Clip này có lẽ đã cũ rồi....

Thảo luận trong 'Suy ngẫm' bắt đầu bởi kkyoloves, 17/10/2011. — 1.316 Lượt xem

  1. kkyoloves

    kkyoloves Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Clip này có lẽ đã cũ rồi....

    Video Clip này được chèn từ YouTube. Bạn có thể xem trên các trình duyệt có hỗ trợ HTML5 và Flash.



    có lẽ tiếp xúc càng nhiều người ta càng yêu thêm loài chó..............................................

    reply bài ":Thịt chó gì gì đó" của VPop
     





  2. Nhím.xù

    Nhím.xù Lại thế nữa rồi ~.~ Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    5/9/2011
    Bài viết:
    4.140
    Lượt thích:
    2.452
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    câu chuyện này đã đk dựng thành phim r mà. có cả bản của Nhật và bản của Mỹ.
    clip bạn post nằm ở bộ phim Hachiko: A Dog's Story rất cảm động.
    câu chuyện rất hay, tiếc là mình hok xem hết. hichic
    chỉ biết tới đoạn mà vợ giáo sư thấy Hachiko ngày nào cũng đợi chủ ở trước cửa nhà ga thì ngồi xuống gần con chó mà khóc. hichic
    con chó đợi chủ tới tận già khõm!!:KSV@17::KSV@17:
     
    Cỏ May thích điều này.
  3. Cỏ May

    Cỏ May Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    14/1/2011
    Bài viết:
    239
    Lượt thích:
    608
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Trường:
    Đại học công nghiệp
    Đây là câu chuyện của Clips ở trên:

    Chú chó đứng ở sân ga 10 năm đợi chủ


    Câu chuyện xảy ra vào năm 1925, tại nhà ga Shibuya. Hachi, nickname là Hachiko - là một chú chó nhỏ, lông màu trắng, chào đời vào tháng 11 năm 1923 ở tỉnh Akita, Nhật Bản; được giáo sư Ueno của trường đại học Tokyo nuôi.
    Gia đình giáo sư không có con nên ông coi Hachiko như con ruột. Như thường lệ, buổi sáng, Hachiko tiễn giáo sưUeno Eizaburo tại nhà ga để ông lên tàu đi làm đi bộ tới nhà ga Shibuya. Vì Hachiko không được phép theo giáo sư đến Đại Học Hoàng Gia (nay là Đại Học Tokyo), nơi ông đang giảng dạy nên cứ đúng 3h chiều hàng ngày, Hachiko lại ra nhà ga đợi giáo sư.

    Nhưng vào ngày 12 tháng 5 năm đó, giáo sư Ueno đã qua đời sau một cơn đột quỵ khi đang ở trường đại học và mãi mãi không thể trở về được. Còn Hachiko như mọi ngày, vẫn đến nhà ga vào lúc 3 giờ chiều để đón chủ nhân. Hôm ấy, đã qua 3 giờ chiều rất lâu, bao nhiêu chuyến tàu đã đi qua, trời đã tối mà không thấy giáo sư về. Và Hachiko, chú cho trung thành không hề nản lòng,Hachiko vẫn đứng đợi...

    Hachiko linh cảm rằng có chuyện gì chẳng lành đã xảy ra, tuy vậy nó vẫn ra ga đợi chủ nhân vào lúc 3h chiều mỗi ngày. Chẳng bao lâu sau, những người xung quanh bắt đầu để ý tới sự chờ đợi vô vọng của của Hachiko đối với người chủ nhân đã qua đời của mình. Lần lượt, từ người làm vườn trước đây của giáo sư, đến giám đốc nhà ga và những người dân trong vùng đã cho Hachiko ăn và thay phiên nhau chăm sóc nó.

    [​IMG]


    Câu chuyện về chú chó trung thành nhanh chóng được lan truyền khắp nơi và Hachiko được coi như một tấm gương sáng về lòng trung thành. Người ta tìm đến Shibuya chỉ để nhìn Hachiko, cho nó ăn, hoặc nhẹ nhàng xoa đầu vào đầu nó để chúc may mắn. Năm 1932, khi Hachiko đợi chủ nhân được 7 năm, 1 sinh viên của giáo sư Ueno đã viết 1 bài báo kể về chuyện cảm động này và gửi đăng ở 1 tờ báo lớn ở Tokyo. Ngay lập tức có rất nhiều người quan tâm lo lắng cho chú chó trung thành này. Cũng từ Hachiko mà người Nhật thêm vào từ điển từ mới "chukhen" - chú chó nhỏ trung thành.

    Nhiều ngày, nhiều tháng, rồi nhiều năm trôi qua, Hachiko vẫn có mặt đều đặn ở nhà ga vào lúc 3h chiều, mặc dù nó đã bị bệnh viêm khớp và đã quá già yếu rồi. Cuối cùng vào ngày 8 tháng 3 năm 1935 (một số tài liệu nói là ngày 8 tháng 3 năm 1935), gần 11 năm kể từ ngày nó nhìn thấy chủ nhân lần cuối cùng, người ta tìm thấy Hachiko -lúc đó đã 12 tuổi -nằm gục chết tại chính cái nơi mà nó đã đứng đợi chủ nhân của mình trong suốt nhiều năm.


    [​IMG]




    Cái chết của Hachiko được đăng lên trang nhất của rất nhiều tờ báo lúc bấy giờ

    và người đã dành hẳn một ngày để để tang Hachiko. Từ số tiền đóng góp của dân chúng trong cả nước, người ta đã thuê nhà điêu khắc Ando Teru để làm một bức tượng Hachiko bằng đồng. Khi bức tượng được hoàn thành và được đặt trang trọng ở bên trong sân ga, tại chính vị trí nó đã đứng đợi chủ nhân trong gần 10 năm.

    [​IMG]

    Tuy nhiên, vài năm sau đó, Nhật Bản lâm vào chiến tranh, tất cả những thứ gì là kim loại đều bị lấy đi để làm vũ khí, không ngoại trừ bức tượng Hachiko. Sau khi chiến tranh kết thúc, vào năm 1948, con trai của Ando Teru là Takeshi đã làm một bức tượng Hachiko mới. Bức tượng đó được đặt ở ga Shibuya cho đến tận ngày hôm nay.

    Nguồn viettorre

    :KSV@18:Câu chuyện thật cảm động về loài chó, một con vật rất khôn và trung thành. Mình cũng rất thương con chó Poco của nhà mình, nó dễ thương lắm! và nhà mình ko bít ăn thịt chó! Nuôi chó khi nào già hay bịnh chết là nhà mình đem chôn thui. :KSV@11::KSV@11:
     
  4. hinata sakura

    hinata sakura Offline dài hạn hoặc vĩnh viễn... Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    13/6/2011
    Bài viết:
    2.867
    Lượt thích:
    1.015
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    xem xong đoạn clip nước mắt mình rơi từ lúc nào ko bik
    nói thật, chú chó đó quá trung thành và nếu mình có mặt lúc đó mình cũng ôm chú chó mà khox thôi
     

Chia sẻ cùng bạn bè


Đang tải...