Lời Dịch - The Day It All Came Down - Insomnium

Trong chuyên mục 'Bài hát hay' đăng bởi Musicteam, 22/10/2011. — 600 Lượt xem

  1. Musicteam

    Musicteam Tổ Chức

    Lời Dịch - The Day It All Came Down - Insomnium

    Lắng nghe và thấu hiểu âm nhạc !




    Video Clip này được chèn từ YouTube. Bạn có thể xem trên các trình duyệt có hỗ trợ HTML5.
    THE DAY IT ALL CAME DOWN From now on there's an abscence of smile Foul voices welcome me to loneliness Graceful tunes on her lips have now ceased This winter's here to surpass all the hopes And dreams succumb to nightmares and freezing air Now lonely is my road, path paved with bitter thoughts Conception of beauty excluded from this heart Within closed doors no-one speaks, behind barred windows no soul lives As I walk the soil beneath my feet is crumbling... She was my sun and now the light has faded away Night condensing around me, leading astray Shining image torn down, remembrance of her fades Left but anguish and shame to haunt me in the shades Should I be content with the memory of the life I had? Or is the Hell knowing what we could have become? - Quite indifferent as the tides of time have now turned And the past is buried in a drift of whirling snow ...White sheet covering all things left behind... And from now on there's an abscence of hope... She was my sun and now the light has faded away Night condensing around me, leading astray Shining image torn down, remembrance of her fades Left but anguish and shame to haunt me in the shades So be it, perdition is my home, Since the day it all came down KỂ TỪ NGÀY MỌI THỨ ĐÃ VỠ TAN Thế là từ đây đã thiếu vắng một nụ cười Lời nói cay độc đưa anh đến thế giới của cô đơn Khi điệu yêu kiều đã ngừng trên môi em màu mọng đỏ Để lại mùa đông phủ tuyết rơi đầy che lấp bao hy vọng Tiết trời đông đặc cơn mơ bàng hoàng trước ác mộng đau thương Giờ đường anh bước là con đường hiu quạnh, lối nhỏ xưa về cũng ngập tràn suy nghĩ đắng cay Cái gì gọi là duyên dáng thanh tao con tim anh đã không còn cảm giác Trong cánh cổng khép ngoài hiên đã vắng tiếng ai nói cười, sau song cửa sổ cài then đâu mất rồi linh hồn tràn nhựa sống Khi anh bước đi mặt đất dưới chân như tan ra thành mảnh vụn... Cô ấy là vầng dương sáng ngời nhưng giờ đây áng hào quang kia lại nhạt nhoà tan biến Đêm tối đặc lại xung quanh anh, dẫn đôi chân trần lạc lối Hình ảnh lung linh phảng phất, rùng mình nhớ lại bóng dáng người nhạt phai Còn lại gì đây ngoài khổ đau nghẹn ngào ám ảnh anh nơi nhân tình u ám Dòng hồi ức cuộc đời đã qua anh có nên chấp nhận? Hay chỉ nơi âm ti sâu thẳm mới biết được ngày sau ta sẽ ra sao? Hờ hững vô tình, dòng chảy thời gian lại trở mình cuộn sóng Bão tuyết quay cuồng, chôn vùi những ngày xưa ...Sau lưng tất cả chìm trong lòng chiếc khăn tuyết trắng... Thế là từ đây đã vắng ngày hy vọng... Cô ấy là vầng dương sáng ngời nhưng giờ đây áng hào quang kia lại nhạt nhoà tan biến Đêm tối đặc lại xung quanh anh, dẫn đôi chân trần lạc lối Hình ảnh lung linh phảng phất, rùng mình nhớ lại bóng dáng người nhạt phai Còn lại gì đây ngoài khổ đau nghẹn ngào ám ảnh anh nơi nhân tình u ám Đành như vậy, kiếp trầm luân nơi mịt mù dương thế, Kể từ ngày mọi thứ đã vỡ tan
     



Chia sẻ cùng bạn bè


Đang tải...