Ta tạm ngưng trò đi xuyên tường một chút là lập lại trật tự, xin cô vui lòng cho!” Cô vào xe ô tô một cách bình thường và mỉm cười với anh.
    Đường về không ai nói một câu nào. Arthur tập trung vào việc nhìn đường, Lauren thì nhìn mây qua cửa sổ. Chỉ đến lúc về đến sát nhà cô mới bắt đầu lên tiếng, mắt không rời khỏi bầu trời :
    - Tôi rất thích ban đêm, sự tĩnh mịch của nó, những dáng hình không in bóng của nó, những cách nhìn mà ta không thể có được ban ngày. Cứ như thể hai thế giới chung với nhau một thành phố mà không quen biết nhau, không hình dung ra mối liên quan giữa sự tồn tại của mình với cái kia. Vô khối người xuất hiện lúc hoàng hôn và biến mất lúc bình minh. Chẳng biết được họ đi đâu. Chỉ có những người ở bệnh viện như chúng tôi là biết đến họ.
    - Dù sao đây cũng là một câu chuyện điên rồ. Cô thừa nhận đi. Thật khó mà chấp nhận được.
    - Đúng vậy, nhưng ta sẽ không dừng lại ở đây chỉ vì thế, và mất cả phần đêm còn lại để lặp đi lặp lại điều này.
    - Nếu mà nó còn lại được chút gì chứ, cái đêm của tôi!
    - Đậu xe ô tô lại đi, tôi đợi anh trên kia.
    Arthur đậu xe ở bên ngoài để khỏi làm hàng xóm thức giấc vì tiếng ồn khi mở cửa gara. Anh lên cầu thang và vào nhà. Lauren ngồi xếp bằng tròn ở giữa phòng khách.
    - Cô nhắm vào cái đi văng phải không?
    - Không, tôi nhắm vào tấm thảm và tôi rơi đúng vào đây
    - Nói dối, tôi dám chắc là cô nhắm vào đi văng.
    - Tôi thì tôi nói với anh là tôi nhắm vào tấm thảm.
    - Cô đóng kịch kém lắm.
    - Tôi muốn pha cho anh một chén trà nhưng...Anh phải đi ngủ thôi, anh chỉ còn rất ít thời gian để ngủ.
    Anh hỏi cô về hoàn cảnh mà cô gặp tai nạn, cô kể cho anh nghe về sự thất thường của “mụ già Ănglê”, cái xe Triumph yêu quí của cô, về kỳ nghỉ cuối tuần đầu mùa hè năm ngoái, dự định ở Carmel và kết thúc ở Union Square. Cô không biết điều gì đã xảy ra.
    - Thế bồ của cô thì sao?
    - Bồ của tôi cái gì?
    - Lúc ấy cô đi để gặp anh ta phải không?
    - Đặt lai câu hỏi của anh đi - Lauren vừa nói vừa mỉm cười - Câu hỏi của anh là: “Cô có bồ không?”
    - Hồi trước cô có bồ không? - Arthur nói theo.
    - Cám ơn về thời quá khứ nhé, còn chuyện ấy thì tôi cũng đã từng có rồi.
    - Cô chưa trả lời hẳn vào câu hỏi.
    - Thế điều đó có liên quan đến anh à?
    - Không, nói cho cùng thì tôi cũng chả hiểu tại sao tôi lại xen vào đây làm gì.
    Arthur quay gót đi về phía phòng ngủ, anh lại mời Lauren vào ngủ trong giường, còn để phần anh phòng khách.
    Cô cám ơn anh đã tỏ ra ga lăng, nhưng cô cảm thấy rất thoải mái ở đi văng. Anh đi ngủ, quá mệt mỏi để có thể suy nghĩ về tất cả những điều mà buổi tối hôm nay gây ra, ngày mai họ sẽ nói lại chuyện đó sau. Trước khi khép lại cửa phòng anh chúc cô ngủ ngon, cô xin anh một đặc ân cuối cùng: “Anh có vui lòng hôn vào má tôi không?” Arthur nghiêng đầu, vẻ dò hỏi. “Trông anh như một cậu bé mười tuổi ấy, tôi chỉ đề nghị anh hôn vào má tôi chứ có gì đâu. Đã sáu tháng rồi chẳng có ai hôn tôi cả”. Anh quay lại, đến gần cô, ôm vai cô và hôn lên hai má cô. Cô dựa đầu vào ngực anh. Arthur cảm thấy mình lóng ngóng và bối rối. Anh vụng về khép hai cánh tay lại quanh vòng hông thon thả của cô. Cô dụi má vào vai anh.
    - Cám ơn, Arthur, cám ơn anh về tất cả. Anh đi ngủ đi, anh sẽ kiệt sức mất thôi. Lát nữa tôi sẽ đánh thức anh dậy.
    Anh đi vào phòng, cởi áo pull và áo sơ mi ra, ném cái quần dài lên một cái ghế rồi chui vào trong chăn. Chỉ vài phút sau giấc ngủ đã ập đến với anh. Khi anh đã ngủ rất say, Lauren đang từ chỗ ngồi ở phòng khách bèn nhắm mắt lại, tập trung tư tưởng rồi đậu xuống ngồi một cách chênh vênh trên tay vịn của chiếc ghế bành đối diện giường. Cô nhìn anh ngủ. Gương mặt Arthur thanh thản, cô nhận thấy cả một nụ cười như của trẻ sinh thấp thoáng trên môi anh. Cô ngắm anh nhiều phút dài, cho tới khi đến lượt cô bị giấc ngủ cuốn đi. Đó là lần đầy tiên mà cô ngủ kể từ khi bị tai nạn.
    Khi cô tỉnh dậy, vào quãng mười giờ sáng, anh còn ngủ rất say sưa. “Thôi chết rồi!”, cô la lên; cô ngồi sát vào cạnh giường và lay anh thật mạnh. “Dậy đi, muộn lắm rồi”. Anh quay lại và làu bàu.
    - Carol-Ann, đừng lay mạnh thế.
    - Niềm nở thật, niềm nở thật, dậy thôi nào, không phải Carol-Ann đâu, và đã mười giờ năm rồi.
    Thoạt đầu Arthur mở mắt từ từ, rồi đột nhiên giương to mắt và ngồi phắt dậy trên giường.
    - Cô ở đây à, vậy ra không phải là mơ?
    - Lẽ ra anh đã có thể tránh để không nói điều này, thật là một câu nói đáng được mong đợi quá. Anh phải nhanh lên đi, đã hơn mười giờ rồi.
    - Cái gì? - Đến lượt Arthur kêu lên - Cô phải đánh thức tôi dậy cơ mà.
    - Tôi không điếc đâu, Carol-Ann thì có điếc không? Tôi rất tiếc, tôi ngủ quên đi mất, từ khi tôi nằm bệnh viện chưa bao giờ tôi ngủ như vậy cả, tôi đã tưởng là có thể ăn mừng sự kiện đó cùng anh nhưng tôi thấy là anh không còn lòng dạ nào nữa, anh đi chuẩn bị thôi.
    - Này, cô đừng mất công nói bằng cái giọng chế giễu ấy nhé, cô đã làm toi của tôi một đêm rồi, giờ cô lại còn định tiếp tục buổi sáng nữa sao, xin cô thôi cho.
    - Sáng ra anh niềm nở gớm nhỉ, khi anh ngủ tôi thấy thích anh hơn.
    - Cô định cãi nhau với tôi đấy à?
    - Đừng có mà mơ, đi mặc áo quần đi, không lại thành lỗi của tôi nữa đấy.
    - Tất nhiên đó là lỗi của cô rồi, nếu cô đi ra ngoài cho thì thật là tử tế vì dưới lớp chăn này tôi không mặc quần áo gì cả.
    - Bây giò anh lại kín đáo thế à?
    Anh yêu cầu cô miễn cho cái trò cãi cọ trong nhà ngay khi vừa ngủ dậy và dại mồm kết thúc câu nói của mình bằng “nếu không thì...” “Nếu không thì” thường bao giờ cũng là một câu “thừa!”, cô đốp lại ngay lập tức. Bằng một giọng chua chát cô chúc anh một ngày tốt lành rồi đột ngột biến mất. Arthur nhìn xung quanh, do dự một lát, rồi gọi: “Lauren! Đủ rồi, tôi biết cô ở đây mà. Cô quả là có một tính cách tệ quá. Chui ra đi thôi, như vậy thật ngu ngốc”. Người trần truồng, hoa chân múa tay ở giữa phòng khách, anh chợt bắt gặp cái nhìn của ông hàng xóm nhà đối diện, ông ta nhìn qua cửa sổ cái cảnh này với vẻ rõ ràng là sửng sốt. Anh vội ngồi xuống đi văng, chộp lấy cái chăn, quấn ngang lưng và vừa đi về phía buồng tắm vừa lẩm bẩm: “Mình ở trần như nhộng, đứng giữa phòng khách, chưa bao giờ bị muộn như vậy và lại còn tự nói một mình nữa chứ, sao lại có chuyện điên rồ như thế này!”
    Bước vào buồng tắm, anh mở cửa tủ quần áo và hỏi rất nhẹ nhàng: “Lauren, cô có ở đây không?” Không có tiếng trả lời nào. Arhtur thất vọng. Anh bèn tắm hoa sen thật nhanh. Tắm xong, anh chạy vào phòng ngủ, lặp lại câu hỏi ở tủ quần áo lúc nãy, và khi không thấy có một phản ứng nào, anh bèn mặc vào người bộ com lê. Phải thắt đi thắt đi thắt đi thắt lại ca vát đến ba lần mới xong, anh càu nhàu: “Sáng nay sao tay mình lóng ngóng thế!” Mặc quần áo xong, anh vào bếp, lục tủ tìm chìa khoá, hóa ra nó lại ở trong túi quần của anh. Anh vội vã đi ra khỏi nhà, đột nhiên dừng lại, đi ngược trở vào và lại mở cửa ra: “Lauren, vẫn không ở đó à?” Vài giây yên lặng, anh khóa lại cửa bằng hai lần khoá. Đi thẳng xuống chỗ đỗ xe bằng cầu thang trong, anh đi tìm xe ô tô của mình rồi nhớ ra là mình đậu xe ở ngoài, anh lại chạy xuyên qua hành lang và cuối cùng thì cũng ra được ngoài đường. Ngước mắt lên, anh lại nhận thấy ông hàng xóm đang nhìn mình chòng chọc, vẻ bối rối. Anh bèn mỉm cười gượng gạo với ông ta, lóng ngóng cho chìa khóa vào ổ khóa ở cửa xe ô tô, ngồi vào tay lái và tức khắc nổ máy. Khi anh đến cơ quan, anh bạn hợp doanh của anh đang ở trong đại sảnh, nhìn thấy anh, anh ta bèn lắc đầu mấy cái và bĩu môi rồi nói với anh :
    - Có lẽ mày nên đi nghỉ vài ngày thôi.
    - Mày đi nghỉ thì có và đừng có quấy nhiễu tao sáng nay.
    - Niềm nở thật, mày niềm nở quá đấy.
    - Mày cũng lại giở cái giọng ấy ra à?
    - Mày nối lại với Carol-Ann rồi hay sao?
    - Không, tao không nối lại với Carol-Ann, chấm dứt với Carol-Ann rồi, mày biết rõ quá còn gì.
    - Để cho mày đến nông nỗi này thì chỉ có hai cách thôi, hoặc Carol-Ann, hoặc lại có một cô mới.
    - Không, chả có cô nào mới cả, tránh ra, tao đã bị khá muộn rồi.
    - Không đùa đấy chứ, mới mười một giờ kém mười lăm chứ mấy. Tên cô ta là gì?
    - Tên ai?
    - Mày có nhìn thấy cái mặt mày không?
    - Mặt tao làm sao?
    - Mày có vẻ đã qua đêm với một chiếc xe tăng xung kích chứ chả chơi, kể tao nghe với nào!
    - Tao chả có gì để kể hết.
    - Thế cú điện thoại nửa đêm của mày, với những trò ngớ ngẩn ở máy điện thoại, ai đấy?
    Arthur nhìn chằm chằm vào anh bạn.
    - Nghe đây, tối qua tao ngốn phải một cái của khỉ gì đó, tao bị một cơn ác mộng, tao ngủ được ít lắm. Thôi mày làm ơn, tao thật không còn tâm trạng đâu, để tao đi qua nào, tao đã bị muộn thật rồi.
    Paul tránh ra. Khi Arthur đi qua trước mặt anh, anh bèn vỗ vào vai bạn: “Tao là bạn của mày, phải không nào?” Arthur quay lại, Paul nói thêm :
    - Nếu mày gặp chuyện gì không hay thì mày nói với tao chứ?
    - Nhưng mày làm sao thế? Tao chỉ bị mất ngủ đêm qua, vậy thôi, đừng có làm to chuyện.
    - Được rồi, được rồi. Cuộc họp là vào lúc một giờ, mình hẹn gặp họ ở Hyatt Embarcadero, nếu mày muốn thì bọn mình cùng đi đến đó, sau đó tao lại về cơ quan.
    - Không, tao sẽ đi xe của tao, sau đó tao còn hẹn một chỗ khác.
    - Tuỳ mày thôi.
     
  8. Totoro

    Totoro Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    17/12/2011
    Bài viết:
    5.522
    Lượt thích:
    2.082
    Kinh nghiệm:
    113
    Trường:
    Lucius
    Arthur đi vào phòng làm việc của mình, đặt túi và ngồi xuống, anh gọi điện cho cô trợ lý, yêu cầu cô ta mang đến một tách cà phê, anh làm quay cái ghế xoay về phía đối diện cửa sổ, ngả ghế về phía sau và bắt đầu suy nghĩ.
    Một lát sau, Maureen gõ cửa, một tay cầm tập tài liệu, tay kia cầm tách cà phê, một chiếc bánh rán đặt bên mép đĩa. Cô đặt cái tách nóng bỏng xuống góc bàn.
    - Tôi pha thêm sữa vào cho anh đấy, tôi nghĩ đây là tách cà phê sáng đầu tiên của anh.
    - Cám ơn. Maureen, mặt mũi tôi trông thế nào?
    - Mặt anh có vẻ “tôi chưa uống tách cà phê sáng đầu tiên của tôi”.
    - Tôi chưa uống tách cà phê sáng đầu tiên của tôi!
    - Anh có tin nhắn lại ở điện thoại đấy, cứ ăn sáng thong thả đi, không có gì gấp cả đâu, tôi để lại giấy tờ cho anh ký. Anh vẫn khỏe chứ?
    - Ừ, tôi vẫn khỏe, tôi chỉ mệt một chút thôi mà.
    Đúng lúc đó, Lauren xuất hiện, rơi chệch ra ngoài góc bàn một tí. Cô lập tức biến khỏi tầm nhìn của Arthur và rơi phịch lại xuống tấm thảm. Arthur đứng phắt dậy :
    - Cô có bị đau không?
    - Không, không, không sao cả.
    - Tại sao tôi lại bị đau cơ chứ? - Maureen hỏi.
    - Không, không phải cô- Arthur trả lời.
    Maureen đưa mắt nhìn khắp phòng.
    - Ở đây có nhiều người đâu.
    - Tôi nói to ý nghĩ của mình lên đấy mà.
    - Anh nghĩ là tôi bị đau, và anh nói to lên như thế?
    - Không đâu, tôi nghĩ đến một người khác và tôi diễn đạt thành lời nói, chuyện đó không bao giờ xảy ra với cô à?
    Lauren ngồi khoanh chân ở góc bàn và quyết định chất vấn Arthur :
    - Ahh không bị bắt buộc phải so sánh tôi với một cơn ác mộng đâu! - Cô nói với anh.
    - Nhưng tôi đâu có gọi cô là cơn ác mộng.
    - Đấy, chỉ còn thiếu nước ấy thôi, rồi anh sẽ tìm được những ơcn ác mộng để sai pha cà phê cho anh - Maureen trả lời.
    - Maureen, tôi có nói với cô đâu!
    - Trong phòng này có ma hay tôi bị mù một phần nên không nhìn thấy cái gì chắc?
    - Thứ lỗi cho tôi, Maureen, thật là lố bịch, tôi thật lố bịch, tôi mệt quá và tôi nói to những điều mình nghĩ, đầu óc tôi hoàn toàn cứ ở đâu đâu ấy.
    Mauree hỏi anh đã từng nghe đến chứng trầm uất do lao lực chưa? “Anh có biết là phải chữa chạy ngay khi có những dấu hiệu đầu tiên không, để lâu hơn thì có khi phải mất hàng tháng mới hồi phục được đấy”.
    - Maureen, tôi không bị trầm uất do lao lực, tôi vừa qua một đêm xấu, thế thôi.
    Lauren tiếp luôn :
    - A! Anh thấy chưa, một đêm xấu, cơn ác mộng...
    - Thôi nào, xin cô, không thể thế được, cho tôi một phút nào.
    - Nhưng tôi có nói gì đâu - Maureen thốt lên.
    - Maureen, cô cho tôi ngồi yên một mình, tôi cần tập trung tư tưởng, tôi sẽ làm vài động tác thư giãn, rồi đâu sẽ vào đấy thôi.
    - Anh sẽ tập thư giãn à? Anh làm tôi rất lo lắng đấy.
    - Không đâu, mọi chuyện ổn cả mà.
    Anh yêu cầu Maureen để anh một mình và đừng chuyển cho anh bất cứ cú điện thoại nào cả, anh cần yên tĩnh. Maureen miễn cưỡng đi ra và khép lại cửa phòng. Ra đến hành lang, cô thấy Paul, cô bèn xin anh cho gặp riêng một lát.
    Còn lại một mình trong phòng, Arthur nhìn Lauren chăm chú.
    - Cô không thể xuất hiện bất ngờ như thế này được, cô sẽ đặt tôi vào những tình huống khó xử.
    - Tôi muốn xin lỗi về buổi sáng nay, tôi đã rất khó tính.
    - Đó là lỗi của tôi, tâm trạng của tôi lúc đó thật tồi tệ.
    - Đừng mất cả buổi sáng để xin lỗi nhau làm gì, tôi muốn nói chuyện với anh.
    Paul bước vào mà không gõ cửa.
    - Tao có thể nói chuyện với mày một câu được không?
    - Thì mày đang nói đấy thôi.
    - Tao vừa nói chuyện với Maureen xong, mày làm sao thế?
    - Để cho tao yên thân đi, không phải chỉ vì có một làn tao đến muộn và mệt mỏi mà cần phải tuyên bố tức khắc là tao mắc chứng trầm uất.
    - Tao không bảo là mày mắc chứng trầm uất.
    - Không, nhưng đó là điều mà Maureen gợi ý với tao, như thể là sáng nay tao có một cái mặt giống ma ám.
    - Không phải là giống ma ám, mà là bị ma ám.
    - Tao bị ma ám đấy, ông bạn ạ.
    - Tại sao? Mày đã gặp ai à?
    Arthur dang hai tay ra và gật đầu thừa nhận, mắt ánh lên vẻ ranh mãnh.
    - A, mày thấy chưa, mày không thể giấu tao cái gì được, tao biết chắc mà. Tao có biết cô ta không?
    - Không, mày không thể biết được.
    - Mày kể tao nghe được không? Ai thế? Khi nào thì tao gặp cô ta được?
    - Cái này thì phức tạp đấy, đó là một bóng ma. Nhà tao bị ma ám, tối hôm qua tao tình cờ phát hiện ra điều này. Đó là một ma nữ, sống trong tủ quần áo ở buồng tắm nhà tao. Tao đã qua đêm với cô ta, nhưng nói thật ra, cô ta rất đẹp dưới dạng ma, không như... (anh làm vẻ mặt xấu như quỷ) ...quả thật là không như vậy, đó là một hồn ma rất đẹp hiện về, cô ta vẫn ở trong phạm trù những kẻ còn lưu lại dương gian, điều này giải thích mọi chuyện. Bây giờ thì mày đã thấy rõ hơn rồi chứ?
    Paul nhìn bạn chằm chằm, vẻ thương cảm.
    - Được rồi, tao sẽ đưa mày đến một bác sĩ.
    - Thôi đi, Paul, tao rất mạnh khỏe.
    Và anh nói với Lauren :
    - Chuyện này thật không phải dễ đâu.
    - Cái gì không phải dễ? - Paul hỏi.
    - Tao không nói với mày.
    - Vậy mày nói với con ma, nó ở trong phòng này à?
    Arthur nhắc bạn rằng đó là một phụ nữ, và báo cho Paul biết là cô ta đang ngồi ngay cạnh anh trên góc bàn. Paul nhìn bạn nghi ngờ, và lấy lòng bàn tay vuốt rất chậm lên mặt bàn làm việc của Arthur.
    - Này, tao biết là tao thường hay giở những trò vớ vẩn ra lừa mày, nhưng mà bây giờ thì mày làm tao sợ đấy, Arthur, mày không nhìn thấy cái mặt mày sáng nay, trông mày như sắp nổ tung ra đến nơi.
    - Tao mệt, tao ngủ ít và hẳn là tao có vẻ mặt kinh lắm, nhưng ở bên trong thì tao hoàn toàn khỏe mạnh.
    - Bên trong mày khỏe mạnh à? Bên ngoài thì có vẻ ọp ẹp lắm, còn các phía khác ra sao?
    - Paul, để yên cho tao làm việc, mày là bạn tao, không phải bác sĩ tâm thần của tao, mà tao cũng chẳng cần bác sĩ tâm thần. Tao hoàn toàn không cần.
    Paul đề nghị Arthur đừng đến cuộc gặp gỡ để ký kết sắp tới nữa. Anh có thể làm cho họ lỡ mất cái hợp đồng này. “Tao cho rằng mày không ý thức được rõ về tình trạng của mày, trông mày phát sợ”. Arthur cáu tiết đứng dậy, chộp lấy cái túi và đi ra cửa.
    - Đồng ý, tao trông phát sợ, tao có cái mặt bị ma ám, vậy thì tao sẽ đi về nhà, xê ra cho tao đi. Lại đây, Lauren, ta đi thôi.
    - Mày thật thiên tài, Arthur, vở của mày búa bổ quá.
    - Tao không diễn vở với mày, Paul, mày có một đầu óc quá là, nói thế nào nhỉ, quá là tuân thủ lệ thường để có thể tưởng tượng được những điều mà tao trải qua. Nhớ là tao không giận mày đâu, bản thân tao cũng đã tiến triển rất nhiều kể từ tối hôm qua.
    - Tuy vậy mày cũng đã nghe câu chuyện của chính mày rồi đấy chứ, thật vĩ đại!
    - Ừ, mày đã nói vậy rồi mà, này, đừng có lo lắng gì hết, mày đã đề nghị để tự mày đảm nhiệm một mình việc ký kết này, như vậy tốt lắm, tao quả thật rất thiếu ngủ, tao sẽ đi nghỉ đây, cám ơn mày, ngày mai tao sẽ đến, mọi việc sẽ tốt hơn nhiều.
    Paul bảo bạn cứ nghỉ ngơi vài ngày, ít nhất là đến cuối tuần; chuyển đến nhà bao giờ cũng hết hơi lắm. Anh sẽ giúp bạn trong dịp cuối tuần, nếu như Arthur cần gì đó. Arthur cám ơn một cách mỉa mai, rời phòng và chạy xuống cầu thang. Anh đi ra khỏi tòa nhà và tìm Lauren trên vỉa hè.
    - Cô có ở đây không?
    Lauren xuất hiện, ngồi trên mui xe ô tô.
    - Tôi gây cho anh bao nhiêu là vấn đề, tôi thực sự rất tiếc.
    - Không, cô không việc gì mà phải tiếc cả. Rốt cục, đã lâu lắm rồi tôi không làm cái trò này,
    - Làm gì cơ?
    - Bỏ học đi bụi. Suốt cả một ngày đi bụi.
    Paul đứng ở cửa sổ, trán nhăn lại, nhìn bạn nói một mình ngoài đường, mở cửa xe phía bên kia một cách vô cớ và đóng lại ngay lập tức, đi vòng quanh xe, và ngồi vào sau tay lái. Anh tin chắc rằng người bạn thân nhất của anh đã mắc chứng trầm uất do lao lực hoặc là bị một tai biến não. Ngồi trên ghế ô tô, Arthur đặt tay lên tay lái và thở dài. Anh nhìn Lauren chăm chú, mỉm cười lặng lẽ. Ngượng nghịu, cô mỉm cười đáp lại anh.
    - Thật bực mình khi bị coi là điên, phải không? Đó là anh ta còn chưa bảo anh là “đểu” đấy nhé!
    - Tại sao? Cách giải thích của tôi rối rắm lắm à?
    - Không, chẳng rối rắm tí nào cả. Ta đi đâu?
    - Đi ăn một bữa sáng thật no, và cô sẽ kể hết cho tôi nghe, thật chi tiết.
    Từ cửa sổ phòng làm việc của anh, Paul tiếp tục theo dõi bạn mình đang đậu xe phái dưới trước cửa tòa nhà. Khi anh nhìn thấy bạn nói một mình trong ô tô với một người vô hình và tưởng tượng, anh quyết định gọi điện cho bạn theo số máy đi động. Arthur vừa nhấc điện thoại, Paul liền yêu cầu bạn đừng nổ máy ôtô, anh xuống ngay lập tức, anh có điều cần nói với bạn.
    - Về chuyện gì?
    - Chính về chuyện ấy mà tao xuống đây.
    Paul chạy xuống cầu thang, đi qua sân, đến trước chiếc xe Saab, anh mở cửa xe phía tay lái và ngồi xuống gần như vào đùi người bạn thân nhất của mình.
    - Xê ra nào!
    - Nhưng mày vào cửa bên kia chứ, trời ạ!
    - Tao lái xe thì mày không bực mình chứ?
    - Tao không hiểu, ta nói chuyện hay là ta lái xe đi?
    - Cả hai, nào, ngồi sang ghế bên kia!
    Paul đẩy Arthur ra và ngồi vào sau tay lái, anh vặn chìa khóa để nổ máy và chiếc xe rời chỗ đậu. Đến ngã tư đầu tiên anh phanh lại đột ngột.
    - Hỏi một câu trước đã: Bóng ma của mày hiện có mặt trong xe ô tô với bọn mình không?
    - Có, cô ấy ngồi ghế phía sau, do cái cách vào xe sỗ sàng của mày.
    Paul bèn mở cửa, đi ra khỏi xe, gập ghế ngồi của anh lại, và nói với Arthur :
    - Mày làm ơn đề nghị Casper ra khỏi đây để bọn mình riêng với nhau. Tao cần nói chuyện riêng với mày. Bọn mày gặp lại nhau ở nhà mày ấy!
    Lauren xuất hiện ở phía cửa xe không có tay lái.
    - Tìm tôi ở North-Point nhé, - Cô nói - tôi sẽ đi dạo ở đó. Anh biết đấy, nếu phức tạp quá thì anh không nhất thiết phải nói sự thật với anh ta, tôi không muốn đặt anh vào một tình huống khó xử.
    - Anh ấy là người hợp doanh với tôi và là bạn tôi, tôi không thể nói dối anh ấy được.
    - Mày cứ việc nói về tao với cái hôp đựng găng tay! - Paul tiếp tục - Tao ấy à, mày biết không, tối qua tao mở tủ lạnh ra, đèn sáng lên, tao thò đầu vào, và tao nói về mày với miếng bơ và mớ xa lát đến nửa tiếng đồng hồ.
    - Tao không nói về mày với cái hộp đựng găng tay, mà là nói với cô ấy.
    - Được rồi, thế thì mày bảo công nương Casper đi ủi lại tấm vải choàng của cô ta đi để ta có thể nói chuyện một tí!
    Lauren biến mất.
    - Hắn đi rồi à? - Paul hỏi, vẻ hơi cáu kỉnh.
    - CÔ TA, chứ không phải HẮN! Ừ, cô ấy đi rồi, mày thật thô lỗ quá! Nào, mày định giở trò gì?
    - Tao định giở trò gì à? - Paul vừa hỏi vừa bĩu môi.
    Anh cho xe nổ máy.
    - Không, tao chỉ muốn bọn mình ngồi riêng với nhau, tao muốn nói với mày những chuyện có tính chất riêng tư.
    - Về cái gì?
    - Về những hiệu ứng phụ đôi khi xảy ra nhiều tháng sau một cuộc chia tay.
    Paul bắt đầu xổ ra tràng giang đại hải, Carol-Ann không phải là người dành cho Arthur, anh nghĩ là cô ta làm cho Arthur đau khổ nhiều vì những chuyện không đâu và cô ta không đáng để phải mất công. Tóm lại, người phụ nữ ấy là một kẻ tàn phế về phương diện hạnh phúc. Anh kêu gọi Arthur hãy trung thực với chính mình, cô ta thật không xứng đáng để anh phải rơi vào tình trạng mà anh đã trải qua từ khi hai người chia tay nhau. Sau Karine, Arthur chưa bao giờ suy sụp như vậy cả. Mà Karine thì Paul còn hiểu được, chứ Carol-Ann thì, nói thật ra là...
     
  9. Totoro

    Totoro Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    17/12/2011
    Bài viết:
    5.522
    Lượt thích:
    2.082
    Kinh nghiệm:
    113
    Trường:
    Lucius
    Arthur luư ý là vào cái thời với cô Karine nổi tiếng ấy thì anh mới có mười chín tuổi thôi, thêm vào đó anh cũng chưa bao giờ tán tỉnh cô ta cả. Hai mươi năm rồi Paul cứ nói đi nói lại mãi chuyện đó, mà chỉ vì Arthur là người nhìn thấy cô ta đầu tiên! Paul chối phắt việc anh đã từng gợi đến chuyện này. “Ít nhất là hai đến ba lần mỗi năm đấy!” Arthur đáp lại “Đùng một cái, cô ta lại được lôi từ hộp đựng đồ lưu niệm ra. Tao thì thậm chí chẳng nhớ nỗi mặt mũi cô ta thế nào nữa!” Paul bất chợt tỏ ra bực bội, anh bắt đầu hao chân múa tay.
    - Nhưng tại sao không bao giờ mày muốn nói thật với tao về chuyện cô ta? Mẹ kiếp, thì cứ thú nhận là mày đã đi chơi với cô ta, vì đã hai mươi năm rồi như mày nói đấy, bây giờ có nói ra cũng chẳng tội tình gì!
    - Mày làm tao phát cáu, Paul, mày chạy từ phòng làm việc xuống và bọn mình đang lái xe từ đầu này đến đầu kia thành phố không phải bỗng nhiên mày muốn nói với tao về Karine Lowenski đấy chứ? Mà ta đang đi đâu vậy?
    - Mày không nhớ mặt mũi Karine,nhưng dù sao thì mày cũng không quên họ cô ta!
    - Đó là chuyện rất quan trọng của mày đấy hả?
    - Không, tao đang nói với mày về Carol-Ann chứ.
    - Tại sao mày lại nói với tao về cô ta? Từ sáng đến giờ là ba lần rồi. Tao không gặp lại cô ta và bọn tao không ai gọi điện cho ai cả. Nếu mày lo lắng về chuyện đó thì thật là không đáng để bọn mình mất công lái xe ôtô của tao xuống tận Los Angeles, bởi vì bọn mình vừa đi xuyên qua cảng và hiện đã ở South-Market rồi đấy. Mày có chuyện gì vậy, cô ta mời mày đi ăn tối à?
    - Sao mày có thể tưởng tượng ra là tao muốn ăn tối với Carol-Ann được? Cái hồi chúng mày còn cùng nhau tao đã khó mà có thể làm được chuyện đó rồi, ấy là còn có mày ngồi cùng bàn đấy nhé.
    - Vậy thì có chuyện gì nào, mày bắt tao đi qua đến nảư thành phố để làm gì?
    - Chẳng làm gì cả, đề nói chuyện với mày, để nghe mày nói thôi.
    - Nói về gì?
    - Về mày!
    Paul rẽ sang tay trái và lái chiếc xe Saab vào chỗ đậu xe của một tòa nhà bốn tầng có mặt ngoài ốp sành trắng.
    - Paul, tao biết rằng đối với mày chuyện này thật là điên rồ, nhưng tao đã gặp ma thật đấy!
    - Arthur, tao biết rằng chuyện này thật là điên rồ, nhưng tao đưa mày đi khám sức khỏe thật đấy!
    Arthur đang nhìn bạn bỗng quay ngoắt lại, dán mắt vào hàng chữ ở mặt trước của tòa nhà.
    - Mày đem tao đến bệnh viện à? Mày có nghiêm túc không đấy? Mày không tin tao à?
    - Có chứ, tao tin mày! Và tao sẽ còn tin mày hơn nữa sau khi mày được chụp quét.
    - Mày muốn tao được chụp quét?
    - Nghe kỹ tao nói đây, hươu cao cổ! Nếu có một ngày tao đến cơ quan với vẻ mặt của một gã bị mắc kẹt trên cầu thang di động suốt một tháng trời, rồi tao nổi cáu bỏ đi trong khi trước đó tao chưa hề mất bình tĩnh bao giờ cả, rồi qua cửa sổ mày nhìn thấy tao đi trên vỉa hè với cánh tay giơ ngang một góc chín mươi độ, sau đó tao mở cửa xe ô tô của tao cho một người đi cùng không hề tồn tại, rồi còn chưa hài lòng với những ấn tượng đã gây ra, tao tiếp tục vừa nói vừa hoa chân múa tay trong ô tô, y như là tao nói với ai đó, nhưng mà chẳng có ai, hoàn toàn không có ai cả, và rồi để giải thích tao chỉ biết nói với mày rằng tao vừa gặp một hồn ma, khi ấy tao hy vọng rằng mày cũng sẽ lo lắng cho tao như tao lo lắng cho mày lúc này đây.
    Arthur thoáng mỉm cười.
    - Khi tao gặp cô ấy trong tủ quần áo của tao, tao lại cứ tưởng là mày bày trò đùa tao.
    - Mày đi theo tao, tao sẽ được trấn an ngay bây giờ!
    Arthur để cho bạn kéo tay lôi đi vào tận trong phòng đón tiếp của bệnh viện. Cô thường trực đưa mắt nhìn theo họ. Paul ấn Arthur ngồi xuống và ra lệnh cho bạn không được nhúc nhích. Anh cư xử với bạn như cách mà người ta cư xử với một đứa trẻkhông được ngoan mà người ta lo rằng trong nháy mắt nó có thể biến khỏi tầm nhìn của mình được. Sau đó anh đi lại bàn thường trực, nói to để gọi cô gái :
    - Có ca khẩn cấp đây!
    - Ca nào? - Cô gái trả lời đốp lại, với một giọng khá là thong dong, trong khi giọng nói của Paul lộ rõ vẻ sốt ruột và căng thẳng.
    - Người ngồi trên ghế đằng kia kìa!
    - Không, tôi hỏi anh là ca này thuộc laọi bệnh gì cơ?
    - Chấn thương sọ não!
    - Tai nạn xảy ra như thế nào?
    - Tình yêu là mù quáng và anh ta tiêu thời gian bằng việc giơ đầu cho cái gậy dò đường của người mù nện lên, do vậy kết cục là nó bị hỏng!
    Cô gái bảo rằng câu trả lời hài hước lắm, tuy vậy cô không chắc đã hiểu được ẩn ý. Không có hẹn trước và không có đơn bác sĩ thì cô không thể làm gì cho anh được, cô rất lấy làm tiếc! “Cô đợi một chút rồi hãy tiếc!”. Cô sẽ tiếc khi anh nói xong cái đã, anh tuyên bố rồi hỏi bằng một giọng đầy uy quyền rằng bệnh viện này đúng là cảu bác sĩ Bresnik đấy chứ? Cô thường trực gật đầu công nhận. Anh liền giải thích cho cô ta bằng một giọng gay gắt rằng bệnh viện này là nơi mà hàng năm sáu chục nhân viên trong công ty kiến trúc của anh đến để kiểm tra sức khoẻ, để sinh con, để đưa con họ đi tiêm chủng hay là chữa bệnh cảm cúm, viêm họng và các thứ bệnh lặt vặt khác.
    Anh nói một lèo không nghỉ lấy hơi và giải thích cho cô gái rằng tất cả số bệnh nhân tử tế ấy, tức là những khách hàng của bệnh viện này, là ở dưới quyền của cái thằng điên trước mặt cô đây, và cả của cái ông đang ngồi bối rối ở chiếc ghế bành đối diện kia nữa.
    - Vậy nên, cô ạ, hoặc là bác sĩ Bresnik quan tâm đến ông bạn tôi ngay bây giờ, hoặc là tôi đảm bảo với cô là không một nhân viên nào của tôi còn đến giẫm vào thảm chùi chân ở cái bệnh viện lộng lẫy này của quý vị nữa, thậm chí để dán một miếng cao cũng không!
    Một giờ sau Arthur, có Paul đi cùng, bắt đầu chịu một loạt xét nghiệm để làm một bản tổng kết sức khỏe toàn diện. Sau khi làm điện tâm đồ trong một trạng thái hoạt động mạnh (người ta bắt anh ngồi lên một chiếc xe đạp dùng để tập thể dục trong nhà và đạp hai mươi phút với một đống điện cực dán trên ngực) người ta lấy máu của anh (Paul không được ở lại trong phòng). Sau đó một bác sĩ tiến hành với anh một loạt phép thử phản ứng thần kinh (bác sĩ yêu cầu anh giơ một chân lên, một mắt mở, một mắt nhắm, bác sĩ lấy một cái búa nhỏ gõ vào đầu gối, vào cằm anh, rồi lại còn lấy một cái kim cào cào vào lòng bàn chân anh). Cuối cùng, do sức ép của Paul người ta nhận chụp quét cho anh. Phòng xét nghiệm được ngăn đôi bằng một bức tường kính rộng. Một bên đặt chình ình một cái máy hình trụ đồ sộ rỗng ở bên trong để bệnh nhân có thể chui cả người vào đó (vì thế người ta thường so sánh cái máy này với một cỗ quan tài to), nửa gian bên kia là phòng kỹ thuật lỉnh kỉnh những bảng, những máy nối vào chùm dây điện đen. Arthur nằm dài người trên một cái khuôn hẹp phủ vải trắng, đầu và ngang hông bị buộc chặt, bác sĩ ấn nút để đưa người anh dịch chuyển vào bên trong máy. Khoảng cách giữa người anh và hai bên thành ống chỉ có vài centimét, anh hoàn toàn không thể cựa quậy được nữa. Anh được báo trước rằng anh có thể gặp phải cảm giác rất dữ dội của chứng bệnh claustrophobie (chứng bệnh sợ nơi kín mít). Anh sẽ phải nằm trong đó một mình suốt thời gian xét nghiệm, nhưng anh có thể giao tiếp với Paul và bác sĩ ở phía bên kia bức tường kính lúc nào cũng được. Trong cái khoang, nơi anh bị nhốt, có gắn hai cái loa nhỏ. Mọi người có thể nói chuyện với anh từ gian điều khiển. Khi anh ấn vào quả lê nhỏ bằng nhựa mà người ta đưa anh cầm lúc trước, micro sẽ hoạt động và anh có thể nói chuyện được với bên ngoài. Cánh cửa khép lại và cỗ máy bắt đầu phát ra một loạt âm thanh chói tai.
    - Cái mà anh ấy đang phải chịu đựng có kinh lắm không? - Paul hỏi với vẻ thú vị.
    Người điều khiển máy giải thích rằng điều đó khá là khó chịu. Nhiều bệnh nhân mắc chứng claustrophobie không thể chịu được cuộc xét nghiệm này và bác sĩ buộc phải dừng lại giữa chừng.
    - Hoàn toàn không có gì đau cả đâu, nhưng việc bị giam kín và tiếng ồn làm cho khó chịu về mặt thần kinh.
    - Có thể nói chuyện với anh ấy được không? - Paul hỏi tiếp.
    Paul có thể nói chuyện với bạn mình bằng cách ấn vào cái nút vàng ở ngay bên cạnh. Người điều khiển máy nói thêm rằng tốt nhất là nên nói chuyện khi cái máy không phát ra âm thanh, nếu không những cử động hàm miệng của Arthur khi anh trả lời sẽ làm cho ảnh chụp bị mờ đi.
    - Thế ở đây anh nhìn thấy rõ được bên trong não của anh ấy à?
    - Đúng vậy.
    - Người ta có thể phát hiện ra được những gì?
    - Tất cả mọi thứ bất bình thường, một chỗ phình mạch chẳng hạn...
    Điện thoại reo lên và bác sĩ nhấc máy. Sau vài phút nói chuyện, bác sĩ xin lỗi Paul. Ông phải vắng mặt một tí. Ông yêu cầu anh không đụng vào gì hết, tất cả ở đây đều là tự động và mấy phút sau ông sẽ quay lại.
    Khi bác sĩ rời khỏi phòng, Paul nhìn bạn mình qua lớp kính. Một nụ cười là lạ hiện trên môi anh. Mắt anh hướng về cái nút vàng của micro. Anh do dự một chút rồi ấn nút :
    - Arthur, tao đây! Bác sĩ phải vắng mặt rồi, nhưng mày đừng lo, có tao ở đây để giám sát cho mọi việc tiến hành tốt đẹp. Ở phía này sao nhiều nút khiếp lên được. Cứ như là mình đang ở trong buồng lái máy bay ấy. Và tao là người lái đây, phi công nhảy dù mất rồi! Này, ông bạn, bây giờ thì mày khai hết ra chứ? Thế nào, mày không đi chơi với Karine, nhưng dù sao thì mày cũng có ngủ với cô ta phải không?
    Khi họ đi ra bãi đậu xe của bệnh viện, Arthur kẹp dưới nách đến chục cái phong bì đựng các kết quả hoàn toàn bình thường.
    - Bây giờ thì mày tin tao rồi chứ? - Arthur hỏi.
    - Mày chở tao về cơ quan rồi mày về nhà mày nghỉ như dự định đi.
    - Mày lờ câu hỏi của tao. Bây giờ thì mày biết tao không bị u trong đầu rồi thì mày tin tao chưa?
    - Này, đi nghỉ đi, tất cả những chuyện đó có thể là do mày làm việc quá sức.
    - Paul, tao đã chơi trò khám sức khỏe của mày rồi thì mày cũng phải chơi trò của tao đi.
    - Tao không chắc là cái trò của mày làm tao thích được! Ta sẽ nói lại chuyện đó sau, tao phóng thẳng đến nơi hẹn gặp đây, tao sẽ đi taxi thôi. Tao sẽ gọi điện cho mày sau, trong ngày hôm nay.
    Paul để bạn ngồi lại một mình trong chiếc xe Saab. Arthur lái xe rời chỗ và đi về hướng North-Point. Trong thâm tâm, anh đã bắt đầu thích câu chuyện này, nữ nhân vật của nó, và những tình huống mà cô gái không bỏ lỡ dịp gây ra.
     
  10. Totoro

    Totoro Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    17/12/2011
    Bài viết:
    5.522
    Lượt thích:
    2.082
    Kinh nghiệm:
    113
    Trường:
    Lucius
    Chương 06Tiệm ăn dành cho khách du lịch nằm trên vách đá chìa ra biển Thái Bình Dương. Trong phòng gần như đã chật kín hết chỗ ngồi và phía trên quầy rượu có đặt hai chiếc ti vi để khách ăn có thể theo dõi hai trận đấu bóng chày. Các cuộc cá cược đang diễn ra hối hả. Họ ngồi vào bàn phía sau khoang cửa kính.
    Anh đang định đặt một ly rượu cabernet-sauvignon thì bất chợt cảm thấy rùng mình, anh nhận thấy cô đang dùng bàn chân trần cọ khẽ vào anh, nụ cười đắc thắng trên môi, cặp mắt tinh nghịch. Giật nảy mình, anh chộp lấy mắt cá chân cô, và vuốt lên đến tận đùi cô :
    - Tôi cũng cảm thấy cô đấy!
    - Tôi muốn kiểm tra cho chắc.
    - Cô có thể chắc được rồi.
    Cô hầu bàn đang đợi anh đặt món bèn vừa hỏi anh vừa bĩu môi vẻ nghi hoặc.
    - Anh cảm thấy cái gì?
    - Không, tôi chẳng cảm thấy gì cả.
    - Anh vừa mới nói với tôi “Tôi cũng cảm thấy cô đấy”.
    Hướng về phía Lauren đang cười tươi rói, anh nói :
    - Dễ thật, tôi có thể làm cho mình bị nhốt lại bằng cách này đây.
    - Anh rất có thể làm được như vậy đấy - Cô hầu bàn nhún vai trả lời và quay gót đi.
    - Tôi có thể đặt món ăn được không? - Anh kêu lên
    - Tôi sẽ bảo Bob ra chỗ anh, để xem anh có cảm thấy anh ấy không.
    Vài phút sau Bob xuất hiện, trông anh ta lại còn có vẻ nữ tính hơn cô bạn đồng nghiệp của mình. Arthur đặt món trứng với cá hồi và một cốc nước ép cà chua có gia vị. Lần này, anh đợi cho người hầu bàn đi khỏi mới bắt đầu hỏi Lauren về sự cô đơn của cô trong sáu tháng vừa qua.
    Bob dừng lại ở giữa gian phòng, bàng hoàng nhìn Arthur đang nói chuyện một mình. Câu chuyện vừa mới bắt đầu, Lauren ngắt lời anh nửa chừng và hỏi anh có mang theo điện thoại di động không. Không hiểu chuyện đó có liên quan gì, anh gật đầu xác nhận. “Anh bấm điện thoại và làm ra vẻ nói vào trong đó đi, nếu không người ta sẽ nhốt anh lại thật đấy”. Arthur quay lại và nhận thấy rằng nhiều người trong phòng đang nhìn anh chăm chú, một số người gần như không ăn uống thoải mái được vì cái nhân vật cứ một mình nói vào chỗ trống này. Arthur bèn cầm máy di động của anh lên, làm ra vẻ bấm một số máy và cất tiếng “Alô!” rất to. Mọi người tiếp tục nhìn anh vài giây nữa rồi mọi việc trở lại gần như bình thường, ai nấy lại tiếp tục bữa ăn của họ. Arthur đặt lại câu hỏi của anh cho Lauren vào trong máy. Những ngày đầu tiên việc mình trở thành vô hình cũng tiêu khiển được cho cô. Cô miêu tả cho anh cảm giác tự do tuyệt đối của mình khi cuộc phiêu lưu mới bắt đầu. Không cần phải suy nghĩ gì nữa về cách ăn mặc, về kiểu tóc, về mặt mũi, dáng vóc của mình, có ai nhìn mình nữa đâu. Không còn có gì là bắt buộc nữa, không còn giới hạn, không phải xếp hàng, cứ việc chen lấn lên trước mà chẳng phiền đến ai, chẳng ai chê trách thái độ của mình cả. Chẳng cần phải làm ra vẻ kín đáo nữa, ta có thể nghe người này người kia nói chuyện với nhau, nhìn cái lúc thường không nhìn được, thấy cái lúc thường không thấy được, có mặt nơi ta không có quyền đến, chẳng ai nghe thấy được ta.
    - Tôi có thể đến yên vị trong một góc phòng Nhà Trắng và nghe tất cả những chuyện mật của Nhà nước, có thể ngồi lên đùi Richard Gere hay tắm hoa sen cùng với Tom Cruise.
    Tất cả hay gần như tất cả đối với cô đều có thể: thăm các viện bảo tàng khi những nơi này đã đóng cửa, vào rạp xem phim không mua vé, ngủ trong những khách sạn hạng sang, trèo lên một máy bay, tham dự những cuộc phẫu thuật tinh vi nhất, bí mật tham quan những phòng thí nghiệm nghiên cứu, bước trên đỉnh cột trụ cầu Golden Gate. Dán chặt tai vào điện thoại di động, Arthur tò mò muốn biết xem cô đã thử ít nhất một trong những điều vừa nói chưa.
    - Không, tôi hay chóng mặt, tôi sợ máy bay, Washington thì quá xa, tôi không biết di chuyển những khoảng cách lớn như vậy, tôi mới ngủ lần đầu tiên hôm qua, vì vậy những khách sạn hạng sang tôi chẳng cần làm gì, còn về các cửa hàng thì có ich lợi gì đâu nếu như tôi không thể đụng vào bất cứ cái gì hết.
    - Thế Richard Gere hay Tom Cruise thì sao?
    - Thì cũng như đối với các cửa hàng thôi!
    Cô giải thích cho anh một cách rất chân thành rằng làm một bóng ma thật chẳng có gì là buồn cười cả. Cô thấy chuyện đó đáng thương thì đúng hơn. Tất cả đều trong tầm tay, nhưng tất cả đều không thể được. Cô cảm thấy thiếu những người mà cô yêu quý. Cô không thể nào tiếp xúc với họ được nữa. “Tôi không tồn tại nữa rồi. Tôi có thể nhìn thấy họ nhưng điều đó gây đau khổ hơn là sung sướng. Có lẽ nơi chuộc tội là như vậy đó, một sự cô đơn vĩnh cửu”.
    - Cô tin vào Chúa à?
    - Không, nhưng trong tình trạng như tôi người ta thường hơi có xu hướng xem lại điều mình tin và điều mình không tin. Trước đây tôi cũng chẳng tin là có ma.
    - Tôi cũng thế - Anh nói.
    - Anh không tin là có ma?
    - Cô có phải là ma đâu.
    - Anh nghĩ thế à?
    - Cô không phải là người chết, Lauren, tim cô đập ở một nơi và hồn cô lại sống phiêu bạt nơi khác. Hai thứ đó tạm tách rời nhau, thế thôi. Cần phải tìm hiểu xem tại sao như vậy, và bằng cách nào có thể nhập lại hai thứ với nhau.
    - Anh lưu ý cho rằng nhìn dưới góc độ này thì dù sao đây cũng là một vụ ly dị có hậu quả nặng nề.
    Đó là một hiện tượng nằm ngoài tầm hiểu biết của anh, nhưng anh không định dừng lại ở sự xác nhận này. Vẫn áp tai vào máy điện thoại, anh nhấn mạnh rằng anh rất muốn tìm hiểu, rằng cần phải tìm và thấy cách để hồn cô trở lại cơ thể, rằng cô phải thoát ra cơn hôn mê, hai hiện tượng này gắn liền với nhau.
    - Xin lỗi, nhưng đây thì tôi cho rằng anh vừa tiến một bước dài trong công cuộc nghiên cứu của anh đó.
    Anh không đáp lại sự châm chọc của cô mà đề nghị cô trở về và tiến hành một loạt các cuộc điều tra trên Internet. Anh muốn kiểm kê ở đó tất cả những gì liên quan đến hôn mê: “các nghiên cứu khoa học, các báo cáo y khoa, các thư mục, các câu chuyện, các nhân chứng. Đặc biệt là những gì động đến các trường hợp hôn mê kéo dài mà cuối cùng người bệnh tỉnh lại được”. Chúng ta phải tìm được họ và hỏi họ. Những điều họ kể có thể là rất quan trọng.
    - Tại sao anh lại làm việc đó?
    - Bởi vì cô còn có sự lựa chọn nào nữa đâu.
    - Trả lời câu hỏi của tôi đi. Anh có nhận thức rõ những sự liên lụy cá nhân mà anh phải chịu, thời gian mà anh phải mất khi làm việc này không? Anh có nghề nghiệp của anh, nghĩa vụ của anh.
    - Cô là một phụ nữ đầy mâu thuẫn.
    - Không, tôi tỉnh táo đấy chứ, anh không thấy là tất cả mọi người đến tiệm ăn này chỉ có anh là ngồi nói một mình suốt mười phút hay sao, anh có biết là lần sau mà anh đến tiệm ăn này thì người ta sẽ bảo anh là hết chỗ rồi, bởi vì người đời không thích ai khác mình, bởi vì một kẻ nói thành tiếng và làm các cử chỉ khi chẳng ngồi ăn cùng ai thì gây khó chịu, anh biết thế không?
    - Có đến hơn một nghìn tiệm ăn trong thành phố này, cho nên còn khối chỗ.
    - Arthur, anh là một kẻ ngoại đạo, thực sự ngoại đạo, nhưng anh không hiện thực.
    - Tôi không muốn làm cô chạnh lòng nhưng về mặt siêu thực mà nói thì tôi tưởng trong tình huống hiện tại cô vượt xa tôi một bậc ấy chứ.
    - Anh đừng chơi chữ, Arthur. Đừng hứa hẹn với tôi một cách bộp chộp, anh sẽ không bao giờ có thể giải đáp được điều bí ẩn này đâu.
    - Tôi không bao giờ hứa nhăng cuội cả, và tôi cũng chẳng phải ngoại đạo gì hết!
    - Đừng gieo cho tôi những hy vọng vô ích, đơn giản là anh sẽ không có thời gian.
    - Tôi rất ghét làm chuyện này trong hiệu ăn, nhưng cô buộc tôi phải làm, thứ lỗi cho tôi một phút.
    Arthur làm ra vẻ dập máy, anh nhìn cô chăm chú, nhấc máy lại và bấm số máy của Paul. Anh cảm ơn Paul đã dành thời gian cho anh sáng nay, cảm ơn sự quan tâm của bạn. Nói vài câu xoa dịu để Paul yên tâm, anh giải thích cho bạn rằng anh đang gần như suy sụp vì làm việc quá tải và tốt hơn đối với cả công ty lẫn anh là anh nghỉ vài ngày. Anh truyền đạt cho Paul một số thông tin có tính chất chuyên môn về những hồ sơ đang xử lý và chỉ rõ rằng Maureen sẽ làm việc dưới quyền Paul. Quá mệt không thể đi bất cứ đâu được, anh sẽ ở lại nhà và mọi người có thể liên lạc với anh qua điện thoại.
    - Vậy đó, từ giờ tôi đã được giải phóng khỏi mọi nghĩa vụ nghề nghiệp, và tôi đề nghị chúng ta tiến hành nghiên cứu ngay lập tức.
    - Tôi thật không biết nói sao.
    - Cô cứ bắt đầu bằng cách giúp tôi với những kiến thức y học của cô.
    Bob mang bản tính tiền đến, mắt chăm chăm nhìn vào Arthur. Arthur bèn trợn mắt, làm vẻ mặt đáng sợ, thè lưỡi và nhảy phóc dậy. Bob lùi lại một bước về phía sau.
    - Tôi tưởng anh khá hơn chứ Bob, tôi rất lấy làm thất vọng. Đi thôi Lauren, nơi này không xứng với chúng ta.
    Ngồi trong xe ô tô trên đường về nhà, Arthur giải thích cho Lauren phương pháp nghiên cứu mà anh dự định áp dụng. Họ trao đổi quan điểm với nhau, và nhất trí về kế hoạch dàn trận.
     

Chia sẻ cùng bạn bè


Đang tải...