Heart and hurt (Chuyện tình giới thượng lưu)

Trong chuyên mục 'Truyện ngắn' đăng bởi Suzu Fukazime, 17/7/2011. — 5.952 Lượt xem

  1. Suzu Fukazime

    Suzu Fukazime Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Heart and hurt (Chuyện tình giới thượng lưu)

    Tên fic: Heart and hurt ( Chuyện tình giới thượng lưu:KSV@15:)
    Tác giả: Là tớ - Suzu Fukazime
    Nguồn: Truongton.net

    Bạn sẽ làm gì nếu bạn biết rằng mình có một người chồng vào cái tuổi 17? Bạn sẽ hành động như thế nào khi biết rằng kí ức của chính mình ko còn tồn tại? Liệu bạn sẽ tìm thấy đc tình yêu thực sự trong những mớ chuyện hỗn độn phức phạp và xảy ra dồn dập? Hãy cùng hòa mình vào nhân vật của Su nhé!!:KSV@17:
    [​IMG]
    Chap1: Bước vào "trò chơi"
    Duỗi thẳng đôi chân trắng mịn đầy mệt mỏi, nó từ từ khởi động các khớp một cách uể oải rồi nằm ì xuống giường. Vết thương khiến nó đau nhói nhưng chỉ lướt qua, nhẹ. Thứ khiến nó có chút sợ hãi bây giờ chính là đôi mắt lạnh lùng và sắc bén của người đàng bà giả cả mang cái danh quản gia của nhà chồng nó. Nó có chồng, thực sự nó cũng rất ngạc nhiên về điều này nhưng vụ tai nạn mà nó tưởng tượng lên qua lời nói của chịn giúp việc đã khiến nó mất mọi kí ức về quá khứ. Nó thực sự ko nhớ bất cứ điều gì, về bản thân, về gia đình thì người chồng xuất hiện mờ nhạt trong đầu óc của nó phải chăng cũng tồn tại. Chị giúp việc, người đầu tiên chứng kiến cảnh nó thức giấc sau một thời gian dài, đã kể cho nó hầu như mọi thứ, nói đúng hơn là tất cả những gì mà chị ấy biết về nó, nhưng nó biết vẫn còn thiếu, rất nhiều. Nó là một cô chủ nhỏ, 17 tuổi mà đã khoác lên người cái danh phụ nữ có chồng, quả thực khó tin. Nó là cô chủ đáng kính của hàng vạn người, là con dâu của một dòng dõi danh giá và giàu có, vợ của người tương lai sẽ sở hữu một đống tài sản kếch xù, nghe thấy mà sướng mặt. Nhưng kết quả của cái sướng mà nó nhận được lại là một vụ tai nạn kinh hoàng, vào một ngày nào đó, nó đã ngủ suốt 6 tháng trời, trước khi sự tồn tại của nó bắt đầu...Như một đứa trẻ, kí ức của nó chỉ vẻn vẹn là một tờ giấy trắng...
    - Cô chủ, đến giờ dùng bữa rồi ạ! Nhanh lên, cô chủ nên tỉnh giấc đi, cô chủ_Tiếng nói nhỏ nhẹ, có phần hối hả nhưng với đầu óc nó nghĩ vốn rất thông minh của mình thì ko mở mắt nó cũng nhận ra đó là ai.
    - Không, em không muốn ăn_Nó mơ màng đáp, đôi mắt dại khờ vần chìm đắm trong mộng mị.
    - Cô chủ, tôi xin cô đấy, cô nên thức dậy ngay bây giờ thì hơn, trước khi quá muộn, cô chủ_Vẫn nhanh và gấp gáp, có chút gì đó sợ hãi thoáng qua.
    Dù biết đó là một lời khuyên hay nói đúng hơn là một lời cảnh báo nhưng nó vẫn cố làm ngơ, phớt lờ đi rồi ngủ tiếp.
    - Xin cô chủ dậy cho, đã đến bữa tối, cô chủ!
    Nó giật mình choàng tỉnh, cái ý nghĩ 10 giây trước đây của nó đã đúng, là bà ta, người luôn trừng trừng nhìn nó với đôi mắt có phần lạnh lẽo và thoáng chút khinh thường, cái giọng tôn nghiệm nặng trịch và có phần khuôn khổ đó cũng chẳng lần vào đâu được. Nó sởn gia ốc, dù cố chống lại thì nó chẳng làm được gì bà ta cả, chỉ một chút cũng ko, thôi thì đành ngoan ngoãn làm theo bà ấy. Nếu theo phán đoán và trực giác của nó thì người đàn bà khô khốc đang sợ đó biết nhiều về nó hơn những thứ vốn dĩ đã biết...
    - Thịt sống, cá sống và rau sống thưa cô chủ. Xin cô chủ ăn nhanh cho và uống thuốc đúng giờ kẻo cái bệnh mất trí nhớ lại được đà lẫn tới thì tôi cũng ko biết phải làm sao_Bà quản gia dõng dạc báo cáo thực đơn theo bổn phận, rồi nhìn nó, đôi mắt có chút thách thức đang dâng trào khiến nó bất chợt ngộ ra một cái gì đó, chân lí sống chăng?
    Quân cờ vốn dĩ đã được lấp đầy bàn cờ, ai sẽ đánh trước?
    Nó trố mắt nhìn những món thức ăn kì lạ đặt trên chiếc bàn dài lê thê và trang trọng đúng kiểu các nhà quyền quý ưa chuộng. Tất cả mọi thứ đều sống là thực đơn bữa tối của nó, nó tự hỏi liệu nó có thể ăn những cái thứ này được không khi mà mới nhìn thôi nó cũng thấy buồn nôn? Mùi tanh của thực phẩm thoang thoảng quanh nó, nó nhăn mặt, ngầm ý ko hài lòng. Bà quản gia chỉ cười nhẹ, ngoài dự kiến của nó rồi nói:
    - Đây đều là những món thượng hạng cao cấp đấy, thưa cô chủ, món ăn dân dã của những người quyền quý thời xa xưa. Tôi còn nhớ trước đây cô chủ rất thích ăn những món này thì phải, những món ăn của con người thích thì nó thường để lại nhiều cảm hứng trong người thích nó. Có lẽ khi cô chủ ăn vào, khi không lại nhớ về cái quá khứ "tốt đẹp" của cô chủ thì sao? Tiểu thư không nghĩ vậy à?
    Mơ hồ thật, bà quản gia có lẽ đã đúng vì bà ta có biết nó trước đây. Nhưng nếu thực vậy thì liệu trước đây nó đã ăn chúng như thế nào khi mà chúng vẫn còn tươi tốt như thế? Tại sao nó lại có thể ăn những thứ mà chính bản thân nó bây giờ lại ghê tởm. Không biết phải làm sao, nó đành miễn cưỡng cắt từng miếng nhỏ bỏ vào miệng, cái vị ko ra vị, mùi thì tanh tưởi làm sao khiến nó thực sự muốn nôn ra hết tất cả nhưng nó phải nhịn, nhịn vì ánh mắt bà ta đang rực sáng, vẫn chăm chăm nhìn nó, tạo một áp lực khó cởi bỏ trong bất cứ ai bị đôi mắt đó chiếu tướng, đeo bám chặt, ko rời...
    - Chắc cô chủ ko còn nhớ nữa nên tôi xin nhắc lại. Thưa cô chủ, với dòng họ này thì miếng ăn là của trời. Bất kì cá nhân nào có hành vi lãng phí của trời, dù có chức cao đến đâu, có tầm ảnh hưởng lớn trong dòng họ thì cũng phải bị xử phạt nghiêm khắc. Nếu cô chủ nôn ra hết thì coi như cô chủ đã phạm luật rồi đó. Hình phạt như thế nào chắc cô chủ ko muốn biết đâu nhỉ?
    Ko phải là một câu hỏi, ko phải là một câu trả lời, là một lời đe dọa ngầm ý, bà ta đúng hơn đã đi một nước cờ trên bàn cờ còn nguyên vẹn đó. Trong tích tắc nó đã nhận ra được mối nguy hiểm gần kề bên mình, ko phải nói và đối thủ của nó trên bàn cờ, con cờ của bà ta tuy chỉ bước nhẹ và khiêm tốn nhưng mục đích của nó lại là một thứ xa hơn cái vẻ bình dị đó, đơn gian mà hiểm đọc_bàn cờ của nai tơ và phù thủy?
    Sau khi nôn mửa dữ dội, vết thương cũ lại bùng phát khiến nó đau đớn, cái dạ dày được nước réo rắt liên tục trên cơ thể nhỏ bé gầy guộc đó, nhưng may sao nó đủ trấn tĩnh để ko nổi điên lên, cái ý thức dè dặt đã ngăn cản những hành động bồng bột có thể đẩy chủ nhân chính nó xuống vực sâu. Chẳng hiệu nghiệm gì cả, nhó chẳng nhớ được gì, dù đã cố vặn óc suy nghĩ về cái quá khứ ấy, cái quá khứ "tốt đẹp" mà bà ta đã nhắc đến nhưng nó chỉ làm cho đầu óc mình trở nên đau hơn thôi. Nhưng dù sao đi nữa nó cũng đã nhận ra được một chút về người quản gia già đó, nghiêm nghị, hà khắc và rất, thực sự vô cùng ghét nó. Nó chỉ vừa mới tỉnh dậy, chỉ vài giờ trước đây mà bà ta đã nả súng đùng đùng vào nó, liên hồi và có dự trù trước chăng? Dù vẫn đau nhưng nó vẫn cố nhồi nhét thêm một thứ nữa: "Tại sao bà ta lại ghét nó, đến mức quẳng đi cái mặt nạ mà mặt đối mặt đấu với nó, tại sao?"
    Nó lăn xuống giường, sự mệt mỏi kéo nó chìm vào giấc ngủ-nơi nó có thể nghỉ ngơi một chút trước khi gặp lại bà ấy. Ấy thế mà, cái bà quản gia trời đánh đó lại đến tìm nó, chọc nó dậy, đưa một cuốn sổ màu đỏ nâu nhạt cho nó bảo nó học thuộc lòng dưới sự canh chừng của bà ta. Thế đây, cái thiên đàng tuyệt vời của nó đã bể tan tành rùi.
    Đối thủ lại đi thêm một nước cờ nữa, cũng nhẹ như thế, cũng mục đích đó nhưng lại nhắm vào điểm yếu của người đối diện.
    (Cho Su ý kiến nha):KSV@09:
     



  2. Suzu Fukazime

    Suzu Fukazime Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    17/7/2011
    Bài viết:
    488
    Lượt thích:
    1.506
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    Chap 2: Công phá thành
    Sau một đêm dài khổ luyện, nó có vẻ như đã thuộc làu cái đống luật lệ dòng họ trong cái quyển sách đỏ thẫm đó. Cũng may bà già cho nó lên phòng thay áo quần để đón cậu chủ trở về - người chồng ko mấy ấn tượng cho lắm của nó. Nó hăm hở chạy lên căn phòng của mình, khóa chặt cửa và khò ngon lành. Nai tơ đã phản công?
    - Cậu chủ đã về! Đám gia nhân sắp thành hàng dài kéo đến cổng chính đón chủ nhân của họ - Cậu chủ nhỏ
    Vị cậu chủ đán kính bước vào nhà, vẻ bực bội rồi lên thẳng phòng, ko quan tâm bất cứ thứ gì. Bà quản gia tức điên người, cái đội hình đáng lẽ hoàn hảo của bà ta đã bị phá hỏng bởi sự vắng mặt của một người đáng nhẽ ra phải có mặt. Bà ta hầm hừ và mở kế hoạch chế ngự đối thủ…
    Sau khi thay đồ cá nhân cho thoải mái, tên cậu chủ ngôi vào bàn làm việc và thực sự bực mình vì cái đám nhao nhao ngoài cửa. Hắn ta ngồi dậy đẩy cửa và đi ra ngời rồi khựng lại, chăm chú nhín cảnh tượng ko mấy xảy ra. Bà quản gi cố hết sức mở cửa bằng sức mạnh của mình, cánh cửa mạ vàng vẫn đóng im. Tức mình, bà ta bắt đầu đổi chiến thuật.
    Lần 1: Cái kim may quá nhớ, ko thể mở khóa.
    Lần 2: Que sắt quá to, ko chui vào đc
    Lần 3: Cái kẹp đen đơn điệu bị bẻ cong rồi kẹt luôn trong đó
    Lần cuối: Bà ta lôi mạnh quả đấm cửa, quả nhiên, quả đấm bị rơi ra khỏi cửa
    => Đại bại
    Bực mình, thoáng thấy cậu chủ nhó đang tựa lưng vào tường nhìn chằm chằm vào những cử chỉ cực baby của bà ta trong thời gian vừa rồi, thoáng ngượng chín mặt, bà ấy chỉ sững một hồi rồi ra “đòn” với đồng minh tương lai của mình:
    - Cậu chủ, ngài cũng ko thể đứng thế mà nhìn đc, ngài phải làm gì đó đi chứ, thưa ngài. Cô chủ thực sự cần phải đc ngài đích thân dạy dỗ
    Đôi mắt cậu chủ trẻ thoáng lạnh rồi dịu lại theo một cách thỏa mãn, cười:
    - Vậy à, ta ko nghĩ ta lại có phần đó.
    - Vâng – Vẫn lạnh lùng chữa ngượng, bà quản gia đáp
    Cậu chủ nhỏ cười nhẹ rồi đến gần cánh cửa mạ vàng một cách tinh tế, khẽ gõ nhẹ rồi tuôn ra 1 cậu khiến ai cũng phải té ngửa:
    - Baby, mở cửa cho anh tí nào!!!
    Đúng! Thật sự tất cả đều té ngửa, bà quan gia té ngửa vì câu nói hết sức “ngọt ngào của cái người chỉ toàn ác miệng. Mấy cô người hầi thì té ngửa vì những câu từ hết sức sến của cái tên “đc gọi là chồng” của cô, có chút rợn người, có chút nổi da gà trong câu từ đó, sự châm biếm đúng hơn là hế nhạo của chủ nhân nó, dầy ẩn ý nhưng dễ nhận ra.
    - Tên điên nào thế? – Cô bất giác hỏi lớn
    - Anh iu của em đây – Cậu chủ nhỏ vẫn mỉm cười đáp
    -……..
    - Baby, em định nhốt anh ở ngoài này sao? – Vẫn kiên nhẫn
    -……… - vẫn nhẫn nhịn
    - Anh sẽ phạt đó, em muốn chứ - Vẫn thế, có chút ra lệnh.
    -……….
    Quả thức đúng như thế, cậu chủ nhỏ của chúng ta đã thắng cuộc nhưng theo một cách khác thì phải. Cánh cửa vùng mở mạnh ko hề báo trước, người con gái xuất hiện, khuôn mặt mang một vẻ tứ giận khó hiểu. Tay cầm chiếc cốc chứa đầy nước, cô tạt mạnh vào con người đang đứng trước mặt mình rồi chỉ tay vào vệt chất lỏng trắng còn dính mép.
    - Đừng làm tôi buồn nôn chứ, hết việc làm đứng đây phá giấc ngủ của người ta. Rảnh hơi thì làm cái gì cho đàng hoàng một chút. Dù anh có là chông tôi thì cũng đừng có đc thế mà nói mấy câu như mấy tên tán gái vậy – Nói đoạn, cô đóng rầm cửa để mặc cho ngoài kia, ai kia mặt mày tối sầm và những cái há hốc miệng của những khan giả bất đắc dĩ.
    Đồng minh bị chém chết tại chỗ, đối thủ há hốc miệng “chờ chết”. Ván cờ đã có sự chênh lệch nhưng kết thúc vẫn còn là chuyện của tương lai
    ***********************
    Sau một đêm mệt mỏi, bà quản gia cuôi cùng đã phá tan cái thành kiên cố của cô chủ mình. Hùng hồ bước vào phòng với đôi mắt nghiêm nghị thoát chút rã rời, bà ta kéo mạnh chiếc khăn đang ủ ấm chủ nhân mình, ko để cho cô thỏa mãn. Sauk hi kéo thốc cánh tay mảnh dẻ của cô chủ gan lì, bà ta bắt đầu khuấy động vào tâm trí vốn đang mơ màng của ai đó bằng những lời nói sắc lạnh đầy chủ ý:
    - Cô chủ chắc vẫn còn muốn ngủ nhỉ?
    - Ưm, biết vậy sao hỏi – Cô uể oải đáp
    - Cũng đúng thôi, chắc cô chủ đang vui vì đã tạt đống nước lạnh đó vào cậu chủ phải ko? Nhưng cũng may, cậu chủ vẫn ko chết, vẫn còn sống nổi sau mớ nước dơ bẩn của cô – Điềm nhiên, bà quan gia tiếp túc.
    - Cô chủ trc sau vẫn thế - Thở dài – Ích kỉ…
    - Bà đang nói gì thế? – Câu nói khó hiểu của cô gái nhỏ bỗng cắt ngang đôi mắt nghiêm nghị có chút chào đảo
    Như có chút lỡ lời, bà ta dổi sang đề tài khác, ko mảy may bận tâm đến cái nhìn sắc, có chút ngờ nghệch, đang nhìn chằm chằm vào từng chuyển biến nhỏ trên người đàn bà to lớn mà khô khốc.
    - Cô chủ nên đến phòng của cậu chủ thì hơn, chỉ vì ai đó, cậu chủ đag “hấp hối”
    Vâng, “hấp hối”, đó có phải là lời khuyên cho cô hay còn có một ngầm ý khác trong cái từ trái cảnh đó. Chỉ bị tạt có chút nước lạnh thôi, đây có phải là băng Bắc Cực mà lại khiến cho một tên như thế có thể hấp hối đc chứ? Rốt cuộc bà muốn nói gì đây, biểu hiện của tôi như thế nào sẽ làm cho bà thỏa mãn… Cô chủ nhỏ thầm nghĩ trước sự quay lưng đi của bà quản gia, bộ dạng trông chờ đó, cô biết khó có thể vượt qua khỏi tầm mắt cô.
    Nước cờ mới, có chút mờ ảo, dù đối phương là ai thì mục đích cũng chính là con nai nhỏ với kí ức bị “xóa sạch”

    (Cho Su cái comment đi)
     
    Linhpi thích điều này.
  3. chianha

    chianha Thành viên mới

    Tham gia:
    30/12/2010
    Bài viết:
    9
    Lượt thích:
    2
    Kinh nghiệm:
    0
    su post chậm quá:((
     
  4. Suzu Fukazime

    Suzu Fukazime Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    17/7/2011
    Bài viết:
    488
    Lượt thích:
    1.506
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    Chap3: Cảm giác đầu (Đây rùi nè, thank đã cm nha:KSV@03:
    Cô bước theo chân người phục vụ đến căn phòng có chút ánh sáng lọt thỏm ra ngoài. Chồng của cô đang nằm trên đó, trên một cái giường sang trọng có nét phác họa hiện đại, sang trọng với những đường nét chạm khắc tinh tế, nhưng lạ thay, cái máu vàng được mạ trên nó lại mang một vẻ cổ xưa. Một chút phá cách hay sự sai lầm của người tạo ra nó đã khiến nó trở nên khác biệt với mọi thứ trong cái căn phòng tiện nghi hiện đại đó, như một góc tối trong một cái gì đó, mơ hồ...

    -Cô chủ, là một người vợ, tôi nghĩ cô chủ nên làm điều gì đó xứng đáng cho chồng mình , phải ko, cô chủ của tôi_Nhẹ mà rợn người, bà quản gia đưa chậu nước nóng cùng với một chiếc khăn trắng còn vướng mùi thoang thoảng của một loài hoa nào đó cho người đối diện, rồi bước ra khỏi phòng, lén nhìn bóng dáng người con gái nhỏ vẫn còn sững người, chờ đợi, tình huống tiếp chăng?

    Cô gái bước đến chiếc giường đang nâng niu giấc nồng của chủ nhân đang "hấp hối" của nó. Ko biết trong đầu cô đang mường tượng cái quái gì mà cô bỗng thốt lên một tiếng nhẹ: "đẹp như công chúa ngủ trong rừng vậy, chỉ thiếu cái vương miện với giới tính trái ngược thôi, ko thì hoàn hảo hả"

    (Điên quá, tự dưng bảo chồng là công chúa, chắc cô ấy là hoàng tử đó ha)

    Cười nhẹ, cô cúi đầu xuống, đối diện với khuôn mặt lo ngủ nói đúng hơn là hôn mê của chồng, khựng một chút rồi từ từ đưa tay vuốt nhẹ lên làn da hơi sạm của chồng, những ngón tay thon nhỏ bắt đầu tạo lực ép và......
    cô đã véo má của chồng mình, một lần chưa đủ thỏa mãn, thì véo lần thứ hai, mạnh hơn đến nỗi dấu móng tay vẫn còn in rõ.
    Sau khi thỏa mãn cô chẳng nói gì mà chợt bật dậy thật nhanh, đôi mắt có chút khó hiểu rồi nhìn chăm chăm vào chồng: "Ko có, ko có gì cả, ko đau, sao lại ko đau, đáng lẽ phải đau...." Dòng suy nghĩ hỗn độn kéo dài trong tâm gan của một cô gái đang tìm kiếm một cái gì đó từ người chồng của mình, rồi lại não nề thất vọng trước những gì vừa đạt được. Cô đã yêu anh?

    Nếu yêu anh mới cưới anh chứ? Nhưng tại sao cô ko hề đau nhói khi véo vào má người chồng tội nghiệp, người phải chăng cô đã yêu, lúc trước? Bàng hoàng, khó hiểu, vỡ lẽ, cụt cẫn,...tất cả đều khiến cô xoáy vào một câu hỏi vô thức mà câu trả lời là một hằng số hay một ẩn số bất định cô cũng ko hay. Mà cô còn trong mong gì nữa, chẳng phải do tại nạn mà cô mới mất đi kí ức sao? Chỉ tại cái tai nạn trời đánh đó đã làm cô mất mọi cảm giác về anh, về tình yêu của cô dành cho anh? Tự mình an ủi cho chính mình bằng những suy nghĩ mơ hồ, dù sao thì đâu có ai lại đi cưới người mình ko yêu cớ chứ, cô thở dài. Cô cũng cảm thấy có lỗi vì đã véo anh khi anh ko hề phòng ngự, nhìn anh mồ hôi đầm đìa (chắc tại cô véo), cô sực tỉnh, nhanh tay toan nhúng khăn vào nước thì:
    -Cô chủ, chậu đó nguội rồi, cô dùng chậu này tốt hơn_Chưa nhận được câu trả lời từ người đối diện bà ta đã tự mình lấy đi cái chậu nước nguội đó rồi đi thẳng, khẽ nở một nụ cười ma mãnh.
    Vô thức, cô chủ nhỏ nhúng khăn vào nữa, những ngón tay bắt đầu chìm hẳn trong chậu nước thoáng khói bay ra. Ko có cảm giác rồi thì bắt đầu nón ran và rát bổng. Theo phản xạ, cô giật mình vung tay khỏi chậu, những ngón tay bắt đầu rát mạnh, đỏ tấy. Nếu ở một mình chắc chắn cô sẽ la oáng lên vì đau nhưng bây giờ, trong căn phòng này ko chỉ có mình cô, còn có anh và một vị khách ko mời...Chỉ biết chằm chằm vào sự thay đổi nhanh chóng của những ngón tay trắng nõn đang ngả màu. Sững sờ một chút rồi lại sực tỉnh nhớ đến công việc đang dở dang. Nhanh chóng vắt cạn nước trong chiếc khăn vẫn còn hơi nóng. Cô lau nhẹ lên vầng trán chồng, má, cổ, (nói chung những bộ phận bị hở)...một cách thản nhiên, khuôn mặt ko chút biến sắc nhưng lại ẩn chứa sự đau đớn trong ánh mắt giận dữ. Toan đứng dậy thì cô bỗng bị đôi tay của ai đó kéo lại. Mất đà, toàn thân cô ngã vào lòng người chồng đang ngủ mớ. Hắn ta liếm nhẹ một khoảng da trắng hòng trên cánh tay dài đang bị nắm lấy rồi cắn...

    Trời ơi đất hỡi, cô nàng của chúng ta còn chưa khỏi bàng hoàng trước cú ngã bất ngờ thì nay lại bị cắn bởi người chồng của mình. Quay đầu nhìn người chồng ngây thơ vẫn đang cắn lấy tay mình, ko nhịn nổi, đau điếng, cô hét lớn vào mặt tên u mê dại khờ vẫn đang cắn lấy cắn để:
    -Có nằm mớ thì cũng phải phân biệt đâu là thịt gà và thịt người chứ!
    -Đau đó, biết ko hả? Thả ra đi!! Thả ra!!
    Tên chồng đáng chết vẫn ngủ say trong khi người vợ đang yêu của hắn ko ngừng la hét. Cũng may ngôi biệt thự này quá rộng nên ngoài những người trong biệt thự thì người ngoài hầu như ko nghe thấy. Chỉ có điều, người hiểu chuyện thì một tròn mắt, một cười ngắt nghẻo, người ko hiểu chuyện thì lại suy diễn mây mưa chắc ai cũng biết. Hazz...
    ***
    Người đàn bà với đôi kính giày tiến về một khoảng không mịt mùng phía trước với một ánh đèn cầy nhỏ len lói chập chờn. Vừa đi, người đàn bà vừa mỉn cười nhỏ, chỉ một chút, sự hài lòng vô tận pha chút giận dữ khiến bà ta mệt mỏi, ngồi thụp xuống chiếc ghế ghỗ trong căn phòng tối om. Hài lòng vì ai đó, sự tổn thương, con người đó-mục tiêu của bà, có thể nói, đã trúng tên rồi nhưng theo một con đường khác, ngoài toan tính của bà ấy. Cái bẫy được giăng ra chờ đợi con mồi nhỏ nhưng con mồi nhỏ lại lảng tránh mà kẹt trong chiếc bẫy của chính mình.
    (còn nữa, nếu các bạn thik truyện của tui thì add nick tui nha: suzufu_kazime)
     
  5. ngày mưa

    ngày mưa Thành viên mới

    Tham gia:
    8/7/2011
    Bài viết:
    37
    Lượt thích:
    13
    Kinh nghiệm:
    0
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    bác gì đấy post nhanh cái đi
     
  6. Suzu Fukazime

    Suzu Fukazime Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    17/7/2011
    Bài viết:
    488
    Lượt thích:
    1.506
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    Ặc, bác à:KSV@15:
     
  7. Suzu Fukazime

    Suzu Fukazime Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    17/7/2011
    Bài viết:
    488
    Lượt thích:
    1.506
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    Chap3: Cảm giác đầu?
    Đôi mắt chợt tỉnh vì cái lạnh hắt vào từ một cánh cửa vô tình bị mở toang. Cô vươn mình, rồi nhìn vào đôi tay sưng lên và rát, thở dài rồi vô thức nhìn chiếc giường bên cạnh. Không có, người đàn ông mà cô đã tận tình chăm sóc đêm qua đã biến mất, đúng hơn là ko còn nằm đây nữa. Theo bản năng, cô lao mình đi tìm người đó, sự trống rỗng trong tâm trí, sự đồ sộ của ngôi biệt thự khiến cô lạc lõng. Cái cổ nhỏ bắt đầu đau vì người chủ của nó quay qua quay lại quá nhiều trong một thời gian dài, cô tìm kiếm mãi hình bóng anh, nhưng ko thấy mà chỉ thấy người vốn dư thừa. Người đàn bà bước đến bên cô, nghiêm nghị, từ từ cầm đôi bàn tay người chủ mình lên, vẻ xuýt xoa rồi.......bà ta bóp mạnh vào những ngón tay đỏ mọng. Đau, thực sự đau. Trong khoảng khắc chợt giãy nảy, cô trợn mắt nhìn bà già đó. Không lảng tránh, bà ta đưa tay còn lại sửa gọng kính:
    -Cậu chủ đi làm rồi thưa cô, nơi này ko phải là nơi nên đến
    Câu trước và câu sau ko hề logic chút nào, một mối liên hệ cũng ko. Dù có vất bỏ đi câu trước thì câu sau vẫn có thể đứng độc lập nhưng điều đáng nói ở đây, câu trước chỉ là cành hoa nhỏ để làm dịu đi sự xấu xí, thô cạch và khá tàn bạo của câu sau mà thôi....Nơi này ko phải là nơi cô nên đến nhưng lại là nơi có lẽ cô phải quay lại chăng?_Cô thầm nghĩ rồi cũng nghe lời đi theo người đàn bà đó, nhưng nhất định cô sẽ quay lại vì đâu đó trong lời nói của bà ta, có chưa một lời mời đặc biệt cho cô.

    -Cô đang làm gì thế hả?_Người chồng tuyệt vời của một người vợ đã trở về, mệt mỏi chưa thấy đã thấy sự khó chịu trên khuôn mặt đẹp giai của hắn.
    -Nè!_Đáp lại câu hỏi của chồng, người vợ cười tít mắt rồi đưa 10 ngón tay được băng bó cẩn thận cho chồng xem, chờ đợi một lời thương hại
    -Vất mấy cái thứ đó đi, ghê quá_Ông chồng khó chịu, phớt lờ đi sự mong mỏi của ai kia rồi ngoài xuống bàn, cạnh cô.
    -....Ko nói gì, cô quay mặt rồi hả miệng để người hầu đút cơm cho mình, sự vui vẻ giả tạo phủ đầy lên sự thất vọng.
    -Hôm qua..._Người chồng chậm rãi
    Cô vợ hí hưởng quay người về chồng, chắc anh muốn cảm ơn cô đây ha, cô nghĩ
    -Tên nào bấu vào má tôi hả_Tức giận, người chồng chỉ vào vết xước vẫn còn in mờ trên khuôn mặt điển trai của mình.
    -Là em véo đó_Cô gái nhỏ hồn nhiên trả lời, khuôn mặt vẫn rạng rỡ trước sự ngỡ ngàng của đám giúp việc. Chưa đánh mà đã khai
    -Là cô à_Vẻ mặt sa sầm thấy rõ, khuôn mặt nãy giờ bỗng lọt thỏm vào khoảng tối vô định.
    -À..._Đã nhận rõ được sai lầm tai hại của chính mình (tự đặt mình nằm trên thớt), cô cười trừ bào chữa cho hành vi ko mấy trong sáng đó_Ưm, thật ra em thấy da anh hay hay làm sao ấy...
    -Rồi sao_Cố giữ bình tĩnh.
    -Àh...Thì thấy chẳng có tì vết nào cả, ngăm ngăm nữa...._Ngập ngừng
    -Tiếp đi..._Cố dụ dẫm
    -Em ko kiềm lòng nên muốn sờ thử...thấy sướng tay, rồi thì véo luôn một thể, bây giờ vẫn cảm thấy sướng nè_Cô gái nhỏ hào hứng kể lại những gì đã làm với chồng mà quên mất biểu hiện của người chồng bây giờ.

    Ko kiềm được tức giận vì khi ko lại có kẻ điên điên khùng khùng phá hoại nhan sắc của mình, người chồng vô tội đưa đôi bàn tay lạnh chạm vào đôi má luôn có chút ửng hồng của người đối diện, đôi mắt xanh nhíu lại vài giây rồi véo mạnh vào làn da trắng hồng, trả đũa.

    Bất ngờ, từ khi anh khẽ chạm tay vào má cô, cái cảm giác mạt lạnh từ tay anh vẫn còn chưa kịp tan hết thì lại đau nhói vì ngón tay anh véo chặt vào thớ thịt mềm. Cô giật mình tỉnh mộng, những ảo tưởng nào là một nụ hôn nồng cháy từ anh_người chồng luôn làm cô cảm thấy xa lạ hay chỉ là một cái ôm nhẹ nhàng thôi cũng được đều tan biến thành mây khói. Anh đang trả đũa cô chỉ vì cô đã véo má anh khiến nó vẫn còn in dấu móng tay trên khuôn mặt thư thái kia sao? Nếu anh là chồng cô, đáng nhẽ anh nên tha thứ chăng?

    -Đau.......đau mà..._Giọng nói yếu ớt khẽ run
    -Đau mà sao lại dám làm thế trong khi tôi bị sốt hả?_Vẫn thản nhiên
    Tức giận trước thái độ quá đáng nửa giểu cợt của người chồng ko ra chồng, cô xăn tay áo, để lộ ra một vết cắn sâu trên làn da mỏng ra hiệu như muốn anh nhìn thấy.
    -Giờ thì thả em ra đi_Vừa nói cô vừa giật tay chồng_Anh đang sốt mà vẫn báo thù em đấy thôi...
    -?_Ngơ ngác
    -Nhìn cái vết xấu xí này đi, do anh làm đó_Cô đưa thẳng cánh tay bị cắn vào mặt anh, vẻ trăn trối_Chắc lúc đó anh nằm mơ chén thịt gà hả? Vậy nên mới cắn em chứ...
    -..............
    -Anh có biết em phải mất bao lâu mới lấy tay ra khỏi cái mồm to tướng của anh ko
    -..............
    -Anh đã trả thù em hôm qua rồi nên....
    -Em muốn trả thù lại?_Anh chồng ra mặt thích thú, nụ cười ngạo nghễ vẫn tươi rói.
    -Biết thế thì tốt_Cô được thể lấn tới
    -Ok, cho em cắn lại..._Vẫn thích thú, đôi mắt trong chờ một màn kịch đã dàn dựng trước.
    -............_Vẻ nghĩ ngợi_Ko, ko phải bây giờ
    -Vậy à, thất vọng thật_Anh khẽ thở dài làm vẻ thất vọng chờ đợi phản ứng dài khờ của một con nai con lạc lối. Nhưng ko, anh đã vô công vì cô chẳng biểu hiện bất cứ cảm xúc nào như năn nỉ hay vòi vĩnh cả. Xem ra cô đã biết trước ý định thực sự của anh...
    -Vậy thì thôi_Anh bỏ đi theo lời gọi của ông thư kí già nua, để lại một con mắt thất vọng vì xa anh và một đôi mắt khẽ mừng hụt qua đôi kính dày cộm.
    (Cho Su cm nha)
     
  8. ngày mưa

    ngày mưa Thành viên mới

    Tham gia:
    8/7/2011
    Bài viết:
    37
    Lượt thích:
    13
    Kinh nghiệm:
    0
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    dạ, bác bằng tuổi em, xưng thế cho nó thân mật =))
     
  9. ngày mưa

    ngày mưa Thành viên mới

    Tham gia:
    8/7/2011
    Bài viết:
    37
    Lượt thích:
    13
    Kinh nghiệm:
    0
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    viết tiếp đi nào, mỗi lần đang có một khúc ngắn, đọc ko đã con mắt tí nào hết
     
  10. Suzu Fukazime

    Suzu Fukazime Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    17/7/2011
    Bài viết:
    488
    Lượt thích:
    1.506
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    Mình ko lên mạng đc rùi, nên khó post, chờ tí nha, để Su thuyết phục mẹ đã sửa mạng đã, nhanh thui:KSV@17:
     

Chia sẻ cùng bạn bè


Đang tải...