Đọc và suy ngẫm

Trong chuyên mục 'Suy ngẫm' đăng bởi dumbo, 23/12/2010. — 2.784 Lượt xem

  1. dumbo

    dumbo voi vòi Thành viên thân thiết

    Đọc và suy ngẫm

    MẸ XIN LỖI VÌ CHỈ CÒN MỘT MẮT
    Mẹ tôi chỉ còn một bên mắt. Tôi ghét điều đó, và vì thế tôi ghét luôn cả mẹ. Mẹ có một cửa hàng ọp ẹp ở khu chợ tồi tàn, lượm lặt đủ các loại rau cỏ lặt vặt để bán. Bà làm tôi xấu hổ.
    Một ngày kia ở trường tôi có sự kiện đặc biệt, và mẹ đã đến. Tôi xấu hổ lắm. Tôi nhìn mẹ với ánh mắt rất căm ghét rồi chạy đi. Ngày hôm sau đến trường, mọi người trêu chọc tôi: "Ê, mẹ mày chỉ có một mắt thôi à?".
    Tôi ước gì mẹ biến mất ngay khỏi thế giới này, vì vậy tôi nói với bà rằng: "Mẹ, tại sao mẹ chỉ còn một bên mắt thôi? Mẹ sẽ chỉ biến con thành trò cười cho thiên hạ. Sao mẹ không chết luôn đi?". Mẹ tôi không phản ứng. Tôi nghĩ mình quá nhẫn tâm, nhưng lúc đó cảm giác thật thoải mái vì tôi nói ra được điều muốn nói suốt bấy lâu.
    Đêm hôm ấy...
    Tôi thức dậy, xuống bếp lấy cốc nước. Mẹ đang ngồi khóc trong đó, rất khẽ, cứ như bà sợ rằng tiếng khóc có thể đánh thức tôi. Tôi vào ngó xem mẹ thế nào rồi quay về phòng. Chính vì câu tôi đã thốt ra với mẹ, nên có cái gì đó làm đau nhói trái tim tôi.
    Ngay cả vậy chăng nữa, tôi vẫn rất ghét mẹ. Tôi tự nhủ mình sẽ trưởng thành và thành đạt, bởi vì tôi ghét người mẹ vừa nghèo, vừa chỉ còn có một mắt.
    Rồi tôi lao vào học. Tôi đỗ vào một trường đại học danh tiếng với tất cả sự tự tin và nỗ lực. Tôi rời bỏ mẹ đến Bắc Kinh.
    Tôi kết hôn, mua nhà và làm cha. Giờ đây, tôi là một người đàn ông thành đạt và hạnh phúc. Tôi thích cuộc sống ở thành phố. Sự náo nhiệt, sôi động giúp tôi quên đi hình ảnh người mẹ tội nghiệp.
    Cho tới một hôm, người tôi không mong đợi nhất đã xuất hiện trước cửa nhà. Mặt tôi tối sầm lại, tôi đã lạnh lùng hỏi người đàn bà đó: "Có chuyện gì không? Bà là ai?". Đó là mẹ tôi, vẫn dáng người còm cõi và gầy gò ấy, vẫn là người phụ nữ với đôi mắt không hoàn thiện ấy.
    Đứa con bốn tuổi của tôi nhìn thấy bà, nó đã quá sợ hãi, chạy núp vào một góc nhà. Tôi vờ như không nhận ra bà, nhìn bà giận dữ rồi nói: "Bà là ai, tôi không quen bà". Tôi đang tự lừa gạt mình và thực sự từ bao lâu nay tôi vẫn tự lừa mình như thế. Tôi cố quên đi cái sự thật bà là mẹ tôi. Tôi luôn muốn trốn tránh sự thật này. Tôi đuổi bà ra khỏi nhà chỉ vì bà khiến đứa con gái nhỏ của tôi sợ hãi.
    Đáp lại sự phũ phàng ấy, người đàn bà tiều tụy kia chỉ nói: "Xin lỗi, có lẽ tôi đã tới nhầm địa chỉ", và rồi bà đi mất.
    "May quá, bà ấy không nhận ra mình" - tôi thầm nhủ. Tôi cảm thấy nhẹ nhõm, tự nói với mình rằng sẽ không bao giờ quan tâm hoặc nghĩ về bà.
    Một ngày, tôi được mời về trường cũ để gặp mặt nhân kỷ niệm thành lập trường. Tôi nói dối vợ rằng sẽ đi công tác mấy hôm.
    Sau buổi họp mặt, tôi lái xe đi ngang qua ngôi nhà mà tuổi thơ tôi đã từng gắn bó - một cái lều cũ rách, lụp xụp, ẩm ướt. Bây giờ nó vẫn thế. Tôi xuống xe và bước vào. Tôi thấy bà nằm ở đó, ngay giữa sàn đất lạnh lẽo, trong tay ba có một mẩu giấy. Đó là bức thư bà viết cho tôi.


    Mẹ xin lỗi vì mẹ chỉ có một mắt, có lẽ mẹ đã làm con thấy hổ thẹn với bạn bè.


    "Con trai yêu quí của mẹ!
    Mẹ nghĩ cuộc đời này mẹ đã sống đủ. Mẹ sẽ không thể đến thăm con thêm lần nào nữa, nhưng mẹ có quá tham lam không khi mong con trở về thăm mẹ dù chỉ một lúc? Mẹ nhớ con nhiều, và cũng rất vui khi nghe tin con đã trở về thăm lại lớp cũ. Mẹ đã rất muốn tới trường chỉ để nhìn thấy con. Nhưng mẹ đã quyết định không đến, vì con.
    Mẹ xin lỗi vì mẹ chỉ có một mắt, có lẽ mẹ đã làm con thấy hổ thẹn với bạn bè.
    Con biết không, hồi còn rất nhỏ, con bị tai nạn và vĩnh viễn mất đi một bên mắt của mình. Mẹ không thể đứng nhìn con lớn lên với khiếm khuyết trên khuôn mặt đáng yêu, vì vậy, mẹ đã tặng nó cho con.
    Mẹ rất tự hào vì con trai mẹ có thể nhìn trọn thế giới mới có một phần của mẹ ở đó, mẹ chưa bao giờ buồn vì con hay bất cứ điều gì con đã làm. Con đã từng ghét bỏ hay tức giận mẹ, nhưng mẹ biết, trong sâu thẳm từ trái tim, đó là bởi vì con cũng yêu mẹ.
    Mẹ rất nhớ khoảng thời gian khi con trai mẹ còn nhỏ, khi con tập đi, khi con ngã hay những lúc con chạy loang quanh bên mẹ. Mẹ nhớ con rất nhiều, mẹ yêu con, con là cả thế giới đối với mẹ".
    Thế giới quanh tôi cũng như đang đổ sụp. Tôi khóc cho người chỉ biết sống vì tôi.:KSV@18::KSV@18::KSV@18::KSV@18::KSV@18::KSV@18::KSV@18::KSV@18::KSV@18:
     


    alice000, banmai123, alonegirl2085 bạn khác thích điều này.

  2. kenzizi

    kenzizi Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    21/4/2010
    Bài viết:
    1.236
    Lượt thích:
    2.467
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Trường:
    Khoa học tự nhiên
    đọc xong bài này thật xúc động quá ,nhân vật đứa con trong câu truyện này thật ko còn tính người .Nếu hồi nhỏ vì sự bồng bột dại khờ thì có thể là không đáng trách nhưng đã trưởng thành và thành đạt mà vẫn phủ nhận người mẹ mình thì đúng là đồ bỏ .Loại người như vậy thì sống làm gì nữa thật bức xúc quá
     
  3. Cherry Luu

    Cherry Luu A little heart :X Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    21/12/2010
    Bài viết:
    83
    Lượt thích:
    22
    Kinh nghiệm:
    0
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Trường:
    Saimete
    Mặc dù những hành động of người con trai thật quá đáng và k thể chấp nhận. Nhưng chúng ta hãy biết tha thứ cho ai đã nhận ra lỗi lầm và thực sự hối hận
    [...Con dù lớn vẫn là con của mẹ - Đi hết đời lòng mẹ vẫn theo con...] :):):):)
     
    alice000, kamikazedumbo thích điều này.
  4. heo kon

    heo kon Thành viên mới

    Tham gia:
    23/12/2010
    Bài viết:
    1
    Lượt thích:
    0
    Kinh nghiệm:
    0
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    Đọc xong câu chuyện này tớ cảm thấy tim tớ thất lại vì tớ cũng đã từng gét mẹ tớ hjx :KSV@17:tớ thật là một đứa con bất hiếu
     
  5. Peace Loving

    Peace Loving Tan Vào Gió... Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    15/12/2010
    Bài viết:
    945
    Lượt thích:
    1.396
    Kinh nghiệm:
    0
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Trường:
    VN Academy Of Traditional Medicine
    :KSV@18: ... mình ghét tên này quá, dù sao cũng là người đã sinh ra hắn, đã nuôi hắn. vậy mà hẵn nỡ nói câu như thế với mẹ của hắn. dù mẹ hắn có thế nào hắn cũng ko đc nói như vậy. ... thật là bất hiếu.
    người mẹ nào cũng thật là cao cả. chúc tất cả những người mẹ người cha đáng kính trên đời luôn luôn mạnh khỏe....
    mình thấy nhớ mẹ, nhớ nhà quá... !!
    hồi nhỏ nghịch ngợm .. mẹ lúc nào cũng che chở cho mình ... :((

    Cám ơn mẹ. đã cho chúng ta cuộc đời này.... !!:KSV@18:

    Và cám ơn cậu về bài viết ..!! :KSV@17:
     
    kamikazedumbo thích điều này.
  6. toi_muon_la_sinhvien_havard

    toi_muon_la_sinhvien_havard Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    28/6/2010
    Bài viết:
    394
    Lượt thích:
    1.435
    Kinh nghiệm:
    0
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    ôi cảm động quá! mình đã khóc rồi nè. khônng biết nói gì nữa. :KSV@17:

    đứa con kia thật khốn nạn, tuyệt tình, bội bạc, ... người như hắn sống ko biết nhục sao?
     
    kamikaze thích điều này.
  7. Peace Loving

    Peace Loving Tan Vào Gió... Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    15/12/2010
    Bài viết:
    945
    Lượt thích:
    1.396
    Kinh nghiệm:
    0
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Trường:
    VN Academy Of Traditional Medicine
    ùm :KSV@17: hắn đáng chém trăm ngàn mảnh. hắn còn tư cách gì để sống. người mẹ là niềm tự hào, là sức mạnh là niềm tin .. là chỗ dựa lớn nhất để chúng ta có thể sống tiếp. cố gắng tiếp. vươn lên trong cs. vậy mà hắn cứ thỏa sức vợ con rùi mặc cho người mẹ của hắn. hắn ko có tư cách sống. giờ hối hận cũng để làm j. vô ơn ... hắn ko phải là con người :KSV@17:
     
    kamikaze thích điều này.
  8. minhland

    minhland newssaigon

    Tham gia:
    3/3/2013
    Bài viết:
    4
    Lượt thích:
    3
    Kinh nghiệm:
    3
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Bài viết rất hay
     

Chia sẻ cùng bạn bè


Đang tải...