Em sinh ra để làm ăn xin

Thảo luận trong 'Suy ngẫm' bắt đầu bởi toi_muon_la_sinhvien_havard, 18/10/2010. — 1.164 Lượt xem

  1. toi_muon_la_sinhvien_havard

    toi_muon_la_sinhvien_havard Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Em sinh ra để làm ăn xin

    Không tránh khỏi đau lòng khi chúng ta thấy những đứa bé nhỏ xíu, chân trần, quần áo rách nát, gầy còm, đói khát, đen nhẻm cầm ca đi lang thang dọc các quán xá, phố phường. Cuộc sống của các em là một chuỗi ngày bất hạnh...

    Đi dạo quanh đường phố, ăn uống trong các quán xá, hay ngồi ở các quán café cóc, chẳng lạ gì khi thấy hình ảnh những em bé chạc 6, 7 tuổi lũ lượt kéo nhau đi xin ăn. Người thương thì cho, người lạnh lùng quay lưng sợ lừa gạt. Kiếp sống ăn xin mang lại cho các em nhiều chua chát cuộc đời.

    Sinh ra để làm ăn xin?

    Hầu hết những em ăn xin mà tớ gặp đều ở cái độ tuổi đau lòng, đó là tầm 6-7 tuổi. Cái tuổi mà đáng lẽ các em vẫn còn được cắp sách đến trường, được vui vầy, chăm sóc bởi thầy cô và quan tâm của gia đình chứ chẳng phải lăn lộn xin ăn để mà sống. Nhiều em bắt đầu cuộc sống ăn xin còn nhỏ hơn thế, chỉ chừng 3, 4 tuổi đã lững thững đi theo “anh/chị” mình. Anh/Chị xin em cũng xin. Chẳng mấy em hiểu hết cái việc mình đang làm.

    Không tránh khỏi đau lòng khi chúng ta thấy những đứa bé nhỏ xíu, chân trần, quần áo rách nát, gầy còm, đói khát, đen nhẻm cầm ca đi lang thang dọc các quán xá, phố phường. Kiếp ăn xin là kiếp khổ, khổ từ bé. Gần đây những câu chuyện lừa gạt, những màn kịch được dựng nên ép các em trở thành kẻ lừa đảo, khiến người đời nhìn các em với ánh mắt lạnh nhạt ngày càng nhiều.

    Gặp em Ba Giàu (độ 8 tuổi), chuyên ăn xin ở đoạn cầu Nguyễn Tri Phương, quận 8. Tớ không khỏi chạnh lòng trước câu chuyện kể vội và nét buồn đau, thống khổ trên khuôn mặt của em. Ba Giàu kể lại rằng em đã đi ăn xin từ lâu lắm rồi. Chính xác là từ bao giờ thì em cũng không biết nữa. Bởi cái khái niệm ngày tháng từ lâu đã mất dần.

    Em khoe lúc còn bé lắm em cũng ở với mẹ với ba ở quê. Nhưng “mẹ lớn” đã mang em lên đây và mỗi ngày đều “thả” cho em đi khắp chốn. Dường như em không dám kể nhiều và tớ chỉ xâu chuỗi lại được tất cả qua những lời nói vội. Đâu đó xa xa, nếu “má lớn” biết em “bép xép” nhiều thì sẽ lãnh một trận đòn nhừ tử. Câu nói duy nhất để lại ấn tượng cho tớ đến mức em đi rất xa, tớ vẫn nhớ, đó là: “Em sinh ra để làm ăn xin, nên chẳng có quan niệm ngày tháng từ lâu lắm rồi”.

    Hầu hết những em bé làm nghề ăn xin rất khó gần. Khó khăn và mất rất nhiều thời gian, công sức giải thích, bọn tớ mới bắt chuyện được Ba Giàu ít phút. Ấy vậy mà khi câu chuyện chưa bắt đầu, đã có ngay 1 bác chạc 40- 45 tuổi lao ra, đòi thu tiền bọn tớ và hỏi muốn gì(?). Trên tay bác ấy cũng có cái ca để xin giống như Ba Giàu. Lấy hết can đảm, bọn tớ bỏ vào đó ít tiền bác ấy mới đi khỏi. Thật đáng sợ!

    Không xin được tiền “ba má” không cho ăn cơm?

    Chia tay Ba Giàu lòng tớ đầy lo lắng không hiểu cuộc trò chuyện ngắn với chúng tớ có gây khó khăn cho em. Không biết đêm nay về em có được ăn no bữa hay lại một trận đòn nhừ tử? Tiếp tục lang thang trên những con phố lớn, bọn tớ lại gặp một nhóm các em bé tầm 4, 5 tuổi đứng dắt nhau xin ăn ở ngã tư Lăng Cha Cả (TPHCM).

    Lân la bắt chuyện, khó lắm vì các em dường như rất sợ người lạ. Mọi thứ tớ hỏi chỉ được trả lời bằng sự im lặng và cái lắc đầu nhìn xa xăm chốn khác. Đứng đó rất lâu, tớ mới hỏi chuyện được với một cậu bé chạc 7 tuổi, nước da sạm đen vì nắng và khuôn mặt xương gió khắc khổ. Chỉ là vài lời tâm sự: “Hôm nào không xin được tiền thì “ba” không cho ăn”. Tớ nhanh miệng hỏi: “Thế nếu em xin được ít thì sao”. Em ấy lắc đầu và nói ngắn gọn: “No đòn”. Sau đó, dù gặng hỏi thêm, em cũng không chia sẻ thêm điều gì. Biết sẽ có người đứng canh gần đó, bọn tớ cho mấy em ít bánh mua sẵn và mau chóng đi khỏi.

    Sâu tận trong cùng ngõ hẻm của những con đường Sài Thành vẫn tồn tại rất nhiều căn nhà lụp xụp của những “ông bố, bà mẹ” mua trẻ em dưới quê lên thành phố làm nghề ăn xin. Thậm chí đôi khi căn nhà lụp xụp chỉ là nơi “đóng đô”, còn chỗ ngủ của các em là manh chiếu nát bên ngoài phố xá. Họ đa phần là lừa đảo và cung cách làm giàu chính là vơ vét từ cái nghèo khó của những gia đình nông thôn với ước mơ cho con lên thành phố.

    Rất nhiều bạn trẻ từng cho các em bé tội nghiệp ấy rất nhiều nhưng khi biết sự thật rằng tiền ấy sẽ về tay kẻ khác thì không bao giờ cho nữa. Thế nhưng, nếu như ai cũng lạnh lùng bước đi, thì rất có thể đêm nay em không trọn giấc ngủ bởi những trận đòn no hay bữa cơm trắng cũng chẳng còn trọn vẹn.

    Thay vì cho quá nhiều tiền, chúng ta có thể mua cho các em chút gì đó ăn hay chia sẻ 1, 2 ngàn lẻ. Ít nhất để giúp đỡ những ánh mắt thơ ngây chưa biết đến hạnh phúc được sống trọn vẹn, không được đi học, không được ba mẹ chở che và chưa từng được hưởng tình thương như một đứa trẻ bình thường.

    thương các em quá :KSV@18:
     




    myloveshinichi13 thích điều này.

Chia sẻ cùng bạn bè


Đang tải...