Khoảnh khắc ấy - Truyện ngắn rất hay

Trong chuyên mục 'Truyện ngắn' đăng bởi lamkienvu, 27/12/2010. — 8.585 Lượt xem

  1. lamkienvu

    lamkienvu Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Khoảnh khắc ấy - Truyện ngắn rất hay

    TG: meonhoc.05


    Hoàng Thanh Lam (17t):hs trường ASD, rất thông minh nhưng k biểu hiện ra ngoài (mặc dù thông minh nhưng thành tích học tập rất là bình thường).Xuất thân:k bít. Hiện đang sống một mình tại một ngôi nhà nhỏ cách xa trường.
    Phạm Hồng Liên (17t):thiên kim thiểu thư của một trong năm tập đoàn lớn nhất châu á.
    Vô cùng xinh đẹp, tài giỏi.Là bạn thân của Lam và cũg học chung lớp vs Lam luôn.
    Nguyễn Bích Ngọc (17t):cũng là tiểu thư của một trong năm tập đoàn lớn nhất châu á.
    Tính tình vui vẻ, nghịch ngợm và cũng là bạn thân của Lam.



    Chap 1: Gặp gỡ.


    - Lam à, hum nay về nhà tui chơi đi ha, lâu lắm rùi bà hông đến nhà tui rồi đấy.Ngọc phụng phịu nói vs Lam.
    - Thôi để hum khác đi, hum nay tui có việc bận ất rùi.Lam vừa nói vừa dỗ dành.
    - Lại việc, thui đành để hum khác vậy.quay sang Liên:Liên à, hay tui vs bà đi chơi đi nhé?
    -ok.Liên cười tươi nói.
    -Vậy hai bà đi đi nhé.bye.Lam nói rùi quay mặt đi thảng lun mà k thèm ngó tới hai con bạn.Sau đó Lam đi tới một công ty lớn, vào đó khoảng nửa tiếng rùi quay trở ra.Sau đó nó đi về nhà.
    Đường về nhà nó phải đi qua một con ngõ nhỏ vắng người qua lại.Vì ngày nào cũng đi nên nó k hề có 1 chút sợ hãi nào cả.và hum nay, nó vẫn đi treen con đương quen thuộc ấy.Bỗng:
    -Á!
    -Xin lỗi, cô k sao chứ?
    Một người con trai đâm rầm vào nó làm nó ngã bịch xuống đất.Vừa ngẩng mặt nên, đang định mắng cho người con trai đó một trận thì nó vô cùng sửng sốt, k phải vì người con trai đó quá đẹp trai mà nó ngạc nhiên đâu nhé mà là vì trên người anh ta có rất nhiều vết thương đang chảy máu,cả trên mặt cũng có nữa.chắc hẳn người này vừa mới đi đánh nhau về.Trong lúc đang đặt ra rất nhiều câu hỏi thì bỗng nó nghe thấy có tiếng la hét ở đằng sau:
    - Nhanh lên, mau bắt hắn lại đi.
    Vừa nghe thấy thê, hắn ta(người con trai vừa đụng nó) bèn quay đầu chạy mất. Khi nó vừa đứng dậy cũng là lúc có 1 đám người chạy đến.Một tên trong đám đáy liền tiến lại gần phía nó và hỏi:
    - Này, cô có nhìn thấy 1 tên con trai bị thương chạy qua đây k?
    Nó thèm trả lời cái gã vửa hỏi mà quay đầu đi thẳng.Thấy thế,gã kia tức giận quát nó:
    -Mày bị điếc à,k nghe thấy ông mày hỏi hay sao?
    Trước sự tức giận của gã kia nó k những k thèm để ý mà còn thản nhiên bước tiếp đi.
    Như cảm thấy bị sỉ nhục, gã kia lộn tiết lên định xông vào đập cho con nhỏ "k bít trời đất là gì" này một trận thì bỗng nghe thấy tiếng hét:
    -Buông cô ta ra ngay.
    Nó giật mình quay đầu lại thì thấy hắn đang đúng ở đó.Thấy hắn, bọn kia phá lên cười:
    -Thì ra là mày hả.Vừa may, tụi t còn đang lo k tìm đc mày thì m lại tự dẫn xác ra nộp a? Thân mày còn lo chưa xog lại còn ở đó mà bày đặt làm anh hùng cứu mĩ nhân nữa.
    Nói xog, gã kia ra lệnh cho cả lũ kia xông vào đánh hắn.Một mìh hắn đánh vs một đống người còn con nhóc nhà ta đứng xem mà k thèm giúp(ác quá đi mất).Cuối cùng do đang bị thương + số lượng hai bên là k cân xứng hắn ngất ngay trước mặt nó. Cuối cùng, khi thấy hắn ngất xỉu thì nó cũng động lòng trắc ẩn mà nói được một câu.
    -Mấy người đánh xong chưa.Nếu đánh xong rùi thì tui đưa anh ta đi nhé?
    Cả bọn người há hốc môm quay lại nhìn nó mà k tin nổi vào tai mình. Con bé vừa nói j ấy nhỉ.3s sau, cả bọn phá ra cười con nhóc.Đến lúc này, gã cầm đầu mới lên tiến:
    -Em gái à,mau biến đi nếu k đứng trách bọn anh k khách sáo nhé.cô em xinh đẹp như vậy anh cũng k dám bảo đảm được gì cho em đâu nhé.hahahhha
    Vừa nói gã vừa đặt tay lên vai no nhưng ngay lập tức nó lùi lại, lấy tay hất tay ga kia ra rùi nói:
    -Vậy thì đừng có trách tui k nói trước nhé...
    .....
    Sáng hum sau.
    Hắn mơ hồ mở mắt ra thì thấy mình đang ở một ngôi nhà xa lạ.Dang lúc ngó nghiêng thì hắn nghe thấy tiếng nói của 1 đứa con gái:
    -Tỉnh rùi à?
     


    nhok_maruko_9x, vac23, key_kei2 bạn khác thích điều này.

  2. lamkienvu

    lamkienvu Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    5/3/2010
    Bài viết:
    231
    Lượt thích:
    812
    Kinh nghiệm:
    93
    Trường:
    HBU
    Chap 2:Nghi ngờ.


    Nó bước vào dưới sự ngỡ ngàng của hắn.
    - Cô là ai vậy?(trời đất trí nhớ dở tệ)
    - Anh k nhớ tui là ai à?Nó ngạc nhiên hỏi lại người con trai đang tròn mắt nhìn nó.
    - Bộ chúng ta quen nhau à?Mà đây là nhà cô phải k? Sao tui lại ở đây vậy.
    Đến lúc này nó đã vô cùng tức giận.Nó nói như quát vào mặt hắn:
    - Tôi k có quen vs cái đồ thần kinh như anh. Chẳng qua hum qua tui thấy có người trông như ăn mày, máu me be bét nằm trên đường gần nhà tui nên tui mới đưa về nhà thui.
    - Cô...À mà tui nhớ ra rùi, cô là cô gái hum qua tui đâm vào.Xin lỗi cô nhé, đối với những người k có vị trí gì trong trái tim tui thì tui k quan tâm lắm.Hắn nói rùi cười đểu nhìn nó.
    - Vậy à.Nhưng nếu k có cái người "k có vị trí gì trong trái tim anh" này thì hum nay anh cũng k còn xác để mà ngồi đây để đá đểu tui đâu.K bít ai hum wa bị đánh cho tơi tả đến nỗi xỉu ngay trước mặt tui vậy nhỉ.Nó vừa nói vừa nhìn hắn như thể "chính tui đã cứu anh đó, tui là ân nhân của anh đó"(người j mà hẹp hòi wa, cứu người một tí mà đã kể công)
    Sau khi nghe câu nói đó, hắn như sực nhớ ra điều gì, vội rút điện thoại ra phone ngay cho ai đó:
    - Khánh à, mày mau cho người tìm bọn thằng thái cho tao,kiếm được bọn nó rùi thì xử nó luôn đi.Hum wa bọn nó dám chặn đường tao, bây giờ tao đang bị thương nên k đến đấy được, mày gọi cả bọn thằng Hùng đi luôn đi.
    -......
    - Tao cũng chẳng bít tao đang ở đâu nữa.Chỉ bít là ở nhà một con nhỏ đanh đá mà hum qua đụng phải thui.
    Nghe đến đây thì lửa giận bốc ngùn ngụt, nó bước lại phía giường, nơi hắn đang ngồi rùi giật phắt cái điện thoại trên tay hắn.
    - Ya... cô làm cái gì đấy.
    -Hắn ta đang ở khu A đường B ... (sorry cả nhà,mình mù đường nên chịu khoản nay thui), mau đến mang hắn đi cho tui nhờ.Nó hét vào cái điện thoại mà k thèm để ý gì đến hắn cả.
    SAu khi nói xong nó ném cái điện thoại vào người hắn rùi dành cho hắn một cái nhìn trìu mến nhất từ trước đến giờ. Trong đầu nó giờ đang nghĩ:" nếu k phải hum qua anh quay lại cứu tui nên mới bị thương(mặc dù là tui chẳng cần anh cứu) thì tui đã mặc xác anh rùi".
    - Này, cô làm gì mà nhìn tui ghê thế.Bộ tui đẹp trai đến vậy cơ à.Nhưng nói cho cô bít nhé,cô k phải dạng con gái mà tui thích đâu nhé, đừng có tưởng cô giúp tui mà muốn làm gì cũng được nhé.
    Nghe hắn nói xong, nó k nhịn được mà phá ra cười.
    - Nè nè, cô vô duyên vừa thui nhé, có gì đáng mà cô cười kinh thế.
    ĐẾn lúc này nó mới nhịn cười rùi nói với hắn:
    -Haha, tui chưa thấy ai tự tin quá thể như anh đấy, bộ anh nghĩ anh đẹp trai lắm chắc, cho tui xin đi, vào trong kia(chỉ vào nhà tắm) mà soi lại gương đi nhé.Nói xong nó bỏ xuống nhà để lại mình hắn ngẩn ngơ mà k hiểu mô tê gì.
    Sau khi nó đi xuống nhà, hắn xuống gường, cảm thấy toàn thân đau ê ẩm, nhức nhối rất khó chịu, quần áo thì xộc xệch, nhàu nát.Đi thẳng vào nhà tắm, hắn giật thót khi thấy khuôn mặt mình trong gương,1 khuôn mặt với máu và đất bẩn hòa vào nhau dính trên khuôn mặt đẹp trai ngời ngời của hắn.Trông mặt hắn bây giờ giống như bị một đứa trẻ đang tập vẽ vẽ lên mặt vậy.Hắn vội vàng hất nước lên mặt để rửa sạch những thứ bẩn thỉu dính trên mặt đi.Vừa rửa hắn vừa nghĩ:"Hèn gì cô ta lại cười phá lên như thế. Mà công nhận cô ta bẩn thật, thấy mặt mũi người ngợm mình như thế mà k thèm rửa đi cho mình cứ thế để mình ngủ trên giường của cô ta như thế.Mà tất cả cũng đều tai bọn thằng Thái,mình mà bắt được thì sẽ cho làm cha mẹ nó cũng k nhận ra nó nữa. Mà khoan........"Như sực nhớ ra chuyện gì, hắn tức tốc chạy xuống nhà tìm nó. Thấy nó đang ở dưới bếp, hắn tiến tới và hỏi:
    - Hum qua tại sao cô lại đưa được tôi về nhà cô hả"
    Nó giật mình quay lại thì thấy hắn đang đứng ở đằng sau với một bộ dạng hết sưc nghiêm trọng.Đến lúc này thì nó đớ người ra, k phải do bộ dạng của hắn, cũng k phải do câu hỏi của hắn, mà là vì khuôn mặt hắn, một khuôn mặt đẹp k chê vào đâu được. Quả thực hắn vô cùng đẹp trai.
    - Tại sao cô k trả lời tui? Câu nói của hắn như kéo nó trở về hiện tại.
    - Hả, anh vừa nói gì cơ?
    - Tại sao hum qua cô đưa được tui về nhà cô từ tay bọn thằng thái?
     
    Pé Ốcphuthuynho_xx thích điều này.
  3. lamkienvu

    lamkienvu Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    5/3/2010
    Bài viết:
    231
    Lượt thích:
    812
    Kinh nghiệm:
    93
    Trường:
    HBU


    - À, anh hỏi chuyện đấy à,củng chẳng có gì cả, sau khi đánh anh bầm dập xong thì chúng bỏ đi, thế là tui đưa anh về nhà tui thui.
    - Cô đùa đấy à, chẳng dễ gì mới bắt được tui, lí nào chúng lại bỏ đi như thế.
    - Vậy chứ anh nghĩ làm sao tui có thể đưa anh ra khỏi một đám người mà ngay cả anh cũng k đánh lại như thế được hả.NÓ quát lên vs hắn.
    Mặc dù k tin nhưng hắn cũng k lí giải được, vì hắn càng k tin 1 con nhóc như nó lại có thể đánh lai cả một đám con trai to khỏe như vậy ( vậy mà lại có thể đấy).
    Rengggggggg! Đang lúc mải suy nghĩ thì có tiếng chuông cửa.Nó bèn chạy ra mở cửa, bên ngoài la hai người con trai cực ki đẹp trai lun nhé (tất nhiên là k phải ai khác mà chính là người mà khi nãy bị nó hét vào tai qua điện thoại rùi )
    - Hai người tìm ai đấy?
    - Chào em, (kèm theo 1 nụ cười ) có Vũ đang ở đây k vậy?
    - Vũ là ai vậy?Nó hỏi ngược lại hai chàng trai.
    - Là tui đây.Hắn từ trong nhà bước ra vì nghe có tiếng nói quen quen.
    - À thì ra là anh à. Bạn anh đến kiếm đấy, anh mau biến đi cho tui nhờ.
    Nói xong nó đẩy hắn khỏi nhà nó rùi đóng sầm cửa lại. Hai thằng con trai đứng ngoài chẳng hiểu j cả.Hùng hỏi:
    - Cô ta là con gái kiểu gì vậy trời. Lần đầu tiên có 1 cô gái đẩy ba hot boy ra ngoài rùi đóng sầm cửu lại mà k thèm để ý gì đến chúng ta cả. Thật là thú vị. Xem ra Thành Vũ đụng nhầm thứ dữ rui,hehee
    Thấy mình bị thằng bạn chọc quê, thành vũ bèn đánh lạc hướng:
    - Bọn mày đã tìm được bọn thằng Thái chưa?
    Khánh hiểu ý bạn, bèn trả lời:
    - Tìm thấy rùi, bọn nó đang trốn ở 1 căn nhà hoang ở ngoại thành, tao đã cho người đến đấy trước để tóm chúng rồi đây.bây giờ mày có định đến đấy k?
    - Tất nhiên, tao phải đích thân đến đấy để trả thù này chứ.(anh này thù dai ghê) Nhưng tao phải về nhà tắm rửa thay quần áo đã, chứ để bọn trường mình nhìn thấy tao như thế này thể nào cũng có chuyện cho xem.
    Thấy vậy Hùng lại tiếp tục trêu thằng bạn:
    - Hahaa, công nhận hum nay trông mày xấu cực kì, hèn gì em ấy(chỉ nó) đối xử vs mày như thế.
    - Thui được rùi, chúng mày có về k hay là định ở đây cả ngày.Thành Vũ cáu lên quát.
    Thế là cả 3 thăng lên xe trở về căn biệt thự sang trọng nhà Thành Vũ.

     
    Pé Ốc thích điều này.
  4. lamkienvu

    lamkienvu Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    5/3/2010
    Bài viết:
    231
    Lượt thích:
    812
    Kinh nghiệm:
    93
    Trường:
    HBU
    Chap 3: Duyên phận.


    Giới thiệu về 3 hot boy nhà mình nhé.
    Thành Vũ (18t), là thiếu gia của 1 trong năm tập đoàn lớn nhất châu á ( có thể coi Thành Vũ, Bích Ngọc, Hồng Liên là ngang nhau về cả tài sản và nhan sắc ), là hot boy trường ASD, sở hữu một vẻ đẹp có thể nói là hội tụ của tất cả các vẻ đẹp khác nhau (vừa nam tính, vừa lạnh lùng, ngang tàng, nhưng đôi khi lại mang bộ mặt của một thiên thần), là chàng trai có nụ cười gây chết người lun (siêu đẹp ), rất thông minh, đánh nhau giỏi.
    Nguyên Khánh (18t ) là con trai một nhà tài phiệt lớn,thông minh, lắm mưu nhiều kế nhất trong 3 người, là người chuyên bày mưu cho hai thằng bạn(kiểu này là định mượn dao giết người đây), giỏi đánh nhau, là bạn thân của Thành Vũ, Tuấn Hùng và cũng giống như thành Vũ, rất được nhiều fan nữ thần tượng, theo đuổi vì cũng là hot boy trường ASD.
    Tuấn Hùng (18t)là con trai của một nhà kinh doanh khách sạn lớn nhất khu vực ĐNA.Là một hot boy vui vẻ, nhưng cũng k kém phần lạnh lùng.Anh cũng rất thông minh, nhưng đôi khi suy nghĩ lại rất đơn giản.Bạn thân của Thành Vũ, Nguyên Khánh.

    Sau khi trở về nhà, Thành Vũ chạy thẳng vào phòng tắm nhằm gột sạch tất cả những thứ bẩn thỉu còn xót lại. Tắm xong, hắn diện lên người một cái áo sơmi trắng được cách điệu rất thời trang, kết hợp vs chiếc quần bò màu xanh rất sành điệu. Rùi hắn đứng trước gương ngắm vuốt, chải chuốt gần nửa tiếng thì cũng xong, trông hắn lúc này đẹp trai kinh khủng. Tự ngắm mình trong gương, hắn rất hài lòng vs thành quả của mình, rùi hắn đi xuống nhà gặp hai thằng bạn thân của mình.

    - Đã bắt được bọn nó chưa?Hắn hỏi hai thằng bạn thân của mình.
    - Rồi, giờ bọn thằng Vương đang xử lí chúng. Mà sao hum qua mày lại bị bọn nó đuổi đánh vậy?
    Vừa nói Hùng vừa nhìn hắn vs cái nhìn dò xét.
    - Cũng chẳng có chuyện gì to tát cả (k có gì to tát mà đánh nhau bầm dập, đúng là chuyện bé xé ra to), tao và thằng Thái gây xích mích trong bar, dẫn tới đánh nhau, nó bị tao đánh cho một trận nên hum nay dẫn người đến trả thù tao ấy mà. Mẹ nhà nó nữa, đúng vào hum tao uống say k có sức đánh trả thì nó dẫn người đến,làm cho người ngợm, mặt mũi tao như vậy đây, mà đen đủi nhất là gặp phải con nhỏ đanh đá nữa chứ.Hắn nói mà ánh mắt tóe lên tia lửa căm hờn.
    - Hahaha, nhờ có thằng Thái mà mày mới gặp được cô em xinh đẹp còn gì, hèn gì mày bít ơn nó thế, cứ đòi tìm cho bằng được nó để còn trả ơn nữa chứ.Hùng cười phá lên làm cho hắn quê độ, hắn bèn gắt lên:
    -Mày thui ngay đi. Con bé đấy mà xinh cái nỗi gì, xấu như ma í, lại còn đênh đá nữa chứ. Đây là lần đầu tiên tao gặp một con nhỏ như vậy, nó làm cho tao quê gần chết lun đấy.Hắn cau có đáp.
    - Mày có nói quá k chứ tao thấy thằng Hùng nó nói đúng đấy, trông con bé rất xinh, lại thú vị nữa. Mà mày có bít nó tên gì k?Khánh trêu thằng bạn mình.
    - k.Mà thui quan tâm đến con bé ấy làm gì. Mau đến chỗ bọn thằng Vương mau đi.Hắn giục.
    Thế là cả 3 lên xe đi đến chỗ bọn đàn em để cho Thành Vũ gặp lại người "bạn cũ" của mình.Ngồi trên xe, hắn vô cùng sốt sắng.Hắn mong sớm gặp lại bọn kia, muốn nhìn thấy bộ mặt chúng nó khi nhìn thấy hắn. muốn trả lại cho hắn tất cả những thứ mà hum qua hắn đã phải nhận, thậm chí hắn còn dự định sẽ tặng thêm cho bọn nó gấp mấy lần nữa ấy chứ.Nghĩ đến đây, hắn sực nhớ ra còn một chuyện cần phải làm cho rõ, đó là chuyện của con nhóc ấy, một con nhóc làm cho hắn vô cùng sửng sốt, ngỡ ngàng trong lần gặp đầu tiên, làm cho hắn cảm thấy bối rối trong lần nói chuyện thứ hai(lúc ở nhà của nó) và cho đến tận bây giờ vẫn khiến hắn phải thắc mắc.Thật ra hắn rất tò mò về con nhóc, nhưng lại sợ hai thằng bạn chọc quê nên mới cố làm như k quan tâm.đang mải suy nghĩ mông lung thì tiếng nói của Khánh đã buộc hắn phải quay trở về hiện thực.
    - Mày định giải quyết bọn đấy như thế nào?
    - Đập cho chúng nó một trận cho bõ tức đã rùi tính tiếp.Hắn đáp một cách cay cú.
    Cuối cùng thì cả bọn cũng đến chỗ thằng Thái, lúc này cả bọn kia đều cả bị đàn em của 3 chàng dần cho một trận tơi bời rùi. Bọn nó đang nằm bẹp dưới đất thì Thành Vũ bất chợt tiến lại gần chỗ thằng Thái.Vũ hỏi:
    - Còn nhớ tao là ai k?
    Thái ngẩng đầu nên, vô cùng sợ hãi khi nhìn thấy người hum qua mà mình đánh giờ đang đứng đây vs đôi mắt rực lửa nhìn mình, đằng sau là bọn người vừa đánh cả bọn cung kính chào 3 thằng.
    - Chào thiếu gia.
    Đến lúc này Thái mới hoảng hốt vội vàng van xin:
    - Xin anh, hãy tha cho chúng em, em không bít anh là ai nên mới chót dại, xin anh bỏ qua cho em 1 lần, chỉ cần anh chịu tha cho em, anh bảo gì em cũng xin nghe theo.
    Nghe đến đây, hắn bỗng mỉm cười nhín Thái, nói:
    - Thôi được rùi, lần này tao tha cho mày, nhưng mày hãy nhớ lấy những gì mày nói hum nay đấy.
    Mà tao còn một chuyện muốn hỏi mày.Cái hum mày đánh tao ấy..................?
    - Dạ là như thế này ạ................. Thật ra em cũng rất bất ngờ.Không ngờ nó lại kinh đến thế.
    Sau một thời gian im hơi lặng tiếng, cuối cùng hùng cũng lên tiếng:
    - Thì ra là như vậy.Mày đụng ngay thứ dữ rùi Vũ ơi.Vừa nói Hùng vừa phá ra cười sặc sụa.
    - Tiếc là mày vẫn còn phải gặp cô ta dài dài đấy.Khánh nói.
    - Mày nói vậy là sao? Hùng+ Vũ đồng thanh hỏi.
    - Vì cô ta học chung trường với mình mà.Khánh đáp rùi nhoẻn miệng cười như thể anh đã nghĩ ra một thứ gì hay ho lắm rùi í.
     
  5. lamkienvu

    lamkienvu Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    5/3/2010
    Bài viết:
    231
    Lượt thích:
    812
    Kinh nghiệm:
    93
    Trường:
    HBU
    - Hả, sao mày bít vậy? Thành Vũ há hốc mồm ra nhìn Nguyên Khánh.
    - Mọi lần mày thông minh thế nhưng sao hum nay mày ngu quá vậy, mày không thấy nhà cô ta rất gần trường mình sao, hơn nữa tao cũng đang cho người điều tra về con nhỏ này rùi.Khánh đáp.
    - Nhưng sao tự dưng mày lại quan tâm đến con nhỏ này vậy? Hùng mỉm cười hỏi khánh vs ánh mắt dò xét.
    - Cũng chẳng có gì, chỉ là tao thấy tò mò vs đứa con gái k hề có chút cảm xúc gì vs chúng ta thui (anh này kiêu thấy ớn). Mà mày k thấy ò mò về cô gái kì lạ này à? Khánh quay ra hỏi Vũ.
    - Cũng hơi hơi. Thế mày đã xó kết quả điều tra chưa?
    - Chưa, nhưng chắc cũng sắp có rùi. Mà mày yên tâm đi, từ trước đến giờ co ai mà tao k điều tra ra được đâu.
    - Thui được rùi, khi nào có kết quả thì nhớ báo cho tao bít đấy.Quay qua chỗ Thái: Còn mày nữa, lần này tao tha cho mày, nhưng mày hãy nhớ những gì hum nay mày nói đấy, từ trước đến giờ tao k bao giờ tha thứ hay chứa chấp những kẻ vô tích sự đâu.
    Nói xong, hắn cùng hai thằng bạn quay trở về biệt thự nhà hắn để cùng nhau bàn bạc những kế sách mới (tất nhiên là việc điều tra về nó và việc hành hạ nó vì cái tội dám làm cho hot boy Thành Vũ nhà ta quê độ).
    Về phần nó, sau khi hắn đi khỏi nó lập tức lên thu dọn chăn chiếu gối màn và đem ra giặt (vì hắn làm bẩn hết giường của nó rùi mà), xong xuôi công việc nó thu dọn đồ đạc, khóa cửa rồi vội vã đên chỗ làm thêm. Nơi làm thêm của nó là một tiệm bánh ngọt. Hàng ngày, sau giờ học nó điều đến tiệm để làm công việc phục vụ.Vì bánh ở đây rất ngon nên hầu như lúc nào quán cũng đông khách, chủ quán làm ăn khá giả nên lương làm thêm của nó cũng tương đối ổn định, đủ để đóng tiền học và tiền sinh hoạt phí (sống một mình khổ thế đấy). Nhưng có lẽ vs nó thì đây mới là cuộc sống thật sự.
    Tại biệt thự nhà hắn.
    - Sao, có kết quả điều tra rùi hả.Hắn hồi hộp hỏi Khánh.
    -Ừ, theo như những gì điều tra được thì con nhỏ đó tên là Hoàng Thanh Lam (17t),,là hs trường ASD, thành tích học tập bình thường.Nó sống một mình, hình như cha mẹ con nhóc ấy đã qua đời rùi thì phải, là bạn thân của Phạm Hồng Liên và Nguyễn Bích Ngọc_hai đại tiểu thư của hai tập đoàn lớn nhất Châu Á.Hiện giờ cô ta đang làm thêm ở quán FL.Đấy là tất cả những gì về cô ta mà tao điều tra được.Chúng mày có thấy gì kì lạ k?
    - Có. Tao cảm thấy cô ta rất bí ẩn, sao một người bình thường như cô ta lại quen bít đến hai đại tiểu thư giàu có nhỉ.Mày đã điều tra kĩ về cô ta chưa?Hắn thắc mắc hỏi lại.
    - Theo như người của tao thông báo thì đấy là tất cả những gì điều tra được,nhưng đó mới chỉ là những thông tin về cô ta trong khoảng hai năm trở lại đây thui, còn tất cả những thì từ hai năm trước trở lại thì cứ như một khoảng tối đen, hoàn toàn k điều tra được gì về cô ta cả, cứ như là cô ta chưa từng tồn tại từ hai năm trước ấy. Vừa trả lời, Khánh vừa cảm thấy vô cùng khó hiểu, rốt cuộc cô ta là ai mà lại bí ẩn đến thế.
    - Thui được rùi, nếu k điều tra về cô ta được thì đành nghĩ cách tiếp cận cô ta rùi tự tìm hiểu thui.
    Thế là từ việc cảm thấy tò mò trước 1 cô gái k hề cảm thấy sức hút của 3 hot boy bây giờ đã trở thành sự tò mò về thân thế của cô gái bí ẩn này.Và bây giờ, 3 nv chính của chúng ta đang ngồi tìm cách để tiếp cận nó.
     
    Pé Ốc thích điều này.
  6. lamkienvu

    lamkienvu Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    5/3/2010
    Bài viết:
    231
    Lượt thích:
    812
    Kinh nghiệm:
    93
    Trường:
    HBU
    Sau gần hai tiếng đồng hồ ngồi bàn bạc đối sách, Khánh và Hùng cũng lần lượt kéo nhau ra về. Bây giờ, trong căn biệt thự rộng lớn chỉ còn lại hắn ngồi rảnh rỗi và những người giúp việc bận bịu. Lúc này hắn mới bắt đầu với những suy nghĩ về nó. Có thể nói, lần đầu tiên gặp nó, hắn đã có một cảm giác rất lạ, một chút bối rối, một chút xao xuyến, ngỡ ngàng. Cái giây phút mà hắn bắt gặp ánh mắt của nó, hắn tưởng trừng như đã nhìn thấu tâm hồn nó, và hắn cảm thấy nó thật gần gũi, thân quen vs hắn, cứ như nó và hắn và nó đã quen bít từ rất lâu rùi. Nhưng sau khi tỉnh dậy ở nhà nó, cái cảm giác quen thuộc ấy như k còn nữa, thay vào đó là thứ cảm giác xa lạ đúng theo nghĩa hai đứa mới gặp nhau lần đầu vậy. Hắn cố tình làm ra vẻ như k nhớ nó, vì hắn thấy nụ cười của nó thật giống vs hắn_1 nụ cười chất chứa nỗi buồn cô độc , hắn muốn quên nó đi như để quên đi cai quá khứ đau thương đã từng một thời đeo bám lấy hắn. Còn bây giờ, thân thế bí ẩn của nó đã khơi giậy sự tò mò trong hắn, và hắn quyết tìm hiểu về nó đến cùng.
    Sáng hum sau, tại trường ASD, trong lớp của Lam,Ngọc, Liên.
    - Lam à, hum nay về bà đợi tui vs nhé, tui muốn đến ăn bánh ở tiệm bà làm thêm.Ngọc tươi cười nói vs nó.
    - ok.Thế Liên cũng đi cùng luôn chứ?
    - Tất nhiên.Liên đáp.À mà hum nay tụi tui qua nhà bà chơi, tối sẽ ngủ lại đấy lun đấy, bà xem mua cái gì về tiếp đãi tụi tui đi chứ nhỉ?
    - Được thui.Chuyện nhỏ ấy mà.
    Thế là ba cô nàng ngồi tám chuyện vui vẻ mà k hề bít rằng ở gần đó có ba người con trai đang rắp tam thực hiện một âm mưu đen tối nào đấy.
    Tan học, tại chỗ làm thêm của Lam.
    - Xin chào quý khách, xin hỏi qk dùng gì ạ?Lam bước tới bàn có mấy vị khách trẻ vừa vào.
    - À, cho tôi... á............Sao lại là cô?Vũ hét toáng lên khi nhìn thấy nó(anh này chỉ giỏi giả vờ, bít thừa rùi mà còn hỏi)
    - Thì ra là anh à, xem ra tui bắt đầu có ấn tượng vs anh rùi nhỉ?
    -Cô nói vậy là sao?Thành Vũ ngạc nhiên hỏi.
    - K phải anh đã từng bảo người nào k quan trọng vs anh thì anh k nhớ đấy thui.
    - À, chuyện đấy à. Cô yên tâm đi, từ nay tui sẽ k bao giờ quên cô đâu.Làm sao mà tui lại nỡ lòng nào quên được người con gái đã xả thân đánh bọn côn đồ (chỉ bọn thằng thái ) để cứu tui cơ chứ. Hắn vừa nói vừa nhìn nó rùi nhếch mép cười như châm chọc.
    - Hóa ra là anh bít rùi à, mà thế cũng tốt, tôi đỡ uổng công làm người tốt mà k ai bít, bây giờ thì cũng có người bít là mắc nợ tôi rùi đấy.Nó nói rùi liếc nhìn lại hắn.
    - Cô yên tâm đi,ân tình của cô tôi sẽ báo đáp, khi nào cô bị ai đánh thì cứ gọi tôi, tôi sẽ giúp cô, mà chắc cũng chẳng có ai dám đánh cô đâu nhỉ.
    -Tất nhiên, nếu ai dám động vào Thanh Lam thì chung tui sẽ cho kẻ đó sống k bằng chết.Ngọc và liên từ đâu đi tới bàn của hắn.
    Khi nhìn thấy Ngọc và Liên, ba chàng trai khẽ ngẩn người ra vài giây vì vẻ đẹp kiều diễm của hai cô.Nhưng rất nhanh sau đó họ đã kịp trấn tĩnh lại. Quay ra phía Lam, hắn nói:
    - Cô đem cho chúng tôi ba tách cà phê.
    Rồi cả ba cô gái cùng rời khỏi đó và k thèm để ý đến các chàng nhà ta nữa.Sau khi họ đi, có một người vẫn còn ngơ ngẩn chưa hoàn hồn, đó chính là Hùng.Sau khi nhìn thấy Ngọc, trong tâm trí anh vẫn còn vương vấn hình bóng của cô, có lẽ anh đã thích cô mất rùi.
    - Cà phê của mấy người đây.Lam đặt tách cà phê xuống bàn rùi liếc nhìn Vũ như thách thức.
    - Thái độ phục vụ của cô đối với khách như thế đấy à. Có tin là tui bảo người quản lí đuổi việc không? Vũ nhìn lại nó như đáp trả.
    Bít mình bây giờ k làm gì được hắn, nó đành nhẫn nhịn.
    - Ồ, xin lỗi quý khách, quý khách còn muốn dùng j nữa k ạ?
    Bít mình đã thắng hắn khẽ mỉm cười đáp : k.cô đi chỗ khác đi chứ cô đưng đây tui uống k nổi.
    Nghe hắn nói thế, nó tức đến nỗi muốn đấm vào cái mặt hắn vài cái, nhưng cũng cố chịu:
    - Được thui, vậy anh uống từ từ thui kẻo sặc là mất mặt lắm đấy.
    Nói rùi nó bỏ đi.Buổi tối hum ấy nó tức đến nỗi k ngủ được nên đành ngồi tâm sự vs hai con bạn. Bỗng Liên hỏi nó:
    - Bà định sống như thế này đến bao giờ, chuyện cũng đã qua lâu rùi, tui nghĩ bà cũng nên đối mặt vs sự thực đi.
    - Sống như bây giờ thì có gì là k tốt chứ. K cần phải quan tâm người khác nghĩ gì, k phải lo có người hại mình hay k, cũng k cần phải tranh chấp vs ai, được tự do làm những gì mà mình thích, thế chẳng phải rất tuyện hay sao? Nó mỉm cười nhìn Liên.
    - Vậy những thứ của cha mẹ bà thì sao, bà định vứt bỏ hết mà k quan tâm à?
    Nghe Liên nói đến đây nó có chút do dự k đành lòng.
    -Liên nói đúng đấy Lam ạ,Ngọc như hiểu được nỗi lòng của bạn bèn lên tiếng. Tui nghĩ khoảng thời gian hai năm qua đã đủ rùi,bà nên đối mặt vs sự thực kia đi và bắt đầu làm lại con người trước kia với những ước mơ, khát vọng to lớn.
    Khi nghe bạn mình nói vậy, Lam cảm thấy vô cùng bối rối.Quá khứ trước kia đã từng khiến cho cô bị tổn thương sâu sắc, khiến cho cô mất đi tất cả những người thân yêu nhất.Cô thực sự rất muốn quên đi cái quá khứ đau thương ấy, nhưng di nguyện của cha mẹ lại k cho phép cô quên đi, nó bắt cô phải nhớ, phải đối mặt với nỗi đau, nó k cho phép cô sống như một con người bình thường khác.
    - Hai người nói đúng, tui cần phải đối mặt vs tất cả mọi chuyện. Yên tâm đi, tui tuyệt đối sẽ k phụ lại di nguyện của cha mẹ tui đâu.Nó cương quyết.
    - Vậy bây giờ bà định làm như thế nào.Ngọc và Liên cùng đồng thanh hỏi.
    - Thì vẫn sống một cuộc sống bình thường như trước
    -Hả. Vẫn đồng thanh.
    - Cho đến lúc đủ 20 tuổi, đủ tuổi để có thể đối mặt vs tất cả.
    - Uh, bà nghĩ thế là phải đó, yên tâm đi, hai đứa tụi tui lun là bạn tốt nhất của bà, luôn động viên, cổ vũ, ủng hộ cho bà.
    -Cám ơn hai bà nhiều lắm.
    - Ơn nghĩa gì chứ, chung ta chơi vs nhau từ nhỏ cho đến lớn, tình cảm gắn bó như chị em, chúng tụi tui giúp bà là lẽ đương nhiên. Mà k chỉ có mình hai đứa tui đâu, cả gia đình tui lun ủng hộ cho bà mà,Ngọc nói.
    - Đúng vậy, Liên mỉm cười nhẹ nhàng. Ba mẹ tui cũng rất nhớ bà, khi nào rảnh nhớ đến thăm gia đình tui đấy.
    - Đúng đấy.Thui, đi ngủ đi để mai còn đậy đi học nữa đấy.Nói nói rùi kéo hai bạn mình cùng nằm xuống giường, cả ba ôm nhau rùi ngủ ngon lành.
     
  7. lamkienvu

    lamkienvu Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    5/3/2010
    Bài viết:
    231
    Lượt thích:
    812
    Kinh nghiệm:
    93
    Trường:
    HBU
    Tinh mơ hum sau, nó dậy sớm hơn hai đứa bạn của mình, k khí buổi sáng khiến nó cảm thấy khoan khoái, dễ chịu.Nó bước xuống giường, thật nhẹ nhàng để tránh làm cho bạn mình thức giấc.Đi xuống nhà, nó ngồi lên chiếc ghế tre bên cạnh cửa sổ, nhìn ra ngoài vườn và bắt đầu suy nghĩ về những gì mà bạn mình nói hum qua.Nó nhớ về quá khứ của nó, về những người mà nó yêu thương và cả về ước mơ của nó nữa, một ước mơ mà nó đã chôn chặt cùng vs hình bóng của một người nào đấy.Nghĩ đến đây, nó bèn vội vã đứng dậy chạy về phía một căn phòng nhỏ nằm khuất dưới chân cầu thang, có lẽ đây là nơi cất giữ những bí mất quan trọng nhất đối vs nó.Mở cửa căn phòng ra, nó vội vã chạy vào lục lọi như tìm kiếm một vật gì đấy.Cuối cùng, nó lôi ra một chiếc hộp đựng đàn đã cũ, mở nắp hộp ra, bên trong là một cây đàn violon tuyệt đẹp và một cây sáo ngọc_một cây sáo được làm bằng ngọc lam (giống như tên của nó vậy) vs những đường nét chạm trổ rất tinh xảo.Khi nhìn thấy cây đàn, nó vội vàng ôm chặt lấy cây đàn như sợ sẽ mất nó vậy.Đến lúc này thì nó đã hiểu, nó k thể để mất cây đàn một lần nữa, vì cây đàn chính là ước mơ của nó, trở thành một nghệ sĩ violon chính là ước mơ lớn nhất đời nó, nhưng đồng thời cũng chính vì ước mơ này mà nó đã để vụt mất người mà nó yêu thương nhất, người đó chính là chủ nhân của cây sáo ngọc ấy, nghĩ vậy nó đã buông cây đàn ra, nước mắt bắt đầu tuôn rơi.Bây giờ nó cảm thấy rất nhớ người đó, nó luôn mong se được gặp lại anh, sẽ được nói vs anh lời xin lỗi, nó muốn giải thích cho anh hiểu nhưng có lẽ đây là điều quá xa vời đối vs nó, vì suốt 5 năm nay nó luôn đi tìm anh nhưng k hề có bất kì 1 tin tức nào dù là nhỏ nhất, k bít bây giờ anh đã thay đổi như thế nào rùi, có còn giống như cậu nhóc 13t mà 5 năm trước nó đã quen k.Nghĩ đến đây nó khẽ lấy tay gạt nước mắt đi, cất cây đàn cùng với cây sáo vào hộp rồi trở ra ngoài.Lúc này, Ngọc và Liên đã thức dậy, họ cùng chuẩn bị để đón chào một ngày mới tươi đẹp hơn.
     
    Pé Ốc thích điều này.
  8. lamkienvu

    lamkienvu Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    5/3/2010
    Bài viết:
    231
    Lượt thích:
    812
    Kinh nghiệm:
    93
    Trường:
    HBU
    Cháp 4:Đối đầu.


    Tại căn tin trường ASD.
    -Á..............-tiếng của một nữ sinh hét toáng lên.Trời ơi, là ba hot boy trường mình kìa.Ôi may mắn quá, hum nay được gặp các anh ấy ở đây, mọi lần có bao giờ thấy mấy anh ý xuống căn tin đâu cơ chứ.
    -Phải đó, may mà hum nay mình xuống đây k thì k được gặp các anh ấy rùi. Nữ sinh thứ hai nói.
    -Blap ...blap....Lần lượt các tiếng xì sầm bàn tán trong căn tin vang lên, rùi từ xì sầm trở thành những tiếng hét khi các cô nàng ấy nhìn thấy các chàng mỉm cười.Còn các chàng nhà ta, từ sau khi nhìn thấy ba đứa nó thì lập tức đi về phía bàn của ba đứa.
    - Chào các cô, lại gặp nhau nữa rùi, xem ra chúng ta thật có duyên ấy nhỉ? Hùng cười toe nói.
    - Học chung một trường k muốn gặp nhau cũng khó chứ duyên phận gì ở đây chứ.Vô duyên thì có đấy.Ngọc đáp lại Hùng kèm theo cái nhìn nảy lửa.
    - Vậy à, nhưng sao chúng tôi lại chưa bao giờ gặp các cô nhỉ.À mà cũng phải thui, có khi chúng ta đã gặp nhau rùi nhưng chúng tui k nhớ đấy thui.Các cô thông cảm cho, căn bản vì bên cạnh chúng tôi luôn có rất nhiều bạn nữ vây quanh nên mới k nhớ hết.Vũ mỉm cười đáp.
    - Ồ xin lỗi, nhưng chúng tôi k có nằm trong đám fan hâm mộ của mấy người đâu nên chúng ta chưa từng gặp nhau, đừng có bao giờ nghĩ là mình đẹp mà chảnh chọe.Lam nhìn Vũ vs ánh mắt thân thiện rùi đáp.
    - Ồ, tôi có như cô nói sao, nhưng mà cũng chẳng sao cả, tôi chỉ nói đúng sự thật thui, thử hỏi xem cả trường có ai hơn được chúng tôi cơ chứ, dù là trên phương diện nào thì chúng tôi cũng luôn đứng đầu thui.Vũ vênh váo đáp.
    - Anh nghĩ anh giỏi lắm chắc.Lam tức đến lỗi chỉ muốn đấm cho hắn một cái vào cái mặt đang vênh váo kia thui.
    -Giỏi hơn cô là được.
    -Anh...
    - Cả hai thôi đi- Khánh bây giờ mới lên tiếng.Thật ra muốn bít ai giỏi hơn ai cũng là điều đơn giản thui.
    - Mày nói vậy là sao.Hùng trợn tròn mắt ra nhìn Khánh.
    - Bây giờ như thế này nhé, chúng ta hãy cá cược một ván đi.Khánh tiếp tục.Nếu Lam thắng thì coi như cô giỏi hơn Vũ, còn k thì ngược lại.
    -Anh nói vớ vẩn gì thế, sao tui phải cá vs mấy người chứ, tui k rảnh như vậy đâu.
    -Nếu cô k dám thì thui, tui cũng chẳng ép, nhưng hãy nhớ là cô thua tui nhe.Vũ ranh mãnh đáp.
    - Vậy anh muôn cá cái gì? Liên sau một hồi im lặng bây giờ cũng lên tiếng.
    - Như vậy đi, dù sao khả năng của Vũ thì mọi người đều bít cả rùi, mà chúng lại hơn các cô một lớp nên k thể trực tiếp so tài vs các cô nên chúng ta sẽ làm đúng như quy định của trường đi nhé.Khánh đáp.
    -Quy định gì vậy.Ngọc tò mò.
    - Chẳng là hàng năm, nhà trường đều tổ chức bầu một cuộc thi nhằm bầu ra người xứng đáng vs ngôi vị nữ hoàng.Tất cả các nữ sinh trong trương đều có thê tham gia.Cho nên nếu cac cô thắng trong cuộc thi này thì coi như các cô thắng, chỉ cần một trong ba cô đạt được ngôi vị nữ hoàng là được.Đây là nội dung cuộc thi- Vừa nói khánh vừa nói vừa rút trong cặp ra một tập hồ sơ đưa cho 3 người.
    -Sao, mấy người thấy thế nào, có đồng ý thi k?hắn suốt ruột hỏi.
    - Thi thì thi, nhưng tui có một điều kiện.Nếu chúng tôi thắng thì các anh phải thực hiện cho chúng tôi 3 việc?thê nào.Liên đáp.
    - Việc gì?Khánh hỏi.
    - Bây giờ chưa nói được.SAo có đồng ý k?
    -ok thui, nhưng tui báo trước, k có dễ thắng như vậy đâu nhé, nếu các cô thua thì cũng phải thực hiện ba điều cho chung tôi.được chứ.khánh đáp
    -Đươc, nhất trí như vậy đi.Lam đáp
    -Vậy thì cố lên nhé, à mà nhớ chọn người nào tài giỏi đi một tí nhé nếu k sẽ thua đau đớn lắm đấy. Vũ cười đểu rùi bỏ đi.
    Lúc này, ba cô nàng mới mở tập hồ sơ ra xem.Nội dung cuộc thi gồm có 5 vòng tất cả.VÀ đúng theo kiểu đánh giá tài nữ ngày xưa thông qua việc "cầm, kì, thi, họa", trong cuộc thi có hai vòng la thi cầm và họa.Tóm lại là như sau: vòng 1, thi kiến thức, v2 thi vẽ, vòng 3 thi đàn, vòng 4 thi ứng xử(như kiểu chọn hoa hậu ấy nhỉ), giao tiệp đối đáp.Vong 5 bí mật.Tóm lại muốn thắng cuộc thi này là vô cùng khó.Bây giờ ba cô đang ngồi bàn bạc xem ai là người sẽ đi thi.Cuối cùng họ cũng thống nhất người đi thi là Liên.Nhưng.....
     
    phuthuynho_xx thích điều này.
  9. lamkienvu

    lamkienvu Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    5/3/2010
    Bài viết:
    231
    Lượt thích:
    812
    Kinh nghiệm:
    93
    Trường:
    HBU
    Sau giờ tan học.
    -Lam ơi hum nay bà về trước đi nhé, tui và Ngọc có việc nên sẽ về sau, bà k cần đợi bọn tui đâu. Nói xong Liên kéo Ngọc đi mất. Lam đành về nhà một mình.
    -Này, bà làm gì vậy định kéo tui đi đâu thế, Ngọc vừa đi vừa hỏi.
    - Lên lớp 12a1.Liên đáp
    -Lên đấy làm gì vậy?
    - Tí nữa bà sẽ bít.
    Hai người đi thẳng lên lớp 12a1 đứng giữa cửa lớp, Liên nói chuyện vs một tên con trai đứng gần đó:
    - Xin hỏi có ba anh Khánh, Vũ và Hùng ở trong đó k ạ.
    Tên con trai giật mình quay lại thì vô cùng sửng sốt, trước mặt hắn kà hai cô gái xinh nhất của khối 11 năm nay, nhìn thấy các cô hắn chỉ ú ớ nói được mấy câu:' có, có đấy"
    Nghe vậy hai cô gái đảo mắt nhìn quanh, thấy vậy hắn mới bình tĩnh lấy lại phong độ rùi hỏi hai cô:
    - Hai e tìm ba thằng đấy có việc gì à, để anh gọi nó cho hai e nhé.
    - Thế thì tốt quá. cảm ơn anh nhiều lắm, nói xong ,Ngọc nở nụ cười tươi khiến cho gã kia ngây ngất.
    Đi vào trong lớp, tiến đến phía cái bàn đang bị lũ con gái vây quanh, hắn nói vs ba tên:
    - Có hai mỹ nhân đến tìm chúng mày kìa. Ê nói thật đi, làm sao mà chúng mày lại quen được hai e ấy thế?
    Cả ba thằng đều k hiểu thằng bạn mình đang nói gì, bèn hỏi lại?
    - Mày nói ai cơ?
    - Chúng mày còn giả vờ à, là hai em Hồng Liên và Bích Ngọc chứ ai nữa, hai mỹ nhân trong bộ ba mỹ nhân của khối 11 ấy.
    - Đến bây giờ ba anh mới hiểu ra, bèn vội vã đứng lên đi ra ngoài mà k hề hay bít các cô nương lớp mình đang vô cùng tức tối vì có hai cô gái dám đến tìm ba hoàng tử của họ. Họ vô cùng ghen ghét vs hai cô nhưng chưa dám làm gì vì còn e ngại thế lực của nhà hai người.
    - Đến tìm chúng tôi có việc gì thế, đừng nói là sợ thua nên đến xin rút nhé. Hùng hí hửng nói.
    -Dừng có mà mơ nhé ,nghĩ sao mà tụi tụi lại thua được. Ngọc quát lên.
    -Vậy đến đây tìm tụi tụi có chiện gì? Vũ hỏi.
    - Đây k phải chỗ thích hợp để nói chuyện, chúng ta ra chỗ khác rùi nói. Nói xong Liên kéo tay Ngọc đi để lại ba chàng trai đứng mà chẳng hiểu mô tê gì nhưng cũng lật đật đi theo. Sau khi đến một vùng đất trông cạnh một vườn hoa cúc vàng bên cạnh trường, Liên dừng lại và nói:
    - Mục đích của các người là gì?
    Cả bốn người tròn xoe mắt nhìn Liên như muốn hỏi "Liên đang nói gì cơ". Nhưng rất nhanh sau đó, Khánh vs cái đầu thiên tài đã kịp nhận ra hàm ý trong câu hỏi của Liên, anh tự nhủ mình đã sơ suất điều gì khiến cho Liên nhìn ra mưu đồ của anh, anh cũng thầm nể phục Liên vì cái đầu thông minh nhạy bén, sắc sảo tuyệt vời của cô. Đang chưa bít trả lời câu hỏi của Liên ra sao thì Vũ lên tiếng.
    - tôi chẳng hiểu cô đang nói gì cả, âm mưu gì chứ?
    - Anh đừng nói việc lôi kéo chúng tôi tham gia cái cuộc thi vớ vẩn kia chỉ là muốn kiểm tra xem năng lực của chúng tôi đấy nhé.Liên đáp
    - Nếu đúng là chỉ như vậy thì sao? Lúc này Khánh mới lên tiếng.
    - Thật ra các anh k cần nói thì tui cũng bít, các người muốn điều tra về Hoàng Thanh Lam đúng k. (Quay sang Khánh) Anh đã từng cho người điều tra về Lam nhưng hầu như chỉ thu được những thông tin mập mờ, k rõ ràng, nên bây giờ các anh muốn lợi dụng cuộc thi này với mục đích là có thể bít thêm thông tin về Lam, đúng k hả, Đoàn Nguyên Khánh_con trai của nhà tài phiệt nổi tiếng Đoàn Nguyên Bảo.Liên nhìn Khánh vs cái nhìn thật tự nhiên, lúc này trên môi cô đang nở một nụ cười chiến thắng.
    - Hahaha, quả không hổ danh là thiên kim của một trong năm tập đoàn lớn nhất Châu Á, rất thông minh. Đúng, những gì cô nói đều rất chính xác.
    - Cái gì, sao các người dám. Ngọc giận dữ quát lên.
    - Chúng tôi làm sao chứ, chỉ là tò mò muốn bít về thân thế của cô ta thui chú có làm gì cô ta đâu. Vũ thản nhiên nói như k có chuyện gì xảy ra. Nhưng bây giờ cô đã bít rùi, vậy xem ra kế hoạch bị thất bại vậy.
    - Không cần thiết phải làm như thế, các anh cứ lam những gì mà các anh muốn, chúng tôi sẽ coi như chưa có chuyện gì xảy ra. Ngược lại chúng tôi còn có thể giúp các anh biết được những gì mà các anh muốn nhưng tôi cũng xin nói trước, Hoàng Thanh Lam là bạn của chúng tôi, chúng tôi tuyệt đối sẽ k tha thứ cho kể nào dám đọng vào bạn mình.
    - Cô đang uy hiếp chúng tôi đấy hả? Vũ thản nhiên hỏi vs vẻ thách thức.
    - Uy hiếp anh đấy, thì sao? Ngọc nói.
    - Muốn hiểu sao thì tùy, tôi đã nói hết nhưng điều muốn nói, còn làm như thế nào là việc của các anh. Thê nhé, chúng tôi đi đây.
    Nói xong, Liên kéo tay Ngọc đi để lại ba anh đứng đó, Lúc này Khánh vẫn còn đang thắc mắc :" rốt cuộc là cô muốn làm gì đây hả phạm Hồng Liên.
    - Này bà có định nói cho tôi biết bà đang mưu tính chuyện gì k?Ngọc k thể chịu nổi nữ bèn lên tiếng hỏi.
    - Thật ra tui định lợi dụng việc này để...............
     
  10. lamkienvu

    lamkienvu Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    5/3/2010
    Bài viết:
    231
    Lượt thích:
    812
    Kinh nghiệm:
    93
    Trường:
    HBU
    Ngày hum sau, khi cả trường đều đã ra về, Lam ngồi một mình trong lớp học suy nghĩ linh tinh thì bất chợt ngọc chạy thẳng vào lớp, hét ầm ĩ lên:
    - Úi trời ơi, bà có bít tui đợi bà lâu lắm rùi k mà vẫn còn ngồi ì ra đấy, có nhanh lên k thì bảo?
    - Ủa, bà đợi tui làm gì vậy.
    - À, cũng chẳng có gì, chẳng qua cái Liên nhờ mua hộ nó mấy cái váy và một ít đồ để chuẩn bị cho cuộc thi lên tui định rủ bà đi cùng cho vui ấy mà.
    - Liên nó thiếu gì váy, sao lại phải đi mua làm gì cho tốn kém ra.
    - Úi chà, xem ra bà thay đổi nhiều quá rùi đó nha, ngày xưa